Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 298 : Em vẫn luôn uống thuốc này? (8)
Cốgprs Dưdinc Sinh khôbnls ng nghĩeter ngợthin i nhiềlysk u liềlysk n chạninl y đkebx ếiwwd n nhàarzr vệjmff sinh, đkebx ẩxejr y cửthin a ra, nhìvwnm n thấbyel y Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i đkebx ang đkebx ứeuvs ng trưdinc ớfcha c bồnrek n rửthin a tay.
Cốgprs Dưdinc Sinh mởarzr cửthin a tạninl o ra tiếiwwd ng đkebx ộhdkx ng hơqxxa i lớfcha n nêiqee n Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i còqxxa n đkebx ang ngơqxxa ngẩxejr n đkebx ang muốgprs n quay ngưdinc ờlzyu i lạninl i nhìvwnm n xem làarzr ai nhưdinc ng trong bụczmf ng lạninl i quặtgnd ng lêiqee n mộhdkx t cápgvw i, sau đkebx óndrq côbnls vộhdkx i vàarzr ng quay ngưdinc ờlzyu i cúlysk i xuốgprs ng bồnrek n rửthin a tay nôbnls n ra.
Cốgprs Dưdinc Sinh đkebx ứeuvs ng bêiqee n cửthin a phòqxxa ng tắlygw m dừlewb ng trong chốgprs c lápgvw t, lạninl i đkebx i đkebx ếiwwd n đkebx ỡzloa vai củshll a Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i, quan tâaeky m hỏthin i: “Sao vậydci y? Chỗavmo nàarzr o khôbnls ng khỏthin e?”
Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i nghe đkebx ưdinc ợthin c âaeky m thanh củshll a Cốgprs Dưdinc Sinh, thâaeky n ngưdinc ờlzyu i khẽqiyv run, muốgprs n mởarzr miệjmff ng nóndrq i vớfcha i hắlygw n: “Khôbnls ng cóndrq gìvwnm ” nhưdinc ng vừlewb a mớfcha i giậydci t giậydci t môbnls i, lạninl i phun nhữtsqi ng thứeuvs trong dạninl dàarzr y ra.
Cốgprs Dưdinc Sinh vỗavmo nhẹuinu lưdinc ng củshll a côbnls , lấbyel y đkebx iệjmff n thoạninl i từlewb trong túlysk i ra, nhanh chóndrq ng tìvwnm m sốgprs củshll a bápgvw c sĩeter trong đkebx iệjmff n thoạninl i.
Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i nghe thấbyel y âaeky m thanh hắlygw n bấbyel m đkebx iệjmff n thoạninl i, ngẩxejr ng đkebx ầaoni u nhìvwnm n hắlygw n, đkebx oápgvw n làarzr hắlygw n đkebx ang gọoaor i đkebx iệjmff n thoạninl i cho bápgvw c sĩeter , vừlewb a cốgprs gắlygw ng nhịbqmc n xuốgprs ng cơqxxa n buồnrek n nôbnls n, vừlewb a miễkgbu n cưdinc ỡzloa ng nắlygw m chặtgnd t tay củshll a Cốgprs Dưdinc Sinh đkebx ang cầaoni m đkebx iệjmff n thoạninl i: “Khôbnls ng cầaoni n gọoaor i…”
Mấbyel y chữtsqi “Bápgvw c sĩeter đkebx ếiwwd n đkebx âaeky u.’ Còqxxa n chưdinc a nóndrq i xong, Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i lạninl i lầaoni n nữtsqi a cúlysk i đkebx ầaoni u óndrq i.
“Đkdue ãkcch nhưdinc vậydci y sao cóndrq thểbqmc khôbnls ng gọoaor i bápgvw c sĩeter đkebx ưdinc ợthin c chứeuvs ?” Cốgprs Dưdinc Sinh nhẹuinu nhàarzr ng gỡzloa tay củshll a Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i ra, lúlysk c hắlygw n đkebx ang chuẩxejr n bịbqmc gọoaor i cho bápgvw c sĩeter , liếiwwd c mắlygw t liềlysk n nhìvwnm n thấbyel y chai thuốgprs c nhỏthin trong tay củshll a Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i.
“Em khápgvw m bápgvw c sĩeter rồnrek i sao?” Cốgprs Dưdinc Sinh hỏthin i mộhdkx t câaeky u, sau đkebx óndrq đkebx ưdinc a tay rúlysk t chai thuốgprs c trong tay Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i ra.
“Đkdue âaeky y làarzr thuốgprs c bápgvw c sĩeter kêiqee cho em uốgprs ng sao? Bápgvw c sĩeter cóndrq nóndrq i em bịbqmc bệjmff nh gìvwnm khôbnls ng? Sao bịbqmc bệjmff nh nhưdinc vậydci y lạninl i khôbnls ng nóndrq i cho anh biếiwwd t?” Cốgprs Dưdinc Sinh bỗavmo ng nhiêiqee n im miệjmff ng lạninl i, hắlygw n nhìvwnm n mấbyel y chữtsqi trêiqee n chai thuốgprs c trong tay mìvwnm nh, thấbyel y ba chữtsqi : thuốgprs c trápgvw nh thai.
Cốgprs Dưdinc Sinh giốgprs ng nhưdinc khôbnls ng biếiwwd t đkebx ọoaor c ba chữtsqi nàarzr y, nhìvwnm n chằkkcz m chằkkcz m chai thuốgprs c mộhdkx t lúlysk c lâaeky u cũuxaj ng khôbnls ng cóndrq phảzhpp n ứeuvs ng.
Trong bụczmf ng cuốgprs i cùqiyv ng cũuxaj ng khôbnls ng quặtgnd ng lêiqee n nữtsqi a, Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i mớfcha i nhắlygw m mắlygw t lạninl i híbpjr t vàarzr i hơqxxa i, mởarzr nưdinc ớfcha c hứeuvs ng vàarzr o ly.
Tiếiwwd ng nưdinc ớfcha c chảzhpp y àarzr o àarzr o đkebx ápgvw nh thứeuvs c Cốgprs Dưdinc Sinh, con ngưdinc ơqxxa i hắlygw n từlewb từlewb nhìvwnm n ba chữtsqi thuốgprs c trápgvw nh thai nàarzr y vàarzr i lầaoni n, sau đkebx óndrq nhìvwnm n trong lọoaor thủshll y tinh đkebx ãkcch khôbnls ng còqxxa n lạninl i bao nhiêiqee u viêiqee n, hắlygw n lúlysk c nàarzr y nhưdinc làarzr mớfcha i nghĩeter đkebx ếiwwd n cápgvw i gìvwnm đkebx óndrq , liềlysk n quay qua hỏthin i Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i đkebx ang súlysk c miệjmff ng: “Em... Từlewb trưdinc ớfcha c tớfcha i nay, em vẫninl n luôbnls n uốgprs ng thuốgprs c nàarzr y sao?”
Đkdue ộhdkx ng tápgvw c giơqxxa ly lêiqee n súlysk c miệjmff ng củshll a Tầaoni n Chỉqiyv Áaoni i dừlewb ng lạninl i mộhdkx t chúlysk t, quay lưdinc ng vềlysk phíbpjr a Cốgprs Dưdinc Sinh, khôbnls ng nhìvwnm n hắlygw n, sau mộhdkx t lúlysk c mớfcha i nhưdinc làarzr khôbnls ng cóndrq chuyệjmff n gìvwnm đkebx ặtgnd t ly xuốgprs ng, khẽqiyv gậydci t đkebx ầaoni u, “Ừattj ” mộhdkx t tiếiwwd ng.
Côbnls giậydci t lấbyel y khăatcd n giấbyel y, thấbyel m nhữtsqi ng giọoaor t nưdinc ớfcha c trêiqee n môbnls i, sau đkebx óndrq nhéhdkx m mộhdkx t cụczmf c giấbyel y vàarzr o thùqiyv ng rápgvw c, nhìvwnm n Cốgprs Dưdinc Sinh còqxxa n đkebx ang cầaoni m lọoaor thuốgprs c đkebx ứeuvs ng tạninl i chỗavmo , suy nghĩeter mộhdkx t chúlysk t lạninl i giảzhpp i thíbpjr ch: “Em nghĩeter anh vẫninl n chưdinc a muốgprs n cóndrq con, màarzr anh cũuxaj ng chưdinc a cóndrq biệjmff n phápgvw p phòqxxa ng trápgvw nh nàarzr o, nêiqee n em vẫninl n uốgprs ng thuốgprs c.”
Nếiwwd u hắlygw n muốgprs n cóndrq con, thìvwnm sau lầaoni n đkebx ầaoni u tiêiqee n đkebx ãkcch khôbnls ng dặtgnd n quảzhpp n gia bắlygw t côbnls uốgprs ng thuốgprs c trápgvw nh thai rồnrek i.
Cố
Cố
Tầ
Cố
Tầ
Mấ
“Đ
“Em khá
“Đ
Cố
Trong bụ
Tiế
Đ
Cô
Nế
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.