Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1057 : Đi theo anh, được không? (17)

    trước sau   
Đfweyyuygi đnuzkếbesrn khi xe củeqzia Tầgsorn Gia Ngôcnoln biếbesrn mấdecht ởnfck khúlnlsc quanh, Tôcnolscccnh vốuoohn đnuzkczpfng nghiêeizkm ven đnuzkưqesinkmjng lạgisoi lảqzxko đnuzkqzxko lùndnci mộqlbrt bưqesiyuygc, sau đnuzkóuooh dựvfkxa lêeizkn gốuoohc câajumy, từnkmj từnkmj trưqesiyuygt xuốuoohng, ngồupeni xổrgjnm dưqesiyuygi đnuzkdecht, chôcnoln mặbmaht vàfveno lònfckng bàfvenn tay, khóuoohc.

Cho dùndnc nhiềfdenu năixhbm trưqesiyuygc đnuzkâajumy, côcnol đnuzkãcnol biếbesrt giữwznla hắpfspn vàfvencnolfven hữwznlu duyêeizkn vôcnol phậbesrn.

Nhưqesing hôcnolm nay lúlnlsc chấdechm dứczpft triệdecht đnuzkcgdd, Tôcnolscccnh mớyuygi phárgjnt hiệdechn, cõgnxki lònfckng mìscccnh đnuzkang vỡnkmj vụzcwon thàfvennh từnkmjng mảqzxknh.

Gia Ngôcnoln, xin lỗzvvii, em thậbesrt sựvfkxeizku anh, năixhbm đnuzkóuoohscccndncng đnuzkưqesinkmjng cho nêeizkn mớyuygi rờnkmji khỏgnxki anh.

Gia Ngôcnoln, em yêeizku anh, chífdennh làfvensccc em quárgjneizku anh cho nêeizkn mớyuygi đnuzkcgdd bảqzxkn thâajumn mìscccnh chịqqqwu oan ứczpfc, cũgybvng khôcnolng muốuoohn liêeizkn lụzcwoy đnuzkếbesrn anh.

Gia Ngôcnoln, tạgisom biếbesrt anh, Tầgsorn Gia Ngôcnoln………


Cho dùndnccnoluooh cốuooh đnuzkèwqrgujvvn tâajumm tìscccnh củeqzia chífdennh mìscccnh bao nhiêeizku, tiếbesrng khóuoohc từnkmj trong miệdechng côcnol lạgisoi nứczpfc nởnfck ngàfveny mộqlbrt lớyuygn.

-

Tầgsorn Gia Ngôcnoln nhìscccn thẳicfvng con đnuzkưqesinkmjng trưqesiyuygc mặbmaht màfvenixhbng tốuoohc, nhanh đnuzkếbesrn nỗzvvii xe tựvfkx đnuzkqlbrng bárgjno vậbesrn tốuoohc tốuoohi đnuzka, hắpfspn cũgybvng khôcnolng dừnkmjng lạgisoi.

lnlsc sắpfspp vềfden đnuzkếbesrn “Nhãcnol Uyểcgddn”, hắpfspn đnuzkqlbrt nhiêeizkn đnuzkgisop thắpfspng, đnuzkczpfng ởnfck con đnuzkưqesinkmjng phífdena trưqesiyuygc lớyuygi vàfveno mộqlbrt lúlnlsc lâajumu, giốuoohng nhưqesi mộqlbrt ngưqesinkmji mấdecht hồupenn, trốuooh mắpfspt nhìscccn mộqlbrt hồupeni, sau đnuzkóuooh mớyuygi khởnfcki đnuzkqlbrng xe lầgsorn nữwznla, quay đnuzkgsoru lárgjni xe vềfden biệdecht thựvfkx củeqzia Cốuoohqesi Sinh.

Đfweyêeizkm đnuzkãcnol khuya, mọgisoi ngưqesinkmji đnuzkfdenu đnuzkãcnol ngủeqzi, Tầgsorn Gia Ngôcnoln róuoohn réujvvn nhậbesrp password, đnuzknmcqy cửzinga vàfveno, đnuzkang chuẩnmcqn bịqqqweizkn phònfckng cửzinga phònfckng trêeizkn lầgsoru mộqlbrt bỗzvving nhiêeizkn bịqqqw mởnfck ra, mẹrgqg Tầgsorn mặbmahc árgjno ngủeqzi đnuzki ra: “Gia Ngôcnoln, làfven con sao,….”

Tầgsorn Gia Ngôcnoln cóuooh chúlnlst hổrgjn thẹrgqgn vìsccc nửzinga đnuzkêeizkm lạgisoi làfvenm mẹrgqg tỉiwonnh giấdechc, vừnkmja chuẩnmcqn bịqqqw xin lỗzvvii nhưqesing mẹrgqg hắpfspn liềfdenn nhậbesrn ra hắpfspn cònfckn đnuzkang mặbmahc đnuzkupen ngủeqzi, lạgisoi hỏgnxki: “Gia Ngôcnoln, sao con cònfckn mặbmahc đnuzkupen ngủeqzi lạgisoi đnuzkếbesrn đnuzkâajumy rồupeni hảqzxk? Cóuooh chuyệdechn gìsccc sao?”

“Khôcnolng cóuooh, chỉiwonfven nửzinga đnuzkêeizkm con chợyuygt nhớyuyg ra cóuooh mộqlbrt tậbesrp tàfveni liệdechu cầgsorn cho cuộqlbrc họgisop ngàfveny mai cho nêeizkn con mớyuygi chạgisoy tớyuygi đnuzkâajumy.” Tầgsorn Gia Ngôcnoln lấdechp liếbesrm trảqzxk lờnkmji.

Mẹrgqg Tầgsorn tin, thởnfck phàfveno nhẹrgqg nhõgnxkm, sau đnuzkóuooh lạgisoi nóuoohi: “Con đnuzkóuoohi bụzcwong khôcnolng? Cóuooh muốuoohn ăixhbn khuya khôcnolng?”

Tầgsorn Gia Ngôcnoln đnuzkczpfng trêeizkn bậbesrc thang lắpfspc đnuzkgsoru vớyuygi mẹrgqg Tầgsorn: “Mẹrgqg, mẹrgqg nghỉiwon ngơcfdki sớyuygm đnuzki, con cũgybvng lêeizkn phònfckng ngủeqzi đnuzkâajumy.”

Mẹrgqg Tầgsorn gậbesrt đnuzkgsoru, quay ngưqesinkmji trởnfck lạgisoi phònfckng ngủeqzi.

Tầgsorn Gia Ngôcnoln dựvfkxa vàfveno cầgsoru thang, nhìscccn thấdechy sợyuygi tóuoohc bạgisoc trêeizkn đnuzkgsoru bàfven, nghĩxkeg đnuzkếbesrn mấdechy năixhbm nay sau khi chịqqqw hai lấdechy chốuoohng sốuoohng hạgisonh phúlnlsc xong, tấdecht cảqzxk nhữwznlng lo lắpfspng củeqzia mẹrgqg đnuzkfdenu tậbesrp trung trêeizkn ngưqesinkmji hắpfspn, ngàfveny ngóuoohng đnuzkêeizkm trôcnolng hắpfspn nhanh chóuoohng thàfvennh gia lậbesrp thấdecht, cóuooh mộqlbrt cuộqlbrc sốuoohng an ổrgjnn, trong cổrgjn họgisong hắpfspn ngạgisonh mộqlbrt hồupeni, đnuzkqlbrt nhiêeizkn mởnfck miệdechng gọgisoi mộqlbrt tiếbesrng: “Mẹrgqg.”

Mẹrgqg Tầgsorn dừnkmjng lạgisoi, cưqesinkmji dịqqqwu dàfvenng nhìscccn hắpfspn.

Tầgsorn Gia Ngôcnoln nuốuooht mộqlbrt ngụzcwom nưqesiyuygc bọgisot, nhưqesi quyếbesrt tâajumm chuyệdechn gìsccc, tiếbesrp tụzcwoc nóuoohi: “Gầgsorn đnuzkâajumy con khárgjn rảqzxknh, cóuoohsccc mẹrgqg sắpfspp xếbesrp cho con xem mắpfspt đnuzki!”

Mẹrgqg Tầgsorn nghe vậbesry, mặbmaht màfveny lạgisoi hớyuygn hởnfck: “đnuzkưqesiyuygc!”

Tầgsorn Gia Ngôcnoln cưqesinkmji ôcnoln hònfcka: “Mẹrgqg ngủeqzi ngon!”

Đfweyyuygt đnuzkếbesrn khi mẹrgqg Tầgsorn vàfveno phònfckng xong, Tầgsorn Gia Ngôcnoln mớyuygi quay ngưqesinkmji đnuzki lêeizkn lầgsoru.

sccc chuyệdechn khôcnolng rõgnxkfvenng vớyuygi Tôcnolscccnh màfven hắpfspn đnuzkãcnol tốuoohn bao nhiêeizku làfven thờnkmji gian, khiếbesrn bảqzxkn thâajumn chịqqqwu thiệdecht thònfcki rấdecht lâajumu, đnuzkêeizkm nay hắpfspn lạgisoi cóuoohgybvng khífden bỏgnxkcnol lạgisoi, hắpfspn nghĩxkeg, thậbesrt sựvfkxeizkn bắpfspt đnuzkgsoru sốuoohng mộqlbrt cuộqlbrc sốuoohng mớyuygi rồupeni.

Đfweynmcqy cửzinga phònfckng ngủeqzi, hắpfspn đnuzki đnuzkếbesrn bệdech cửzinga sổrgjn, nhìscccn bóuoohng đnuzkêeizkm bêeizkn ngoàfveni, trong lònfckng tựvfkx nhủeqzi: “Tầgsorn Gia Ngôcnoln, hếbesrt hy vọgisong đnuzki, Tôcnolscccnh, tạgisom biệdecht!”

Nhẩnmcqm đnuzki nhẩnmcqm lạgisoi đnuzkếbesrn cuốuoohi cùndncng, vàfvennh mắpfspt hắpfspn lạgisoi đnuzkgnxkeizkn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.