Đích Nữ Vương Phi

Chương 116-2 : Nương tử, ta nhớ nàng lắm! (2)

    trước sau   
Hắyvxhn biếpekwt nhấaskht thờkusii rấaskht khóhrji đppibsavo khiếpekwn nàfzydng xóhrjia bỏgrbt thùutvz hậzpqan vớkzqfi mìskncnh, cóhrji thểsavo cảqnfi đppibkusii cũusahng khôbeefng thểsavo quêlunzn, nhưsavong bắyvxht đppibaobgu từlunz phúaobgt giâhfnby biếpekwt nàfzydng sốedcnng trêlunzn cõusvti đppibkusii nàfzydy, hắyvxhn giốedcnng nhưsavo lầaobgn nữfzyda đppibưsavoppibc truyềgmien sinh khíjvxg, cóhrjilunzu cóhrji đppibau đppibkzqfn, cũusahng cóhrji lo đppibưsavoppibc lo mấaskht...... Hắyvxhn khôbeefng buôbeefng ra, cho dùutvz biếpekwt nàfzydng cóhrji thểsavo đppibãuxls thíjvxgch mộjliut nam nhâhfnbn khárslbc, hắyvxhn vẫmwkmn muốedcnn cốedcn gắyvxhng giữfzydfzydng ởkpgxlunzn mìskncnh!

“Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien, ngưsavoơfeohi ra đppibâhfnby cho ta!” Mộjliu Dung Thanh Y khôbeefng đppibsavo ýouky ngăaskhn trởkpgx, mạhfnbnh mẽjliubeefng vàfzydo Trưsavokusing Nhạhfnbc đppibiệjvxgn.

Bầaobgu khôbeefng khíjvxg vốedcnn đppibang yêlunzn tĩkzqfnh, bỗunykng chốedcnc bịfeoh phárslb vỡuhqf, árslbnh mắyvxht Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien chợppibt lóhrjie, đppibaobgu tiêlunzn khẩitrwn trưsavoơfeohng nhìskncn lạhfnbi Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi, bắyvxht gặyvxhp árslbnh mắyvxht nàfzydng bìskncnh tĩkzqfnh, hắyvxhn mớkzqfi thởkpgx phàfzydo nhẹwjxs nhõusvtm mộjliut hơfeohi.

“Còhazwn đppibudwxng đppibóhrjifzydm gìsknc? Mau ra ngoàfzydi đppibuổhrjii nữfzyd nhâhfnbn kia cho trẫmwkmm!” Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien hạhfnb thấaskhp giọbhzyng, quárslbt lớkzqfn vớkzqfi têlunzn ngưsavokusii hậzpqau bêlunzn cạhfnbnh.

“Dạhfnb, dạhfnb, bâhfnby giờkusibeeffzydi lậzpqap tứudwxc đppibi ngay!” Trưsavoơfeohng côbeefng côbeefng cảqnfi kinh, vộjliui vàfzydng khom lưsavong trảqnfi lờkusii, muốedcnn chạhfnby ra ngoàfzydi.

“Đlyqrudwxng lạhfnbi!”


hfnbn Tuyếpekwt Phi ngưsavokzqfc mắyvxht nhìskncn Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien mộjliut cárslbi, khóhrjie miệjvxgng khẽjliuhfnbng lêlunzn, cưsavokusii nhưsavo khôbeefng cưsavokusii nóhrjii: “Hoàfzydng thưsavoppibng gấaskhp gárslbp nhưsavo vậzpqay, làfzydhrji chuyệjvxgn gìsknc khôbeefng muốedcnn cho ngưsavokusii khárslbc biếpekwt sao?”

“Hiệjvxgn tạhfnbi ta vàfzydfzydng ta vôbeefutvzng trong sạhfnbch!” Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien gấaskhp giọbhzyng phảqnfin bárslbc, chỉyget sợppib ngưsavokusii trưsavokzqfc mắyvxht suy nghĩkzqf lung tung.

“Vậzpqay hãuxlsy đppibsavofzydng ta vàfzydo đppibi, ta rấaskht muốedcnn nhìskncn mộjliut chúaobgt Mộjliu Dung quýouky phi sốedcnt ruộjliut tìskncm hoàfzydng thưsavoppibng làfzydskncrslbi gìsknc?” Khóhrjie môbeefi Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi hơfeohi vểsavonh, ra lệjvxgnh: “Đlyqrsavo cho nàfzydng ta đppibi vàfzydo!”

“Hoàfzydng thưsavoppibng, chuyệjvxgn nàfzydy......” Trárslbn Trưsavoơfeohng côbeefng côbeefng rịfeohn mồmrhnbeefi lạhfnbnh, do dựmwkm khôbeefng biếpekwt làfzydm sao cho phảqnfii.

Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien nhìskncn thấaskhy vẻhfnb mặyvxht xem kịfeohch vui củphaca Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi, hìskncnh nhưsavo biếpekwt suy nghĩkzqf trong lòhazwng nàfzydng, suy nghĩkzqf trong chốedcnc lárslbt, hắyvxhn gậzpqat đppibaobgu mộjliut cárslbi: “Dẫmwkmn nàfzydng ta vàfzydo đppibi!”

Sao Trưsavoơfeohng côbeefng côbeefng cóhrji thểsavo khôbeefng biếpekwt hoàfzydng thưsavoppibng cựmwkmc kỳxdlqlunzu thưsavoơfeohng nữfzyd nhâhfnbn trưsavokzqfc mắyvxht nàfzydy, hắyvxhn khôbeefng biếpekwt khúaobgc mắyvxht giữfzyda bọbhzyn họbhzy, nhưsavong hắyvxhn thậzpqat sựmwkm rấaskht đppibau lòhazwng vìsknc hoàfzydng thưsavoppibng, hắyvxhn chưsavoa từlunzng nhìskncn thấaskhy hoàfzydng thưsavoppibng lấaskhy lòhazwng mộjliut nữfzyd nhâhfnbn nhưsavo vậzpqay.

“Dạhfnb, nôbeeffzydi đppibi ngay!” Trưsavoơfeohng côbeefng côbeefng khom ngưsavokusii lui vềgmie phíjvxga sau.

Khôbeefng lâhfnbu sau, tiếpekwng cưsavokusii lạhfnbnh lẽjliuo béudwxn nhọbhzyn củphaca Mộjliu Dung Thanh Y đppibãuxls truyềgmien tớkzqfi: “Thìsknc ra làfzyd hoàfzydng thưsavoppibng ngưsavokusii thậzpqat sựmwkmkpgx đppibâhfnby, làfzydm hạhfnbi nôbeefskncskncm hồmrhni lâhfnbu!”

Ngạhfnbi vìsknc sựmwkmhrji mặyvxht củphaca Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi, Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien đppibèhygn xuốedcnng tứudwxc giậzpqan, lạhfnbnh lùutvzng thốedcnt: “Ngưsavoơfeohi tìskncm trẫmwkmm cóhrji chuyệjvxgn gìsknc?”

Từlunzaobgc Mộjliu Dung Thanh Y vừlunza tiếpekwn vàfzydo, dĩkzqf nhiêlunzn cóhrji chúaobg ýouky tớkzqfi Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi đppibang ngồmrhni bêlunzn cạhfnbnh Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien, nhìskncn khắyvxhp phòhazwng xa hoa, nhìskncn tấaskht cảqnfirslbc móhrjin ăaskhn quen thuộjliuc trêlunzn chiếpekwc bàfzydn kia. Quen Tiếpekwt Phỉyget thờkusii gian lâhfnbu nhưsavo vậzpqay, nàfzydng đppibưsavoơfeohng nhiêlunzn biếpekwt nhữfzydng móhrjin ăaskhn nàfzydy đppibgmieu làfzydhrjin Tiếpekwt Phỉyget thíjvxgch nhấaskht. Bằryrtng hậzpqan ýouky củphaca Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi đppibedcni vớkzqfi Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien, nàfzydng cũusahng cóhrji thểsavo nghĩkzqf tớkzqfi nhữfzydng thứudwxfzydy khôbeefng phảqnfii do bảqnfin thâhfnbn Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi gọbhzyi, nhấaskht đppibfeohnh làfzyd Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien sai ngưsavokusii đppibyvxhc biệjvxgt làfzydm.

Quen biếpekwt hắyvxhn lâhfnbu nhưsavo vậzpqay, hắyvxhn chưsavoa bao giờkusi quan tâhfnbm đppibếpekwn nàfzydng, cho dùutvzaobgc tìskncnh cảqnfim mặyvxhn nồmrhnng, hắyvxhn cũusahng khôbeefng hềgmie nhớkzqffzydng thíjvxgch ăaskhn gìsknc. Nhớkzqf lạhfnbi trưsavokzqfc kia ởkpgx chung, đppibgmieu làfzydfzydng chiềgmieu theo ýouky hắyvxhn.

Chứudwxng kiếpekwn Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi thờkusi ơfeoh, nàfzydng khôbeefng khỏgrbti hậzpqan trong lòhazwng, tạhfnbi sao nàfzydng ta vẫmwkmn đppibưsavoppibc hạhfnbnh phúaobgc, bấaskht luậzpqan làfzyd Tiếpekwt Phỉyget, hay Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi cũusahng cóhrji thểsavo dễdmiwfzydng lấaskhy đppibưsavoppibc, màfzydfzydng lạhfnbi luôbeefn làfzyd ngưsavokusii bịfeoh ôbeefng trờkusii vứudwxt bỏgrbt, nàfzydng nhấaskht thờkusii oárslbn hậzpqan nóhrjii: “Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi, ta cho rằryrtng ngưsavoơfeohi cóhrjiskncnh cảqnfim sâhfnbu đppibzpqam vớkzqfi Tưsavo Nam Tuyệjvxgt, thìsknc ra hếpekwt mứudwxc cũusahng chỉygethrji nhưsavo vậzpqay, ngưsavoơfeohi chẳldknng qua chíjvxgnh làfzyd mộjliut nữfzyd nhâhfnbn lảqnfifeohi ong bưsavokzqfm, thấaskhy mộjliut ngưsavokusii yêlunzu mộjliut ngưsavokusii tiệjvxgn......”

Bỗunykng chốedcnc árslbp lựmwkmc lạhfnbnh lẽjliuo tiếpekwn tớkzqfi gầaobgn, mộjliut cơfeohn gióhrji mạhfnbnh quéudwxt qua, Mộjliu Dung Thanh Y bịfeohrslbt mộjliut cárslbi nặyvxhng nềgmieudwxaskhn quay trêlunzn đppibaskht, lậzpqap tứudwxc trêlunzn mặyvxht xuấaskht hiệjvxgn dấaskhu bàfzydn tay màfzydu đppibgrbt.


Con ngưsavoơfeohi Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien lạhfnbnh lẽjliuo béudwxn nhọbhzyn nhìskncn Mộjliu Dung Thanh Y, nhưsavo mộjliut thanh bảqnfio kiếpekwm lóhrjie árslbnh sárslbng lạhfnbnh, hắyvxhn mặyvxht đppiben cắyvxhn răaskhng cảqnfinh cárslbo: “Chúaobg ýouky lờkusii nóhrjii củphaca ngưsavoơfeohi, đppibsavo ta nghe thấaskhy ngưsavoơfeohi vũusah nhụrcdsc Phỉyget nhi mộjliut lầaobgn nàfzydo nữfzyda, ta lậzpqap tứudwxc cắyvxht đppibaobgu lưsavouhqfi ngưsavoơfeohi!”

utvzi márslbu tanh vọbhzyt tớkzqfi cổhrji họbhzyng, Mộjliu Dung Thanh Y cũusahng nhịfeohn khôbeefng đppibưsavoppibc nữfzyda, mộjliut ngụrcdsm phun ra ngoàfzydi, nhấaskht thờkusii trêlunzn mặyvxht đppibaskht xuấaskht hiệjvxgn nhữfzydng đppibóhrjia hoa mai đppibgrbtsavoơfeohi diễdmiwm lệjvxg.

fzydng chịfeohu đppibmwkmng sựmwkm đppibau đppibkzqfn toàfzydn thâhfnbn, giãuxlsy giụrcdsa đppibudwxng lêlunzn, lau vếpekwt márslbu khóhrjie miệjvxgng, lộjliu vẻhfnb sầaobgu thảqnfim cưsavokusii mộjliut tiếpekwng: “Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien, ngưsavoơfeohi khôbeefng yêlunzu ta khôbeefng sao, nhưsavong ta cũusahng muốedcnn tìskncm đppibưsavoppibc mộjliut nam nhâhfnbn yêlunzu ta thậzpqat lòhazwng, ta cũusahng muốedcnn đppibưsavoppibc hạhfnbnh phúaobgc, nhưsavong tạhfnbi sao ngưsavoơfeohi lạhfnbi đppibedcni xửdgju vớkzqfi Bárslb Luâhfnbn nhưsavo vậzpqay?”

Áaskhnh mắyvxht Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien lảqnfing trárslbnh, nhìskncn thoárslbng qua Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi, sau đppibóhrji phẫmwkmn nộjliu trừlunzng Mộjliu Dung Thanh Y nóhrjii: “Ta đppibúaobgng hẹwjxsn đppibưsavoa Quan Bárslb Luâhfnbn đppibếpekwn tẩitrwm cung củphaca ngưsavoơfeohi, vềgmie sau hắyvxhn cóhrji thểsavokpgx chung vớkzqfi ngưsavoơfeohi, đppibâhfnby khôbeefng phảqnfii làfzyd đppibiềgmieu ngưsavoơfeohi vẫmwkmn luôbeefn mong muốedcnn sao? Ngưsavoơfeohi rốedcnt cuộjliuc còhazwn chuyệjvxgn gìsknc chưsavoa thỏgrbta mãuxlsn nữfzyda?”

Quan Bárslb Luâhfnbn, mộjliut nam tửdgju phong thárslbi nho nhãuxls, cưsavokusii lêlunzn nhưsavo trăaskhng rằryrtm, Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi rấaskht cóhrjiaskhn tưsavoppibng, nàfzydng còhazwn nhớkzqfusvt nam nhâhfnbn nàfzydy thíjvxgch Mộjliu Dung Thanh Y, lạhfnbi cưsavokzqfi đppibíjvxgch tỷdmiw Mộjliu Dung Thanh Liễdmiwu củphaca Mộjliu Dung Thanh Y!

“Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien, ngưsavoơfeohi biếpekwt rõusvt ta muốedcnn chíjvxgnh làfzyd mộjliut ngưsavokusii đppibàfzydn ôbeefng, vậzpqay màfzyd ngưsavoơfeohi lạhfnbi đppibem hắyvxhn, đppibem hắyvxhn......” Áaskhnh mắyvxht Mộjliu Dung Thanh Y oárslbn hậzpqan ghim chặyvxht trêlunzn ngưsavokusii Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien, nhưsavouxls thúaobg nổhrjii đppiblunzn gàfzydo théudwxt: “Vìsknc sao ngưsavoơfeohi thiếpekwn hắyvxhn chứudwx, cárslbi nàfzydy so vớkzqfi giếpekwt hắyvxhn còhazwn khóhrji chịfeohu hơfeohn!”

“Mộjliu Dung Thanh Y, ngưsavoơfeohi muốedcnn ngôbeefi vịfeoh Hoàfzydng quýouky phi ta cho, ngưsavoơfeohi muốedcnn giữfzyd Quan Bárslb Luâhfnbn ởkpgxlunzn cạhfnbnh, ta cũusahng thàfzydnh toàfzydn. Hôbeefm nay hắyvxhn biếpekwn thàfzydnh nhưsavo vậzpqay, đppibgmieu làfzyd do mộjliut tay ngưsavoơfeohi tạhfnbo nêlunzn, ngưsavoơfeohi khôbeefng trárslbch đppibưsavoppibc ai!” Khóhrjie miệjvxgng Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien chứudwxa đppibmwkmng mộjliut nụrcdssavokusii cay nghiệjvxgt, nhìskncn gưsavoơfeohng mặyvxht cuồmrhnng loạhfnbn củphaca nữfzyd nhâhfnbn kia, khôbeefng cóhrji bấaskht kỳxdlq sựmwkm thưsavoơfeohng tiếpekwc hay đppibmrhnng tìskncnh nàfzydo.

“Ta tạhfnbo nêlunzn?” Mộjliu Dung Thanh Y đppibưsavoa ngóhrjin tay chỉygetfzydo mìskncnh, árslbnh mắyvxht đppibau đppibkzqfn, ngữfzyd đppibiệjvxgu thêlunzsavoơfeohng chỉyget tríjvxgch nóhrjii: “Ta chỉyget muốedcnn ởkpgxutvzng vớkzqfi hắyvxhn, nhưsavong đppibâhfnbu cóhrjilunzu ngưsavoơfeohi thiếpekwn hắyvxhn!”

hfnbn Tuyếpekwt Phi chứudwxng kiếpekwn vẻhfnb mặyvxht tứudwxc giậzpqan thưsavoơfeohng tâhfnbm củphaca nàfzydng ta, tâhfnbm tìskncnh phứudwxc tạhfnbp theo, nàfzydng cũusahng khôbeefng phảqnfii đppibmrhnng tìskncnh. Chẳldknng qua làfzydsknc đppibau lòhazwng thay cho Quan Bárslb Luâhfnbn, yêlunzu phảqnfii mộjliut nữfzyd nhâhfnbn thíjvxgch quyềgmien thếpekw nhưsavo vậzpqay, nhấaskht đppibfeohnh cảqnfi đppibkusii sốedcnng ởkpgx trong khổhrji sởkpgx.

“Mộjliu Dung Thanh Y!” Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi đppibjliut nhiêlunzn đppibudwxng lêlunzn, đppibi tớkzqfi trưsavokzqfc mặyvxht nữfzyd nhâhfnbn dữfzyd tợppibn nàfzydy, khôbeefng đppibsavo ýouky đppibếpekwn tầaobgm mắyvxht árslbc đppibjliuc dárslbn trêlunzn ngưsavokusii mìskncnh, nàfzydng bìskncnh tĩkzqfnh nóhrjii: “Ngưsavoơfeohi quêlunzn thâhfnbn phậzpqan củphaca mìskncnh sao?”

“Ngưsavoơfeohi muốedcnn nóhrjii gìsknc?” Mộjliu Dung Thanh Y căaskhm thùutvz trừlunzng mắyvxht nàfzydng ta, tấaskht cảqnfi bấaskht hạhfnbnh củphaca nàfzydng đppibgmieu do nữfzyd nhâhfnbn nàfzydy ban tặyvxhng.

“Ngưsavoơfeohi làfzyd nữfzyd nhâhfnbn hậzpqau cung, Hoàfzydng quýouky phi, nam nhâhfnbn duy nhấaskht ởkpgxlunzn cạhfnbnh ngưsavoơfeohi chỉygethrji thểsavofzyd Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien, còhazwn lạhfnbi trừlunz nha hoàfzydn chíjvxgnh làfzyd thárslbi giárslbm, ngưsavoơfeohi muốedcnn Quan Bárslb Luâhfnbn mộjliut đppibkusii mộjliut thếpekwutvzng vớkzqfi ngưsavoơfeohi, hoặyvxhc ngưsavoơfeohi khôbeefng làfzydm Hoàfzydng quýouky phi, hoặyvxhc hắyvxhn khôbeefng thểsavofzyd nam nhâhfnbn!”

Giọbhzyng nóhrjii Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi trong trẻhfnbo lạhfnbnh lùutvzng chậzpqam rãuxlsi vang lêlunzn, nhưsavo mộjliut thanh gưsavoơfeohm vôbeefskncnh đppibâhfnbm mạhfnbnh vàfzydo trárslbi tim Mộjliu Dung Thanh Y, nàfzydng run rẩitrwy đppibôbeefi môbeefi, muốedcnn lêlunzn tiếpekwng phảqnfin bárslbc, nhưsavong cárslbi gìskncusahng nóhrjii khôbeefng ra! Ngôbeefi vịfeoh quýouky phi làfzydfzydng cưsavouhqfng cầaobgu màfzydhrji, Bárslb Luâhfnbn cũusahng làfzydfzydng cưsavouhqfng cầaobgu...... Nàfzydng khổhrji sởkpgx nhắyvxhm mắyvxht lạhfnbi, khôbeefng biếpekwt cuộjliuc đppibkusii củphaca nàfzydng từlunz khi nàfzydo thìsknc biếpekwn thàfzydnh cụrcdsc diệjvxgn nhưsavobeefm nay khôbeefng thểsavo cứudwxu vãuxlsn!

“Cảqnfim thấaskhy khổhrji sởkpgx sao?” Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi giậzpqat giậzpqat khóhrjie miệjvxgng, giưsavoơfeohng môbeefi cưsavokusii mộjliut tiếpekwng: “Thanh Y, năaskhm đppibóhrji ta đppibãuxlshrjii vớkzqfi ngưsavoơfeohi, Quan Bárslb Luâhfnbn làfzyd thậzpqat lòhazwng thíjvxgch ngưsavoơfeohi. Nếpekwu nhưsavo ngưsavoơfeohi gảqnfi cho hắyvxhn, sẽjliu khôbeefng lo cơfeohm árslbo, hạhfnbnh phúaobgc sốedcnng đppibếpekwn cuốedcni đppibkusii, nhưsavong ngưsavoơfeohi kiêlunzn quyếpekwt cưsavouhqfng cầaobgu thứudwx khôbeefng thuộjliuc vềgmie ngưsavoơfeohi, bòhazwlunzn giưsavokusing Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien, hạhfnbi chếpekwt Tiếpekwt Phỉyget. Đlyqrếpekwn cuốedcni cùutvzng ngưsavoơfeohi vẫmwkmn muốedcnn đppibi gòhazw éudwxp nam nhâhfnbn ban đppibaobgu đppibãuxls bịfeoh ngưsavoơfeohi vứudwxt bỏgrbt, ngưsavoơfeohi thậzpqat làfzyd bi ai!”

Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien sữfzydng sờkusi, giưsavoơfeohng mắyvxht, xanh mặyvxht nhìskncn chằryrtm chằryrtm Mộjliu Dung Thanh Y, rồmrhni sau đppibóhrji quay đppibaobgu nhìskncn vềgmiehfnbn Tuyếpekwt Phi vộjliui vàfzydng giảqnfii thíjvxgch: “Phỉyget Nhi, đppibóhrjifzyd do ta còhazwn chưsavoa nhậzpqan ra đppibưsavoppibc tìskncnh cảqnfim đppibedcni vớkzqfi nàfzydng. Chờkusi sau khi ta nhậzpqan ra, sẽjliu khôbeefng tiếpekwp tụrcdsc ởkpgx chung cùutvzng nữfzyd nhâhfnbn nàfzydy!”

“Nhưsavong chờkusi ngưsavoơfeohi nhậzpqan ra, Tiếpekwt Phỉyget đppibãuxls chếpekwt!” Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi cưsavokusii nhạhfnbo mộjliut tiếpekwng, nhìskncn nàfzydy gưsavoơfeohng mặyvxht tuấaskhn túaobgaobgc đppibgrbtaobgc trắyvxhng, trong lòhazwng nàfzydng sung sưsavokzqfng mộjliut hồmrhni.

“Phỉyget nhi, ta thậzpqat sựmwkm rấaskht hốedcni hậzpqan, ta......” Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien khôbeefng biếpekwt nêlunzn làfzydm sao mớkzqfi cóhrji thểsavo giảqnfii trừlunzrslbn hậzpqan củphaca nàfzydng đppibedcni vớkzqfi hắyvxhn. Nếpekwu nhưsavohrji thểsavo, hắyvxhn nguyệjvxgn ýouky moi tim ra đppibsavo cho nàfzydng nhìskncn!

“Cárslbc ngưsavoơfeohi ra ngoàfzydi đppibi, ta mệjvxgt mỏgrbti, muốedcnn nghỉyget ngơfeohi!” Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi ngárslbp, khôbeefng đppibsavo ýouky tớkzqfi Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien muốedcnn nóhrjii lạhfnbi thôbeefi, tựmwkm nhiêlunzn đppibi tớkzqfi căaskhn phòhazwng bêlunzn trong, quầaobgn árslbo cũusahng khôbeefng cởkpgxi, ngãuxls thẳldknng tắyvxhp lêlunzn giưsavokusing, híjvxgp mắyvxht lạhfnbi.

Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien bấaskht đppibyvxhc dĩkzqf nhìskncn mộjliut cárslbi, nghĩkzqf đppibếpekwn cho dùutvz chếpekwt ỳxdlqkpgx chỗunykfzydy, cũusahng sẽjliu chọbhzyc cho nàfzydng càfzydng thêlunzm khôbeefng vui, hôbeefm nay cóhrji lẽjliulunzn rờkusii khỏgrbti trưsavokzqfc, ngàfzydy mai lạhfnbi tớkzqfi nữfzyda!

“Ngưsavokusii tớkzqfi, giảqnfii nữfzyd nhâhfnbn nàfzydy vềgmie Triêlunzu Phưsavoppibng đppibiệjvxgn trôbeefng coi cho trẫmwkmm, khôbeefng cóhrji lệjvxgnh củphaca trẫmwkmm, khôbeefng cho phéudwxp bưsavokzqfc ra Triêlunzu Phưsavoppibng đppibiệjvxgn nửdgjua bưsavokzqfc!” Hạhfnb Hầaobgu Huyềgmien lạhfnbnh lùutvzng ra lệjvxgnh, sau đppibóhrji cuốedcni cùutvzng nhìskncn bêlunzn trong mộjliut cárslbi, mặyvxht âhfnbm trầaobgm đppibi ra ngoàfzydi.

Khi gian phòhazwng khôbeefi phụrcdsc lạhfnbi sựmwkm an tĩkzqfnh cầaobgn cóhrji, Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi khôbeefng hềgmie buồmrhnn ngủphac, lậzpqat ngưsavokusii ngồmrhni dậzpqay, sờkusi sờkusi đppibôbeefi hoa tai Tưsavo Nam Tuyệjvxgt tặyvxhng cho nàfzydng. Cũusahng đppibãuxls trôbeefi qua mộjliut ngàfzydy, sao hắyvxhn còhazwn chưsavoa tìskncm tớkzqfi?

“Hừlunz! Hoàfzydn toàfzydn mộjliut chúaobgt khôbeefng quan tâhfnbm cũusahng khôbeefng cóhrji!” Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi nghĩkzqf đppibếpekwn làfzyd cảqnfim thấaskhy tứudwxc ngựmwkmc, dùutvzng sứudwxc giựmwkmt hoa tai xuốedcnng, néudwxm ra ngoàfzydi. Kếpekw tiếpekwp lầaobgn nữfzyda ngãuxls đppibaobgu lêlunzn giưsavokusing, nhìskncn đppibygetnh rèhygnm che ngẩitrwn ngưsavokusii.

Hồmrhni lâhfnbu khôbeefng nghe thấaskhy tiếpekwng hoa tai đppibrcdsng sàfzydn nhàfzyd, Vâhfnbn Tuyếpekwt Phi cảqnfim thấaskhy kỳxdlq quárslbi, quay đppibaobgu nhìskncn qua, nam tửdgju mặyvxhc mộjliut bộjliu quầaobgn árslbo trắyvxhng nhưsavo tuyếpekwt đppibudwxng dựmwkma vàfzydo tưsavokusing, vuốedcnt ve hoa tai trong tay, khoảqnfinh khắyvxhc árslbnh mắyvxht giao nhau hắyvxhn dịfeohu dàfzydng cưsavokusii mộjliut tiếpekwng: “Nưsavoơfeohng tửdgju, ta nhớkzqffzydng lắyvxhm!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.