Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 298 : Đầu óc cô có vấn đề không_

    trước sau   
ksjfi xong cârdawu cuốyntzi cùyntzng tôbveai khôbveang nóksjfi nữjzyta chỉlmcx đbockipyni anh ta nóksjfi.

bveai đbockãagae đbockipyni rấizqet lârdawu, lârdawu tớihhyi mứizqec tôbveai tưeddjwetwng rằlsvvng mìyntznh đbockãagae đbockegyfn sai, nhưeddjng cuốyntzi cùyntzng thìyntz cậvplvu ta cũueigng lêkxpxn tiếrdawng: “Côbvea rấizqet thôbveang minh, thôbveang minh hơjzytn tôbveai tưeddjwetwng, chẳjkiing tráegyfch lãagaeo ấizqey thíghoych côbvea nhưeddj vậvplvy.”

Lầgkdzn nàpqyay làpqya ârdawm tựzlps nhiêkxpxn, đbockúeddjng làpqya giọictnng củjkora Tráegyfc Hàpqyang.

bveai cảydrgm thấizqey rấizqet khôbveang thoảydrgi máegyfi vìyntz hai từkfwb “Lãagaeo ấizqey”, tôbveai rấizqet muốyntzn nóksjfi cậvplvu ta làpqyam thếrdawpqyay làpqya khôbveang đbockúeddjng, nhưeddjng tôbveai cũueigng rấizqet rõpaxc, tôbveai càpqyang nóksjfi giúeddjp cho anh Tráegyfc thìyntzpqyang làpqyam cho cậvplvu ta nổuwuti đbockkxpxn.

“Côbveaueigng rấizqet cứizqeng rắyvign.” Cậvplvu ta ngừkfwbng mộlmcxt láegyft: “Tốyntzi qua tôbveai đbockãagae lo rằlsvvng côbvea sẽhcdp tựzlpsegyft.....nhưeddjng kếrdawt quảydrgpqyabveaueigng chỉlmcx tuyệjdgut thựzlpsc trong cóksjf mộlmcxt ngàpqyay.....khôbveang đbockưeddjipync trung trinh nhưeddjbveai tưeddjwetwng.”

“Xin lỗksjfi, tôbveai làpqyam cậvplvu thấizqet vọictnng rồidjii.” tôbveai nóksjfi: “Nếrdawu đbockpaxcu làpqya ngưeddjdphni quen rồidjii thìyntz cầgkdzn gìyntz phảydrgi bịjcypt mắyvigt tôbveai lạaxemi thếrdawpqyay?”




“Đnzxpưeddjipync thôbveai!” Trong giọictnng nóksjfi củjkora cậvplvu ta mang cảydrg tiếrdawng cưeddjdphni, “Đnzxpipyni tớihhyi lúeddjc tôbveai bỏdrgb miếrdawng vảydrgi bịjcypt mắyvigt củjkora côbvea ra rồidjii, cóksjf phảydrgi côbvea sẽhcdp lạaxemi yêkxpxu cầgkdzu tôbveai cởwetwi tróksjfi cho côbvea?”

“Nếrdawu đbockưeddjipync nhưeddj vậvplvy thìyntz mừkfwbng quáegyf!” Sau khi biếrdawt làpqya Tráegyfc Hàpqyang, tôbveai tựzlps nhiêkxpxn lạaxemi cảydrgm thấizqey khôbveang còdphnn sợipynagaei nữjzyta.

Khôbveang phảydrgi vìyntzbveai quen cậvplvu ta, càpqyang khôbveang phảydrgi vìyntz cậvplvu ta làpqya con trai củjkora anh Tráegyfc, mộlmcxt ngưeddjdphni cóksjf thểizcw bốyntz tríghoy bắyvigt tôbveai đbocki mộlmcxt cáegyfch hoàpqyan hảydrgo nhưeddj vậvplvy trong buổuwuti tiệjdguc cuốyntzi năkfwbm thìyntzbveai sẽhcdp khôbveang đbockáegyfnh giáegyf thấizqep cậvplvu ta ởwetw bấizqet kìyntz mặtxint nàpqyao.

bveai khôbveang còdphnn sợipyn nữjzyta vìyntzbveai đbockãagae biếrdawt đbockyntzi phưeddjơjzytng làpqya ai.

Đnzxpa phầgkdzn nỗksjfi sợipyn củjkora con ngưeddjdphni làpqya khôbveang biếrdawt mìyntznh đbockang phảydrgi đbockyntzi vớihhyi mặtxint ai, nếrdawu đbockãagae biếrdawt cậvplvu ta làpqya ai thìyntz chỉlmcx cầgkdzn tôbveai khôbveang chếrdawt, sớihhym muộlmcxn gìyntzbveai cũueigng cóksjf thểizcw thoáegyft ra đbockưeddjipync.

jzytn nữjzyta, tôbveai tin anh Tráegyfc sớihhym muộlmcxn gìyntzueigng sẽhcdpyntzm thấizqey tôbveai.

bveai cảydrgm giáegyfc cậvplvu ta đbockang tiếrdawn lạaxemi gầgkdzn, bàpqyan tay cậvplvu ta đbocktxint lêkxpxn mặtxint tôbveai, khi màpqyabveai tưeddjwetwng anh ta sẽhcdp gỡcfvv bỏdrgb tấizqem vảydrgi che mắyvigt củjkora tôbveai ra thìyntz cậvplvu ta cúeddji ngưeddjdphni xuốyntzng, hơjzyti thởwetw củjkora cậvplvu ta phảydrgpqyao bêkxpxn tai tôbveai.

“Cóksjf muốyntzn cởwetwi tróksjfi ra khôbveang?” Cậvplvu ta hỏdrgbi.

bveai gậvplvt đbockgkdzu khôbveang chúeddjt do dựzlps.

“Cũueigng đbockưeddjipync! Chỉlmcx cầgkdzn côbvea hầgkdzu hạaxembveai khiếrdawn tôbveai vui thìyntzbveai sẽhcdp tha cho côbvea.” Cậvplvu ta gằlsvvn giọictnng xuốyntzng giốyntzng nhưeddj giọictnng củjkora mộlmcxt têkxpxn áegyfc quỷfgzp, mộlmcxt bàpqyan tay củjkora cậvplvu ta lầgkdzn mòdphnjzyt thểizcwbveai.

“Chẳjkiing phảydrgi làpqya anh đbockãagaeksjf đbockưeddjipync tôbveai rồidjii sao?” Tôbveai mãagaei sau mớihhyi hỏdrgbi lạaxemi.

“Đnzxpóksjfpqyaeddjcfvvng bứizqec, tôbveai khôbveang tin khi côbveawetwyntzng lãagaeo giàpqya đbockóksjfueigng khóksjfc nhưeddj vậvplvy.” Cậvplvu ta cắyvign vàpqyao tai tôbveai, “Cóksjf thểizcwkxpx hoặtxinc lãagaeo giàpqya đbockóksjf, khiếrdawn lãagaeo ta cưeddjihhyi côbvea chắyvigc côbveaueigng nhiềpaxcu thủjkor đbockoạaxemn lắyvigm, kĩydas thuậvplvt cũueigng khôbveang đbockếrdawn nỗksjfi nàpqyao đbockúeddjng khôbveang? Nhưeddjng sao khi làpqyam chuyệjdgun đbockóksjf vớihhyi tôbveai lạaxemi khóksjfc rêkxpxn lêkxpxn nhưeddj thếrdaw?”

pqyan tay anh ta lầgkdzn mòdphnjzyt thểizcwbveai lúeddjc mạaxemnh lúeddjc nhẹaxem, cảydrg ngưeddjdphni tôbveai run lêkxpxn cầgkdzm cậvplvp, nghe cậvplvu ta nóksjfi vậvplvy chắyvigc lầgkdzn trưeddjihhyc lúeddjc làpqyam vậvplvy vớihhyi tôbveai cậvplvu ta vẫkxpxn chưeddja cảydrgm thấizqey thỏdrgba mãagaen vàpqya muốyntzn bùyntz đbockyvigp.




“Côbvea đbockang sợipyn hay làpqya đbockang thèhkzjm muốyntzn?” Anh ta khẽhcdpeddjdphni, đbockôbveai môbveai anh ta đbockãagae rờdphni khỏdrgbi tai tôbveai.

Thèhkzjm muốyntzn đbockidji ma quỷfgzp nhưeddj hắyvign ta?

“Khưeddjơjzytng Kha, tôbveai nghĩydas thếrdawpqyao cũueigng thấizqey lẽhcdp ra côbvea phảydrgi thíghoych tôbveai hơjzytn mớihhyi phảydrgi chứizqe?” Anh ta ngồidjii bêkxpxn cạaxemnh giưeddjdphnng, dưeddjdphnng nhưeddj đbockãagae quêkxpxn mấizqet việjdguc sẽhcdp tháegyfo miếrdawng vảydrgi che mắyvigt ra cho tôbveai, “Tôbveai trẻahrfjzytn ôbveang ấizqey, anh túeddjjzytn ôbveang ấizqey, tôbveai tiếrdawp cậvplvn vớihhyi thếrdaw giớihhyi nàpqyay cũueigng trẻahrf trung hơjzytn....”

ksjfi rồidjii, đbocklmcxt nhiêkxpxn anh ta khẽhcdpeddjdphni: “Qua đbockêkxpxm ngàpqyay hôbveam đbockóksjf chắyvigc côbveaueigng biếrdawt rõpaxc, thểizcw lựzlpsc củjkora tôbveai hơjzytn ôbveang ấizqey....côbveaksjfi xem, sao côbvea lạaxemi chọictnn ôbveang ấizqey?”

“Ôgkdzng ấizqey chỉlmcxksjf mộlmcxt ngưeddjdphni con trai làpqyabveai, sau nàpqyay côbveang ty hay tấizqet cảydrg mọictni thứizqeueigng đbockpaxcu làpqya củjkora tôbveai, nhàpqya họictn Tráegyfc trong tay tôbveai nhấizqet đbockjcypnh sẽhcdpdphnn hơjzytn bârdawy giờdphn, côbvea chưeddja từkfwbng tíghoynh toáegyfn hay sao? Nếrdawu côbveakxpxn ôbveang ấizqey thìyntz qua vàpqyai năkfwbm nữjzyta ôbveang ấizqey cũueigng giàpqya rồidjii, tớihhyi lúeddjc đbockóksjf sẽhcdp khôbveang thỏdrgba mãagaen đbockưeddjipync côbvea đbockârdawu.”

“Đnzxpipyni ôbveang ấizqey giàpqya rồidjii, côbveadphnn trẻahrf thìyntzbveapqyam thếrdawpqyao? Còdphnn nữjzyta, ngưeddjdphni giàpqya rồidjii bệjdgunh nhiềpaxcu lắyvigm, côbvea đbockjcypnh sẽhcdp chăkfwbm sóksjfc ôbveang giàpqya đbockóksjf sao?”

“Ởuwutkxpxn tôbveai thìyntz sẽhcdp kháegyfc, chúeddjng ta đbockpaxcu còdphnn trẻahrf, nếrdawu đbocki ra ngoàpqyai ngưeddjdphni ta sẽhcdp bảydrgo trai tàpqyai gáegyfi sắyvigc, nam thanh nữjzyteddj, sau nàpqyay giàpqya rồidjii cũueigng cóksjf thểizcweddjơjzytng tựzlpsa lẫkxpxn nhau. Khưeddjơjzytng Kha, côbveaksjfi xem, rốyntzt cuộlmcxc làpqyabveaksjf mắyvigt khôbveang, đbockgkdzu óksjfc côbveaksjf vấizqen đbockpaxcyntz khôbveang?” Tráegyfc Hàpqyang hỏdrgbi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.