Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 6 :

    trước sau   
“Bầutpgn tădioqng pháiefpp danh Ngộokaj Sắrejxc”

Hắrejxn chắrejxp tay trưfsspopgec ngựgjirc, áiefpnh mắrejxt khẽdyzs buôjidjng xuốmenhng, cáiefpnh môjidji khẽdyzs nởqttm, ngữbibq ârmgjm phảautkng phấiefpt nhẹbzuo nhưfssprmgjy trôjidji.

Bấiefpt quáiefp đndjkârmgjy chỉenccfjsv mộokajt cârmgju nópjqdi đndjkơihbyn giảautkn màfjsv thôjidji, nhưfsspng mang theo ârmgjm thanh cổxhwn quáiefpi kỳdioq dịbzuo, phang phấiefpt ngữbibq ârmgjm ngoan đndjkokajc, khiếklgtn mọltmpi ngưfsspautki xung quanh nhấiefpt tềftlz im lặlbknng. Thoáiefpng nhưfssp đndjkârmgjy khôjidjng phảautki làfjsv Quầutpgn Anh lârmgju ồvlknn àfjsvo náiefpo nhiệsqyat, màfjsvfjsv đndjkang chìtdbqm trong hưfsspơihbyng khópjqdi củsqyaa chùutpga thanh tịbzuonh, “Soạbypxt soạbypxt” mõfjsv thanh lơihby lửbdsnng bêutpgn tai.

Song, sựgjirutpgn lặlbknng đndjklbknc biệsqyat nàfjsvy cũmxllng khôjidjng kénsido dàfjsvi quáiefprmgju , từomcn hắrejxn màfjsv xuấiefpt hiệsqyan , vàfjsvmxllng từomcn hắrejxn màfjsv kếklgtt thúhiqhc.

“Khôjidjng tin ưfssp ? Đkrihârmgjy làfjsvdioqn tựgjiriefpc nhậqjown củsqyaa ta, ngưfsspơihbyi nếklgtu biếklgtt chữbibq, cópjqd thểnshr xem qua mộokajt chúhiqht , bấiefpt quáiefpiefpc bậqjowc tiềftlzn bốmenhi khôjidjng thểnshr họltmpa chíuosrnh xáiefpc vẻftlz đndjkbzuop trai củsqyaa ta.” Khôjidjng hềftlziefpo trưfsspopgec, bấiefpt giáiefpc Ngộokaj Sắrejxc cong khópjqde miệsqyang cưfsspautki đndjkếklgtn càfjsvn rỡklgt, lạbypxi khôjidjng biếklgtt theo chỗkrihfjsvo lấiefpy ra mộokajt chồvlknng giấiefpy đndjkiệsqyap, cấiefpp trêutpgn trảautk hếklgtt nợhiqyfjsvfjsvng in dấiefpu quan ấiefpn. “Đkrihếklgtn đndjkârmgjy, đndjkomcnng kháiefpch khíuosr, mọltmpi ngưfsspautki đndjkftlzu cópjqd thểnshr xem.”

“Xin hỏomcni đndjkbypxi sưfssp, làfjsvm hòmxlla thưfssphiqyng cũmxllng cầutpgn phảautki cópjqddioqn tựgjir chứajtyng nhậqjown sao?” Sựgjir xuấiefpt hiệsqyan củsqyaa hắrejxn rấiefpt thàfjsvnh côjidjng giúhiqhp Hìtdbqnh Hoan thoáiefpt ra khỏomcni tròmxll khôjidji hàfjsvi, toàfjsvn bộokaj sựgjir chúhiqh ýajty đndjkftlzu tậqjowp trung vàfjsvo nhữbibqng vădioqn tựgjir chứajtyng nhậqjown kia hấiefpp dẫfwwmn. Nàfjsvng tòmxllmxll nhẹbzuo nhàfjsvng mắrejxt, khôjidjng thểnshr nhìtdbqn rõfjsv, nàfjsvng khẽdyzsnsido áiefpo càfjsv sa màfjsvu xanh màfjsv hỏomcni.


Nghe nàfjsvng hỏomcni, Ngộokaj Sắrejxc đndjkbypxi sưfssp quay lạbypxi nhìtdbqn nàfjsvng bằaphlng áiefpnh mắrejxt thậqjowp phầutpgn bi ai : “Đkrihưfsspơihbyng nhiêutpgn hòmxlla thưfssphiqyng bìtdbqnh thưfsspautkng thìtdbq sẽdyzs khôjidjng cópjqd. Nhưfsspng do sưfssp phụirctpjqdi ta cópjqd bộokajiefpng nàfjsvy thậqjowp phầutpgn khôjidjng cópjqd nửbdsna đndjkiểnshrm giốmenhng cao tădioqng đndjkrejxc đndjkbypxo, nêutpgn mớopgei phảautki làfjsvm vădioqn tựgjir chứajtyng nhậqjown.”

“Nhưfsspng đndjkbypxi sưfssp, cao tădioqng đndjkrejxc đndjkbypxo khôjidjng cầutpgn quy y sao?”

“Đkrihutpgu ta cạbypxo trọltmpc khôjidjng thíuosrch hợhiqyp nêutpgn tạbypxm thờautki hoãjyhxn lạbypxi.” Hắrejxn pháiefp lệsqya trảautk lờautki thàfjsvnh thựgjirc, khôjidjng quêutpgn tiệsqyan tay thu hồvlkni lạbypxi giấiefpy chứajtyng nhậqjown. “Vịbzuojidjfsspơihbyng thậqjowt giốmenhng vịbzuojidjn thêutpg đndjkãjyhx chếklgtt củsqyaa ta. Xin hỏomcni côjidjfsspơihbyng cópjqd vấiefpn đndjkftlztdbq khôjidjng ? Nếklgtu khôjidjng hãjyhxy cùutpgng ta bỏomcn trốmenhn.”

tdbqnh Hoan ngơihby ngáiefpc lắrejxc đndjkutpgu.

Nhưfsspng sựgjirtdbqnh pháiefpt triểnshrn vẫfwwmn khôjidjng nhưfssp Ngộokaj Sắrejxc mong muốmenhn.

“Giảautkmxlla thưfssphiqyng ! Khôjidjng ngờautk ngưfsspơihbyi cũmxllng tham gia cáiefpi đndjkbypxi hộokaji phi pháiefpp nàfjsvy. Lầutpgn nàfjsvy ngưfsspơihbyi đndjkomcnng mong thoáiefpt đndjkưfssphiqyc, mau theo ta lêutpgn quan.”

Mộokajt tiếklgtng nópjqdi thanh thúhiqhy vọltmpng từomcn trêutpgn trờautki giáiefpng xuốmenhng, đndjkvlknng thờautki kèqvajm theo mấiefpy miếklgtng ngópjqdi.

Mọltmpi ngưfsspautki lầutpgn nữbibqa đndjkvlknng loạbypxi ngẩqjowng đndjkutpgu lêutpgn, chỉencc nhìtdbqn thấiefpy nópjqdc nhàfjsv nhiềftlzu lỗkrih thủsqyang lớopgen. Mộokajt láiefpt sau, mộokajt bêutpgn đndjkópjqdng máiefpi ngópjqdi giậqjowt giậqjowt, xuấiefpt hiệsqyan mộokajt côjidjfsspơihbyng mặlbknc y phụirctc củsqyaa bộokaj khoáiefpi nhưfssp chẻftlz tre nhảautky ra, nhảautky ra, vỗkrih sợhiqy đndjkutpgu đndjkutpgy bụircti, lạbypxi “phi” mộokajt cáiefpi, lậqjowp tứajtyc khôjidji phụirctc vẻftlz trấiefpn đndjkbzuonh, cầutpgm chặlbknt thanh đndjkao trong tay, xôjidjng thẳdabsng hưfsspopgeng vàfjsvo vịbzuo tựgjirfsspng làfjsv cao tădioqng đndjkrejxc đndjkbypxo kia.

“Côjidjfsspơihbyng, ngưfsspautki lớopgen lêutpgn thậqjowt giốmenhng tưfsspopgeng mạbypxo củsqyaa vịbzuojidjn thêutpg đndjkãjyhx chếklgtt củsqyaa ta.” Chủsqya nhârmgjn củsqyaa áiefpo càfjsv sa xanh đndjkautko mắrejxt nhìtdbqn qua khíuosr thếklgt củsqyaa ngưfsspautki mớopgei từomcn trêutpgn xàfjsv nhảautky xuốmenhng kia, lậqjowp tứajtyc bỏomcn chạbypxy , khôjidjng quêutpgn kèqvajm theo mộokajt cáiefpi mịbzuo nhãjyhxn cùutpgng vớopgei lờautki nópjqdi ngọltmpt ngàfjsvo nhưfssp mậqjowt.

“Chỉenccpjqd loạbypxi ngốmenhc tửbdsn mớopgei tin lờautki củsqyaa mi, ta khôjidjng tha thứajty cho mi lầutpgn nàfjsvy nữbibqa đndjkârmgju.”

“Đkrihomcnng ! Đkrihomcnng tớopgei gầutpgn bầutpgn tădioqng. Trêutpgn ngưfsspautki bầutpgn tădioqng cópjqd ôjidjn dịbzuoch, bầutpgn tădioqng khôjidjng muốmenhn lârmgjy bệsqyanh cho thíuosr chủsqya.”

Lờautki nàfjsvy vừomcna nópjqdi ra, thàfjsvnh côjidjng khiếklgtn cho mọltmpi ngưfsspautki đndjkang quay quanh hắrejxn đndjkvlknng thờautki lui lạbypxi.

Chỉencc riêutpgng vịbzuo nữbibq bộokaj khoáiefpi kia khôjidjng ngừomcnng tiếklgtn gầutpgn mang theo sáiefpt khíuosr mạbypxnh mẽdyzs : “Khốmenhn ! Đkrihomcnng tưfsspqttmng cópjqd thểnshr chơihbyi chiêutpgu nàfjsvy vớopgei ta lầutpgn nữbibqa.”


“Âvlkny.. Nguyêutpgn lai ta đndjkãjyhx chơihbyi ngưfsspơihbyi nhiềftlzu nhưfssp vậqjowy. A di đndjkàfjsv phậqjowt… tộokaji lỗkrihi, tộokaji lỗkrihi!”

“Ngưfsspơihbyi đndjkajtyng lạbypxi, còmxlln dáiefpm chạbypxy sao?”



Âvlknm thanh truy đndjkuổxhwni trong Quầutpgn Anh lârmgju dầutpgn dầutpgn biếklgtn mấiefpt, chỉenccpjqd lỗkrih hỏomcnng thậqjowt lớopgen trêutpgn trầutpgn nhàfjsv chứajtyng minh chuyệsqyan hồvlkni nãjyhxy khôjidjng phảautki làfjsvautko giáiefpc.

Kếklgtt quảautk mộokajt đndjkbypxo áiefpnh mắrejxt mỉencca mai nhìtdbqn Hìtdbqnh Hoan.

Đkrihârmgjy làfjsv kẻftlz ngu ngốmenhc đndjki tin lờautki têutpgn hòmxlla thưfssphiqyng đndjkópjqd.

“Vịbzuojidjfsspơihbyng nàfjsvy muốmenhn đndjki lạbypxi trong giang hồvlkn, vẫfwwmn làfjsvutpgn phảautki họltmpc ngưfsspautki ta thôjidjng minh hơihbyn a.”

“Ha ha, côjidjfsspơihbyng ngưfsspautki cópjqd bộokaj dạbypxng thậqjowt giốmenhng vịbzuojidjn thêutpg đndjkãjyhx chếklgtt củsqyaa ta.”

“Phốmenhc ha ha ha…”

Lờautki nópjqdi chópjqdi tai, tiếklgtng cưfsspautki giễcfeju cợhiqyt, tràfjsvn ngậqjowp hai bêutpgn tai Hìtdbqnh Hoan, nàfjsvng cốmenh gắrejxng nặlbknn ra nụirctfsspautki ứajtyng đndjkmenhi, thểnshr hiệsqyan giốmenhng nhưfssp hoàfjsvn toàfjsvn khôjidjng hiểnshru ýajty tứajty xấiefpu xa củsqyaa nhữbibqng lờautki nópjqdi kia. Nàfjsvng cốmenh gắrejxng họltmpc tậqjowp lờautki dạbypxy bảautko củsqyaa cáiefpc bậqjowc tiềftlzn bốmenhi, khôjidjng chạbypxy đndjki, chỉencc ngốmenhc nghếklgtch đndjkajtyng lạbypxi đndjkópjqd, cắrejxn chặlbknt môjidji dưfsspopgei mặlbknc cho ngưfsspautki kháiefpc chêutpgfsspautki.

Vốmenhn đndjkãjyhx hạbypx quyếklgtt târmgjm, bứajtyc chíuosrnh mìtdbqnh mắrejxt mùutpg tai đndjkiếklgtc, chờautk bọltmpn họltmpfsspautki đndjksqya, tựgjir nhiêutpgn liềftlzn phârmgjn táiefpn quêutpgn đndjki.

Nhưfsspng chung quy vẫfwwmn khôjidjng ngờautk tớopgei, hung thủsqyarmgjy trậqjown cưfsspautki nàfjsvy đndjkokajt nhiêutpgn quay trởqttm lạbypxi.

“Cáiefpc vịbzuo, thậqjowt đndjkrejxc tộokaji, bầutpgn tădioqng sơihby suấiefpt quêutpgn đndjkem vịbzuojidjn thêutpg đndjki.”

“Ai? Ai?” Hìtdbqnh Hoan khôjidjng hiểnshru rốmenht cuộokajc làfjsv nhưfssp thếklgtfjsvo, chỉencc cảautkm thấiefpy cổxhwn tay đndjkang lúhiqhc thốmenht nhiêutpgn thốmenht nhiêutpgn hạbypx xuốmenhng, lúhiqhc sau hoàfjsvn hồvlknn đndjkãjyhx bịbzuo mộokajt đndjkbypxo lựgjirc mạbypxnh mẽdyzsnsido lêutpgn đndjkếklgtn bêutpgn cửbdsna sổxhwn, mắrejxt liếklgtc ra ngoàfjsvi cửbdsna sổxhwn, từomcn trêutpgn cao nhìtdbqn xuốmenhng cópjqd thểnshr thấiefpy rõfjsv quang cảautknh ngưfsspautki ngưfsspautki đndjki lạbypxi dưfsspopgei đndjkưfsspautkng cáiefpi. “Làfjsvm…làfjsvm… làfjsvm cáiefpi gìtdbq? Muốmenhn nhảautky lầutpgu? Đkrihbypxi … đndjkbypxi… đndjkbypxi sưfssp, ngàfjsvi bìtdbqnh tĩbebunh mộokajt chúhiqht, đndjkârmgjy làfjsv lầutpgu tứajty đndjkiefpy. A A A A A A….”

Từomcn ârmgjm cuốmenhi thêutpgfsspơihbyng pháiefpt ra, cópjqd thểnshr nhậqjown thấiefpy đndjkbypxi sưfssp thậqjowt sựgjir nhảautky lầutpgu khôjidjng hềftlzpjqd mộokajt chúhiqht do dựgjir.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.