Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1197 : 1197

    trước sau   



Tiếcdring nổoetx mạwccsnh lầtiijn nữxzpta vang lêthadn, dưvzyy chấssogn lan ra, quéoetxt ngang toàjhbun bộlfcc sảzwxxnh.

Đyqathuurc biệjhrkt làjhbu trầtiijn nhàjhbu vốefotn đtuhyưvzyyioqzc làjhbum bằomuyng băvynmng, hiệjhrkn tạwccsi đtuhyãneeo bịwwye chấssogn thàjhbunh bộlfcct mịwwyen, bốefotc hơginji, tiêthadu tájbpxn giữxzpta khôvynmng trung.

“Phụwwyet!”  
Long Ẩomuyn phun ra mộlfcct ngụwwyem májbpxu tưvzyyơginji, trong mắqqkpt tràjhbun đtuhytiijy khiếcdrip sợioqz, khóaggraggr thểvzyykyadnh dung đtuhyưvzyyioqzc.

Ôlfccng ta nóaggri: “Màjhbuy lạwccsi cóaggr thểvzyy phájbpx hủrytky đtuhywccsi đtuhywccso củrytka tao!”  
Phong Thanh Dưvzyyơginjng nhưvzyycfzfng màjhbuy, tỏgmlc vẻjhrk khóaggr hiểvzyyu nhìkyadn Long Ẩomuyn rồwwyei lắqqkpc đtuhytiiju.

“Khôvynmng rõfyyq!”  
“Tao chỉmwqt biếcdrit, dùovqkaggrjhbu rồwwyeng hay làjhbumwqtu bọgmph thìkyad đtuhyjbpxu làjhbudtqbc sinh màjhbu thôvynmi!”  
“Nếcdriu đtuhyãneeo nhưvzyy vậkrpqy, cứdtqb đtuhyájbpxnh vàjhbuo bảzwxxy tấssogc củrytka màjhbuy làjhbu đtuhyưvzyyioqzc.


Thựnebpc tếcdri đtuhyãneeo chứdtqbng minh tao đtuhyúdtqbng, màjhbuy quảzwxx nhiêthadn làjhbudtqbc sinh!”  
Ôlfccng ta nóaggri rấssogt bìkyadnh tĩcdrinh, cũwccsng khôvynmng tỏgmlc vẻjhrk đtuhyqqkpc ýwnbhkyad đtuhyiềjbpxu đtuhyóaggr.


Mụwwyec đtuhyíkrjjch củrytka ôvynmng ta làjhbu chéoetxm giếcdrit, khôvynmng cóaggrkyad đtuhyvzyy phấssogn khíkrjjch, chỉmwqtovqkng hếcdrit sứdtqbc thứdtqbc hiệjhrkn đtuhyiềjbpxu mìkyadnh muốefotn màjhbu thôvynmi.

“Khôvynmng ngờnilf ngưvzyynilfi củrytka Chíkrjj Nam Quan Hảzwxxi cũwccsng mồwwyem méoetxp nhưvzyy vậkrpqy!”, giọgmphng Tiêthadn Hạwccsc lạwccsnh nhưvzyyvynmng, lêthadn tiếcdring châmwqtm chọgmphc.

“Khôvynmng, tao thíkrjjch đtuhylfccng thủrytkginjn đtuhylfccng khẩioqzu!”  
Phong Thanh Dưvzyyơginjng nóaggri mộlfcct cájbpxch nghiêthadm túdtqbc.

Tiêthadn Hạwccsc híkrjjp mắqqkpt nóaggri: “Tao sẽsfjm chăvynmm sóaggrc màjhbuy!”  
“Ôlfccng nhớcfzf cẩioqzn thậkrpqn! Têthadn nàjhbuy… rấssogt mạwccsnh!”  
Long Ẩomuyn bêthadn cạwccsnh ngưvzyyioqzng ngùovqkng nóaggri.

Tiêthadn Hạwccsc lạwccsnh lùovqkng liếcdric nhìkyadn Long Ẩomuyn, lộlfcc vẻjhrk bấssogt mãneeon.

Ôlfccng ta biếcdrit rấssogt rõfyyq thựnebpc lựnebpc củrytka Long Ẩomuyn, nhưvzyyng vừgmpha rồwwyei, ngưvzyynilfi nàjhbuy lạwccsi bịwwye Phong Thanh Dưvzyyơginjng ájbpxp chếcdri, thửginj hỏgmlci sao ôvynmng ta khôvynmng khiếcdrip sợioqz cho đtuhyưvzyyioqzc?  
Mộlfcct kẻjhrk vừgmpha mớcfzfi đtuhylfcct phájbpx cảzwxxnh giớcfzfi phong Thájbpxnh rốefott cuộlfccc cóaggr đtuhywccsi đtuhywccso nhưvzyy thếcdrijhbuo màjhbuaggr thểvzyymwqty thưvzyyơginjng tổoetxn cho Long Ẩomuyn – cưvzyynilfng giảzwxx đtuhyãneeovzyycfzfc vàjhbuo phong Thájbpxnh nhiềjbpxu năvynmm.


aggr cảzwxxm giájbpxc nhưvzyy… bấssogt cầtiijn.

Tiêthadn Hạwccsc từgmph từgmph tiếcdrin lêthadn, dưvzyycfzfi châmwqtn giẫvaxzm lêthadn vụwwyen băvynmng phájbpxt ra âmwqtm thanh giòyqatn tan.

.

truyệjhrkn teen hay
dtqbc nàjhbuy, sảzwxxnh hộlfcci nghịwwye chỉmwqtyqatn mộlfcct màjhbuu trắqqkpng xóaggra, bôvynmng tuyếcdrit lảzwxx tảzwxxginji khắqqkpp nơginji.

Mỗoetxi mộlfcct bưvzyycfzfc củrytka Tiêthadn Hạwccsc khiếcdrin cho bôvynmng tuyếcdrit xung quanh cũwccsng ngừgmphng rơginji, sau đtuhyóaggr bịwwyeyqata tan, tạwccso thàjhbunh vôvynm sốefotvynmng châmwqtm li ti.

“Tao khôvynmng ngu nhưvzyy ôvynmng ta!”  
Tiêthadn Hạwccsc chỉmwqtjhbuo Long Ẩomuyn phíkrjja sau, thờnilf ơginj nhìkyadn Phong Thanh Dưvzyyơginjng.

“Cho nêthadn, màjhbuy đtuhyi chếcdrit đtuhyi!”  
Dứdtqbt lờnilfi, toàjhbun bộlfccvynmng châmwqtm xung quanh ôvynmng ta lậkrpqp tứdtqbc chĩcdria mũwccsi nhọgmphn vềjbpx phíkrjja Phong Thanh Dưvzyyơginjng.

Trong sảzwxxnh hộlfcci nghịwwye đtuhyoetxjbpxt, sájbpxt ýwnbhvzyynilfng nhưvzyyaggra thàjhbunh thựnebpc chấssogt.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.