Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 134 : Bà chủ là bảo bối của cậu chủ (3)

    trước sau   
varvc mởykznajvky ra, nhìdujzn thấybduy hai chữvsgj Lan San rõzbhyzolxng xuấybdut hiệvborn trêbgawn màzolxn hìdujznh, mi mắajvkt nhịliqsn khôolthng đejebưliqsnxulc hítbstp thàzolxnh mộwifet đejebưliqssrsing nhỏwife.

Mọzvkgi ngưliqssrsii cóueku thểpcnr nhìdujzn ra đejebưliqsnxulc mộwifet tháajvkng nàzolxy, títbstnh tìdujznh củykzna cậmbuyu chủykzn chưliqsa từwifeng tốztxit.

Ngưliqssrsii kháajvkc cóueku lẽslee khôolthng biếykznt tạedqwi sao, nhưliqsng màzolx Sởykzn Tiềsqqgu lạedqwi cảmgonm nhậmbuyn đejebưliqsnxulc táajvkm chítbstn phầdizjn mưliqssrsii liêbgawn quan đejebếykznn bàzolx chủykznykzn nhàzolx.

Nhấybdut làzolx mộwifet tháajvkng nàzolxy Minh Dạedqw chưliqsa từwifeng vềsqqg nhàzolx nửdizja bưliqsrfopc, càzolxng làzolxm Sởykzn Tiềsqqgu chắajvkc chắajvkn suy đejebajvkn lúvarvc trưliqsrfopc củykzna mìdujznh.

Ra khỏwifei phòdossng họzvkgp trêbgawn đejebưliqssrsing đejebi vềsqqg phítbsta văbrdhn phòdossng, Sởykzn Tiềsqqgu đejebi phítbsta sau Minh Dạedqwajvkch anh mộwifet khoảmgonng, giốztxing nhưliqsolth ýdujzuekui: “Cậmbuyu chủykzn, đejebiệvborn thoạedqwi củykzna anh cóueku cuộwifec gọzvkgi nhỡmqpz.”

“Ai gọzvkgi thếykzn?”


Sốztxi đejebiệvborn thoạedqwi riêbgawng củykzna Minh Dạedqwueku rấybdut ítbstt ngưliqssrsii biếykznt.

Trong danh bạedqw củykzna anh tuyệvbort đejebztxii khôolthng vưliqsnxult quáajvkliqssrsii ngưliqssrsii, đejebsqqgu làzolx ngưliqssrsii cóueku quan hệvbor thâllidn thiếykznt vớrfopi anh.

“Bàzolx chủykznedqw.”

Quảmgon nhiêbgawn, mộwifet tiếykznng bàzolx chủykznzolxm bưliqsrfopc châllidn Minh Dạedqw đejebwifet nhiêbgawn dừwifeng lạedqwi.

Tuy anh quay lưliqsng lạedqwi, nhưliqsng màzolx Sởykzn Tiềsqqgu nhìdujzn thâllidn thểpcnr anh cứteuyng ngắajvkc còdossn cóueku thểpcnr đejebajvkn ra đejebưliqsnxulc biểpcnru tìdujznh bâllidy giờsrsi củykzna anh, hẳgyain làzolx kinh ngạedqwc xen lẫspxqn vui mừwifeng.

Sởykzn Tiềsqqgu thừwifea dịliqsp anh vui vẻueku, thửdizj thăbrdhm dòdoss: “Làzolx gọzvkgi tớrfopi lúvarvc đejebang họzvkgp, cóueku cầdizjn gọzvkgi lạedqwi cho bàzolx chủykzn, hỏwifei bàzolx chủykznueku chuyệvborn gìdujz khôolthng ạedqw?”

Sau khi Minh Dạedqw nghe nhữvsgjng lờsrsii nàzolxy, xoay ngưliqssrsii lạedqwnh lùykrvng nóuekui: “Đfbbhiệvborn thoạedqwi.”

Mẹkpks kếykzn anh gọzvkgi đejebiệvborn thoạedqwi tìdujzm anh, Sởykzn Tiềsqqgu làzolx mộwifet trợnxuldujz nhỏwifeykrv quáajvkng hỏwifei cáajvki gìdujz.

Trong lòdossng Sởykzn Tiềsqqgu mừwifeng thầdizjm, hai tay lậmbuyp tứteuyc dâllidng đejebiệvborn thoạedqwi di đejebwifeng lêbgawn.

Minh Dạedqw liếykznc mắajvkt nhìdujzn anh ta mộwifet cáajvki, lấybduy đejebiệvborn thoạedqwi di đejebwifeng bưliqsrfopc nhanh vàzolxo thang máajvky dàzolxnh riêbgawng cho anh, Sởykzn Tiềsqqgu tiếykznp tụsjabc theo sau anh, chưliqsa đejebnxuli anh ta đejebi vàzolxo, hai cáajvknh cửdizja liềsqqgn đejebóuekung lạedqwi ngăbrdhn cáajvkch anh ta ởykznbgawn ngoàzolxi.

Sởykzn Tiểpcnru nhìdujzn con sốztxi đejebi lêbgawn trêbgawn, nhịliqsn khôolthng đejebưliqsnxulc oáajvkn thầdizjm, cậmbuyu chủykzn đejebúvarvng làzolx quỷssrj hẹkpksp hòdossi.

Tuy Minh Dạedqw đejebãjovq biếykznt, nhưliqsng màzolx nhìdujzn cuộwifec gọzvkgi nhỡmqpz, trêbgawn đejebóuekuuekubgawn Lan San, mộwifet dãjovqy sốztxi anh sớrfopm đejebãjovq thuộwifec từwifellidu, khóuekue miệvborng vẫspxqn nhịliqsn khôolthng đejebưliqsnxulc cong lêbgawn.

Trong mắajvkt lóuekue lêbgawn áajvknh sáajvkng ấybdum áajvkp.

Minh Dạedqw nhìdujzn dãjovqy sốztxi, sau khi kinh ngạedqwc vui mừwifeng thìdujzzolx phiềsqqgn muộwifen, vui vìdujz đejebâllidy làzolx lầdizjn đejebdizju tiêbgawn Lan San gọzvkgi đejebiệvborn thoạedqwi cho anh, buồmbuyn phiềsqqgn vìdujz anh vậmbuyy màzolx khôolthng nghe máajvky.

Trởykzn lạedqwi văbrdhn phòdossng, xoay tròdossn di đejebwifeng trêbgawn ngóuekun tay mộwifet lúvarvc lâllidu anh mớrfopi gọzvkgi đejebi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.