Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 1056 : Đi theo anh, được không? (16)
Bởfbvf i vìbtxj hắdwcq n làtsfv mộbeqg t ngưbydr ờvyzl i đzttk àtsfv n ôcxrf ng, từawgv nhỏkjjb hắdwcq n đzttk ãhwob biếucnk t, chuyệcxrf n gìbtxj nêynrn n dựkjjb a vàtsfv o thựkjjb c lựkjjb c củihac a chípgot nh mìbtxj nh, nhưbydr ng bâtsfv y giờvyzl , hắdwcq n lạvyzl i nóhxtv i ra Cốslqr Dưbydr Sinh.
Chẳzkzd ng ai biếucnk t, hắdwcq n sợcxrf côcxrf từawgv chốslqr i bao nhiêynrn u mớijsa i phảvzse i dùpzlv ng cárifr ch màtsfv hắdwcq n chưbydr a bao giờvyzl làtsfv m nàtsfv y.
Càtsfv ng khôcxrf ng cóhxtv ai biếucnk t, nhữhhws ng lờvyzl i hắdwcq n đzttk ang nóhxtv i chípgot nh làtsfv đzttk ang cầrifr u xin côcxrf , cầrifr u xin côcxrf mộbeqg t cárifr ch hèqvva n mọvlxy n.
Hắdwcq n đzttk ãhwob khôcxrf ng còqygy n làtsfv mộbeqg t đzttk ứpabh a trẻihac củihac a năuohy m xưbydr a, khôcxrf ng muốslqr n đzttk ểpjou cho côcxrf chạvyzl y trốslqr n nữhhws a, chỉmxmd cóhxtv thểpjou cầrifr u xin côcxrf ởfbvf lạvyzl i, đzttk ừawgv ng đzttk i, hắdwcq n hôcxrf m nay biếucnk t phưbydr ơluja ng thứpabh c cầrifr u xin thếucnk nàtsfv o đzttk ểpjou côcxrf ởfbvf lạvyzl i rồdwcq i.
Nhưbydr ng hắdwcq n vẫmhtj n sai rồdwcq i, mặhwob c kệcxrf hắdwcq n cóhxtv mởfbvf cho côcxrf con đzttk ưbydr ờvyzl ng lớijsa n đzttk ếucnk n mứpabh c nàtsfv o, côcxrf cũkmoi ng khôcxrf ng cóhxtv chúzwhd t mảvzse y may mủihac i lòqygy ng muốslqr n ởfbvf bêynrn n cạvyzl nh hắdwcq n, bởfbvf i vìbtxj côcxrf cũkmoi ng khôcxrf ng chờvyzl hắdwcq n nóhxtv i xong liềgcni n cắdwcq t ngang lờvyzl i hắdwcq n: “Gia Ngôcxrf n, mưbydr ờvyzl i hai năuohy m trưbydr ớijsa c em lựkjjb a chọvlxy n cárifr ch rờvyzl i bỏkjjb anh, đzttk ãhwob kếucnk t thúzwhd c, em mãhwob i cũkmoi ng khôcxrf ng thểpjou ởfbvf bêynrn n cạvyzl nh anh nữhhws a rồdwcq i…”
Côcxrf khôcxrf ng muốslqr n bảvzse n thâtsfv n mìbtxj nh dao đzttk ộbeqg ng, côcxrf thậvlxy t sựkjjb khôcxrf ng cóhxtv đzttk ưbydr ờvyzl ng lui, nếucnk u côcxrf bịpqdo hắdwcq n thuyếucnk t phụuohy c, đzttk ồdwcq ng ýzzrv ởfbvf bêynrn n cạvyzl nh hắdwcq n, sẽzxsr chỉmxmd cóhxtv cảvzse nh tưbydr ợcxrf ng vạvyzl n kiếucnk p bấgnul t phụuohy c.
Côcxrf muốslqr n hắdwcq n quêynrn n côcxrf đzttk i, từawgv bỏkjjb mọvlxy i hy vọvlxy ng vớijsa i côcxrf .
Chỉmxmd trong mấgnul y giâtsfv y đzttk ồdwcq ng hồdwcq , Tôcxrf Tìbtxj nh lạvyzl i mởfbvf miệcxrf ng, ngữhhws khípgot bìbtxj nh tĩpeae nh giốslqr ng nhưbydr côcxrf khôcxrf ng còqygy n trong thâtsfv n xárifr c củihac a mìbtxj nh vậvlxy y: “Gia Ngôcxrf n, nếucnk u anh thậvlxy t sựkjjb muốslqr n ởfbvf bêynrn n em, em cóhxtv thểpjou làtsfv m tìbtxj nh nhâtsfv n củihac a anh, nhưbydr ng em khôcxrf ng thểpjou ly hôcxrf n, anh cũkmoi ng biếucnk t, chồdwcq ng củihac a em sẽzxsr khôcxrf ng chạvyzl m vàtsfv o em, em cũkmoi ng rấgnul t muốslqr n,….”
Đslqr úzwhd ng làtsfv cóhxtv mấgnul y lờvyzl i khôcxrf ng thểpjou nàtsfv o nóhxtv i thẳzkzd ng ra đzttk ưbydr ợcxrf c, nóhxtv i tớijsa i đzttk âtsfv y, Tôcxrf Tìbtxj nh dừawgv ng lạvyzl i.
Đslqr úzwhd ng nhưbydr côcxrf suy đzttk oárifr n, trong đzttk árifr y mắdwcq t Tầrifr n Gia Ngôcxrf n cóhxtv mộbeqg t ngọvlxy n lửvyzl a giậvlxy n bốslqr c lêynrn n.
Sứpabh c hắdwcq n cầrifr m lấgnul y bảvzse vai côcxrf mạvyzl nh đzttk ếucnk n kinh ngưbydr ờvyzl i, khiếucnk n cảvzse lưbydr ng côcxrf đzttk ềgcni u đzttk au.
Mộbeqg t lúzwhd c lâtsfv u, hắdwcq n mớijsa i cóhxtv thểpjou miễldlo n cưbydr ỡqvva ng nóhxtv i: “Tìbtxj nh nhâtsfv n? Khôcxrf ng thểpjou ly hôcxrf n?”
Hỏkjjb i ngưbydr ợcxrf c lạvyzl i xong, hắdwcq n giậvlxy n dữhhws cưbydr ờvyzl i: “Ýwywd củihac a côcxrf làtsfv chồdwcq ng củihac a côcxrf khôcxrf ng đzttk ụuohy ng vàtsfv o côcxrf , cho nêynrn n côcxrf cóhxtv thểpjou đzttk i tìbtxj m mộbeqg t ngưbydr ờvyzl i đzttk àtsfv n ôcxrf ng thỏkjjb a mãhwob n nhu cầrifr u sinh lýzzrv củihac a mìbtxj nh sao?”
Tôcxrf Tìbtxj nh khôcxrf ng lêynrn n tiếucnk ng, bìbtxj nh tĩpeae nh gậvlxy t đzttk ầrifr u mộbeqg t cárifr i.
Cửvyzl đzttk ộbeqg ng củihac a côcxrf rấgnul t nhỏkjjb , nhưbydr ng lạvyzl i cóhxtv thểpjou đzttk ẩxjnl y ngãhwob tấgnul t cảvzse nhữhhws ng chờvyzl mong nhưbydr sóhxtv ng tràtsfv o trong lòqygy ng Tầrifr n Gia Ngôcxrf n.
Côcxrf thàtsfv ởfbvf lạvyzl i Lâtsfv m gia, bịpqdo Lâtsfv m Mặhwob c ngưbydr ợcxrf c đzttk ãhwob i cũkmoi ng khôcxrf ng đzttk ồdwcq ng ýzzrv đzttk i theo hắdwcq n…
Hắdwcq n nhìbtxj n thấgnul y côcxrf sốslqr ng khôcxrf ng tốslqr t, đzttk au lòqygy ng, muôcxrf n vàtsfv n đzttk au lòqygy ng, nghĩpeae cárifr ch cho côcxrf mộbeqg t cuộbeqg c sốslqr ng tốslqr t hơluja n, nhưbydr ng căuohy n bảvzse n côcxrf chẳzkzd ng cầrifr n hắdwcq n giúzwhd p đzttk ỡqvva .
Thìbtxj ra, làtsfv hắdwcq n tựkjjb mìbtxj nh đzttk a tìbtxj nh.
Mưbydr ờvyzl i hai năuohy m vềgcni trưbydr ớijsa c, hắdwcq n vìbtxj côcxrf suy típgot nh đzttk ủihac đzttk iềgcni u, sau mưbydr ờvyzl i hai năuohy m, hắdwcq n vẫmhtj n ngu ngốslqr c vìbtxj côcxrf .
Hắdwcq n luôcxrf n muốslqr n đzttk óhxtv ng vai anh hùpzlv ng trong thếucnk giớijsa i củihac a côcxrf , côcxrf chẳzkzd ng cóhxtv chúzwhd t tìbtxj nh yêynrn u nàtsfv o dàtsfv nh cho hắdwcq n, hắdwcq n lạvyzl i cho côcxrf toàtsfv n bộbeqg trárifr i tim mìbtxj nh, chẳzkzd ng giữhhws lạvyzl i chúzwhd t gìbtxj !
Đslqr ưbydr ợcxrf c rồdwcq i, đzttk ưbydr ợcxrf c rồdwcq i, quárifr đzttk ưbydr ợcxrf c rồdwcq i!
Đslqr árifr ng lýzzrv ra hắdwcq n nêynrn n biếucnk t từawgv mưbydr ờvyzl i hai năuohy m trưbydr ớijsa c, hắdwcq n khôcxrf ng nêynrn n yêynrn u côcxrf gárifr i nàtsfv y, hắdwcq n chỉmxmd cốslqr gắdwcq ng tin tưbydr ởfbvf ng vàtsfv o ngưbydr ờvyzl i con gárifr i màtsfv hắdwcq n chọvlxy n, nhưbydr ng chípgot nh côcxrf gárifr i làtsfv toàtsfv n bộbeqg thếucnk giớijsa i củihac a hắdwcq n đzttk ãhwob tổwywd n thưbydr ơluja ng hắdwcq n ba lầrifr n rồdwcq i!
Tầrifr n Gia Ngôcxrf n nhắdwcq m mắdwcq t lạvyzl i hípgot t mộbeqg t hơluja i thậvlxy t sâtsfv u, sau đzttk óhxtv từawgv từawgv mởfbvf mắdwcq t, buôcxrf ng bảvzse vai củihac a côcxrf ra, chỉmxmd tay ra ngoàtsfv i xe, nóhxtv i thêynrn m hai chữhhws : “Xuốslqr ng xe.”
Khi hắdwcq n nóhxtv i xong, Tôcxrf Tìbtxj nh khôcxrf ng nóhxtv i gìbtxj , liềgcni n mởfbvf cửvyzl a, xuốslqr ng xe.
Ngay cảvzse cárifr ch rờvyzl i đzttk i củihac a côcxrf cũkmoi ng quyếucnk t đzttk oárifr n nhưbydr vậvlxy y.
Trong lòqygy ng Tầrifr n Gia Ngôcxrf n cựkjjb c kỳzwhd tuyệcxrf t vọvlxy ng, hắdwcq n nghĩpeae hắdwcq n thậvlxy t sựkjjb cóhxtv thểpjou dậvlxy p tắdwcq t toàtsfv n bộbeqg mọvlxy i hy vọvlxy ng vớijsa i côcxrf đzttk ưbydr ợcxrf c rồdwcq i, từawgv nay vầrifr sau cũkmoi ng khôcxrf ng cầrifr n cóhxtv thêynrn m bấgnul t cứpabh hy vọvlxy ng nàtsfv o nữhhws a, hắdwcq n còqygy n nghĩpeae thậvlxy t sựkjjb hắdwcq n nêynrn n bắdwcq t đzttk ầrifr u mộbeqg t cuộbeqg c sốslqr ng mớijsa i rồdwcq i.
Tôcxrf Tìbtxj nh, tôcxrf i thậvlxy t sựkjjb bịpqdo nãhwob o úzwhd ng nưbydr ớijsa c cho nêynrn n mớijsa i chờvyzl mong côcxrf nhiềgcni u năuohy m nhưbydr vậvlxy y.
Nghĩpeae tớijsa i đzttk âtsfv y, Tầrifr n Gia Ngôcxrf n đzttk ạvyzl p ga đzttk iêynrn n cuồdwcq ng, nghêynrn nh ngang rờvyzl i đzttk i.
Chẳ
Cà
Hắ
Như
Cô
Cô
Chỉ
Đ
Đ
Sứ
Mộ
Hỏ
Tô
Cử
Cô
Hắ
Thì
Mư
Hắ
Đ
Đ
Tầ
Khi hắ
Ngay cả
Trong lò
Tô
Nghĩ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.