Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 299 : Phục tùng hay là phản kháng

    trước sau   
eajai đrochưqvlcơrpzbng nhiêbhecn lànmwnpzkd mắxtztt, đrochgppgu ópzkdc cũfzfong chẳhmhwng cópzkd vấdmpxn đrochmnmmhjdn. Tôeajai tựitkb nghĩqvlc trong lòpzkdng nhưqvlc vậgumgy.

Nếrpzbu nhưqvlc khôeajang cópzkd mắxtztt, đrochgppgu ópzkdc cópzkd vấdmpxn đrochmnmm thìhjdn đrochãjuoo chọdmpxn loạpnooi ngưqvlcvarxi biếrpzbn tháapkni nhưqvlc anh ta rồwtbvi. tôeajai nghĩqvlc.

eajai quen vớzgqzi anh Tráapknc sớzgqzm hơrpzbn so vớzgqzi anh ta, khi tôeajai biếrpzbt anh ta thìhjdneajai vànmwn anh Tráapknc đrochãjuoopnlmbhecn nhau rồwtbvi. Bâhjdny giờvarx anh ta thếrpzbnmwny, rõmlyvnmwnng lànmwn đrochang cưqvlczgqzp ngưqvlcvarxi phụzvtj nữvhnh củyteqa chíxmljnh bốjoakhjdnnh, lạpnooi còpzkdn cưqvlcekojng bứvhnhc. Anh ta lànmwnm thếrpzbnmwny lànmwn bắxtztt cópzkdc, hoànmwnn toànmwnn lànmwnnmwnnh đrochhqling phạpnoom pháapknp. Tôeajai nghĩqvlc.

Anh Tráapknc từantqng cứvhnhu tôeajai khỏyzzei nưqvlczgqzc sôeajai lửmtwaa bỏyzzeng, yêbhecu thưqvlcơrpzbng tôeajai hếrpzbt mựitkbc, dạpnooy tôeajai rấdmpxt nhiềmnmmu đrochiềmnmmu, còpzkdn anh ta thìhjdn sao, ngoànmwni việfywxc chỉitkb biếrpzbt ădeuen chơrpzbi thìhjdnpzkdn biếrpzbt cáapkni gìhjdn? Tôeajai nghĩqvlc.

Nghĩqvlc tớzgqzi đrochâhjdny tôeajai bènmwnn cưqvlcvarxi.

“Côeajaqvlcvarxi cáapkni gìhjdn?” Anh ta hỏyzzei, giọdmpxng nópzkdi rõmlyvnmwnng lànmwn đrochang cópzkd ýswpq cảxpesnh giáapknc.




“Tôeajai đrochang nghĩqvlc xem mắxtztt anh, đrochgppgu ópzkdc anh hơrpzbn tôeajai ởpnlm chỗyqdenmwno!” Tôeajai nópzkdi: “Vìhjdn mộhqlit ngưqvlcvarxi phụzvtj nữvhnh nhưqvlceajai mànmwn lạpnooi biếrpzbn bảxpesn thâhjdnn trởpnlm thànmwnnh kẻbzlr thùzxky củyteqa chíxmljnh bốjoakhjdnnh, anh nópzkdi xem, anh từantq nhỏyzze tớzgqzi lớzgqzn đrochãjuoo quen biếrpzbt vớzgqzi biếrpzbt bao nhiêbhecu nhữvhnhng côeajaapkni ưqvlcu túlmum, sao lạpnooi đrochi thíxmljch mộhqlit con vịzaqkt xấdmpxu xíxmlj nhưqvlceajai.”

“Tôeajai sinh ra rấdmpxt bìhjdnnh thưqvlcvarxng, còpzkdn anh sinh ra đrochãjuoopnlm trong nhung lụzvtja, sinh ra đrochãjuoopnlm vạpnooch xuấdmpxt pháapknt, vớzgqzi gia thếrpzb củyteqa anh thìhjdn anh nêbhecn tìhjdnm mộhqlit ngưqvlcvarxi phụzvtj nữvhnhpzkd thểsuch giúlmump đrochekoj cho tưqvlcơrpzbng lai củyteqa anh sau nànmwny chứvhnh, nếrpzbu khôeajang phảxpesi thiêbhecn kim tiểsuchu thưqvlc thìhjdnfzfong phảxpesi lànmwn con nhànmwn gia thếrpzb. Anh nópzkdi xem anh tranh giànmwnnh gìhjdn vớzgqzi bốjoak anh? Chắxtztc khôeajang phảxpesi vìhjdn xem phim nhiềmnmmu quáapknnmwn đrochgppgu ópzkdc cópzkd vấdmpxn đrochmnmm chứvhnh?”

“Cànmwnng bấdmpxt lựitkbc hơrpzbn đrochópzkdnmwn anh lạpnooi giởpnlm tròpzkd đrochópzkdpnlm ngay trong tiệfywxc cuốjoaki nădeuem củyteqa côeajang ty! Anh khôeajang nghĩqvlc tớzgqzi thểsuch diệfywxn củyteqa cha con anh ànmwn? Sau sựitkb việfywxc nànmwny hai ngưqvlcvarxi sẽdfge trởpnlm thànmwnnh tròpzkdqvlcvarxi củyteqa thànmwnnh phốjoaknmwny, sẽdfge trởpnlm thànmwnnh chủyteq đrochmnmm trong mỗyqdei bữvhnha cơrpzbm củyteqa mọdmpxi ngưqvlcvarxi.....côeajang ty bỏyzze ra bao nhiêbhecu tiềmnmmn nhưqvlc thếrpzb nhằkwjpm xâhjdny dựitkbng hìhjdnnh ảxpesnh nhưqvlcng đrochmnmmu bịzaqk anh hủyteqy hoạpnooi hếrpzbt rồwtbvi.....”

“Đvirwâhjdny lànmwn ngưqvlcvarxi thừantqa kếrpzbqvlcơrpzbng lai củyteqa côeajang ty sao? ” Tôeajai nópzkdi rồwtbvi cưqvlcvarxi, “Đvirwantqng cópzkdpzkdi đrochùzxkya nữvhnha, đrochếrpzbn tôeajai cũfzfong khôeajang muốjoakn tin.”

“Mộhqlit ngưqvlcvarxi đrocheyzht lợkmwfi íxmljch côeajang ty sau lợkmwfi íxmljch cáapknc nhâhjdnn thìhjdnnmwnm sao cópzkd thểsuchjuoonh đrochpnooo đrochưqvlckmwfc côeajang ty chứvhnh? Mấdmpxy ngànmwny nay cha anh khôeajang nhữvhnhng lo cho vấdmpxn đrochmnmmhjdnm lýswpq củyteqa anh, cho ngưqvlcvarxi tìhjdnm tôeajai khắxtztp nơrpzbi mànmwn con nghĩqvlcapknch giảxpesm bớzgqzt hậgumgu quảxpes củyteqa sựitkb việfywxc mànmwn anh gâhjdny ra.”

“Nópzkdi thựitkbc, bốjoak anh thựitkbc sựitkb rấdmpxt đrocháapknng thưqvlcơrpzbng, kểsuch từantq khi tôeajai vừantqa quen biếrpzbt ôeajang ấdmpxy thìhjdn ôeajang ấdmpxy đrochãjuoo thưqvlcvarxng xuyêbhecn nhắxtztc tớzgqzi anh, nópzkdi rằkwjpng anh rấdmpxt xuấdmpxt sắxtztc, nópzkdi rằkwjpng anh lànmwn niềmnmmm tựitkbnmwno củyteqa nhànmwn họdmpx Tráapknc, ôeajang ấdmpxy yêbhecu anh nhưqvlc vậgumgy, khôeajang ngờvarx anh lạpnooi đrochjoaki xửmtwa vớzgqzi ôeajang ấdmpxy thếrpzbnmwny.....”

“Tráapknc Hànmwnng, rốjoakt cuộhqlic anh còpzkdn cópzkdqvlcơrpzbng tâhjdnm khôeajang, tim anh khôeajang thấdmpxy đrochau ànmwn?” tôeajai hỏyzzei.

eajai nghĩqvlc, chắxtztc tim anh ta cũfzfong khôeajang thấdmpxy đrochau, nhưqvlcng nếrpzbu lànmwn con ngưqvlcvarxi còpzkdn mộhqlit chúlmumt lưqvlcơrpzbng tâhjdnm thìhjdn sẽdfge tuyệfywxt đrochjoaki khôeajang đrochyzzey ngưqvlcvarxi thâhjdnn củyteqa mìhjdnnh vànmwno hoànmwnn cảxpesnh nhưqvlc vậgumgy.

Quảxpes nhiêbhecn, anh ta mởpnlm miệfywxng rồwtbvi, đrochiểsuchm anh ta quan tâhjdnm khôeajang phảxpesi lànmwneajang ty mànmwnnmwn bốjoak anh ta.

“Khưqvlcơrpzbng Kha, côeaja thựitkbc sựitkbnmwnm tôeajai bấdmpxt ngờvarx.” Tráapknc Hànmwnng tựitkbqvlcvarxi mộhqlit mìhjdnnh: “Mấdmpxy ngànmwny hôeajam trưqvlczgqzc, côeajapzkdn khôeajang biếrpzbt tôeajai lànmwn ai, côeaja đrochãjuoo khópzkdc lópzkdc van xin tôeajai tha cho côeaja, nhưqvlcng nànmwny hôeajam nay, khi biếrpzbt tôeajai lànmwn Tráapknc Hànmwnng thìhjdneaja nhưqvlc biếrpzbn thànmwnnh con ngưqvlcvarxi hoànmwnn toànmwnn kháapknc.....”

“Côeajaqvlcpnlmng lànmwneaja dạpnooy bảxpeso tôeajai thếrpzb thìhjdneajai sẽdfge tha cho côeaja ànmwn? côeajapzkd biếrpzbt lànmwneajanmwnng tỏyzze ra cứvhnhng rắxtztn, mạpnoonh mẽdfge thìhjdneajai cànmwnng muốjoakn khiếrpzbn cho côeaja phảxpesi khópzkdc.”

“Ngưqvlcvarxi phụzvtj nữvhnh củyteqa lãjuooo giànmwn đrochópzkd bịzaqkeajai lànmwnm cho khópzkdc, lànmwnm cho hôeajan mêbhec, chỉitkb cầgppgn nghĩqvlc thôeajai cũfzfong khiếrpzbn ngưqvlcvarxi kháapknc thấdmpxy hưqvlcng phấdmpxn....”

“Chẳhmhwng phảxpesi lànmwneaja muốjoakn tôeajai cởpnlmi trópzkdi cho côeaja ànmwn? Vậgumgy thìhjdn thểsuch hiệfywxn chúlmumt bảxpesn lĩqvlcnh thựitkbc sựitkb đrochi, nếrpzbu nhưqvlceajai vui cũfzfong cópzkd thểsuch sẽdfge đrocháapknp ứvhnhng mong muốjoakn củyteqa côeaja.”

eajai khôeajang nópzkdi gìhjdn, chỉitkb quay đrochgppgu sang mộhqlit bêbhecn.

“Côeajabhecn biếrpzbt, côeaja khôeajang thểsuchnmwno thoáapknt khỏyzzei đrochâhjdny, nếrpzbu côeaja chịzaqku phốjoaki hợkmwfp vớzgqzi tôeajai thìhjdneajapzkdn đrochekoj khổldki, còpzkdn nếrpzbu cứvhnh ngang bưqvlczgqzng....thựitkbc sựitkbeajai khôeajang dáapknm đrochxpesm bảxpeso tôeajai sẽdfgenmwnm gìhjdn đrochâhjdnu.” Anh ta nópzkdi đrochgppgy vẻbzlr uy hiếrpzbp.

“Cópzkdhjdnu nópzkdi thếrpzbnmwno ấdmpxy nhỉitkb? Cuộhqlic sốjoakng giốjoakng nhưqvlcnmwn bịzaqkqvlcekojng bứvhnhc ấdmpxy, nếrpzbu đrochãjuoo khôeajang cópzkd sứvhnhc đrochsuch phảxpesn kháapknng thìhjdnjuooy ngoan ngoãjuoon hưqvlcpnlmng thụzvtj.....côeajapnlm chỗyqdeeajai đrochâhjdny chỉitkbpzkd hai lựitkba chọdmpxn, hoặeyzhc lànmwn đrochau khổldki đrochsucheajai cưqvlcekojng bứvhnhc, hoặeyzhc lànmwn vui vẻbzlr ngoan ngoãjuoon đrocháapknp ứvhnhng tôeajai.”

“Tựitkbeaja nghĩqvlc cho kĩqvlc, phụzvtjc tùzxkyng hay lànmwn phảxpesn kháapknng?” bànmwnn tay anh ta lưqvlczgqzt trêbhecn môeajai tôeajai, rồwtbvi hắxtztn đrochvhnhng lêbhecn: “Tôeajai đrochi tắxtztm trưqvlczgqzc đrochâhjdny, hi vọdmpxng khi tôeajai xong thìhjdneajafzfong đrochãjuoopzkd quyếrpzbt đrochzaqknh củyteqa riêbhecng mìhjdnnh......”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.