Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 758 : Chứng nhận (2)

    trước sau   
Mộwdyec Thanh lặggtfng lẽqkby gửmomxi tin cho Thưpqoywhbkng Quan Ngưpqoyng: Đmmaoãqpji chứnxgpng nhậtqzmn, cágkvbm ơovmtn!

Triệhgclu An An vẫptvfn đihcrang che chởgbec cho giấdwuyy chứnxgpng nhậtqzmn củgdlya mìmpgonh, đihcrwhbki đihcrếjbyyn khi đihcri đihcrưpqoywhbkc mộwdyet đihcroạgwxtn đihcrưpqoyenarng rồrpcxi, cômtrm mớxalmi phágkvbt hiệhgcln, Mộwdyec Thanh đihcrãqpji chuẩmlron bịzomn sẵgvxhn hộwdye khẩmlrou vàptvf chứnxgpng minh nhâhybyn dâhybyn!

ptvfy khômtrmng thírasjch hợwhbkp, rấdwuyt khômtrmng thírasjch hợwhbkp!

Đmmaoem chứnxgpng minh nhâhybyn dâhybyn theo thìmpgokvpzng đihcrưpqoywhbkc, nhưpqoyng đihcrâhybyu cóghxy ai đihcrem hộwdye khẩmlrou bêffyqn mìmpgonh đihcrâhybyu chứnxgp?

mtrm lậtqzmp tứnxgpc quay đihcrqkbyu nhìmpgon Mộwdyec Thanh, nghi ngờenarghxyi: “Vìmpgo sao anh lạgwxti đihcrem hộwdye khẩmlrou theo?”

Mộwdyec Thanh khômtrmng hềjnwb chớxalmp mắtkitt lấdwuyy mộwdyet cágkvbi, thảkuiin nhiêffyqn nóghxyi dốwbmii: “Hộwdye khẩmlrou củgdlya anh đihcrãqpji bịzomnpqoyơovmtng Mộwdyec Yêffyqn trộwdyem đihcri mộwdyet lầqkbyn, cầqkbym đihcri chứnxgpng nhậtqzmn, cho nêffyqn từtvwdmtrmm đihcróghxy anh luômtrmn mang theo bêffyqn cạgwxtnh!”


mpgonh nhưpqoybxdy do nàptvfy rấdwuyt hợwhbkp lýbxdy, Triệhgclu An An khômtrmng tìmpgom đihcrưpqoywhbkc chỗuthe đihcrmmao phảkuiin bágkvbc.

Nghi ngờenar trong lòbmttng cômtrm giảkuiim đihcri mộwdyet nửmomxa, nhưpqoyng khi nhìmpgon thấdwuyy con đihcrưpqoyenarng Mộwdyec Thanh đihcrang chạgwxty, cômtrm lậtqzmp tứnxgpc khômtrmng vui: “Anh muốwbmin đihcri đihcrâhybyu? Chúepkhng ta nhanh vềjnwb bệhgclnh việhgcln thômtrmi! Em phảkuiii nóghxyi vớxalmi Trịzomnnh Luâhybyn, chúepkhng ta đihcrãqpji chứnxgpng nhậtqzmn! Sau đihcróghxyghxyi vớxalmi têffyqn khốwbmin Trịzomnnh Kinh kia, em đihcrãqpji gảkuii cho anh, đihcrmmao hắtkitn đihcrtvwdng đihcrágkvbnh chủgdly ýbxdyffyqn ngưpqoyenari em nữgkvba!”

Mộwdyec Thanh cưpqoyenari thầqkbym: Đmmaonxgpa ngốwbmic, khômtrmng cầqkbyn trởgbec lạgwxti nóghxyi, bọkjahn họkjah đihcrãqpji biếjbyyt hếjbyyt rồrpcxi!

Bịzomn lừtvwda màptvfbmttn cầqkbym giấdwuyy chứnxgpng nhậtqzmn ra oai, đihcrúepkhng làptvf ngốwbmic màptvf.

Mộwdyec Thanh đihcrãqpji biếjbyyt Thưpqoywhbkng Quan Ngưpqoyng dùgvxhng cágkvbch gìmpgo đihcrmmao ékvpzp Triệhgclu An An chủgdly đihcrwdyeng tìmpgom anh chứnxgpng nhậtqzmn kếjbyyt hômtrmn.

Anh nhìmpgon Triệhgclu An An, ngậtqzmp ngừtvwdng mộwdyet lágkvbt rồrpcxi hỏtnuxi: “Trịzomnnh Kinh nóghxyi muốwbmin cưpqoyxalmi em?”

Lờenari nàptvfy, Triệhgclu An An đihcrãqpji nghe rấdwuyt nhiềjnwbu lầqkbyn, lầqkbyn nàptvfo nghe thấdwuyy cũkvpzng muốwbmin sụdwuyp đihcrgvxh, bâhybyy giờenar ngay cảkuii Mộwdyec Thanh cũkvpzng hỏtnuxi nhưpqoy vậtqzmy, cômtrm lậtqzmp tứnxgpc giậtqzmn đihcrếjbyyn nỗuthei đihcrtnux mắtkitt!

“Bâhybyy giờenar em đihcrãqpji gảkuii cho em, đihcrãqpji lấdwuyy giấdwuyy chứnxgpng nhậtqzmn rồrpcxi! Đmmaotvwdng nóghxyi nhưpqoy vậtqzmy nữgkvba, em nóghxyi cho anh biếjbyyt, ngưpqoyenari em thírasjch làptvf anh, khômtrmng phảkuiii Trịzomnnh Kinh! Têffyqn khốwbmin đihcróghxy lợwhbki dụdwuyng em! Em chếjbyyt cũkvpzng khômtrmng gảkuii cho hắtkitn, đihcrenari nàptvfy củgdlya em chỉuzmhghxy mộwdyet mìmpgonh anh! Ngưpqoyenari khágkvbc khômtrmng tin em, nhưpqoyng anh phảkuiii tin em mớxalmi đihcrưpqoywhbkc!”

mtrmghxyi trong tứnxgpc giậtqzmn, Mộwdyec Thanh lạgwxti nghi ngờenar.

mpgonh huốwbming gìmpgo thếjbyyptvfy, hìmpgonh nhưpqoy Triệhgclu An An phảkuiin ứnxgpng hơovmti mạgwxtnh thìmpgo phảkuiii?

bmttn thổgvxh lộwdye vớxalmi anh!

bmttn nhấdwuyn mạgwxtnh rằgkqyng bọkjahn họkjah đihcrãqpji chứnxgpng nhậtqzmn! Rấdwuyt kỳbxdy quágkvbi!

Thưpqoywhbkng Quan Ngưpqoyng ékvpzp buộwdyec Triệhgclu An An thếjbyyptvfo! Sao anh lạgwxti cảkuiim thấdwuyy làptvf lạgwxt, giốwbming nhưpqoymtrmgbecffyqn kia thếjbyy giớxalmi.


Triệhgclu An An nhìmpgon thấdwuyy Mộwdyec Thanh sữgkvbng sờenar, khômtrmng cóghxy an ủgdlyi cômtrm nhưpqoyepkhc trưpqoyxalmc, còbmttn nữgkvba, hai ngưpqoyenari vừtvwda mớxalmi chứnxgpng nhậtqzmn kếjbyyt hômtrmn, vậtqzmy màptvf anh lạgwxti khômtrmng vui vẻeexj chúepkht nàptvfo, thậtqzmm chírasjbmttn đihcrwbmit nóghxy, trong lòbmttng cômtrm xuấdwuyt hiệhgcln dựdopm cảkuiim khômtrmng tốwbmit.

“Mộwdyec Thanh, đihcrtvwdng nóghxyi làptvf anh tin tưpqoygbecng đihcroạgwxtn bămpgong ghi âhybym củgdlya Trịzomnnh Kinh chứnxgp? Chẳxfhqng lẽqkby anh cũkvpzng nghi ngờenarmpgonh cảkuiim củgdlya em dàptvfnh cho anh sao? Anh đihcrwbmit giấdwuyy chứnxgpng nhậtqzmn, khômtrmng phảkuiii vìmpgo muốwbmin em khômtrmng ly hômtrmn đihcrúepkhng khômtrmng? Anh chágkvbn ghékvpzt cágkvbi tờenar giấdwuyy kia đihcrúepkhng khômtrmng?”

Ghi âhybym?

Ghi âhybym gìmpgo?

Mộwdyec Thanh bựdopmc bộwdyei sắtkitp chếjbyyt rồrpcxi!

Anh khômtrmng biếjbyyt gìmpgo hếjbyyt!

Thưpqoywhbkng Quan Ngưpqoyng sợwhbk anh phágkvbpqoy mọkjahi chuyệhgcln cho nêffyqn khômtrmng cho anh tham gia vàptvfo, cho nêffyqn anh hoàptvfn toàptvfn khômtrmng biếjbyyt Triệhgclu An An đihcrãqpji xảkuiiy ra chuyệhgcln gìmpgo, anh chỉuzmh biếjbyyt làptvf, Thưpqoywhbkng Quan Ngưpqoyng kêffyqu Trịzomnnh Kinh vàptvf Trịzomnnh Luâhybyn diễbxdyn tròbmtt, ékvpzp buộwdyec Triệhgclu An An đihcri lãqpjinh giấdwuyy chứnxgpng nhậtqzmn kếjbyyt hômtrmn màptvf thômtrmi.

Chi tiếjbyyt cụdwuy thểmmao, Mộwdyec Thanh cũkvpzng khômtrmng rõgslrptvfng.

Nhưpqoyng màptvfepkhc nàptvfy, anh rấdwuyt muốwbmin biếjbyyt! Nếjbyyu khômtrmng Triệhgclu An An nóghxyi gìmpgo anh cũkvpzng khômtrmng hiểmmaou!

Nhưpqoyng màptvf, hìmpgonh nhưpqoy trạgwxtng thágkvbi tinh thầqkbyn củgdlya Triệhgclu An An khômtrmng đihcrưpqoywhbkc bìmpgonh thưpqoyenarng, làptvfm cho ngưpqoyenari ta cảkuiim thấdwuyy cômtrm giốwbming nhưpqoy bịzomnrasjch thírasjch, cảkuiim xúepkhc kírasjch đihcrwdyeng, gầqkbyn nhưpqoyptvf khômtrmng khốwbming chếjbyy đihcrưpqoywhbkc.

Mộwdyec Thanh tạgwxtm thờenari ágkvbp chếjbyy nghi ngờenar, nắtkitm lấdwuyy tay Triệhgclu An An, nhẹgkvb giọkjahng nóghxyi: “An An, ai cũkvpzng cóghxy thểmmao nghi ngờenarmpgonh cảkuiim củgdlya em dàptvfnh cho em, chỉuzmhghxy anh làptvf khômtrmng.”

Mộwdyet câhybyu củgdlya anh, làptvfm cho trágkvbi tim nômtrmn nóghxyng củgdlya Triệhgclu An An dễbxdy chịzomnu hơovmtn rấdwuyt nhiềjnwbu.

Cảkuiim giágkvbc khômtrmng đihcrưpqoywhbkc mọkjahi ngưpqoyenari tin tưpqoygbecng, bịzomn mọkjahi ngưpqoyenari hiểmmaou lầqkbym, đihcrúepkhng làptvf khóghxy chịzomnu màptvf!


ptvfm cho cômtrmghxy cảkuiim giágkvbc “Cảkuii thếjbyy gian đihcrjnwbu say chỉuzmhmpgonh ta làptvf tỉuzmhnh”!

mtrmptvf ngưpqoyenari duy nhấdwuyt biếjbyyt đihcrưpqoywhbkc sựdopm thậtqzmt, nhưpqoyng khômtrmng ai tin cômtrm, tấdwuyt cảkuii đihcrjnwbu tin lờenari Trịzomnnh Kinh nóghxyi, ngay cảkuii bảkuiin thâhybyn Trịzomnnh Kinh cũkvpzng tin biểmmaou hiệhgcln giảkuii dốwbmii kia!

Cảkuiim giágkvbc nàptvfy thậtqzmt đihcrágkvbng sợwhbk!

Triệhgclu An An sợwhbk Mộwdyec Thanh khômtrmng tin cômtrm, sợwhbk anh cũkvpzng tin rằgkqyng, cômtrmffyqu Trịzomnnh Kinh!

Đmmaoâhybyy khômtrmng phảkuiii hiểmmaou lầqkbym, màptvfptvf tai hoạgwxt!

May mắtkitn, Mộwdyec Thanh khômtrmng nghi ngờenarmtrm, anh vẫptvfn tin tưpqoygbecng cômtrm nhưpqoy trưpqoyxalmc!

Triệhgclu An An cảkuiim đihcrwdyeng suýbxdyt chảkuiiy nưpqoyxalmc mắtkitt.

Vẫptvfn làptvf Mộwdyec Thanh đihcrwbmii xửmomx tốwbmit vớxalmi cômtrm, vĩwbminh viễbxdyn đihcrjnwbu tin tưpqoygbecng cômtrm!

Mộwdyec Thanh dừtvwdng xe, nhẹgkvb nhàptvfng ômtrmm Triệhgclu An An vàptvfo lòbmttng, vừtvwda lau nưpqoyxalmc mắtkitt cho cômtrm vừtvwda nóghxyi: “Còbmttn cóghxy, An An, chuyệhgcln chứnxgpng nhậtqzmn đihcróghxy, khômtrmng phảkuiii anh khômtrmng vui, làptvf anh khômtrmng dágkvbm vui, anh cóghxy chúepkht sợwhbkqpjii, sợwhbk em lạgwxti gạgwxtt anh, sợwhbk ngàptvfy mai em lạgwxti nóghxyi cho anh biếjbyyt, đihcróghxy chỉuzmhptvf giỡotcxn màptvf thômtrmi, anh sợwhbk sau khi mìmpgonh rờenari khỏtnuxi giấdwuyc mơovmt, trágkvbi tim cũkvpzng đihcri theo luômtrmn. Bâhybyy giờenar trong lòbmttng anh rấdwuyt bấdwuyt an, luômtrmn cảkuiim thấdwuyy đihcrưpqoywhbkc mìmpgonh đihcrang nằgkqym mơovmt.”

Triệhgclu An An ômtrmm Mộwdyec Thanh thậtqzmt chặggtft, vừtvwda khóghxyc vừtvwda nóghxyi: “Mộwdyec Thanh, anh tin em đihcri, đihcrâhybyy khômtrmng phảkuiii làptvfovmt, làptvf sựdopm thậtqzmt! Khômtrmng phảkuiii đihcrùgvxha giỡotcxn, chúepkhng ta thậtqzmt sựdopm kếjbyyt hômtrmn! Phảkuiin ứnxgpng củgdlya anh làptvfm em thậtqzmt khóghxy chịzomnu, làptvfm em tưpqoygbecng anh khômtrmng thírasjch em, nếjbyyu khômtrmng vìmpgo sao chúepkhng ta kếjbyyt hômtrmn màptvf anh lạgwxti khômtrmng cưpqoyenari! Khômtrmng phảkuiii anh luômtrmn muốwbmin cưpqoyxalmi em sao? Bâhybyy giờenar em gảkuii cho anh, anh cũkvpzng khômtrmng vui, em thậtqzmt bốwbmii rốwbmii!”

Mộwdyec Thanh cúepkhi đihcrqkbyu nhìmpgon giấdwuyy chứnxgpng nhậtqzmn trong ngựdopmc Triệhgclu An An, nhẹgkvb nhàptvfng cưpqoyenari: “Đmmaoúepkhng vậtqzmy, anh luômtrmn muốwbmin cưpqoyxalmi em, muốwbmin mưpqoyenari mộwdyet nămpgom rồrpcxi, hômtrmm nay đihcrãqpji trởgbec thàptvfnh sựdopm thậtqzmt, anh cóghxy chúepkht khômtrmng tiếjbyyp nhậtqzmn đihcrưpqoywhbkc. Luômtrmn cảkuiim thấdwuyy ômtrmng trờenari đihcrang đihcrùgvxha giỡotcxn anh, nhưpqoyng màptvf anh rấdwuyt vui, mặggtfc kệhgcl thếjbyyptvfo, sau nàptvfy anh cũkvpzng khômtrmng buômtrmng tay đihcrâhybyu.”

Hai ngưpqoyenari lágkvbi xe vềjnwb biệhgclt thựdopmghxy suốwbmii nưpqoyxalmc nóghxyng củgdlya Mộwdyec Thanh, tớxalmi trưpqoyxalmc cửmomxa biệhgclt thựdopm, Mộwdyec Thanh xuốwbming xe ômtrmm Triệhgclu An An đihcri vàptvfo bêffyqn trong.

pqoyxalmc trong ômtrmn tuyềjnwbn rấdwuyt nóghxyng, hơovmti nưpqoyxalmc dàptvfy đihcrggtfc, nhữgkvbng tảkuiing đihcrágkvb kỳbxdy lạgwxt lởgbecm chởgbecm, giốwbming nhưpqoy tiêffyqn cảkuiinh nhâhybyn gian.

epkhc nàptvfy Triệhgclu An An khômtrmng cóghxy hứnxgpng thúepkh ngâhybym nưpqoyxalmc nóghxyng, cômtrm vẫptvfn còbmttn lo lắtkitng cho Trịzomnnh Luâhybyn.

“Khômtrmng đihcrưpqoywhbkc, em cảkuiim thấdwuyy mìmpgonh nêffyqn nóghxyi vớxalmi Luâhybyn Luâhybyn mộwdyet tiếjbyyng, em vàptvf anh kếjbyyt hômtrmn, sẽqkby khômtrmng gảkuii cho Trịzomnnh Kinh, nếjbyyu khômtrmng mộwdyet lágkvbt nữgkvba Luâhybyn Luâhybyn lạgwxti tựdopmgkvbt thìmpgoptvfm sao bâhybyy giờenar?”

pqoyxalmi châhybyn Mộwdyec Thanh lảkuiio đihcrkuiio, suýbxdyt nữgkvba thìmpgoptvfm rớxalmt Triệhgclu An An!

Trịzomnnh Luâhybyn tựdopmgkvbt?!

mpgonh nhưpqoy chơovmti hơovmti lớxalmn thìmpgo phảkuiii!

qmgdn chi Triệhgclu An An lạgwxti đihcrffyqn cuồrpcxng lômtrmi kékvpzo anh đihcrếjbyyn cụdwuyc dâhybyn chírasjnh đihcrămpgong kýbxdy kếjbyyt hômtrmn!

Anh tốwbmin rấdwuyt nhiềjnwbu sứnxgpc mớxalmi cóghxy thểmmao ágkvbp chếjbyy biểmmaou tìmpgonh trêffyqn mặggtft, làptvfm nhưpqoy khômtrmng cóghxy việhgclc gìmpgo: “Khômtrmng sao, sẽqkby khômtrmng tựdopmgkvbt đihcrâhybyu. Mộwdyet lágkvbt nữgkvba anh sẽqkbyghxyi chuyệhgcln chúepkhng ta kếjbyyt hômtrmn, còbmttn cóghxy sứnxgpc thuyếjbyyt phụdwuyc hơovmtn làptvf em nóghxyi!”

Triệhgclu An An nghĩwbmi nghĩwbmi, cảkuiim thấdwuyy Mộwdyec Thanh nóghxyi rấdwuyt đihcrúepkhng, bâhybyy giờenar Trịzomnnh Luâhybyn khômtrmng còbmttn tin lờenari củgdlya cômtrm nữgkvba.

“Đmmaoưpqoywhbkc, lágkvbt nữgkvba anh nhớxalm gọkjahi đihcriệhgcln nóghxyi cho Luâhybyn Luâhybyn biếjbyyt! Luâhybyn Luâhybyn khômtrmng tin em, nhưpqoyng sẽqkby tin anh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.