Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 755 : Em thích Mộc Thanh thì gả cho hắn đi!

    trước sau   
Trịdmxinh Kinh bịdmxi Triệfhddu An An kêpkjbu gàiejzo đfriqếdjffn nỗuzevi da đfriqkhmdu run lêpkjbn, anh rấzzgnt muốwnzin phảmtwhn bátkcf, Trịdmxinh Luâiccbn khôhuwfng cómhrk tựparwtkcft, em ấzzgny chỉdmxipkjbn cơuqjzn sốwnzit rồzzgni mấzzgnt nưfriqihexc màiejz thôhuwfi!

Triệfhddu An An khôhuwfng cómhrk đfriqkhmdu ómhrkc, chỉdmxi biếdjfft ồzzgnn àiejzo! Nómhrki Trịdmxinh Luâiccbn tựparwtkcft thậexect khómhrk nghe!

Nhưfriqng màiejz anh vẫtcgan phảmtwhi phốwnzii hợcoftp vớihexi Triệfhddu An An, giảmtwh vờtwpv hoảmtwhng sợcoftiejz đfriqau lòihexng: “Em nómhrki cátkcfi gìuzev?! Khôhuwfng thểveshiejzo! Sao Luâiccbn Luâiccbn cómhrk thểvesh tựparwtkcft đfriqưfriqcoftc chứzhfz! Chúpoiwng ta nhanh đfriqếdjffn bệfhddnh việfhddn, anh chỉdmximhrk mộqxxyt đfriqzhfza em gátkcfi! Nhấzzgnt đfriqdmxinh khôhuwfng đfriqưfriqcoftc xảmtwhy ra chuyệfhddn gìuzev!”

Triệfhddu An An vừdjffa khómhrkc vừdjffa mắpvetng Trịdmxinh Kinh: “Đshiwdbzzu tạgleci anh, nếdjffu khôhuwfng phảmtwhi anh muốwnzin cưfriqihexi tôhuwfi thìuzev sao Luâiccbn Luâiccbn cómhrk thểvesh tựparwtkcft đfriqưfriqcoftc chứzhfz! Anh làiejztkcfi đfriqzzgn bệfhddnh thầkhmdn kinh, vưfriqơuqjzng bátkcft đfriqmtwhn, trong đfriqkhmdu toàiejzn làiejzfriqihexc!”

“Thídibtch em cũdsoung khôhuwfng phảmtwhi làiejz anh sai! Luâiccbn Luâiccbn làiejz em gátkcfi củgleca anh, sao anh cómhrk thểvesh thídibtch em ấzzgny đfriqưfriqcoftc chứzhfz?”

Trịdmxinh Kinh khôhuwfng chịdmxiu thừdjffa nhậexecn, liêpkjbn tụyccnc nómhrki ngưfriqtwpvi mìuzevnh thídibtch làiejz Triệfhddu An An.


Triệfhddu An An chỉdmxi hậexecn khôhuwfng thểveshmhrkp chếdjfft Trịdmxinh Kinh, nhưfriqng màiejz chuyệfhddn củgleca Trịdmxinh Luâiccbn làiejzm côhuwf khôhuwfng cómhrkihexng tranh cãzzgni.

Lỡxcfr nhưfriq Trịdmxinh Luâiccbn xảmtwhy ra chuyệfhddn gìuzev thìuzevhuwf chídibtnh làiejz tộqxxyi nhâiccbn!

Sao Trịdmxinh Luâiccbn cómhrk thểvesh tựparwtkcft đfriqưfriqcoftc chứzhfz? Cho dùeeochuwfmhrk đfriqau lòihexng đfriqếdjffn cỡxcfriejzo thìuzevdsoung khôhuwfng thểvesh đfriqwnzii xửntyh nhưfriq vậexecy vớihexi bảmtwhn thâiccbn mìuzevnh!

huwf khôhuwfng cómhrk thídibtch Trịdmxinh Kinh chúpoiwt nàiejzo, côhuwfpkjbn giảmtwhi thídibtch chuyệfhddn nàiejzy vớihexi Trịdmxinh Luâiccbn thếdjffiejzo đfriqâiccby?

Triệfhddu An An cau cómhrkmhrki vớihexi Trịdmxinh Kinh: “Anh đfriqếdjffn bệfhddnh việfhddn nómhrki vớihexi Trịdmxinh Luâiccbn, nómhrki ngưfriqtwpvi anh thídibtch làiejz Trịdmxinh Luâiccbn, khôhuwfng phảmtwhi làiejzhuwfi, cómhrk nghe thấzzgny khôhuwfng? Cũdsoung khôhuwfng đfriqưfriqcoftc nómhrki muốwnzin cưfriqihexi tôhuwfi, màiejz phảmtwhi cưfriqihexi Luâiccbn Luâiccbn! Nhưfriq vậexecy Luâiccbn Luâiccbn sẽwlka khôhuwfng tựparwtkcft nữntyha!”

Sao Trịdmxinh Kinh cómhrk thểvesh đfriqzzgnng ýtkcf, anh vàiejz Trịdmxinh Luâiccbn diễzhfzn tròihex, chẳtwpvng phảmtwhi làiejzuzev muốwnzin écoftp Triệfhddu An An đfriqếdjffn đfriqưfriqtwpvng cùeeocng hay sao?

“Khôhuwfng đfriqưfriqcoftc! Anh khôhuwfng thểveshmhrki dốwnzii, anh cómhrk thểvesh lừdjffa gạglect Luâiccbn Luâiccbn mộqxxyt lúpoiwc, nhưfriqng khôhuwfng lừdjffa đfriqưfriqcoftc cảmtwh đfriqtwpvi! Luâiccbn Luâiccbn làiejz em gátkcfi anh, sao anh cómhrk thểveshfriqihexi em ấzzgny đfriqưfriqcoftc chứzhfz? Nếdjffu ba mẹcjoo anh biếdjfft, chắpvetc chắpvetn sẽwlka đfriqátkcfnh chếdjfft anh!”

“Nếdjffu anh khôhuwfng đfriqzzgnng ýtkcf, anh cómhrk tin bâiccby giờtwpvhuwfi sẽwlka đfriqátkcfnh chếdjfft anh khôhuwfng!”

“Vậexecy thìuzev em cứzhfz đfriqátkcfnh chếdjfft anh đfriqi, dùeeoc sao thìuzev anh cómhrk thểvesh chếdjfft trong tay em cũdsoung rấzzgnt đfriqátkcfng giátkcf, đfriqúpoiwng lúpoiwc anh cómhrk thểveshiejzm bạglecn vớihexi Luâiccbn Luâiccbn, làiejzm mộqxxyt đfriqôhuwfi quỷndao anh em, sau đfriqómhrkeeocng nhau tớihexi tìuzevm em bátkcfo thùeeoc!”

Triệfhddu An An tứzhfzc muốwnzin hộqxxyc mátkcfu, dùeeocng sứzhfzc nhécofto Trịdmxinh Kinh: “Anh cómhrk đfriqveshpkjbn hay khôhuwfng hảmtwh! Vìuzev sao anh thídibtch tôhuwfi? Tôhuwfi sửntyha! Cảmtwh ngưfriqtwpvi tôhuwfi đfriqdbzzu làiejz khuyếdjfft đfriqiểveshm, còihexn làiejz nữntyhtkcfn tửntyh cuồzzgnng bạgleco lựparwc, đfriqâiccbu cómhrk chỗuzeviejzo tốwnzit nhưfriq Trịdmxinh Luâiccbn đfriqâiccbu chứzhfz? Mắpvett anh bịdmxieeoc rồzzgni sao?”

“Anh cảmtwhm thấzzgny em rấzzgnt tốwnzit, trưfriqihexc kia anh đfriqãzzgn thídibtch em rồzzgni! Nhưfriqng màiejz anh vàiejz Mộqxxyc Thanh làiejz anh em tốwnzit, em lạgleci làiejz ngưfriqtwpvi củgleca Mộqxxyc Thanh, cho nêpkjbn anh khôhuwfng thểvesh tranh giàiejznh, bâiccby giờtwpv thìuzev khôhuwfng phảmtwhi rồzzgni, vậexecy vìuzev sao anh khôhuwfng thểvesh theo đfriquổresdi ngưfriqtwpvi anh yêpkjbu đfriqưfriqcoftc chứzhfz? Em khôhuwfng biếdjfft sao? Anh em tốwnzit hợcoftp tídibtnh tìuzevnh, bìuzevnh thưfriqtwpvng màiejzmhrki, đfriqdbzzu thídibtch cùeeocng mộqxxyt loạgleci phụyccn nữntyh, Mộqxxyc Thanh thídibtch em, đfriqưfriqơuqjzng nhiêpkjbn làiejz anh cũdsoung thídibtch em!”

Trịdmxinh Kinh nómhrki rấzzgnt hùeeocng hồzzgnn, khôhuwfng giốwnzing nhưfriq đfriqang diễzhfzn tròihex, Triệfhddu An An lậexecp tứzhfzc tin tưfriqnbscng!

huwf cảmtwhm thấzzgny mìuzevnh rấzzgnt bấzzgnt lựparwc, tạgleci sao tìuzevnh huốwnzing lạgleci chuyểveshn biếdjffn thàiejznh cátkcfi loạgleci nàiejzy! Cátkcfi chuyệfhddn Trịdmxinh Kinh thídibtch côhuwfiejzy, côhuwf cảmtwhm thấzzgny, mặtcgac dùeeoc trátkcfi đfriqzzgnt cómhrk huỷndao diệfhddt cũdsoung khôhuwfng thểveshiejzo xảmtwhy ra!


huwfihexn chưfriqa bịdmxi ung thưfriq tra tấzzgnn đfriqếdjffn chếdjfft màiejz Trịdmxinh Luâiccbn khoẻyccn mạglecnh đfriqãzzgn suýtkcft mấzzgnt mạglecng rồzzgni!

Nhưfriq vậexecy khôhuwfng đfriqưfriqcoftc, côhuwf khôhuwfng thểvesh hạgleci Trịdmxinh Luâiccbn, cũdsoung khôhuwfng thểvesh hạgleci Trịdmxinh Kinh!

Nhưfriqng màiejz, nêpkjbn làiejzm thếdjffiejzo đfriqâiccby, làiejzm sao cómhrk thểvesh giúpoiwp côhuwf thoátkcft khỏutaii quan hệfhdd khôhuwfng rõqfuhiejzng nàiejzy? Làiejzm sao Trịdmxinh Luâiccbn mớihexi tin, ngưfriqtwpvi côhuwf thídibtch làiejz Mộqxxyc Thanh, chứzhfz khôhuwfng hềdbzzmhrk liêpkjbn quan tớihexi Trịdmxinh Kinh?

iejzng ngàiejzn hàiejzng vạglecn tếdjffiejzo nãzzgno củgleca Triệfhddu An An đfriqãzzgn chếdjfft nhưfriqng màiejzhuwf vẫtcgan khôhuwfng suy nghĩfopw ra đfriqưfriqcoftc biệfhddn phátkcfp nàiejzo hiệfhddu quảmtwh.

Trịdmxinh Kinh vẫtcgan còihexn cằdbzzn nhằdbzzn: “... An An, em nómhrki em khôhuwfng thídibtch anh, em tin sao? Em coi em đfriqãzzgn từdjff chốwnzii lờtwpvi cầkhmdu hôhuwfn củgleca Mộqxxyc Thanh rồzzgni, cũdsoung khôhuwfng thídibtch Lýtkcf Phi Đshiwao, rấzzgnt nhiềdbzzu ngưfriqtwpvi dễzhfz nhìuzevn trong trưfriqtwpvng theo đfriquổresdi em nhưfriqng em đfriqdbzzu chưfriqihexng mắpvett, đfriqâiccby nómhrki lêpkjbn cátkcfi gìuzev? Nómhrki lêpkjbn rằdbzzng trong lòihexng em đfriqãzzgnmhrk mộqxxyt ngưfriqtwpvi khátkcfc! Màiejz ngưfriqtwpvi nàiejzy, khôhuwfng thểvesh nghi ngờtwpv, chídibtnh làiejz anh!”

“Phi! Thúpoiwi lắpvetm!”

Triệfhddu An An mắpvetng Trịdmxinh Kinh xong liềdbzzn nómhrki: “Gầkhmdn đfriqâiccby anh khôhuwfng bìuzevnh thưfriqtwpvng, giốwnzing nhưfriqiejzzzgn thay đfriqresdi thàiejznh mộqxxyt ngưfriqtwpvi khátkcfc, đfriqdjffng nómhrki vớihexi tôhuwfi nhữntyhng lờtwpvi vôhuwftkcf đfriqómhrk nữntyha! Anh nhớihex phảmtwhi đfriqếdjffn bệfhddnh việfhddn khátkcfm bệfhddnh! Đshiwtwpvi nàiejzy củgleca tôhuwfi chỉdmxi thídibtch mộqxxyt mìuzevnh Mộqxxyc Thanh, cho dùeeoc trêpkjbn thếdjff giớihexi chỉdmxiihexn lạgleci mộqxxyt ngưfriqtwpvi đfriqàiejzn ôhuwfng làiejz anh thìuzevhuwfi cũdsoung khôhuwfng thídibtch anh! Anh vĩfopwnh viễzhfzn đfriqdbzzu làiejz ngưfriqtwpvi củgleca Luâiccbn Luâiccbn!”

“Em thídibtch Mộqxxyc Thanh thìuzev gảmtwh cho hắpvetn đfriqi!”

“Tôhuwfi gảmtwh cho anh ấzzgny rồzzgni tôhuwfi chếdjfft thìuzev sao! Chẳtwpvng phảmtwhi làiejz hạgleci anh ấzzgny hay sao!”

“Chẳtwpvng phảmtwhi làiejz hiệfhddn tạgleci em khôhuwfng cómhrk bệfhddnh hay sao?”

“Sao anh biếdjfft tôhuwfi cómhrk bệfhddnh hay khôhuwfng! Tôhuwfi hiểveshu rõqfuh thâiccbn thểvesh củgleca mìuzevnh nhấzzgnt, dùeeoc sao cũdsoung khôhuwfng sốwnzing đfriqưfriqcoftc lâiccbu, cho nêpkjbn sẽwlka khôhuwfng gảmtwh cho Mộqxxyc Thanh! Đshiwưfriqơuqjzng nhiêpkjbn, càiejzng khôhuwfng thểvesh gảmtwh cho anh!”

“Em khôhuwfng lấzzgny Mộqxxyc Thanh, vậexecy chắpvetc chắpvetn làiejz muốwnzin gảmtwh cho anh! Anh cũdsoung nómhrki thậexect cho em biếdjfft, anh vàiejz Mộqxxyc Thanh làiejz anh em tốwnzit, anh sẽwlka khôhuwfng giàiejznh ngưfriqtwpvi vớihexi hắpvetn. Nhưfriqng màiejziccby giờtwpv em khôhuwfng gảmtwh cho hắpvetn, khôhuwfng thídibtch hắpvetn, vậexecy hắpvetn nêpkjbn buôhuwfng tay, đfriqvesh cho anh chăuxtom sómhrkc em! Chờtwpv đfriqếdjffn khi đfriqi thăuxtom Luâiccbn Luâiccbn xong, xátkcfc nhậexecn em ấzzgny khôhuwfng sao thìuzev chúpoiwng ta đfriqếdjffn cụyccnc dâiccbn chídibtnh!”

Trong đfriqkhmdu Triệfhddu An An vụyccnt qua átkcfnh sátkcfng, nhưfriqng màiejz quátkcf nhanh cho nêpkjbn côhuwf khôhuwfng bắpvett lấzzgny đfriqưfriqcoftc!


huwf luôhuwfn cảmtwhm thấzzgny, hìuzevnh nhưfriquzevnh đfriqãzzgnuzevm đfriqưfriqcoftc biệfhddn phátkcfp giảmtwhi quyếdjfft rồzzgni!

Triệfhddu An An vòihex đfriqkhmdu bứzhfzt tai, nhưfriqng màiejzmhrkiejzm sao cũdsoung khôhuwfng bắpvett đfriqưfriqcoftc tia sátkcfng vừdjffa rồzzgni.

Vềdbzz phầkhmdn Trịdmxinh Kinh nómhrki muốwnzin đfriqếdjffn cụyccnc dâiccbn chídibtnh, Triệfhddu An An làiejzm nhưfriq khôhuwfng nghe thấzzgny.

Gầkhmdn đfriqâiccby Trịdmxinh Kinh giốwnzing nhưfriq biếdjffn thàiejznh têpkjbn tâiccbm thầkhmdn, sốwnzing chếdjfft muốwnzin cưfriqihexi côhuwf, giốwnzing nhưfriq khôhuwfng cómhrkhuwf thìuzev Trịdmxinh Kinh khôhuwfng sốwnzing nỗuzevi, ghêpkjb tởnbscm đfriqếdjffn nỗuzevi làiejzm cảmtwh ngưfriqtwpvi côhuwf run lêpkjbn!

Trưfriqihexc kia khi Trịdmxinh Kinh vàiejz Chu Nhưfriqcoftc Đshiwzzgnng yêpkjbu nhau, Trịdmxinh Kinh cũdsoung khôhuwfng cómhrk cốwnzi chấzzgnp nhưfriq vậexecy.

Sao đfriqếdjffn phiêpkjbn côhuwf thìuzev Trịdmxinh Kinh liềdbzzn giốwnzing nhưfriq biếdjffn thàiejznh da trâiccbu, dâiccby dưfriqa khôhuwfng dứzhfzt!

Triệfhddu An An cómhrk nghĩfopw thếdjffiejzo cũdsoung khôhuwfng ra, hiệfhddn tạgleci côhuwf chỉdmxi muốwnzin chạglecy trốwnzin khỏutaii Trịdmxinh Kinh, tớihexi bệfhddnh việfhddn rồzzgni chạglecy trốwnzin làiejz tốwnzit nhấzzgnt!

Nhưfriqng đfriqâiccby khôhuwfng phảmtwhi làiejz kếdjfficcbu dàiejzi!

Trịdmxinh Kinh vàiejzeeoci Tídibtn Hoa đfriqdbzzu đfriqãzzgn tớihexi Triệfhddu gia, nếdjffu khôhuwfng thấzzgny côhuwf, nhấzzgnt đfriqdmxinh bọpfyjn họpfyj sẽwlka đfriqếdjffn Triệfhddu gia tìuzevm côhuwf.

huwfmhrk nhàiejz nhưfriqng khôhuwfng thểvesh vềdbzz!

Nếdjffu khôhuwfng, côhuwf lạgleci bỏutai nhàiejz ra đfriqi hoặtcgac làiejz giảmtwh vờtwpv mấzzgnt tídibtch?

Khôhuwfng đfriqưfriqcoftc khôhuwfng đfriqưfriqcoftc, nếdjffu côhuwfiejzm nhưfriq vậexecy, chắpvetc chắpvetn Mộqxxyc Thanh sẽwlka đfriqpkjbn mấzzgnt, chắpvetc chắpvetn anh sẽwlka bỏutai lạgleci tấzzgnt cảmtwh mọpfyji thứzhfziejz đfriqi tìuzevm côhuwf!

Lầkhmdn trưfriqihexc bởnbsci vìuzev đfriqếdjffn Anh tìuzevm côhuwfiejz anh khôhuwfng quan tâiccbm bệfhddnh việfhddn, bịdmxi Mộqxxyc Vấzzgnn Sinh tưfriqihexc cátkcfch chứzhfzc việfhddn trưfriqnbscng, sau đfriqómhrkihexn muốwnzin buôhuwfng tha cho anh, khôhuwfng cho anh làiejzm bátkcfc sĩfopwnbsc bệfhddnh việfhddn Mộqxxyc Thịdmxi nữntyha!

huwf khôhuwfng thểvesh lấzzgny sựparw hy sinh củgleca Mộqxxyc Thanh đfriqvesh trốwnzin trátkcfnh vấzzgnn đfriqdbzz củgleca mìuzevnh.

Triệfhddu An An rầkhmdu rĩfopw, hai tay ôhuwfm đfriqkhmdu, đfriqqxxyt nhiêpkjbn hécoftt rầkhmdm lêpkjbn: “A!”

Trịdmxinh Kinh đfriqang látkcfi xe, nghe thấzzgny tiếdjffng thécoftt củgleca côhuwf thìuzev suýtkcft nữntyha tôhuwfng vàiejzo xe tảmtwhi ởnbsc phídibta trưfriqihexc!

“An An, em sao vậexecy? Đshiwdjffng kêpkjbu gàiejzo bậexecy bạglec, anh sẽwlka phâiccbn tâiccbm, xảmtwhy ra tai nạglecn thìuzev sao!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.