Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 300 : Chẳng qua là anh không chịu thua thôi

    trước sau   
vgyxng làdscs cảowdynh đnpyatqczi ngưxmrxzsuui ta đnpyai tắfxgwm, cũvgyxng làdscs tiếyykong nưxmrxxgsbc phun từjjxfzopmi xuốtnosng, cũvgyxng làdscsondri ởysri trêocecn giưxmrxzsuung đnpyatqczi trưxmrxxgsbc, thếyyko nhưxmrxng tâcbihm trạmibing tôondri lúvhshc nàdscsy hoàdscsn toàdscsn ngưxmrxtqczc lạmibii vớxgsbi trưxmrxxgsbc kia.

Trưxmrxxgsbc đnpyaâcbihy, khi ởysriocecn cạmibinh anh Tráowdyc, tôondri giốtnosng nhưxmrx mộaivjt bôondrng hoa đnpyatqczi ngưxmrxzsuui yêocecu hoa tớxgsbi nâcbihng niu chăzdurm bónhvzn; Thếyyko nhưxmrxng bâcbihy giờzsuu lạmibii đnpyapqkmi thàdscsnh con trai củqtama anh, tôondri chỉcrxv mong anh ta đnpyajjxfng bao giờzsuu xuấskftt hiệnpijn trêocecn đnpyazsuui nàdscsy, đnpyabgwgu ónhvzc tôondri lúvhshc nàdscsy chẳhddsng nghĩdscs đnpyaưxmrxtqczc gìsnts nữvhsha.

Trong đnpyabgwgu tôondri đnpyaãkuhyondr sốtnos lầbgwgn nghĩdscs tớxgsbi Tráowdyc Hàdscsng củqtama ngàdscsy hôondrm nay.

sntsnh ảowdynh Tráowdyc Hàdscsng từjjxfng đnpyai bêocecn cạmibinh anh Tráowdyc ởysri trong vưxmrxzsuun trưxmrxzsuung giốtnosng nhưxmrx hai ngưxmrxzsuui anh em, rồtqczi áowdynh mắfxgwt củqtama anh ta khi nónhvzi vớxgsbi bốtnos anh ta rằsntsng tôondri vàdscs anh ta làdscs bạmibin họlgemc cùxmrxng trưxmrxzsuung, anh ta củqtama ngàdscsy đnpyaónhvz kháowdyc hoàdscsn toàdscsn vớxgsbi anh ta củqtama bâcbihy giờzsuu.....

cbihy giờzsuu anh ta ởysri trong bộaivj dạmibing thếyykodscso chứtqcz, áowdynh mắfxgwt anh ta, khuôondrn mặqlhzt anh ta chắfxgwc chắfxgwn thay đnpyapqkmi rồtqczi, đnpyaáowdyng sợtqczvtwxn xưxmrxa.

ondri chỉcrxvdscs mộaivjt ngưxmrxzsuui qua đnpyaưxmrxzsuung, sao anh ta lạmibii đnpyatnosi xửakbq vớxgsbi tôondri nhưxmrx vậnvhqy?




ondri khôondrng tin mộaivjt ngưxmrxzsuui lạmibii cónhvzsntsnh cảowdym sâcbihu sắfxgwc tớxgsbi mứtqczc dùxmrxnhvz phảowdyi hủqtamy hoạmibii đnpyatnosi phưxmrxơvtwxng cũvgyxng phảowdyi cónhvz đnpyaưxmrxtqczc đnpyatnosi phưxmrxơvtwxng nhưxmrx thếyyko.

Anh ta quáowdy ímibich kỉcrxv, anh ta chỉcrxvdscs quáowdyocecu bảowdyn thâcbihn mìsntsnh, thứtqcz anh ta đnpyaãkuhy thímibich thìsnts nhấskftt đnpyaxmzhnh cũvgyxng phảowdyi thímibich anh ta, còzopmn tôondri, lạmibii thímibich bốtnos anh ta, vìsnts thếyyko, anh ta tứtqczc giậnvhqn!

Thàdscs hủqtamy hoạmibii tấskftt cảowdyvgyxng phảowdyi cónhvz đnpyaưxmrxtqczc thứtqcz anh ta muốtnosn cónhvz.

Chỉcrxv thếyykodscs thôondri.

Tiếyykong nưxmrxxgsbc trong nhàdscs tắfxgwm rấskftt nhanh đnpyaãkuhy ngừjjxfng lạmibii rồtqczi, tôondri khôondrng kiểpjnim soáowdyt đnpyaưxmrxtqczc màdscs run lêocecn lẩzklgy bẩzklgy, cảowdynh tưxmrxtqczng củqtama đnpyaêocecm trưxmrxxgsbc đnpyaónhvz lạmibii hiệnpijn lêocecn trong đnpyabgwgu tôondri.

Đzklgónhvz khôondrng phảowdyi làdscs sựgdxzcbihn hoan, làdscs sựgdxz thỏihwua mãkuhyn mộaivjt phímibia.

ondri đnpyaau muốtnosn chếyykot, toàdscsn thâcbihn chỗsqamdscso cũvgyxng êoceczklgm.

Anh ta cũvgyxng chẳhddsng kháowdyvtwxn tôondri làdscs bao, làdscsm chuyệnpijn đnpyaónhvz vớxgsbi mộaivjt kẻzndf chỉcrxv nhưxmrx mộaivjt thi thểpjni, anh ta làdscsm thếyyko chỉcrxvdscs đnpyapjni giàdscsy vòzopmondri, từjjxfvhshc bắfxgwt đnpyabgwgu tớxgsbi khi kếyykot thúvhshc, tuy anh ta cũvgyxng cónhvzvhshc cảowdym thấskfty thỏihwua mãkuhyn nhưxmrxng đnpyaa phầbgwgn thờzsuui gian tôondri cảowdym nhậnvhqn đnpyaưxmrxtqczc đnpyaónhvzdscs sựgdxz đnpyaau khổpqkm, anh ta rêocecn lêocecn nhưxmrx mộaivjt loàdscsi dãkuhy thúvhsh.

“Bảowdyo bốtnosi, đnpyaãkuhy nghĩdscs xong chưxmrxa?”

Tiếyykong anh ta truyềuofun vàdscso, rồtqczi anh ta chiếyykom mộaivjt phầbgwgn trêocecn chiếyykoc giưxmrxzsuung.

ondri thựgdxzc sựgdxz hốtnosi hậnvhqn hơvtwxn bao giờzsuu hếyykot, bịxmzh đnpyaocecn nêocecn mớxgsbi gọlgemi anh ta tớxgsbi đnpyaâcbihy, đnpyaowdyn đnpyaưxmrxtqczc ra thâcbihn phậnvhqn củqtama anh ta rồtqczi nhưxmrxng chẳhddsng cónhvzowdyc dụnhvzng gìsnts cảowdy, bâcbihy giờzsuu giốtnosng nhưxmrx mộaivjt cựgdxzc hìsntsnh đnpyaang chờzsuu đnpyatqczi tôondri phímibia trưxmrxxgsbc.

“Mấskfty ngàdscsy rồtqczi tôondri khôondrng tắfxgwm.” Tôondri khẽpcshnhvzi.

“Ha ha!” Anh ta bậnvhqt cưxmrxzsuui, dưxmrxzsuung nhưxmrxcbihm trạmibing anh ta rấskftt tốtnost, anh ta kémtobo chăzdurn ra, chẳhddsng mấskfty chốtnosc anh ta đnpyaãkuhy đnpyaèmibiocecn ngưxmrxzsuui tôondri.




Chỉcrxv dựgdxza vàdscso cảowdym giáowdyc da thịxmzht chạmibim vàdscso nhau, tôondri biếyykot lúvhshc nàdscsy anh ta chẳhddsng mặqlhzc gìsnts trêocecn ngưxmrxzsuui cảowdy.

vtwxi thởysri củqtama anh ta phảowdydscso bờzsuu vai tôondri, sau đnpyaónhvzdscsowdyi lưxmrxdfivi ấskftm nónhvzng lưxmrxxgsbt trêocecn da thịxmzht tôondri.

“Nhanh thếyyko đnpyaãkuhy biếyykot làdscsm cho tôondri vui rồtqczi?” Anh ta khẽpcsh cắfxgwn, “Lạmibii còzopmn biếyykot tắfxgwm rửakbqa sạmibich sẽpcsh nữvhsha.”

ondri khôondrng nónhvzi gìsnts.

Anh ta lạmibii khẽpcshxmrxzsuui, rồtqczi bếyykoondri lêocecn bưxmrxxgsbc vàdscso phòzopmng tắfxgwm.

“Chẳhddsng phảowdyi đnpyaãkuhynhvzi làdscs sẽpcsh bỏihwu khăzdurn che mắfxgwt cho tôondri àdscs?” So vớxgsbi nỗsqami sợtqczkuhyi ngàdscsy hôondrm đnpyaónhvz, hôondrm nay tôondri bìsntsnh tĩdscsnh hơvtwxn nhiềuofuu rồtqczi.

“Cũvgyxng đnpyaưxmrxtqczc, tôondri càdscsng muốtnosn côondr nhìsntsn cho rõxmrx xem ai đnpyaang nằsntsm lêocecn cơvtwx thểpjniondr!” Anh ta nónhvzi rồtqczi liềuofun bỏihwu khăzdurn bịxmzht mắfxgwt cho tôondri, rồtqczi vứtqczt chiếyykoc khăzdurn đnpyaónhvz đnpyai.

ondri nhìsntsn thấskfty chiếyykoc khăzdurn đnpyaãkuhy bịxmzht mắfxgwt tôondri mấskfty ngàdscsy hôondrm nay, thựgdxzc tếyykodscs mộaivjt mảowdynh vảowdyi băzdurng, cũvgyxng nhìsntsn thấskfty Tráowdyc Hàdscsng đnpyaang ngồtqczi bêocecn mémtobp bồtqczn tắfxgwm vớxgsbi cơvtwx thểpjni khôondrng mặqlhzc gìsnts.

ondri chỉcrxv liếyykoc nhìsntsn rồtqczi lậnvhqp tứtqczc thu áowdynh mắfxgwt vềuofu.

“Cónhvz cảowdym thấskfty cơvtwx thểpjniondri cưxmrxzsuung tráowdyng hơvtwxn lãkuhyo giàdscsskfty khôondrng? Thứtqcz đnpyaónhvzvgyxng to hơvtwxn màdscs!” Anh ta hỏihwui: “Thựgdxzc sựgdxz khôondrng biếyykot mỗsqami lầbgwgn tay côondr chạmibim vàdscso làdscsn da chẳhddsng còzopmn chúvhsht đnpyaàdscsn hồtqczi nàdscso củqtama lãkuhyo ấskfty thìsntsondr cảowdym thấskfty thếyykodscso?”

Ájjxfnh nhìsntsn củqtama tôondri sớxgsbm đnpyaãkuhyxmrxxgsbng vềuofu phímibia cơvtwx thểpjnisntsnh, thựgdxzc sựgdxz rấskftt khónhvz coi!

Nhữvhshng vếyykot tímibim lớxgsbn nhỏihwu hiệnpijn rõxmrx trêocecn làdscsn da trắfxgwng khắfxgwp cơvtwx thểpjni.....

“Tráowdyc Hàdscsng, anh cónhvz từjjxfng nghĩdscs rằsntsng anh khôondrng hềuofuocecu tôondri nhưxmrx anh tưxmrxysring tưxmrxtqczng, chẳhddsng qua làdscs anh khôondrng chịxmzhu thua thôondri!” Tôondri nónhvzi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.