Đích Nữ Vương Phi

Chương 116-1 : Nương tử, ta nhớ nàng lắm! (1)

    trước sau   
“Bátmhl, Bátmhl Luâsmjgn, làqzaa chàqzaang thậtquet sao?” Còcxjcn chưrktia kịcrvgp vui mừydopng, liềxxujn bịcrvg sựcpegkufunh trưrktijqdvc mắtmhlt làqzaam cho hoảqzaang sợqzaakteti khôokctng ra lờkebei, giọydopng Mộbuqk Dung Thanh Y khôokctng thểgdmq tin mang sựcpeg rung đxefhbuqkng nhèqsnb nhẹllmr: “Chàqzaang... sao chàqzaang......”

“Nếoqheu ngưrktikebei đxefhãprxb đxefhưrktia đxefhếoqhen, Tạeemzp gia vôokct sựcpeg, xin đxefhưrktiqzaac cátmhlo lui trưrktijqdvc ~” Trưrktiơhedkng côokctng côokctng hàqzaanh lễdtexkteti.

Mộbuqk Dung Thanh Y khôokctng hềxxuj phảqzaan ứrhnlng, đxefhôokcti con ngưrktiơhedki chỉjzen tậtquep trung lêmrjfn khuôokctn mặhedkt nam nhâsmjgn trưrktijqdvc mặhedkt, nhìkufun ấtmhln đxefhưrktikebeng củcpega hắtmhln, tỉjzen mỉjzen quan sátmhlt, khôokctng bỏabnr qua bấtmhlt kỳyjzr chỗuztqqzaao.

Đluqaâsmjgy rõgzyfqzaang làqzaatmhl Luâsmjgn củcpega nàqzaang, nhưrkting khi nhìkufun thấtmhly átmhlnh mắtmhlt tĩbuqknh nhưrktirktijqdvc đxefhydopng kia, sựcpeg bấtmhlt an trong lòcxjcng nàqzaang bắtmhlt đxefhuztqu lan tỏabnra rộbuqkng ra.

“Bátmhl Luâsmjgn, chàqzaang...chàqzaang cóktet khỏabnre khôokctng?” Mộbuqk Dung Thanh Y giậtquet giậtquet khóktete miệlhrjng, làqzaam thếoqheqzaao cũbezpng khôokctng cưrktikebei nổrhnli, sau khi cứrhnlng ngắtmhlc nókteti ra nhữngplng lờkebei nàqzaay, chỉjzenktet thểgdmq sữngplng sờkebe đxefhrhnlng đxefhóktet.

“Đluqaa tạeemz quýuztq phi nưrktiơhedkng nưrktiơhedkng quan tâsmjgm, nôokctqzaai rấtmhlt khỏabnre ~” Tròcxjcng mắtmhlt Quan Bátmhl Luâsmjgn giốcndong nhưrkti mộbuqkt vũbezpng nưrktijqdvc tùcjwj, khôokctng chúubhxt phậtquep phồxxujng, cung kíxefhnh nhưrktirktiqzaang gỗuztq.


“Bátmhl Luâsmjgn, chàqzaang sao vậtquey? Cóktet phảqzaai chàqzaang giậtquen ta khôokctng? Trátmhlch ta lâsmjgu nhưrkti vậtquey khôokctng đxefhếoqhen cứrhnlu chàqzaang?” Hốcndoc mắtmhlt Mộbuqk Dung Thanh Y ửdtexng đxefhabnr, âsmjgm thanh nghẹllmrn ngàqzaao run rẩluqay, nàqzaang run run đxefhưrktia bàqzaan tay trắtmhlng muốcndot nhưrkti sứrhnl, muốcndon vuốcndot ve gưrktiơhedkng mặhedkt củcpega ngưrktikebei thưrktiơhedkng, chứrhnlng minh hắtmhln thậtquet sựcpeg tồxxujn tạeemzi, đxefhang ởlsht trưrktijqdvc mặhedkt nàqzaang.

Nhưrkting tạeemzi thờkebei đxefhiểgdmqm sắtmhlp chạeemzm đxefhếoqhen, Quan Bátmhl Luâsmjgn nghiêmrjfng mộbuqkt cátmhli, látmhlch ngưrktikebei trátmhlnh xa, lầuztqn nữngpla cung kíxefhnh cúubhxi đxefhuztqu: “Xin nưrktiơhedkng nưrktiơhedkng tựcpeg trọydopng!”

“Ha ha ~ tựcpeg trọydopng? Bâsmjgy giờkebe ngay cảqzaa việlhrjc đxefhgdmq ta đxefhcvlong mộbuqkt cátmhli cũbezpng khôokctng đxefhưrktiqzaac sao?” Hốcndoc mắtmhlt Mộbuqk Dung Thanh Y hơhedki ẩluqam, ngữngpl đxefhiệlhrju thêmrjfrktiơhedkng: “Trong khoảqzaang thờkebei gian nàqzaay mỗuztqi thờkebei mỗuztqi khắtmhlc ta đxefhxxuju nhớjqdv đxefhếoqhen chàqzaang, thậtquem chíxefhkufu cứrhnlu chàqzaang khôokctng tiếoqhec đxefhtmhlc tộbuqki Thátmhli hậtqueu vàqzaa Hoàqzaang thưrktiqzaang ~”

Tròcxjcng mắtmhlt Quan Bátmhl Luâsmjgn hơhedki đxefhqzaao, nhưrkting chỉjzenqzaa thoátmhlng qua, rấtmhlt nhanh đxefhãprxb khôokcti phụcvloc lạeemzi bìkufunh thưrktikebeng, lạeemznh nhạeemzt nhưrktibezp, khôokctng nókteti câsmjgu nàqzaao.

“Bátmhl Luâsmjgn, chàqzaang biếoqhet khôokctng? Giờkebe đxefhâsmjgy ta cátmhli gìkufubezpng khôokctng cóktet, chỉjzenktet chàqzaang...chàqzaang đxefhydopng dùcjwjng thátmhli đxefhbuqk nhưrkti vậtquey đxefhcndoi vớjqdvi ta đxefhưrktiqzaac khôokctng?” Giọydopng Mộbuqk Dung Thanh Y hơhedki run, cóktet chúubhxt lo lắtmhlng, trong mắtmhlt mơhedk hồxxuj toátmhlt ra sựcpeg khẩluqan cầuztqu.

tmhlng vẻjvnf tiểgdmqu Y nhưrkti thếoqhe khiếoqhen mìkufunh làqzaam sao hạeemz quyếoqhet tâsmjgm đxefhâsmjgy? Hai bêmrjfn cátmhlnh tay Quan Bátmhl Luâsmjgn nắtmhlm chặhedkt thàqzaanh quyềxxujn, trong átmhlnh mắtmhlt bìkufunh tĩbuqknh dưrktikebeng nhưrkti xuấtmhlt hiệlhrjn vàqzaai vếoqhet nứrhnlt, lộbuqk ra tia mátmhlu mátmhlu đxefhabnr.

“Bátmhl Luâsmjgn, chàqzaang...chàqzaang sao vậtquey?” Mộbuqk Dung Thanh Y trôokctng thấtmhly nam nhâsmjgn trưrktijqdvc mắtmhlt khátmhlc thưrktikebeng, vộbuqki vàqzaang chạeemzy tớjqdvi khẩluqan trưrktiơhedkng hỏabnri thăgzyfm.

Quan Bátmhl Luâsmjgn khẽxxujrktikebei mộbuqkt tiếoqheng, sắtmhlc mặhedkt trắtmhlng bệlhrjch cóktet chúubhxt khôokctng bìkufunh thưrktikebeng, hắtmhln lắtmhlc đxefhuztqu mộbuqkt cátmhli, hátmhl miệlhrjng, âsmjgm thanh khôokct khốcndoc nókteti: “Ta khôokctng sao, đxefhydopng lo!”

“Thậtquet àqzaa?” Mộbuqk Dung Thanh Y khôokctng yêmrjfn tâsmjgm tiếoqhep tụcvloc hỏabnri, giơhedk tay muốcndon kiểgdmqm tra mộbuqkt phen, lạeemzi bịcrvg mộbuqkt đxefhôokcti bàqzaan tay ngăgzyfn lạeemzi.

Nhìkufun vẻjvnf mặhedkt nữngpl nhâsmjgn trưrktijqdvc mắtmhlt khẩluqan trưrktiơhedkng khôokctng thôokcti, hìkufunh nhưrkti Quan Bátmhl Luâsmjgn nởlsht nụcvlorktikebei, mặhedkt màqzaay hơhedki cong cong. Hắtmhln do dựcpeg chốcndoc látmhlt, rốcndot cuộbuqkc khôokctng nhịcrvgn đxefhưrktiqzaac vưrktiơhedkn tay nhẹllmr nhàqzaang vuốcndot ve mặhedkt củcpega Mộbuqk Dung Thanh Y, chỗuztq đxefhuztqu ngóktetn tay chứrhnla đxefhcpegng sựcpegrktiu luyếoqhen khôokctng nỡdnbs.

“Tiểgdmqu Y, sau nàqzaay ta cóktet thểgdmq luôokctn ởlsht cạeemznh nàqzaang ~” Giọydopng nókteti Quan Bátmhl Luâsmjgn hơhedki trầuztqm, nhưrkti nỉjzen non vớjqdvi tìkufunh nhâsmjgn, chẳubhxng qua trong khoảqzaanh khắtmhlc ấtmhly lạeemzi trộbuqkn lẫyfckn mộbuqkt chúubhxt bi thưrktiơhedkng.

“Cóktet thậtquet khôokctng?” Mộbuqk Dung Thanh Y chợqzaat mởlsht to mắtmhlt, bỏabnr qua sựcpeg khóktet chịcrvgu trong lòcxjcng khi nãprxby, trong mắtmhlt đxefhuztqy tràqzaan mừydopng rỡdnbs, nàqzaang đxefhưrktia tay kéukhyo chặhedkt vạeemzt átmhlo trưrktijqdvc ngựcpegc hắtmhln, muốcndon cho hắtmhln dựcpega vàqzaao nàqzaang gầuztqn hơhedkn mộbuqkt chúubhxt.

“Thậtquet ~” Quan Bátmhl Luâsmjgn nhẹllmr nhàqzaang gậtquet đxefhuztqu, phíxefha dưrktijqdvi con ngưrktiơhedki đxefhen nhátmhlnh che giấtmhlu sóktetng lớjqdvn mãprxbnh liệlhrjt.


“Thậtquet tốcndot quátmhl, Bátmhl Luâsmjgn!” Mộbuqk Dung Thanh Y kíxefhch đxefhbuqkng đxefhưrktia tay vòcxjcng chắtmhlc eo Quan Bátmhl Luâsmjgn, vùcjwji đxefhuztqu vàqzaao trong ngựcpegc củcpega hắtmhln, nhỏabnr nhẹllmrkteti: “Bátmhl Luâsmjgn, đxefhqzaai thêmrjfm mộbuqkt thờkebei gian ngắtmhln nữngpla, chúubhxng ta cóktet thểgdmq danh chátmhlnh ngôokctn thuậtquen ởlshtcjwjng mộbuqkt chỗuztq, đxefhếoqhen lúubhxc đxefhóktet ta muốcndon sinh con cho chàqzaang, lưrktiu giữngpl đxefhrhnla béukhy mang huyếoqhet thốcndong hai ngưrktikebei chúubhxng ta!”

Mộbuqk Dung Thanh Y từydop trong lòcxjcng hắtmhln ngẩluqang đxefhuztqu lêmrjfn, mắtmhlt sátmhlng trong, ngọydopt ngàqzaao cưrktikebei nókteti: “Nhấtmhlt đxefhcrvgnh rấtmhlt đxefhátmhlng yêmrjfu!”

Quan Bátmhl Luâsmjgn tham luyếoqhen ngưrktikebei dịcrvgu dàqzaang nhưrktirktijqdvc nàqzaay, ngửdtexi đxefhưrktiqzaac mùcjwji hưrktiơhedkng nữngpl nhâsmjgn thoang thoảqzaang quen thuộbuqkc, đxefhtmhlm mìkufunh vàqzaao trong đxefhóktet, nhưrkting khi nghe đxefhưrktiqzaac hai từydop đxefhrhnla béukhy, toàqzaan thâsmjgn hắtmhln chấtmhln đxefhbuqkng, từydop từydopukhyo dàqzaai khoảqzaang cátmhlch vớjqdvi nàqzaang.

“Tiểgdmqu Y, chúubhxng ta khôokctng thểgdmq, ta khôokctng thểgdmq cho......” Quan Bátmhl Luâsmjgn giốcndong nhưrkti đxefhèqsnbukhyn khổrhnl sởlsht cựcpegc lớjqdvn, nhỏabnr giọydopng nókteti.

“Khôokctng thểgdmq cho cátmhli gìkufu?” Mộbuqk Dung Thanh Y cau màqzaay, khôokctng rõgzyf châsmjgn tưrktijqdvng, cong môokcti, hơhedki sợqzaa hỏabnri: “Chàqzaang...Cóktet phảqzaai chàqzaang cóktet chuyệlhrjn gìkufu gạeemzt ta khôokctng?”

Mớjqdvi vừydopa rồxxuji còcxjcn ôokctn hòcxjca bắtmhln ra bốcndon phíxefha, nhưrkting bâsmjgy giờkebe lạeemzi rơhedki vàqzaao yêmrjfn tĩbuqknh nhưrkti chếoqhet, loátmhlng thoátmhlng cóktet thểgdmq nghe thấtmhly tiếoqheng látmhlsmjgy bịcrvg gióktet thổrhnli phátmhlt ra âsmjgm thanh sàqzaan sạeemzt.

Đluqaúubhxng lúubhxc bầuztqu khôokctng khíxefh lạeemznh lẽxxujo ngàqzaay mộbuqkt khuếoqhech đxefheemzi, Quan Bátmhl Luâsmjgn chợqzaat cúubhxi đxefhuztqu nởlsht nụcvlorktikebei, lắtmhlc đxefhuztqu mộbuqkt cátmhli, ngưrkting mắtmhlt nhìkufun Mộbuqk Dung Thanh Y, giọydopng nókteti đxefhuztqy tràqzaan tuyệlhrjt vọydopng: “Ta khôokctng thểgdmq cho nàqzaang đxefhrhnla béukhy, khôokctng cho đxefhưrktiqzaac, ta đxefhãprxb khôokctng còcxjcn làqzaa mộbuqkt nam nhâsmjgn châsmjgn chíxefhnh rồxxuji, làqzaam sao cho nàqzaang đxefhrhnla béukhy đxefhâsmjgy?” Càqzaang nókteti đxefhếoqhen phíxefha sau càqzaang kíxefhch đxefhbuqkng khổrhnl sởlsht, cho đxefhếoqhen khi khóktete mắtmhlt cóktet chúubhxt ưrktijqdvt, hắtmhln muốcndon ởlshtcjwjng nàqzaang cảqzaa đxefhkebei, nhưrkting hắtmhln lạeemzi đxefhátmhlnh mấtmhlt tưrktitmhlch làqzaam mẹllmr củcpega nàqzaang!

Giốcndong nhưrkti sấtmhlm séukhyt giữngpla trờkebei quang, ầuztqm vang khiếoqhen đxefhuztqu óktetc Mộbuqk Dung Thanh Y chợqzaat trởlshtmrjfn trốcndong rỗuztqng. Lúubhxc nàqzaay nàqzaang mớjqdvi chúubhx ýuztq tớjqdvi quầuztqn átmhlo Quan Bátmhl Luâsmjgn, nhớjqdv lạeemzi nụcvlorktikebei quỷsqbh dịcrvg củcpega Hạeemz Hầuztqu Huyềxxujn, thìkufu ra hắtmhln nókteti đxefhgdmqtmhl Luâsmjgn vĩbuqknh viễdtexn ởlsht chung vớjqdvi nàqzaang làqzaa ýuztqqzaay, hắtmhln biếoqhen Bátmhl Luâsmjgn củcpega nàqzaang thàqzaanh thátmhli giátmhlm!

“Bâsmjgy giờkebeqzaang khôokctng phảqzaai bắtmhlt đxefhuztqu ghéukhyt bỏabnr ta đxefhóktet chứrhnl?” Quan Bátmhl Luâsmjgn nhìkufun vàqzaao gưrktiơhedkng mặhedkt trắtmhlng bệlhrjch, hoảqzaang sợqzaa giốcndong nhưrkti nhìkufun thấtmhly quỷsqbh củcpega nữngpl tửdtex, trong lòcxjcng vừydopa đxefhau lạeemzi vừydopa thưrktiơhedkng: “Tiểgdmqu Y, nếoqheu nhưrktiqzaang khôokctng muốcndon nhìkufun thấtmhly ta...hiệlhrjn tạeemzi ta liềxxujn xin hoàqzaang thưrktiqzaang đxefhgdmq ta xuấtmhlt cung!”

Tạeemzi mộbuqkt khắtmhlc tuyệlhrjt vọydopng xoay ngưrktikebei kia, Mộbuqk Dung Thanh Y bỗuztqng nhiêmrjfn di chuyểgdmqn, xôokctng lêmrjfn ôokctm lấtmhly hắtmhln, lớjqdvn tiếoqheng khóktetc nókteti: “Đluqaydopng đxefhi đxefhydopng đxefhi...... Tạeemzi sao? Tạeemzi sao hắtmhln phảqzaai làqzaam nhưrkti vậtquey? Vìkufu sao lạeemzi đxefhcndoi xửdtex vớjqdvi ta nhưrkti vậtquey? Ta chỉjzen muốcndon đxefhưrktiqzaac hạeemznh phúubhxc, tạeemzi sao lạeemzi khóktet khăgzyfn đxefhếoqhen vậtquey?”

Quầuztqn átmhlo trêmrjfn lưrkting nóktetng rựcpegc, khiếoqhen Quan Bátmhl Luâsmjgn khôokctng thểgdmq cấtmhlt bưrktijqdvc tiếoqhep, nhẫyfckn tâsmjgm muốcndon rờkebei khỏabnri, hắtmhln xoay ngưrktikebei ôokctm Mộbuqk Dung Thanh Y vàqzaao trong ngựcpegc, dịcrvgu dàqzaang an ủcpegi: “Tiểgdmqu Y, nhưrkti vậtquey cũbezpng tốcndot, nàqzaang cóktet thểgdmq an tâsmjgm làqzaam Hoàqzaang quýuztq phi củcpega nàqzaang, màqzaa ta cũbezpng cóktet thểgdmq danh chátmhlnh ngôokctn thuậtquen ởlsht chung vớjqdvi nàqzaang!”

“Nhưrkting ta khôokctng muốcndon chàqzaang biếoqhen thàqzaanh nhưrkti vậtquey!” Mộbuqk Dung Thanh Y khàqzaan khàqzaan héukhyt lêmrjfn, thiếoqheu niêmrjfn cao gầuztqy nho nhãprxb trong tríxefh nhớjqdv giốcndong nhưrkti thoátmhlng cátmhli cátmhlch xa nàqzaang, hắtmhln khôokctng nêmrjfn bịcrvg nhưrkti vậtquey! Khôokctng nêmrjfn!

“Bátmhl Luâsmjgn, chàqzaang ởlsht đxefhâsmjgy chờkebe ta!” Mộbuqk Dung Thanh Y giãprxby từydop trong ngựcpegc Quan Bátmhl Luâsmjgn ra ngoàqzaai, átmhlnh mắtmhlt kiêmrjfn đxefhcrvgnh, lan tỏabnra dàqzaay đxefhhedkc thùcjwj hậtquen: “Ta muốcndon đxefhi tìkufum hắtmhln, tìkufum hắtmhln hỏabnri cho rõgzyf!”


Trưrktikebeng Nhạeemzc đxefhiệlhrjn làqzaahedki an tĩbuqknh nhấtmhlt trong hoàqzaang cung, cátmhlch Càqzaan Thanh đxefhiệlhrjn rấtmhlt xa, cung đxefhiệlhrjn nàqzaay bìkufunh thưrktikebeng làqzaa cho mệlhrjnh phụcvlo củcpega triềxxuju đxefhìkufunh ởlsht, Vâsmjgn Tuyếoqhet Phi bịcrvg an bàqzaay tạeemzi đxefhâsmjgy.

“Phỉjzen nhi, thứrhnlc ăgzyfn nàqzaay đxefhxxuju làqzaa nhữngplng móktetn trưrktijqdvc kia nàqzaang thíxefhch nhấtmhlt, ta đxefhhedkc biệlhrjt tìkufum vềxxujmrjfn đxefhuztqu bếoqhep đxefhãprxbtmhlo lãprxbo hồxxuji hưrktiơhedkng, nàqzaang nếoqhem thửdtex mộbuqkt chúubhxt mùcjwji vịcrvgktet phảqzaai giốcndong nhau nhưrkti đxefhúubhxc hay khôokctng!” Áettinh mắtmhlt Hạeemz Hầuztqu Huyềxxujn cưrkting chiềxxuju, cầuztqm đxefhũbezpa gấtmhlp thứrhnlc ăgzyfn bỏabnrqzaao trong chéukhyn Vâsmjgn Tuyếoqhet Phi, khóktete miệlhrjng thỉjzennh thoảqzaang vui thíxefhch cong lêmrjfn.

Con ngưrktiơhedki Vâsmjgn Tuyếoqhet Phi bỗuztqng nhiêmrjfn trầuztqm xuốcndong, gấtmhlp từydopng đxefhũbezpa thứrhnlc ăgzyfn đxefhgdmq lạeemzi lêmrjfn bàqzaan, sau đxefhóktet tựcpegkufunh đxefhưrktia tay gấtmhlp lấtmhly thứrhnlc ăgzyfn.

Hạeemz Hầuztqu Huyềxxujn che giấtmhlu mấtmhlt mátmhlc đxefhau đxefhjqdvn trong mắtmhlt, đxefhrhnlng lêmrjfn róktett mộbuqkt ly tràqzaa, săgzyfn sóktetc đxefhhedkt ởlshtmrjfn tay trátmhli Vâsmjgn Tuyếoqhet Phi.

“Ta cóktet tay cóktet châsmjgn, khôokctng cầuztqn ngưrktiơhedki vìkufu ta làqzaam nhữngplng chuyệlhrjn nàqzaay!” Vâsmjgn Tuyếoqhet Phi đxefhluqay nưrktijqdvc tràqzaa ra, từydop chốcndoi thẳubhxng thừydopng.

Hạeemz Hầuztqu Huyềxxujn chau màqzaay lạeemzi, thậtquet sâsmjgu ngưrkting mắtmhlt nhìkufun Vâsmjgn Tuyếoqhet Phi, yếoqheu ớjqdvt đxefhátmhlp nhưrkti tiếoqheng muỗuztqi kêmrjfu: “Phỉjzen nhi, ta chỉjzen muốcndon đxefhcndoi xửdtex tốcndot vớjqdvi nàqzaang!”

smjgn Tuyếoqhet Phi đxefhùcjwjng mộbuqkt tiếoqheng đxefhgdmq đxefhũbezpa xuốcndong, làqzaanh lạeemznh liếoqhec mắtmhlt nhìkufun Hạeemz Hầuztqu Huyềxxujn, átmhlnh mắtmhlt trầuztqm tĩbuqknh lýuztq tríxefh: “Ta vàqzaa ngưrktiơhedki sớjqdvm đxefhãprxb khôokctng còcxjcn mộbuqkt phâsmjgn quan hệlhrj, ta làqzaasmjgn Tuyếoqhet Phi, khôokctng phảqzaai Tiếoqhet Phỉjzen, kíxefhnh xin hoàqzaang thưrktiqzaang nhớjqdv đxefhiểgdmqm nàqzaay, chớjqdv gọydopi Phỉjzen nhi, chúubhxng ta khôokctng quen!”

Trôokctng thấtmhly átmhlnh mắtmhlt giốcndong nhưrkti đxefhang nhìkufun mộbuqkt ngưrktikebei xa lạeemz, Hạeemz Hầuztqu Huyềxxujn khổrhnl sởlsht, im lặhedkng hồxxuji lâsmjgu, ngưrktijqdvc mắtmhlt khẩluqan cầuztqu: “Phỉjzen nhi, đxefhydopng từydop chốcndoi ta nhưrkti vậtquey...ta biếoqhet sai rồxxuji, cho ta mộbuqkt cơhedk hộbuqki đxefhxxujn bùcjwj đxefhi!”

“Đluqaxxujn bùcjwj? Ha ha ~ Hoàqzaang thưrktiqzaang nghiêmrjfm trọydopng quátmhl rồxxuji!” Vâsmjgn Tuyếoqhet Phi mấtmhlp mátmhly môokcti, ngữngpl đxefhiệlhrju hơhedki trầuztqm xuốcndong.

“Phỉjzen nhi, ta rấtmhlt nghiêmrjfm túubhxc, nàqzaang ra bấtmhlt cứrhnl đxefhiềxxuju kiệlhrjn gìkufu ta cũbezpng đxefhxxuju đxefhátmhlp ứrhnlng, chỉjzen cầuztqn nàqzaang vui vẻjvnf!” Hạeemz Hầuztqu Huyềxxujn cóktet chúubhxt kíxefhch đxefhbuqkng nókteti.

“Vậtquey bâsmjgy giờkebe ngưrktiơhedki đxefhgdmq ta xuấtmhlt cung, ta liềxxujn vui vẻjvnf!” Vâsmjgn Tuyếoqhet Phi nhíxefhu chặhedkt lôokctng màqzaay, chốcndong tầuztqm mắtmhlt lạeemzi Hạeemz Hầuztqu Huyềxxujn, kiêmrjfn đxefhcrvgnh nókteti.

“Trừydop đxefhiềxxuju nàqzaay!” Hạeemz Hầuztqu Huyềxxujn khôokctng chúubhxt nghĩbuqk ngợqzaai cựcpeg tuyệlhrjt, hắtmhln thậtquet vấtmhlt vảqzaa mớjqdvi chờkebe đxefhưrktiqzaac cơhedk hộbuqki mộbuqkt mìkufunh ởlsht chung vớjqdvi nàqzaang, sao cóktet thểgdmq dễdtexqzaang thảqzaaqzaang đxefhi nhưrkti vậtquey!

“Vậtquey thìkufubezpng đxefhydopng cóktetkteti dễdtex nghe nhưrkti vậtquey, sẽxxuj chỉjzenqzaam ta càqzaang thêmrjfm ghêmrjf tởlshtm thôokcti!” Sắtmhlc mặhedkt Vâsmjgn Tuyếoqhet Phi hơhedki trầuztqm xuốcndong, chátmhln ghéukhyt nókteti.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.