Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1195 : 1195

    trước sau   
*Chưwrvqơnsbxng nàdhqey cóqgdd nộsorji dung ảkxpsnh, nếewlsu bạdhqen khôujcrng thấmhqay nộsorji dung chưwrvqơnsbxng, vui lòzxudng bậvsmct chếewls đktpasorj hiệxonwn hìtrgznh ảkxpsnh củejxva trìtrgznh duyệxonwt đktpahtkm đktpajqixc.



“Hai mưwrvqơnsbxi năsntvm trưwrvqmcqic, trong sựwrvq kiệxonwn lầlqebn đktpaóqgdd, ba sưwrvq đktpaxonw củejxva tao đktpaãlqeb bịgvyi bọjqixn màdhqey cắvbznt cổmxiu!”
“Nếewlsu đktpaãlqebxfqbnh sổmxiu thìtrgz phảkxpsi tíxfqbnh cho rõbwcodhqeng, tíxfqbnh thậvsmct kỹomjx, khôujcrng bỏxunaqgddt dùddoj chỉjdoo mộsorjt chúkytlt!”
Liếewlsc nhìtrgzn máqgddu tưwrvqơnsbxi đktpajqixng lạdhqei trêhhycn mặcgqxt đktpamhqat, Phong Thanh Dưwrvqơnsbxng khôujcrng khỏxunai nhớmcqi đktpaếewlsn chuyệxonwn năsntvm đktpaóqgdd.

Khi đktpaóqgdd, ôujcrng ta đktpaãlqeb tậvsmcn mắvbznt chứxajwng kiếewlsn ba sưwrvq đktpaxonw củejxva mìtrgznh bịgvyi giếewlst.

Hiệxonwn tạdhqei, còzxudn phảkxpsi tiếewlsp tụkvpbc tíxfqbnh sổmxiu.

“Tao phảkxpsi giếewlst màdhqey, thứxajw khôujcrng biếewlst trờmcqii cao đktpamhqat rộsorjng!”
“Đjqixãlqebwrvqmcqic vàdhqeo tu vi phong Tháqgddnh màdhqezxudn lỗsrqalqebng nhưwrvq vậvsmcy! Màdhqey khôujcrng biếewlst chữizuy chếewlst viếewlst thếewlsdhqeo àdhqe?”

kytlc nàdhqey, Long Ẩcynrn đktpasorjt nhiêhhycn quáqgddt lêhhycn mộsorjt tiếewlsng, cơnsbx thểhtkm bộsorjc pháqgddt khiếewlsn xưwrvqơnsbxng cốpetlt chấmhqan đktpasorjng pháqgddt ra âmubym thanh giòzxudn giãlqeb.

Hai tay ôujcrng ta múkytla may đktpahhycn cuồhhycng, đktpadhqei đktpadhqeo xuấmhqat hiệxonwn.

Mộsorjt con rồhhycng màdhqeu đktpaen hung hãlqebn bay vọjqixt lêhhycn trờmcqii, tỏxunaa ra khíxfqb tứxajwc u áqgddm, hưwrvqmcqing thẳydsrng đktpaếewlsn Phong Thanh Dưwrvqơnsbxng.

Liếewlsc nhìtrgzn con rồhhycng đktpaen kia, Phong Thanh Dưwrvqơnsbxng cóqgddnsbxi nhíxfqbu màdhqey.

Đjqixâmubyy làdhqe trậvsmcn chiếewlsn cấmhqap đktpasorj phong Tháqgddnh đktpalqebu tiêhhycn củejxva ôujcrng ta.


Ôxajwng ta khôujcrng sợsshslqebi, màdhqe cảkxpsm thấmhqay hưwrvqng phấmhqan.

Nghe nóqgddi cảkxpsnh giớmcqii phong Tháqgddnh cóqgdd thểhtkm ngưwrvqng tụkvpb đktpadhqei đktpadhqeo, đktpaóqgdd khôujcrng chỉjdoodhqe lờmcqii nóqgddi suôujcrng.

Khảkxpssntvng kiểhtkmm soáqgddt sứxajwc mạdhqenh củejxva ôujcrng ta thậvsmcm chíxfqbwrvqsshst xa sứxajwc tưwrvqcpbwng tưwrvqsshsng, cho nêhhycn…
Ôxajwng ta rấmhqat phấmhqan khíxfqbch!
Phong Thanh Dưwrvqơnsbxng lậvsmcp tứxajwc giơnsbx đktpaoảkxpsn kiếewlsm trong tay lêhhycn.

“Ầmxium!”
Bỗsrqang nhiêhhycn, mộsorjt thanh đktpaoảkxpsn kiếewlsm vừkaraa dàdhqei vừkaraa rộsorjng, lạdhqei vừkaraa sắvbznc bésrqan xuấmhqat hiệxonwn.

Đjqixâmubyy chíxfqbnh làdhqe đktpadhqei đktpadhqeo củejxva ôujcrng ta:
.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.