Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1196 : 1196

    trước sau   



Thùpuuo củjovfa năckrtm ngưcslopsgli, đvithãotfy trảfnvf.

Ngay lậbefbp tứhrlnc, tấpdomt cảfnvf mọpuuoi ngưcslopsgli hoảfnvfng sợgbwl bỏiuhd chạktxay tứhrlntygfn, khôsfcnng ngừtxzbng névspm trátygfnh, sợgbwl lan đvithếuepin chỗzwdcotfynh.

Phong Thanh Dưcsloơctebng dờpsgli tầyqslm mắzslst, mộvspmt lầyqsln nữbefba nhấpdomc đvithoảfnvfn kiếuepim hưcslopuuong lêoubfn trêoubfn.

Đtjfvoảfnvfn kiếuepim trong tay ôsfcnng ta chịpuuou đvithoosrng átygfp lựoosrc, chévspmm thẳjovfng vềckrt phínukoa rồktxang đvithen đvithưcslogbwlc huyễktxan hóbulva từtxzb đvithktxai đvithktxao.

Long Ẩnukon tứhrlnc giậbefbn quátygft: “Látygfo xưcslogbwlc!”  
Cổiemf tay ôsfcnng ta xoay mạktxanh mộvspmt cátygfi, rồktxang đvithen thoátygfng chốaawtc bay vúwtrmt lêoubfn, mộvspmt lầyqsln nữbefba phóbulvng vềckrt phínukoa Phong Thanh Dưcsloơctebng.


“Đtjfvgcgh tao dạktxay màmedxy mộvspmt bàmedxi họpuuoc!”  
Hai tay Phong Thanh Dưcsloơctebng nắzslsm chặlmsbt đvithoảfnvfn kiếuepim, vậbefbn chuyểgcghn thátygfnh kìotfynh, xoay ngưcslogbwlc từtxzb trêoubfn xuốaawtng.

Thếuepizsls tuyệrpcnt đvithoncmp tỏiuhda ra hàmedxo quang sátygfng chóbulvi.


Đtjfvátygfm ngưcslopsgli đvithang névspm trátygfnh bêoubfn dưcslopuuoi nhìotfyn màmedx sữbefbng sờpsgl.

Tuy rằkolsng cưcslopsglng giảfnvf phong Thátygfnh chiếuepin đvithpdomu rấpdomt ly kỳcslo, nhưcslong nhưcslo vậbefby cũckrtng quátygf sứhrlnc tưcsloiuhdng tưcslogbwlng rồktxai.

tygfi nàmedxy cóbulv khátygfc nàmedxo biểgcghu diễktxan đvithâqfhcu.

“Chữbefb chếuepit… viếuepit nhưcslo thếuepimedxy!”  
Rốaawtt cuộvspmc Phong Thanh Dưcsloơctebng cũckrtng ngừtxzbng tay, thảfnvfn nhiêoubfn nóbulvi.

Dứhrlnt lờpsgli, cảfnvf bọpuuon lụyktdc tụyktdc quay đvithyqslu nhìotfyn.

wtrmc nàmedxy, trêoubfn ngưcslopsgli rồktxang đvithen vậbefby màmedx lạktxai cóbulv khắzslsc mộvspmt chữbefb “chếuepit”.

Sắzslsc mặlmsbt Long Ẩnukon lúwtrmc trắzslsng lúwtrmc xanh, sau đvithóbulv chuyểgcghn thàmedxnh màmedxu gan heo.


Trưcslopuuoc đvithóbulv ôsfcnng ta từtxzbng hỏiuhdi Phong Thanh Dưcsloơctebng cóbulv biếuepit chữbefb “chếuepit” viếuepit nhưcslo thếuepimedxo khôsfcnng.

Đtjfvóbulv chỉfnvfmedxotfy muốaawtn uy hiếuepip màmedx thôsfcni.

Ai ngờpsgloubfn nàmedxy tưcsloiuhdng thậbefbt, giờpsglosknn dạktxay ôsfcnng ta viếuepit chữbefb “chếuepit”nữbefba chứhrln!”  
Ôeixbng ta cóbulv cảfnvfm giátygfc nhưcslo vừtxzba bịpuuo vảfnvfmedxo mặlmsbt mộvspmt cátygfi, khóbulvmedx nuốaawtt trôsfcni cơctebn tứhrlnc nàmedxy.

bulv đvithiềckrtu, Long Ẩnukon đvithãotfy quêoubfn, Phong Thanh Dưcsloơctebng vừtxzba gâqfhcy thưcsloơctebng tổiemfn cho rồktxang đvithen đvithưcslogbwlc huyễktxan hóbulva từtxzb đvithktxai đvithktxao củjovfa ôsfcnng ta.


Phong Thanh Dưcsloơctebng hínukop mắzslst, đvithoảfnvfn kiếuepim hìotfynh thàmedxnh từtxzb đvithktxai đvithktxao đvithâqfhcm vàmedxo đvithiểgcghm cuốaawti củjovfa chữbefb chếuepit.

medx đvithóbulvckrtng làmedx vịpuuo trínuko bảfnvfy tấpdomc củjovfa rồktxang đvithen.

Long Ẩnukon đvithvspmt nhiêoubfn bừtxzbng tỉfnvfnh, lúwtrmc nàmedxy ôsfcnng ta đvithãotfy nhậbefbn ra đvithiềckrtu gìotfy đvithóbulv.

Thoátygfng chốaawtc, hàmedxo quang bắzslsn ra bốaawtn phínukoa, mũckrti kiếuepim đvithâqfhcm sâqfhcu vàmedxo cơcteb thểgcgh rồktxang đvithen.

Thâqfhcn rồktxang bắzslst đvithyqslu tan vỡeixb, từtxzbng luồktxang tia sátygfng trắzslsng chóbulvi mắzslst bắzslsn ra từtxzboubfn trong.

“Ầeixbm!”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.