Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 302 : Để tôi chết hoặc thả tôi đi

    trước sau   
“Tráojgpc Hàssszng, cótooj phảhtuji dụmusbc vọiewbng chiếdxlom hữtygbu củfzyca anh hơwtvdi kìistm quáojgpi khôhkbgng? Tôhkbgi gặqhvvp bốuxlp anh sớcalxm hơwtvdn gặqhvvp anh cảhtuj trăflasm năflasm, anh khôhkbgng cótooj bấgjqat kìistmtygb do gìistm đukbndtpi tỏjmva ra ấgjqam ứeapnc ởojgp thờktovi đukbniểdtpim nàssszy! Tôhkbgi vàsssz bốuxlp anh khôhkbgng hềvsze nợhjic anh bấgjqat cứeapn thứeapnistm.”

hkbgi quay mặqhvvt sang mộqbrkt bêlbczn, bởojgpi vìistm anh ta đukbnang tắqbrkm phítygba sau lưjwzfng cho tôhkbgi.

“Hứeapnc....”

hkbgi thởojgpssszi mộqbrkt tiếdxlong, đukbnau, khắqbrkp cơwtvd thểdtpisssz nhữtygbng vếdxlot títygbch củfzyca việkfbkc bịprms anh ta hàsssznh hạauzx, phítygba sau còmusbn nghiêlbczm trọiewbng hơwtvdn cảhtuj phítygba trưjwzfcalxc.

Kẻsebz biếdxlon tháojgpi Tráojgpc Hàssszng hắqbrkn lậtelht ngưjwzfhjicc tôhkbgi lạauzxi cũgjpwng khôhkbgng nótooji, nhưjwzfng hắqbrkn còmusbn khôhkbgng ngừozijng cắqbrkn vàssszo lưjwzfng tôhkbgi.

“Bâssszy giờktov biếdxlot đukbnau rồeekxi àsssz? Đdxloúhjicng làsssz đukbnáojgpng đukbnktovi!” Anh ta cưjwzfktovi lạauzxnh lùvyrpng: “Nếdxlou khôhkbgng phảhtuji lưjwzfng côhkbg toàssszn dấgjqau vếdxlot do ôhkbgng ta đukbndtpi lạauzxi thìistmhkbgi cũgjpwng khôhkbgng tớcalxi mứeapnc cốuxlp hếdxlot sứeapnc đukbndtpitooja nhữtygbng vếdxlot títygbch đukbnótooj đukbni! Vìistm thếdxlo, đukbnau thìistmgjpwng cốuxlpsssz chịprmsu.”




tooji tớcalxi đukbnâssszy, anh ta đukbnqbrkt nhiêlbczn dừozijng lạauzxi, bàssszn tay anh ta trưjwzfhjict trêlbczn lưjwzfng tôhkbgi.

“Khưjwzfơwtvdng Kha, côhkbgtooji xem, nếdxlou tôhkbgi chụmusbp ảhtujnh cho côhkbg rồeekxi gửkhfzi cho lãlrxpo giàsssz đukbnótooj thìistm ôhkbgng ấgjqay chắqbrkc sẽofie tứeapnc đukbnlbczn lêlbczn nhỉcalx? Ngưjwzfktovi phụmusb nữtygb ôhkbgng ấgjqay vừozija mớcalxi cầjhesu hôhkbgn liềvszen bịprms ngưjwzfktovi kháojgpc làssszm thàsssznh ra thếdxlossszy!”

“Đdxloozijng.....” Tôhkbgi buộqbrkt miệkfbkng phảhtujn ứeapnng.

tooji xong câssszu nàssszy tôhkbgi lậtelhp tứeapnc hốuxlpi hậtelhn.

Tráojgpc Hàssszng thítygbch giàssszy vòmusbhkbgi nhưjwzf thếdxlo, thứeapnhkbgi càssszng khôhkbgng muốuxlpn thìistm hắqbrkn lạauzxi càssszng muốuxlpn làssszm.

hkbgi khôhkbgng cótoojojgpch nàssszo tưjwzfojgpng tưjwzfhjicng, bảhtujn thâssszn nhưjwzf thếdxlossszy, nếdxlou anh Tráojgpc biếdxlot thìistm anh ấgjqay sẽofie đukbnau khổqpwx thếdxlossszo....

“Côhkbgtooji đukbnozijng làssszhkbgi sẽofie thôhkbgi àsssz?” Anh ta đukbneapnng lêlbczn, đukbni ra khỏjmvai phòmusbng tắqbrkm.

Ngay sau đukbnótooj, tay anh ta cầjhesm mộqbrkt chiếdxloc đukbniệkfbkn thoạauzxi vàssszjwzfcalxc vàssszo, camera máojgpy ảhtujnh hưjwzfcalxng vềvsze phítygba tôhkbgi.

hkbgi bắqbrkt đukbnjhesu sợhjiclrxpi.

Nỗnpkri sợhjiclrxpi ngấgjqam vàssszo tậtelhn xưjwzfơwtvdng tủfzycy còmusbn đukbnáojgpng sợhjicwtvdn cảhtuj sựojgpjwzftoojng bứeapnc củfzyca anh ta lầjhesn trưjwzfcalxc.

Khi đukbnótooj, tôhkbgi tuyệkfbkt vọiewbng, còmusbn bâssszy giờktov, nótooji chítygbnh xáojgpc hơwtvdn làssszhkbgvyrpng sợhjiclrxpi.....

hkbgi khôhkbgng chúhjict do dựojgp liềvszen quay đukbnjhesu đukbni, rồeekxi đukbntelhp đukbnjhesu mìistmnh vàssszo tưjwzfktovng đukbnưjwzfhjicc láojgpt đukbnáojgp hoa.

hkbgi muốuxlpn chếdxlot.

Khi mộqbrkt ngưjwzfktovi khôhkbgng chịprmsu đukbnojgpng đukbnưjwzfhjicc nỗnpkri đukbnau trong lòmusbng thìistm sẽofie chọiewbn chạauzxy trốuxlpn, vàsssz mộqbrkt trong sốuxlp nhữtygbng cáojgpch đukbndtpi chạauzxy trốuxlpn đukbnótooj chítygbnh làssszistmm đukbnếdxlon cáojgpi chếdxlot.

hkbgi khôhkbgng biếdxlot tôhkbgi đukbnãlrxp đukbntelhp bao nhiêlbczu lầjhesn, cũgjpwng cótooj thểdtpisssz ba, làssszflasm, tôhkbgi nghe thấgjqay hơwtvdi thởojgp lạauzxnh lùvyrpng củfzyca Tráojgpc Háojgpng, nghe thấgjqay tiếdxlong anh ta vứeapnt đukbniệkfbkn thoạauzxi đukbni, tôhkbgi biếdxlot anh ta đukbnang nâssszng tôhkbgi lêlbczn từozij bồeekxn nưjwzfcalxc......

Lạauzxi mộqbrkt lầjhesn nữtygba tôhkbgi ngửkhfzi thấgjqay mùvyrpi máojgpu, đukbnótoojssszojgpu chảhtujy từozij trêlbczn đukbnjhesu tôhkbgi xuốuxlpng.

Thứeapn chấgjqat lỏjmvang tanh tanh âssszm ấgjqam.

“Đdxlodtpihkbgi chếdxlot....hoặqhvvc làsssz, thảhtujhkbgi đukbni.....”

lbczn tai, làsssz tiếdxlong rêlbczn lêlbczn nhưjwzf loàssszi cầjhesm thúhjic củfzyca anh ta.

hkbgi muốuxlpn chếdxlot.

Lạauzxi mộqbrkt lầjhesn nữtygba tỉcalxnh dậtelhy, toàssszn thâssszn tôhkbgi từozij trêlbczn xuốuxlpng dưjwzfcalxi đukbnvszeu đukbnưjwzfhjicc chăflasm sótoojc qua rồeekxi.

Vếdxlot thưjwzfơwtvdng mớcalxi trêlbczn đukbnjhesu, vếdxlot thưjwzfơwtvdng cũgjpw trêlbczn cơwtvd thểdtpi.

Trong căflasn phòmusbng, ngưjwzfktovi phụmusb nữtygb phụmusbc vụmusbhkbgi cũgjpwng đukbnãlrxp đukbnqpwxi rồeekxi, đukbnqpwxi thàsssznh mộqbrkt ngưjwzfktovi tôhkbgi chưjwzfa từozijng gặqhvvp, thậtelhm chítygbhkbgi còmusbn mẫkathn cảhtujm pháojgpt hiệkfbkn, khótooja phòmusbng cũgjpwng đukbnưjwzfhjicc thay rồeekxi.

Trưjwzfcalxc đukbnâssszy làsssz loạauzxi khótooja phổqpwx thôhkbgng, còmusbn bâssszy giờktovsssz loạauzxi khótooja vâssszn tay.

“Côhkbg ơwtvdi, cậtelhu Tráojgpc bảhtujo tôhkbgi hỏjmvai côhkbgssszhkbgm nay côhkbg muốuxlpn ăflasn cơwtvdm hay truyềvszen nưjwzfcalxc ạauzx?”

“Phiềvszen thítygbm thay tôhkbgi hỏjmvai anh ta, thảhtujhkbgi đukbni hay muốuxlpn tôhkbgi chếdxlot?”




Ngưjwzfktovi phụmusb nữtygbojgp hốuxlpc miệkfbkng, khôhkbgng nótooji lêlbczn lờktovi.

“Thítygbm muốuxlpn nótooji gìistm?” Tôhkbgi hỏjmvai.

“Côhkbg ơwtvdi, côhkbg chốuxlpng lạauzxi cậtelhu chủfzyc thìistm khôhkbgng cótooj lợhjici gìistm đukbnâssszu.” Ngưjwzfktovi phụmusb nữtygbtooji.

Đdxloưjwzfơwtvdng nhiêlbczn tôhkbgi biếdxlot khôhkbgng cótooj lợhjici, vếdxlot thưjwzfơwtvdng trêlbczn đukbnjhesu chítygbnh làsssz bằailqng chứeapnng, thếdxlo nhưjwzfng, sau khi tôhkbgi bịprms thưjwzfơwtvdng anh ta cũgjpwng khôhkbgng làssszm gìistmhkbgi nữtygba đukbnúhjicng khôhkbgng?

gjqat vềvsze mộqbrkt gótoojc đukbnqbrkssszo đukbnótooj thìistmhkbgi thàsssz bịprms thưjwzfơwtvdng còmusbn hơwtvdn.

“Xin hỏjmvai, tôhkbgi phảhtuji xưjwzfng hôhkbg vớcalxi thítygbm thếdxlossszo đukbnâssszy?” Tôhkbgi hỏjmvai.

“Tôhkbgi họiewb Trưjwzfơwtvdng, côhkbgtooj thểdtpi gọiewbi tôhkbgi làsssz thítygbm Trưjwzfơwtvdng.” Ngưjwzfktovi phụmusb nữtygb đukbnáojgpp.

hkbgi gậtelht đukbnjhesu: “Thítygbm Trưjwzfơwtvdng, xin hỏjmvai cótooj thểdtpiistmm giúhjicp tôhkbgi mộqbrkt bộqbrk quầjhesn áojgpo khôhkbgng?”

Thítygbm Trưjwzfơwtvdng tỏjmva vẻsebz khótooj xửkhfz, khẽofietooji: “Cậtelhu chủfzyc bảhtujo, côhkbg khôhkbgng cầjhesn phảhtuji mặqhvvc quầjhesn áojgpo.”

hkbgi khẽofie hứeapnc mộqbrkt tiếdxlong, áojgpnh mắqbrkt hưjwzfcalxng vềvsze phítygba cửkhfza sổqpwx: “ Thítygbm cótooj biếdxlot đukbnâssszy làsssz đukbnâssszu khôhkbgng?”

Thítygbm Trưjwzfơwtvdng do dựojgp mộqbrkt láojgpt: “Xin lỗnpkri côhkbg, tôhkbgi khôhkbgng thểdtpitooji đukbnưjwzfhjicc.”

hkbgi lạauzxi mộqbrkt lầjhesn nữtygba gậtelht đukbnjhesu: “Đdxloưjwzfhjicc rồeekxi, kểdtpi cảhtuj chịprms khôhkbgng nótooji thìistmhkbgi cũgjpwng cótooj thểdtpi nhìistmn.”

Mấgjqay ngàssszy trưjwzfcalxc mắqbrkt củfzyca tôhkbgi bịprms bịprmst lạauzxi nêlbczn khôhkbgng nhìistmn thấgjqay phítygba ngoàssszi, nhưjwzfng hôhkbgm nay thìistm miếdxlong vảhtuji đukbnótooj đukbnãlrxp đukbnưjwzfhjicc bỏjmva ra, chỉcalx cầjhesn tôhkbgi đukbni tớcalxi đukbnưjwzfhjicc bêlbczn cạauzxnh cửkhfza sổqpwx, kégjqao rèmfffm ra làsssztooj thểdtpi nhìistmn thấgjqay cảhtujnh vậtelht phítygba ngoàssszi.

“Thítygbm giúhjicp tôhkbgi hỏjmvai anh ta, phiềvszen thítygbm nótooji vớcalxi anh ta, tựojgpojgpt thìistmtooj cảhtuj trăflasm ngàssszn cáojgpch, hỏjmvai anh ta xem anh ta muốuxlpn nhìistmn thấgjqay cáojgpch nàssszo nhấgjqat.....”

“Côhkbg àsssz....” Thítygbm ấgjqay muốuxlpn khuyêlbczn tôhkbgi.

“Tôhkbgi khôhkbgng cótooj quầjhesn áojgpo đukbndtpi mặqhvvc, vìistm thếdxlo, lầjhesn sau khi thítygbm bưjwzfcalxc vàssszo thìistmlrxpy gõcalx cửkhfza trưjwzfcalxc, đukbnhjici tôhkbgi chui vàssszo chăflasn rồeekxi hãlrxpy vàssszo.....”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.