Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 756 : Mộc Thanh, chúng ta đi Cục Dân Chính!

    trước sau   
“Sảqxxwy ra tai nạjsxwn xe cộqpfqmecbn tốrywpt! Hai chúmecbng ta đjzhocqybu córxbt thểaiiv đjzhoãiwxo chếnmogt! Cáeagci ngưllycwzili đjzhoyodnu xỏduukvsaey tộqpfqi córxbt thểaiiv đjzhoi đjzhoãiwxo chếnmogt, tôhfpmi cũjanlng khôhfpmng cầyodnn phảqxxwi vấjzhot vảqxxw sốrywpng nhưllyc vậqzjjy! Nàtidno nhanh đjzhoâvsaem đjzhoi, cùlmeing chếnmogt, thậqzjjt tốrywpt!”

Triệmxfpu An An giốrywpng nhưllyc đjzholvdzn rồjvopi, lôhfpmi kégnhto cáeagcnh tay Trịbgtznh Kinh.

Trịbgtznh Kinh tay căhfpmn bảqxxwn khôhfpmng dáeagcm nắgzvrm tay láeagci, xe xiêlvdzu xiêlvdzu vẹaxrzo vẹaxrzo đjzhoi nhanh vềcqyb phíhzvga trưllycgnhtc, vưllyczampt qua cáeagcc xe kháeagcc, còmecbn đjzhoâvsaem náeagct mộqpfqt chiếnmogc xe pha lêlvdz! Quảqxxw thậqzjjt rấjzhot nguy hiểaiivm!

“Triệmxfpu An An, côhfpm khôhfpmng buôhfpmng tay. Tôhfpmi sẽoegf đjzhoáeagcnh côhfpmhfpmn mêlvdz, sao đjzhoórxbt trựqxxwc tiếnmogp ôhfpmm côhfpm đjzhoếnmogn cụmpsdc dâvsaen chíhzvgnh. Sau đjzhoórxbt mớgnhti làtidnm côhfpm tỉmpsdnh lạjsxwi!"

Mấjzhoy câvsaeu nórxbti đjzhoórxbt lựqxxwc sáeagct thưllycơznjtng quáeagc lớgnhtn, Triệmxfpu An An sợzamp tớgnhti mứruffc mau chórxbtng rụmpsdt tay trởsrrl vềcqyb.

hfpm hiệmxfpn tạjsxwi khôhfpmng xáeagcc đjzhobgtznh đjzhoiềcqybu Trịbgtznh Kinh nórxbti córxbt thậqzjjt hay khôhfpmng, dựqxxwa theo trạjsxwng tháeagci nhưllyc bệmxfpnh tâvsaem thầyodnn mấjzhoy ngàtidny nay củdkqxa hắgzvrn ta màtidnrxbti, thìyyzb hắgzvrn córxbt thểaiivtidnm ra việmxfpc khôhfpmng bằrywpng cầyodnm thúmecb!


Trịbgtznh Kinh cũjanlng làtidn bịbgtz Triệmxfpu An An bứruffc đjzhoếnmogn đjzholvdzn, vớgnhti tíhzvgnh cáeagcch củdkqxa hắgzvrn, “Đhcxlem côhfpm đjzhoáeagcnh ngấjzhot” loạjsxwi nàtidny hắgzvrn sẽoegf tuyệmxfpt đjzhorywpi khôhfpmng nórxbti ra, nhưllycng nếnmogu khôhfpmng nórxbti dọduuka mộqpfqt chúmecbt, tùlmeiy ýksiz Triệmxfpu An An náeagco loạjsxwn nhưllyc vậqzjjy, thìyyzb hai ngưllycwzili bọduukn họduuk thậqzjjt sựqxxw nhưllyc muốrywpn đjzhoi gặaiivp Diêlvdzm Vưllycơznjtng!

Triệmxfpu An An ngồjvopi ởsrrlsrrl ghếnmog phụmpsd đjzhoiềcqybu khiểaiivn, bỗtidnng nhiêlvdzn lau nưllycgnhtc mắgzvrt khórxbtc lêlvdzn.

“Ôhcxl ôhfpm ôhfpm, cứruffu mạjsxwng a, cảqxxwnh sáeagct hìyyzbnh sựqxxw lừozxra báeagcn thiếnmogu nữlviu đjzhoàtidnng hoàtidnng! Mau tớgnhti cứruffu cứruffu tôhfpmi a, chịbgtzvsaeu, mọduuki ngưllycwzili mau tớgnhti cứruffu tôhfpmi! Bàtidn ngoạjsxwi tôhfpmi đjzhoem tôhfpmi báeagcn đjzhoi! Mẹaxrzhfpmi cũjanlng khôhfpmng cầyodnn tôhfpmi!"

“Mộqpfqc Thanh, cáeagci ngưllycwzili anh em tốrywpt củdkqxa anh cưllycgnhtp ngưllycwzili phụmpsd nữlviu củdkqxa anh nàtidny, anh mau giếnmogt chếnmogt anh ta!"

hfpmmpsdtidnng khórxbtc têlvdzvsaem liệmxfpt phếnmog, nhưllycng lờwzili nórxbti ra quáeagc buồjvopn cưllycwzili, thậqzjjt làtidntidnm cho ngưllycwzili kháeagcc khôhfpmi hàtidni!

Trịbgtznh Kinh thậqzjjt sựqxxw nhịbgtzn khôhfpmng đjzhoưllyczampc, xìyyzb mộqpfqt tiếnmogng bậqzjjt cưllycwzili.

“Cáeagci đjzhojvop khôhfpmng córxbtllycơznjtng tâvsaem, anh còmecbn córxbt thểaiivllycwzili đjzhoưllyczampc! Nếnmogu anh cưllycgnhti tôhfpmi, tôhfpmi sẽoegf đjzhoi tìyyzbm chếnmogt, anh chỉmpsdrxbt thểaiivllycgnhti vềcqyb nhàtidn mộqpfqt khốrywpi thi thểaiiv, hừozxr!”

“Thi thểaiivhfpmi cũjanlng muốrywpn, mặaiivc kệmxfphfpm thếnmogtidno cũjanlng đjzhocqybu làtidn ngưllycwzili củdkqxa tôhfpmi!”

……

Hai ngưllycwzili đjzhoi đjzhoưllycwzilng khắgzvrc khẩeynqu khôhfpmng thôhfpmi, nửhfpma giờwzil sau liềcqybn tớgnhti bệmxfpnh việmxfpn Mộqpfqc thịbgtz.

mpsd bệmxfpnh việmxfpn, Trịbgtznh Luâvsaen mang khuôhfpmn mặaiivt nhỏduukeagci nhợzampt nằrywpm trêlvdzn giưllycwzilng bệmxfpnh, trêlvdzn mặaiivt còmecbn mang theo mộqpfqt cáeagci mặaiivt nạjsxwllyccdking khíhzvg bảqxxwo hộqpfq, thoạjsxwt nhìyyzbn hơznjti thởsrrl thoi thórxbtp.

hfpmhfpmn bảqxxwn sinh ra đjzhoãiwxo nhu nhưllyczampc, hiệmxfpn tạjsxwi thoạjsxwt nhìyyzbn lạjsxwi càtidnng thêlvdzm đjzhoiềcqybm đjzhojsxwm đjzhoáeagcng yêlvdzu.

Trịbgtznh Kinh sắgzvrc mặaiivt khórxbt coi đjzhoruffng ởsrrl trưllycgnhtc giưllycwzilng bệmxfpnh, mộqpfqt chữlviujanlng khôhfpmng chịbgtzu nórxbti, Triệmxfpu An An lạjsxwi córxbt chúmecbt đjzhoau lòmecbng cầyodnm tay côhfpm, khórxbtc lórxbtc kêlvdzu côhfpm: “Luâvsaen Luâvsaen, cậqzjju mau tỉmpsdnh đjzhoi! Tôhfpmi làtidn An An, tôhfpmi khôhfpmng córxbtllycgnhtp anh trai cậqzjju, tôhfpmi đjzhoem anh ta đjzhoếnmogn cho cậqzjju rồjvopi nàtidny!”


Thưllyczampng Quan Ngưllycng đjzhoruffng ởsrrl mộqpfqt bêlvdzn, nhìyyzbn Triệmxfpu An An khôhfpmng ngừozxrng lau nưllycgnhtc mắgzvrt, trong lòmecbng khôhfpmng khỏduuki córxbt chúmecbt áeagcy náeagcy.

Nhưllycng côhfpm vẫuixyn khôhfpmng nêlvdzn nórxbti, côhfpmtidn muốrywpn nórxbti, thìyyzb khôhfpmng kháeagcc gìyyzb kiếnmogm củdkqxi ba năhfpmm thiêlvdzu mộqpfqt giờwzil.

“An An, cậqzjju đjzhoozxrng khổjhtj sởsrrl, Luâvsaen Luâvsaen đjzhoãiwxo thoáeagct khỏduuki nguy hiểaiivm, báeagcc sĩfrek Mộqpfqc nórxbti, côhfpmjzhoy trong chốrywpc láeagct làtidnrxbt thểaiiv tỉmpsdnh lạjsxwi. Bấjzhot quáeagc, tôhfpmi nghĩfrekhfpmjzhoy sẽoegf khôhfpmng muốrywpn gặaiivp cậqzjju, cậqzjju thăhfpmm mộqpfqt chúmecbt liềcqybn đjzhoi thôhfpmi. Nghe nórxbti cậqzjju muốrywpn đjzhoi đjzhoăhfpmng kíhzvg kếnmogt hôhfpmn vớgnhti Trịbgtznh Kinh, tôhfpmi còmecbn muốrywpn chúmecbc mừozxrng cậqzjju!”

Triệmxfpu An An tiếnmogng khórxbtc đjzhoqpfqt nhiêlvdzn im bặaiivt.

hfpm quay đjzhoyodnu liềcqybn tứruffc giậqzjjn nhìyyzbn Thưllyczampng Quan Ngưllycng, hừozxr lạjsxwnh nórxbti: “Chúmecbc mừozxrng cáeagci rắgzvrm! Ngay cảqxxw cậqzjju cũjanlng cảqxxwm thấjzhoy tôhfpmi thíhzvgch cáeagci têlvdzn Trịbgtznh Kinh ngu ngốrywpc kia? Ngưllycwzili tôhfpmi thíhzvgch vẫuixyn luôhfpmn làtidn Mộqpfqc Thanh, chẳftitng lẽoegf cậqzjju khôhfpmng biếnmogt?”

Thưllyczampng Quan Ngưllycng bấjzhot đjzhogzvrc dĩfrek nhìyyzbn Trịbgtznh Kinh liếnmogc mắgzvrt mộqpfqt cáeagci, sau đjzhoórxbtrxbti: “Đhcxlúmecbng vậqzjjy, tôhfpmi cũjanlng vẫuixyn luôhfpmn cho rằrywpng ngưllycwzili cậqzjju thíhzvgch làtidn Mộqpfqc Thanh, nhưllycng khôhfpmng phảqxxwi làtidn cậqzjju sốrywpng chếnmogt khôhfpmng chịbgtzu gảqxxw cho cậqzjju ta sao? Hiệmxfpn tạjsxwi nghe Trịbgtznh Kinh nórxbti, cậqzjju nguyệmxfpn ýksiz đjzhoi theo anh ta đjzhoi lãiwxonh chứruffng a, bằrywpng khôhfpmng Luâvsaen Luâvsaen cũjanlng sẽoegf khôhfpmng biếnmogn thàtidnnh cáeagci dạjsxwng nhu hiệmxfpn tạjsxwi!”

Triệmxfpu An An tứruffc giậqzjjn nhảqxxwy dựqxxwng lêlvdzn từozxr trêlvdzn giưllycwzilng, hung hăhfpmng đjzhojsxwp Trịbgtznh Kinh mộqpfqt pháeagct, sau đjzhoórxbt đjzhoi qua đjzhoi ôhfpmm chặaiivt Thưllyczampng Quan Ngưllycng, hung tợzampn nórxbti: “Cậqzjju khôhfpmng đjzhoưllyczampc nórxbti hưllycơznjtu nórxbti vưllyczampn! Tôhfpmi khi nàtidno nguyệmxfpn ýksizlmeing cáeagci têlvdzn hỗtidn đjzhoqxxwn Trịbgtznh Kinh nàtidny đjzhoi lãiwxonh chứruffng! Ngưllycwzili kháeagcc đjzhocqybu khôhfpmng tin tôhfpmi, thìyyzb cậqzjju cũjanlng nêlvdzn tin tưllycsrrlng tôhfpmi mớgnhti đjzhoưllyczampc!”

Thưllyczampng Quan Ngưllycng thầyodnn sắgzvrc bìyyzbnh tĩfreknh, ngữlviu khíhzvg tựqxxwa nhưllyc rấjzhot làtidn khôhfpmng chúmecbt đjzhoaiiv ýksiz: “Hảqxxwo a, vậqzjjy cậqzjju mau chứruffng minh cho tôhfpmi xem đjzhoi! Đhcxlozxrng đjzhoaiiv đjzhoếnmogn lúmecbc đjzhoórxbt cậqzjju cùlmeing Trịbgtznh Kinh lãiwxonh chứruffng, vậqzjjy màtidnmecbn nórxbti ngưllycwzili mìyyzbnh thíhzvgch làtidn Mộqpfqc Thanh, lờwzili nàtidny đjzhoếnmogn quỷskqwjanlng khôhfpmng tin a! Córxbt bảqxxwn lĩfreknh thìyyzb cậqzjju mau đjzhoi đjzhoăhfpmng kíhzvgiwxonh chứruffng vớgnhti Mộqpfqc Thanh đjzhoi!"

Trịbgtznh Kinh ởsrrl mộqpfqt bêlvdzn vộqpfqi vàtidnng nórxbti: “Nàtidny sao đjzhoưllyczampc, An An đjzhoãiwxo đjzhoáeagcp ứruffng cùlmeing tôhfpmi lãiwxonh chứruffng kếnmogt hôhfpmn, nhưllyc thếnmogtidno córxbt thểaiiv lạjsxwi đjzhoi theo Mộqpfqc Thanh lãiwxonh chứruffng kếnmogt hôhfpmn! Ta khôhfpmng đjzhojvopng ýksiz!”

Triệmxfpu An An bựqxxwc bộqpfqi trừozxrng mắgzvrt vớgnhti hắgzvrn: “Anh câvsaem miệmxfpng cho tôhfpmi! Tôhfpmi cùlmeing Mộqpfqc Thanh lãiwxonh chứruffng kếnmogt hôhfpmn, liêlvdzn quan gìyyzb đjzhoếnmogn anh."

hfpmrxbti xong, bỗtidnng nhiêlvdzn ýksiz thứruffc đjzhoưllyczampc mộqpfqt vấjzhon đjzhocqyb, nếnmogu côhfpmlmeing Mộqpfqc Thanh lãiwxonh chứruffng kếnmogt hôhfpmn, quảqxxw thậqzjjt khôhfpmng córxbt quan hệmxfpyyzb vớgnhti Trịbgtznh Kinh!

Đhcxlâvsaey chẳftitng phảqxxwi làtidn mộqpfqt phưllycơznjtng áeagcn giảqxxwi quyếnmogt hoàtidnn mỹtidn nhấjzhot hay sao?

rxbti nhưllyc vậqzjjy, Trịbgtznh Kinh khẳftitng đjzhobgtznh sẽoegf khôhfpmng lạjsxwi cưllycgnhti côhfpm, Trịbgtznh Luâvsaen cũjanlng sẽoegf tin tưllycsrrlng ngưllycwzili côhfpm thíhzvgch vẫuixyn luôhfpmn làtidn Mộqpfqc Thanh, ngay cảqxxw mẹaxrz Trịbgtznh cũjanlng hiểaiivu ra.


Đhcxliềcqybu quan trọduukng nhấjzhot làtidn, côhfpm rấjzhot muốrywpn gảqxxw cho Mộqpfqc Thanh!

rxbt lẽoegftidn tiếnmogng bọduukn họduuk tranh luậqzjjn quáeagc lớgnhtn, Trịbgtznh Luâvsaen trêlvdzn giưllycwzilng bỗtidnng nhiêlvdzn tỉmpsdnh lạjsxwi.

“Ang……”

Giọduukng nórxbti mềcqybm nhẹaxrz lạjsxwi mỏduukng manh củdkqxa côhfpm truyềcqybn đjzhoếnmogn, làtidnm cảqxxw ngưllycwzili Triệmxfpu An An chấjzhon đjzhoqpfqng, lậqzjjp tứruffc buôhfpmng Thưllyczampng Quan Ngưllycng ra, lạjsxwi chạjsxwy đjzhoếnmogn mégnhtp giưllycwzilng cầyodnm tay Trịbgtznh Luâvsaen: “Luâvsaen Luâvsaen, cậqzjju tỉmpsdnh rồjvopi!”

“Cậqzjju đjzhoi đjzhoi, tôhfpmi khôhfpmng muốrywpn nhìyyzbn thấjzhoy cậqzjju, cậqzjju khôhfpmng phảqxxwi ngưllycwzili tốrywpt, cưllycgnhtp anh trai củdkqxa tôhfpmi……”

“Khôhfpmng khôhfpmng khôhfpmng, khôhfpmng córxbt khôhfpmng córxbt! Tôhfpmi tuyệmxfpt đjzhorywpi sẽoegf khôhfpmng kếnmogt hôhfpmn vớgnhti anh ta!”

“Cậqzjju gạjsxwt ngưllycwzili! Nếnmogu khôhfpmng phảqxxwi tôhfpmi đjzhoãiwxo sắgzvrp chếnmogt, cậqzjju khẳftitng đjzhobgtznh đjzhoãiwxolmeing anh trai tôhfpmi đjzhoi lãiwxonh chứruffng kếnmogt hôhfpmn, tôhfpmi coi cậqzjju nhưllyc ngưllycwzili bạjsxwn tốrywpt nhấjzhot, sao cậqzjju córxbt thểaiiv đjzhorywpi xửhfpm thếnmog vớgnhti tôhfpmi……”

Mồjvophfpmi lạjsxwnh củdkqxa Triệmxfpu An An chảqxxwy ròmecbng ròmecbng, sợzamp Trịbgtznh Luâvsaen nghĩfrek luẩeynqn quẩeynqn trong lòmecbng lạjsxwi tựqxxweagct, côhfpm mau chórxbtng nórxbti: “Rốrywpt cuộqpfqc làtidn phảqxxwi làtidnm nhưllyc thếnmogtidno thìyyzb mớgnhti córxbt thểaiivtidnm cậqzjju tin tưllycsrrlng tôhfpmi?”

“Tôhfpmi sẽoegf khôhfpmng tin tưllycsrrlng cậqzjju, cậqzjju nórxbti chuyệmxfpn khôhfpmng giữlviu lờwzili, cho dùlmei hiệmxfpn tạjsxwi cậqzjju đjzhoáeagcp ứruffng tôhfpmi, quay đjzhoyodnu lạjsxwi córxbt khảqxxwhfpmng trởsrrl thàtidnnh chịbgtzvsaeu củdkqxa tôhfpmi, đjzhoaiivhfpmi chếnmogt làtidn đjzhoưllyczampc rồjvopi. Cáeagcc ngưllycwzili khôhfpmng cầyodnn cứruffu tôhfpmi.”

“Ai nha, đjzhoozxrng a, Luâvsaen Luâvsaen! Cậqzjju thậqzjjt sựqxxw hiểaiivu lầyodnm! Ngưllycwzili tôhfpmi thíhzvgch làtidn Mộqpfqc Thanh, khôhfpmng phảqxxwi Trịbgtznh Kinh!”

“Vậqzjjy cậqzjju vìyyzbeagci gìyyzbtidn lạjsxwi muốrywpn cùlmeing anh trai tôhfpmi kếnmogt hôhfpmn, chứruff khôhfpmng cùlmeing Mộqpfqc Thanh kếnmogt hôhfpmn? Kiểaiivu nórxbti dốrywpi nàtidny còmecbn khôhfpmng lừozxra đjzhoưllyczampc đjzhoruffa bégnht ba tuổjhtji, An An, cậqzjju khôhfpmng cầyodnn nórxbti nữlviua, đjzhoaiiv An An đjzhoi đjzhoi! Tôhfpmi…… Tôhfpmi chúmecbc cáeagcc ngưllycwzili hạjsxwnh phúmecbc……”

Trịbgtznh Luâvsaen nórxbti, nưllycgnhtc mắgzvrt liềcqybn bắgzvrt đjzhoyodnu rơznjti, Triệmxfpu An An trong lòmecbng khórxbt chịbgtzu lợzampi hạjsxwi!

hfpm bỗtidnng nhiêlvdzn cắgzvrn răhfpmng mộqpfqt cáeagci, nhìyyzbn đjzhoôhfpmi mắgzvrt Trịbgtznh Luâvsaen hỏduuki: “Luâvsaen Luâvsaen, córxbt phảqxxwi chỉmpsd cầyodnn tôhfpmi cùlmeing Mộqpfqc Thanh kếnmogt hôhfpmn, thìyyzb cậqzjju sẽoegf tin tưllycsrrlng lờwzili tôhfpmi nórxbti? Cậqzjju sẽoegf khôhfpmng đjzhoi tìyyzbm chếnmogt?”

Trịbgtznh Luâvsaen lẳftitng lặaiivng nhìyyzbn côhfpm, qua mộqpfqt hồjvopi lâvsaeu mớgnhti gậqzjjt gậqzjjt đjzhoyodnu.

Triệmxfpu An An lậqzjjp tứruffc đjzhoruffng dậqzjjy, mộqpfqt phen đjzhooạjsxwt lấjzhoy túmecbi Trịbgtznh Kinh, lấjzhoy sổjhtj hộqpfq khẩeynqu vàtidn chứruffng minh thưllyclvdzn trong ra, sau đjzhoórxbt chạjsxwy nhưllyc bay ra khỏduuki phòmecbng bệmxfpnh Trịbgtznh Luâvsaen, rồjvopi lạjsxwi chạjsxwy nhưllyc bay vàtidno văhfpmn phòmecbng Mộqpfqc Thanh.

Trong văhfpmn phòmecbng, Mộqpfqc Thanh đjzhoang xem bệmxfpnh cho ngưllycwzili bệmxfpnh, mộqpfqt bêlvdzn còmecbn córxbt mấjzhoy ngưllycwzili nhàtidn bệmxfpnh nhâvsaen, vàtidni ngưllycwzili đjzhoang mồjvopm năhfpmm miệmxfpng mưllycwzili dòmecb hỏduuki bệmxfpnh tìyyzbnh, Triệmxfpu An An cứruff nhưllyc vậqzjjy màtidnhfpmng thẳftitng vàtidno.

hfpmjanlng khôhfpmng rảqxxwnh lo bêlvdzn cạjsxwnh còmecbn córxbt nhiềcqybu ngưllycwzili nhưllyc vậqzjjy, trựqxxwc tiếnmogp lôhfpmi kégnhto tay Mộqpfqc Thanh đjzhoi ra ngoàtidni: “Mạjsxwng ngưllycwzili quan trọduukng! Mau mau mau, chúmecbng ta đjzhoi tớgnhti Cụmpsdc Dâvsaen Chíhzvgnh, lãiwxonh chứruffng kếnmogt hôhfpmn!!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.