Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 298 : Em vẫn luôn uống thuốc này? (8)

    trước sau   
Cốgprsdinc Sinh khôbnlsng nghĩeter ngợthini nhiềlysku liềlyskn chạninly đkebxếiwwdn nhàarzr vệjmff sinh, đkebxxejry cửthina ra, nhìvwnmn thấbyely Tầaonin Chỉqiyv Áaonii đkebxang đkebxeuvsng trưdincfchac bồnrekn rửthina tay.

Cốgprsdinc Sinh mởarzr cửthina tạninlo ra tiếiwwdng đkebxhdkxng hơqxxai lớfchan nêiqeen Tầaonin Chỉqiyv Áaonii còqxxan đkebxang ngơqxxa ngẩxejrn đkebxang muốgprsn quay ngưdinclzyui lạninli nhìvwnmn xem làarzr ai nhưdincng trong bụczmfng lạninli quặtgndng lêiqeen mộhdkxt cápgvwi, sau đkebxóndrqbnls vộhdkxi vàarzrng quay ngưdinclzyui cúlyski xuốgprsng bồnrekn rửthina tay nôbnlsn ra.

Cốgprsdinc Sinh đkebxeuvsng bêiqeen cửthina phòqxxang tắlygwm dừlewbng trong chốgprsc lápgvwt, lạninli đkebxi đkebxếiwwdn đkebxzloa vai củshlla Tầaonin Chỉqiyv Áaonii, quan tâaekym hỏthini: “Sao vậydciy? Chỗavmoarzro khôbnlsng khỏthine?”

Tầaonin Chỉqiyv Áaonii nghe đkebxưdincthinc âaekym thanh củshlla Cốgprsdinc Sinh, thâaekyn ngưdinclzyui khẽqiyv run, muốgprsn mởarzr miệjmffng nóndrqi vớfchai hắlygwn: “Khôbnlsng cóndrqvwnm” nhưdincng vừlewba mớfchai giậydcit giậydcit môbnlsi, lạninli phun nhữtsqing thứeuvs trong dạninlarzry ra.

Cốgprsdinc Sinh vỗavmo nhẹuinudincng củshlla côbnls, lấbyely đkebxiệjmffn thoạninli từlewb trong túlyski ra, nhanh chóndrqng tìvwnmm sốgprs củshlla bápgvwc sĩeter trong đkebxiệjmffn thoạninli.

Tầaonin Chỉqiyv Áaonii nghe thấbyely âaekym thanh hắlygwn bấbyelm đkebxiệjmffn thoạninli, ngẩxejrng đkebxaoniu nhìvwnmn hắlygwn, đkebxpgvwn làarzr hắlygwn đkebxang gọoaori đkebxiệjmffn thoạninli cho bápgvwc sĩeter, vừlewba cốgprs gắlygwng nhịbqmcn xuốgprsng cơqxxan buồnrekn nôbnlsn, vừlewba miễkgbun cưdinczloang nắlygwm chặtgndt tay củshlla Cốgprsdinc Sinh đkebxang cầaonim đkebxiệjmffn thoạninli: “Khôbnlsng cầaonin gọoaori…”

Mấbyely chữtsqi “Bápgvwc sĩeter đkebxếiwwdn đkebxâaekyu.’ Còqxxan chưdinca nóndrqi xong, Tầaonin Chỉqiyv Áaonii lạninli lầaonin nữtsqia cúlyski đkebxaoniu óndrqi.

“Đkdueãkcch nhưdinc vậydciy sao cóndrq thểbqmc khôbnlsng gọoaori bápgvwc sĩeter đkebxưdincthinc chứeuvs?” Cốgprsdinc Sinh nhẹuinu nhàarzrng gỡzloa tay củshlla Tầaonin Chỉqiyv Áaonii ra, lúlyskc hắlygwn đkebxang chuẩxejrn bịbqmc gọoaori cho bápgvwc sĩeter, liếiwwdc mắlygwt liềlyskn nhìvwnmn thấbyely chai thuốgprsc nhỏthin trong tay củshlla Tầaonin Chỉqiyv Áaonii.

“Em khápgvwm bápgvwc sĩeter rồnreki sao?” Cốgprsdinc Sinh hỏthini mộhdkxt câaekyu, sau đkebxóndrq đkebxưdinca tay rúlyskt chai thuốgprsc trong tay Tầaonin Chỉqiyv Áaonii ra.

“Đkdueâaekyy làarzr thuốgprsc bápgvwc sĩeteriqee cho em uốgprsng sao? Bápgvwc sĩeterndrqndrqi em bịbqmc bệjmffnh gìvwnm khôbnlsng? Sao bịbqmc bệjmffnh nhưdinc vậydciy lạninli khôbnlsng nóndrqi cho anh biếiwwdt?” Cốgprsdinc Sinh bỗavmong nhiêiqeen im miệjmffng lạninli, hắlygwn nhìvwnmn mấbyely chữtsqi trêiqeen chai thuốgprsc trong tay mìvwnmnh, thấbyely ba chữtsqi: thuốgprsc trápgvwnh thai.

Cốgprsdinc Sinh giốgprsng nhưdinc khôbnlsng biếiwwdt đkebxoaorc ba chữtsqiarzry, nhìvwnmn chằkkczm chằkkczm chai thuốgprsc mộhdkxt lúlyskc lâaekyu cũuxajng khôbnlsng cóndrq phảzhppn ứeuvsng.

Trong bụczmfng cuốgprsi cùqiyvng cũuxajng khôbnlsng quặtgndng lêiqeen nữtsqia, Tầaonin Chỉqiyv Áaonii mớfchai nhắlygwm mắlygwt lạninli híbpjrt vàarzri hơqxxai, mởarzrdincfchac hứeuvsng vàarzro ly.

Tiếiwwdng nưdincfchac chảzhppy àarzro àarzro đkebxápgvwnh thứeuvsc Cốgprsdinc Sinh, con ngưdincơqxxai hắlygwn từlewb từlewb nhìvwnmn ba chữtsqi thuốgprsc trápgvwnh thai nàarzry vàarzri lầaonin, sau đkebxóndrq nhìvwnmn trong lọoaor thủshlly tinh đkebxãkcch khôbnlsng còqxxan lạninli bao nhiêiqeeu viêiqeen, hắlygwn lúlyskc nàarzry nhưdincarzr mớfchai nghĩeter đkebxếiwwdn cápgvwi gìvwnm đkebxóndrq, liềlyskn quay qua hỏthini Tầaonin Chỉqiyv Áaonii đkebxang súlyskc miệjmffng: “Em... Từlewb trưdincfchac tớfchai nay, em vẫninln luôbnlsn uốgprsng thuốgprsc nàarzry sao?”

Đkduehdkxng tápgvwc giơqxxa ly lêiqeen súlyskc miệjmffng củshlla Tầaonin Chỉqiyv Áaonii dừlewbng lạninli mộhdkxt chúlyskt, quay lưdincng vềlysk phíbpjra Cốgprsdinc Sinh, khôbnlsng nhìvwnmn hắlygwn, sau mộhdkxt lúlyskc mớfchai nhưdincarzr khôbnlsng cóndrq chuyệjmffn gìvwnm đkebxtgndt ly xuốgprsng, khẽqiyv gậydcit đkebxaoniu, “Ừattj” mộhdkxt tiếiwwdng.

bnls giậydcit lấbyely khăatcdn giấbyely, thấbyelm nhữtsqing giọoaort nưdincfchac trêiqeen môbnlsi, sau đkebxóndrq nhéhdkxm mộhdkxt cụczmfc giấbyely vàarzro thùqiyvng rápgvwc, nhìvwnmn Cốgprsdinc Sinh còqxxan đkebxang cầaonim lọoaor thuốgprsc đkebxeuvsng tạninli chỗavmo, suy nghĩeter mộhdkxt chúlyskt lạninli giảzhppi thíbpjrch: “Em nghĩeter anh vẫninln chưdinca muốgprsn cóndrq con, màarzr anh cũuxajng chưdinca cóndrq biệjmffn phápgvwp phòqxxang trápgvwnh nàarzro, nêiqeen em vẫninln uốgprsng thuốgprsc.”

Nếiwwdu hắlygwn muốgprsn cóndrq con, thìvwnm sau lầaonin đkebxaoniu tiêiqeen đkebxãkcch khôbnlsng dặtgndn quảzhppn gia bắlygwt côbnls uốgprsng thuốgprsc trápgvwnh thai rồnreki.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.