Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 5 :

    trước sau   
Trêvlyfn nónrckc nhàeywieywi ngang, chẳfgqzng biếzyiwt từzely đkwamâeifau xuấvghyt hiệsiwun mộjrnut vịekat nam tửtmwe, xiêvlyfm y màeywiu trắxtgsng nhạjsfkt, mộjrnut gốsfgii cong lêvlyfn nhấvghyt phátoqqi nhàeywin nhãeifa ngồsvfxi chơgbqxi, đkwamónrckeywi vẻqxob đkwamjsfkm đkwamếzyiwn cơgbqx hồsvfx khôankeng dễtoqqeywing phátoqqt giátoqqc đkwamưpkkouaryc, nhưpkkong vẫhsgon làeywi tiêvlyfn íjrnut cónrck nam nhâeifan dátoqqm đkwamqeryng vàeywio sắxtgsc đkwamiệsiwuu. Néephtm vỡemiwpkkopkkouaryu, nónrcki ra câeifau đkwamónrck, tiệsiwun tay hắxtgsn buộjrnuc mátoqqi tónrckc đkwamang buôankeng xoãeifatoqqn loạjsfkn trêvlyfn vai, khónrcke miệsiwung cong lêvlyfn, tầsfgim mắxtgst khónrcka chặglozt ởumup kẻqxob tựlwwqpkkong rấvghyt hiểruiuu quy củkeia giang hồsvfx.

Phảixzwng phấvghyt trong chốsfgic látoqqt, mộjrnut búsiwui tónrckc xinh đkwamkwamp hiệsiwun ra từzely đkwamôankei bàeywin tay thàeywinh thạjsfko củkeiaa hắxtgsn.

Hắxtgsn tựlwwqa hồsvfx thậnivxt vừzelya lòpkkong vớvghyi tốsfgic đkwamjrnu củkeiaa mìnnpanh, khẻqxob mỉzdwxm cưpkkotolii tung ngưpkkotolii từzely trêvlyfn bìnnpanh đkwamàeywii nhảixzwy xuốsfging, thanh âeifam nhẹkwam nhàeywing, châeifan bưpkkovghyc đkwamếzyiwn dừzelyng ởumup trưpkkovghyc Hìnnpanh Hoan, im lặglozng khôankeng lêvlyfn tiếzyiwng híjrnup mắxtgst nhìnnpan nàeywing hồsvfxi lâeifau.

Đnivxónrckeywi mộjrnut đkwamôankei mắxtgst phátoqqc thảixzwo màeywiu đkwamen đkwamsvfxng, híjrnup lạjsfki , lưpkkou quang tràeywin đkwamsfgiy màeywiu, đkwamjrnu cong củkeiaa mũzdwxi rấvghyt rõvhiceywing, cưpkkotolii lêvlyfn tràeywin ngậnivxp mộjrnut cổgbqxgbqxi thởumup liêvlyfu nhâeifan, vừzelya rồsvfxi cónrck lẽqywp hắxtgsn căvgxrn bảixzwn khôankeng cónrckpkkotolii, xem ra cho dùephteywinnpanh thưpkkotoling khoéephtankei hắxtgsn vẫhsgon khẽqywp cong lêvlyfn.

“Ngưpkkoơgbqxi lớvghyn lêvlyfn thậnivxt giốsfging vịekatanken thêvlyf đkwamãeifa mấvghyt củkeiaa ta.”

“A!” Lờtolii nàeywiy xuấvghyt phátoqqt từzely mộjrnut nam nhâeifan diệsiwun mạjsfko bảixzwnh bao, chợuaryt thốsfgit lêvlyfn khiếzyiwn Hìnnpanh Hoan chúsiwut nữfpdda trậnivxt khớvghyp hàeywim răvgxrng. Hìnnpanh Hoan suy nghĩqiuh, lạjsfki cùephtng nhìnnpan hắxtgsn hồsvfxi lâeifau, thậnivxm chíjrnupkkon cảixzwm nhậnivxn mìnnpanh rõvhiceywing ởumup đkwamâeifay xinh đkwamkwamp hắxtgsc đkwamsvfxng lýnivx bắxtgst giữfpdd đkwamếzyiwn đkwamau kịekatch liệsiwut.

Nhưpkkong ngưpkkotolii trong cuộjrnuc sau khi nónrcki đkwamếzyiwn lờtolii nay xong tựlwwqa nhưpkko khôankeng muốsfgin nónrcki đkwamếzyiwn đkwamoạjsfkn thưpkkoơgbqxng tâeifam xưpkkoa kia, tròpkkong mắxtgst vừzelya chuyểruiun, rơgbqxi vàeywio vịekat đkwamjsfki thúsiwuc mưpkkotolii chíjrnun tuổgbqxi : “ Chưpkkoa ai từzelyng nónrcki vớvghyi ngưpkkoơgbqxi làeywi nhữfpddng nữfpdd nhâeifan nhátoqqt gan, cẩnrckn thậnivxn lạjsfki tùephty ýnivx nhưpkko đkwamâeifay khôankeng nêvlyfn chọpkkoc vàeywio sao?”

“…” Cátoqqi gìnnpaeywi nhátoqqt gan, cẩnrckn thậnivxn lạjsfki tùephty ýnivx, cónrck phảixzwi làeywi quátoqqeifau thuẫhsgon hay khôankeng.

“Ngưpkkoơgbqxi tựlwwqnnpanh chọpkkon đkwami muốsfgin gãeifay tay , gãeifay châeifan hay mờtolii rưpkkouaryu lạjsfki cho côankepkkoơgbqxng nàeywiy vàeywipkkong mộjrnut tiếzyiwng côankeeifai nãeifai!”

“Dựlwwqa vàeywio cátoqqi gìnnpa… ngưpkkoơgbqxi… ngưpkkoơgbqxi làeywi ai ?”

“Bầsfgin tăvgxrng phátoqqp danh làeywi Ngộjrnu Sắxtgsc.” Vìnnpaeywim cho đkwamoạjsfkn nàeywiy khổgbqx luyệsiwun tựlwwq giớvghyi thiệsiwuu củkeiaa mìnnpanh thêvlyfm sứjrnuc thuyếzyiwt phụqeryc, hắxtgsn đkwamjrnut nhiêvlyfn phủkeia thêvlyfm mộjrnut kiệsiwun átoqqo càeywi sa màeywiu xanh.

Khôankeng mộjrnut ai biếzyiwt átoqqo càeywi sa nàeywiy từzely đkwamâeifau hắxtgsn rúsiwut ra, càeywing khôankeng ai hiểruiuu mộjrnut kẻqxob tựlwwqpkkong làeywi “bầsfgin tăvgxrng” tạjsfki sao trêvlyfn đkwamsfgiu lạjsfki cónrcknrckc, hơgbqxn nữfpdda lạjsfki khoátoqqc átoqqo càeywi sa màeywiu xanh biếzyiwc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.