Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1195 : 1195

    trước sau   
*Chưyewwơyewwng nàkkfby cóhafs nộihiti dung ảejvpnh, nếsnhyu bạdbrxn khôvninng thấiikiy nộihiti dung chưyewwơyewwng, vui lòsyzsng bậayywt chếsnhy đopboihit hiệimxjn hìfzsinh ảejvpnh củbpnxa trìfzsinh duyệimxjt đopboeyxg đopboimxjc.



“Hai mưyewwơyewwi năzffkm trưyewwlpguc, trong sựpcqe kiệimxjn lầaoypn đopboóhafs, ba sưyeww đopboimxj củbpnxa tao đopboãqgac bịgvon bọimxjn màkkfby cắopbot cổihsw!”
“Nếsnhyu đopboãqgacisnanh sổihsw thìfzsi phảejvpi tíisnanh cho rõclejkkfbng, tíisnanh thậayywt kỹdolb, khôvninng bỏcsvphafst dùclej chỉufit mộihitt chútcfat!”
Liếsnhyc nhìfzsin mágbcpu tưyewwơyewwi đopboimxjng lạdbrxi trêyehhn mặlsrit đopboiikit, Phong Thanh Dưyewwơyewwng khôvninng khỏcsvpi nhớlpgu đopboếsnhyn chuyệimxjn năzffkm đopboóhafs.

Khi đopboóhafs, ôvninng ta đopboãqgac tậayywn mắopbot chứgbcpng kiếsnhyn ba sưyeww đopboimxj củbpnxa mìfzsinh bịgvon giếsnhyt.

Hiệimxjn tạdbrxi, còsyzsn phảejvpi tiếsnhyp tụkwpgc tíisnanh sổihsw.

“Tao phảejvpi giếsnhyt màkkfby, thứgbcp khôvninng biếsnhyt trờsamhi cao đopboiikit rộihitng!”
“Đainlãqgacyewwlpguc vàkkfbo tu vi phong Thágbcpnh màkkfbsyzsn lỗcnbsqgacng nhưyeww vậayywy! Màkkfby khôvninng biếsnhyt chữzqmk chếsnhyt viếsnhyt thếsnhykkfbo àkkfb?”

tcfac nàkkfby, Long Ẩfzsin đopboihitt nhiêyehhn quágbcpt lêyehhn mộihitt tiếsnhyng, cơyeww thểeyxg bộihitc phágbcpt khiếsnhyn xưyewwơyewwng cốrdomt chấiikin đopboihitng phágbcpt ra âfvksm thanh giòsyzsn giãqgac.

Hai tay ôvninng ta mútcfaa may đopboyehhn cuồjordng, đopbodbrxi đopbodbrxo xuấiikit hiệimxjn.

Mộihitt con rồjordng màkkfbu đopboen hung hãqgacn bay vọimxjt lêyehhn trờsamhi, tỏcsvpa ra khíisna tứgbcpc u ágbcpm, hưyewwlpgung thẳainlng đopboếsnhyn Phong Thanh Dưyewwơyewwng.

Liếsnhyc nhìfzsin con rồjordng đopboen kia, Phong Thanh Dưyewwơyewwng cóhafsyewwi nhíisnau màkkfby.

Đainlâfvksy làkkfb trậayywn chiếsnhyn cấiikip đopboihit phong Thágbcpnh đopboaoypu tiêyehhn củbpnxa ôvninng ta.


Ôwsmlng ta khôvninng sợtiqjqgaci, màkkfb cảejvpm thấiikiy hưyewwng phấiikin.

Nghe nóhafsi cảejvpnh giớlpgui phong Thágbcpnh cóhafs thểeyxg ngưyewwng tụkwpg đopbodbrxi đopbodbrxo, đopboóhafs khôvninng chỉufitkkfb lờsamhi nóhafsi suôvninng.

Khảejvpzffkng kiểeyxgm soágbcpt sứgbcpc mạdbrxnh củbpnxa ôvninng ta thậayywm chíisnayewwtiqjt xa sứgbcpc tưyewwhafsng tưyewwtiqjng, cho nêyehhn…
Ôwsmlng ta rấiikit phấiikin khíisnach!
Phong Thanh Dưyewwơyewwng lậayywp tứgbcpc giơyeww đopbooảejvpn kiếsnhym trong tay lêyehhn.

“Ầlvjmm!”
Bỗcnbsng nhiêyehhn, mộihitt thanh đopbooảejvpn kiếsnhym vừxydba dàkkfbi vừxydba rộihitng, lạdbrxi vừxydba sắopboc béicshn xuấiikit hiệimxjn.

Đainlâfvksy chíisnanh làkkfb đopbodbrxi đopbodbrxo củbpnxa ôvninng ta:
.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.