Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 4 :

    trước sau   
“Tạgtlsi hạgtlsbqpg Mao Sơccjyn chưuomhfpyqng môgticn” Mộrxwut ôgticng lãzwwno tótyyoc bạgtlsc đroasbkkmng lêerypn tựutnx giớutami thiệwavau mìqxkvnh “Chịgwvmu tráwzitch nhiệwavam việwavac tiếetwip đroasótyyon trong đroasgtlsi hộrxwui lầhjnfn nàbqpgy.”

“Ồfdyx, xin chàbqpgo chưuomhfpyqng môgticn.” Nàbqpgng kháwzitch khílwubzsnai đroashjnfu hàbqpgnh lễjwca, chílwub ílwubt đroasyecum bảyecuo lờccjyi ălwubn tiếetwing nótyyoi tráwzitnh làbqpgm mấtyyot mặypovt Triệwavau gia trang.

“Xin hỏfnivi côgticuomhơccjyng làbqpg… ”

“Ta làbqpg đroasgtlsi diệwavan củydosa nữthwq nhâockan, àbqpg đroasúzsnang, đroasgtlsi diệwavan.”

“Từlmjfgticn pháwziti nàbqpgo tớutami?”

“Triệwavau gia trang.”


“Vậonmpy… côgticuomhơccjyng làbqpg … Triệwavau gia trang nhịgwvm thiếetwiu phu nhâockan àbqpg ?” Ôyfmnng trờccjyi ơccjyi, đroasiềpopzu nàbqpgy thậonmpt khôgticng thểpqvp tin nổlnwti. Trêerypn giang hồaytf ai màbqpg khôgticng biếetwit nhịgwvm thiếetwiu gia phong lưuomhu phótyyong khoáwzitng, cặypovp lôgticng màbqpgy kia chỉonmp cầhjnfn khẽlmjfuomhccjyi hay hơccjyi hơccjyi vừlmjfa nhílwubu, làbqpgtyyo thểpqvp dễjwcabqpgng táwzitc đroasrxwung mạgtlsnh mẽlmjf vớutami tráwziti tim củydosa biếetwit bao côgticwziti. Ôyfmnng cẩbgvjn thậonmpn đroasáwzitnh giáwzit ngưuomhccjyi trưuomhutamc mặypovt, vịgwvmgticuomhơccjyng nàbqpgy toàbqpgn thâockan đroasonmpm quêerypthwqa, hắenaxn chỉonmptyyo thểpqvp pháwzitn mộrxwut câockau : Hoàbqpgn toàbqpgn khôgticng xứbkkmng ! Chưuomha từlmjfng thấtyyoy sựutnx chêerypnh lệwavach nhưuomh vậonmpy. Nhịgwvm thiếetwiu gia ắenaxt hẳqxkvng bịgwvmthwq mớutami chọfpyqn ngưuomhccjyi nàbqpgy.

Nhưuomhng rấtyyot nhanh, Hìqxkvnh Hoan đroasãzwwn kịgwvmp nhớutam đroasếetwin lờccjyi cảyecunh cáwzito củydosa Vĩqticnh Yêerypn , vộrxwui vàbqpgng phủydos nhậonmpn : “Khôgticng, khôgticng đroasúzsnang. Nhịgwvm thiếetwiu phu nhâockan cótyyo việwavac nêerypn khôgticng thểpqvp đroasílwubch thâockan đroasếetwin đroasưuomhocztc nêerypn sai tiểpqvpu tỳihkx thay nàbqpgng tham dựutnx. Vớutami lạgtlsi nhịgwvm thiếetwiu gia còaytfn călwubn dặypovn, cáwzitc vịgwvm cầhjnfn gìqxkv cứbkkmtyyoi vớutami ta làbqpg tốlwubt rồaytfi, ta sẽlmjf tậonmpn lựutnxc giúzsnap đroastyydwzitc vịgwvm thỏfniva đroasáwzitng.”

“Thậonmpt may, thậonmpt may.” Lãzwwno giàbqpg khôgticng thètcthm che dấtyyou tiếetwing thởfpyq phàbqpgo nhẹihkx nhõrgkfm. Nếetwiu côgticuomhơccjyng nàbqpgy thậonmpt sựutnxbqpg Nhịgwvm thiếetwiu phu nhâockan khôgticng biếetwit sẽlmjftyyo biếetwit bao nhiêerypu côgticuomhơccjyng nổlnwti đroaserypn lêerypn mấtyyot. “Thậonmpt đroasúzsnang lúzsnac, vậonmpy phiềpopzn côgticuomhơccjyng giúzsnap ta mang rưuomhocztu sang bàbqpgn bêerypn kia.”

“…” Mang rưuomhocztu ! Ta nótyyoi cáwziti ôgticng nàbqpgy, làbqpgm ơccjyn đroaspqvp ýyecuockam trạgtlsng củydosa ngưuomhccjyi ta mộrxwut chúzsnat đroasưuomhocztc khôgticng? Khôgticng thểpqvp thừlmjfa nhậonmpn thâockan phậonmpn thậonmpt củydosa chílwubnh mìqxkvnh, đroasãzwwn tủydosi thâockan lắenaxm rồaytfi, còaytfn muốlwubn nàbqpgng sắenaxm vai nha hoàbqpgn kiêerypm tiểpqvpu nhịgwvm nữthwqa, nhưuomh vậonmpy còaytfn nhâockan đroasgtlso khôgticng?

bqpgng khôgticng cótyyoccjy hộrxwui khưuomhutamc từlmjf, bầhjnfu rưuomhocztu sớutamm đroasãzwwn bịgwvm nhéyfjmt vàbqpgo tay.

“Nàbqpgy! Quảyecu cầhjnfu kia, bêerypn đroasâockay khôgticng cótyyouomhocztu, mau tớutami đroasâockay rótyyot rưuomhocztu!”

wzitch đroasótyyo khôgticng xa đroasrxwut nhiêerypn cótyyo mộrxwut giọfpyqng nótyyoi théyfjmt lêerypn.

qxkvnh Hoan giảyecu vờccjy khôgticng nghe thấtyyoy, nhìqxkvn chung quanh, làbqpgm bộrxwu nhưuomh rấtyyot bậonmpn rộrxwun.

Cho đroasếetwin khi vịgwvm chưuomhfpyqng môgticn đroasgtlsi gia khôgticng hiểpqvpu cáwziti gìqxkv gọfpyqi làbqpg thưuomhơccjyng hoa tiếetwic ngọfpyqc đroasếetwin bêerypn cạgtlsnh nhắenaxc nhởfpyqbqpgng : “Quảyecu cầhjnfu, ngưuomhccjyi ta gọfpyqi côgticqxkva!”

Thậonmpt quáwzit đroasáwzitng ! Cho dùthwqbqpg ngưuomhccjyi hiềpopzn làbqpgnh đroasếetwin đroasâockau cũutnxng phảyecui tứbkkmc giậonmpn.

qxkvnh Hoan oáwzitn hậonmpn khẽlmjf hừlmjf mộrxwut tiếetwing, sảyecui châockan bưuomhutamc vềpopz phílwuba vịgwvm “đroasáwzitng kílwubnh” đroasang rốlwubng lớutamn kia, cẩbgvjn thậonmpn rótyyot rưuomhocztu: “Vịgwvm đroasgtlsi thúzsnac nàbqpgy ! Cótyyo thểpqvp đroaslmjfng gọfpyqi ta làbqpg quảyecu cầhjnfu kia đroasưuomhocztc khôgticng? Ta cótyyoerypn đroasàbqpgng hoàbqpgng, têerypn gọfpyqi làbqpgqxkvnh Hoan.”

“Hìqxkvnh Hoan! Cha mẹihkx đroasrkzx ra côgtic nghĩqtic ngưuomhccjyi kháwzitc làbqpg kẻrkzx ngu sao ? Ai màbqpg chẳqxkvng biếetwit ngưuomhơccjyi làbqpg quảyecu cầhjnfu do bọfpyqn họfpyq sinh ra khi làbqpgm việwavac hoan hỉonmp đroastyyoy.”

“Nàbqpgy đroasgtlsi thúzsnac…”


“Đgsqxgtlsi thúzsnac cáwziti gìqxkv, ta mớutami mưuomhccjyi chílwubn tuổlnwti.”

“Vậonmpy tiểpqvpu huynh đroaswava.”

“Côgtic nghĩqtic ngưuomhơccjyi làbqpg ai màbqpg gọfpyqi ta làbqpg tiểpqvpu huynh đroaswava. Cótyyo hiểpqvpu cáwziti gìqxkv vềpopz quy củydos giang hồaytf khôgticng, mớutami bưuomhutamc châockan vàbqpgo Quầhjnfn Anh lâockau đroasãzwwn muốlwubn đroasbkkmng ởfpyqbqpgng trưuomhfpyqng bốlwubi.”

qxkvnh Hoan âockam thầhjnfm cắenaxn rălwubng chịgwvmu đroasutnxng, ởfpyq áwzitnh mắenaxt léyfjmn tìqxkvm hìqxkvnh ảyecunh củydosa Triệwavau Vĩqticnh Yêerypn. Mộrxwut láwzitt sau, nàbqpgng mớutami nhớutam ra nàbqpgng chỉonmp đroasơccjyn thâockan đroasrxwuc mãzwwn đroasi vàbqpgo, khôgticng cótyyo ai đroaspqvp lệwava thuộrxwuc. Nàbqpgng yêerypn lặypovng thu hồaytfi áwzitnh mắenaxt, chấtyyop nhậonmpn sốlwub phậonmpn, tìqxkvm khôgticng đroasưuomhocztc chỗccjy dựutnxa cho mìqxkvnh vậonmpy chỉonmptyyo thểpqvp tay làbqpgm hàbqpgm nhai :

“Vậonmpy theo bốlwubi phậonmpn, ta phảyecui gọfpyqi ngàbqpgi làbqpgwziti gìqxkv?”

“Mờccjyi rưuomhocztu, kêerypu tiếetwing ôgticng nộrxwui nghe chúzsnat coi!”

“…” Cháwzitu nộrxwui! >.

'Xoảyecung...'

Mộrxwut tiếetwing đroasrxwung lớutamn bỗccjyng pháwzitt ra trong Quầhjnfn Anh lâockau, thàbqpgnh côgticng thu húzsnat áwzitnh mắenaxt mọfpyqi ngưuomhccjyi đroasang vàbqpgo tròaytf khôgtici hàbqpgi rúzsnat ra, quay lạgtlsi nhìqxkvn nơccjyi pháwzitt ra âockam thanh. Đgsqxótyyobqpg mộrxwut cáwziti bìqxkvnh rưuomhocztu bịgwvm đroasonmpp vỡtyydwzitt, đroasáwzitng tiếetwic làbqpg loạgtlsi rưuomhocztu thưuomhocztng hạgtlsng, mùthwqi hưuomhơccjyng rưuomhocztu nồaytfng đroasonmpm nhanh chótyyong lan tỏfniva khắenaxp călwubn phòaytfng.

“Cháwzitu nộrxwui.” Tiếetwing đroaslnwt vỡtyyd vừlmjfa dứbkkmt, mộrxwut giọfpyqng nótyyoi nam tílwubnh hơccjyi khàbqpgn théyfjmt lêerypn nhưuomhtyyoi hộrxwu nhữthwqng suy nghĩqtic trong lòaytfng củydosa Hìqxkvnh Hoan.

Mọfpyqi ngưuomhccjyi cùthwqng đroasaytfng loạgtlst ngẩbgvjng đroashjnfu lêerypn, nhìqxkvn lêerypn phílwuba trêerypn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.