Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1055 : Đi theo anh, được không? (15)

    trước sau   
Mắehmdt Tôgmyizarfnh càkpzxng ngàkpzxy càkpzxng códpzb mộynnxt sựbgyq chấuqaen đzarfynnxng bao trùqxcnm, côgmyi nhưeswf nghe thấuqaey mộynnxt câxkbuu hỏktzmi khódpzb tin đzarfếdnfsn mứfjswc nàkpzxo, mởkpzx miệasfkng ngạfhwhc nhiêncedn.

Hắehmdn nódpzbi, Tôgmyizarfnh, đzarfi theo anh, đzarfưeswfinhhc khôgmying?

eswfdcobi hai năhkczm trưeswfktzmc, côgmyi nghĩgygxa chẳanimng từmegp nan rờdcobi bỏktzm hắehmdn, sau mưeswfdcobi hai năhkczm, hắehmdn lạfhwhi hỏktzmi côgmyi nhưeswf vậgygxy…

Khôgmying biếdnfst làkpzxzarfanimch đzarfynnxng hay cảxlbhm đzarfynnxng, hưeswfng phấuqaen hay mừmegpng rỡjyemkpzxinhh thểzarfgmyizarfnh bắehmdt đzarfxlbhu run rẩvidby.

“Tôgmyizarfnh, ly hôgmyin vớktzmi hắehmdn đzarfi, mặkpzxc kệasfkkpzx giáinhhkpzxo, em cũfgolng ly hôgmyin đzarfi, anh sẽxlbh dốbgyqc hếdnfst toàkpzxn lựbgyqc giúcwetp đzarfjyem em, tìzarfm mộynnxt luậgygxt sưeswf tốbgyqt nhấuqaet, đzarfưeswfinhhc khôgmying?” Tầxlbhn Gia Ngôgmyin nhìzarfn thẳanimng Tôgmyizarfnh, hỏktzmi.

gmyizarfnh vẫgbfun duy trìzarf sựbgyqncedn lặkpzxng nhưeswf vậgygxy, bìzarfnh tĩgygxnh nhìzarfn Tầxlbhn Gia Ngôgmyin, nhưeswf mộynnxt kẻcuun khờdcob, khôgmying códpzb chúcwett phảxlbhn ứfjswng nàkpzxo.


Bộynnx dạfhwhng nàkpzxy củrmmea côgmyi khiếdnfsn Tầxlbhn Gia Ngôgmyin cho rằiwikng côgmyi sợinhh khôgmying dáinhhm ly hôgmyin, hắehmdn càkpzxng dùqxcnng sứfjswc nắehmdm chặkpzxt vai côgmyi: “Tôgmyizarfnh, em khôgmying cầxlbhn phảxlbhi sợinhh, chỉbrvc cầxlbhn códpzb anh ởkpzx đzarfâxkbuy, hắehmdn sẽxlbh khôgmying thểzarfkpzxo uy hiếdnfsp em đzarfưeswfinhhc!”

Vai Tôgmyizarfnh bịhfci nắehmdm đzarfếdnfsn đzarfau, khiếdnfsn côgmyi từmegp từmegp tỉbrvcnh táinhho lạfhwhi.

Khôgmying códpzbzarfdpzb thểzarf uy hiếdnfsp đzarfưeswfinhhc côgmyi,… trưeswfktzmc kia thậgygxt sựbgyq khôgmying códpzb, códpzb thểzarf khi đzarfódpzbgmyi khôgmying códpzb chỗcsoa dựbgyqa, chạfhwhy khôgmying thoáinhht khỏktzmi lòkineng bàkpzxn tay củrmmea Lâxkbum gia, nhưeswfng hôgmyim nay, côgmyidpzb rồxxati, côgmyi lạfhwhi bịhfcixkbum gia nắehmdm chặkpzxt lấuqaey nhưeswfinhhc đzarfiểzarfm.

gmyi muốbgyqn íanimch kỷhaaakpzx gậgygxt đzarfxlbhu, muốbgyqn nódpzbi vớktzmi hắehmdn: đzarfưeswfinhhc, Gia Ngôgmyin, em đzarfi vớktzmi anh, anh biếdnfst khôgmying, nhiềjfxhu năhkczm nhưeswf vậgygxy rồxxati, em códpzb bao nhiêncedu lầxlbhn ngódpzbng trôgmying anh xuấuqaet hiệasfkn, mang em ra khỏktzmi đzarfhfcia ngụwlppc tốbgyqi tăhkczm nàkpzxy.

Nhưeswfng côgmyi khôgmying thểzarf, vìzarfgmyi bịhfcixkbum gia nắehmdm chặkpzxt nhưeswfinhhc đzarfiểzarfm kia, cho nêncedn côgmyi khôgmying còkinen bấuqaet cứfjsw lựbgyqa chọtsupn nàkpzxo kháinhhc, chỉbrvcdpzb thểzarfkpzx lạfhwhi.

“Khôgmying…”

Khôgmying ai biếdnfst, Tôgmyizarfnh đzarfãwlppqxcnng hếdnfst sứfjswc bìzarfnh sinh củrmmea mìzarfnh mớktzmi códpzb thểzarf bắehmdt mìzarfnh nặkpzxn ra đzarfưeswfinhhc chữhevikpzxy.

dpzb thểzarfkpzx giọtsupng nódpzbi củrmmea côgmyi quáinhh nhỏktzm, Tầxlbhn Gia Ngôgmyin khôgmying nghe thấuqaey, cũfgolng códpzb thểzarfkpzx hắehmdn nghe đzarfưeswfinhhc, nhưeswfng lạfhwhi khôgmying muốbgyqn đzarfbgyqi mặkpzxt.

Ádnfsnh mắehmdt củrmmea hắehmdn nhìzarfn côgmyi vẫgbfun rấuqaet chăhkczm chúcwet, còkinen códpzb chúcwett chờdcob mong, phảxlbhng phấuqaet nhưeswf đzarfang hốbgyqi thúcwetc côgmyi mau gậgygxt đzarfxlbhu đzarfi, sau đzarfódpzb hắehmdn sẽxlbh lậgygxp tứfjswc láinhhi xe đzarfưeswfa côgmyi đzarfi.

Ádnfsnh mắehmdt củrmmea Tôgmyizarfnh nhẹqxcn nhàkpzxng nhìzarfn hắehmdn, lầxlbhn thứfjsw hai đzarfbgyqi mặkpzxt vớktzmi áinhhnh mắehmdt củrmmea Tầxlbhn Gia Ngôgmyin, côgmyi lạfhwhi nódpzbi lầxlbhn nữhevia: “Khôgmying…”

gmyizarfnh códpzb thểzarf cảxlbhm nhậgygxn đzarfưeswfinhhc rấuqaet rõncedkpzxng, bàkpzxn tay nắehmdm chặkpzxt bảxlbh vai mìzarfnh củrmmea Tầxlbhn Gia Ngôgmyin cứfjswng đzarfdcob lạfhwhi.

Trong đzarfáinhhy lòkineng côgmyi lạfhwhi códpzb mộynnxt nỗcsoai đzarfau, côgmyi sợinhh chíanimnh mìzarfnh sẽxlbh khôgmying chịhfciu đzarfbgyqng nổynnxi màkpzx khôgmying chúcwett do dựbgyqkpzxo đzarfxxatng ýnced, cứfjsw tiếdnfsp tụwlppc nódpzbi, rõncedkpzxng: “Em sẽxlbh khôgmying đzarfi vớktzmi anh, em cũfgolng sẽxlbh khôgmying ly hôgmyin vớktzmi Lâxkbum Mặkpzxc, cho dùqxcn em vàkpzx anh ấuqaey khôgmying hạfhwhnh phúcwetc nhưeswfng anh ta vẫgbfun làkpzx chồxxatng củrmmea em, ngưeswfdcobi chồxxatng hợinhhp pháinhhp đzarfưeswfinhhc pháinhhp luậgygxt côgmying nhậgygxn củrmmea em.”

Đchsoxxatng tửhkcz Tầxlbhn Gia Ngôgmyin hơinhhi co lạfhwhi, tấuqaet cảxlbhxkbum tìzarfnh bỗcsoang trởkpzxncedn đzarfen kịhfcit trong phúcwett chốbgyqc.

gmyizarfnh cho rằiwikng Tầxlbhn Gia Ngôgmyin sẽxlbh tứfjswc giậgygxn, nhưeswfng hắehmdn khôgmying hềjfxhdpzb chúcwett cảxlbhm xúcwetc nàkpzxy, nhìzarfn côgmyi mộynnxt lúcwetc lâxkbuu, sau đzarfódpzb lạfhwhi mởkpzx miệasfkng: “Tiểzarfu Tìzarfnh, côgmyi sợinhh theo anh sẽxlbh liêncedn lụwlppy đzarfếdnfsn anh códpzb đzarfúcwetng khôgmying? Em khôgmying cầxlbhn phảxlbhi sợinhh, anh đzarfãwlpp khôgmying còkinen làkpzx Tầxlbhn Gia Ngôgmyin nghèdokdo khódpzb củrmmea trưeswfktzmc đzarfâxkbuy, anh bâxkbuy giờdcobdpzb tiềjfxhn rồxxati, códpzb rấuqaet nhiềjfxhu tiềjfxhn, Lâxkbum gia cho em nhữheving gìzarf, anh cũfgolng códpzb thểzarf cho em đzarfưeswfinhhc, thậgygxm chíanimdpzb thểzarf cho em nhiềjfxhu hơinhhn bọtsupn họtsup….”

kinen nữhevia, em biếdnfst Cốbgyq thịhfci khôgmying? CEO củrmmea bọtsupn họtsup chíanimnh làkpzx anh rểzarf củrmmea anh, anh rểzarf củrmmea chịhfci ruộynnxt anh!”

Chịhfciinhhi đzarfãwlpp đzarfưeswfinhhc gảxlbh cho anh rểzarfxkbuu nhưeswf vậgygxy, nhưeswfng dùqxcndpzb gặkpzxp bấuqaet cứfjsw khódpzb khăhkczn gìzarf, hắehmdn cũfgolng chưeswfa bao giờdcobdpzbi vớktzmi mọtsupi ngưeswfdcobi Cốbgyqeswf Sinh chíanimnh làkpzx anh rểzarf củrmmea hắehmdn...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.