Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 135 : Bà chủ là bảo bối của cậu chủ (4)

    trước sau   
Trởjhwt lạjcpci văibjyn phòhaykng, xoay tròhaykn di điwteqkaing trêfshxn ngóengwn tay mộqkait lúbuqgc lâphpyu anh mớthnri gọedsui điwtei.

Chỉjhwtncpnbuqgc Lan San nhậyokmn điwteưexconqftc điwteiệxgzfn thoạjcpci, điwteãhfvencpn nửtgima tiếulylng sau, lúbuqgc Minh Dạjcpc gọedsui lầnqftn thứenkf N.

Lan San tắexcom rửtgima xong điwtei ra, nghe thấhayky tiếulylng chuôengwng điwteiệxgzfn thoạjcpci, vừhfvea lau tóengwc vừhfvea nghe máfscpy: “Alo…”

Vừhfvea mớthnri nóengwi, điwtenqftu bêfshxn kia truyềualyn điwteếulyln tiếulylng Minh Dạjcpc tứenkfc giậyokmn: “Sao bâphpyy giờspxa mớthnri chịfbxau nghe máfscpy?”

Anh gọedsui cho côengw khoảedsung nửtgima tiếulylng, nếulylu Lan San khôengwng nghe máfscpy tiếulylp, anh điwteedsum bảedsuo lậyokmp tứenkfc láfscpi xe vềualy nhàncpn họedsu Minh késwgwo côengw ra.

Lan San bịfbxaswgwt run lêfshxn mộqkait cáfscpi, nghe ra giọedsung nóengwi củhkssa Minh Dạjcpc, khôengwng vui nóengwi: “Anh còhaykn nóengwi àncpn, tôengwi điwteiệxgzfn thoạjcpci cho anh anh làncpnm gìtqmyncpn khôengwng nghe máfscpy?”


“Tôengwi… Vừhfvea rồualyi điwteang họedsup, di điwteqkaing điwteifsv chếulyl điwteqkaifshxn lặibjyng.”

engwi xong Minh Dạjcpc lạjcpci hốjhwti hậyokmn, anh giảedsui thíhjjsch vớthnri côengwncpnm cáfscpi gìtqmy, cậyokmu chủhkss cầnqftn giảedsui thíhjjsch vớthnri ngưexcospxai kháfscpc sao? Khôengwng nhậyokmn điwteiệxgzfn thoạjcpci củhkssa côengw thìtqmyengw chuyệxgzfn gìtqmy chứenkf.

Lan San vừhfvea nghe míhjjs mắexcot cưexcospxai híhjjsp thàncpnnh mộqkait điwteưexcospxang thẳyqqmng, néswgwm khăibjyn nằuscbm ởjhwt trêfshxn giưexcospxang: “A… Vừhfvea rồualyi tôengwi điwteang tắexcom, khôengwng cóengw nghe thấhayky.”

Hai ngưexcospxai im lặibjyng mộqkait láfscpt, xuyêfshxn qua di điwteqkaing cóengw thểifsv nghe thấhayky điwteưexconqftc tiếulylng híhjjst thởjhwt nhẹawmb nhàncpnng.

Mộqkait láfscpt sau, Minh Dạjcpc điwteiềualyu chỉjhwtnh tâphpym tìtqmynh mộqkait phen: “Em gọedsui điwteiệxgzfn thoạjcpci cho tôengwi cóengw việxgzfc gìtqmy sao?”

tqmynh nhưexco mộqkait tháfscpng rồualyi anh khôengwng cóengw gặibjyp Lan San, tuy vẫuscbn biếulylt điwteưexconqftc tin tứenkfc củhkssa côengw, nhưexcong màncpn… Lạjcpci thủhkssy chung khôengwng cóengw trởjhwt vềualy nhìtqmyn côengw.

phpyy giờspxa nghe điwteưexconqftc giọedsung nóengwi củhkssa côengw, Minh Dạjcpc cảedsum thấhayky trong cơnvxh thểifsv khôengwng ngừhfveng cóengw âphpym thanh mêfshx hoặibjyc anh, bứenkfc anh phảedsui gặibjyp côengw.

buqgc nàncpny Lan San mớthnri nhớthnr tớthnri, côengwtqmym Minh Dạjcpcncpntqmy chuyệxgzfn thiệxgzfp mờspxai: “Chuyệxgzfn điwteóengw, Lam Tu làncpn bạjcpcn anh sao?”

“Ừibjy.”

Minh Dạjcpc nhíhjjsu màncpny, sao Lan San lạjcpci hỏjgbbi Lam Tu, chẳyqqmng lẽenkfengwncpn Lam Tu quen biếulylt nhau sao?

Ýzlee nghĩhfvencpny, làncpnm anh cựmohmc kỳdafm khôengwng thoảedsui máfscpi.

Nhưexcong màncpnphpyu nóengwi tiếulylp theo củhkssa Lan San làncpnm anh thoảedsui máfscpi rấhaykt nhanh.

“Anh ta sai ngưexcospxai điwteưexcoa cho tôengwi mộqkait tấhaykm thiệxgzfp mờspxai, tôengwi cóengw cầnqftn điwtei điwteếulyln điwteóengw khôengwng, tôengwi lạjcpci khôengwng biếulylt anh ta, khôengwng điwtei cũtzdsng khôengwng sao điwteúbuqgng khôengwng?”

Lan San lạjcpci tựmohmengwi tiếulylp: “Nhưexcong màncpn anh ta làncpn bạjcpcn anh, khôengwng điwtei hìtqmynh nhưexco khôengwng điwteưexconqftc lễupdz phéswgwp, Minh Dạjcpc, anh nóengwi xem rốjhwtt cuộqkaic tôengwi cóengw phảedsui điwtei hay khôengwng?”

tqmy vừhfvea mớthnri tắexcom xong, giọedsung nóengwi mang theo vàncpni phầnqftn lưexcospxai biếulylng vàncpn thoảedsui máfscpi, mềualym mạjcpci nhưexcoengwng chim chạjcpcm qua da thịfbxat mang điwteếulyln mộqkait trậyokmn têfshx dạjcpci, lạjcpci cóengw mộqkait chúbuqgt ýjnsh tứenkfncpnm xúbuqgc làncpnm nũtzdsng, Minh Dạjcpc nghe vàncpno trong tai lạjcpci hếulylt sứenkfc hưexcojhwtng thụthnr.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.