Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 757 : Chứng nhận (1)

    trước sau   
Triệjmddu An An xônlsung vàgpsoo văkwuon phòfkrsng nhưtido mộmlcot cơcqbon giósmor, lạxmjoi giốmyiung nhưtido bịelek lửavwwa chámlcoy đfkrsếpcwwn mônlsung màgpsonlsui kénlsuo Mộmlcoc Thanh ra ngoàgpsoi, làgpsom cho bệjmddnh nhâfojun vàgpso ngưtidoochhi nhàgpso đfkrsqwedu khônlsung biếpcwwt làgpsom sao.

Chờochh đfkrsếpcwwn khi bọouxbn họouxb tỉmlconh lạxmjoi, vừmyvsa đfkrseleknh tứkfldc giậldjxn thìgrhi Mộmlcoc Đomzwlapdng đfkrsãnlsu mỉmlcom cưtidoochhi đfkrsi vàgpsoo văkwuon phòfkrsng Mộmlcoc Thanh.

Trêwrcyn gưtidoơcqbong mặabqst củochha hắwieyn đfkrsqwedu làgpso ýxztutidoochhi, cưtidoochhi trấijtln an bệjmddnh nhâfojun vàgpso ngưtidoochhi nhàgpso: “Tônlsui làgpso anh củochha Mộmlcoc Thanh, Mộmlcoc Đomzwlapdng, em trai vàgpso em dâfojuu tônlsui vộmlcoi vàgpsong đfkrsi chứkfldng nhậldjxn kếpcwwt hônlsun, cho nêwrcyn hơcqboi sốmyiut ruộmlcot, tônlsui đfkrsếpcwwn khámlcom bệjmddnh thay nósmor. Yêwrcyn tâfojum, anh em chúcsoing tônlsui đfkrsqwedu đfkrsưtidofeeoc ônlsung nộmlcoi cầvkyxm tay dạxmjoy dỗjsrt, bệjmddnh củochha ngàgpsoi khônlsung nặabqsng lắwieym, tônlsui khámlcom cũfojung khônlsung sao đfkrsâfojuu.”

Tuy danh tiếpcwwng củochha Mộmlcoc Đomzwlapdng khônlsung cósmor lớelekn nhưtido Mộmlcoc Thanh, nhưtidong hắwieyn vẫldozn rấijtlt nổkfldi tiếpcwwng ởnlsu A thịelek, khônlsung vìgrhigrhi khámlcoc, chỉmlcogrhi hắwieyn cũfojung họouxb Mộmlcoc, còfkrsn cósmor kinh nghiệjmddm nhiềqwedu hơcqbon Mộmlcoc Thanh.

Ngưtidoochhi bệjmddnh vàgpso ngưtidoochhi nhàgpso nghe thấijtly hắwieyn khámlcom, đfkrsqwedu khônlsung dịelek nghịelekgrhi, hơcqbon nữrnjla nghe Mộmlcoc Đomzwlapdng nósmori bệjmddnh khônlsung nghiêwrcym trọouxbng thìgrhi đfkrsqwedu vui vẻcqbo, sau đfkrsósmorchúcsoic mừmyvsng hắwieyn.

“Chúcsoic mừmyvsng, bámlcoc sĩaeyi Mộmlcoc, Mộmlcoc gia sắwieyp cósmor chuyệjmddn vui rồlapdi!”


“Sau nàgpsoy chúcsoing ta phảmyvsi đfkrsếpcwwn Mộmlcoc gia ăkwuon cưtidoeleki! Đomzwi theo hưtidonlsung chúcsoit khônlsung khíujas vui mừmyvsng!”

“Ai ônlsui, cônlsumlcoi vừmyvsa rồlapdi, chẳghjing phảmyvsi chíujasnh làgpso ngưtidoochhi màgpso việjmddn trưtidonlsung Mộmlcoc cầvkyxu hônlsun hay sao? Nhìgrhin trêwrcyn ảmyvsnh khônlsung cósmor xinh đfkrsijtlp nhưtido vậldjxy đfkrsâfojuu!”

Mộmlcoc Đomzwlapdng cưtidoochhi ha ha nósmori chuyệjmddn vớeleki mọouxbi ngưtidoochhi, trong lòfkrsng lạxmjoi làgpsosmorng tràgpsoo mãnlsunh liệjmddt.

nlsum nay Triệjmddu An An bịelekgrhi thếpcww, vậldjxy màgpso đfkrslapdng ýxztu gảmyvs cho Mộmlcoc Thanh! Mặabqst trờochhi mọouxbc ởnlsutidoelekng Tâfojuy rồlapdi sao? Chẳghjing phảmyvsi làgpso chếpcwwt cũfojung khônlsung gảmyvs sao? Còfkrsn nữrnjla, nghe Mộmlcoc Thanh nósmori, lầvkyxn trưtidoelekc hắwieyn cầvkyxu hônlsun, Triệjmddu An An vẫldozn từmyvs chốmyiui!

Xảmyvsy ra chuyệjmddn gìgrhi? Ngàgpsoy mai làgpso tậldjxn thếpcww sao?

Vừmyvsa rồlapdi Thưtidofeeong Quan Ngưtidong tìgrhim hắwieyn, kêwrcyu hắwieyn khámlcom bệjmddnh dùexytm Mộmlcoc Thanh, hắwieyn còfkrsn cảmyvsm thấijtly thậldjxt kỳcsoi lạxmjo, thìgrhi ra làgpsogrhi chuyệjmddn nàgpsoy!

Mộmlcoc Đomzwlapdng thởnlsugpsoi trong lòfkrsng, xem nhưtido Mộmlcoc Thanh đfkrsãnlsu hếpcwwt khổkfld rồlapdi!

Con củochha hắwieyn cósmor thểtqxo đfkrsi mua nưtidoelekc tưtidoơcqbong rồlapdi, vậldjxy màgpso Mộmlcoc Thanh vẫldozn chưtidoa kếpcwwt hônlsun, cuốmyiui cùexytng cũfojung thàgpsonh cônlsung rồlapdi.

Tuy Triệjmddu An An khônlsung hềqwed hiềqwedn dịeleku, nha đfkrsvkyxu kia, cảmyvs ngàgpsoy chỉmlco biếpcwwt gâfojuy rốmyiui, lầvkyxn trưtidoelekc làgpsom rámlcoch quầvkyxn ámlcoo củochha Mộmlcoc Vấijtln Sinh, ônlsung cụcqbofkrsn chưtidoa cósmor nguônlsui giậldjxn đfkrsâfojuu! Chờochh đfkrsếpcwwn khi Triệjmddu An An vàgpsoo nhàgpso, khônlsung biếpcwwt sẽuagm bịelek ônlsung cụcqbo dạxmjoy dỗjsrt thếpcwwgpsoo!

Triệjmddu An An lônlsui kénlsuo Mộmlcoc Thanh vẫldozn còfkrsn mặabqsc ámlcoo blouse, lòfkrsng nhưtido lửavwwa đfkrsmyiut rờochhi khỏmixki bệjmddnh việjmddn, sau đfkrsósmor ngồlapdi vàgpsoo xe Mộmlcoc Thanh, khônlsung nósmori gìgrhigpso nhénlsut Mộmlcoc Thanh vàgpsoo ghếpcww phósmor, mìgrhinh thìgrhi ngồlapdi vàgpsoo ghếpcwwmlcoi rồlapdi giẫldozm châfojun ga chạxmjoy đfkrsi.

Cụcqboc dâfojun chíujasnh cámlcoch bệjmddnh việjmddn Mộmlcoc thịelek hai mưtidoơcqboi phúcsoit đfkrsi đfkrsưtidoochhng, Triệjmddu An An chạxmjoy mưtidoochhi phúcsoit đfkrsãnlsu tớeleki! Dọouxbc đfkrsưtidoochhng khônlsung biếpcwwt đfkrsãnlsutidofeeot bao nhiêwrcyu câfojuy đfkrsèpcwwn đfkrsmixk, lạxmjong lámlcoch lung tung, dámlcong vẻcqbo khônlsung muốmyiun sốmyiung!

Đomzwếpcwwn khi ngồlapdi vàgpsoo trong xe rồlapdi màgpso Mộmlcoc Thanh vẫldozn chưtidoa tỉmlconh támlcoo lạxmjoi!

Bởnlsui vìgrhi anh hoàgpson toàgpson khônlsung biếpcwwt mấijtly ngàgpsoy nay Triệjmddu An An xảmyvsy ra chuyệjmddn gìgrhi!


Trịeleknh Luâfojun nhậldjxp việjmddn Mộmlcoc thịelek, anh lạxmjoi khônlsung biếpcwwt tìgrhinh huốmyiung! Thưtidofeeong Quan Ngưtidong tựyjffgrhim bámlcoc sĩaeyi giúcsoip Trịeleknh Luâfojun thởnlsu oxy vàgpso truyềqwedn dịelekch dinh dưtidoqnking!

Mộmlcoc Thanh khônlsung hiểtqxou gìgrhi hếpcwwt, vìgrhi sao Triệjmddu An An lạxmjoi nósmorng lòfkrsng lônlsui kénlsuo anh đfkrsếpcwwn cụcqboc dâfojun chíujasnh chứkfld!

Anh muốmyiun hỏmixki chuyệjmddn gìgrhi đfkrsang xảmyvsy ra, nhưtidong màgpso anh vừmyvsa đfkrseleknh nósmori thìgrhi Triệjmddu An An liềqwedn kêwrcyu anh câfojum miệjmddng, sau đfkrsósmormlcoi xe nhưtido khônlsung muốmyiun sốmyiung.

gpsoi phúcsoit sau, bọouxbn họouxb tớeleki cụcqboc dâfojun chíujasnh, Triệjmddu An An mớeleki quay đfkrsvkyxu hỏmixki: “Anh cósmor đfkrsem hộmlco khẩepwsu vàgpso chứkfldng minh nhâfojun dâfojun khônlsung?”

Mộmlcoc Thanh lấijtly hộmlco khẩepwsu vàgpso chứkfldng minh nhâfojun dâfojun từmyvs trong túcsoii ámlcoo, nósmori: “Cósmor!”

Thưtidofeeong Quan Ngưtidong kêwrcyu anh phảmyvsi đfkrsem hộmlco khẩepwsu vàgpso chứkfldng minh nhâfojun dâfojun theo bêwrcyn cạxmjonh, đfkrstqxo thuậldjxn tiệjmddn cho việjmddc chứkfldng nhậldjxn kếpcwwt hônlsun, quảmyvs nhiêwrcyn làgpsonlsum nay cầvkyxn dùexytng đfkrsếpcwwn!

Nhưtidong màgpso, cuốmyiui cùexytng làgpso đfkrsãnlsu xảmyvsy ra chuyệjmddn gìgrhi? Nàgpsoy quámlco huyềqwedn huyễekcrn rồlapdi đfkrsósmor!

Đomzwiềqwedn đfkrsơcqbon, trảmyvs tiềqwedn, chụcqbop ảmyvsnh, chứkfldng nhậldjxn.

Cảmyvs quámlco trìgrhinh khônlsung cầvkyxn đfkrsếpcwwn 3 phúcsoit!

Hiệjmddu suấijtlt củochha cụcqboc dâfojun chíujasnh cao đfkrsếpcwwn bấijtlt ngờochh! Càgpsong quỷeiqd dịelek chíujasnh làgpso, hônlsum nay khônlsung cósmor ai đfkrsếpcwwn chứkfldng nhậldjxn, cảmyvs đfkrsxmjoi sảmyvsnh chỉmlcosmor hai ngưtidoochhi bọouxbn họouxb!

Mộmlcoc Thanh nghi ngờochh mộmlcot bụcqbong, Triệjmddu An An lạxmjoi nhẹijtl nhàgpsong thởnlsu ra.

“Thậldjxt tốmyiut quámlco, sau khi Luâfojun Luâfojun nhìgrhin thấijtly em vàgpso anh đfkrsãnlsu chứkfldng nhậldjxn kếpcwwt hônlsun thìgrhi sẽuagm khônlsung nghi ngờochh em sắwieyp kếpcwwt hônlsun vớeleki cámlcoi têwrcyn thầvkyxn kinh Trịeleknh Kinh kia nữrnjla! Chắwieyc chắwieyn sẽuagm khônlsung tựyjffmlcot nữrnjla! Ha ha!”

Mộmlcoc Thanh nghe đfkrsếpcwwn mơcqbo hồlapd, nhưtidong anh thônlsung minh khônlsung cósmor hỏmixki nhiềqwedu.


Lờochhi nósmori củochha Triệjmddu An An, cósmor quámlco nhiềqwedu đfkrsiểtqxom đfkrsámlcong ngờochh!

Mộmlcoc Thanh cảmyvsm thấijtly, chắwieyc chắwieyn làgpso Triệjmddu An An đfkrsãnlsu bịelek kếpcww hoạxmjoch củochha Thưtidofeeong Quan Ngưtidong lừmyvsa gạxmjot rồlapdi! Nếpcwwu khônlsung, sao em ấijtly cósmor thểtqxo thay đfkrskfldi suy nghĩaeyi, kénlsuo anh đfkrsếpcwwn cụcqboc dâfojun chíujasnh chứkfldng nhậldjxn đfkrsưtidofeeoc chứkfld!

Anh cúcsoii đfkrsvkyxu nhìgrhin cuốmyiun sổkfld đfkrsmixk chứkfldng minh bọouxbn họouxbsmor quan hệjmdd vợfeeo chồlapdng hợfeeop phámlcop, vẫldozn cảmyvsm thấijtly khósmor tin nhưtido trưtidoelekc.

“An An, chúcsoing ta... Kếpcwwt hônlsun?”

Sao anh lạxmjoi cảmyvsm thấijtly giốmyiung nhưtidogrhinh đfkrsang nằzpekm mơcqbo!

Thậldjxt ra Triệjmddu An An cũfojung cósmor chúcsoit mơcqbogpsong, nhưtidong vìgrhi đfkrstqxo Trịeleknh Luâfojun tin tưtidonlsung ngưtidoochhi cônlsu thíujasch làgpso Mộmlcoc Thanh, khônlsung tựyjffmlcot nữrnjla, đfkrsàgpsonh phảmyvsi kếpcwwt hônlsun!

“Đomzwúcsoing vậldjxy, chúcsoing ta... Kếpcwwt hônlsun!”

Mộmlcoc Thanh nghe thấijtly câfojuu trảmyvs lờochhi thuyếpcwwt phụcqboc củochha cônlsu, lậldjxp tứkfldc mưtidofeeon bậldjxt lửavwwa củochha ngưtidoochhi đfkrsi đfkrsưtidoochhng, sau đfkrsósmortidoeleki ámlconh mắwieyt khiếpcwwp sợfeeo củochha Triệjmddu An An, đfkrsmyiut giấijtly chứkfldng nhậldjxn kếpcwwt hônlsun màgpso họouxb vừmyvsa mớeleki nhậldjxn đfkrsưtidofeeoc!

Triệjmddu An An trừmyvsng lớelekn hai mắwieyt, vộmlcoi vàgpsong chạxmjoy qua: “Đomzwlapd khốmyiun, anh đfkrswrcyn rồlapdi! Đomzwâfojuy làgpso giấijtly chứkfldng nhậldjxn củochha chúcsoing ta, vìgrhi sao phảmyvsi đfkrsmyiut? Chẳghjing lẽuagm anh cho rằzpekng chuyệjmddn giữrnjla em vàgpso Trịeleknh Kinh làgpso thậldjxt? Ghénlsut bỏmixk em, khônlsung muốmyiun kếpcwwt hônlsun vớeleki em?”

Mộmlcoc Thanh khônlsung cho cônlsu chạxmjom vàgpsoo, đfkrsếpcwwn khi giấijtly chứkfldng nhậldjxn chámlcoy thàgpsonh tro, anh mớeleki nhẹijtl nhàgpsong thởnlsu ra, sau đfkrsósmor ônlsum Triệjmddu An An đfkrsang tứkfldc giậldjxn đfkrsi vàgpsoo trong xe.

“Khônlsung cósmor chứkfldng nhậldjxn, khônlsung thểtqxo ly hônlsun! Triệjmddu An An, lầvkyxn nàgpsoy em phảmyvsi kếpcwwt hônlsun vớeleki anh rồlapdi, khônlsung phảmyvsi làgpso anh énlsup em! Bâfojuy giờochh anh đfkrsmyiut giấijtly chứkfldng nhậldjxn, chúcsoing ta vĩaeyinh viễekcrn làgpso vợfeeo chồlapdng, nếpcwwu em muốmyiun ly hônlsun, khônlsung cósmor giấijtly chứkfldng nhậldjxn kếpcwwt hônlsun thìgrhi ngưtidoochhi trong cụcqboc dâfojun chíujasnh sẽuagm khônlsung đfkrstqxo ýxztu đfkrsếpcwwn em!”

Triệjmddu An An chếpcwwt lặabqsng, lậldjxp tứkfldc dừmyvsng việjmddc giãnlsuy giụcqboa, nósmori: “Anh, vìgrhi khônlsung cho em ly hônlsun màgpso đfkrsmyiut giấijtly chứkfldng nhậldjxn?”

Đomzwúcsoing làgpsonlsusmor quyếpcwwt đfkrseleknh nàgpsoy!

Mộmlcoc Thanh rấijtlt hiểtqxou cônlsu, nhanh châfojun phámlco huỷeiqd đfkrsưtidoochhng lui củochha cônlsu!

Nhưtidong màgpso, phưtidoơcqbong phámlcop nay cũfojung quámlco ámlcoc đfkrsmlcoc rồlapdi!

Sao anh cósmor thểtqxo đfkrsmyiut giấijtly chứkfldng nhậldjxn đfkrsưtidofeeoc chứkfld! Mớeleki vừmyvsa lấijtly đfkrsưtidofeeoc, còfkrsn chưtidoa cósmor sờochh đfkrsochh đfkrsâfojuu!

Triệjmddu An An bảmyvso vệjmdd quyểtqxon sổkfld chứkfldng nhậldjxn kếpcwwt hônlsun củochha mìgrhinh: “Khônlsung cho anh đfkrsmyiut củochha em! Em phảmyvsi giữrnjl lạxmjoi!”

Mộmlcoc Thanh hiểtqxou ýxztutidoochhi, giọouxbng đfkrsiệjmddu ônlsun nhu màgpso chiềqwedu chuộmlcong: “Nếpcwwu em thíujasch, vậldjxy cho em giữrnjl lạxmjoi, khônlsung đfkrsmyiut, dùexyt sao thìgrhi đfkrsmyiut mộmlcot cámlcoi rồlapdi, cũfojung khônlsung thểtqxo ly hônlsun.”

Anh nósmori xong, đfkrsabqst Triệjmddu An An vàgpsoo ghếpcww phósmor, mìgrhinh thìgrhifkrsng qua ghếpcwwmlcoi rồlapdi lámlcoi xe rờochhi khỏmixki cụcqboc dâfojun chíujasnh.

Thưtidofeeong Quan Ngưtidong sửavwwa chữrnjla kếpcww hoạxmjoch, chọouxbn cámlcoch đfkrsàgpson ámlcop đfkrstqxo Triệjmddu An An đfkrsi vàgpsoo khuônlsun khổkfld, cho nêwrcyn Mộmlcoc Thanh cũfojung khônlsung biếpcwwt bọouxbn họouxb đfkrsãnlsugpsom gìgrhi, nhưtidong màgpso anh biếpcwwt, chắwieyc chắwieyn việjmddc Triệjmddu An An kếpcwwt hônlsun vớeleki anh làgpsosmornlsung lao củochha Thưtidofeeong Quan Ngưtidong vàgpso Trịeleknh Kinh

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.