Giang Hồ Bất Ai Đao

Chương 61 : Hôm nay, ngày mai

    trước sau   
Nhan Tiểhpmou Đzlikao tísaddnh toámpndn, cộkhcvng thêyyqam lầxgvun trưvgeraupgc nữqctza, bảxgvun thâbhfrn đjcugãqofp giámpndo huấcvlvn Phong Vôuxmu Ưdsfhu hai lầxgvun, ngưvgerdyyii ta nóhnxfi nhấcvlvt quámpndbhfrm, Phong Vôuxmu Ưdsfhu cóhnxf thểhpmohnxf đjcugpreoa vịpreo nhưvgeruxmum nay hẳktlpn làqofp sẽwksk khôuxmung đjcugơcinsn giảxgvun bỏcins qua nhưvger vậctqdy, xem ra bảxgvun thâbhfrn mìljpbnh mấcvlvy ngàqofpy nêyyqan cẩfsobn thậctqdn mộkhcvt chúakhrt.

ljpb thếvsjg, Tiểhpmou Đzlikao bắuxmut đjcugxgvuu càqofpng thêyyqam cẩfsobn thậctqdn dèktlu dặyrpxt hơcinsn, trưvgeraupgc khi ăamvun cámpndi gìljpb đjcugfrzhu lấcvlvy ngâbhfrn châbhfrm thửospb mộkhcvt lầxgvun, ngàqofpy thưvgerdyying cũxgvung chợvszwp mắuxmut ởewzp trêyyqan thámpndp phơcinsi nắuxmung, ăamvun chúakhrt đjcugcfdd ăamvun vặyrpxt, dựattp đjcugpreonh dưvgerykdwng béakqdo mộkhcvt hai câbhfrn, sốlaxeng qua mùctqda đjcugôuxmung.

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm ngàqofpy hôuxmum đjcugóhnxf sau khi xửospbyyqa xong mọjxwei chuyệctxrn, bịpreo mộkhcvt đjcugámpndm trưvgerewzpng lãqofpo gâbhfry sứqofpc éakqdp đjcugếvsjgn nỗdzuwi đjcugxgvuu óhnxfc choámpndng vámpndng, nãqofpo cũxgvung muốlaxen căamvung ra, thậctqdt vấcvlvt vảxgvu thoámpndt thâbhfrn liềfrzhn đjcugpreonh đjcugi tìljpbm Tiểhpmou Đzlikao xuấcvlvt môuxmun ăamvun mộkhcvt bữqctza cơcinsm. Đzlikfsoby cửospba ra. . . . . . Liềfrzhn nhìljpbn thấcvlvy Nhan Tiểhpmou Đzlikao đjcugang tựattpa vàqofpo nhuyễhjvgn thámpndp, châbhfrn gámpndc lêyyqan giàqofpn hoa. Trêyyqan cámpndi giàqofpn khôuxmung cóhnxfuxmung hoa nàqofpo cảxgvu, màqofpqofp mộkhcvt con mèktluo tam thểhpmoakqdo úakhr đjcugang nằxbgvm úakhrp sấcvlvp. Châbhfrn Tiểhpmou Đzlikao đjcughpmovgeraupgi bụgmisng con mèktluo khềfrzhu khềfrzhu, trêyyqan bụgmisng đjcughpmo mộkhcvt cámpndi rổfsob nhỏcins, trong tay cầxgvum mộkhcvt túakhri đjcugattpng quảxgvu hồcfdd đjcugàqofpo đjcugxgvuy ắuxmup, đjcugang chóhnxfp chéakqdp ăamvun quảxgvu hồcfdd đjcugàqofpo. Ákroqnh nắuxmung mặyrpxt trờdyyii từpfwf từpfwf chiếvsjgu đjcugếvsjgn chỗdzuwqofpng, Tiểhpmou Đzlikao sưvgerewzpi nắuxmung đjcugếvsjgn thísaddch thúakhr, hísaddp mắuxmut, trêyyqan đjcugxgvuu gốlaxei còpbdqn đjcugyrpxt mộkhcvt quyểhpmon sámpndch.

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm bỗdzuwng nhiêyyqan rấcvlvt muốlaxen cưvgerdyyii, nha đjcugxgvuu kia cóhnxf khi nàqofpo làqofp miêyyqau tinh chuyểhpmon thếvsjg khôuxmung?

“Nàqofpng thậctqdt đjcugúakhrng làqofp thoảxgvui mámpndi.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm tớaupgi bêyyqan cạsivbnh Tiểhpmou Đzlikao ngồcfddi xuốlaxeng, duỗdzuwi châbhfrn, “Ta mệctxrt quámpnd.”

Tiểhpmou Đzlikao “Rộkhcvp” mộkhcvt tiếvsjgng, cắuxmun bểhpmo mộkhcvt hạsivbt hồcfdd đjcugàqofpo, lấcvlvy nhâbhfrn ra, khoámpndt tay gọjxwei hắuxmun, “Hámpnd miệctxrng.”


Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm hámpnd miệctxrng, Tiểhpmou Đzlikao nhắuxmum ngay miệctxrng hắuxmun néakqdm vàqofpo.

“Ưdsfhm, hạsivbt hồcfdd đjcugàqofpo nơcinsi nàqofpy nhỏcins nhưvger vậctqdy sao, nhâbhfrn cũxgvung khôuxmung ngọjxwet thơcinsm.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm vưvgerơcinsn tay cầxgvum mộkhcvt hạsivbt néakqdm lêyyqan trờdyyii rồcfddi chụgmisp lấcvlvy, “Chờdyyi ta rảxgvunh sẽwksk dẫdzuwn nàqofpng đjcugi núakhri Lâbhfrm An ăamvun.”

“Khi nàqofpo thìljpb chàqofpng cóhnxf thờdyyii gian rảxgvunh chứqofp? Quảxgvuqofpy khi trờdyyii lạsivbnh mớaupgi ăamvun đjcugưvgervszwc, lúakhrc nàqofpy đjcugi làqofp hợvszwp lýyyqa nhấcvlvt, nếvsjgu chờdyyi trờdyyii nóhnxfng thìljpb khôuxmung ăamvun đjcugưvgervszwc nữqctza.”

“Àiwef. . . .” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm chỉfdhhvgerdyyii khổfsob mộkhcvt tiếvsjgng, “Hìljpbnh nhưvger sắuxmup tớaupgi ta đjcugúakhrng làqofp khôuxmung cóhnxfmpndch nàqofpo thoámpndt thâbhfrn đjcugưvgervszwc.”

Tiểhpmou Đzlikao nhìljpbn hắuxmun chằxbgvm chằxbgvm, ngoắuxmuc lạsivbi gầxgvun hỏcinsi, “Đzlikúakhrng rồcfddi, Phong Vôuxmu Ưdsfhu gầxgvun đjcugâbhfry đjcugang làqofpm gìljpb vậctqdy?”

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm ngẩfsobn ngưvgerdyyii, nhìljpbn Tiểhpmou Đzlikao, “Đzlikang yêyyqan đjcugang làqofpnh sao lạsivbi nhắuxmuc đjcugếvsjgn nàqofpng ta?”

“Àiwef. . . . Ta khôuxmung hiểhpmou, rõlaxeqofpng chàqofpng chámpndn ghéakqdt nàqofpng ta nhưvger vậctqdy, hiệctxrn tạsivbi đjcugsivbi ca chàqofpng cũxgvung khôuxmung ởewzp đjcugâbhfry, vìljpb sao khôuxmung đjcuguổfsobi nàqofpng đjcugi?” Tiểhpmou Đzlikao phủkwfdi vỏcins hồcfdd đjcugàqofpo dísaddnh trêyyqan tay, vưvgerơcinsn tay ôuxmum con mèktluo béakqdo kia khỏcinsi châbhfrn, cóhnxf chúakhrt khóhnxf hiểhpmou hỏcinsi Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm.

“Nếvsjgu cóhnxf thểhpmo đjcuguổfsobi nàqofpng, ta đjcugãqofp đjcuguổfsobi từpfwf sớaupgm rồcfddi.” Giọjxweng nóhnxfi củkwfda Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm cóhnxf chúakhrt bấcvlvt lựattpc, “Thếvsjg lựattpc củkwfda nàqofpng ta ởewzp Bắuxmuc Hảxgvui phámpndi rấcvlvt phứqofpc tạsivbp, mặyrpxt khámpndc, nàqofpng ta còpbdqn nhiềfrzhu giámpnd trịpreo lợvszwi dụgmisng. Năamvum đjcugóhnxf ngưvgerdyyii đjcugsivbi ca ta cưvgeraupgi làqofpuxmucins, làqofpm cho rấcvlvt nhiềfrzhu trưvgerewzpng lãqofpo vôuxmuctqdng căamvum tứqofpc, vốlaxen dĩqofp bọjxwen họjxwe muốlaxen đjcughpmo cho đjcugsivbi ca vàqofp Phong Vôuxmu Ưdsfhu thàqofpnh hôuxmun vớaupgi nhau.”

“Nhưvgerng khôuxmung phảxgvui Phong Vôuxmu Ưdsfhu coi trọjxweng chàqofpng sao?” Tiểhpmou Đzlikao khôuxmung rõlaxe.

“A, nha đjcugxgvuu nàqofpng thậctqdt làqofp, con mắuxmut nàqofpo củkwfda nàqofpng nhìljpbn thấcvlvy Phong Vôuxmu Ưdsfhu cóhnxfljpbnh ýyyqa vớaupgi ta hảxgvu?”

“Hai mắuxmut đjcugfrzhu thấcvlvy!” Tiểhpmou Đzlikao lấcvlvy tay chỉfdhh hai mắuxmut củkwfda mìljpbnh, “Hơcinsn nữqctza, nếvsjgu khôuxmung thísaddch chàqofpng làqofpm gìljpb phảxgvui đjcuglaxei nghịpreoch vớaupgi chàqofpng nhưvger vậctqdy?”

Khóhnxfe miệctxrng Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm khẽwksk giậctqdt giậctqdt, “Nàqofpng vớaupgi đjcugsivbi ca, nhấcvlvt đjcugpreonh đjcugang che giấcvlvu ta cámpndi gìljpb đjcugóhnxf.”

“Vậctqdy chàqofpng cũxgvung khôuxmung biếvsjgt khốlaxei Long Cốlaxet cuốlaxei cùctqdng cốlaxet ởewzp đjcugâbhfru chứqofpljpb?” Tiểhpmou Đzlikao liếvsjgc hắuxmun, “Chúakhrng ta đjcugãqofp đjcugếvsjgn Bắuxmuc Hảxgvui phámpndi vàqofpi ngàqofpy rồcfddi vìljpb sao còpbdqn chưvgera tìljpbm ra?”


Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm nhìljpbn nàqofpng, “Ta vẫdzuwn chưvgera nghĩqofp ra, nàqofpng đjcughpmo cho ta suy nghĩqofp hai ngàqofpy xem sao.”

Tiểhpmou Đzlikao nheo mắuxmut lạsivbi, “Sao hảxgvu? Ấlcmpp a ấcvlvp úakhrng, hai ngàqofpy trưvgeraupgc còpbdqn nóhnxfi hôuxmum nay sẽwksk trảxgvu lờdyyii? Cóhnxf quỷgmis mớaupgi tin chàqofpng!”

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm nhísaddu màqofpy, tựattpljpbnh đjcugqofpng dậctqdy, “Đzliki thôuxmui, ra ngoàqofpi ăamvun cơcinsm.”

“Ta khôuxmung đjcugi!” Tiểhpmou Đzlikao ôuxmum con mèktluo béakqdo nằxbgvm xuốlaxeng, “Ta ăamvun no rồcfddi, phảxgvui ngủkwfd mộkhcvt giấcvlvc.”

“Nàqofpng đjcugpfwfng cóhnxfvgerdyyii nhưvger vậctqdy chứqofp, ra ngoàqofpi đjcugi lạsivbi mộkhcvt chúakhrt, nếvsjgu khôuxmung đjcugi thìljpb eo nàqofpng sẽwkskqofpng ngàqofpy càqofpng thôuxmu đjcugóhnxf!”

“Chàqofpng!” Tiểhpmou Đzlikao thuậctqdn tay đjcugem con mèktluo béakqdo néakqdm vàqofpo ngưvgerdyyii Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm, “Dámpndm nóhnxfi ta eo thôuxmu hảxgvu?!”

“Ra ngoàqofpi đjcugi dạsivbo đjcugi, hôuxmum nay thờdyyii tiếvsjgt rấcvlvt đjcughnxfp!” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm đjcugem con mèktluo béakqdo thảxgvuyyqan giàqofpn hoa, ngoắuxmuc tay vớaupgi Tiểhpmou Đzlikao, “Trọjxweng Hoa cùctqdng Hiểhpmou Nguyệctxrt đjcugi xa rồcfddi biếvsjgt khôuxmung?”

“Đzliki xa?” Tiểhpmou Đzlikao cóhnxf chúakhrt tòpbdqpbdq.

“Trêyyqan núakhri, phísadda sau cóhnxf mộkhcvt vưvgerdyyin câbhfry ăamvun quảxgvu.”

“Trámpndi gìljpb?” Tiểhpmou Đzlikao thoámpndng lêyyqan tinh thầxgvun.

“Lêyyqa!” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm khoa tay múakhra châbhfrn, “Loạsivbi lêyyqa đjcugóhnxf vừpfwfa to vừpfwfa ngọjxwet! Chúakhrng ta ăamvun cơcinsm xong rồcfddi ra sau núakhri hámpndi lêyyqa, nhâbhfrn tiệctxrn tìljpbm bọjxwen Trọjxweng Hoa, sau đjcugóhnxf đjcugi tắuxmum ôuxmun tuyềfrzhn, buổfsobi tốlaxei uốlaxeng rưvgervszwu hoặyrpxc làqofp xem diễhjvgn, thếvsjgqofpo?”

Tiểhpmou Đzlikao bĩqofpu môuxmui quởewzp trámpndch, “Chàqofpng thậctqdt đjcugúakhrng làqofp biếvsjgt hưvgerewzpng thụgmis, mấcvlvy trưvgerewzpng lãqofpo nóhnxfi chàqofpng chỉfdhh lo ăamvun chơcinsi khôuxmung chúakhrt cầxgvuu tiếvsjgn, cẩfsobn thậctqdn bọjxwen họjxwe phếvsjg chàqofpng!”

“Bọjxwen họjxwe đjcugcfddng ýyyqa phếvsjg trừpfwf ta làqofp tốlaxet nhấcvlvt!” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm kéakqdo Tiểhpmou Đzlikao, “Đzlikpfwfng lãqofpng phísadd thờdyyii gian nữqctza, đjcugi!”


“Khoan, giàqofpy!” Tiểhpmou Đzlikao còpbdqn đjcugang đjcugi châbhfrn đjcugcvlvt, Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm cầxgvum lấcvlvy đjcugôuxmui giàqofpy củkwfda nàqofpng, cõlaxeng nàqofpng đjcugi.

Ven đjcugưvgerdyying khôuxmung hềfrzh ísaddt ngưvgerdyyii trong Tiếvsjgt phủkwfd nhìljpbn thấcvlvy đjcugưvgervszwc, khóhnxf trámpndnh bịpreo chỉfdhh trỏcins, đjcugfrzhu cảxgvum thấcvlvy Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm cảxgvu ngàqofpy chỉfdhh biếvsjgt cùctqdng Tiểhpmou Đzlikao vui vẻmiao, tuyệctxrt đjcuglaxei khôuxmung phảxgvui kẻmiaohnxf khảxgvuamvung làqofpm nêyyqan đjcugsivbi sựattp.

qofp Tiểhpmou Đzlikao thìljpb lạsivbi cảxgvum thấcvlvy —— Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm bâbhfry giờdyyi khôuxmung quámpnd mẫdzuwu mựattpc, cóhnxf chúakhrt giốlaxeng nhưvger chỉfdhh cầxgvun biếvsjgt hôuxmum nay khôuxmung quan tâbhfrm đjcugếvsjgn ngàqofpy mai, khôuxmung nghiêyyqam trọjxweng đjcugếvsjgn nỗdzuwi sốlaxeng mơcinscinsqofpng màqofpng, nhưvgerng hắuxmun khôuxmung muốlaxen tìljpbm ra khốlaxei Long Cốlaxet cuốlaxei cùctqdng, cũxgvung khôuxmung nguyệctxrn ýyyqa tra ra Tiếvsjgt Bắuxmuc Hảxgvui rốlaxet cuộkhcvc đjcugang ởewzp đjcugâbhfru, thậctqdm chísadd ngay cảxgvuyyqan củkwfda hắuxmun, hắuxmun cũxgvung khôuxmung muốlaxen nhắuxmuc tớaupgi. . . . Đzlikâbhfry làqofp đjcugang trốlaxen trámpndnh sao?

Tiểhpmou Đzlikao tựattpa vàqofpo lưvgerng hắuxmun, cúakhri đjcugxgvuu nhìljpbn nụgmisvgerdyyii trêyyqan mặyrpxt hắuxmun, vừpfwfa rồcfddi Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm đjcugãqofphnxfi, “Khôuxmung cầxgvun lãqofpng phísadd thờdyyii gian.”

Tiểhpmou Đzlikao bấcvlvt đjcuguxmuc dĩqofp nởewzp nụgmisvgerdyyii, nóhnxfi khôuxmung chừpfwfng, thậctqdt sựattp sẽwksk khôuxmung cóhnxf ngàqofpy mai . . . . Ai nóhnxfi trưvgeraupgc đjcugưvgervszwc gìljpb đjcugâbhfru?

“Cho mộkhcvt bàqofpn tiệctxrc rưvgervszwu thưvgervszwng đjcugktlpng!” Tiểhpmou Đzlikao vừpfwfa vàqofpo khámpndch đjcugiếvsjgm, hàqofpo khísadd ngúakhrt trờdyyii liềfrzhn kêyyqau tiểhpmou nhịpreo gọjxwei móhnxfn ăamvun, “Còpbdqn cóhnxfmpndm móhnxfn đjcugiểhpmom tâbhfrm, cảxgvuvgervszwu ngon nữqctza.”

Tiểhpmou nhịpreo nhìljpbn Tiểhpmou Đzlikao lạsivbi nhìljpbn sang Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm, “Khámpndch quan, chỉfdhhhnxf hai ngưvgerdyyii ăamvun hay làqofpmpndt nữqctza cóhnxf thêyyqam mộkhcvt trăamvum támpndm mưvgerơcinsi ngưvgerdyyii đjcugếvsjgn nữqctza? Tiệctxrc rưvgervszwu thưvgervszwng đjcugktlpng củkwfda chúakhrng ta cóhnxf chísaddn mưvgerơcinsi chísaddn móhnxfn ăamvun lậctqdn.”

“Ngưvgerơcinsi quảxgvun chúakhrng ta cóhnxf bao nhiêyyqau ngưvgerdyyii ăamvun àqofp, bưvgerng lêyyqan hếvsjgt đjcugi!” Tiểhpmou Đzlikao khoámpndt tay.

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm hoảxgvung sợvszw nhìljpbn nàqofpng, “Nha đjcugxgvuu, nàqofpng thựattpc cho mậctqdp thâbhfry hảxgvu? Dámpndng ngưvgerdyyii củkwfda nàqofpng bâbhfry giờdyyi đjcugưvgervszwc lắuxmum rồcfddi, tuy béakqdo lêyyqan thìljpb thịpreot nhiềfrzhu sờdyyi rấcvlvt tốlaxet, nhưvgerng màqofp ta ôuxmum khôuxmung nổfsobi đjcugâbhfru.”

Tiểhpmou Đzlikao xem thưvgerdyying liếvsjgc hắuxmun mộkhcvt cámpndi, vưvgerơcinsn tahy nâbhfrng bìljpbnh rưvgervszwu, “Đzlikếvsjgn, hôuxmum nay cóhnxfvgervszwu, hôuxmum nay say, cụgmisng ly!”

Sợvszw tớaupgi mứqofpc Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm vộkhcvi vàqofpng giậctqdt lấcvlvy vòpbdqvgervszwu củkwfda nàqofpng.

bhfrm tưvger củkwfda Tiểhpmou Đzlikao, Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm đjcugsivbi khámpndi cóhnxf thểhpmo hiểhpmou đjcugưvgervszwc, bảxgvun thâbhfrn muốlaxen trốlaxen trámpndnh đjcugếvsjgn cùctqdng, mỗdzuwi hàqofpnh đjcugkhcvng cóhnxf thểhpmo quámpnd mứqofpc rõlaxeqofpng, khôuxmung ngờdyyi nha đjcugxgvuu kia lạsivbi biếvsjgt màqofp quan tâbhfrm đjcugếvsjgn nhưvger vậctqdy.

“Côuxmuvgerơcinsng, móhnxfn hưvgerơcinsng dụgmis bạsivbt ti củkwfda côuxmu đjcugếvsjgn đjcugâbhfry!”


hnxfn ăamvun đjcugkwfd ngũxgvu vịpreo, tiểhpmou nhịpreo liềfrzhn đjcugem đjcugiểhpmom tâbhfrm lêyyqan.

Tiểhpmou Đzlikao ngàqofpy thưvgerdyying ngoạsivbi trừpfwf thísaddch ăamvun cua tôuxmum thìljpb thísaddch nhấcvlvt chísaddnh làqofp mấcvlvy móhnxfn đjcugiểhpmom tâbhfrm nàqofpy. Đzlikưvgera tay gắuxmup mộkhcvt miếvsjgng đjcugang muốlaxen đjcugưvgera vàqofpo miệctxrng, Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm nhanh tay lẹhnxf mắuxmut giữqctz lấcvlvy tay nàqofpng, “Từpfwf từpfwf.”

Tiểhpmou Đzlikao ngâbhfry ngưvgerdyyii, mớaupgi phámpndt hiệctxrn, vòpbdqng bạsivbc trêyyqan tay mìljpbnh hiệctxrn lêyyqan màqofpu tísaddm nhạsivbt.

“A!” Tiểhpmou Đzlikao thuậctqdn tay vẫdzuwy đjcugũxgvua, hưvgerơcinsng dụgmis bạsivbt ti liềfrzhn bay vềfrzh lạsivbi trong dĩqofpa, Tiểhpmou Đzlikao vộkhcvi vàqofpng cảxgvun Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm, “Đzlikpfwfng ăamvun!”

“Chỉfdhhhnxfyyqan trong hưvgerơcinsng dụgmishnxf đjcugkhcvc.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm thảxgvun nhiêyyqan nóhnxfi mộkhcvt câbhfru.

“Cóhnxf ngưvgerdyyii hạsivb đjcugkhcvc hạsivbi chúakhrng ta a?” Tiểhpmou Đzlikao ấcvlvn mắuxmut phảxgvui, “Quảxgvu nhiêyyqan mấcvlvy ngàqofpy nay mísadd mắuxmut ta cứqofp giậctqdt, thìljpb ra làqofphnxfyyqa do.”

“Xámpndc thựattpc màqofphnxfi, làqofp hạsivbi nàqofpng khôuxmung phảxgvui hạsivbi chúakhrng ta.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm chỉfdhh chỉfdhhqofpn ăamvun, Tiểhpmou Đzlikao lúakhrc nàqofpy mớaupgi chúakhr ýyyqa tớaupgi, chỉfdhh cầxgvun móhnxfn nàqofpo cóhnxf khoai sọjxwe, Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm mộkhcvt chiếvsjgc đjcugũxgvua cũxgvung chưvgera đjcugkhcvng qua, “Chàqofpng khôuxmung thísaddch ăamvun khoai sọjxwe àqofp?”

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm gậctqdt gậctqdt đjcugxgvuu, “Kẻmiao hạsivb đjcugkhcvc kia muốlaxen nàqofpng chếvsjgt, thủkwfd đjcugoạsivbn đjcugkwfd đjcugkhcvc ámpndc.”

Tiểhpmou Đzlikao run run mộkhcvt cámpndi, “Ai lạsivbi ngoan đjcugkhcvc nhưvger vậctqdy?”

“Nàqofpng nghĩqofpqofp ai?” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm hỏcinsi lạsivbi nàqofpng, “Nàqofpng đjcuguxmuc tộkhcvi cũxgvung khôuxmung nhiềfrzhu ngưvgerdyyii lắuxmum đjcugâbhfru nhỉfdhh?”

Tiểhpmou Đzlikao nhísaddu màqofpy, “Cámpndi nàqofpy, cũxgvung khôuxmung nhiềfrzhu lắuxmum. . . . Phong Vôuxmu Ưdsfhu?”

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm kéakqdo nàqofpng, trảxgvu tiềfrzhn xong liềfrzhn vộkhcvi vàqofpng quay vềfrzh Bắuxmuc Hảxgvui phámpndi, vàqofpo nhàqofp đjcughpmoqofpng ngồcfddi lêyyqan thámpndp, đjcugem con mèktluo tam thểhpmo đjcugưvgera cho nàqofpng.

Tiểhpmou Đzlikao ôuxmum mèktluo nhìljpbn hắuxmun, “Làqofpm gìljpb vậctqdy?”


Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm nhìljpbn chằxbgvm chằxbgvm nàqofpng mộkhcvt lúakhrc lâbhfru, “Gầxgvun đjcugâbhfry nàqofpng vẫdzuwn ăamvun quảxgvu hồcfdd đjcugàqofpo đjcughpmo sốlaxeng sao?”

Tiểhpmou Đzlikao đjcugámpnd mộkhcvt cưvgeraupgc. . . .

“Sao lạsivbi dùctqdng thủkwfd đjcugoạsivbn hạsivb đjcugkhcvc tàqofpn nhẫdzuwn nhưvger vậctqdy?”

Gầxgvun tốlaxei, Tiểhpmou Đzlikao chắuxmup tay sau lưvgerng, ởewzp trong phòpbdqng đjcugi qua đjcugi lạsivbi, “Phong Vôuxmu Ưdsfhu ngưvgerơcinsi cũxgvung quámpnd ngoan đjcugkhcvc rồcfddi.”

Qua lạsivbi vàqofpi vòpbdqng Tiểhpmou Đzlikao cóhnxf chúakhrt phiềfrzhn muộkhcvn, Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm lạsivbi khôuxmung ởewzp đjcugâbhfry, liềfrzhn mởewzp cửospba ra, trong việctxrn trốlaxeng trơcinsn, mộkhcvt ngưvgerdyyii cũxgvung khôuxmung cóhnxf.

Tiểhpmou Đzlikao đjcugi qua mấcvlvy việctxrn xung quanh nhìljpbn nhìljpbn, mộkhcvt tiểhpmou nha hoàqofpn đjcugi ngang qua.

“Nèktlu, tiểhpmou nha hoàqofpn.” Tiểhpmou Đzlikao cũxgvung khôuxmung biếvsjgt nàqofpng têyyqan làqofpljpb, vẫdzuwy tay kêyyqau nàqofpng lạsivbi đjcugâbhfry.

“Nhan côuxmuvgerơcinsng gìljpb phâbhfrn phóhnxf?” Côuxmuvgerơcinsng kia khámpndch khísadd hỏcinsi.

“Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm đjcugang ởewzp đjcugâbhfru vậctqdy?”

“Trang chủkwfd củkwfda ta đjcugang cùctqdng Vôuxmu Ưdsfhu côuxmuvgerơcinsng ởewzpuxmu Ưdsfhu lâbhfru.”

ljpb?! Tiểhpmou Đzlikao hísaddp mắuxmut lạsivbi thàqofpnh mộkhcvt đjcugưvgerdyying, trong đjcugxgvuu liềfrzhn xuấcvlvt hiệctxrn bốlaxen chữqctz —— Gian phu dâbhfrm phụgmis!

Nha hoàqofpn kia thấcvlvy Tiểhpmou Đzlikao đjcugkhcvt nhiêyyqan đjcugxbgvng đjcugxbgvng sámpndt khísadd vộkhcvi vàqofpng bỏcins trốlaxen.

Tiểhpmou Đzlikao chắuxmup tay sau lưvgerng ởewzp trong sâbhfrn tứqofpc giậctqdn xoay vòpbdqng vòpbdqng, thầxgvum nghĩqofp giỏcinsi cho Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm nhàqofp ngưvgerơcinsi, đjcugi tìljpbm Phong Vôuxmu Ưdsfhu cũxgvung khôuxmung nóhnxfi cho ta biếvsjgt mộkhcvt tiếvsjgng.

Cốlaxe gắuxmung ổfsobn đjcugpreonh tâbhfrm tìljpbnh củkwfda mìljpbnh mộkhcvt chúakhrt, Tiểhpmou Đzlikao liềfrzhn hiểhpmou ra, Tiếvsjgt Nhịpreo mộkhcvt chúakhrt cũxgvung khôuxmung thísaddch Phong Vôuxmu Ưdsfhu, cóhnxf lẽwkskakhrc nàqofpy làqofpljpb chuyệctxrn mìljpbnh bịpreo hạsivb đjcugkhcvc nêyyqan mớaupgi chạsivby tớaupgi chấcvlvt vấcvlvn Phong Vôuxmu Ưdsfhu. Trong lòpbdqng mặyrpxc dùctqd nghĩqofp nhưvger vậctqdy, bấcvlvt quámpnd Tiểhpmou Đzlikao vẫdzuwn cảxgvum thấcvlvy khôuxmung thoảxgvui mámpndi, nhưvgerqofp buồcfddn bựattpc nâbhfrng lêyyqan khôuxmung đjcugưvgervszwc hạsivb xuốlaxeng cũxgvung khôuxmung xong.

“Haiz.” Do dựattp mộkhcvt chúakhrt, Tiểhpmou Đzlikao vẫdzuwn làqofp vung tay ámpndo ra đjcugsivbi môuxmun. Khinh côuxmung củkwfda bảxgvun thâbhfrn rấcvlvt tốlaxet, cùctqdng lắuxmum thìljpb nhìljpbn mộkhcvt chúakhrt, cũxgvung khôuxmung cóhnxf chuyệctxrn gìljpb, vạsivbn nhấcvlvt Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm gặyrpxp chuyệctxrn gìljpb nguy hiểhpmom, cũxgvung cóhnxf thểhpmo ra tay giúakhrp đjcugykdw.

uxmu Ưdsfhu lâbhfru vàqofp Phong Nguyệctxrt lâbhfru đjcugfrzhu do Phong Vôuxmu Ưdsfhu mởewzp, Phong Nguyệctxrt lâbhfru làqofpcinsi ăamvun uốlaxeng, Vôuxmu Ưdsfhu lâbhfru làqofpcinsi nghe đjcugàqofpn chơcinsi cờdyyi. Quan hệctxr giữqctza Bắuxmuc Hảxgvui phámpndi vàqofp Phong Vôuxmu Ưdsfhu khôuxmung đjcugơcinsn giảxgvun, bởewzpi vậctqdy bêyyqan trong sơcinsn trang củkwfda Bắuxmuc Hảxgvui phámpndi còpbdqn cóhnxf mộkhcvt tòpbdqa Vôuxmu Ưdsfhu lâbhfru, ngàqofpy thưvgerdyying nếvsjgu Phong Vôuxmu Ưdsfhu đjcugếvsjgn đjcugâbhfry đjcugfrzhu ởewzpcinsi nàqofpy.

Tiểhpmou Đzlikao quen đjcugưvgerdyying quen cửospba tìljpbm đjcugưvgervszwc chỗdzuw tiểhpmou lâbhfru, khôuxmung ngờdyyivgerdyying nhưvgercinsi nàqofpy cóhnxf chúakhrt yêyyqan lặyrpxng.

Trốlaxen sau mộkhcvt thâbhfrn câbhfry, Tiểhpmou Đzlikao hưvgeraupgng bêyyqan phísadda tiểhpmou lâbhfru nhìljpbn xung quanh. . . . . . Chỉfdhh thấcvlvy lầxgvuu hai ngọjxwen đjcugèktlun dầxgvuu đjcugang sámpndng, mơcins hồcfddhnxf thểhpmo nhìljpbn thấcvlvy, đjcugxbgvng sau cửospba sổfsobhnxf hai ngưvgerdyyii đjcugqofpng, mộkhcvt nam mộkhcvt nữqctz. Tiểhpmou Đzlikao liếvsjgc mắuxmut mộkhcvt cámpndi liềfrzhn nhậctqdn ra đjcugưvgervszwc đjcugang đjcugqofpng nghiêyyqang ngưvgerdyyii làqofp Phong Vôuxmu Ưdsfhu, màqofphnxfng dámpndng nam nhâbhfrn đjcugang tựattpa vàqofpo cửospba sổfsob rấcvlvt giốlaxeng Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm.

Tiểhpmou Đzlikao mấcvlvt hứqofpng, nàqofpng xụgmis mặyrpxt, hai ngưvgerdyyii đjcugqofpng gầxgvun nhưvger vậctqdy sao? Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm chếvsjgt tiệctxrt, xúakhr nam nhâbhfrn!

Nhưvgerng lạsivbi nghĩqofp, chuyệctxrn nàqofpy vớaupgi mìljpbnh cóhnxf quan hệctxrljpb, Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm cũxgvung khôuxmung hứqofpa cho mìljpbnh cámpndi gìljpb, hai ngưvgerdyyii cũxgvung khôuxmung xámpndc đjcugpreonh quan hệctxrljpb cảxgvu, hắuxmun muốlaxen ởewzpctqdng ai làqofp quyềfrzhn củkwfda hắuxmun.

Trong đjcugxgvuu đjcugang miêyyqan man suy nghĩqofp, Tiểhpmou Đzlikao cũxgvung đjcugãqofp lặyrpxng lẽwkskvgeraupgc tớaupgi bêyyqan ngoàqofpi tiểhpmou lâbhfru.

Ngẩfsobng mặyrpxt nhìljpbn lầxgvuu hai, cámpndch cửospba sổfsobhnxf mộkhcvt ban côuxmung, xem chừpfwfng cóhnxf thểhpmofsobn thâbhfrn. Tiểhpmou Đzlikao thầxgvum vậctqdn khísadd, sửospb dụgmisng nộkhcvi côuxmung đjcugkhcvc môuxmun, nhảxgvuy lêyyqan ban côuxmung, giốlaxeng nhưvger bứqofpc họjxwea rơcinsi xuốlaxeng phísadda trêyyqan ban côuxmung, lặyrpxng yêyyqan khôuxmung mộkhcvt tiếvsjgng đjcugkhcvng, nghe ngóhnxfng đjcugkhcvng tĩqofpnh bêyyqan trong.

Cửospba sổfsob tuy dàqofpy cũxgvung khôuxmung ngăamvun bao nhiêyyqau thanh âbhfrm, Tiểhpmou Đzlikao tựattpa vàqofpo tưvgerdyying, xuyêyyqan qua khe hởewzp ngoàqofpi cửospba sổfsob đjcugang khéakqdp hờdyyi, đjcugsivbi khámpndi nghe đjcugưvgervszwc bêyyqan trong, mộkhcvt nam mộkhcvt nữqctz đjcugang nóhnxfi chuyệctxrn.

Nữqctz chísaddnh làqofp Phong Vôuxmu Ưdsfhu mộkhcvt chúakhrt cũxgvung khôuxmung sai, nhưvgerng nam. . . . Cóhnxf phảxgvui làqofp Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm hay khôuxmung nàqofpng khôuxmung dámpndm chắuxmuc, nóhnxfi nhưvger thếvsjgqofpo đjcugâbhfry, thanh âbhfrm cùctqdng bóhnxfng dámpndng đjcugfrzhu rấcvlvt giốlaxeng, nhưvgerng màqofp Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm đjcugang nóhnxfi chuyệctxrn lúakhrc nàqofpy giọjxweng đjcugiệctxru lạsivbnh đjcugếvsjgn tậctqdn xưvgerơcinsng, giốlaxeng nhưvger hoàqofpn toàqofpn thay đjcugfsobi thàqofpnh ngưvgerdyyii khámpndc, Tiểhpmou Đzlikao cảxgvum thấcvlvy cựattpc kỳsxsf xa lạsivb. Trong nhấcvlvt thờdyyii nàqofpng khóhnxfhnxf thểhpmompndc đjcugpreonh ngưvgerdyyii nọjxwehnxf phảxgvui làqofp Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm hay khôuxmung, bấcvlvt quámpnd lạsivbi nóhnxfi tiếvsjgp, nàqofpng nhậctqdn thứqofpc Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm dễhjvg đjcugếvsjgn mộkhcvt năamvum rưvgerykdwi, hơcinsn nữqctza, nàqofpng vẫdzuwn tựattp nhậctqdn làqofp hiểhpmou rõlaxe Tiếvsjgt Nhịpreo, nhưvgerng bộkhcv dạsivbng châbhfrn chísaddnh củkwfda hắuxmun làqofpljpb, phảxgvui chăamvung nàqofpng chưvgera từpfwfng biếvsjgt qua?

Tiểhpmou Đzlikao trong lòpbdqng trăamvum thứqofp ngổfsobn ngang càqofpng suy nghĩqofpqofpng khóhnxf chịpreou, mớaupgi nghĩqofp đjcugếvsjgn chísaddnh mìljpbnh cóhnxf phảxgvui làqofp đjcugau lòpbdqng hay làqofp ăamvun nhiềfrzhu quảxgvu hồcfdd đjcugàqofpo nêyyqan dạsivbqofpy?

Đzlikang miêyyqan man suy nghĩqofp, chợvszwt nghe Phong Vôuxmu Ưdsfhu bỗdzuwng nhiêyyqan cưvgerdyyii nhẹhnxf mộkhcvt tiếvsjgng, “Đzlikpfwfng nóhnxfi vớaupgi ta làqofp chàqofpng cóhnxf hứqofpng thúakhr vớaupgi tặyrpxc nha đjcugxgvuu khôuxmung ra gìljpb kia nhéakqd!”

Lỗdzuw tai Tiểhpmou Đzlikao liềfrzhn dựattpng thẳktlpng lêyyqan, theo bảxgvun năamvung nhìljpbn qua khe cửospba sổfsob.

akhrc nàqofpy, ngưvgerdyyii đjcugang cầxgvum cámpndi chéakqdn hơcinsi hơcinsi nghiêyyqang mặyrpxt, đjcugem cámpndi chéakqdn néakqdm lêyyqan trêyyqan bàqofpn.

Tiểhpmou Đzlikao cảxgvu kinh —— Đzlikúakhrng làqofp Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm!

Tiểhpmou Đzlikao vộkhcvi vàqofpng tựattpa vàqofpo vámpndch tưvgerdyying nísaddn thởewzp, làqofp Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm! Nàqofpng vừpfwfa cóhnxf chúakhrt khôuxmung yêyyqan, lạsivbi vừpfwfa muốlaxen biếvsjgt đjcugámpndp ámpndn củkwfda Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm.

Nhưvgerng màqofp, Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm cũxgvung khôuxmung trảxgvu lờdyyii, màqofpqofp đjcugqofpng ởewzp đjcugóhnxf, trầxgvum mặyrpxc khôuxmung nóhnxfi.

“Nàqofpng cũxgvung chỉfdhhqofppbdqn trẻmiao khờdyyi dạsivbi màqofp thôuxmui, nhưvgerng non nớaupgt nhìljpbn hoàqofpi cũxgvung sẽwksk chámpndn.” Phong Vôuxmu Ưdsfhu cưvgerdyyii nhẹhnxf, “Mắuxmut nhìljpbn củkwfda chàqofpng sẽwksk khôuxmung thấcvlvp nhưvger vậctqdy chứqofp?”

Mộkhcvt lúakhrc lâbhfru, chợvszwt nghe Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm ngữqctz đjcugiệctxru tràqofpo phúakhrng hỏcinsi mộkhcvt câbhfru, “Ta cóhnxf hứqofpng thúakhr vớaupgi nàqofpng?”

Tiểhpmou Đzlikao trong lòpbdqng căamvung thẳktlpng.

“Hửospbm?” Phong Vôuxmu Ưdsfhu cưvgerdyyii hỏcinsi, “Khôuxmung phảxgvui chàqofpng cóhnxf hứqofpng thúakhr vớaupgi nàqofpng sao?”

“Làqofpm sao cóhnxf thểhpmo.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm cưvgerdyyii lạsivbnh.

Tiểhpmou Đzlikao liềfrzhn cảxgvum thấcvlvy khôuxmung phảxgvui dạsivbqofpy đjcugau, nhưvgerng lạsivbi đjcugau đjcugếvsjgn nhăamvun mặyrpxt, liềfrzhn mếvsjgu mámpndo, Tiếvsjgt Nhịpreo chếvsjgt tiệctxrt!

“Quảxgvu nhiêyyqan.” Phong Vôuxmu Ưdsfhu nhẹhnxf nhàqofpng thởewzp ra, “Ta đjcugâbhfry sẽwksk khôuxmung chấcvlvp nhấcvlvt vớaupgi nàqofpng nữqctza.”

“Ta khôuxmung phảxgvui cóhnxf hứqofpng thúakhr vớaupgi nàqofpng.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm chậctqdm rãqofpi, nóhnxfi tiếvsjgp, “Ta làqofp thậctqdt tâbhfrm thísaddch nàqofpng.”

Tiểhpmou Đzlikao sửospbng sốlaxet, trong nhámpndy mắuxmut. . . . . Gìljpb?

Biểhpmou tìljpbnh củkwfda Phong Vôuxmu Ưdsfhu lúakhrc nàqofpy phỏcinsng chừpfwfng cũxgvung khôuxmung khámpndc Nhan Tiểhpmou Đzlikao cho lắuxmum, nhìljpbn chằxbgvm chằxbgvm Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm, “Chàqofpng. . . . Chàqofpng đjcugpfwfng quêyyqan, sinh tửospb tồcfddn vong củkwfda Bắuxmuc Hảxgvui phámpndi đjcugfrzhu do ta quyếvsjgt đjcugpreonh.”

“Nàqofpng so vớaupgi Bắuxmuc Hảxgvui phámpndi quan trọjxweng hơcinsn nhiềfrzhu.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm khôuxmung quan tâbhfrm nhúakhrn vai, “Sơcinsn phámpndi nàqofpy vớaupgi nghĩqofpa đjcugpreoa cóhnxfljpb khámpndc nhau, tan sớaupgm còpbdqn cóhnxf thểhpmo ísaddt hạsivbi ngưvgerdyyii.”

“Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm!” Thanh âbhfrm củkwfda Phong Vôuxmu Ưdsfhu béakqdn nhọjxwen vàqofpi phầxgvun, “Ngưvgerơcinsi đjcugpfwfng quêyyqan, đjcugsivbi ca ngưvgerơcinsi còpbdqn chưvgera cóhnxf chếvsjgt đjcugâbhfru, ngưvgerơcinsi muốlaxen làqofpm trámpndi lạsivbi lờdyyii hứqofpa, ngưvgerơcinsi khôuxmung cầxgvun mạsivbng củkwfda mìljpbnh sao?”

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm khẽwkskvgerdyyii, “Ta khôuxmung giốlaxeng loạsivbi ngưvgerdyyii vìljpb nữqctz nhâbhfrn màqofp khôuxmung muốlaxen sốlaxeng sao?”

Phong Vôuxmu Ưdsfhu giậctqdm châbhfrn, “Ngưvgerơcinsi nằxbgvm gai nếvsjgm mậctqdt hơcinsn hai mưvgerơcinsi năamvum, đjcugâbhfry làqofpcins hộkhcvi tốlaxet nhấcvlvt, lạsivbi vìljpb mộkhcvt nữqctz nhâbhfrn màqofp muốlaxen bỏcins dởewzp nửospba chừpfwfng?!”

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm nghiêyyqam mặyrpxt, “Ta chísaddnh làqofp khôuxmung muốlaxen sốlaxeng nữqctza, thìljpb sao?”

“Ngưvgerơcinsi đjcugpfwfng hốlaxei hậctqdn!” Phong Vôuxmu Ưdsfhu mộkhcvt phen kéakqdo lấcvlvy Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm đjcugang muốlaxen rờdyyii đjcugi, “Mộkhcvt ngàqofpy tìljpbm khôuxmung thấcvlvy Nguyệctxrt Hảxgvui Kim Thuyềfrzhn cùctqdng Thámpndnh Võlaxe Hoàqofpng Phổfsob, ngưvgerơcinsi cảxgvu đjcugdyyii cũxgvung đjcugpfwfng mong bìljpbnh yêyyqan!”

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm nhìljpbn nàqofpng mộkhcvt cámpndi, “Ta sẽwksk đjcugi tìljpbm, khôuxmung cầxgvun ngưvgerơcinsi lo lắuxmung.”

Khi nóhnxfi chuyệctxrn, cửospba sổfsob bịpreo mởewzp ra, Tiểhpmou Đzlikao theo bảxgvun năamvung chuyểhpmon sang mộkhcvt bêyyqan, trong đjcugxgvuu cảxgvum thấcvlvy bấcvlvt ổfsobn.

“Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm!” Phong Vôuxmu Ưdsfhu đjcuguổfsobi tớaupgi trưvgeraupgc cửospba sổfsob, “Ngưvgerơcinsi khôuxmung muốlaxen trởewzpyyqan xuấcvlvt sắuxmuc sao? Ngưvgerơcinsi cam nguyệctxrn cảxgvu đjcugdyyii làqofpm đjcugcfdd bỏcins đjcugi bịpreo ngưvgerdyyii khámpndc xem thưvgerdyying sao?”

“Ngưvgerdyyii khámpndc thấcvlvy thếvsjgqofpo ta khôuxmung quan tâbhfrm.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm cưvgerdyyii, “Ngưvgerơcinsi thấcvlvy ta thếvsjgqofpo, ta càqofpng khôuxmung quan tâbhfrm, ta chỉfdhh đjcughpmo ýyyqa cảxgvum nhậctqdn củkwfda mộkhcvt ngưvgerdyyii vềfrzh ta, ngưvgerdyyii kia, thờdyyii đjcugiểhpmom ta tựattp nhậctqdn bảxgvun thâbhfrn mìljpbnh làqofp đjcugcfdd bỏcins đjcugi đjcugfrzhu nóhnxfi ta khôuxmung phảxgvui.” Nóhnxfi xong, bỗdzuwng nhiêyyqan mộkhcvt phen kéakqdo Nhan Tiểhpmou Đzlikao nhảxgvuy qua ban côuxmung.

Tiểhpmou Đzlikao cảxgvu kinh, Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm cùctqdng nàqofpng nhảxgvuy xuốlaxeng khỏcinsi Vôuxmu Ưdsfhu lâbhfru.

“Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm!” Phong Vôuxmu Ưdsfhu đjcugqofpng ởewzp cửospba sổfsobuxmu to mộkhcvt tiếvsjgng.

Mộkhcvt tiếvsjgng héakqdt nàqofpy, kéakqdo đjcugếvsjgn khôuxmung ísaddt ngưvgerdyyii vâbhfry xem.

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm bỗdzuwng nhiêyyqan ngẩfsobng đjcugxgvuu đjcuglaxei vớaupgi Phong Vôuxmu Ưdsfhu nóhnxfi, “Phong Vôuxmu Ưdsfhu, ngưvgerơcinsi cóhnxf thấcvlvy phiềfrzhn khôuxmung hảxgvu? Ta nóhnxfi ta chỉfdhh thísaddch Nhan Tiểhpmou Đzlikao, ngưvgerơcinsi nêyyqan tìljpbm ai đjcugi, đjcugpfwfng dâbhfry dưvgera vớaupgi ta cùctqdng Tiểhpmou Đzlikao nữqctza. Ngưvgerơcinsi cũxgvung lớaupgn tuổfsobi rồcfddi, tốlaxet xấcvlvu gìljpbxgvung biếvsjgt xấcvlvu hổfsob mộkhcvt chúakhrt chứqofp?”

Tiểhpmou Đzlikao hámpnd hốlaxec miệctxrng, thầxgvum nghĩqofp xung quanh cóhnxf nhiềfrzhu ngưvgerdyyii nhưvger vậctqdy, mộkhcvt truyềfrzhn mưvgerdyyii mưvgerdyyii truyềfrzhn trăamvum, thểhpmo diệctxrn củkwfda Phong Vôuxmu Ưdsfhu đjcugsivbi mỹmpkw nhâbhfrn chắuxmuc chắuxmun sẽwksk khôuxmung còpbdqn, ngàqofpy mai nàqofpng ta còpbdqn khôuxmung trởewzp thàqofpnh tròpbdqvgerdyyii hay sao?

Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm kéakqdo Tiểhpmou Đzlikao trởewzp vềfrzh.

Tiểhpmou Đzlikao đjcugi theo phísadda sau, thấcvlvy xung quanh khôuxmung ísaddt ngưvgerdyyii, đjcugfrzhu trao đjcugfsobi ámpndnh mắuxmut vớaupgi nhau, ýyyqavgerdyyii đjcugóhnxfhnxf chúakhrt vui sưvgeraupgng khi ngưvgerdyyii gặyrpxp họjxwea, quảxgvu nhiêyyqan Phong Vôuxmu Ưdsfhu cũxgvung đjcuguxmuc tộkhcvi khôuxmung ísaddt ngưvgerdyyii.

Cho nêyyqan mớaupgi nóhnxfi, làqofpm ngưvgerdyyii quámpnd kiêyyqau ngạsivbo, nhấcvlvt đjcugpreonh sẽwksk bịpreo ngưvgerdyyii chêyyqavgerdyyii.

Vừpfwfa trởewzp vềfrzh đjcugsivbi việctxrn, Tiểhpmou Đzlikao than thởewzp mộkhcvt câbhfru, “Vìljpb sao chàqofpng lạsivbi làqofpm cho Phong Vôuxmu Ưdsfhu tứqofpc giậctqdn nhưvger vậctqdy?”

“Ngưvgerdyyii hạsivb đjcugkhcvc chísaddnh làqofpqofpng ta.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm cưvgerdyyii, “Nếvsjgu ta khôuxmung bứqofpc nàqofpng ta nóhnxfng nảxgvuy, nàqofpng ta còpbdqn cóhnxf thểhpmoctqdng ámpndm chiêyyqau hạsivbi nàqofpng.”

“Nàqofpng ta khôuxmung tứqofpc giậctqdn thìljpb đjcugãqofp muốlaxen đjcugkhcvc chếvsjgt ta, nếvsjgu lạsivbi nóhnxfng nảxgvuy chẳktlpng phảxgvui làqofp muốlaxen đjcugem ta ngũxgvuqofp phanh thâbhfry sao?” Tiểhpmou Đzlikao cưvgerdyyii khổfsob.

“Nàqofpng ta khôuxmung cóhnxfcins hộkhcvi đjcugâbhfru.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm đjcugqofpng lạsivbi, kéakqdo Tiểhpmou Đzlikao qua, “Ngàqofpy mai ta tìljpbm ra khốlaxei Long Cốlaxet thứqofpamvum sẽwksk giảxgvui quyếvsjgt xong chuyệctxrn nàqofpy.”

“Nhanh vậctqdy sao. . . . .”

“Cámpndi gìljpbxgvung khôuxmung quan trọjxweng.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm khẽwksk thởewzpqofpi, chọjxwet chọjxwet Tiểhpmou Đzlikao, “Vạsivbn nhấcvlvt xảxgvuy ra chuyệctxrn gìljpb, chếvsjgt sớaupgm, ta cũxgvung khôuxmung tiếvsjgc nuốlaxei.”

“Chàqofpng ísaddt nóhnxfi bậctqdy đjcugi, nưvgerơcinsng ta nóhnxfi chàqofpng trámpndn rộkhcvng, nhấcvlvt đjcugpreonh sẽwksk gặyrpxp dữqctzhnxfa làqofpnh.” Tiểhpmou Đzlikao bấcvlvt mãqofpn.

“Nếvsjgu nhạsivbc mẫdzuwu đjcugãqofphnxfi nhưvger vậctqdy, ta đjcugâbhfry lạsivbi càqofpng khôuxmung sợvszw.” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm cưvgerdyyii.

Tiểhpmou Đzlikao nhìljpbn mộkhcvt cámpndi hắuxmun, lúakhrc nàqofpy Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm đjcugãqofp trởewzp lạsivbi làqofp Tiếvsjgt Nhịpreo trưvgeraupgc kia . . . . . .

Tiểhpmou Đzlikao bỗdzuwng nhiêyyqan nghĩqofp —— Cóhnxf lẽwksk, khôuxmung phảxgvui bảxgvun thâbhfrn khôuxmung hiểhpmou rõlaxe hắuxmun, màqofpqofp Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm chỉfdhh đjcugem mặyrpxt tốlaxet nàqofpy cho ngưvgerdyyii mìljpbnh yêyyqau mếvsjgn xem. . . . . .

Vừpfwfa nghĩqofp đjcugếvsjgn hai từpfwf “yêyyqau mếvsjgn”, Tiểhpmou Đzlikao lậctqdp tứqofpc đjcugcins mặyrpxt.

“Lầxgvun nàqofpy khôuxmung đjcugámpnd ta àqofp?” Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm trámpndi lạsivbi cóhnxf chúakhrt kinh hỉfdhh, “Ta gọjxwei làqofp nhạsivbc mẫdzuwu khôuxmung cóhnxf việctxrc gìljpb sao?”

“Mặyrpxt dàqofpy.” Tiểhpmou Đzlikao bĩqofpu môuxmui, vưvgerơcinsn tay vẫdzuwy, “Nếvsjgu sámpndng mai hàqofpnh đjcugkhcvng, đjcugêyyqam nay đjcugi ngủkwfd sớaupgm đjcugi!”

“Cùctqdng nhau?”

“Nằxbgvm mơcins!”

“Đzlikúakhrng rồcfddi.”

“Còpbdqn chuyệctxrn gìljpb nữqctza?”

“Vừpfwfa rồcfddi nhữqctzng gìljpb ta nóhnxfi, đjcugfrzhu làqofp sựattp thậctqdt.”

Tiểhpmou Đzlikao hơcinsi hơcinsi ngẩfsobn ngưvgerdyyii, lậctqdp tứqofpc hừpfwf hừpfwf hai tiếvsjgng, bĩqofpu môuxmui, khóhnxfe miệctxrng bấcvlvt giámpndc cong lêyyqan, Tiếvsjgt Bắuxmuc Phàqofpm ngay lúakhrc nàqofpng đjcugang bĩqofpu môuxmui, vộkhcvi vàqofpng đjcugi tớaupgi thơcinsm mộkhcvt cámpndi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.