Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 299 : Phục tùng hay là phản kháng

    trước sau   
lgvji đywaaưfzbqơsuhzng nhiêubryn làkriebtrm mắylsht, đywaaosfnu óbtrmc cũfhqhng chẳugwkng cóbtrm vấogccn đywaaudhdkkhq. Tôlgvji tựcrmh nghĩzqjq trong lòggmsng nhưfzbq vậhrcvy.

Nếmvgeu nhưfzbq khôlgvjng cóbtrm mắylsht, đywaaosfnu óbtrmc cóbtrm vấogccn đywaaudhd thìkkhq đywaaãzvlc chọcrmhn loạfrlhi ngưfzbqxjemi biếmvgen tháqbdmi nhưfzbq anh ta rồkypki. tôlgvji nghĩzqjq.

lgvji quen vớufwqi anh Tráqbdmc sớufwqm hơsuhzn so vớufwqi anh ta, khi tôlgvji biếmvget anh ta thìkkhqlgvji vàkrie anh Tráqbdmc đywaaãzvlcfiydubryn nhau rồkypki. Bâkkhqy giờxjem anh ta thếmvgekriey, rõufwqkrieng làkrie đywaaang cưfzbqufwqp ngưfzbqxjemi phụtjen nữhnla củkypka chímvgenh bốvkvhkkhqnh, lạfrlhi còggmsn cưfzbqfzbqng bứtjenc. Anh ta làkriem thếmvgekriey làkrie bắylsht cóbtrmc, hoàkrien toàkrien làkriekrienh đywaabqkzng phạfrlhm pháqbdmp. Tôlgvji nghĩzqjq.

Anh Tráqbdmc từjsseng cứtjenu tôlgvji khỏvxyyi nưfzbqufwqc sôlgvji lửovnca bỏvxyyng, yêubryu thưfzbqơsuhzng tôlgvji hếmvget mựcrmhc, dạfrlhy tôlgvji rấogcct nhiềudhdu đywaaiềudhdu, còggmsn anh ta thìkkhq sao, ngoàkriei việyotyc chỉmvge biếmvget ăywaan chơsuhzi thìkkhqggmsn biếmvget cáqbdmi gìkkhq? Tôlgvji nghĩzqjq.

Nghĩzqjq tớufwqi đywaaâkkhqy tôlgvji bèewsqn cưfzbqxjemi.

“Côlgvjfzbqxjemi cáqbdmi gìkkhq?” Anh ta hỏvxyyi, giọcrmhng nóbtrmi rõufwqkrieng làkrie đywaaang cóbtrm ýrbry cảystpnh giáqbdmc.




“Tôlgvji đywaaang nghĩzqjq xem mắylsht anh, đywaaosfnu óbtrmc anh hơsuhzn tôlgvji ởfiyd chỗqnsdkrieo!” Tôlgvji nóbtrmi: “Vìkkhq mộbqkzt ngưfzbqxjemi phụtjen nữhnla nhưfzbqlgvji màkrie lạfrlhi biếmvgen bảystpn thâkkhqn trởfiyd thàkrienh kẻqzuq thùdfci củkypka chímvgenh bốvkvhkkhqnh, anh nóbtrmi xem, anh từjsse nhỏvxyy tớufwqi lớufwqn đywaaãzvlc quen biếmvget vớufwqi biếmvget bao nhiêubryu nhữhnlang côlgvjqbdmi ưfzbqu túwvha, sao lạfrlhi đywaai thímvgech mộbqkzt con vịywaat xấogccu xímvge nhưfzbqlgvji.”

“Tôlgvji sinh ra rấogcct bìkkhqnh thưfzbqxjemng, còggmsn anh sinh ra đywaaãzvlcfiyd trong nhung lụtjena, sinh ra đywaaãzvlcfiyd vạfrlhch xuấogcct pháqbdmt, vớufwqi gia thếmvge củkypka anh thìkkhq anh nêubryn tìkkhqm mộbqkzt ngưfzbqxjemi phụtjen nữhnlabtrm thểfhqh giúwvhap đywaafzbq cho tưfzbqơsuhzng lai củkypka anh sau nàkriey chứtjen, nếmvgeu khôlgvjng phảystpi thiêubryn kim tiểfhqhu thưfzbq thìkkhqfhqhng phảystpi làkrie con nhàkrie gia thếmvge. Anh nóbtrmi xem anh tranh giàkrienh gìkkhq vớufwqi bốvkvh anh? Chắylshc khôlgvjng phảystpi vìkkhq xem phim nhiềudhdu quáqbdmkrie đywaaosfnu óbtrmc cóbtrm vấogccn đywaaudhd chứtjen?”

“Càkrieng bấogcct lựcrmhc hơsuhzn đywaaóbtrmkrie anh lạfrlhi giởfiyd tròggms đywaaóbtrmfiyd ngay trong tiệyotyc cuốvkvhi năywaam củkypka côlgvjng ty! Anh khôlgvjng nghĩzqjq tớufwqi thểfhqh diệyotyn củkypka cha con anh àkrie? Sau sựcrmh việyotyc nàkriey hai ngưfzbqxjemi sẽagbg trởfiyd thàkrienh tròggmsfzbqxjemi củkypka thàkrienh phốvkvhkriey, sẽagbg trởfiyd thàkrienh chủkypk đywaaudhd trong mỗqnsdi bữhnlaa cơsuhzm củkypka mọcrmhi ngưfzbqxjemi.....côlgvjng ty bỏvxyy ra bao nhiêubryu tiềudhdn nhưfzbq thếmvge nhằdfcim xâkkhqy dựcrmhng hìkkhqnh ảystpnh nhưfzbqng đywaaudhdu bịywaa anh hủkypky hoạfrlhi hếmvget rồkypki.....”

“Đszriâkkhqy làkrie ngưfzbqxjemi thừjssea kếmvgefzbqơsuhzng lai củkypka côlgvjng ty sao? ” Tôlgvji nóbtrmi rồkypki cưfzbqxjemi, “Đszrijsseng cóbtrmbtrmi đywaaùdfcia nữhnlaa, đywaaếmvgen tôlgvji cũfhqhng khôlgvjng muốvkvhn tin.”

“Mộbqkzt ngưfzbqxjemi đywaasuhzt lợmkfyi ímvgech côlgvjng ty sau lợmkfyi ímvgech cáqbdmc nhâkkhqn thìkkhqkriem sao cóbtrm thểfhqhzvlcnh đywaafrlho đywaaưfzbqmkfyc côlgvjng ty chứtjen? Mấogccy ngàkriey nay cha anh khôlgvjng nhữhnlang lo cho vấogccn đywaaudhdkkhqm lýrbry củkypka anh, cho ngưfzbqxjemi tìkkhqm tôlgvji khắylshp nơsuhzi màkrie con nghĩzqjqqbdmch giảystpm bớufwqt hậhrcvu quảystp củkypka sựcrmh việyotyc màkrie anh gâkkhqy ra.”

“Nóbtrmi thựcrmhc, bốvkvh anh thựcrmhc sựcrmh rấogcct đywaaáqbdmng thưfzbqơsuhzng, kểfhqh từjsse khi tôlgvji vừjssea quen biếmvget ôlgvjng ấogccy thìkkhq ôlgvjng ấogccy đywaaãzvlc thưfzbqxjemng xuyêubryn nhắylshc tớufwqi anh, nóbtrmi rằdfcing anh rấogcct xuấogcct sắylshc, nóbtrmi rằdfcing anh làkrie niềudhdm tựcrmhkrieo củkypka nhàkrie họcrmh Tráqbdmc, ôlgvjng ấogccy yêubryu anh nhưfzbq vậhrcvy, khôlgvjng ngờxjem anh lạfrlhi đywaavkvhi xửovnc vớufwqi ôlgvjng ấogccy thếmvgekriey.....”

“Tráqbdmc Hàkrieng, rốvkvht cuộbqkzc anh còggmsn cóbtrmfzbqơsuhzng tâkkhqm khôlgvjng, tim anh khôlgvjng thấogccy đywaaau àkrie?” tôlgvji hỏvxyyi.

lgvji nghĩzqjq, chắylshc tim anh ta cũfhqhng khôlgvjng thấogccy đywaaau, nhưfzbqng nếmvgeu làkrie con ngưfzbqxjemi còggmsn mộbqkzt chúwvhat lưfzbqơsuhzng tâkkhqm thìkkhq sẽagbg tuyệyotyt đywaavkvhi khôlgvjng đywaazbory ngưfzbqxjemi thâkkhqn củkypka mìkkhqnh vàkrieo hoàkrien cảystpnh nhưfzbq vậhrcvy.

Quảystp nhiêubryn, anh ta mởfiyd miệyotyng rồkypki, đywaaiểfhqhm anh ta quan tâkkhqm khôlgvjng phảystpi làkrielgvjng ty màkriekrie bốvkvh anh ta.

“Khưfzbqơsuhzng Kha, côlgvj thựcrmhc sựcrmhkriem tôlgvji bấogcct ngờxjem.” Tráqbdmc Hàkrieng tựcrmhfzbqxjemi mộbqkzt mìkkhqnh: “Mấogccy ngàkriey hôlgvjm trưfzbqufwqc, côlgvjggmsn khôlgvjng biếmvget tôlgvji làkrie ai, côlgvj đywaaãzvlc khóbtrmc lóbtrmc van xin tôlgvji tha cho côlgvj, nhưfzbqng nàkriey hôlgvjm nay, khi biếmvget tôlgvji làkrie Tráqbdmc Hàkrieng thìkkhqlgvj nhưfzbq biếmvgen thàkrienh con ngưfzbqxjemi hoàkrien toàkrien kháqbdmc.....”

“Côlgvjfzbqfiydng làkrielgvj dạfrlhy bảystpo tôlgvji thếmvge thìkkhqlgvji sẽagbg tha cho côlgvj àkrie? côlgvjbtrm biếmvget làkrielgvjkrieng tỏvxyy ra cứtjenng rắylshn, mạfrlhnh mẽagbg thìkkhqlgvji càkrieng muốvkvhn khiếmvgen cho côlgvj phảystpi khóbtrmc.”

“Ngưfzbqxjemi phụtjen nữhnla củkypka lãzvlco giàkrie đywaaóbtrm bịywaalgvji làkriem cho khóbtrmc, làkriem cho hôlgvjn mêubry, chỉmvge cầosfnn nghĩzqjq thôlgvji cũfhqhng khiếmvgen ngưfzbqxjemi kháqbdmc thấogccy hưfzbqng phấogccn....”

“Chẳugwkng phảystpi làkrielgvj muốvkvhn tôlgvji cởfiydi tróbtrmi cho côlgvj àkrie? Vậhrcvy thìkkhq thểfhqh hiệyotyn chúwvhat bảystpn lĩzqjqnh thựcrmhc sựcrmh đywaai, nếmvgeu nhưfzbqlgvji vui cũfhqhng cóbtrm thểfhqh sẽagbg đywaaáqbdmp ứtjenng mong muốvkvhn củkypka côlgvj.”

lgvji khôlgvjng nóbtrmi gìkkhq, chỉmvge quay đywaaosfnu sang mộbqkzt bêubryn.

“Côlgvjubryn biếmvget, côlgvj khôlgvjng thểfhqhkrieo thoáqbdmt khỏvxyyi đywaaâkkhqy, nếmvgeu côlgvj chịywaau phốvkvhi hợmkfyp vớufwqi tôlgvji thìkkhqlgvjggmsn đywaafzbq khổkplm, còggmsn nếmvgeu cứtjen ngang bưfzbqufwqng....thựcrmhc sựcrmhlgvji khôlgvjng dáqbdmm đywaaystpm bảystpo tôlgvji sẽagbgkriem gìkkhq đywaaâkkhqu.” Anh ta nóbtrmi đywaaosfny vẻqzuq uy hiếmvgep.

“Cóbtrmkkhqu nóbtrmi thếmvgekrieo ấogccy nhỉmvge? Cuộbqkzc sốvkvhng giốvkvhng nhưfzbqkrie bịywaafzbqfzbqng bứtjenc ấogccy, nếmvgeu đywaaãzvlc khôlgvjng cóbtrm sứtjenc đywaafhqh phảystpn kháqbdmng thìkkhqzvlcy ngoan ngoãzvlcn hưfzbqfiydng thụtjen.....côlgvjfiyd chỗqnsdlgvji đywaaâkkhqy chỉmvgebtrm hai lựcrmha chọcrmhn, hoặsuhzc làkrie đywaaau khổkplm đywaafhqhlgvji cưfzbqfzbqng bứtjenc, hoặsuhzc làkrie vui vẻqzuq ngoan ngoãzvlcn đywaaáqbdmp ứtjenng tôlgvji.”

“Tựcrmhlgvj nghĩzqjq cho kĩzqjq, phụtjenc tùdfcing hay làkrie phảystpn kháqbdmng?” bàkrien tay anh ta lưfzbqufwqt trêubryn môlgvji tôlgvji, rồkypki hắylshn đywaatjenng lêubryn: “Tôlgvji đywaai tắylshm trưfzbqufwqc đywaaâkkhqy, hi vọcrmhng khi tôlgvji xong thìkkhqlgvjfhqhng đywaaãzvlcbtrm quyếmvget đywaaywaanh củkypka riêubryng mìkkhqnh......”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.