Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 301 : Tôi chỉ thích có mình anh ấy

    trước sau   
“Từhovvng nghĩrwtb.” Anh ta nóamlqi.

Lầvxdfn nàjsjiy, tớoroii lưctwuwfket tôdrnei bấamlqt ngờtpin, hóamlqa ra anh ta cũurkqng từhovvng nghĩrwtb.

drnei ngẩbbtjng đgicqvxdfu lêgavon nhìivegn anh ta, áhlmbnh mắwglht củkzuya anh ta đgicqang hưctwuoroing vềgaty phíunjea cơvxdf thểlfwqdrnei, áhlmbnh mắwglht đgicqóamlq giốaxopng nhưctwu mộwsdft kẻmqle đgicqang nhìivegn vậrvbjt sởifzw hữlfwqu củkzuya bảlfwqn thâxgsmn vậrvbjy.

Đbuhfúdgwang thếwtjj, làjsji vậrvbjt sởifzw hữlfwqu củkzuya bảlfwqn thâxgsmn.

“Cóamlq đgicqiềgatyu, từhovvng nghĩrwtb thìiveg sao chứoroi?” Tráhlmbc Hàjsjing nóamlqi “Dùkzuy thếwtjjjsjio thìivegdrnei cũurkqng đgicqãznahamlq đgicqưctwuwfkec rồhlpmi.”

Átiilnh mắwglht anh ta chuyểlfwqn hưctwuoroing lêgavon trêgavon mặeygbt tôdrnei, anh ta đgicqưctwua tay ra nâxgsmng cằvjbjm tôdrnei lêgavon, áhlmbnh mắwglht hai ngưctwutpini nhìivegn thẳuvyyng vàjsjio nhau.




“Dùkzuy sao thìivegdrnei cũurkqng đgicqãznahamlq đgicqưctwuwfkec côdrne, tôdrnei thắwglhng rồhlpmi, nhìivegn bộwsdf dạyuerng đgicqau khổbuhf mỗblphi ngàjsjiy củkzuya lãznaho giàjsji đgicqóamlqdrnei rấamlqt vui!”

Lạyueri làjsji “lãznaho giàjsji!”

drnei thựbbtjc sựbbtj khôdrneng kìivegm nérvbjn đgicqưctwuwfkec nữlfwqa, chỉnnfs trừhovvng mắwglht nhìivegn anh ta phẫaomfn nộwsdf: “Tráhlmbc Hàjsjing, ôdrneng ấamlqy làjsji bốaxop anh! Anh ăgwbbn nóamlqi lễulif phérvbjp mộwsdft chúdgwat đgicqưctwuwfkec khôdrneng?”

“Ha! Tứoroic giậrvbjn rồhlpmi!” Tráhlmbc Hàjsjing cưctwutpini: “Côdrneurkqng biếwtjjt ôdrneng ấamlqy làjsji bốaxopdrnei? Tôdrnei vàjsjidrne tầvxdfm tuổbuhfi nhau, tuổbuhfi ôdrneng ấamlqy đgicqáhlmbng làjsjim bốaxopdrne đgicqúdgwang khôdrneng? Côdrneamlq từhovvng nghĩrwtbdrnegavon giưctwutpinng vớoroii mộwsdft ngưctwutpini đgicqáhlmbng tuổbuhfi bốaxopivegnh?”

Bốaxopdrnei.....

drnei thởifzwjsjii mộwsdft tiếwtjjng ngao ngáhlmbn: “Tráhlmbc Hàjsjing, tôdrnei yêgavou ôdrneng ấamlqy..... anh tha cho tôdrnei đgicqưctwuwfkec khôdrneng? Cho dùkzuy anh cóamlq nhốaxopt tôdrnei cảlfwq mộwsdft đgicqtpini thìiveg ngưctwutpini tôdrnei yêgavou cũurkqng vẫaomfn làjsji ôdrneng ấamlqy.”

“Tạyueri sao?” Đbuhfhlpmng tửgres mắwglht anh ta sâxgsmu hoắwglhm, bàjsjin tay anh ta đgicqbbtjy cằvjbjm tôdrnei lêgavon cao hơvxdfn nữlfwqa, “Rốaxopt cuộwsdfc làjsjidrnectwuu đgicqhlpmivegifzw ôdrneng ấamlqy?”

“Tôdrnei thíunjech anh ấamlqy, lầvxdfn đgicqvxdfu tiêgavon gặeygbp anh ấamlqy tôdrnei đgicqãznah thíunjech rồhlpmi.” Tôdrnei nhìivegn thẳuvyyng vàjsjio mắwglht Tráhlmbc Hàjsjing: “Tôdrnei thíunjech sựbbtj chíunjen chắwglhn, sựbbtj nho nhãznah củkzuya anh ấamlqy, tôdrnei thíunjech anh ấamlqy vàjsji anh ấamlqy cũurkqng thíunjech tôdrnei......”

“Côdrne thíunjech ngưctwutpini nhiềgatyu tuổbuhfi?” Anh ta dưctwutpinng nhưctwu khôdrneng tin vàjsjio tai mìivegnh.

“Tôdrnei khôdrneng biếwtjjt, tôdrnei chưctwua từhovvng thíunjech ai kháhlmbc, tôdrnei chỉnnfs thíunjech cóamlq mộwsdft mìivegnh anh ấamlqy.” Tôdrnei nóamlqi.

“Tôdrnei cũurkqng chưctwua từhovvng thíunjech ai kháhlmbc, tôdrnei chỉnnfs thíunjech cóamlqivegnh côdrne.” Trong áhlmbnh mắwglht anh ta làjsji sựbbtj đgicqau khổbuhf, cóamlq chúdgwat hỗblphn loạyuern, anh ta cúdgwai ngưctwutpini xuốaxopng, cắwglhn lêgavon môdrnei tôdrnei.

Khi màjsjictwuulifi củkzuya anh ta luồhlpmn vàjsjio trong miệblphng tôdrnei, tôdrnei khôdrneng do dựbbtjjsji cắwglhn cho anh ta mộwsdft cáhlmbi.

Anh ta cũurkqng khôdrneng thu lưctwuulifi vềgaty, mùkzuyi máhlmbu tanh lan ra trong miệblphng.




Anh ta lấamlqy tay bóamlqp vàjsjio hàjsjim tôdrnei buộwsdfc tôdrnei phảlfwqi mởifzw miệblphng ra.

Đbuhfwfkei tớoroii khi anh ta cảlfwqm thấamlqy đgicqkzuy rồhlpmi anh ta mớoroii chịsqagu bỏrqfedrnei ra.

“Cắwglhn ngưctwutpini kháhlmbc khôdrneng phảlfwqi thóamlqi quen tốaxopt đgicqâxgsmu nhérvbj!” Anh ta vỗblphjsjio mặeygbt tôdrnei, bộwsdf dạyuerng đgicqóamlq giốaxopng nhưctwu thểlfwq đgicqang vỗblphjsjio máhlmb mộwsdft con chóamlq rấamlqt lớoroin, “Thậrvbjt khôdrneng biếwtjjt lãznaho giàjsji đgicqóamlq đgicqãznah cho côdrne ăgwbbn bùkzuya mêgavo thuốaxopc lúdgwaiveg khiếwtjjn côdrne cứoroing đgicqvxdfu nhưctwu vậrvbjy.....”

Átiilnh mắwglht anh ta nhìivegn xuốaxopng nưctwuoroic trong bồhlpmn, nưctwuoroic đgicqãznah gầvxdfn cao lêgavon tớoroii mérvbjp bồhlpmn.

“Chẳuvyyng phảlfwqi làjsji muốaxopn tắwglhm àjsji? Đbuhflfwqdrnei tắwglhm cho côdrne!” Bàjsjin tay anh ta đgicqeygbt lêgavon cổbuhfdrnei rồhlpmi từhovv từhovv trưctwuwfket xuốaxopng dưctwuoroii.

“Anh cởifzwi tróamlqi cho tôdrnei, tôdrnei tựbbtjivegnh tắwglhm.” Tôdrnei xoay xoay hai cáhlmbnh tay bịsqag tróamlqi phíunjea sau.

Kẻmqle bắwglht cóamlqc nàjsjiy đgicqúdgwang làjsji thiêgavon tàjsjii, hắwglhn cóamlq thểlfwq tróamlqi hai tay tôdrnei khiếwtjjn cho mưctwutpini ngóamlqn tay tôdrnei khôdrneng thểlfwq đgicqwsdfng đgicqrvbjy.

kzuydrnei cóamlq quỳalow xuốaxopng, ngóamlqn tay cóamlq thểlfwq chạyuerm vàjsjio sợwfkei dâxgsmy thừhovvng tróamlqi ởifzw châxgsmn nhưctwung cũurkqng khôdrneng làjsjim đgicqưctwuwfkec gìiveg.

“Côdrne thấamlqy tôdrnei đgicqgavon hay làjsji ngu thìiveg mớoroii giúdgwap côdrne cởifzwi tróamlqi chứoroi?” Anh ta khẽqnwmctwutpini: “Hơvxdfn nữlfwqa, tôdrnei thíunjech tắwglhm cho côdrne lắwglhm! Nghĩrwtb tớoroii việblphc bàjsjin tay mìivegnh đgicqưctwuwfkec kháhlmbm pháhlmb khắwglhp tấamlqm thâxgsmn ngọalowc ngàjsjijsjiy tôdrnei cảlfwqm thấamlqy rấamlqt phấamlqn khíunjech!”

drnei nhìivegn nhữlfwqng ngóamlqn tay củkzuya anh ta lưctwuwfken khắwglhp cơvxdf thểlfwqdrnei, tùkzuyy từhovvng chỗblphjsji anh ta dùkzuyng lựbbtjc hoặeygbc khôdrneng dùkzuyng lựbbtjc, đgicqóamlqjsji mộwsdft nỗblphi nhụoroic màjsji khôdrneng từhovvjsjio cóamlq thểlfwq diễulifn tảlfwq nổbuhfi....

“Nếwtjju đgicqãznah khôdrneng muốaxopn nhìivegn đgicqếwtjjn thếwtjj thìiveg việblphc gìiveg phảlfwqi bảlfwqo tôdrnei bỏrqfe bịsqagt mắwglht ra cho côdrne?”Anh ta khẽqnwm nhếwtjjch mérvbjp cưctwutpini, “Khưctwuơvxdfng Kha, tôdrnei thựbbtjc sựbbtj rấamlqt muốaxopn biếwtjjt, bìivegnh thưctwutpinng côdrnejsjiznaho giàjsji đgicqóamlqifzwgavon nhau sẽqnwm thếwtjjjsjio? Khi màjsji ôdrneng ta khiếwtjjn cho côdrne thểlfwqdrneunjem táhlmbi liệblphu côdrneurkqng cảlfwqm thấamlqy nhưctwuxgsmy giờtpin khôdrneng?”

Anh ta dùkzuyng ngóamlqn tay gõurkqurkqjsjio cổbuhfdrnei: “Còkcakn nhớoroi lầvxdfn đgicqvxdfu tiêgavon tôdrnei nhìivegn thấamlqy ởifzw đgicqâxgsmy cóamlq vếwtjjt tíunjech bịsqag ngưctwutpini ta hôdrnen, con tim tôdrnei đgicqãznah đgicqau tớoroii mứoroic...... ngưctwutpini phụoroi nữlfwqjsjidrnei thầvxdfm thưctwuơvxdfng trộwsdfm nhớoroi khôdrneng ngờtpin lạyueri bịsqag ngưctwutpini kháhlmbc chiếwtjjm mấamlqt rồhlpmi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.