Cực Sủng Đệ Nhất Phu Nhân

Chương 136 : Bà chủ là bảo bối của cậu chủ (5)

    trước sau   
xtsd vừfpyja mớtrfyi tắmvnvm xong, giọqcspng nóuknii mang theo vàqcspi phầmnkcn lưoaqkcmami biếximdng vàqcsp thoảwxvii mácfyxi, mềdjbkm mạqyfvi nhưoaqkrexzng chim chạqyfvm qua da thịhnuht mang đqxklếximdn mộdfmnt trậcfyxn têxvkf dạqyfvi, lạqyfvi cóukni mộdfmnt chúcmamt ýyjcs tứyidxqcspm xúcmamc làqcspm nũggvong, Minh Dạqyfv nghe vàqcspo trong tai lạqyfvi hếximdt sứyidxc hưoaqkfxngng thụylwa.

Cho nêxvkfn cảwxvi ngưoaqkcmami anh đqxkldjbku trầmnkcm tĩvrqhnh lạqyfvi, châpmjwn màqcspy xếximdch lêxvkfn lộdfmn ra tâpmjwm tìxtsdnh bâpmjwy giờcmam củximda anh.

“Chúcmamt việprxtc nhỏfpyjlisyy làqcspm khóukni em rồfxngi sao?”

Lan San chu môrexzi, khôrexzng vừfpyja ýyjcs: “Nếximdu khôrexzng cóukni anh, Lam Tu đqxklóukniggvong khôrexzng gửskmci thiệprxtp mờcmami cho tôrexzi, nếximdu anh ta khôrexzng phảwxvii làqcsp bạqyfvn anh, tôrexzi cũggvong khôrexzng khóukni xửskmc nhưoaqk vậcfyxy.”

“Vậcfyxy thìxtsd đqxkli thôrexzi, đqxklếximdn lúcmamc đqxklóuknirexzi đqxkli đqxklóuknin em.”

Minh Dạqyfv muốzwjvn cóukni anh nhìxtsdn, trácfyxi phảwxvii cũggvong khôrexzng xảwxviy ra chuyệprxtn gìxtsd nhiễdgrgu loạqyfvn, Sởfxng Tiềdjbku nóuknii Lan San khôrexzng ra nhàqcsp họqcsp Minh thờcmami gian dàqcspi rồfxngi, đqxklggvorexz ra cửskmca giảwxvii sầmnkcu cũggvong đqxklưoaqkbbgpc.


“Vậcfyxy đqxklưoaqkbbgpc rồfxngi.”

… … … …

Lạqyfvi làqcsp mộdfmnt trậcfyxn trầmnkcm mặyidxc, Lan San khôrexzng biếximdt nóuknii cácfyxi gìxtsd, Minh Dạqyfvggvong khôrexzng mởfxng miệprxtng.

Ngay lúcmamc Lan San chuẩxmian bịhnuh tắmvnvt đqxkliệprxtn thoạqyfvi, bêxvkfn tai truyềdjbkn đqxklếximdn tiếximdng nóuknii trầmnkcm thấlisyp củximda Minh Dạqyfv: “Vếximdt thưoaqkơxvkfng trêxvkfn ngưoaqkcmami tốzwjvt hơxvkfn chưoaqka?”

Trong lòeijfng Lan San đqxkldfmnt nhiêxvkfn mềdjbkm nhũggvon, trong mắmvnvt lóuknie lêxvkfn ýyjcsoaqkcmami giảwxvio hoạqyfvt, giốzwjvng nhưoaqk hồfxng ly nhỏfpyj chuyêxvkfn tíurbfnh kếximd ngưoaqkcmami khácfyxc, hơxvkfi nélutin giậcfyxn:

“Anh còeijfn biếximdt quan tâpmjwm tôrexzi àqcsp, sau khi nélutim tôrexzi trởfxng vềdjbk, lạqyfvi khôrexzng liếximdc nhìxtsdn tôrexzi, chuyệprxtn nàqcspy đqxklãyidx qua mộdfmnt thácfyxng anh mớtrfyi hỏfpyji, khôrexzng cóukni thàqcspnh ýyjcs rồfxngi.”

Lan San nóuknii làqcspm Minh Dạqyfvukni chúcmamt ácfyxy nácfyxy, rấlisyt nhiềdjbku lầmnkcn anh muốzwjvn trởfxng vềdjbk nhìxtsdn côrexz, nhưoaqkng màqcsp nghĩvrqh đqxklếximdn lờcmami nóuknii đqxklóukni củximda Lan San, lạqyfvi hạqyfv quyếximdt tâpmjwm.

“Còeijfn đqxklau khôrexzng?” 

Lan San nhíurbfu màqcspy cắmvnvn móukning tay, nghĩvrqh ra ýyjcs nghĩvrqh xấlisyu xa đqxklôrexzi môrexzi đqxklfpyj mọqcspng cong lêxvkfn, khàqcspn giọqcspng, đqxklácfyxng thưoaqkơxvkfng tộdfmni nghiệprxtp nóuknii: “Cóukni đqxklau hay khôrexzng vẫrexzn làqcsp chuyệprxtn củximda tôrexzi, anh lạqyfvi khôrexzng quan tâpmjwm”

Biếximdt rõyidxrexz cốzwjv ýyjcsuknii cho anh nghe, nhưoaqkng màqcsp Minh Dạqyfv vẫrexzn cảwxvim thấlisyy đqxklau lòeijfng.

“Đyebvggvo lạqyfvi sẹuknio trêxvkfn ngưoaqkcmami rồfxngi sao?”

“Ừjsfv… Đyebvggvo lạqyfvi, xấlisyu muốzwjvn chếximdt.”

“Yêxvkfn tâpmjwm, tôrexzi tìxtsdm bácfyxc sĩvrqh cho em, nhấlisyt đqxklhnuhnh sẽgoeiuknia sạqyfvch sẹuknio.”

Lan San nóuknii chuyệprxtn đqxklyidxt quãyidxng vớtrfyi Minh Dạqyfv, cuốzwjvi cùsmfvng chịhnuhu khôrexzng đqxklưoaqkbbgpc mệprxtt mỏfpyji, lúcmamc đqxklóukni khôrexzng biếximdt vìxtsdcfyxi gìxtsd, nóuknii xong vậcfyxy màqcsp ngủximd thiếximdp đqxkli.

Mộdfmnt đqxklêxvkfm nàqcspy côrexz ngủximd cựezamc kỳmylv ngon, còeijfn ngủximd đqxklếximdn khi mặyidxt trờcmami ngàqcspy hôrexzm sau lêxvkfn cao.

Lan San mơxvkfxvkfqcspng màqcspng tỉceuunh lạqyfvi, muốzwjvn xem di đqxkldfmnng làqcsp mấlisyy giờcmam rồfxngi, lạqyfvi phácfyxt hiệprxtn trêxvkfn di đqxkldfmnng vậcfyxy màqcsp vẫrexzn còeijfn đqxklang hiểggvon thịhnuh cuộdfmnc gọqcspi, Minh Dạqyfv… Vậcfyxy màqcsp khôrexzng tắmvnvt đqxkliệprxtn thoạqyfvi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.