Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 135 : Bà chủ là bảo bối của cậu chủ (4)

    trước sau   
Trởowlg lạpdsgi vătgufn phòaufgng, xoay tròaufgn di đhhffvsqzng trêyfabn ngópgxbn tay mộvsqzt lúadxmc lâowbxu anh mớeupni gọhhffi đhhffi.

Chỉaycjofvzadxmc Lan San nhậrwiwn đhhffưitenwottc đhhffiệaumnn thoạpdsgi, đhhffãitenofvz nửhmbqa tiếnpoang sau, lúadxmc Minh Dạpdsg gọhhffi lầfnsen thứmvpb N.

Lan San tắiurim rửhmbqa xong đhhffi ra, nghe thấrwiwy tiếnpoang chuôwklong đhhffiệaumnn thoạpdsgi, vừdijra lau tópgxbc vừdijra nghe májuijy: “Alo…”

Vừdijra mớeupni nópgxbi, đhhfffnseu bêyfabn kia truyềudjsn đhhffếnpoan tiếnpoang Minh Dạpdsg tứmvpbc giậrwiwn: “Sao bâowbxy giờjdng mớeupni chịaufgu nghe májuijy?”

Anh gọhhffi cho côwklo khoảwnorng nửhmbqa tiếnpoang, nếnpoau Lan San khôwklong nghe májuijy tiếnpoap, anh đhhffwnorm bảwnoro lậrwiwp tứmvpbc lájuiji xe vềudjs nhàofvz họhhff Minh kézynto côwklo ra.

Lan San bịaufgzyntt run lêyfabn mộvsqzt cájuiji, nghe ra giọhhffng nópgxbi củzgola Minh Dạpdsg, khôwklong vui nópgxbi: “Anh còaufgn nópgxbi àofvz, tôwkloi đhhffiệaumnn thoạpdsgi cho anh anh làofvzm gìucnuofvz khôwklong nghe májuijy?”


“Tôwkloi… Vừdijra rồbnnii đhhffang họhhffp, di đhhffvsqzng đhhfflbng chếnpoa đhhffvsqzyfabn lặoiwcng.”

pgxbi xong Minh Dạpdsg lạpdsgi hốjsvoi hậrwiwn, anh giảwnori thíujfcch vớeupni côwkloofvzm cájuiji gìucnu, cậrwiwu chủzgol cầfnsen giảwnori thíujfcch vớeupni ngưitenjdngi khájuijc sao? Khôwklong nhậrwiwn đhhffiệaumnn thoạpdsgi củzgola côwklo thìucnupgxb chuyệaumnn gìucnu chứmvpb.

Lan San vừdijra nghe míujfc mắiurit cưitenjdngi híujfcp thàofvznh mộvsqzt đhhffưitenjdngng thẳvtvqng, nézyntm khătgufn nằydinm ởowlg trêyfabn giưitenjdngng: “A… Vừdijra rồbnnii tôwkloi đhhffang tắiurim, khôwklong cópgxb nghe thấrwiwy.”

Hai ngưitenjdngi im lặoiwcng mộvsqzt lájuijt, xuyêyfabn qua di đhhffvsqzng cópgxb thểlbng nghe thấrwiwy đhhffưitenwottc tiếnpoang híujfct thởowlg nhẹxfxw nhàofvzng.

Mộvsqzt lájuijt sau, Minh Dạpdsg đhhffiềudjsu chỉaycjnh tâowbxm tìucnunh mộvsqzt phen: “Em gọhhffi đhhffiệaumnn thoạpdsgi cho tôwkloi cópgxb việaumnc gìucnu sao?”

ucnunh nhưiten mộvsqzt thájuijng rồbnnii anh khôwklong cópgxb gặoiwcp Lan San, tuy vẫqojrn biếnpoat đhhffưitenwottc tin tứmvpbc củzgola côwklo, nhưitenng màofvz… Lạpdsgi thủzgoly chung khôwklong cópgxb trởowlg vềudjs nhìucnun côwklo.

owbxy giờjdng nghe đhhffưitenwottc giọhhffng nópgxbi củzgola côwklo, Minh Dạpdsg cảwnorm thấrwiwy trong cơaqvr thểlbng khôwklong ngừdijrng cópgxb âowbxm thanh mêyfab hoặoiwcc anh, bứmvpbc anh phảwnori gặoiwcp côwklo.

adxmc nàofvzy Lan San mớeupni nhớeupn tớeupni, côwkloucnum Minh Dạpdsgofvzucnu chuyệaumnn thiệaumnp mờjdngi: “Chuyệaumnn đhhffópgxb, Lam Tu làofvz bạpdsgn anh sao?”

“Ừaycj.”

Minh Dạpdsg nhíujfcu màofvzy, sao Lan San lạpdsgi hỏdwpvi Lam Tu, chẳvtvqng lẽyklvwkloofvz Lam Tu quen biếnpoat nhau sao?

Ýkczt nghĩaufgofvzy, làofvzm anh cựowlgc kỳjvqn khôwklong thoảwnori májuiji.

Nhưitenng màofvzowbxu nópgxbi tiếnpoap theo củzgola Lan San làofvzm anh thoảwnori májuiji rấrwiwt nhanh.

“Anh ta sai ngưitenjdngi đhhffưitena cho tôwkloi mộvsqzt tấrwiwm thiệaumnp mờjdngi, tôwkloi cópgxb cầfnsen đhhffi đhhffếnpoan đhhffópgxb khôwklong, tôwkloi lạpdsgi khôwklong biếnpoat anh ta, khôwklong đhhffi cũvtvqng khôwklong sao đhhffúadxmng khôwklong?”

Lan San lạpdsgi tựowlgpgxbi tiếnpoap: “Nhưitenng màofvz anh ta làofvz bạpdsgn anh, khôwklong đhhffi hìucnunh nhưiten khôwklong đhhffưitenwottc lễyobw phézyntp, Minh Dạpdsg, anh nópgxbi xem rốjsvot cuộvsqzc tôwkloi cópgxb phảwnori đhhffi hay khôwklong?”

ucnu vừdijra mớeupni tắiurim xong, giọhhffng nópgxbi mang theo vàofvzi phầfnsen lưitenjdngi biếnpoang vàofvz thoảwnori májuiji, mềudjsm mạpdsgi nhưitenwklong chim chạpdsgm qua da thịaufgt mang đhhffếnpoan mộvsqzt trậrwiwn têyfab dạpdsgi, lạpdsgi cópgxb mộvsqzt chúadxmt ýdijr tứmvpbofvzm xúadxmc làofvzm nũvtvqng, Minh Dạpdsg nghe vàofvzo trong tai lạpdsgi hếnpoat sứmvpbc hưitenowlgng thụggcb.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.