Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 135 : Bà chủ là bảo bối của cậu chủ (4)

    trước sau   
Trởxokl lạexfpi văpsmqn phògcldng, xoay trògcldn di đhyhcpidpng trêggken ngóthtgn tay mộpidpt lúeijlc lâbkdcu anh mớswsni gọiztni đhyhci.

Chỉkjclppikeijlc Lan San nhậoutyn đhyhcưrapkrdyoc đhyhciệqexun thoạexfpi, đhyhcãuhuappik nửwlrea tiếwtpcng sau, lúeijlc Minh Dạexfp gọiztni lầpsmqn thứwknv N.

Lan San tắueimm rửwlrea xong đhyhci ra, nghe thấrhmyy tiếwtpcng chuôcyixng đhyhciệqexun thoạexfpi, vừuqvra lau tóthtgc vừuqvra nghe mábogjy: “Alo…”

Vừuqvra mớswsni nóthtgi, đhyhcpsmqu bêggken kia truyềrbhmn đhyhcếwtpcn tiếwtpcng Minh Dạexfp tứwknvc giậoutyn: “Sao bâbkdcy giờpidp mớswsni chịyvwbu nghe mábogjy?”

Anh gọiztni cho côcyix khoảxdbbng nửwlrea tiếwtpcng, nếwtpcu Lan San khôcyixng nghe mábogjy tiếwtpcp, anh đhyhcxdbbm bảxdbbo lậoutyp tứwknvc lábogji xe vềrbhm nhàppik họiztn Minh kérbhmo côcyix ra.

Lan San bịyvwbrbhmt run lêggken mộpidpt cábogji, nghe ra giọiztnng nóthtgi củajvfa Minh Dạexfp, khôcyixng vui nóthtgi: “Anh cògcldn nóthtgi àppik, tôcyixi đhyhciệqexun thoạexfpi cho anh anh làppikm gìzoqxppik khôcyixng nghe mábogjy?”


“Tôcyixi… Vừuqvra rồzdvli đhyhcang họiztnp, di đhyhcpidpng đhyhcuhua chếwtpc đhyhcpidpggken lặzoqxng.”

thtgi xong Minh Dạexfp lạexfpi hốinhki hậoutyn, anh giảxdbbi thíkheech vớswsni côcyixppikm cábogji gìzoqx, cậoutyu chủajvf cầpsmqn giảxdbbi thíkheech vớswsni ngưrapkpidpi khábogjc sao? Khôcyixng nhậoutyn đhyhciệqexun thoạexfpi củajvfa côcyix thìzoqxthtg chuyệqexun gìzoqx chứwknv.

Lan San vừuqvra nghe míkhee mắueimt cưrapkpidpi híkheep thàppiknh mộpidpt đhyhcưrapkpidpng thẳrbhmng, nérbhmm khăpsmqn nằcewsm ởxokl trêggken giưrapkpidpng: “A… Vừuqvra rồzdvli tôcyixi đhyhcang tắueimm, khôcyixng cóthtg nghe thấrhmyy.”

Hai ngưrapkpidpi im lặzoqxng mộpidpt lábogjt, xuyêggken qua di đhyhcpidpng cóthtg thểuhua nghe thấrhmyy đhyhcưrapkrdyoc tiếwtpcng híkheet thởxokl nhẹqnjg nhàppikng.

Mộpidpt lábogjt sau, Minh Dạexfp đhyhciềrbhmu chỉkjclnh tâbkdcm tìzoqxnh mộpidpt phen: “Em gọiztni đhyhciệqexun thoạexfpi cho tôcyixi cóthtg việqexuc gìzoqx sao?”

zoqxnh nhưrapk mộpidpt thábogjng rồzdvli anh khôcyixng cóthtg gặzoqxp Lan San, tuy vẫyphcn biếwtpct đhyhcưrapkrdyoc tin tứwknvc củajvfa côcyix, nhưrapkng màppik… Lạexfpi thủajvfy chung khôcyixng cóthtg trởxokl vềrbhm nhìzoqxn côcyix.

bkdcy giờpidp nghe đhyhcưrapkrdyoc giọiztnng nóthtgi củajvfa côcyix, Minh Dạexfp cảxdbbm thấrhmyy trong cơvvvh thểuhua khôcyixng ngừuqvrng cóthtg âbkdcm thanh mêggke hoặzoqxc anh, bứwknvc anh phảxdbbi gặzoqxp côcyix.

eijlc nàppiky Lan San mớswsni nhớswsn tớswsni, côcyixzoqxm Minh Dạexfpppikzoqx chuyệqexun thiệqexup mờpidpi: “Chuyệqexun đhyhcóthtg, Lam Tu làppik bạexfpn anh sao?”

“Ừuhua.”

Minh Dạexfp nhíkheeu màppiky, sao Lan San lạexfpi hỏiztni Lam Tu, chẳrbhmng lẽxxpocyixppik Lam Tu quen biếwtpct nhau sao?

Ýtsyx nghĩkektppiky, làppikm anh cựcjomc kỳpvzs khôcyixng thoảxdbbi mábogji.

Nhưrapkng màppikbkdcu nóthtgi tiếwtpcp theo củajvfa Lan San làppikm anh thoảxdbbi mábogji rấrhmyt nhanh.

“Anh ta sai ngưrapkpidpi đhyhcưrapka cho tôcyixi mộpidpt tấrhmym thiệqexup mờpidpi, tôcyixi cóthtg cầpsmqn đhyhci đhyhcếwtpcn đhyhcóthtg khôcyixng, tôcyixi lạexfpi khôcyixng biếwtpct anh ta, khôcyixng đhyhci cũrupzng khôcyixng sao đhyhcúeijlng khôcyixng?”

Lan San lạexfpi tựcjomthtgi tiếwtpcp: “Nhưrapkng màppik anh ta làppik bạexfpn anh, khôcyixng đhyhci hìzoqxnh nhưrapk khôcyixng đhyhcưrapkrdyoc lễyphc phérbhmp, Minh Dạexfp, anh nóthtgi xem rốinhkt cuộpidpc tôcyixi cóthtg phảxdbbi đhyhci hay khôcyixng?”

zoqx vừuqvra mớswsni tắueimm xong, giọiztnng nóthtgi mang theo vàppiki phầpsmqn lưrapkpidpi biếwtpcng vàppik thoảxdbbi mábogji, mềrbhmm mạexfpi nhưrapkcyixng chim chạexfpm qua da thịyvwbt mang đhyhcếwtpcn mộpidpt trậoutyn têggke dạexfpi, lạexfpi cóthtg mộpidpt chúeijlt ýutck tứwknvppikm xúeijlc làppikm nũrupzng, Minh Dạexfp nghe vàppiko trong tai lạexfpi hếwtpct sứwknvc hưrapkxoklng thụxokl.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.