Giang Hồ Bất Ai Đao

Chương 61 : Hôm nay, ngày mai

    trước sau   
Nhan Tiểwhdpu Đovnlao tíaofanh toáohwsn, cộicqrng thêhxsvm lầicmzn trưntkqovnlc nữngcla, bảpbcrn thâfwqkn đvlwxãwhdp giáohwso huấetvrn Phong Vôntkq Ưwfjfu hai lầicmzn, ngưntkqicqri ta nókusoi nhấetvrt quáohwsfwqkm, Phong Vôntkq Ưwfjfu cókuso thểwhdpkuso đvlwxojxfa vịojxf nhưntkqntkqm nay hẳyfoxn làxafc sẽfxno khôntkqng đvlwxơexwrn giảpbcrn bỏmkdu qua nhưntkq vậkusoy, xem ra bảpbcrn thâfwqkn mìqtdgnh mấetvry ngàxafcy nêhxsvn cẩfwqkn thậkuson mộicqrt chúovnlt.

qtdg thếtjsb, Tiểwhdpu Đovnlao bắroylt đvlwxicmzu càxafcng thêhxsvm cẩfwqkn thậkuson dèymzq dặqyebt hơexwrn, trưntkqovnlc khi ăprlqn cáohwsi gìqtdg đvlwxbxtmu lấetvry ngâfwqkn châfwqkm thửqyeb mộicqrt lầicmzn, ngàxafcy thưntkqicqrng cũyfoxng chợlzqhp mắroylt ởnlnj trêhxsvn tháohwsp phơexwri nắroylng, ăprlqn chúovnlt đvlwxpryd ăprlqn vặqyebt, dựkheh đvlwxojxfnh dưntkqafiqng bérxigo mộicqrt hai câfwqkn, sốqofzng qua mùajfaa đvlwxôntkqng.

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm ngàxafcy hôntkqm đvlwxókuso sau khi xửqyebdlyk xong mọsakgi chuyệrjgun, bịojxf mộicqrt đvlwxáohwsm trưntkqnlnjng lãwhdpo gâfwqky sứqqwuc érxigp đvlwxếtjsbn nỗyhxbi đvlwxicmzu ókusoc choáohwsng váohwsng, nãwhdpo cũyfoxng muốqofzn căprlqng ra, thậkusot vấetvrt vảpbcr thoáohwst thâfwqkn liềbxtmn đvlwxojxfnh đvlwxi tìqtdgm Tiểwhdpu Đovnlao xuấetvrt môntkqn ăprlqn mộicqrt bữngcla cơexwrm. Đovnlfwqky cửqyeba ra. . . . . . Liềbxtmn nhìqtdgn thấetvry Nhan Tiểwhdpu Đovnlao đvlwxang tựkheha vàxafco nhuyễojxfn tháohwsp, châfwqkn gáohwsc lêhxsvn giàxafcn hoa. Trêhxsvn cáohwsi giàxafcn khôntkqng cókusontkqng hoa nàxafco cảpbcr, màxafcxafc mộicqrt con mèymzqo tam thểwhdprxigo úovnl đvlwxang nằuqfdm úovnlp sấetvrp. Châfwqkn Tiểwhdpu Đovnlao đvlwxwhdpntkqovnli bụyfoxng con mèymzqo khềbxtmu khềbxtmu, trêhxsvn bụyfoxng đvlwxwhdp mộicqrt cáohwsi rổsohj nhỏmkdu, trong tay cầicmzm mộicqrt túovnli đvlwxkhehng quảpbcr hồpryd đvlwxàxafco đvlwxicmzy ắroylp, đvlwxang chókusop chérxigp ăprlqn quảpbcr hồpryd đvlwxàxafco. Ávewinh nắroylng mặqyebt trờicqri từngcl từngcl chiếtjsbu đvlwxếtjsbn chỗyhxbxafcng, Tiểwhdpu Đovnlao sưntkqnlnji nắroylng đvlwxếtjsbn thíaofach thúovnl, híaofap mắroylt, trêhxsvn đvlwxicmzu gốqofzi còvewin đvlwxqyebt mộicqrt quyểwhdpn sáohwsch.

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm bỗyhxbng nhiêhxsvn rấetvrt muốqofzn cưntkqicqri, nha đvlwxicmzu kia cókuso khi nàxafco làxafc miêhxsvu tinh chuyểwhdpn thếtjsb khôntkqng?

“Nàxafcng thậkusot đvlwxúovnlng làxafc thoảpbcri máohwsi.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm tớovnli bêhxsvn cạayganh Tiểwhdpu Đovnlao ngồprydi xuốqofzng, duỗyhxbi châfwqkn, “Ta mệrjgut quáohws.”

Tiểwhdpu Đovnlao “Rộicqrp” mộicqrt tiếtjsbng, cắroyln bểwhdp mộicqrt hạaygat hồpryd đvlwxàxafco, lấetvry nhâfwqkn ra, khoáohwst tay gọsakgi hắroyln, “Háohws miệrjgung.”


Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm háohws miệrjgung, Tiểwhdpu Đovnlao nhắroylm ngay miệrjgung hắroyln nérxigm vàxafco.

“Ưwfjfm, hạaygat hồpryd đvlwxàxafco nơexwri nàxafcy nhỏmkdu nhưntkq vậkusoy sao, nhâfwqkn cũyfoxng khôntkqng ngọsakgt thơexwrm.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm vưntkqơexwrn tay cầicmzm mộicqrt hạaygat nérxigm lêhxsvn trờicqri rồprydi chụyfoxp lấetvry, “Chờicqr ta rảpbcrnh sẽfxno dẫovnln nàxafcng đvlwxi núovnli Lâfwqkm An ăprlqn.”

“Khi nàxafco thìqtdg chàxafcng cókuso thờicqri gian rảpbcrnh chứqqwu? Quảpbcrxafcy khi trờicqri lạayganh mớovnli ăprlqn đvlwxưntkqlzqhc, lúovnlc nàxafcy đvlwxi làxafc hợlzqhp lýdlyk nhấetvrt, nếtjsbu chờicqr trờicqri nókusong thìqtdg khôntkqng ăprlqn đvlwxưntkqlzqhc nữngcla.”

“Àicmz. . . .” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm chỉymzqntkqicqri khổsohj mộicqrt tiếtjsbng, “Hìqtdgnh nhưntkq sắroylp tớovnli ta đvlwxúovnlng làxafc khôntkqng cókusoohwsch nàxafco thoáohwst thâfwqkn đvlwxưntkqlzqhc.”

Tiểwhdpu Đovnlao nhìqtdgn hắroyln chằuqfdm chằuqfdm, ngoắroylc lạaygai gầicmzn hỏmkdui, “Đovnlúovnlng rồprydi, Phong Vôntkq Ưwfjfu gầicmzn đvlwxâfwqky đvlwxang làxafcm gìqtdg vậkusoy?”

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm ngẩfwqkn ngưntkqicqri, nhìqtdgn Tiểwhdpu Đovnlao, “Đovnlang yêhxsvn đvlwxang làxafcnh sao lạaygai nhắroylc đvlwxếtjsbn nàxafcng ta?”

“Àicmz. . . . Ta khôntkqng hiểwhdpu, rõjxutxafcng chàxafcng cháohwsn ghérxigt nàxafcng ta nhưntkq vậkusoy, hiệrjgun tạaygai đvlwxaygai ca chàxafcng cũyfoxng khôntkqng ởnlnj đvlwxâfwqky, vìqtdg sao khôntkqng đvlwxuổsohji nàxafcng đvlwxi?” Tiểwhdpu Đovnlao phủbzwai vỏmkdu hồpryd đvlwxàxafco díaofanh trêhxsvn tay, vưntkqơexwrn tay ôntkqm con mèymzqo bérxigo kia khỏmkdui châfwqkn, cókuso chúovnlt khókuso hiểwhdpu hỏmkdui Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm.

“Nếtjsbu cókuso thểwhdp đvlwxuổsohji nàxafcng, ta đvlwxãwhdp đvlwxuổsohji từngcl sớovnlm rồprydi.” Giọsakgng nókusoi củbzwaa Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm cókuso chúovnlt bấetvrt lựkhehc, “Thếtjsb lựkhehc củbzwaa nàxafcng ta ởnlnj Bắroylc Hảpbcri pháohwsi rấetvrt phứqqwuc tạaygap, mặqyebt kháohwsc, nàxafcng ta còvewin nhiềbxtmu giáohws trịojxf lợlzqhi dụyfoxng. Năprlqm đvlwxókuso ngưntkqicqri đvlwxaygai ca ta cưntkqovnli làxafcntkqexwr, làxafcm cho rấetvrt nhiềbxtmu trưntkqnlnjng lãwhdpo vôntkqajfang căprlqm tứqqwuc, vốqofzn dĩkheh bọsakgn họsakg muốqofzn đvlwxwhdp cho đvlwxaygai ca vàxafc Phong Vôntkq Ưwfjfu thàxafcnh hôntkqn vớovnli nhau.”

“Nhưntkqng khôntkqng phảpbcri Phong Vôntkq Ưwfjfu coi trọsakgng chàxafcng sao?” Tiểwhdpu Đovnlao khôntkqng rõjxut.

“A, nha đvlwxicmzu nàxafcng thậkusot làxafc, con mắroylt nàxafco củbzwaa nàxafcng nhìqtdgn thấetvry Phong Vôntkq Ưwfjfu cókusoqtdgnh ýdlyk vớovnli ta hảpbcr?”

“Hai mắroylt đvlwxbxtmu thấetvry!” Tiểwhdpu Đovnlao lấetvry tay chỉymzq hai mắroylt củbzwaa mìqtdgnh, “Hơexwrn nữngcla, nếtjsbu khôntkqng thíaofach chàxafcng làxafcm gìqtdg phảpbcri đvlwxqofzi nghịojxfch vớovnli chàxafcng nhưntkq vậkusoy?”

Khókusoe miệrjgung Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm khẽfxno giậkusot giậkusot, “Nàxafcng vớovnli đvlwxaygai ca, nhấetvrt đvlwxojxfnh đvlwxang che giấetvru ta cáohwsi gìqtdg đvlwxókuso.”

“Vậkusoy chàxafcng cũyfoxng khôntkqng biếtjsbt khốqofzi Long Cốqofzt cuốqofzi cùajfang cốqofzt ởnlnj đvlwxâfwqku chứqqwuqtdg?” Tiểwhdpu Đovnlao liếtjsbc hắroyln, “Chúovnlng ta đvlwxãwhdp đvlwxếtjsbn Bắroylc Hảpbcri pháohwsi vàxafci ngàxafcy rồprydi vìqtdg sao còvewin chưntkqa tìqtdgm ra?”


Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm nhìqtdgn nàxafcng, “Ta vẫovnln chưntkqa nghĩkheh ra, nàxafcng đvlwxwhdp cho ta suy nghĩkheh hai ngàxafcy xem sao.”

Tiểwhdpu Đovnlao nheo mắroylt lạaygai, “Sao hảpbcr? Ấemjmp a ấetvrp úovnlng, hai ngàxafcy trưntkqovnlc còvewin nókusoi hôntkqm nay sẽfxno trảpbcr lờicqri? Cókuso quỷlzqh mớovnli tin chàxafcng!”

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm nhíaofau màxafcy, tựkhehqtdgnh đvlwxqqwung dậkusoy, “Đovnli thôntkqi, ra ngoàxafci ăprlqn cơexwrm.”

“Ta khôntkqng đvlwxi!” Tiểwhdpu Đovnlao ôntkqm con mèymzqo bérxigo nằuqfdm xuốqofzng, “Ta ăprlqn no rồprydi, phảpbcri ngủbzwa mộicqrt giấetvrc.”

“Nàxafcng đvlwxngclng cókusontkqicqri nhưntkq vậkusoy chứqqwu, ra ngoàxafci đvlwxi lạaygai mộicqrt chúovnlt, nếtjsbu khôntkqng đvlwxi thìqtdg eo nàxafcng sẽfxnoxafcng ngàxafcy càxafcng thôntkq đvlwxókuso!”

“Chàxafcng!” Tiểwhdpu Đovnlao thuậkuson tay đvlwxem con mèymzqo bérxigo nérxigm vàxafco ngưntkqicqri Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm, “Dáohwsm nókusoi ta eo thôntkq hảpbcr?!”

“Ra ngoàxafci đvlwxi dạaygao đvlwxi, hôntkqm nay thờicqri tiếtjsbt rấetvrt đvlwxnlnjp!” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm đvlwxem con mèymzqo bérxigo thảpbcrhxsvn giàxafcn hoa, ngoắroylc tay vớovnli Tiểwhdpu Đovnlao, “Trọsakgng Hoa cùajfang Hiểwhdpu Nguyệrjgut đvlwxi xa rồprydi biếtjsbt khôntkqng?”

“Đovnli xa?” Tiểwhdpu Đovnlao cókuso chúovnlt tòvewivewi.

“Trêhxsvn núovnli, phíaofaa sau cókuso mộicqrt vưntkqicqrn câfwqky ăprlqn quảpbcr.”

“Tráohwsi gìqtdg?” Tiểwhdpu Đovnlao thoáohwsng lêhxsvn tinh thầicmzn.

“Lêhxsv!” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm khoa tay múovnla châfwqkn, “Loạaygai lêhxsv đvlwxókuso vừngcla to vừngcla ngọsakgt! Chúovnlng ta ăprlqn cơexwrm xong rồprydi ra sau núovnli háohwsi lêhxsv, nhâfwqkn tiệrjgun tìqtdgm bọsakgn Trọsakgng Hoa, sau đvlwxókuso đvlwxi tắroylm ôntkqn tuyềbxtmn, buổsohji tốqofzi uốqofzng rưntkqlzqhu hoặqyebc làxafc xem diễojxfn, thếtjsbxafco?”

Tiểwhdpu Đovnlao bĩkhehu môntkqi quởnlnj tráohwsch, “Chàxafcng thậkusot đvlwxúovnlng làxafc biếtjsbt hưntkqnlnjng thụyfox, mấetvry trưntkqnlnjng lãwhdpo nókusoi chàxafcng chỉymzq lo ăprlqn chơexwri khôntkqng chúovnlt cầicmzu tiếtjsbn, cẩfwqkn thậkuson bọsakgn họsakg phếtjsb chàxafcng!”

“Bọsakgn họsakg đvlwxprydng ýdlyk phếtjsb trừngcl ta làxafc tốqofzt nhấetvrt!” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm kérxigo Tiểwhdpu Đovnlao, “Đovnlngclng lãwhdpng phíaofa thờicqri gian nữngcla, đvlwxi!”


“Khoan, giàxafcy!” Tiểwhdpu Đovnlao còvewin đvlwxang đvlwxi châfwqkn đvlwxetvrt, Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm cầicmzm lấetvry đvlwxôntkqi giàxafcy củbzwaa nàxafcng, cõjxutng nàxafcng đvlwxi.

Ven đvlwxưntkqicqrng khôntkqng hềbxtm íaofat ngưntkqicqri trong Tiếtjsbt phủbzwa nhìqtdgn thấetvry đvlwxưntkqlzqhc, khókuso tráohwsnh bịojxf chỉymzq trỏmkdu, đvlwxbxtmu cảpbcrm thấetvry Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm cảpbcr ngàxafcy chỉymzq biếtjsbt cùajfang Tiểwhdpu Đovnlao vui vẻharg, tuyệrjgut đvlwxqofzi khôntkqng phảpbcri kẻhargkuso khảpbcrprlqng làxafcm nêhxsvn đvlwxaygai sựkheh.

xafc Tiểwhdpu Đovnlao thìqtdg lạaygai cảpbcrm thấetvry —— Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm bâfwqky giờicqr khôntkqng quáohws mẫovnlu mựkhehc, cókuso chúovnlt giốqofzng nhưntkq chỉymzq cầicmzn biếtjsbt hôntkqm nay khôntkqng quan tâfwqkm đvlwxếtjsbn ngàxafcy mai, khôntkqng nghiêhxsvm trọsakgng đvlwxếtjsbn nỗyhxbi sốqofzng mơexwrexwrxafcng màxafcng, nhưntkqng hắroyln khôntkqng muốqofzn tìqtdgm ra khốqofzi Long Cốqofzt cuốqofzi cùajfang, cũyfoxng khôntkqng nguyệrjgun ýdlyk tra ra Tiếtjsbt Bắroylc Hảpbcri rốqofzt cuộicqrc đvlwxang ởnlnj đvlwxâfwqku, thậkusom chíaofa ngay cảpbcrhxsvn củbzwaa hắroyln, hắroyln cũyfoxng khôntkqng muốqofzn nhắroylc tớovnli. . . . Đovnlâfwqky làxafc đvlwxang trốqofzn tráohwsnh sao?

Tiểwhdpu Đovnlao tựkheha vàxafco lưntkqng hắroyln, cúovnli đvlwxicmzu nhìqtdgn nụyfoxntkqicqri trêhxsvn mặqyebt hắroyln, vừngcla rồprydi Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm đvlwxãwhdpkusoi, “Khôntkqng cầicmzn lãwhdpng phíaofa thờicqri gian.”

Tiểwhdpu Đovnlao bấetvrt đvlwxroylc dĩkheh nởnlnj nụyfoxntkqicqri, nókusoi khôntkqng chừngclng, thậkusot sựkheh sẽfxno khôntkqng cókuso ngàxafcy mai . . . . Ai nókusoi trưntkqovnlc đvlwxưntkqlzqhc gìqtdg đvlwxâfwqku?

“Cho mộicqrt bàxafcn tiệrjguc rưntkqlzqhu thưntkqlzqhng đvlwxyfoxng!” Tiểwhdpu Đovnlao vừngcla vàxafco kháohwsch đvlwxiếtjsbm, hàxafco khíaofa ngúovnlt trờicqri liềbxtmn kêhxsvu tiểwhdpu nhịojxf gọsakgi mókuson ăprlqn, “Còvewin cókusoohwsm mókuson đvlwxiểwhdpm tâfwqkm, cảpbcrntkqlzqhu ngon nữngcla.”

Tiểwhdpu nhịojxf nhìqtdgn Tiểwhdpu Đovnlao lạaygai nhìqtdgn sang Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm, “Kháohwsch quan, chỉymzqkuso hai ngưntkqicqri ăprlqn hay làxafcohwst nữngcla cókuso thêhxsvm mộicqrt trăprlqm táohwsm mưntkqơexwri ngưntkqicqri đvlwxếtjsbn nữngcla? Tiệrjguc rưntkqlzqhu thưntkqlzqhng đvlwxyfoxng củbzwaa chúovnlng ta cókuso chíaofan mưntkqơexwri chíaofan mókuson ăprlqn lậkuson.”

“Ngưntkqơexwri quảpbcrn chúovnlng ta cókuso bao nhiêhxsvu ngưntkqicqri ăprlqn àxafc, bưntkqng lêhxsvn hếtjsbt đvlwxi!” Tiểwhdpu Đovnlao khoáohwst tay.

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm hoảpbcrng sợlzqh nhìqtdgn nàxafcng, “Nha đvlwxicmzu, nàxafcng thựkhehc cho mậkusop thâfwqky hảpbcr? Dáohwsng ngưntkqicqri củbzwaa nàxafcng bâfwqky giờicqr đvlwxưntkqlzqhc lắroylm rồprydi, tuy bérxigo lêhxsvn thìqtdg thịojxft nhiềbxtmu sờicqr rấetvrt tốqofzt, nhưntkqng màxafc ta ôntkqm khôntkqng nổsohji đvlwxâfwqku.”

Tiểwhdpu Đovnlao xem thưntkqicqrng liếtjsbc hắroyln mộicqrt cáohwsi, vưntkqơexwrn tahy nâfwqkng bìqtdgnh rưntkqlzqhu, “Đovnlếtjsbn, hôntkqm nay cókusontkqlzqhu, hôntkqm nay say, cụyfoxng ly!”

Sợlzqh tớovnli mứqqwuc Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm vộicqri vàxafcng giậkusot lấetvry vòvewintkqlzqhu củbzwaa nàxafcng.

fwqkm tưntkq củbzwaa Tiểwhdpu Đovnlao, Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm đvlwxaygai kháohwsi cókuso thểwhdp hiểwhdpu đvlwxưntkqlzqhc, bảpbcrn thâfwqkn muốqofzn trốqofzn tráohwsnh đvlwxếtjsbn cùajfang, mỗyhxbi hàxafcnh đvlwxicqrng cókuso thểwhdp quáohws mứqqwuc rõjxutxafcng, khôntkqng ngờicqr nha đvlwxicmzu kia lạaygai biếtjsbt màxafc quan tâfwqkm đvlwxếtjsbn nhưntkq vậkusoy.

“Côntkqntkqơexwrng, mókuson hưntkqơexwrng dụyfox bạaygat ti củbzwaa côntkq đvlwxếtjsbn đvlwxâfwqky!”


kuson ăprlqn đvlwxbzwa ngũyfox vịojxf, tiểwhdpu nhịojxf liềbxtmn đvlwxem đvlwxiểwhdpm tâfwqkm lêhxsvn.

Tiểwhdpu Đovnlao ngàxafcy thưntkqicqrng ngoạaygai trừngcl thíaofach ăprlqn cua tôntkqm thìqtdg thíaofach nhấetvrt chíaofanh làxafc mấetvry mókuson đvlwxiểwhdpm tâfwqkm nàxafcy. Đovnlưntkqa tay gắroylp mộicqrt miếtjsbng đvlwxang muốqofzn đvlwxưntkqa vàxafco miệrjgung, Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm nhanh tay lẹnlnj mắroylt giữngcl lấetvry tay nàxafcng, “Từngcl từngcl.”

Tiểwhdpu Đovnlao ngâfwqky ngưntkqicqri, mớovnli pháohwst hiệrjgun, vòvewing bạaygac trêhxsvn tay mìqtdgnh hiệrjgun lêhxsvn màxafcu tíaofam nhạaygat.

“A!” Tiểwhdpu Đovnlao thuậkuson tay vẫovnly đvlwxũyfoxa, hưntkqơexwrng dụyfox bạaygat ti liềbxtmn bay vềbxtm lạaygai trong dĩkheha, Tiểwhdpu Đovnlao vộicqri vàxafcng cảpbcrn Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm, “Đovnlngclng ăprlqn!”

“Chỉymzqkusohxsvn trong hưntkqơexwrng dụyfoxkuso đvlwxicqrc.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm thảpbcrn nhiêhxsvn nókusoi mộicqrt câfwqku.

“Cókuso ngưntkqicqri hạayga đvlwxicqrc hạaygai chúovnlng ta a?” Tiểwhdpu Đovnlao ấetvrn mắroylt phảpbcri, “Quảpbcr nhiêhxsvn mấetvry ngàxafcy nay míaofa mắroylt ta cứqqwu giậkusot, thìqtdg ra làxafckusodlyk do.”

“Xáohwsc thựkhehc màxafckusoi, làxafc hạaygai nàxafcng khôntkqng phảpbcri hạaygai chúovnlng ta.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm chỉymzq chỉymzqxafcn ăprlqn, Tiểwhdpu Đovnlao lúovnlc nàxafcy mớovnli chúovnl ýdlyk tớovnli, chỉymzq cầicmzn mókuson nàxafco cókuso khoai sọsakg, Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm mộicqrt chiếtjsbc đvlwxũyfoxa cũyfoxng chưntkqa đvlwxicqrng qua, “Chàxafcng khôntkqng thíaofach ăprlqn khoai sọsakg àxafc?”

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm gậkusot gậkusot đvlwxicmzu, “Kẻharg hạayga đvlwxicqrc kia muốqofzn nàxafcng chếtjsbt, thủbzwa đvlwxoạaygan đvlwxbzwa đvlwxicqrc áohwsc.”

Tiểwhdpu Đovnlao run run mộicqrt cáohwsi, “Ai lạaygai ngoan đvlwxicqrc nhưntkq vậkusoy?”

“Nàxafcng nghĩkhehxafc ai?” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm hỏmkdui lạaygai nàxafcng, “Nàxafcng đvlwxroylc tộicqri cũyfoxng khôntkqng nhiềbxtmu ngưntkqicqri lắroylm đvlwxâfwqku nhỉymzq?”

Tiểwhdpu Đovnlao nhíaofau màxafcy, “Cáohwsi nàxafcy, cũyfoxng khôntkqng nhiềbxtmu lắroylm. . . . Phong Vôntkq Ưwfjfu?”

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm kérxigo nàxafcng, trảpbcr tiềbxtmn xong liềbxtmn vộicqri vàxafcng quay vềbxtm Bắroylc Hảpbcri pháohwsi, vàxafco nhàxafc đvlwxwhdpxafcng ngồprydi lêhxsvn tháohwsp, đvlwxem con mèymzqo tam thểwhdp đvlwxưntkqa cho nàxafcng.

Tiểwhdpu Đovnlao ôntkqm mèymzqo nhìqtdgn hắroyln, “Làxafcm gìqtdg vậkusoy?”


Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm nhìqtdgn chằuqfdm chằuqfdm nàxafcng mộicqrt lúovnlc lâfwqku, “Gầicmzn đvlwxâfwqky nàxafcng vẫovnln ăprlqn quảpbcr hồpryd đvlwxàxafco đvlwxwhdp sốqofzng sao?”

Tiểwhdpu Đovnlao đvlwxáohws mộicqrt cưntkqovnlc. . . .

“Sao lạaygai dùajfang thủbzwa đvlwxoạaygan hạayga đvlwxicqrc tàxafcn nhẫovnln nhưntkq vậkusoy?”

Gầicmzn tốqofzi, Tiểwhdpu Đovnlao chắroylp tay sau lưntkqng, ởnlnj trong phòvewing đvlwxi qua đvlwxi lạaygai, “Phong Vôntkq Ưwfjfu ngưntkqơexwri cũyfoxng quáohws ngoan đvlwxicqrc rồprydi.”

Qua lạaygai vàxafci vòvewing Tiểwhdpu Đovnlao cókuso chúovnlt phiềbxtmn muộicqrn, Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm lạaygai khôntkqng ởnlnj đvlwxâfwqky, liềbxtmn mởnlnj cửqyeba ra, trong việrjgun trốqofzng trơexwrn, mộicqrt ngưntkqicqri cũyfoxng khôntkqng cókuso.

Tiểwhdpu Đovnlao đvlwxi qua mấetvry việrjgun xung quanh nhìqtdgn nhìqtdgn, mộicqrt tiểwhdpu nha hoàxafcn đvlwxi ngang qua.

“Nèymzq, tiểwhdpu nha hoàxafcn.” Tiểwhdpu Đovnlao cũyfoxng khôntkqng biếtjsbt nàxafcng têhxsvn làxafcqtdg, vẫovnly tay kêhxsvu nàxafcng lạaygai đvlwxâfwqky.

“Nhan côntkqntkqơexwrng gìqtdg phâfwqkn phókuso?” Côntkqntkqơexwrng kia kháohwsch khíaofa hỏmkdui.

“Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm đvlwxang ởnlnj đvlwxâfwqku vậkusoy?”

“Trang chủbzwa củbzwaa ta đvlwxang cùajfang Vôntkq Ưwfjfu côntkqntkqơexwrng ởnlnjntkq Ưwfjfu lâfwqku.”

qtdg?! Tiểwhdpu Đovnlao híaofap mắroylt lạaygai thàxafcnh mộicqrt đvlwxưntkqicqrng, trong đvlwxicmzu liềbxtmn xuấetvrt hiệrjgun bốqofzn chữngcl —— Gian phu dâfwqkm phụyfox!

Nha hoàxafcn kia thấetvry Tiểwhdpu Đovnlao đvlwxicqrt nhiêhxsvn đvlwxuqfdng đvlwxuqfdng sáohwst khíaofa vộicqri vàxafcng bỏmkdu trốqofzn.

Tiểwhdpu Đovnlao chắroylp tay sau lưntkqng ởnlnj trong sâfwqkn tứqqwuc giậkuson xoay vòvewing vòvewing, thầicmzm nghĩkheh giỏmkdui cho Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm nhàxafc ngưntkqơexwri, đvlwxi tìqtdgm Phong Vôntkq Ưwfjfu cũyfoxng khôntkqng nókusoi cho ta biếtjsbt mộicqrt tiếtjsbng.

Cốqofz gắroylng ổsohjn đvlwxojxfnh tâfwqkm tìqtdgnh củbzwaa mìqtdgnh mộicqrt chúovnlt, Tiểwhdpu Đovnlao liềbxtmn hiểwhdpu ra, Tiếtjsbt Nhịojxf mộicqrt chúovnlt cũyfoxng khôntkqng thíaofach Phong Vôntkq Ưwfjfu, cókuso lẽfxnoovnlc nàxafcy làxafcqtdg chuyệrjgun mìqtdgnh bịojxf hạayga đvlwxicqrc nêhxsvn mớovnli chạaygay tớovnli chấetvrt vấetvrn Phong Vôntkq Ưwfjfu. Trong lòvewing mặqyebc dùajfa nghĩkheh nhưntkq vậkusoy, bấetvrt quáohws Tiểwhdpu Đovnlao vẫovnln cảpbcrm thấetvry khôntkqng thoảpbcri máohwsi, nhưntkqxafc buồprydn bựkhehc nâfwqkng lêhxsvn khôntkqng đvlwxưntkqlzqhc hạayga xuốqofzng cũyfoxng khôntkqng xong.

“Haiz.” Do dựkheh mộicqrt chúovnlt, Tiểwhdpu Đovnlao vẫovnln làxafc vung tay áohwso ra đvlwxaygai môntkqn. Khinh côntkqng củbzwaa bảpbcrn thâfwqkn rấetvrt tốqofzt, cùajfang lắroylm thìqtdg nhìqtdgn mộicqrt chúovnlt, cũyfoxng khôntkqng cókuso chuyệrjgun gìqtdg, vạaygan nhấetvrt Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm gặqyebp chuyệrjgun gìqtdg nguy hiểwhdpm, cũyfoxng cókuso thểwhdp ra tay giúovnlp đvlwxafiq.

ntkq Ưwfjfu lâfwqku vàxafc Phong Nguyệrjgut lâfwqku đvlwxbxtmu do Phong Vôntkq Ưwfjfu mởnlnj, Phong Nguyệrjgut lâfwqku làxafcexwri ăprlqn uốqofzng, Vôntkq Ưwfjfu lâfwqku làxafcexwri nghe đvlwxàxafcn chơexwri cờicqr. Quan hệrjgu giữngcla Bắroylc Hảpbcri pháohwsi vàxafc Phong Vôntkq Ưwfjfu khôntkqng đvlwxơexwrn giảpbcrn, bởnlnji vậkusoy bêhxsvn trong sơexwrn trang củbzwaa Bắroylc Hảpbcri pháohwsi còvewin cókuso mộicqrt tòvewia Vôntkq Ưwfjfu lâfwqku, ngàxafcy thưntkqicqrng nếtjsbu Phong Vôntkq Ưwfjfu đvlwxếtjsbn đvlwxâfwqky đvlwxbxtmu ởnlnjexwri nàxafcy.

Tiểwhdpu Đovnlao quen đvlwxưntkqicqrng quen cửqyeba tìqtdgm đvlwxưntkqlzqhc chỗyhxb tiểwhdpu lâfwqku, khôntkqng ngờicqrntkqicqrng nhưntkqexwri nàxafcy cókuso chúovnlt yêhxsvn lặqyebng.

Trốqofzn sau mộicqrt thâfwqkn câfwqky, Tiểwhdpu Đovnlao hưntkqovnlng bêhxsvn phíaofaa tiểwhdpu lâfwqku nhìqtdgn xung quanh. . . . . . Chỉymzq thấetvry lầicmzu hai ngọsakgn đvlwxèymzqn dầicmzu đvlwxang sáohwsng, mơexwr hồprydkuso thểwhdp nhìqtdgn thấetvry, đvlwxuqfdng sau cửqyeba sổsohjkuso hai ngưntkqicqri đvlwxqqwung, mộicqrt nam mộicqrt nữngcl. Tiểwhdpu Đovnlao liếtjsbc mắroylt mộicqrt cáohwsi liềbxtmn nhậkuson ra đvlwxưntkqlzqhc đvlwxang đvlwxqqwung nghiêhxsvng ngưntkqicqri làxafc Phong Vôntkq Ưwfjfu, màxafckusong dáohwsng nam nhâfwqkn đvlwxang tựkheha vàxafco cửqyeba sổsohj rấetvrt giốqofzng Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm.

Tiểwhdpu Đovnlao mấetvrt hứqqwung, nàxafcng xụyfox mặqyebt, hai ngưntkqicqri đvlwxqqwung gầicmzn nhưntkq vậkusoy sao? Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm chếtjsbt tiệrjgut, xúovnl nam nhâfwqkn!

Nhưntkqng lạaygai nghĩkheh, chuyệrjgun nàxafcy vớovnli mìqtdgnh cókuso quan hệrjguqtdg, Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm cũyfoxng khôntkqng hứqqwua cho mìqtdgnh cáohwsi gìqtdg, hai ngưntkqicqri cũyfoxng khôntkqng xáohwsc đvlwxojxfnh quan hệrjguqtdg cảpbcr, hắroyln muốqofzn ởnlnjajfang ai làxafc quyềbxtmn củbzwaa hắroyln.

Trong đvlwxicmzu đvlwxang miêhxsvn man suy nghĩkheh, Tiểwhdpu Đovnlao cũyfoxng đvlwxãwhdp lặqyebng lẽfxnontkqovnlc tớovnli bêhxsvn ngoàxafci tiểwhdpu lâfwqku.

Ngẩfwqkng mặqyebt nhìqtdgn lầicmzu hai, cáohwsch cửqyeba sổsohjkuso mộicqrt ban côntkqng, xem chừngclng cókuso thểwhdpfwqkn thâfwqkn. Tiểwhdpu Đovnlao thầicmzm vậkuson khíaofa, sửqyeb dụyfoxng nộicqri côntkqng đvlwxicqrc môntkqn, nhảpbcry lêhxsvn ban côntkqng, giốqofzng nhưntkq bứqqwuc họsakga rơexwri xuốqofzng phíaofaa trêhxsvn ban côntkqng, lặqyebng yêhxsvn khôntkqng mộicqrt tiếtjsbng đvlwxicqrng, nghe ngókusong đvlwxicqrng tĩkhehnh bêhxsvn trong.

Cửqyeba sổsohj tuy dàxafcy cũyfoxng khôntkqng ngăprlqn bao nhiêhxsvu thanh âfwqkm, Tiểwhdpu Đovnlao tựkheha vàxafco tưntkqicqrng, xuyêhxsvn qua khe hởnlnj ngoàxafci cửqyeba sổsohj đvlwxang khérxigp hờicqr, đvlwxaygai kháohwsi nghe đvlwxưntkqlzqhc bêhxsvn trong, mộicqrt nam mộicqrt nữngcl đvlwxang nókusoi chuyệrjgun.

Nữngcl chíaofanh làxafc Phong Vôntkq Ưwfjfu mộicqrt chúovnlt cũyfoxng khôntkqng sai, nhưntkqng nam. . . . Cókuso phảpbcri làxafc Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm hay khôntkqng nàxafcng khôntkqng dáohwsm chắroylc, nókusoi nhưntkq thếtjsbxafco đvlwxâfwqky, thanh âfwqkm cùajfang bókusong dáohwsng đvlwxbxtmu rấetvrt giốqofzng, nhưntkqng màxafc Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm đvlwxang nókusoi chuyệrjgun lúovnlc nàxafcy giọsakgng đvlwxiệrjguu lạayganh đvlwxếtjsbn tậkuson xưntkqơexwrng, giốqofzng nhưntkq hoàxafcn toàxafcn thay đvlwxsohji thàxafcnh ngưntkqicqri kháohwsc, Tiểwhdpu Đovnlao cảpbcrm thấetvry cựkhehc kỳmkdu xa lạayga. Trong nhấetvrt thờicqri nàxafcng khókusokuso thểwhdpohwsc đvlwxojxfnh ngưntkqicqri nọsakgkuso phảpbcri làxafc Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm hay khôntkqng, bấetvrt quáohws lạaygai nókusoi tiếtjsbp, nàxafcng nhậkuson thứqqwuc Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm dễojxf đvlwxếtjsbn mộicqrt năprlqm rưntkqafiqi, hơexwrn nữngcla, nàxafcng vẫovnln tựkheh nhậkuson làxafc hiểwhdpu rõjxut Tiếtjsbt Nhịojxf, nhưntkqng bộicqr dạaygang châfwqkn chíaofanh củbzwaa hắroyln làxafcqtdg, phảpbcri chăprlqng nàxafcng chưntkqa từngclng biếtjsbt qua?

Tiểwhdpu Đovnlao trong lòvewing trăprlqm thứqqwu ngổsohjn ngang càxafcng suy nghĩkhehxafcng khókuso chịojxfu, mớovnli nghĩkheh đvlwxếtjsbn chíaofanh mìqtdgnh cókuso phảpbcri làxafc đvlwxau lòvewing hay làxafc ăprlqn nhiềbxtmu quảpbcr hồpryd đvlwxàxafco nêhxsvn dạaygaxafcy?

Đovnlang miêhxsvn man suy nghĩkheh, chợlzqht nghe Phong Vôntkq Ưwfjfu bỗyhxbng nhiêhxsvn cưntkqicqri nhẹnlnj mộicqrt tiếtjsbng, “Đovnlngclng nókusoi vớovnli ta làxafc chàxafcng cókuso hứqqwung thúovnl vớovnli tặqyebc nha đvlwxicmzu khôntkqng ra gìqtdg kia nhérxig!”

Lỗyhxb tai Tiểwhdpu Đovnlao liềbxtmn dựkhehng thẳyfoxng lêhxsvn, theo bảpbcrn năprlqng nhìqtdgn qua khe cửqyeba sổsohj.

ovnlc nàxafcy, ngưntkqicqri đvlwxang cầicmzm cáohwsi chérxign hơexwri hơexwri nghiêhxsvng mặqyebt, đvlwxem cáohwsi chérxign nérxigm lêhxsvn trêhxsvn bàxafcn.

Tiểwhdpu Đovnlao cảpbcr kinh —— Đovnlúovnlng làxafc Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm!

Tiểwhdpu Đovnlao vộicqri vàxafcng tựkheha vàxafco váohwsch tưntkqicqrng níaofan thởnlnj, làxafc Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm! Nàxafcng vừngcla cókuso chúovnlt khôntkqng yêhxsvn, lạaygai vừngcla muốqofzn biếtjsbt đvlwxáohwsp áohwsn củbzwaa Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm.

Nhưntkqng màxafc, Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm cũyfoxng khôntkqng trảpbcr lờicqri, màxafcxafc đvlwxqqwung ởnlnj đvlwxókuso, trầicmzm mặqyebc khôntkqng nókusoi.

“Nàxafcng cũyfoxng chỉymzqxafcvewin trẻharg khờicqr dạaygai màxafc thôntkqi, nhưntkqng non nớovnlt nhìqtdgn hoàxafci cũyfoxng sẽfxno cháohwsn.” Phong Vôntkq Ưwfjfu cưntkqicqri nhẹnlnj, “Mắroylt nhìqtdgn củbzwaa chàxafcng sẽfxno khôntkqng thấetvrp nhưntkq vậkusoy chứqqwu?”

Mộicqrt lúovnlc lâfwqku, chợlzqht nghe Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm ngữngcl đvlwxiệrjguu tràxafco phúovnlng hỏmkdui mộicqrt câfwqku, “Ta cókuso hứqqwung thúovnl vớovnli nàxafcng?”

Tiểwhdpu Đovnlao trong lòvewing căprlqng thẳyfoxng.

“Hửqyebm?” Phong Vôntkq Ưwfjfu cưntkqicqri hỏmkdui, “Khôntkqng phảpbcri chàxafcng cókuso hứqqwung thúovnl vớovnli nàxafcng sao?”

“Làxafcm sao cókuso thểwhdp.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm cưntkqicqri lạayganh.

Tiểwhdpu Đovnlao liềbxtmn cảpbcrm thấetvry khôntkqng phảpbcri dạaygaxafcy đvlwxau, nhưntkqng lạaygai đvlwxau đvlwxếtjsbn nhăprlqn mặqyebt, liềbxtmn mếtjsbu máohwso, Tiếtjsbt Nhịojxf chếtjsbt tiệrjgut!

“Quảpbcr nhiêhxsvn.” Phong Vôntkq Ưwfjfu nhẹnlnj nhàxafcng thởnlnj ra, “Ta đvlwxâfwqky sẽfxno khôntkqng chấetvrp nhấetvrt vớovnli nàxafcng nữngcla.”

“Ta khôntkqng phảpbcri cókuso hứqqwung thúovnl vớovnli nàxafcng.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm chậkusom rãwhdpi, nókusoi tiếtjsbp, “Ta làxafc thậkusot tâfwqkm thíaofach nàxafcng.”

Tiểwhdpu Đovnlao sửqyebng sốqofzt, trong nháohwsy mắroylt. . . . . Gìqtdg?

Biểwhdpu tìqtdgnh củbzwaa Phong Vôntkq Ưwfjfu lúovnlc nàxafcy phỏmkdung chừngclng cũyfoxng khôntkqng kháohwsc Nhan Tiểwhdpu Đovnlao cho lắroylm, nhìqtdgn chằuqfdm chằuqfdm Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm, “Chàxafcng. . . . Chàxafcng đvlwxngclng quêhxsvn, sinh tửqyeb tồprydn vong củbzwaa Bắroylc Hảpbcri pháohwsi đvlwxbxtmu do ta quyếtjsbt đvlwxojxfnh.”

“Nàxafcng so vớovnli Bắroylc Hảpbcri pháohwsi quan trọsakgng hơexwrn nhiềbxtmu.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm khôntkqng quan tâfwqkm nhúovnln vai, “Sơexwrn pháohwsi nàxafcy vớovnli nghĩkheha đvlwxojxfa cókusoqtdg kháohwsc nhau, tan sớovnlm còvewin cókuso thểwhdp íaofat hạaygai ngưntkqicqri.”

“Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm!” Thanh âfwqkm củbzwaa Phong Vôntkq Ưwfjfu bérxign nhọsakgn vàxafci phầicmzn, “Ngưntkqơexwri đvlwxngclng quêhxsvn, đvlwxaygai ca ngưntkqơexwri còvewin chưntkqa cókuso chếtjsbt đvlwxâfwqku, ngưntkqơexwri muốqofzn làxafcm tráohwsi lạaygai lờicqri hứqqwua, ngưntkqơexwri khôntkqng cầicmzn mạaygang củbzwaa mìqtdgnh sao?”

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm khẽfxnontkqicqri, “Ta khôntkqng giốqofzng loạaygai ngưntkqicqri vìqtdg nữngcl nhâfwqkn màxafc khôntkqng muốqofzn sốqofzng sao?”

Phong Vôntkq Ưwfjfu giậkusom châfwqkn, “Ngưntkqơexwri nằuqfdm gai nếtjsbm mậkusot hơexwrn hai mưntkqơexwri năprlqm, đvlwxâfwqky làxafcexwr hộicqri tốqofzt nhấetvrt, lạaygai vìqtdg mộicqrt nữngcl nhâfwqkn màxafc muốqofzn bỏmkdu dởnlnj nửqyeba chừngclng?!”

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm nghiêhxsvm mặqyebt, “Ta chíaofanh làxafc khôntkqng muốqofzn sốqofzng nữngcla, thìqtdg sao?”

“Ngưntkqơexwri đvlwxngclng hốqofzi hậkuson!” Phong Vôntkq Ưwfjfu mộicqrt phen kérxigo lấetvry Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm đvlwxang muốqofzn rờicqri đvlwxi, “Mộicqrt ngàxafcy tìqtdgm khôntkqng thấetvry Nguyệrjgut Hảpbcri Kim Thuyềbxtmn cùajfang Tháohwsnh Võjxut Hoàxafcng Phổsohj, ngưntkqơexwri cảpbcr đvlwxicqri cũyfoxng đvlwxngclng mong bìqtdgnh yêhxsvn!”

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm nhìqtdgn nàxafcng mộicqrt cáohwsi, “Ta sẽfxno đvlwxi tìqtdgm, khôntkqng cầicmzn ngưntkqơexwri lo lắroylng.”

Khi nókusoi chuyệrjgun, cửqyeba sổsohj bịojxf mởnlnj ra, Tiểwhdpu Đovnlao theo bảpbcrn năprlqng chuyểwhdpn sang mộicqrt bêhxsvn, trong đvlwxicmzu cảpbcrm thấetvry bấetvrt ổsohjn.

“Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm!” Phong Vôntkq Ưwfjfu đvlwxuổsohji tớovnli trưntkqovnlc cửqyeba sổsohj, “Ngưntkqơexwri khôntkqng muốqofzn trởnlnjhxsvn xuấetvrt sắroylc sao? Ngưntkqơexwri cam nguyệrjgun cảpbcr đvlwxicqri làxafcm đvlwxpryd bỏmkdu đvlwxi bịojxf ngưntkqicqri kháohwsc xem thưntkqicqrng sao?”

“Ngưntkqicqri kháohwsc thấetvry thếtjsbxafco ta khôntkqng quan tâfwqkm.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm cưntkqicqri, “Ngưntkqơexwri thấetvry ta thếtjsbxafco, ta càxafcng khôntkqng quan tâfwqkm, ta chỉymzq đvlwxwhdp ýdlyk cảpbcrm nhậkuson củbzwaa mộicqrt ngưntkqicqri vềbxtm ta, ngưntkqicqri kia, thờicqri đvlwxiểwhdpm ta tựkheh nhậkuson bảpbcrn thâfwqkn mìqtdgnh làxafc đvlwxpryd bỏmkdu đvlwxi đvlwxbxtmu nókusoi ta khôntkqng phảpbcri.” Nókusoi xong, bỗyhxbng nhiêhxsvn mộicqrt phen kérxigo Nhan Tiểwhdpu Đovnlao nhảpbcry qua ban côntkqng.

Tiểwhdpu Đovnlao cảpbcr kinh, Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm cùajfang nàxafcng nhảpbcry xuốqofzng khỏmkdui Vôntkq Ưwfjfu lâfwqku.

“Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm!” Phong Vôntkq Ưwfjfu đvlwxqqwung ởnlnj cửqyeba sổsohjntkq to mộicqrt tiếtjsbng.

Mộicqrt tiếtjsbng hérxigt nàxafcy, kérxigo đvlwxếtjsbn khôntkqng íaofat ngưntkqicqri vâfwqky xem.

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm bỗyhxbng nhiêhxsvn ngẩfwqkng đvlwxicmzu đvlwxqofzi vớovnli Phong Vôntkq Ưwfjfu nókusoi, “Phong Vôntkq Ưwfjfu, ngưntkqơexwri cókuso thấetvry phiềbxtmn khôntkqng hảpbcr? Ta nókusoi ta chỉymzq thíaofach Nhan Tiểwhdpu Đovnlao, ngưntkqơexwri nêhxsvn tìqtdgm ai đvlwxi, đvlwxngclng dâfwqky dưntkqa vớovnli ta cùajfang Tiểwhdpu Đovnlao nữngcla. Ngưntkqơexwri cũyfoxng lớovnln tuổsohji rồprydi, tốqofzt xấetvru gìqtdgyfoxng biếtjsbt xấetvru hổsohj mộicqrt chúovnlt chứqqwu?”

Tiểwhdpu Đovnlao háohws hốqofzc miệrjgung, thầicmzm nghĩkheh xung quanh cókuso nhiềbxtmu ngưntkqicqri nhưntkq vậkusoy, mộicqrt truyềbxtmn mưntkqicqri mưntkqicqri truyềbxtmn trăprlqm, thểwhdp diệrjgun củbzwaa Phong Vôntkq Ưwfjfu đvlwxaygai mỹemjm nhâfwqkn chắroylc chắroyln sẽfxno khôntkqng còvewin, ngàxafcy mai nàxafcng ta còvewin khôntkqng trởnlnj thàxafcnh tròvewintkqicqri hay sao?

Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm kérxigo Tiểwhdpu Đovnlao trởnlnj vềbxtm.

Tiểwhdpu Đovnlao đvlwxi theo phíaofaa sau, thấetvry xung quanh khôntkqng íaofat ngưntkqicqri, đvlwxbxtmu trao đvlwxsohji áohwsnh mắroylt vớovnli nhau, ýdlykntkqicqri đvlwxókusokuso chúovnlt vui sưntkqovnlng khi ngưntkqicqri gặqyebp họsakga, quảpbcr nhiêhxsvn Phong Vôntkq Ưwfjfu cũyfoxng đvlwxroylc tộicqri khôntkqng íaofat ngưntkqicqri.

Cho nêhxsvn mớovnli nókusoi, làxafcm ngưntkqicqri quáohws kiêhxsvu ngạaygao, nhấetvrt đvlwxojxfnh sẽfxno bịojxf ngưntkqicqri chêhxsvntkqicqri.

Vừngcla trởnlnj vềbxtm đvlwxaygai việrjgun, Tiểwhdpu Đovnlao than thởnlnj mộicqrt câfwqku, “Vìqtdg sao chàxafcng lạaygai làxafcm cho Phong Vôntkq Ưwfjfu tứqqwuc giậkuson nhưntkq vậkusoy?”

“Ngưntkqicqri hạayga đvlwxicqrc chíaofanh làxafcxafcng ta.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm cưntkqicqri, “Nếtjsbu ta khôntkqng bứqqwuc nàxafcng ta nókusong nảpbcry, nàxafcng ta còvewin cókuso thểwhdpajfang áohwsm chiêhxsvu hạaygai nàxafcng.”

“Nàxafcng ta khôntkqng tứqqwuc giậkuson thìqtdg đvlwxãwhdp muốqofzn đvlwxicqrc chếtjsbt ta, nếtjsbu lạaygai nókusong nảpbcry chẳyfoxng phảpbcri làxafc muốqofzn đvlwxem ta ngũyfoxwhdp phanh thâfwqky sao?” Tiểwhdpu Đovnlao cưntkqicqri khổsohj.

“Nàxafcng ta khôntkqng cókusoexwr hộicqri đvlwxâfwqku.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm đvlwxqqwung lạaygai, kérxigo Tiểwhdpu Đovnlao qua, “Ngàxafcy mai ta tìqtdgm ra khốqofzi Long Cốqofzt thứqqwuprlqm sẽfxno giảpbcri quyếtjsbt xong chuyệrjgun nàxafcy.”

“Nhanh vậkusoy sao. . . . .”

“Cáohwsi gìqtdgyfoxng khôntkqng quan trọsakgng.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm khẽfxno thởnlnjxafci, chọsakgt chọsakgt Tiểwhdpu Đovnlao, “Vạaygan nhấetvrt xảpbcry ra chuyệrjgun gìqtdg, chếtjsbt sớovnlm, ta cũyfoxng khôntkqng tiếtjsbc nuốqofzi.”

“Chàxafcng íaofat nókusoi bậkusoy đvlwxi, nưntkqơexwrng ta nókusoi chàxafcng tráohwsn rộicqrng, nhấetvrt đvlwxojxfnh sẽfxno gặqyebp dữngclkusoa làxafcnh.” Tiểwhdpu Đovnlao bấetvrt mãwhdpn.

“Nếtjsbu nhạaygac mẫovnlu đvlwxãwhdpkusoi nhưntkq vậkusoy, ta đvlwxâfwqky lạaygai càxafcng khôntkqng sợlzqh.” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm cưntkqicqri.

Tiểwhdpu Đovnlao nhìqtdgn mộicqrt cáohwsi hắroyln, lúovnlc nàxafcy Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm đvlwxãwhdp trởnlnj lạaygai làxafc Tiếtjsbt Nhịojxf trưntkqovnlc kia . . . . . .

Tiểwhdpu Đovnlao bỗyhxbng nhiêhxsvn nghĩkheh —— Cókuso lẽfxno, khôntkqng phảpbcri bảpbcrn thâfwqkn khôntkqng hiểwhdpu rõjxut hắroyln, màxafcxafc Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm chỉymzq đvlwxem mặqyebt tốqofzt nàxafcy cho ngưntkqicqri mìqtdgnh yêhxsvu mếtjsbn xem. . . . . .

Vừngcla nghĩkheh đvlwxếtjsbn hai từngcl “yêhxsvu mếtjsbn”, Tiểwhdpu Đovnlao lậkusop tứqqwuc đvlwxmkdu mặqyebt.

“Lầicmzn nàxafcy khôntkqng đvlwxáohws ta àxafc?” Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm tráohwsi lạaygai cókuso chúovnlt kinh hỉymzq, “Ta gọsakgi làxafc nhạaygac mẫovnlu khôntkqng cókuso việrjguc gìqtdg sao?”

“Mặqyebt dàxafcy.” Tiểwhdpu Đovnlao bĩkhehu môntkqi, vưntkqơexwrn tay vẫovnly, “Nếtjsbu sáohwsng mai hàxafcnh đvlwxicqrng, đvlwxêhxsvm nay đvlwxi ngủbzwa sớovnlm đvlwxi!”

“Cùajfang nhau?”

“Nằuqfdm mơexwr!”

“Đovnlúovnlng rồprydi.”

“Còvewin chuyệrjgun gìqtdg nữngcla?”

“Vừngcla rồprydi nhữngclng gìqtdg ta nókusoi, đvlwxbxtmu làxafc sựkheh thậkusot.”

Tiểwhdpu Đovnlao hơexwri hơexwri ngẩfwqkn ngưntkqicqri, lậkusop tứqqwuc hừngcl hừngcl hai tiếtjsbng, bĩkhehu môntkqi, khókusoe miệrjgung bấetvrt giáohwsc cong lêhxsvn, Tiếtjsbt Bắroylc Phàxafcm ngay lúovnlc nàxafcng đvlwxang bĩkhehu môntkqi, vộicqri vàxafcng đvlwxi tớovnli thơexwrm mộicqrt cáohwsi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.