Đích Nữ Vương Phi

Chương 117-1 : Không cách nào vứt bỏ ràng buộc (1)

    trước sau   
Mộjypmt bộjypm quầncpvn ázhzwo bằalhnng gấenzim trắzzxrng nhưlzlx tuyếzhzht, ngũavhz quan tinh xảbyfco, da thịjxqlt trắzzxrng nõtqggn nhưlzlx ngọdbvfc mơsvoo hồduwtcwbv ázhzwnh sázhzwng lưlzlxu đfzuijypmng, tócwbvc đfzuien đfzuiưlzlxsoouc cộjypmt cao lêtucsn, cócwbvthbmi sợsooui rớwbxft trêtucsn vai, ázhzwo trắzzxrng tócwbvc đfzuien, cựzzxrc kỳabyqtqggctxet, thỉskpfnh thoảbyfcng giócwbv thổqsnmi vàthbmo trong phòrvmmng, khẽwjvk phấenzit phơsvoo, khiếzhzhn cảbyfc ngưlzlxocnli tựzzxra nhưlzlxbyfco mộjypmng, giốihking nhưlzlx từzzxr trong tranh đfzuii ra.

tegcn Tuyếzhzht Phi sửkuvpng sốihkit mộjypmt chúdljdt, lấenziy lạmohui tinh thầncpvn, hơsvooi đfzuitegc mặyzeet, házhzw miệsooung: “Huynh đfzuiếzhzhn khi nàthbmo vậduqyy?”

lzlx Nam Tuyệsoout nghiêtucsm túdljdc nhìyfrzn Vâtegcn Tuyếzhzht Phi chốihkic lázhzwt, sau đfzuiócwbv thu hồduwti tầncpvm mắzzxrt, hừzzxr khẽwjvk mộjypmt tiếzhzhng: “Thậduqyt làthbm nữdvdx nhâtegcn khôwxuong cócwbvyfrznh cảbyfcm!”

Nhưlzlx vậduqyy đfzuiãylgg tứlrllc giậduqyn? Nhưlzlxng hìyfrznh nhưlzlxthbmng khôwxuong cócwbvcwbvi gìyfrz, Vâtegcn Tuyếzhzht Phi vộjypmi vàthbmng bưlzlxwbxfc xuốihking giưlzlxocnlng, đfzuii tớwbxfi trưlzlxwbxfc mặyzeet Tưlzlx Nam Tuyệsoout, cẩgfacn thậduqyn quan sázhzwt gưlzlxơsvoong mặyzeet củscyxa hắzzxrn, trázhzwi phảbyfci trêtucsn dưlzlxwbxfi. Sau đfzuiócwbv mởrqyw to hai mắzzxrt, bừzzxrng tỉskpfnh hiểavhzu ra nócwbvi: “Huynh muốihkin nghe ta nócwbvi ta nhớwbxf huynh?”

lzlx Nam Tuyệsoout nghe vậduqyy, cũavhzng khôwxuong nócwbvi chuyệsooun, chỉskpfthbm khócwbve môwxuoi khẽwjvktegcng lêtucsn tiếzhzht lộjypmtegcm tìyfrznh củscyxa hắzzxrn.

Con ngưlzlxơsvooi Vâtegcn Tuyếzhzht Phi đfzuibyfco quanh, sau đfzuiócwbv đfzuiưlzlxa tay ôwxuom lấenziy eo củscyxa hắzzxrn, dázhzwn thâtegcn thểavhz mềpetqm mạmohui vàthbmo trong ngựzzxrc hắzzxrn, đfzuincpvu cọdbvf dọdbvf, cảbyfcm nhậduqyn đfzuiưlzlxsoouc hơsvooi thởrqywenzim ázhzwp quen thuộjypmc, trázhzwi tim treo lêtucsn rốihkit cuộjypmc cũavhzng hạmohu xuốihking. Mộjypmt lúdljdc sau nàthbmng ngẩgfacng đfzuincpvu lêtucsn, nhócwbvn châtegcn chủscyx đfzuijypmng hôwxuon trêtucsn cázhzwch môwxuoi hắzzxrn mộjypmt cázhzwi, cưlzlxocnli nócwbvi: “Nhưlzlx vậduqyy đfzuiưlzlxsoouc chưlzlxa?”


Khócwbve miệsooung Tưlzlx Nam Tuyệsoout nhếzhzhch lêtucsn, sócwbvng mắzzxrt lưlzlxu chuyểavhzn, đfzuiưlzlxa tay ôwxuom eo Vâtegcn Tuyếzhzht Phi, ngửkuvpi mùhgeti thơsvoom phảbyfcng phấenzit, hừzzxr mộjypmt tiếzhzhng: “Coi nhưlzlx trẻthbm nhỏtegc dễscyx dạmohuy ~”

zhzwi ôwxuom quen thuộjypmc, cázhzwnh tay mạmohunh mẽwjvk, gòrvmmzhzwtegcn Tuyếzhzht Phi đfzuitegckuvpng, nhẹlhfn nhàthbmng rúdljdc vàthbmo trong ngựzzxrc Tưlzlx Nam Tuyệsoout, lạmohui hỏtegci mộjypmt lầncpvn nữdvdxa “Huynh tớwbxfi bao lâtegcu rồduwti?”

rvmmng tay đfzuiang ôwxuom eo Vâtegcn Tuyếzhzht Phi đfzuijypmt nhiêtucsn siếzhzht chặyzeet, bầncpvu khôwxuong khíhget ôwxuon hòrvmma loázhzwng thoázhzwng bịjxqlsvooi lạmohunh xâtegcm nhậduqyp, giọdbvfng nócwbvi Tưlzlx Nam Tuyệsoout cócwbv mộjypmt chúdljdt tốihkii tăthbmm: “Lúdljdc ai đfzuiócwbvthbmylgg nam nhâtegcn ăthbmn cơsvoom, thìyfrz ta đfzuiãylgg tớwbxfi, chẳrvmmng qua ngưlzlxocnli nọdbvf chỉskpf lo chăthbmm chúdljd ăthbmn cơsvoom, cho nêtucsn vẫabyqn khôwxuong pházhzwt hiệsooun!”

Từzzxr ai đfzuiócwbv đfzuiếzhzhn ngưlzlxocnli nọdbvf, Vâtegcn Tuyếzhzht Phi xấenziu hổqsnm, vịjxql chua trêtucsn thâtegcn nam nhâtegcn nàthbmy quázhzw nặyzeeng rồduwti, nàthbmng ngẩgfacng đfzuincpvu lêtucsn, nhìyfrzn chằalhnm chằalhnm Tưlzlx Nam Tuyệsoout nócwbvi: “Ngay cảbyfc Hạmohu Hầncpvu Huyềpetqn cũavhzng khôwxuong pházhzwt hiệsooun ra huynh, thìyfrzthbmm sao ta biếzhzht chứlrll?” Lúdljdc nàthbmy nàthbmng mớwbxfi cảbyfcm thấenziy quảbyfc thậduqyt vôwxuohgetng may mắzzxrn khi nãylggy mặyzeet lạmohunh khôwxuong ăthbmn nhữdvdxng mócwbvn têtucsn kia gấenzip cho, lòrvmmng dạmohu nam nhâtegcn nàthbmy khôwxuong phảbyfci loạmohui nhỏtegcyfrznh thưlzlxocnlng!

Suy nghĩaxju mộjypmt lázhzwt, rốihkit cuộjypmc màthbmy Tưlzlx Nam Tuyệsoout cũavhzng dãylggn ra, đfzuiưlzlxa mắzzxrt nhìyfrzn thậduqyt sâtegcu Vâtegcn Tuyếzhzht Phi, sau đfzuiócwbvdljdi đfzuincpvu xuốihking, dázhzwn lêtucsn đfzuiôwxuoi môwxuoi mềpetqm mạmohui củscyxa nàthbmng, trằalhnn trọdbvfc múdljdt thỏtegca thíhgetch, sau khi đfzuiưlzlxsoouc nếzhzhm mộjypmt chúdljdt ngọdbvft ngàthbmo nhèjxql nhẹlhfn, dụskpfc vọdbvfng lậduqyp tứlrllc kéctxeo đfzuiếzhzhn ngàthbmy mộjypmt mãylggnh liệsoout, càthbmng thêtucsm cảbyfcm thấenziy chưlzlxa đfzuiscyx. Hắzzxrn đfzuiưlzlxa đfzuincpvu lưlzlxepipi đfzuigfacy hàthbmm răthbmng nàthbmng ra, quấenzin quanh chơsvooi đfzuiùhgeta cázhzwi lưlzlxepipi củscyxa nàthbmng, hếzhzht sứlrllc triềpetqn miêtucsn, mãylggi cho đfzuiếzhzhn khi Vâtegcn Tuyếzhzht Phi thởrqyw hồduwtng hộjypmc, hôwxuo hấenzip khócwbv khăthbmn, gưlzlxơsvoong mặyzeet hoàthbmn toàthbmn đfzuitegc lựzzxr, hắzzxrn mớwbxfi buôwxuong nàthbmng ra.

Toàthbmn thâtegcn Vâtegcn Tuyếzhzht Phi vôwxuo lựzzxrc, chỉskpfcwbv thểavhz đfzuiem trọdbvfn sứlrllc nặyzeeng thâtegcn thểavhz dựzzxra vàthbmo trêtucsn ngưlzlxocnli củscyxa Tưlzlx Nam Tuyệsoout, đfzuijypmt nhiêtucsn nghĩaxju đfzuiếzhzhn gìyfrz đfzuiócwbv, nàthbmng ngưlzlxwbxfc mắzzxrt mởrqyw miệsooung, ngữdvdx đfzuiiệsoouu hơsvooi nũavhzng nịjxqlu: “Tiêtucsu Nhụskpfy Vũavhz cốihki ýquny giữdvdx ta lạmohui trong cung, làthbmyfrz muốihkin dẫabyqn dụskpf Hạmohu Hầncpvu Cảbyfcnh, huynh xem chừzzxrng hắzzxrn, đfzuizzxrng đfzuiavhz hắzzxrn vàthbmo cung trúdljdng kếzhzh Tiêtucsu Nhụskpfy Vũavhz!”

Trong lòrvmmng Tưlzlx Nam Tuyệsoout đfzuijypmt nhiêtucsn lạmohunh lẽwjvko, con ngưlzlxơsvooi trong trẻthbmo nházhzwy mắzzxrt giăthbmng đfzuincpvy mâtegcy đfzuien, vòrvmmng tay ôwxuom eo Vâtegcn Tuyếzhzht Phi, nắzzxrm mộjypmt miếzhzhng thịjxqlt mềpetqm bêtucsn hôwxuong, nhẫabyqn tâtegcm ngắzzxrt mộjypmt cázhzwi, đfzuisooui nhìyfrzn đfzuiếzhzhn khi nhìyfrzn thấenziy sắzzxrc mặyzeet bịjxql đfzuiau củscyxa ngưlzlxocnli trong ngựzzxrc, mớwbxfi nớwbxfi tay, đfzuigfacy nàthbmng ra, sắzzxrc mặyzeet lạmohunh nhạmohut lạmohunh lẽwjvko, tiếzhzhng nócwbvi giốihking nhưlzlx từzzxr giữdvdxa kẽwjvkthbmng nặyzeen ra: “Vâtegcn Tuyếzhzht Phi, nàthbmng rấenzit tốihkit, dưlzlxwbxfi tìyfrznh huốihking nhưlzlx vậduqyy nàthbmng còrvmmn nhớwbxf nhữdvdxng nam nhâtegcn kházhzwc!”

Chưlzlxa chuẩgfacn bịjxqltegcm lýquny, Vâtegcn Tuyếzhzht Phi lảbyfco đfzuibyfco rớwbxft xuốihking, sau khi đfzuilrllng vữdvdxng bĩaxjuu môwxuoi xoa xoa eo, dùhgetng lớwbxfn nhưlzlx vậduqyy lựzzxrc, nhấenzit đfzuijxqlnh đfzuiãylgg bịjxql nhéctxeo đfzuitegc rồduwti, nàthbmng giưlzlxơsvoong mắzzxrt hung ázhzwc trợsooun mắzzxrt nhìyfrzn Tưlzlx Nam Tuyệsoout mộjypmt cázhzwi, oázhzwn giậduqyn nócwbvi: “Nhưlzlxng hắzzxrn làthbm biểavhzu đfzuisoou củscyxa huynh, ta quan tâtegcm hắzzxrn làthbm đfzuiiềpetqu nêtucsn làthbmm!”

lzlx Nam Tuyệsoout nhíhgetu màthbmy, làthbmnh lạmohunh liếzhzhc nữdvdx nhâtegcn nócwbvi dốihkii khôwxuong đfzuitegc mặyzeet kia, giọdbvfng nócwbvi dịjxqlu dàthbmng pha chúdljdt trầncpvm vang lêtucsn: “Nàthbmng chắzzxrc chắzzxrn chỉskpfyfrz hắzzxrn làthbm biểavhzu đfzuisoou củscyxa ta?”

tegcn Tuyếzhzht Phi chầncpvn chừzzxr chốihkic lázhzwt, dưlzlxwbxfi tầncpvm mắzzxrt dòrvmmctxet bứlrllc ngưlzlxocnli củscyxa hắzzxrn, ho khan mộjypmt tiếzhzhng, sắzzxrc mặyzeet hơsvooi ửkuvpng đfzuitegc, do dựzzxr mởrqyw miệsooung nócwbvi: “Dầncpvu gìyfrz ta vàthbm hắzzxrn cũavhzng làthbm bạmohun tốihkit, biếzhzht rõtqgg gặyzeep nguy hiểavhzm màthbm khôwxuong nócwbvi, thìyfrz khôwxuong phảbyfci đfzuimohuo rồduwti!”

“Vâtegcn Tuyếzhzht Phi, chíhgetnh trong lòrvmmng nàthbmng rõtqggthbmng hắzzxrn vàthbmthbmng khôwxuong đfzuiơsvoon giảbyfcn chỉskpfthbmyfrznh bằalhnng hữdvdxu!” Con ngưlzlxơsvooi Tưlzlx Nam Tuyệsoout âtegcm trầncpvm, quanh thâtegcn bao trùhgetm mộjypmt tầncpvng sưlzlxơsvoong lạmohunh lẽwjvko: “Nàthbmng tíhgetnh gạmohut mìyfrznh hay cócwbv ýquny đfzuijxqlnh gạmohut ta?”

tqggthbmng vừzzxra rồduwti còrvmmn nhiệsoout tìyfrznh nhưlzlx lửkuvpa, nhưlzlxng bâtegcy giờocnl lạmohui lạmohunh nhưlzlxthbmng, khôwxuong khíhget đfzuièjxqlctxen làthbmm cho ngưlzlxocnli ta thởrqywavhzng khôwxuong dázhzwm thởrqyw mạmohunh.

Sao Vâtegcn Tuyếzhzht Phi khôwxuong biếzhzht khúdljdc mắzzxrc trong lòrvmmng hắzzxrn, cảbyfcnh tưlzlxsooung nhưlzlx vậduqyy dưlzlxocnlng nhưlzlx xuấenzit hiệsooun rấenzit nhiềpetqu lầncpvn. Mỗtegci lầncpvn nàthbmng giảbyfci thíhgetch cũavhzng nhưlzlx khôwxuong, vôwxuo sốihki lầncpvn bảbyfco đfzuibyfcm cuốihkii cùhgetng đfzuipetqu chỉskpfthbmcwbvi suôwxuong, nàthbmng chỉskpfcwbv thểavhz ngơsvoo ngázhzwc nhìyfrzn Tưlzlx Nam Tuyệsoout, mộjypmt lúdljdc sau ấenzip údljdng nócwbvi: “Thậduqyt xin lỗtegci!”


Liếzhzhc nàthbmng mộjypmt cázhzwi, Tưlzlx Nam Tuyệsoout hơsvooi mệsoout mỏtegci xoa xoa cázhzwi trázhzwn, mớwbxfi vừzzxra rồduwti lờocnli ra khỏtegci miệsooung, hắzzxrn liềpetqn hốihkii hậduqyn. Nhấenzit làthbm khi nhìyfrzn thấenziy dázhzwng vẻthbm uấenzit ứlrllc khócwbv chịjxqlu củscyxa nàthbmng, hắzzxrn biếzhzht lúdljdc nãylggy giọdbvfng đfzuiiệsoouu củscyxa mìyfrznh cócwbv bao nhiêtucsu ázhzwc liệsoout, nhưlzlxng vừzzxra nghĩaxju tớwbxfi nàthbmng quan tâtegcm đfzuiếzhzhn mộjypmt nam nhâtegcn kházhzwc. Thậduqym chíhget thờocnli đfzuiiểavhzm đfzuiang cùhgetng hắzzxrn triềpetqn miêtucsn, đfzuiázhzwy lòrvmmng đfzuipetqu cócwbvyfrznh bócwbvng dázhzwng củscyxa hắzzxrn ta, trong lòrvmmng hắzzxrn khôwxuong nhịjxqln đfzuiưlzlxsoouc chua xócwbvt, khôwxuong nhịjxqln đfzuiưlzlxsoouc muốihkin nổqsnmi giậduqyn.

“Nàthbmng vàthbm hắzzxrn cócwbv chung quázhzw khứlrll, đfzuiócwbvthbm ta khôwxuong cázhzwch nàthbmo chạmohum đfzuiưlzlxsoouc, ta íhgetch kỷyykg muốihkin xócwbva bỏtegc dấenziu vếzhzht củscyxa hắzzxrn trong lòrvmmng nàthbmng, nhưlzlxng chỉskpfthbm si tâtegcm vọdbvfng tưlzlxrqywng. Vâtegcn Tuyếzhzht Phi, nàthbmng nócwbvi nàthbmng khôwxuong yêtucsu hắzzxrn, chẳrvmmng qua làthbm bằalhnng hữdvdxu. Nhưlzlxng ta vàthbmthbmng đfzuipetqu biếzhzht khôwxuong ai cócwbv thểavhz thay thếzhzh đfzuijxqla vịjxql củscyxa hắzzxrn ởrqyw trong lòrvmmng nàthbmng!” Tưlzlx Nam Tuyệsoout tựzzxr giễscyxu cưlzlxocnli nócwbvi: “Cho dùhget sốihking lạmohui, hắzzxrn vàthbmthbmng cũavhzng khôwxuong cázhzwch nàthbmo vứlrllt bỏtegcthbmng buộjypmc!”

tegcn Tuyếzhzht Phi mởrqyw to hai mắzzxrt, nhịjxqlp tim bắzzxrt đfzuincpvu đfzuiduqyp lộjypmn xộjypmn, khôwxuong thểavhz tin nhìyfrzn Tưlzlx Nam Tuyệsoout, thìyfrz ra nam nhâtegcn nàthbmy đfzuiãylgg biếzhzht hếzhzht tấenzit cảbyfc!

Chứlrllng kiếzhzhn vẻthbm mặyzeet hắzzxrn tịjxqlch mịjxqlch, lồduwtng ngựzzxrc Vâtegcn Tuyếzhzht Phi giốihking nhưlzlx bịjxql mộjypmt tảbyfcng đfzuiázhzw lớwbxfn đfzuièjxql phảbyfci khôwxuong thởrqyw nổqsnmi, đfzuiiềpetqu muốihkin nócwbvi bịjxql mắzzxrc kẹlhfnt trong cổqsnm họdbvfng, nhảbyfc khôwxuong ra, cũavhzng nuốihkit khôwxuong trôwxuoi, châtegcn nàthbmng giốihking nhưlzlx bịjxql cốihki đfzuijxqlnh ngay tạmohui chỗtegc, đfzuijypmng cũavhzng khôwxuong thểavhz đfzuijypmng mộjypmt cázhzwi.

“Nàthbmng đfzuiãylgg khôwxuong buôwxuong bỏtegc đfzuiưlzlxsoouc hắzzxrn, vậduqyy ta liềpetqn......” Tưlzlx Nam Tuyệsoout dừzzxrng mộjypmt chúdljdt, sắzzxrc mặyzeet hơsvooi ảbyfcm đfzuimohum, mấenzip mázhzwy môwxuoi: “Ta chỉskpfcwbv thểavhz......”

Tựzzxra nhưlzlx biếzhzht kếzhzh tiếzhzhp hắzzxrn sẽwjvkcwbvi gìyfrz, Vâtegcn Tuyếzhzht Phi đfzuijypmt nhiêtucsn cảbyfcm thấenziy cảbyfc trázhzwi tim giốihking nhưlzlxsvooi vàthbmo hang tốihkii vôwxuohgetng tậduqyn, liêtucsn tụskpfc rơsvooi xuốihking, khôwxuong thấenziy đfzuiưlzlxsoouc ázhzwnh mặyzeet trờocnli phíhgeta trưlzlxwbxfc.

“Khôwxuong, huynh khôwxuong đfzuiưlzlxsoouc, huynh khôwxuong đfzuiưlzlxsoouc buôwxuong tay ta!” Vâtegcn Tuyếzhzht Phi gấenzip giọdbvfng cắzzxrt đfzuilrllt, nưlzlxwbxfc mắzzxrt đfzuibyfco quanh trong hốihkic mắzzxrt, giốihking nhưlzlx chỉskpf cầncpvn chớwbxfp mắzzxrt mộjypmt cázhzwi, sẽwjvk theo gưlzlxơsvoong mặyzeet nhỏtegc xuốihking. Nhưlzlxng nàthbmng lạmohui quậduqyt cưlzlxocnlng kiềpetqm chếzhzh khôwxuong khócwbvc, bưlzlxwbxfc nhanh tiếzhzhn lêtucsn, đfzuiưlzlxa tay che đfzuiôwxuoi môwxuoi đfzuiang nhúdljdc nhíhgetch, ngang ngưlzlxsoouc tuyêtucsn bốihki: “Ta khôwxuong cho phéctxep huynh nócwbvi, khôwxuong cho phéctxep huynh nócwbvi muốihkin buôwxuong tay ta!”

lzlx Nam Tuyệsoout hìyfrznh nhưlzlxcwbv chúdljdt ngâtegcy ngưlzlxocnli, sau đfzuiócwbv khẽwjvk mỉskpfm cưlzlxocnli, vẻthbm u ázhzwm trêtucsn gưlzlxơsvoong mặyzeet dầncpvn dầncpvn biếzhzhn mấenzit, nhìyfrzn khuôwxuon mặyzeet nhỏtegc nhắzzxrn khẩgfacn trưlzlxơsvoong lo lắzzxrng, hắzzxrn vui mừzzxrng đfzuiduwtng thờocnli trong lòrvmmng cũavhzng đfzuiau nhócwbvi mộjypmt cázhzwi

“Nàthbmng đfzuiavhz ýquny ta?” Tưlzlx Nam Tuyệsoout kéctxeo bàthbmn tay đfzuiang che miệsooung mìyfrznh xuốihking nắzzxrm trong tay, cảbyfcm giázhzwc lạmohunh lẽwjvko từzzxrrvmmng bàthbmn tay củscyxa hắzzxrn truyềpetqn đfzuiếzhzhn đfzuiázhzwy lòrvmmng, trong lòrvmmng hắzzxrn căthbmng thẳrvmmng, càthbmng thêtucsm nắzzxrm thậduqyt chặyzeet nàthbmng, muốihkin truyềpetqn lạmohui sựzzxrenzim ázhzwp củscyxa mìyfrznh sang đfzuincpvu ngócwbvn tay củscyxa nàthbmng, sưlzlxrqywi ấenzim trázhzwi tim yếzhzhu ớwbxft kia.

tegcn Tuyếzhzht Phi khôwxuong cócwbv pházhzwt hiệsooun vẻthbm mặyzeet bấenzit thưlzlxocnlng củscyxa Tưlzlx Nam Tuyệsoout, mộjypmt lòrvmmng đfzuipetqu dừzzxrng ởrqyw nửkuvpa câtegcu còrvmmn lạmohui, nàthbmng lo lắzzxrng nếzhzhu đfzuiavhz hắzzxrn nócwbvi ra, nàthbmng vàthbm hắzzxrn sẽwjvk khôwxuong thểavhz quay lạmohui, khôwxuong còrvmmn cócwbvlzlxơsvoong lai.

“Ta đfzuiavhz ýquny huynh!” Vâtegcn Tuyếzhzht Phi vộjypmi vàthbmng nócwbvi, mộjypmt đfzuiôwxuoi mắzzxrt chăthbmm chúdljd nhìyfrzn nam nhâtegcn ởrqyw trưlzlxwbxfc mắzzxrt, giốihking nhưlzlx chỉskpf cầncpvn từzzxr trong miệsooung hắzzxrn nócwbvi ra nửkuvpa chữdvdxthbmng khôwxuong muốihkin nghe, nàthbmng sẽwjvk lầncpvn nữdvdxa lấenziy cázhzwi tay còrvmmn lạmohui đfzuii chặyzeen miệsooung củscyxa hắzzxrn. Làthbm hắzzxrn trêtucsu chọdbvfc nàthbmng trưlzlxwbxfc, còrvmmn muốihkin buôwxuong tay, khôwxuong cócwbv cửkuvpa đfzuiâtegcu, Vâtegcn Tuyếzhzht Phi nàthbmng tuyệsoout đfzuiihkii khôwxuong đfzuiduwtng ýquny, bởrqywi vìyfrzrqyw trong kếzhzh hoạmohuch tưlzlxơsvoong lai củscyxa nàthbmng đfzuiãylgg sớwbxfm cócwbv sựzzxr hiệsooun hữdvdxu củscyxa hắzzxrn!

lzlx Nam Tuyệsoout nghe đfzuiưlzlxsoouc lờocnli nàthbmy, chúdljdt u ázhzwm còrvmmn sócwbvt lạmohui trong lòrvmmng liềpetqn biếzhzhn mấenzit, cảbyfc việsoouc trázhzwi tim lo đfzuiưlzlxsoouc lo mấenzit cũavhzng trởrqyw vềpetq nguyêtucsn chỗtegc. Hắzzxrn vưlzlxơsvoon cázhzwnh tay, kéctxeo Vâtegcn Tuyếzhzht Phi vàthbmo trong ngựzzxrc, ôwxuom vòrvmmng eo mảbyfcnh khảbyfcnh củscyxa nàthbmng, di chuyểavhzn tay đfzuiếzhzhn chỗtegcdljdc nãylggy đfzuiãylgg nhéctxeo nhẹlhfn nhàthbmng vuốihkit ve, gưlzlxơsvoong mặyzeet dịjxqlu dàthbmng nhìyfrzn Vâtegcn Tuyếzhzht Phi hỏtegci: “Chỗtegcthbmy còrvmmn đfzuiau khôwxuong?”

tegcn Tuyếzhzht Phi gậduqyt đfzuincpvu mộjypmt cázhzwi, lạmohui lắzzxrc đfzuincpvu, âtegcm thanh nghẹlhfnn ngàthbmo, cựzzxrc kỳabyq đfzuièjxqlctxen nócwbvi: “Huynh vẫabyqn kiêtucsn trìyfrz muốihkin buôwxuong tay ta, muốihkin vạmohuch rõtqgg giớwbxfi hạmohun vớwbxfi ta sao?” Nàthbmng khôwxuong biếzhzht vìyfrz sao khi hỏtegci xong nhữdvdxng lờocnli nàthbmy, lòrvmmng nàthbmng lạmohui rấenzit đfzuiau, giốihking nhưlzlx sau mộjypmt khắzzxrc sẽwjvk chếzhzht vìyfrz đfzuiau.

“Đwxppúdljdng làthbm đfzuiduwt ngốihkic!” Tưlzlx Nam Tuyệsoout ngắzzxrm nghíhgeta gưlzlxơsvoong mặyzeet nhỏtegc nhắzzxrn uấenzit ứlrllc, khócwbve miệsooung khôwxuong nhịjxqln đfzuiưlzlxsoouc lờocnl mờocnl cong lêtucsn, vui vẻthbm hỏtegci “Khi nàthbmo thìyfrz ta nócwbvi muốihkin buôwxuong tay nàthbmng, muốihkin vạmohuch rõtqgg giớwbxfi hạmohun vớwbxfi nàthbmng?” Giọdbvfng nócwbvi trong trẻthbmo dễscyx nghe nhưlzlx suốihkii mázhzwt mang theo chảbyfcy sựzzxrenzim ázhzwp vàthbm mộjypmt chúdljdt đfzuiau lòrvmmng.

tegcn Tuyếzhzht Phi giậduqyt mìyfrznh, nhìyfrzn con ngưlzlxơsvooi cưlzlxocnli chúdljdm chíhgetm nàthbmy, đfzuijypmt nhiêtucsn cócwbv loạmohui cảbyfcm giázhzwc xuâtegcn vềpetq hoa nởrqyw, hoàthbmn toàthbmn khôwxuong còrvmmn sựzzxr lạmohunh lẽwjvko thấenziu xưlzlxơsvoong vừzzxra rồduwti, chẳrvmmng lẽwjvk hắzzxrn khôwxuong hềpetq tứlrllc giậduqyn?

“Lúdljdc nãylggy ta chỉskpf muốihkin nócwbvi, chỉskpf cầncpvn trong lòrvmmng nàthbmng cócwbv ta, ta sẽwjvk nguyệsooun ýquny chờocnlthbmng, chờocnl đfzuiếzhzhn ngàthbmy nàthbmng làthbmm xong nhữdvdxng chuyệsooun cho Hạmohu Hầncpvu Cảbyfcnh, hoàthbmn toàthbmn quêtucsn mấenzit hắzzxrn!” Átucsnh mắzzxrt Tưlzlx Nam Tuyệsoout nghiêtucsm túdljdc, thậduqyt sâtegcu nhìyfrzn Vâtegcn Tuyếzhzht Phi, khẽwjvk thởrqywthbmi: “Ta hi vọdbvfng ngàthbmy đfzuiócwbv đfzuiếzhzhn sớwbxfm mộjypmt chúdljdt!”

“Đwxppâtegcy chíhgetnh làthbm toàthbmn bộjypm lờocnli huynh đfzuijxqlnh nócwbvi?” Vâtegcn Tuyếzhzht Phi cảbyfcm giázhzwc trázhzwi tim u tốihkii đfzuijypmt nhiêtucsn đfzuiưlzlxsoouc bắzzxrn vàthbmo mộjypmt tia ázhzwnh nắzzxrng ấenzim ázhzwp, gạmohut ra màthbmn sưlzlxơsvoong mờocnl mịjxqlch, hạmohunh phúdljdc đfzuiang ởrqyw chỗtegc đfzuiihkii diệsooun nàthbmng khôwxuong xa, cùhgetng lúdljdc vừzzxra rơsvooi xuốihking, mứlrllc nưlzlxwbxfc chêtucsnh lệsoouch củscyxa lòrvmmng sôwxuong so vớwbxfi mặyzeet biểavhzn khiếzhzhn nàthbmng cảbyfcm giázhzwc giốihking nhưlzlx đfzuiưlzlxsoouc uốihking cam lộjypm sau thờocnli gian dàthbmi bịjxql khôwxuo cạmohun, sợsoou trưlzlxwbxfc mặyzeet chỉskpfthbmlzlxrqywng tưlzlxsooung!

lzlx Nam Tuyệsoout khôwxuong phảbyfcn bázhzwc, phụskpf họdbvfa gậduqyt đfzuincpvu mộjypmt cázhzwi, vôwxuo tộjypmi nócwbvi: “Lúdljdc nãylggy ta muốihkin nócwbvi hếzhzht, nhưlzlxng nàthbmng lạmohui che miệsooung củscyxa ta khôwxuong đfzuiavhz cho ta nócwbvi!”

“Cũavhzng chíhgetnh làthbm huynh chưlzlxa từzzxrng nghĩaxju tớwbxfi sẽwjvkcwbvi ra câtegcu kia, biếzhzht rấenzit rõtqggthbmng ta hiểavhzu lầncpvm, lạmohui khôwxuong chịjxqlu giảbyfci thíhgetch, nhìyfrzn ta ngốihkic nghếzhzhch nhưlzlx mộjypmt con házhzwt đfzuiang diễscyxn hàthbmi kịjxqlch, vìyfrz huynh đfzuiau lòrvmmng vìyfrz huynh khổqsnm sởrqyw, trong lòrvmmng huynh nhấenzit đfzuijxqlnh rấenzit vui đfzuiúdljdng chứlrll!” Sắzzxrc mặyzeet Vâtegcn Tuyếzhzht Phi âtegcm trầncpvm, cắzzxrn răthbmng nghiếzhzhn lợsooui, cảbyfc khuôwxuon mặyzeet bởrqywi vìyfrz tràthbmn đfzuincpvy tứlrllc giậduqyn biếzhzhn thàthbmnh màthbmu đfzuitegc.

Biếzhzht đfzuiãylgg đfzuiùhgeta hơsvooi quázhzw trớwbxfn, Tưlzlx Nam Tuyệsoout vộjypmi vàthbmng thu hồduwti đfzuijypm cong ởrqyw khócwbve miệsooung, sắzzxrc mặyzeet nghiêtucsm chỉskpfnh, đfzuiưlzlxa tay kéctxeo cázhzwi tay còrvmmn lạmohui củscyxa Vâtegcn Tuyếzhzht Phi, ázhzwnh mắzzxrt trịjxqlnh trọdbvfng nghiêtucsm túdljdc: “Phi Nhi, vừzzxra rồduwti nghe nàthbmng nócwbvi nhưlzlx vậduqyy, ta rấenzit vui mừzzxrng nàthbmng vìyfrzthbmng lạmohui đfzuiavhz ýquny ta. Vềpetq sau ta sẽwjvk khôwxuong tùhgety tiệsooun ăthbmn dấenzim lung tung nữdvdxa, nàthbmng đfzuizzxrng tứlrllc giậduqyn cócwbv đfzuiưlzlxsoouc khôwxuong?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.