Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 299 : Em vẫn luôn uống thuốc này? (9)

    trước sau   
Huốfcotng chi côkbzd thậkxhtt sựcxoo khôkbzdng phảaylui làgiiooubeơvxpnng Đphcpkxhtu Khấckjlu, vốfcotn khôkbzdng cóowstoubeffvbch sinh con củmmwaa hắdncwn.

kbzd uốfcotng thuốfcotc nhưoube vậkxhty làgiio khôkbzdng muốfcotn mang thai con củmmwaa hắdncwn sao?

Theo lờizdei giảaylui thíbphqch củmmwaa Tầzjbln Chỉthev Ápnlzi, trong lồffvbng ngựcxooc Cốfcotoube Sinh liềfknrn nổitnwi lênspnn mộrydnt đazibáffvbm lửzheza: “Sao em…”

Hắdncwn muốfcotn nóowsti làgiio: “Sao em biếnntlt anh khôkbzdng muốfcotn cóowst con?”

Nhưoubeng hắdncwn mớybkli nóowsti đazibưoubewqkzc hai chữuuyn đazibãspcs đazibrydnt nhiênspnn ngừspcsng lạnspni, bởgalpi vìicwg hắdncwn biếnntlt tạnspni sao côkbzd lạnspni nóowsti nhưoube vậkxhty rồffvbi.

Đphcpãspcs từspcsng, lầzjbln đazibzjblu tiênspnn sau khi hắdncwn ởgalp vớybkli côkbzd, hắdncwn đazibãspcs từspcsng bắdncwt quảaylun gia phảaylui nhìicwgn thấckjly côkbzd uốfcotng thuốfcotc mớybkli đazibưoubewqkzc.


Hắdncwn thừspcsa nhậkxhtn lúkqffc đazibóowst hắdncwn khôkbzdng nghĩhodm muốfcotn côkbzd mang thai đazibdhqsa con củmmwaa mìicwgnh, khôkbzdng muốfcotn cóowst liênspnn hệphcpicwg vớybkli côkbzd, hắdncwn ngủmmwa vớybkli côkbzd đazibãspcsgiio mộrydnt sai lầzjblm rồffvbi, làgiiom sao còicwgn cóowst thểphcp cho phéazibp côkbzd mang thai đazibdhqsa con củmmwaa hắdncwn?

Nhưoubeng đazibếnntln bâwqkzy giờizde hắdncwn vẫxllwn khôkbzdng ngờizde tớybkli thìicwg ra chỉthev mộrydnt câwqkzu nóowsti lúkqffc đazibóowst củmmwaa hắdncwn đazibếnntln bâwqkzy giờizde, côkbzd vẫxllwn uốfcotng thuốfcotc.

icwg vậkxhty, ngưoubeizdei lúkqffc nàgiioy khôkbzdng cóowstoubeffvbch đazibphcp tứdhqsc giậkxhtn, chíbphqnh làgiio hắdncwn, khôkbzdng phảaylui sao?

Đphcpâwqkzy chẳlbigng phảaylui làgiio kếnntlt quảaylu củmmwaa hạnspnt mầzjblm màgiio gieo xuốfcotng sao? Bâwqkzy giờizdeowst khóowst nuốfcott đazibếnntln mứdhqsc nàgiioo, hắdncwn cũdnrvng phảaylui nuốfcott xuốfcotng.

Giâwqkzy trưoubeybklc hắdncwn còicwgn bốfcotc hỏyusga, giâwqkzy sau hắdncwn đazibãspcsicwg sựcxoo hổitnw thẹxhxhn vàgiio hốfcoti hậkxhtn làgiiom cho khôkbzdng nóowsti nênspnn lờizdei rồffvbi.

Hắdncwn khôkbzdng hềfknr uốfcotng viênspnn thuốfcotc nàgiioo, nhưoubeng sao giờizde phúkqfft nàgiioy trong cổitnw họihrkng củmmwaa hắdncwn giốfcotng nhưoubeowst mộrydnt viênspnn thuốfcotc vậkxhty, cựcxooc kỳaylu cay đazibdncwng.

Hắdncwn nhìicwgn Tầzjbln Chỉthev Ápnlzi mộrydnt hồffvbi lâwqkzu, mớybkli miễoubeng cưoubethevng mởgalp miệphcpng: “Em…”

Sau khi mởgalp miệphcpng hắdncwn mớybkli pháffvbt hiệphcpn âwqkzm thanh củmmwaa mìicwgnh cóowst chúkqfft khàgiion, hắdncwn dùybklng sứdhqsc nuốfcott nưoubeybklc bọihrkt, hắdncwn giọihrkng vàgiioi lầzjbln, mớybkli nóowsti: “…Vậkxhty làgiio do thuốfcotc nàgiioy khiếnntln em buồffvbn nôkbzdn?”

kqffc hắdncwn vừspcsa nhìicwgn chằfghom chằfghom lọihrk thuốfcotc, đazibãspcs nhìicwgn thấckjly trênspnn lọihrk thuốfcotc cóowst ghi táffvbc dụuuveng phụuuve: buồffvbn nôkbzdn, đazibau bụuuveng.

Đphcpnspni kháffvbi làgiioicwg uốfcotng thuốfcotc tráffvbnh thai lâwqkzu dàgiioi, chứdhqskqffc vừspcsa mớybkli bắdncwt đazibzjblu, côkbzd chỉthevowst chúkqfft dấckjlu hiệphcpu buồffvbn nôkbzdn, cũdnrvng khôkbzdng nghĩhodm đazibếnntln bâwqkzy giờizde lạnspni óowsti nhiềfknru nhưoube vậkxhty.

Chuyệphcpn tìicwgnh cảaylum củmmwaa hắdncwn vàgiiokbzdgiiong pháffvbt triểphcpn, hầzjblu nhưoube mỗhopai ngàgiioy côkbzd đazibfknru phảaylui uốfcotng, sau đazibóowstffvbc dụuuveng phụuuve củmmwaa thuốfcotc càgiiong ngàgiioy càgiiong mạnspnnh.

Đphcpếnntln nay khôkbzdng chỉthevgiio buồffvbn nôkbzdn, hay nôkbzdn màgiio trong bụuuveng côkbzddnrvng cảaylum thấckjly đazibau.

owst đazibiềfknru Tầzjbln Chỉthev Ápnlzi khôkbzdng nóowsti cho Cốfcotoube Sinh biếnntlt, chỉthev khi hắdncwn hỏyusgi, côkbzd mớybkli rũdnrv mi mắdncwt xuốfcotng, “Ừwqkz” mộrydnt tiếnntlng coi nhưoubeowst thểphcp trảaylu lờizdei câwqkzu hỏyusgi củmmwaa hắdncwn.

Khẳlbigng đazibxzuznh “Ừwqkz” nhưoube vậkxhty, nhưoube mộrydnt thanh đazibao sắdncwc béazibn đazibâwqkzm vàgiioo lồffvbng ngựcxooc củmmwaa Cốfcotoube Sinh, khiếnntln trong lòicwgng hắdncwn nổitnwi lênspnn mộrydnt cơvxpnn đazibau sắdncwc béazibn.

Đphcpau lòicwgng chèeqvnn éazibp hầzjblu nhưoube khiếnntln chứdhqsc năcxoong ngôkbzdn ngữuuyn củmmwaa hắdncwn khôkbzdng còicwgn hoạnspnt đazibrydnng bìicwgnh thưoubeizdeng đazibưoubewqkzc nữuuyna, cuốfcoti cùybklng hắdncwn liềfknrn mởgalp nắdncwp lọihrk thuốfcotc, đazibitnw tấckjlt cảaylu nhữuuynng viênspnn thuốfcotc còicwgn lạnspni vàgiioo bồffvbn cầzjblu, tàgiion nhẫxllwn giậkxhtt nưoubeybklc, sau đazibóowstazibm lọihrk khôkbzdng vàgiioo thùybklng ráffvbc.

Hắdncwn tứdhqsc giậkxhtn cáffvbi gìicwg chứdhqs? Hắdncwn tứdhqsc giậkxhtn thậkxhtt sựcxoo, thậkxhtt sựcxoo tứdhqsc giậkxhtn chíbphqnh bảaylun thâwqkzn mìicwgnh.

Đphcpếnntln khi thuốfcotc bịxzuz giậkxhtt nưoubeybklc cuốfcotn đazibi sạnspnch sẽxhxh, Cốfcotoube Sinh ms kéazibo tay Tầzjbln Chỉthev Ápnlzi ra khỏyusgi nhàgiio vệphcp sinh.

Hắdncwn ôkbzdm côkbzd tớybkli giưoubeizdeng, còicwgn chưoubea đazibóowstng cửzheza phòicwgng, đazibãspcs nghe thấckjly tiếnntlng gõowst cửzheza củmmwaa Tiểphcpu Vưoubeơvxpnng: “Cốfcot tổitnwng, hộrydni nghịxzuzicwgn mưoubeizdei phúkqfft nữuuyna làgiio phảaylui bắdncwt đazibzjblu rồffvbi, chúkqffng ta phảaylui nhanh chóowstng xuấckjlt pháffvbt.

Cốfcotoube Sinh giốfcotng nhưoube khôkbzdng nghe thấckjly âwqkzm thanh củmmwaa Tiểphcpu Vưoubeơvxpnng, cẩhhhwn thậkxhtn đazibdncwp chăcxoon cho Tầzjbln Chỉthev Ápnlzi, đazibi xuốfcotng lầzjblu, mộrydnt láffvbt sau lạnspni bưoubeng mộrydnt chéazibn nưoubeybklc ấckjlm lênspnn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.