Ma Thần Thiên Quân

Chương 873 : Đồ thành (2)

    trước sau   
“Uỳvpvwnh..”. “Rầwwltm...”. “Oàfefinh...”. Ngọndpbc Thanh thàfefinh bênhjun trênhjun xảzpfny ra kinh khủanxvng chékicjm giếeikit, thờgwoyi gian ngắjrqfn ngủanxvi nhưbnpgng dưbnpg uy từhfrx trậmgpin chiếeikin nàfefiy vômdpihuyung đefakátfrnng sợzuue, hỗgdgdn loạrreon lựpwhpc lưbnpgzuueng cùhuyung hưbnpg khômdping loạrreon lưbnpgu tàfefin sátfrnt bừhfrxa bãtinbi, Ngọndpbc Thanh thàfefinh cơwqiq bảzpfnn làfefi khômdping thểzuue trátfrnnh đefakưbnpgzuuec, trong thàfefinh khắjrqfp nơwqiqi cóhfrx kẻxdde xấteuuu sốvpvw bịakrw lựpwhpc lưbnpgzuueng đefakátfrnng sợzuue chékicjm giếeikit, mộylqkt góhfrxc gầwwltn chỗgdgd đefakrreoi chiếeikin thìrvvh đefakãtinb bịakrw lựpwhpc lưbnpgzuueng cuồjdrnng bạrreoo ékicjp vỡgppd, tưbnpggwoyng thàfefinh bênhjun ngoàfefii cũkicjng đefakãtinb xuấteuut hiệndpbn sụkpahp đefaklehj, hiệndpbn ra hoang tàfefin, bênhjun trong đefakóhfrx tu giảzpfn kinh hãtinbi vômdpihuyung lậmgpip tứzrinc chạrreoy vềrrwb mộylqkt góhfrxc, nhữtbxong kẻxddehfrx thểzuue vậmgpin dụkpahng lựpwhpc lưbnpgzuueng cômdping kífhzfch thìrvvh đefakrrwbu tụkpah lạrreoi mộylqkt chỗgdgd liênhjun hợzuuep đefakátfrnnh vềrrwb phífhzfa Thiênhjun Quândpbn, dĩmdpi nhiênhjun làfefikicjng muốvpvwn góhfrxp lấteuuy mộylqkt phầwwltn cômdping sứzrinc đefakátfrnnh đefakuổlehji kẻxdde đefakakrwch đefakátfrnng sợzuue kia, bấteuut quátfrn đefaka sốvpvw bọndpbn hắjrqfn khômdping biếeikit, tạrreoi trênhjun đefakóhfrx Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv hiệndpbn đefakãtinb đefakếeikin tìrvvhnh trạrreong đefakèakahn cạrreon dầwwltu tắjrqft, sinh mệndpbnh đefaki đefakếeikin phầwwltn cuốvpvwi.

“Khômdping!”. Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv nhìrvvhn thấteuuy Thiênhjun Quândpbn nhấteuut quyềrrwbn hủanxvy diệndpbt đefakãtinb đefakátfrnnh đefakếeikin trưbnpgrvvhc ngựpwhpc mìrvvhnh thìrvvh khômdping nhịakrwn đefakưbnpgzuuec gầwwltm lênhjun kinh hãtinbi, bấteuut quátfrn nhưbnpg vậmgpiy cũkicjng khômdping chúcwbdt nàfefio ảzpfnnh hưbnpgnhjung đefakếeikin Thiênhjun Quândpbn, đefakvpvwi vớrvvhi kẻxdde đefakakrwch hắjrqfn trưbnpgrvvhc nay đefakrrwbu làfefi chưbnpga bao giờgwoybnpgơwqiqng tay đefakândpbu.

“Bùhuyung...”. Thiênhjun Quândpbn nhấteuut quyềrrwbn nàfefiy cơwqiq bảzpfnn làfefi khômdping chúcwbdt nàfefio huyềrrwbn niệndpbm liềrrwbn đefakãtinb đefakem Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv đefakátfrnnh nổlehj, uy năcwbdng khủanxvng bốvpvwfefiy liềrrwbn đefakãtinb tạrreoo nênhjun hiệndpbu quảzpfn nhấteuut kífhzfch tấteuut sátfrnt, mộylqkt đefakgwoyi cưbnpggwoyng giảzpfn quậmgpit khởnhjui liênhjun tụkpahc màfefi đefakrreot đefakếeikin mộylqkt bưbnpgrvvhc nàfefiy liềrrwbn cứzrin nhưbnpg vậmgpiy bịakrw đefakátfrnnh giếeikit, thi cốvpvwt khômdping còoapdn.

“Phụkpah thândpbn!”. Mộylqkt tiếeiking békicjn nhọndpbn từhfrx phífhzfa bênhjun trátfrni Thiênhjun Quândpbn vang lênhjun, nữtbxofhzfnh Lụkpahc cựpwhpc Hỗgdgdn đefakylqkn cảzpfnnh cưbnpggwoyng giảzpfn kia thếeiki vậmgpiy màfefi lạrreoi làfefi con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv, nhìrvvhn thấteuuy phụkpah thândpbn củanxva mìrvvhnh bịakrw Thiênhjun Quândpbn nhưbnpg vậmgpiy giếeikit chếeikit thìrvvhkicjng vômdpihuyung kinh hãtinbi lạrreoi đefaknhjun cuồjdrnng thékicjt lênhjun, trênhjun tay trưbnpggwoyng kiếeikim khẽpwhp đefakzpfno dĩmdpi nhiênhjun làfefi đefakãtinb đefaklehji hưbnpgrvvhng đefakândpbm vềrrwb phífhzfa cổlehj tay củanxva Thiênhjun Quândpbn, muốvpvwn nhấteuut kiếeikim đefakem Thiênhjun Quândpbn bàfefin tay nàfefiy chékicjm bỏrrwb.

“Ngưbnpgơwqiqi sẽpwhp đefakưbnpgzuuec theo hắjrqfn! Rấteuut nhanh!”. Thiênhjun Quândpbn đefakvpvwi vớrvvhi kẻxdde thùhuyu thìrvvh chífhzfnh làfefi khômdping cóhfrx phândpbn biệndpbt nam nữtbxo, nam hắjrqfn cũkicjng giếeikit, nữtbxo hắjrqfn cũkicjng khômdping ngạrreoi, nhìrvvhn trưbnpggwoyng kiếeikim trựpwhpc diệndpbn đefakândpbm vềrrwb phífhzfa cổlehj tay phảzpfni củanxva mìrvvhnh thìrvvh hắjrqfn tay trátfrni cũkicjng liềrrwbn hóhfrxa kiếeikim chỉzuxe đefakândpbm lênhjun thândpbn kiếeikim. Tay phảzpfni thìrvvh ngay lậmgpip tứzrinc vậmgpin dụkpahng Thiênhjun Quândpbn hoa đefakem mộylqkt thândpbn tinh hoa lựpwhpc lưbnpgzuueng củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv thu lấteuuy, đefakândpby bấteuut quátfrnkicjng chỉzuxefefi mộylqkt cátfrni chớrvvhp mắjrqft sựpwhprvvhnh màfefi thômdpii, hiệndpbn tạrreoi đefakang trong lúcwbdc chiếeikin loạrreon khômdping ai cóhfrx thểzuue nhìrvvhn ra cátfrni gìrvvh.

“Coong...”. “Choang...”. Thiênhjun Quândpbn đefaki sau nhưbnpgng lạrreoi đefakếeikin trưbnpgrvvhc, trênhjun tay kiếeikim quang nhátfrny mắjrqft đefakãtinb nộylqk phóhfrxng kinh ngưbnpggwoyi kiếeikim quang đefakátfrnnh lênhjun thândpbn trưbnpggwoyng kiếeikim, trưbnpggwoyng kiếeikim bênhjun trênhjun cũkicjng lậmgpip tứzrinc phóhfrxng ra kinh khủanxvng kiếeikim khífhzfoapdng chấteuun khai mộylqkt kiếeikim nàfefiy củanxva Thiênhjun Quândpbn nhưbnpgng khômdping đefakưbnpgzuuec, Thiênhjun Quândpbn nhấteuut kiếeikim nàfefiy đefakãtinb trựpwhpc tiếeikip chạrreom vàfefio thândpbn kiếeikim, trênhjun đefakóhfrx lậmgpip tứzrinc vang lênhjun mộylqkt tiếeiking nhưbnpgfefi kim thiếeikit va chạrreom, lấteuuy Thiênhjun Quândpbn luyệndpbn thểzuue tu vi đefakãtinb đefakrreot đefakếeikin Lụkpahc cựpwhpc Hỗgdgdn đefakylqkn cảzpfnnh nhưbnpg hiệndpbn tạrreoi thìrvvh đefakúcwbdng làfefi khômdping cầwwltn sợzuuetinbi khi ngạrreonh khátfrnng vớrvvhi trưbnpggwoyng kiếeikim.


“Hựpwhp...”. Phảzpfnn lựpwhpc kinh khủanxvng liềrrwbn đefakzuue con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxvfefin tay cầwwltm kiếeikim run lênhjun bầwwltn bậmgpit, cổlehj họndpbng càfefing làfefi lạrreonh rênhjun mộylqkt tiếeiking khômdping đefakưbnpgzuuec thoảzpfni mátfrni, màfefi trưbnpggwoyng kiếeikim cũkicjng khômdping đefakrreot đefakưbnpgzuuec mụkpahc đefakífhzfch thìrvvh đefakãtinb bịakrw chấteuun khai lệndpbch vềrrwb phífhzfa trưbnpgrvvhc mặktght Thiênhjun Quândpbn.

“Đbujwao!”. Nàfefing còoapdn khômdping kịakrwp phảzpfnn ứzrinng nhiềrrwbu thìrvvh Thiênhjun Quândpbn tay trátfrni nhưbnpgng đefakãtinb đefakãtinb ngay lậmgpip tứzrinc biếeikin chiênhjuu, dĩmdpi nhiênhjun làfefi đefakãtinb co lạrreoi gầwwltn ngưbnpggwoyi hóhfrxa đefakao chékicjm ngang muốvpvwn đefakem đefakwwltu nàfefing trựpwhpc tiếeikip chékicjm ngang, tuy rằeiking chỉzuxehuyung làfefi nhụkpahc thândpbn hóhfrxa đefakao nhưbnpgng so vớrvvhi bấteuut luậmgpin cátfrni gìrvvh đefakao khífhzfoapdn muốvpvwn đefakátfrnng sợzuue, đefakơwqiqn giảzpfnn làfefirvvh mộylqkt đefakao nàfefiy củanxva Thiênhjun Quândpbn chífhzfnh làfefi kếeikit hợzuuep cảzpfn tu vi lựpwhpc lưbnpgzuueng, nhụkpahc thândpbn lựpwhpc lưbnpgzuueng cùhuyung Chândpbn đefakrreoo lựpwhpc lưbnpgzuueng, uy lựpwhpc so vớrvvhi nhấteuut quyềrrwbn củanxva Thiênhjun Quândpbn chỉzuxewqiqn chứzrin khômdping chúcwbdt nàfefio kékicjm.

“Băcwbdng Tândpbm Kiếeikim Ca!”. Nữtbxo tữtbxo nhìrvvhn thấteuuy nhưbnpg vậmgpiy thìrvvhkicjng liềrrwbn biếeikin sắjrqfc gầwwltm lênhjun, nhấteuut thờgwoyi từhfrx thểzuue nộylqki củanxva nàfefing bắjrqfn ra kinh khủanxvng kiếeikim hìrvvhnh hưbnpgzpfnnh, nàfefing nhưbnpghfrxa thândpbn thàfefinh mộylqkt thanh cựpwhp kiếeikim xuyênhjun xỏrrwbbnpg khômdping đefakzrinng lăcwbdng lậmgpip giữtbxoa thiênhjun đefakakrwa tỏrrwba ra kinh ngưbnpggwoyi băcwbdng lãtinbnh khífhzf tứzrinc cùhuyung lựpwhpc lưbnpgzuueng bátfrn đefakrreoo ngạrreonh khátfrnng lạrreoi mộylqkt đefakao nàfefiy củanxva Thiênhjun Quândpbn.

“Choang!”. “Rắjrqfc...”. “Uỳvpvwnh...”. Lạrreoi làfefi mộylqkt tiếeiking kim thiếeikit va chạrreom khủanxvng bốvpvw vang lênhjun, kinh ngưbnpggwoyi đefakao mang, kiếeikim khífhzf bắjrqfn ra bốvpvwn phưbnpgơwqiqng tátfrnm hưbnpgrvvhng đefakem hưbnpg khômdping phífhzfa trênhjun Ngọndpbc Thanh thàfefinh chékicjm nátfrnt vụkpahn, vômdpi sốvpvw lựpwhpc lưbnpgzuueng khủanxvng bốvpvwwqiqi vàfefio bênhjun trong đefakóhfrx lạrreoi khiếeikin cho khômdping ífhzft kẻxdde bịakrw liênhjun lụkpahy, cơwqiq hồjdrn đefakrrwbu làfefi bịakrw xoắjrqfn giếeikit thàfefinh cặktghn bãtinb, huyếeikit khífhzfoapda vàfefio khômdping trung thàfefinh sưbnpgơwqiqng mátfrnu.

“Hựpwhp!”. “Uỳvpvwnh...”. Tạrreoi chỗgdgd va chạrreom thìrvvh con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxvrvvhnh thàfefinh nênhjun mộylqkt cátfrni kinh thiênhjun cựpwhp kiếeikim bịakrw Thiênhjun Quândpbn nhấteuut đefakao chékicjm ra mộylqkt chỗgdgd nứzrint lớrvvhn, bấteuut quátfrnfefing mộylqkt kiếeikim nàfefiy đefakúcwbdng làfefi ngoàfefii ýcrbc muốvpvwn củanxva Thiênhjun Quândpbn, nóhfrxmdpi nhiênhjun làfefi đefakãtinb chặktghn lạrreoi đefakưbnpgzuuec mộylqkt đefakao nàfefiy củanxva Thiênhjun Quândpbn, bấteuut quátfrnfefing kia tạrreoi trong kiếeikim hìrvvhnh nàfefiy cũkicjng đefakãtinb lạrreonh rênhjun mộylqkt tiếeiking, khóhfrxe miệndpbng tràfefin ra mátfrnu tưbnpgơwqiqi vômdpihuyung yênhjuu diễtinbm, nàfefing đefakífhzfch xátfrnc làfefi mộylqkt bạrreoi hoạrreoi mỹxsxa nữtbxo! Bấteuut quátfrnkicjng thômdpii, Thiênhjun Quândpbn cũkicjng khômdping chúcwbdt nàfefio đefakzuuendpbm, trênhjun tay lựpwhpc lưbnpgzuueng nhátfrny mắjrqft tăcwbdng lênhjun khômdping ngừhfrxng gia trìrvvhnhjun mộylqkt đefakao nàfefiy, hắjrqfn muốvpvwn ngay lậmgpip tứzrinc đefakem cựpwhp kiếeikim đefakátfrnnh tan, trựpwhpc tiếeikip đefakem nàfefing giếeikit chếeikit nhưbnpgng cũkicjng ngay tạrreoi lúcwbdc nàfefiy thìrvvh mộylqkt cỗgdgd lựpwhpc lưbnpgzuueng hùhuyung hồjdrnn khômdping thểzuue khinh thưbnpggwoyng đefakãtinb lạrreoi đefakátfrnnh lênhjun Vômdpi cựpwhpc thiênhjun cảzpfnnh, lựpwhpc lưbnpgzuueng hùhuyung hồjdrnn đefakátfrnng sợzuuefefiy dĩmdpi nhiênhjun làfefi đefakãtinb đefakem Thiênhjun Quândpbn chấteuun bay lênhjun thiênhjun khômdping, thểzuue nộylqki khífhzf huyếeikit hơwqiqi chúcwbdt đefakzpfno loạrreon.


“Đbujwátfrnng chếeikit!”. Nhìrvvhn xuốvpvwng bênhjun dưbnpgrvvhi thìrvvh Thiênhjun Quândpbn liềrrwbn biếeikit đefakưbnpgzuuec căcwbdn nguyênhjun cỗgdgd lựpwhpc lưbnpgzuueng kia, nhấteuut thờgwoyi thìrvvh trênhjun mặktght cũkicjng liềrrwbn trầwwltm xuốvpvwng lạrreonh quátfrnt, bênhjun dưbnpgrvvhi đefakóhfrx giốvpvwng nhưbnpg tụkpah tậmgpip lạrreoi tấteuut cảzpfnbnpggwoyng giảzpfn trênhjun Thátfrnnh tổlehj cảzpfnnh củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh, đefakơwqiqn lẻxdde mộylqkt cátfrni thìrvvh bọndpbn hắjrqfn cho dùhuyu đefakátfrnnh đefakếeikin hếeikit hơwqiqi thìrvvhkicjng khômdping cóhfrx khảzpfncwbdng ảzpfnnh hưbnpgnhjung đefakưbnpgzuuec đefakếeikin hắjrqfn, thếeiki nhưbnpgng tấteuut cảzpfn tụkpah lạrreoi mộylqkt chỗgdgd, dưbnpgrvvhi sựpwhp trợzuue giúcwbdp củanxva bốvpvwn cátfrni Ngũkicj cựpwhpc Hỗgdgdn đefakylqkn cảzpfnnh dẫuolin đefakylqkng thìrvvh đefakúcwbdng làfefihfrx thểzuue tạrreoo nênhjun cômdping kífhzfch khômdping kékicjm vớrvvhi cômdping kífhzfch toàfefin lựpwhpc củanxva hắjrqfn, màfefi đefakândpby khômdping thểzuue nghi ngờgwoy liềrrwbn đefakãtinb tạrreoo ra mộylqkt cơwqiq hộylqki thởnhju dốvpvwc cho con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv.

“Ngưbnpgơwqiqi làfefi ai? Vìrvvh sao lạrreoi muốvpvwn cômdping kífhzfch Ngọndpbc Thanh thàfefinh chúcwbdng ta?”. Con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv sau khi thoátfrnt chếeikit trong gang tấteuuc thìrvvhkicjng khômdping dátfrnm làfefim bừhfrxa, trênhjun mặktght bi thưbnpgơwqiqng, lạrreonh lùhuyung, đefakau đefakrvvhn nhưbnpgng lạrreoi cùhuyung mộylqkt chỗgdgd hiểzuuen hiệndpbn ra vômdpihuyung đefakzuue ngưbnpggwoyi muốvpvwn thưbnpgơwqiqng tiếeikic, nàfefing átfrnnh mắjrqft nhìrvvhn vềrrwb phífhzfa Thiênhjun Quândpbn đefakwwlty chăcwbdm chúcwbd hỏrrwbi.

“Bảzpfnn thiếeikiu gia Vũkicj Thiênhjun Quândpbn! Hiệndpbn tạrreoi chífhzfnh làfefi muốvpvwn đefakjdrntfrnt toàfefin bộylqk Ngọndpbc Thanh thàfefinh, đefakândpby chífhzfnh làfefi hậmgpiu quảzpfn củanxva việndpbc cátfrnc ngưbnpgơwqiqi đefakvpvwi đefakwwltu vớrvvhi Lômdpii cấteuum chi đefakakrwa Vũkicj gia ta!”. Thiênhjun Quândpbn hơwqiqi chúcwbdt nhìrvvhn nàfefing cưbnpggwoyi nhạrreot rồjdrni lạrreonh lùhuyung nóhfrxi. Âzrinm thanh củanxva hắjrqfn vang vọndpbng cảzpfn Ngọndpbc Thanh thàfefinh, hắjrqfn muốvpvwn tiênhjuu diệndpbt thếeiki lựpwhpc đefakvpvwi đefakwwltu vớrvvhi Vũkicj gia thìrvvhoapdn cầwwltn lýcrbc do sao? Dấteuuu diếeikim thìrvvh lạrreoi càfefing khômdping.

“Cátfrni gìrvvh? Vũkicj Thiênhjun Quândpbn!?!”. Mộylqkt lờgwoyi vừhfrxa ra liềrrwbn đefakzuue cho con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxvhuyung tấteuut cảzpfn tu giảzpfn trong Ngọndpbc Thanh thàfefinh kinh hãtinbi, tấteuut cảzpfn átfrnnh mắjrqft đefakrrwbu chuyểzuuen hưbnpgrvvhng nhìrvvhn lênhjun thiênhjun khômdping đefakrreoo nhândpbn ảzpfnnh nhưbnpgfefi ma thầwwltn kia, bọndpbn hắjrqfn trong mắjrqft đefakrrwbu làfefi sợzuuetinbi, Vũkicj Thiênhjun Quândpbn cátfrni tênhjun nàfefiy gầwwltn đefakândpby đefakãtinb lạrreoi thịakrwnh truyềrrwbn trong Tinh khômdping vômdpi tậmgpin, rấteuut nhiềrrwbu cưbnpggwoyng giảzpfn đefakzuxenh tiênhjum củanxva Tinh khômdping vômdpi tậmgpin đefakrrwbu đefakang lênhjun tiếeiking khiênhjuu chiếeikin hắjrqfn nhưbnpgng hắjrqfn lạrreoi cứzrin nhưbnpg vậmgpiy khômdping chúcwbdt tiếeiking đefakylqkng xuấteuut hiệndpbn ởnhju đefakândpby?

“Thắjrqfng làfefim vua, thua làfefim giặktghc! Vũkicj đefakrreoi nhândpbn, Phụkpah thândpbn củanxva ta làfefi ngưbnpggwoyi chủanxv trưbnpgơwqiqng đefakvpvwi đefakwwltu vớrvvhi Vũkicj gia, hiệndpbn tạrreoi cũkicjng đefakãtinb bịakrw Ngàfefii giếeikit, ândpbn oátfrnn trưbnpgrvvhc đefakândpby tiểzuueu nữtbxo khômdping dátfrnm nóhfrxi đefakếeikin, hiệndpbn tạrreoi Ngàfefii cóhfrx thểzuue hay khômdping tha cho Ngọndpbc Thanh thàfefinh tu giảzpfn trênhjun dưbnpgrvvhi, bọndpbn hắjrqfn đefakrrwbu làfefi nghe lệndpbnh củanxva Phụkpah thândpbn ta nênhjun mớrvvhi đefakvpvwi đefakwwltu vớrvvhi Vũkicj gia, Tiểzuueu nữtbxo xin thềrrwb sẽpwhp khômdping đefakzuue Ngọndpbc Thanh thàfefinh lạrreoi xuấteuut hiệndpbn đefakvpvwi đefakwwltu cũkicjng Vũkicj gia!”. Bênhjun dưbnpgrvvhi tấteuut cảzpfn tu giảzpfn vẫuolin còoapdn khômdping cóhfrx tỉzuxenh lạrreoi sau kinh ngạrreoc thìrvvh con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv đefakãtinb bấteuut ngờgwoybnpgrvvhng đefakếeikin Thiênhjun Quândpbn cúcwbdi đefakwwltu đefakwwlty biệndpbt khuấteuut nóhfrxi.

“Ồadhw...?”. Thiênhjun Quândpbn nghe nóhfrxi nhưbnpg vậmgpiy thìrvvh kinh ngạrreoc nhìrvvhn sang nữtbxo tửjtfv kia, đefakândpby nhưbnpgng quátfrn mứzrinc dứzrint khoátfrnt chứzrin? Nênhjun biếeikit hắjrqfn làfefi mớrvvhi vừhfrxa chékicjm giếeikit làfefi Phụkpah thândpbn củanxva nàfefing ah, nhưbnpg thếeikifefio lạrreoi dễtinbfefing nhưbnpg vậmgpiy giảzpfnng hòoapda? Đbujwândpby khômdping lẽpwhpfefihfrxi nàfefing nàfefiy đefakrreoi nghĩmdpia diệndpbt thândpbn, vìrvvh đefakátfrnm tu giảzpfn trong Ngọndpbc Thanh thàfefinh nàfefiy màfefi bỏrrwb qua thùhuyu hậmgpin vớrvvhi Thiênhjun Quândpbn? Đbujwiềrrwbu nàfefiy nhưbnpgng thựpwhpc làfefi khômdping cóhfrx chúcwbdt thựpwhpc tếeikifefio đefakândpbu.

“Khômdping! Thiếeikiu Thàfefinh chủanxv, chúcwbdng ta cho dùhuyuhfrx chếeikit cũkicjng phảzpfni bátfrno thùhuyu cho Lãtinbo thàfefinh chủanxv, chỉzuxe cầwwltn còoapdn mộylqkt ngưbnpggwoyi thìrvvh chúcwbdng ta cũkicjng sẽpwhptfrno thùhuyu cho Lãtinbo thàfefinh chủanxv, Ngàfefii đefakhfrxng vìrvvh chúcwbdng ta màfefi bỏrrwb dởnhju thiênhjun phúcwbd củanxva mìrvvhnh!”. Bênhjun dưbnpgrvvhi Ngọndpbc Thanh thàfefinh cóhfrx mộylqkt cátfrni lãtinbo giảzpfn gầwwltm lênhjun, ândpbm thanh khômdping chúcwbdt nàfefio che dấteuuu thùhuyu hậmgpin cùhuyung bi thưbnpgơwqiqng đefakan xen.

“Đbujwúcwbdng thếeiki Thiếeikiu thàfefinh chủanxv! Lấteuuy thiênhjun phúcwbd củanxva ngàfefii thìrvvh ngàfefiy sau quay lạrreoi trảzpfn thùhuyu cho Lãtinbo thàfefinh chủanxvfefi chuyệndpbn dễtinbfefing vômdpihuyung, đefakhfrxng vìrvvh chúcwbdng ta màfefi đefaki cầwwltu xin tênhjun đefakrreoi ma đefakwwltu nàfefiy, hômdpim nay chúcwbdng ta cho dùhuyuhfrx chếeikit cũkicjng phảzpfni kékicjo lạrreoi chândpbn hắjrqfn!”. Mộylqkt cátfrni Ngũkicj cựpwhpc Hỗgdgdn đefakylqkn cảzpfnnh khátfrnc cũkicjng vômdpihuyung bi phẫuolin gầwwltm lênhjun.


“Ha ha, thúcwbd vịakrw nha! Cátfrnc ngưbnpgơwqiqi khi giếeikit ngưbnpggwoyi củanxva Lômdpii cấteuum chi đefakakrwa Vũkicj gia ta thìrvvh ai đefakzrinng ra nóhfrxi? Hiệndpbn tạrreoi ta giếeikit cátfrnc ngưbnpgơwqiqi thìrvvh liềrrwbn thàfefinh đefakrreoi ma đefakwwltu, hắjrqfc hắjrqfc!”. Thiênhjun Quândpbn átfrnnh mắjrqft khẽpwhp chuyểzuuen nhìrvvhn xuốvpvwng bênhjun dưbnpgrvvhi Ngọndpbc Thanh thàfefinh đefakátfrnm tu giảzpfn đefakang tụkpah tậmgpip lạrreoi mộylqkt chỗgdgd kia cưbnpggwoyi lạrreonh nóhfrxi. “Còoapdn cóhfrx Thiếeikiu thàfefinh chủanxv củanxva cátfrnc ngưbnpgơwqiqi, kếeikit cụkpahc củanxva nàfefing sẽpwhpkicjng cátfrnc ngưbnpgơwqiqi nhấteuut quátfrnn, đefakrrwbu phảzpfni chếeikit!”. Nóhfrxi đefakoạrreon thìrvvh trênhjun tay Thiênhjun Quândpbn lựpwhpc lưbnpgzuueng cũkicjng bắjrqft đefakwwltu tụkpah lạrreoi, thândpbn hìrvvhnh khẽpwhp đefakylqkng đefakãtinb trựpwhpc tiếeikip hạrreo xuốvpvwng Ngọndpbc Thanh thàfefinh, mụkpahc tiênhjuu chífhzfnh làfefi đefakátfrnm cưbnpggwoyng giảzpfn tụkpah tậmgpip lạrreoi cômdping kífhzfch hắjrqfn kia.

“Cẩakahn thậmgpin!”. Thiênhjun Quândpbn đefakylqkt nhiênhjun lạrreoi tiếeikip tụkpahc xuấteuut thủanxv đefakzuue cho toàfefin bộylqk tu giảzpfnnhju đefakândpby giậmgpit mìrvvhnh, con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxvmdpinhjun mộylqkt tiếeiking cảzpfnnh bátfrno, bảzpfnn thândpbn cũkicjng khômdping cóhfrx dừhfrxng lạrreoi, cốvpvwkicjn lạrreoi thưbnpgơwqiqng thếeiki huy kiếeikim chékicjm vềrrwb phífhzfa Thiênhjun Quândpbn.

“Cômdping kífhzfch!”. Đbujwátfrnm cưbnpggwoyng giảzpfnnhjun dưbnpgrvvhi đefakóhfrx đefakưbnpgơwqiqng nhiênhjun cũkicjng khômdping cóhfrx chúcwbdt nàfefio chậmgpim trễtinb, bốvpvwn cátfrni Ngũkicj cựpwhpc Hỗgdgdn đefakylqkn cảzpfnnh gầwwltn nhưbnpg đefakjdrnng thờgwoyi gầwwltm lênhjun, cảzpfn đefakátfrnm tu giảzpfn lựpwhpc lưbnpgzuueng nhátfrny mắjrqft liềrrwbn đefakãtinbhuyung phátfrnt, mộylqkt đefakrreoo cômdping kífhzfch đefakưbnpgzuuec tạrreoo nênhjun từhfrx rấteuut nhiềrrwbu đefakrreoo cômdping kífhzfch nhỏrrwb gầwwltn nhưbnpgfefioapda lạrreoi làfefim mộylqkt vớrvvhi nhau đefakátfrnnh thẳrvvhng hưbnpgrvvhng Thiênhjun Quândpbn.

“Hừhfrx! Cátfrnc ngưbnpgơwqiqi nhảzpfny nhóhfrxt đefakếeikin đefakândpby làfefi đefakưbnpgzuuec rồjdrni! Luândpbn hồjdrni đefakrreoi thiênhjun!”. Thiênhjun Quândpbn hai mắjrqft hífhzfp lạrreoi hừhfrx lạrreonh mộylqkt tiếeiking, hiệndpbn tạrreoi hắjrqfn cũkicjng đefakãtinbbnpggwoyi nóhfrxi, chỉzuxehfrx hủanxvy diệndpbt đefakátfrnm cưbnpggwoyng giảzpfnfefiy càfefing nhanh càfefing tốvpvwt, khômdping cầwwltn hoang phífhzf thờgwoyi gian củanxva hắjrqfn nữtbxoa. Nhấteuut thờgwoyi lựpwhpc lưbnpgzuueng khắjrqfp nơwqiqi hỗgdgdn loạrreon đefakrrwbu nhưbnpg bịakrw đefakakrwnh trụkpah, chífhzfnh làfefimdping kífhzfch đefakátfrnnh vềrrwb phífhzfa hắjrqfn cũkicjng bịakrw thầwwltn thômdping sinh ra lựpwhpc lưbnpgzuueng đefakakrwnh lạrreoi, tiếeikip đefakóhfrx từhfrxng chúcwbdt lạrreoi từhfrxng chúcwbdt tan rãtinb, lấteuuy chỗgdgd Thiênhjun Quândpbn cômdping kífhzfch đefakếeikin làfefim trung tândpbm thìrvvh phạrreom vi trăcwbdm dặktghm bênhjun trong tấteuut cảzpfn đefakrrwbu khômdping đefakưbnpgzuuec chândpbn thựpwhpc, vậmgpit chấteuut hủanxvhfrxa, bênhjun trong đefakóhfrx sinh linh khífhzf tứzrinc khi mạrreonh khi yếeikiu, bọndpbn hắjrqfn đefakrrwbu cảzpfnm giátfrnc đefakưbnpgzuuec sinh lãtinbo bệndpbnh tửjtfv, cóhfrxtfrni làfefi cấteuup tốvpvwc giàfefi đefaki, cóhfrxtfrni lạrreoi nhưbnpg trảzpfni qua thờgwoyi gian quay ngưbnpgzuuec, thândpbn thểzuue khômdping ngừhfrxng thu lạrreoi hóhfrxa thàfefinh trẻxdde con, chưbnpga trưbnpgnhjung thàfefinh, chífhzfnh làfefi lựpwhpc lưbnpgzuueng tu vi cũkicjng làfefi nhưbnpg thếeiki trômdpii đefaki, mộylqkt dạrreong Thátfrnnh tổlehj cảzpfnnh tu giảzpfnoapdn khômdping hiểzuueu thấteuuu cátfrni gìrvvh thìrvvh đefakãtinb cứzrin nhưbnpg thếeiki chếeikit đefaki, thândpbn hìrvvhnh hóhfrxa thàfefinh tro bụkpahi, chếeikit khômdping kịakrwp ngátfrnp.

“Ah! Chuyệndpbn gìrvvh thếeikifefiy? Tu vi củanxva ta...”. Mộylqkt cátfrni Hỗgdgdn đefakylqkn cảzpfnnh cưbnpggwoyng giảzpfn kinh hãtinbi gầwwltn chếeikit hômdpinhjun, hắjrqfn lựpwhpc lưbnpgzuueng tạrreoi trong mộylqkt chúcwbdt thờgwoyi gian đefakóhfrx trômdpii đefaki vômdpihuyung nhanh chóhfrxng, bênhjun cạrreonh hắjrqfn lạrreoi cóhfrx mộylqkt kẻxdde khátfrnc lạrreoi nhưbnpg trẻxdde ra mấteuuy tuổlehji, tu vi cũkicjng lạrreoi thụkpaht lùhuyui vômdpihuyung quỷoapd dịakrw.

“Kiếeikim phátfrn vạrreon phátfrnp!”. Ngoạrreoi trừhfrx Hỗgdgdn đefakylqkn cảzpfnnh tầwwltng thứzrinbnpggwoyng giảzpfnhfrx thểzuue chốvpvwng lạrreoi đefakưbnpgzuuec mộylqkt chúcwbdt, Thátfrnnh tổlehj cảzpfnnh cưbnpggwoyng giảzpfn gầwwltn nhưbnpgtfrnm thàfefinh ngãtinb xuốvpvwng bỏrrwbrvvhnh, thựpwhpc lựpwhpc suy bạrreoi, Hưbnpgmdpi cảzpfnnh cũkicjng làfefi thảzpfnm hạrreoi vômdpihuyung, thựpwhpc lựpwhpc trômdpii qua, khífhzf tứzrinc suy bạrreoi hủanxvtfrnt. Con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv nhìrvvhn thấteuuy nhưbnpg vậmgpiy thìrvvh liềrrwbn kinh hãtinbi vạrreon phầwwltn, trưbnpggwoyng kiếeikim trong tay lậmgpip tứzrinc nộylqk phóhfrxng kinh ngưbnpggwoyi hàfefio quang chékicjm vềrrwb phífhzfa phạrreom vi thầwwltn thômdping củanxva Thiênhjun Quândpbn, dĩmdpi nhiênhjun làfefi muốvpvwn phátfrn đefaki thầwwltn thômdping nàfefiy củanxva Thiênhjun Quândpbn, hòoapdng cứzrinu đefaki nhữtbxong kẻxdde xấteuuu sốvpvw kia.

“Hừhfrx! Đbujwi ra!”. Thiênhjun Quândpbn hai mắjrqft hífhzfp lạrreoi hừhfrx lạrreonh mộylqkt tiếeiking, ýcrbc niệndpbm hơwqiqi chúcwbdt khẽpwhp đefakylqkng thìrvvhtfrnm đefakrreoo Tạrreoo hóhfrxa chi quang từhfrx ngựpwhpc hắjrqfn sinh ra lậmgpip tứzrinc phátfrn khômdping màfefi đefaki đefakátfrnnh vềrrwb phífhzfa con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv, loạrreoi tìrvvhnh cảzpfnnh bịakrw nhiềrrwbu cưbnpggwoyng giảzpfnndpby cômdping nàfefiy Thiênhjun Quândpbn đefakãtinb gặktghp nhiềrrwbu, cátfrnch tốvpvwt nhấteuut chífhzfnh làfefi trưbnpgrvvhc tiênhjun tiênhjuu diệndpbt triệndpbt đefakzuue từhfrxng phưbnpgơwqiqng mộylqkt, hắjrqfn lựpwhpa chọndpbn làfefi tiênhjuu diệndpbt đefakátfrnm tu giảzpfnnhjun dưbnpgrvvhi, đefakjdrnng thờgwoyi vớrvvhi đefakóhfrxkicjng đefakem Ngọndpbc Thanh thàfefinh. Nữtbxo tửjtfv kia thựpwhpc lựpwhpc giốvpvwng nhưbnpghfrx chúcwbdt cổlehj quátfrni, hắjrqfn muốvpvwn giếeikit nàfefing cũkicjng khômdping phảzpfni đefakơwqiqn giảzpfnn.

“Uỳvpvwnh...”. “Choang...”. “Khụkpahc...”. Con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv nhìrvvhn thấteuuy tátfrnm đefakrreoo Tạrreoo hóhfrxa chi quang đefakátfrnnh vềrrwb phífhzfa mìrvvhnh thìrvvh mặktght cũkicjng liềrrwbn biếeikin sắjrqfc, trênhjun tay cômdping kífhzfch chuẩakahn bịakrw đefakátfrnnh lênhjun khu vựpwhpc thầwwltn thômdping củanxva Thiênhjun Quândpbn thìrvvhkicjng khômdping thểzuue khômdping chuyểzuuen hưbnpgrvvhng đefakátfrnnh chặktghn tátfrnm đefakrreoo Tạrreoo hóhfrxa chi quang, từhfrx trong đefakóhfrxfefing nhưbnpgng đefakãtinb cảzpfnm nhậmgpin đefakưbnpgzuuec kinh khủanxvng lựpwhpc lưbnpgzuueng đefakanxv sứzrinc ngay lậmgpip tứzrinc đefakem nàfefing xóhfrxa bỏrrwb. Bấteuut quátfrn cho dùhuyufefi nhưbnpg thếeiki thìrvvhfefing cũkicjng khômdping đefakưbnpgzuuec thoảzpfni mátfrni, trưbnpggwoyng kiếeikim đefakátfrnnh ra kinh thiênhjun cômdping kífhzfch đefakátfrnnh chặktghn tátfrnm đefakrreoo Tạrreoo hóhfrxa chi quang thìrvvh kinh ngưbnpggwoyi lựpwhpc lưbnpgzuueng trong đefakóhfrxkicjng đefakem trưbnpggwoyng kiếeikim chấteuun đefakylqkng kịakrwch liệndpbt, nàfefing gầwwltn nhưbnpgfefi chịakrwu lấteuuy sátfrnu thàfefinh lựpwhpc lưbnpgzuueng đefakóhfrx, ngựpwhpc nhưbnpg chịakrwu trọndpbng kífhzfch đefakem nàfefing chấteuun lui lạrreoi vềrrwb phífhzfa sau ho ra mộylqkt ngụkpahm mátfrnu lớrvvhn, trọndpbng thưbnpgơwqiqng càfefing thênhjum nặktghng nhưbnpgng nàfefing átfrnnh mắjrqft lạrreoi vẫuolin vômdpihuyung đefakau thưbnpgơwqiqng hưbnpgrvvhng đefakếeikin chỗgdgd Ngọndpbc Thanh thàfefinh trong phạrreom vi thầwwltn thômdping củanxva Thiênhjun Quândpbn.

“Ah...”. “...”. Tạrreoi chỗgdgd đefakóhfrx bấteuut kểzuuefefi kẻxddefefio thìrvvhkicjng đefakãtinb bắjrqft đefakwwltu lộylqk ra suy bạrreoi, Thátfrnnh tổlehj cảzpfnnh cưbnpggwoyng giảzpfn đefakãtinb toàfefin bộylqk ngãtinb xuốvpvwng, gầwwltn nữtbxoa Hưbnpgmdpi cảzpfnnh cưbnpggwoyng giảzpfn chếeikit trậmgpin, đefakếeikin cảzpfn bốvpvwn cátfrni Ngũkicj cựpwhpc Hỗgdgdn đefakylqkn cảzpfnnh cưbnpggwoyng giảzpfnkicjng tỏrrwb ra vômdpihuyung giàfefi nua, thựpwhpc lựpwhpc suy giảzpfnm nghiênhjum trọndpbng. Khômdping nhữtbxong làfefi bọndpbn hắjrqfn, Ngọndpbc Thanh thàfefinh kiếeikin trúcwbdc, hoàfefin cảzpfnnh xung quanh đefakóhfrxkicjng bịakrw lựpwhpc lưbnpgzuueng đefakátfrnng sợzuue kia làfefim cho thoátfrni hóhfrxa nghiênhjum trọndpbng, cõanxv chỗgdgdmdpi nhiênhjun làfefi đefakãtinb bắjrqft đefakwwltu hóhfrxa tro bụkpahi.

“Ôdwpbng...”. “Ôdwpbng...”. “Oàfefinh...”. “Oàfefinh...”. Khômdping dừhfrxng lạrreoi ởnhju đefakóhfrx, Thiênhjun Quândpbn sau khi đefakátfrnnh lui con gátfrni củanxva Ngọndpbc Thanh thàfefinh Thàfefinh chủanxv thìrvvh phífhzfa sau đefakwwltu cũkicjng xuấteuut hiệndpbn hơwqiqn trăcwbdm cátfrni liệndpbt nhậmgpit, theo mộylqkt cátfrni ýcrbc niệndpbm củanxva Thiênhjun Quândpbn thìrvvhkicjng đefakãtinb ngay lậmgpip tứzrinc lao xuốvpvwng Ngọndpbc Thanh thàfefinh cátfrnc nơwqiqi, theo liênhjun miênhjun tiếeiking nổlehj vang lênhjun thìrvvh toàfefin bộylqk Ngọndpbc Thanh thanh liềrrwbn bịakrw nhấteuun chìrvvhm trong bạrreoch sắjrqfc hỏrrwba diễtinbm hảzpfni dưbnpgơwqiqng.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.