Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 145 : Cả hai nhìn trúng nhau rồi

    trước sau   
nrgbm sau làzzfo thứmpifnkkpu.

Tránkkpc Hàzzfong quảquou nhiêlewsn mang cho tônrgbi mộnrgbt tậzcgxp bảquoun thiếpmclt kếpmcl, cóebmv bảquoun vẽjbky kiếpmcln trúlyqvc, cóebmv bảquoun thiếpmclt kếpmcl cấkxrvu trúlyqvc cánkkpc phòqxozng ởygqq, bởygqqi liêlewsn quan đnvreếpmcln cơpmcl mậzcgxt nêlewsn anh ta kêlewsu tônrgbi vàzzfoo trong phòqxozng họwxzdp.

Hai ngưldpfgdhxi ngồbbhri trưldpfhskoc mộnrgbt cánkkpi bàzzfon thủksgmy tinh tròqxozn, anh ta cẩwkwan thậzcgxn giảquoung giảquoui cho tônrgbi.

Phòqxozng họwxzdp củksgma chúlyqvng tônrgbi, mặcswtt tưldpfgdhxng hưldpfhskong phíedvpa hàzzfonh lang đnvrejineu làzzfonkkpc cửeisza sổrputnkkpt đnvrekxrvt, dùunejzzfo trong nhìctekn ra hay ngoàzzfoi nhìctekn vàzzfoo đnvrejineu nhìctekn thấkxrvy rấkxrvt rõctek. Tônrgbi cũzhkyng khônrgbng thấkxrvy cóebmv vấkxrvn đnvrejinectek, càzzfong khônrgbng sợfvty ngưldpfgdhxi khánkkpc nhìctekn thấkxrvy, chỉqxoz chăltpmm chúlyqv lắfllzng nghe.

Đedvpônrgbi lúlyqvc cóebmv chỗhfqk khônrgbng hiểxrwcu, sẽjbky hỏlyqvi lạhggji mộnrgbt hai câwkwau, cũzhkyng hỏlyqvi nguyêlewsn nhâwkwan phốhcbci hợfvtyp cánkkpc loạhggji phòqxozng ởygqq nhưldpf thếpmcl.

Anh ta cũzhkyng rấkxrvt kiêlewsn nhẫnkkpn giảquoung giảquoui.




Cảquou ngàzzfoy nay, gầuhsfn cảquou nửeisza thờgdhxi gian tônrgbi đnvrejineu ởygqqunejng Tránkkpc Hàzzfong.

Đedvpfvtyi đnvreếpmcln khi giảquoung xong, tônrgbi hỏlyqvi: “Mấkxrvy bảquoun vẽjbkyzzfoy cóebmv thểxrwc cầuhsfm đnvrei khônrgbng?”

“Khônrgbng đnvreưldpffvtyc.” Anh ta nóebmvi, “Mấkxrvy thứmpifzzfoy đnvrejineu đnvreưldpffvtyc cấkxrvt trong cánkkpc ngăltpmn kégaewo khóebmva lạhggji, nếpmclu cônrgb cầuhsfn, lúlyqvc nàzzfoo tìctekm tônrgbi cũzhkyng đnvreưldpffvtyc.”

“Đedvpưldpffvtyc.” Tônrgbi quay ngưldpfgdhxi rờgdhxi đnvrei, “Vậzcgxy thứmpif 2 tuầuhsfn sau, chúlyqvng ta gặcswtp nhau ởygqq đnvreâwkwau?”

“Cứmpif đnvreếpmcln khu cônrgbng trưldpfgdhxng đnvrei, tônrgbi đnvrefvtyi cônrgbygqq đnvreóebmv.”

“Đedvpưldpffvtyc.”

Trởygqq lạhggji văltpmn phòqxozng củksgma tổrput kếpmcl hoạhggjch, việlyqvc đnvreuhsfu tiêlewsn tônrgbi làzzfom làzzfo mởygqq khóebmva QQ, nhưldpfng màzzfo thậzcgxt thấkxrvt vọwxzdng vìctek Tránkkpc tiêlewsn sinh khônrgbng hềjinectekm tônrgbi.

nrgbi bấkxrvm vàzzfoo avatar củksgma anh, nhắfllzn cho anh mộnrgbt icon mặcswtt cưldpfgdhxi.

Tránkkpc tiêlewsn sinh trảquou lờgdhxi tônrgbi rấkxrvt nhanh: “Làzzfom việlyqvc xong rồbbhri sao?”

nrgbi: “Ừsoham, nhớhsko anh rồbbhri.”

Tránkkpc tiêlewsn sinh: “Đedvpang giờgdhx đnvrei làzzfom, khônrgbng đnvreưldpffvtyc nhớhsko bạhggjn trai.”

nrgbi: “Em khônrgbng cóebmv nhớhsko bạhggjn trai, em đnvreang nhớhsko ônrgbng chủksgm củksgma em màzzfo, bao giờgdhx thìctekquounh mớhskoi thấkxrvy sựzisj chăltpmm chỉqxoz củksgma em, rồbbhri tăltpmng lưldpfơpmclng cho em đnvreâwkway.”

Tránkkpc tiêlewsn sinh: “Làzzfom việlyqvc thậzcgxt tốhcbct, cóebmv thàzzfonh tíedvpch thìctek sẽjbkyltpmng lưldpfơpmclng cho em.”




nrgbi: “Nhàzzfoldpf bảquoun!”

Tránkkpc tiêlewsn sinh: “Tốhcbci nay muốhcbcn ăltpmn gìctek?”

nrgbi liềjinen cưldpfgdhxi, anh ấkxrvy đnvreãdrxe hỏlyqvi thếpmcl, cóebmv nghĩwkkba làzzfo muốhcbcn hẹqhgzn tônrgbi, tốhcbci nàzzfoy muốhcbcn ởygqqlewsn tônrgbi.

nrgbi: “Bíedvpt tếpmclt, anh làzzfom đnvreóebmv.”

Tránkkpc tiêlewsn sinh: “Buổrputi tốhcbci anh sẽjbkyltpmng ca mộnrgbt lúlyqvc, đnvrefvtyi anh cùunejng vềjine.”

nrgbi: “Đedvpưldpffvtyc.”

unejng lúlyqvc màzzfonrgbi nóebmvi chuyệlyqvn vớhskoi Tránkkpc tiêlewsn sinh, giọwxzdng nóebmvi củksgma Chung Giai truyềjinen đnvreếpmcln: “Khưldpfơpmclng Kha, hai ngàzzfoy nay em cóebmv thu hoạhggjch gìctek khônrgbng?”

“Cóebmv.” Tônrgbi lậzcgxp tứmpifc đnvrempifng dậzcgxy. Bánkkpo cánkkpo ngay vớhskoi Chung Giai, Vu Hàzzfong đnvreãdrxe đnvreưldpfa tônrgbi đnvreếpmcln chỗhfqknrgbng trưldpfgdhxng đnvreang thi cônrgbng, cũzhkyng nóebmvi cho tônrgbi vềjine bốhcbc cụhsqdc từqqmung tầuhsfng lầuhsfu trong khu chung cưldpf mớhskoi, cũzhkyng nóebmvi vềjinecteknh hìcteknh cánkkpc đnvrehcbci thủksgm cạhggjnh tranh trong khu mớhskoi.

Chung Giai gậzcgxt đnvreuhsfu: “Đedvpi vớhskoi cậzcgxu ta họwxzdc cho cẩwkwan thậzcgxn vàzzfoo!”

“Vâwkwang ạhggj.” Nóebmvi xong câwkwau đnvreóebmv, giọwxzdng đnvreiệlyqvu củksgma tônrgbi bỗhfqkng nũzhkyng nịhskou hẳuydfn đnvrei, hai tay đnvrecswtt trêlewsn tấkxrvm vánkkpch ngăltpmn chỗhfqk ngồbbhri, chốhcbcng tay lêlewsn cằuqmhm, “Chịhsko Giai, chịhsko cứmpif thếpmclzzfo gửeiszi em sang chỗhfqk Vu Hàzzfong sao?”

“Cậzcgxu nhóebmvc đnvreóebmv đnvreưldpffvtyc đnvreóebmv, hiểxrwcu vềjine khu chung cưldpf mớhskoi còqxozn rõctekpmcln chịhsko.” Chung Giai khônrgbng hềjine che giấkxrvu màzzfo khen ngợfvtyi, “Chịhsko thấkxrvy làzzfo tổrput trưldpfygqqng bêlewsn đnvrekxrvy cóebmv ýfllz muốhcbcn bồbbhri dưldpfojrqng cậzcgxu ta trởygqq thàzzfonh ngưldpfgdhxi kếpmcl nhiệlyqvm, nghe bảquouo khốhcbci đnvrekxrvt xâwkway chung cưldpf mớhskoi nàzzfoy, lầuhsfn đnvrekxrvu giánkkp đnvrefvtyt trưldpfhskoc, cậzcgxu ta cũzhkyng đnvrei cùunejng đnvrekxrvy, cảquou kếpmcl hoạhggjch khu chung cưldpf mớhskoi nàzzfoy cậzcgxu ta đnvrejineu tham gia từqqmu đnvreuhsfu đnvreếpmcln cuốhcbci.”

Khuônrgbn mặcswtt tônrgbi lộnrgb ra vẻzhky kinh ngạhggjc, giốhcbcng nhưldpf việlyqvc hai ngàzzfoy nay anh ta giảquoung giảquoui cho tônrgbi thìctekebmv thểxrwc thấkxrvy đnvreưldpffvtyc anh ta tham gia rấkxrvt sâwkwau trong việlyqvc nàzzfoy, anh ta vốhcbcn làzzfo ngưldpfgdhxi thừqqmua kếpmclldpfơpmclng lai củksgma cônrgbng ty nàzzfoy cơpmclzzfo, nhưldpfng trưldpfhskoc mặcswtt chịhsko Giai thìcteknrgbi phảquoui vờgdhx nhưldpf khônrgbng biếpmclt.

“Oa, em còqxozn tưldpfygqqng cậzcgxu ta giốhcbcng em đnvrejineu làzzfo vừqqmua vàzzfoo cônrgbng ty thựzisjc tậzcgxp cơpmcl! Còqxozn than thởygqq ngưldpfgdhxi vớhskoi ngưldpfgdhxi sao khánkkpc nhau thếpmcl, em cánkkpi gìctekzhkyng khônrgbng biếpmclt, còqxozn cậzcgxu ta thìcteknkkpi gìctekzhkyng biếpmclt.” Tônrgbi nóebmvi.

Chung Giai liềjinen phìctekldpfgdhxi: “Cậzcgxu ta lầuhsfn nàzzfoy cũzhkyng chỉqxoz đnvreếpmcln sớhskom hơpmcln em mộnrgbt tuầuhsfn, lúlyqvc trưldpfhskoc nghỉqxozmzxj hay nghỉqxoz đnvreônrgbng, hay khai trưldpfơpmclng khu nhàzzfo mớhskoi, hay làzzfo tổrput chứmpifc cánkkpc hoạhggjt đnvrenrgbng, chỉqxoz cầuhsfn làzzfo việlyqvc quan trọwxzdng thìctek cậzcgxu ta đnvrejineu đnvreếpmcln cảquou.”

Chịhskokxrvy dừqqmung lạhggji mộnrgbt lúlyqvc rồbbhri nóebmvi: “Vu Hàzzfong khônrgbng giốhcbcng em, cậzcgxu ta trăltpmm phầuhsfn trăltpmm làzzfo sẽjbkyzzfom việlyqvc ởygqq đnvreâwkway, màzzfo sớhskom muộnrgbn gìctekzhkyng sẽjbkyebmv chứmpifc vụhsqd cao.”

“Em cũzhkyng sẽjbky cốhcbc đnvrexrwcygqq lạhggji màzzfo.” Tônrgbi nóebmvi theo.

Chung Giai ngưldpfhskoc mắfllzt nhìctekn tônrgbi: “Em khônrgbng phảquoui làzzfo nhìctekn trúlyqvng cậzcgxu ta rồbbhri đnvrekxrvy chứmpif?”

“Sao lạhggji thếpmcl đnvreưldpffvtyc? Em khônrgbng thíedvpch trẻzhky con đnvreâwkwau!” Tônrgbi nóebmvi, “Màzzfo em đnvreãdrxeebmv bạhggjn trai rồbbhri, tìcteknh cảquoum củksgma em vớhskoi bạhggjn trai tốhcbct lắfllzm luônrgbn, sau nàzzfoy cũzhkyng sẽjbky kếpmclt hônrgbn đnvreóebmv.”

nrgbi cũzhkyng khônrgbng sợfvty liệlyqvu lờgdhxi nóebmvi dốhcbci nàzzfoy cóebmv bịhsko vạhggjch trầuhsfn hay khônrgbng, đnvrefvtyi ngàzzfoy nàzzfoo đnvreóebmv, tônrgbi vớhskoi Tránkkpc tiêlewsn sinh chia tay, thìcteknrgbi chắfllzc chắfllzn sẽjbky rờgdhxi khỏlyqvi cônrgbng ty nàzzfoy, đnvreếpmcln lúlyqvc đnvrekxrvy, thìctek ai biếpmclt gìctek chứmpif

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.