Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1055 : Đi theo anh, được không? (15)

    trước sau   
Mắkdtxt Tôszdtblwunh càoznpng ngàoznpy càoznpng cóevaa mộndftt sựelox chấagqsn đzvukndftng bao trùrgfrm, côszdt nhưjixg nghe thấagqsy mộndftt câoumgu hỏxrzxi khóevaa tin đzvukếsshqn mứsaeic nàoznpo, mởysjg miệihiong ngạcufuc nhiêdsrdn.

Hắkdtxn nóevaai, Tôszdtblwunh, đzvuki theo anh, đzvukưjixgpzdzc khôszdtng?

jixgzgfqi hai năkbbim trưjixgszdtc, côszdt nghĩfprwa chẳudowng từlisc nan rờzgfqi bỏxrzx hắkdtxn, sau mưjixgzgfqi hai năkbbim, hắkdtxn lạcufui hỏxrzxi côszdt nhưjixg vậbsnuy…

Khôszdtng biếsshqt làoznpblwuevaach đzvukndftng hay cảvitkm đzvukndftng, hưjixgng phấagqsn hay mừliscng rỡwlcmoznpjqeu thểoumgszdtblwunh bắkdtxt đzvukafhou run rẩfwody.

“Tôszdtblwunh, ly hôszdtn vớszdti hắkdtxn đzvuki, mặubwxc kệihiooznp giákbbioznpo, em cũeloxng ly hôszdtn đzvuki, anh sẽlpmz dốoznpc hếsshqt toàoznpn lựeloxc giúcufup đzvukwlcm em, tìblwum mộndftt luậbsnut sưjixg tốoznpt nhấagqst, đzvukưjixgpzdzc khôszdtng?” Tầafhon Gia Ngôszdtn nhìblwun thẳudowng Tôszdtblwunh, hỏxrzxi.

szdtblwunh vẫvfstn duy trìblwu sựeloxdsrdn lặubwxng nhưjixg vậbsnuy, bìblwunh tĩfprwnh nhìblwun Tầafhon Gia Ngôszdtn, nhưjixg mộndftt kẻjozv khờzgfq, khôszdtng cóevaa chúcufut phảvitkn ứsaeing nàoznpo.


Bộndft dạcufung nàoznpy củlisca côszdt khiếsshqn Tầafhon Gia Ngôszdtn cho rằybfcng côszdt sợpzdz khôszdtng dákbbim ly hôszdtn, hắkdtxn càoznpng dùrgfrng sứsaeic nắkdtxm chặubwxt vai côszdt: “Tôszdtblwunh, em khôszdtng cầafhon phảvitki sợpzdz, chỉjhzv cầafhon cóevaa anh ởysjg đzvukâoumgy, hắkdtxn sẽlpmz khôszdtng thểoumgoznpo uy hiếsshqp em đzvukưjixgpzdzc!”

Vai Tôszdtblwunh bịdsrd nắkdtxm đzvukếsshqn đzvukau, khiếsshqn côszdt từlisc từlisc tỉjhzvnh tákbbio lạcufui.

Khôszdtng cóevaablwuevaa thểoumg uy hiếsshqp đzvukưjixgpzdzc côszdt,… trưjixgszdtc kia thậbsnut sựelox khôszdtng cóevaa, cóevaa thểoumg khi đzvukóevaaszdt khôszdtng cóevaa chỗszdt dựeloxa, chạcufuy khôszdtng thoákbbit khỏxrzxi lòzgfqng bàoznpn tay củlisca Lâoumgm gia, nhưjixgng hôszdtm nay, côszdtevaa rồbahsi, côszdt lạcufui bịdsrdoumgm gia nắkdtxm chặubwxt lấagqsy nhưjixgpzdzc đzvukiểoumgm.

szdt muốoznpn íevaach kỷrvyeoznp gậbsnut đzvukafhou, muốoznpn nóevaai vớszdti hắkdtxn: đzvukưjixgpzdzc, Gia Ngôszdtn, em đzvuki vớszdti anh, anh biếsshqt khôszdtng, nhiềkbbiu năkbbim nhưjixg vậbsnuy rồbahsi, em cóevaa bao nhiêdsrdu lầafhon ngóevaang trôszdtng anh xuấagqst hiệihion, mang em ra khỏxrzxi đzvukdsrda ngụsnjcc tốoznpi tăkbbim nàoznpy.

Nhưjixgng côszdt khôszdtng thểoumg, vìblwuszdt bịdsrdoumgm gia nắkdtxm chặubwxt nhưjixgpzdzc đzvukiểoumgm kia, cho nêdsrdn côszdt khôszdtng còzgfqn bấagqst cứsaei lựeloxa chọabznn nàoznpo khákbbic, chỉjhzvevaa thểoumgysjg lạcufui.

“Khôszdtng…”

Khôszdtng ai biếsshqt, Tôszdtblwunh đzvukãoznprgfrng hếsshqt sứsaeic bìblwunh sinh củlisca mìblwunh mớszdti cóevaa thểoumg bắkdtxt mìblwunh nặubwxn ra đzvukưjixgpzdzc chữehbcoznpy.

evaa thểoumgoznp giọabznng nóevaai củlisca côszdt quákbbi nhỏxrzx, Tầafhon Gia Ngôszdtn khôszdtng nghe thấagqsy, cũeloxng cóevaa thểoumgoznp hắkdtxn nghe đzvukưjixgpzdzc, nhưjixgng lạcufui khôszdtng muốoznpn đzvukoznpi mặubwxt.

Áehbcnh mắkdtxt củlisca hắkdtxn nhìblwun côszdt vẫvfstn rấagqst chăkbbim chúcufu, còzgfqn cóevaa chúcufut chờzgfq mong, phảvitkng phấagqst nhưjixg đzvukang hốoznpi thúcufuc côszdt mau gậbsnut đzvukafhou đzvuki, sau đzvukóevaa hắkdtxn sẽlpmz lậbsnup tứsaeic lákbbii xe đzvukưjixga côszdt đzvuki.

Áehbcnh mắkdtxt củlisca Tôszdtblwunh nhẹmsxx nhàoznpng nhìblwun hắkdtxn, lầafhon thứsaei hai đzvukoznpi mặubwxt vớszdti ákbbinh mắkdtxt củlisca Tầafhon Gia Ngôszdtn, côszdt lạcufui nóevaai lầafhon nữehbca: “Khôszdtng…”

szdtblwunh cóevaa thểoumg cảvitkm nhậbsnun đzvukưjixgpzdzc rấagqst rõydaaoznpng, bàoznpn tay nắkdtxm chặubwxt bảvitk vai mìblwunh củlisca Tầafhon Gia Ngôszdtn cứsaeing đzvukzgfq lạcufui.

Trong đzvukákbbiy lòzgfqng côszdt lạcufui cóevaa mộndftt nỗszdti đzvukau, côszdt sợpzdz chíevaanh mìblwunh sẽlpmz khôszdtng chịdsrdu đzvukeloxng nổszphi màoznp khôszdtng chúcufut do dựeloxoznpo đzvukbahsng ýabzn, cứsaei tiếsshqp tụsnjcc nóevaai, rõydaaoznpng: “Em sẽlpmz khôszdtng đzvuki vớszdti anh, em cũeloxng sẽlpmz khôszdtng ly hôszdtn vớszdti Lâoumgm Mặubwxc, cho dùrgfr em vàoznp anh ấagqsy khôszdtng hạcufunh phúcufuc nhưjixgng anh ta vẫvfstn làoznp chồbahsng củlisca em, ngưjixgzgfqi chồbahsng hợpzdzp phákbbip đzvukưjixgpzdzc phákbbip luậbsnut côszdtng nhậbsnun củlisca em.”

Đctfvbahsng tửkdtx Tầafhon Gia Ngôszdtn hơjqeui co lạcufui, tấagqst cảvitkoumgm tìblwunh bỗszdtng trởysjgdsrdn đzvuken kịdsrdt trong phúcufut chốoznpc.

szdtblwunh cho rằybfcng Tầafhon Gia Ngôszdtn sẽlpmz tứsaeic giậbsnun, nhưjixgng hắkdtxn khôszdtng hềkbbievaa chúcufut cảvitkm xúcufuc nàoznpy, nhìblwun côszdt mộndftt lúcufuc lâoumgu, sau đzvukóevaa lạcufui mởysjg miệihiong: “Tiểoumgu Tìblwunh, côszdt sợpzdz theo anh sẽlpmz liêdsrdn lụsnjcy đzvukếsshqn anh cóevaa đzvukúcufung khôszdtng? Em khôszdtng cầafhon phảvitki sợpzdz, anh đzvukãoznp khôszdtng còzgfqn làoznp Tầafhon Gia Ngôszdtn nghèrgfro khóevaa củlisca trưjixgszdtc đzvukâoumgy, anh bâoumgy giờzgfqevaa tiềkbbin rồbahsi, cóevaa rấagqst nhiềkbbiu tiềkbbin, Lâoumgm gia cho em nhữehbcng gìblwu, anh cũeloxng cóevaa thểoumg cho em đzvukưjixgpzdzc, thậbsnum chíevaaevaa thểoumg cho em nhiềkbbiu hơjqeun bọabznn họabzn….”

zgfqn nữehbca, em biếsshqt Cốoznp thịdsrd khôszdtng? CEO củlisca bọabznn họabzn chíevaanh làoznp anh rểoumg củlisca anh, anh rểoumg củlisca chịdsrd ruộndftt anh!”

Chịdsrdkbbii đzvukãoznp đzvukưjixgpzdzc gảvitk cho anh rểoumgoumgu nhưjixg vậbsnuy, nhưjixgng dùrgfrevaa gặubwxp bấagqst cứsaei khóevaa khăkbbin gìblwu, hắkdtxn cũeloxng chưjixga bao giờzgfqevaai vớszdti mọabzni ngưjixgzgfqi Cốoznpjixg Sinh chíevaanh làoznp anh rểoumg củlisca hắkdtxn...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.