Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 300 : Em vẫn luôn uống thuốc này? (10)

    trước sau   
“Thiếiijku…” Lúipjoc Tiểfcgnu Vưjdsjơmwfrng đlqfjcbiwng trưjdsjipjoc mặkhhkt Cốanevjdsj Sinh, muốanevn mởcbiw miệafpvng nhắxviac Cốanevjdsj Sinh lầboiin nữtynpa, kếiijkt quảggkd chỉtmrj mớipjoi nósygti đlqfjưjdsjbshzc mộmwfrt chữtynp, liềnsasn bịgiqr Cốanevjdsj Sinh liếiijkc mộmwfrt cásygti sắxviac lẻnsasm vềnsas phíboiia cậvtiau, sợbshz đlqfjếiijkn nỗnanai ngậvtiam miệafpvng lạfmefi, quay ngưjdsjmlosi đlqfjcbiwng cạfmefnh tưjdsjmlosng.

Cốanevjdsj Sinh ngồthrbi bêtszfn giưjdsjmlosng, đlqfjưjdsja nưjdsjipjoc ấltspm cho Tầboiin Chỉtmrj Áltspi uốanevng: “Uốanevng nưjdsjipjoc ấltspm mộmwfrt chúipjot, trong bụzcllng sẽcpdb thoảggkdi másygti hơmwfrn.”

“Cảggkdm ơmwfrn.” Tầboiin Chỉtmrj Áltspi nhậvtian lấltspy, uốanevng mộmwfrt ngụzcllm nửmjqta ly nưjdsjipjoc, sau đlqfjósygt nhìotxgn Cốanevjdsj Sinh ngồthrbi bêtszfn giưjdsjmlosng, còayvkn chưjdsja cósygt ýcgaf đlqfjgiqrnh rờmlosi đlqfji, lạfmefi nghĩfmef đlqfjếiijkn Tiểfcgnu Vưjdsjơmwfrng vừevaea mớipjoi giụzcllc hắxvian, côtpfq cầboiim chéusncn nưjdsjipjoc mởcbiw miệafpvng nósygti: “Em khôtpfqng sao, nghỉtmrj mộmwfrt chúipjot sẽcpdb khôtpfqng còayvkn khósygt chịgiqru rồthrbi, anh còayvkn phảggkdi đlqfji họusncp màxufy đlqfjúipjong khôtpfqng? Mau đlqfji đlqfji!”

Cốanevjdsj Sinh “Ừtsvj” mộmwfrt tiếiijkng, nhìotxgn chằovlvm chằovlvm Tầboiin Chỉtmrj Áltspi khôtpfqng chớipjop mắxviat, vẫadzcn khôtpfqng muốanevn đlqfji.

Tầboiin Chỉtmrj Áltspi bịgiqrsygti nhìotxgn củlojka Cốanevjdsj Sinh làxufym cho bốanevi rốanevi, rũccbk mi mắxviat, lạfmefi thúipjoc giụzcllc hắxvian: “Em thậvtiat sựlxvj khôtpfqng sao, anh đlqfji đlqfji!!”

Cốanevjdsj Sinh bỗnanang nhiêtszfn cầboiim ly nưjdsjipjoc trong tay củlojka Tầboiin Chỉtmrj Áltspi, đlqfjkhhkt ởcbiw tủlojk đlqfjboiiu giưjdsjmlosng, sau đlqfjósygt liềnsasn nhẹtsvj nhàxufyng cầboiim tay côtpfq, cuốanevi cùkhhkng vuốanevt ve lòayvkng bàxufyn tay củlojka côtpfq, nhẹtsvj giọusncng nósygti: “Sau nàxufyy khôtpfqng đlqfjưjdsjbshzc uốanevng thuốanevc đlqfjósygt nữtynpa!”


“Nhưjdsjng, lỡkzfi nhưjdsj mang thai thìotxg sao?”

“Mang thai thìotxg…” Cốanevjdsj Sinh hầboiiu nhưjdsj khôtpfqng hềnsas do dựlxvj trảggkd lờmlosi, nhưjdsjng chỉtmrjsygti phâkljgn nửmjqta liềnsasn dừevaeng lạfmefi.

Mang thai,sinh ra làxufy đlqfjưjdsjbshzc… hắxvian dĩfmef nhiêtszfn muốanevn nósygti câkljgu nàxufyy vớipjoi côtpfq.

Hắxvian biếiijkt rõkhhk bảggkdn thâkljgn mìotxgnh thíboiich côtpfq… Còayvkn thíboiich côtpfq nhiềnsasu hơmwfrn tưjdsjcbiwng tưjdsjbshzng củlojka hắxvian.

Hắxvian vốanevn khôtpfqng muốanevn cưjdsjipjoi côtpfq, cựlxvjc kỳvono khôtpfqng muốanevn kếiijkt hôtpfqn sinh con, nhưjdsjng lúipjoc nàxufyy hắxvian phásygtt hiệafpvn hìotxgnh nhưjdsj bảggkdn thâkljgn mìotxgnh lạfmefi đlqfjang muốanevn cósygt mộmwfrt đlqfjcbiwa con, nhưjdsj vậvtiay thậvtiat kíboiich đlqfjmwfrng ha.

xufym sao bâkljgy giờmlos? Hìotxgnh nhưjdsj hắxvian khôtpfqng chỉtmrj đlqfjơmwfrn thuầboiin thíboiich côtpfq, màxufyxufy rấltspt rấltspt yêtszfu côtpfq.

Cốanevjdsj Sinh rấltspt nhanh hồthrbi phụzcllc lạfmefi tinh thầboiin, dịgiqru dàxufyng nắxviam bàxufyn tay nhỏltsp củlojka côtpfq, lạfmefi nósygti: “Nósygti chung khôtpfqng cho uốanevng làxufy khôtpfqng cho uốanevng.”

Dừevaeng mộmwfrt chúipjot, Cốanevjdsj Sinh lạfmefi hỏltspi: “Ngoàxufyi lọusncxufyy còayvkn lọusncxufyo khásygtc nữtynpa khôtpfqng?”

“Khôtpfqng cósygt” Tầboiin Chỉtmrj Áltspi lắxviac lắxviac đlqfjboiiu.

“Khôtpfqng cósygt thậvtiat sao?” Cốanevjdsj Sinh sợbshztpfqayvkn dấltspu thuốanevc, sau khi hỏltspi xong liềnsasn buôtpfqng tay côtpfq, lụzcllc tùkhhkng phèvtiao cảggkd phòayvkng ngủlojk mộmwfrt vòayvkng, cuốanevi cùkhhkng đlqfjếiijkn thảggkdm trảggkdi dưjdsjipjoi đlqfjltspt cũccbkng lậvtiat lêtszfn.

Tầboiin Chỉtmrj Áltspi ngồthrbi trêtszfn giưjdsjmlosng khôtpfqng nósygti gìotxg, thảggkdm trảggkdi nềnsasn bằovlvng phẳtmrjng cựlxvjc kỳvonoxufy hắxvian cũccbkng lậvtiat lêtszfn cho bằovlvng đlqfjưjdsjbshzc, khôtpfqng phảggkdi nhìotxgn mộmwfrt cásygti liềnsasn biếiijkt khôtpfqng cósygtotxgtszfn dưjdsjipjoi rồthrbi sao?

Tầboiin Chỉtmrj Áltspi khôtpfqng nhịgiqrn đlqfjưjdsjbshzc nhỏltsp giọusncng nósygti: “Thậvtiat khôtpfqng cósygtxufy, em chỉtmrj mua cósygt mộmwfrt lọusnc thôtpfqi.”

Cốanevjdsj Sinh ngoàxufyi miệafpvng thìotxg “Ừtsvj” mộmwfrt tiếiijkng nhưjdsj biếiijkt rồthrbi, nhưjdsjng vẫadzcn cong ngưjdsjmlosi nhìotxgn dưjdsjipjoi nệafpvm vàxufy dra giưjdsjmlosng mấltspy lầboiin, thấltspy thậvtiat sựlxvj khôtpfqng cósygtotxg mớipjoi ngẩuibdng lêtszfn, ngồthrbi xuốanevng bêtszfn giưjdsjmlosng lầboiin nữtynpa.

Tầboiin Chỉtmrj Áltspi liếiijkc mắxviat nhìotxgn hiêtszfn nhàxufy, rõkhhkxufyng đlqfjãoyuo gấltspp lắxviam rồthrbi, Tiểfcgnu Vưjdsjơmwfrng lạfmefi khôtpfqng dásygtm hốanevi thúipjoc Cốanevjdsj Sinh nữtynpa, thựlxvjc sựlxvj khôtpfqng đlqfjàxufynh lòayvkng liềnsasn mởcbiw miệafpvng lầboiin thứcbiw ba: “Anh đlqfji làxufym nhanh đlqfji màxufy.”

“Ừtsvj, khôtpfqng gấltspp.”

Cốanevjdsj Sinh dửmjqtng dưjdsjng trảggkd lờmlosi ba chữtynp, sau đlqfjósygt thậvtiat sựlxvj khôtpfqng gấltspp gásygtp đlqfjcbiwng ởcbiwtszfn giưjdsjmlosng gọusnci đlqfjiệafpvn thoạfmefi cho quảggkdn gia dặkhhkn bàxufy chuẩuibdn bịgiqr nhữtynpng mósygtn ălqfjn thanh đlqfjfmefm, sau đlqfjósygt mớipjoi đlqfjếiijkn côtpfqng ty.

-

Họusncp xong cũccbkng đlqfjãoyuoxufy mộmwfrt giờmlos chiềnsasu, Cốanevjdsj Sinh khôtpfqng yêtszfn tâkljgm vớipjoi Tầboiin Chỉtmrj Áltspi, ýcgaf nghĩfmef đlqfjboiiu tiêtszfn chíboiinh làxufy gọusnci đlqfjiệafpvn thoạfmefi vềnsas nhàxufy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.