Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 301 : Tôi chỉ thích có mình anh ấy

    trước sau   
“Từahxyng nghĩqvqc.” Anh ta nósapci.

Lầemxhn nàblxsy, tớquhmi lưwtslfwxct tôsclki bấuswmt ngờdoja, hósapca ra anh ta cũtksang từahxyng nghĩqvqc.

sclki ngẩtujwng đzekfemxhu lêuswmn nhìuemfn anh ta, áouxnnh mắkkfat củwbnca anh ta đzekfang hưwtslquhmng vềfyhp phífjula cơvqgv thểzekfsclki, áouxnnh mắkkfat đzekfósapc giốzzsdng nhưwtsl mộznuyt kẻqvaf đzekfang nhìuemfn vậigmjt sởisyg hữznuyu củwbnca bảxwghn thârmujn vậigmjy.

Đfyhpúyliang thếcrgc, làblxs vậigmjt sởisyg hữznuyu củwbnca bảxwghn thârmujn.

“Cósapc đzekfiềfyhpu, từahxyng nghĩqvqc thìuemf sao chứquhm?” Tráouxnc Hàblxsng nósapci “Dùysbw thếcrgcblxso thìuemfsclki cũtksang đzekfãbiynsapc đzekfưwtslfwxcc rồcgtpi.”

Áqrwbnh mắkkfat anh ta chuyểzekfn hưwtslquhmng lêuswmn trêuswmn mặkuwot tôsclki, anh ta đzekfưwtsla tay ra nârmujng cằtfhpm tôsclki lêuswmn, áouxnnh mắkkfat hai ngưwtsldojai nhìuemfn thẳitljng vàblxso nhau.




“Dùysbw sao thìuemfsclki cũtksang đzekfãbiynsapc đzekfưwtslfwxcc côsclk, tôsclki thắkkfang rồcgtpi, nhìuemfn bộznuy dạdfzang đzekfau khổwbnc mỗstohi ngàblxsy củwbnca lãbiyno giàblxs đzekfósapcsclki rấuswmt vui!”

Lạdfzai làblxs “lãbiyno giàblxs!”

sclki thựcswzc sựcswz khôsclkng kìuemfm nézzsdn đzekfưwtslfwxcc nữznuya, chỉwbin trừahxyng mắkkfat nhìuemfn anh ta phẫouxnn nộznuy: “Tráouxnc Hàblxsng, ôsclkng ấuswmy làblxs bốzzsd anh! Anh ăevbdn nósapci lễdijk phézzsdp mộznuyt chúyliat đzekfưwtslfwxcc khôsclkng?”

“Ha! Tứquhmc giậigmjn rồcgtpi!” Tráouxnc Hàblxsng cưwtsldojai: “Côsclktksang biếcrgct ôsclkng ấuswmy làblxs bốzzsdsclki? Tôsclki vàblxssclk tầemxhm tuổwbnci nhau, tuổwbnci ôsclkng ấuswmy đzekfáouxnng làblxsm bốzzsdsclk đzekfúyliang khôsclkng? Côsclksapc từahxyng nghĩqvqcsclkuswmn giưwtsldojang vớquhmi mộznuyt ngưwtsldojai đzekfáouxnng tuổwbnci bốzzsduemfnh?”

Bốzzsdsclki.....

sclki thởisygblxsi mộznuyt tiếcrgcng ngao ngáouxnn: “Tráouxnc Hàblxsng, tôsclki yêuswmu ôsclkng ấuswmy..... anh tha cho tôsclki đzekfưwtslfwxcc khôsclkng? Cho dùysbw anh cósapc nhốzzsdt tôsclki cảxwgh mộznuyt đzekfdojai thìuemf ngưwtsldojai tôsclki yêuswmu cũtksang vẫouxnn làblxs ôsclkng ấuswmy.”

“Tạdfzai sao?” Đfyhpcgtpng tửxfwk mắkkfat anh ta sârmuju hoắkkfam, bàblxsn tay anh ta đzekftujwy cằtfhpm tôsclki lêuswmn cao hơvqgvn nữznuya, “Rốzzsdt cuộznuyc làblxssclkwtslu đzekfcgtpuemfisyg ôsclkng ấuswmy?”

“Tôsclki thífjulch anh ấuswmy, lầemxhn đzekfemxhu tiêuswmn gặkuwop anh ấuswmy tôsclki đzekfãbiyn thífjulch rồcgtpi.” Tôsclki nhìuemfn thẳitljng vàblxso mắkkfat Tráouxnc Hàblxsng: “Tôsclki thífjulch sựcswz chífjuln chắkkfan, sựcswz nho nhãbiyn củwbnca anh ấuswmy, tôsclki thífjulch anh ấuswmy vàblxs anh ấuswmy cũtksang thífjulch tôsclki......”

“Côsclk thífjulch ngưwtsldojai nhiềfyhpu tuổwbnci?” Anh ta dưwtsldojang nhưwtsl khôsclkng tin vàblxso tai mìuemfnh.

“Tôsclki khôsclkng biếcrgct, tôsclki chưwtsla từahxyng thífjulch ai kháouxnc, tôsclki chỉwbin thífjulch cósapc mộznuyt mìuemfnh anh ấuswmy.” Tôsclki nósapci.

“Tôsclki cũtksang chưwtsla từahxyng thífjulch ai kháouxnc, tôsclki chỉwbin thífjulch cósapcuemfnh côsclk.” Trong áouxnnh mắkkfat anh ta làblxs sựcswz đzekfau khổwbnc, cósapc chúyliat hỗstohn loạdfzan, anh ta cúyliai ngưwtsldojai xuốzzsdng, cắkkfan lêuswmn môsclki tôsclki.

Khi màblxswtslkkfai củwbnca anh ta luồcgtpn vàblxso trong miệyrubng tôsclki, tôsclki khôsclkng do dựcswzblxs cắkkfan cho anh ta mộznuyt cáouxni.

Anh ta cũtksang khôsclkng thu lưwtslkkfai vềfyhp, mùysbwi máouxnu tanh lan ra trong miệyrubng.




Anh ta lấuswmy tay bósapcp vàblxso hàblxsm tôsclki buộznuyc tôsclki phảxwghi mởisyg miệyrubng ra.

Đfyhpfwxci tớquhmi khi anh ta cảxwghm thấuswmy đzekfwbnc rồcgtpi anh ta mớquhmi chịuemfu bỏxdwlsclki ra.

“Cắkkfan ngưwtsldojai kháouxnc khôsclkng phảxwghi thósapci quen tốzzsdt đzekfârmuju nhézzsd!” Anh ta vỗstohblxso mặkuwot tôsclki, bộznuy dạdfzang đzekfósapc giốzzsdng nhưwtsl thểzekf đzekfang vỗstohblxso máouxn mộznuyt con chósapc rấuswmt lớquhmn, “Thậigmjt khôsclkng biếcrgct lãbiyno giàblxs đzekfósapc đzekfãbiyn cho côsclk ăevbdn bùysbwa mêuswm thuốzzsdc lúyliauemf khiếcrgcn côsclk cứquhmng đzekfemxhu nhưwtsl vậigmjy.....”

Áqrwbnh mắkkfat anh ta nhìuemfn xuốzzsdng nưwtslquhmc trong bồcgtpn, nưwtslquhmc đzekfãbiyn gầemxhn cao lêuswmn tớquhmi mézzsdp bồcgtpn.

“Chẳitljng phảxwghi làblxs muốzzsdn tắkkfam àblxs? Đfyhpzekfsclki tắkkfam cho côsclk!” Bàblxsn tay anh ta đzekfkuwot lêuswmn cổwbncsclki rồcgtpi từahxy từahxy trưwtslfwxct xuốzzsdng dưwtslquhmi.

“Anh cởisygi trósapci cho tôsclki, tôsclki tựcswzuemfnh tắkkfam.” Tôsclki xoay xoay hai cáouxnnh tay bịuemf trósapci phífjula sau.

Kẻqvaf bắkkfat cósapcc nàblxsy đzekfúyliang làblxs thiêuswmn tàblxsi, hắkkfan cósapc thểzekf trósapci hai tay tôsclki khiếcrgcn cho mưwtsldojai ngósapcn tay tôsclki khôsclkng thểzekf đzekfznuyng đzekfigmjy.

ysbwsclki cósapc quỳhuyl xuốzzsdng, ngósapcn tay cósapc thểzekf chạdfzam vàblxso sợfwxci dârmujy thừahxyng trósapci ởisyg chârmujn nhưwtslng cũtksang khôsclkng làblxsm đzekfưwtslfwxcc gìuemf.

“Côsclk thấuswmy tôsclki đzekfuswmn hay làblxs ngu thìuemf mớquhmi giúyliap côsclk cởisygi trósapci chứquhm?” Anh ta khẽnuinwtsldojai: “Hơvqgvn nữznuya, tôsclki thífjulch tắkkfam cho côsclk lắkkfam! Nghĩqvqc tớquhmi việyrubc bàblxsn tay mìuemfnh đzekfưwtslfwxcc kháouxnm pháouxn khắkkfap tấuswmm thârmujn ngọlnhzc ngàblxsblxsy tôsclki cảxwghm thấuswmy rấuswmt phấuswmn khífjulch!”

sclki nhìuemfn nhữznuyng ngósapcn tay củwbnca anh ta lưwtslfwxcn khắkkfap cơvqgv thểzekfsclki, tùysbwy từahxyng chỗstohblxs anh ta dùysbwng lựcswzc hoặkuwoc khôsclkng dùysbwng lựcswzc, đzekfósapcblxs mộznuyt nỗstohi nhụzwnxc màblxs khôsclkng từahxyblxso cósapc thểzekf diễdijkn tảxwgh nổwbnci....

“Nếcrgcu đzekfãbiyn khôsclkng muốzzsdn nhìuemfn đzekfếcrgcn thếcrgc thìuemf việyrubc gìuemf phảxwghi bảxwgho tôsclki bỏxdwl bịuemft mắkkfat ra cho côsclk?”Anh ta khẽnuin nhếcrgcch mézzsdp cưwtsldojai, “Khưwtslơvqgvng Kha, tôsclki thựcswzc sựcswz rấuswmt muốzzsdn biếcrgct, bìuemfnh thưwtsldojang côsclkblxsbiyno giàblxs đzekfósapcisyguswmn nhau sẽnuin thếcrgcblxso? Khi màblxs ôsclkng ta khiếcrgcn cho côsclk thểzekfsclkfjulm táouxni liệyrubu côsclktksang cảxwghm thấuswmy nhưwtslrmujy giờdoja khôsclkng?”

Anh ta dùysbwng ngósapcn tay gõdntkdntkblxso cổwbncsclki: “Còlewjn nhớquhm lầemxhn đzekfemxhu tiêuswmn tôsclki nhìuemfn thấuswmy ởisyg đzekfârmujy cósapc vếcrgct tífjulch bịuemf ngưwtsldojai ta hôsclkn, con tim tôsclki đzekfãbiyn đzekfau tớquhmi mứquhmc...... ngưwtsldojai phụzwnx nữznuyblxssclki thầemxhm thưwtslơvqgvng trộznuym nhớquhm khôsclkng ngờdoja lạdfzai bịuemf ngưwtsldojai kháouxnc chiếcrgcm mấuswmt rồcgtpi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.