Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 145 : Cả hai nhìn trúng nhau rồi

    trước sau   
ehxfm sau làzsah thứmkxrhohlu.

Tráhohlc Hàzsahng quảzhvj nhiêphtnn mang cho tôehxfi mộjbkkt tậwdbcp bảzhvjn thiếbwrgt kếbwrg, cózezi bảzhvjn vẽghbd kiếbwrgn trújydkc, cózezi bảzhvjn thiếbwrgt kếbwrg cấzsahu trújydkc cáhohlc phòdoppng ởzhvj, bởzhvji liêphtnn quan đnclbếbwrgn cơrtzw mậwdbct nêphtnn anh ta kêphtnu tôehxfi vàzsaho trong phòdoppng họvqcmp.

Hai ngưqanlrtzwi ngồicmti trưqanlrqhjc mộjbkkt cáhohli bàzsahn thủnxovy tinh tròdoppn, anh ta cẩidxrn thậwdbcn giảzhvjng giảzhvji cho tôehxfi.

Phòdoppng họvqcmp củnxova chújydkng tôehxfi, mặipwlt tưqanlrtzwng hưqanlrqhjng phíqsjua hàzsahnh lang đnclbqzyau làzsahhohlc cửdoppa sổgndvhohlt đnclbzsaht, dùydnvzsah trong nhìztcwn ra hay ngoàzsahi nhìztcwn vàzsaho đnclbqzyau nhìztcwn thấzsahy rấzsaht rõvnkz. Tôehxfi cũwospng khôehxfng thấzsahy cózezi vấzsahn đnclbqzyaztcw, càzsahng khôehxfng sợqgzw ngưqanlrtzwi kháhohlc nhìztcwn thấzsahy, chỉhmpj chăybuzm chújydk lắrqhjng nghe.

Đuwjrôehxfi lújydkc cózezi chỗhohl khôehxfng hiểehxfu, sẽghbd hỏvnkzi lạrlopi mộjbkkt hai cânzcyu, cũwospng hỏvnkzi nguyêphtnn nhânzcyn phốidxri hợqgzwp cáhohlc loạrlopi phòdoppng ởzhvj nhưqanl thếbwrg.

Anh ta cũwospng rấzsaht kiêphtnn nhẫybuzn giảzhvjng giảzhvji.




Cảzhvj ngàzsahy nay, gầoqlpn cảzhvj nửdoppa thờrtzwi gian tôehxfi đnclbqzyau ởzhvjydnvng Tráhohlc Hàzsahng.

Đuwjrqgzwi đnclbếbwrgn khi giảzhvjng xong, tôehxfi hỏvnkzi: “Mấzsahy bảzhvjn vẽghbdzsahy cózezi thểehxf cầoqlpm đnclbi khôehxfng?”

“Khôehxfng đnclbưqanlqgzwc.” Anh ta nózezii, “Mấzsahy thứmkxrzsahy đnclbqzyau đnclbưqanlqgzwc cấzsaht trong cáhohlc ngăybuzn kénclbo khózezia lạrlopi, nếbwrgu côehxf cầoqlpn, lújydkc nàzsaho tìztcwm tôehxfi cũwospng đnclbưqanlqgzwc.”

“Đuwjrưqanlqgzwc.” Tôehxfi quay ngưqanlrtzwi rờrtzwi đnclbi, “Vậwdbcy thứmkxr 2 tuầoqlpn sau, chújydkng ta gặipwlp nhau ởzhvj đnclbânzcyu?”

“Cứmkxr đnclbếbwrgn khu côehxfng trưqanlrtzwng đnclbi, tôehxfi đnclbqgzwi côehxfzhvj đnclbózezi.”

“Đuwjrưqanlqgzwc.”

Trởzhvj lạrlopi văybuzn phòdoppng củnxova tổgndv kếbwrg hoạrlopch, việivdic đnclboqlpu tiêphtnn tôehxfi làzsahm làzsah mởzhvj khózezia QQ, nhưqanlng màzsah thậwdbct thấzsaht vọvqcmng vìztcw Tráhohlc tiêphtnn sinh khôehxfng hềqzyaztcwm tôehxfi.

ehxfi bấzsahm vàzsaho avatar củnxova anh, nhắrqhjn cho anh mộjbkkt icon mặipwlt cưqanlrtzwi.

Tráhohlc tiêphtnn sinh trảzhvj lờrtzwi tôehxfi rấzsaht nhanh: “Làzsahm việivdic xong rồicmti sao?”

ehxfi: “Ừybuzm, nhớrqhj anh rồicmti.”

Tráhohlc tiêphtnn sinh: “Đuwjrang giờrtzw đnclbi làzsahm, khôehxfng đnclbưqanlqgzwc nhớrqhj bạrlopn trai.”

ehxfi: “Em khôehxfng cózezi nhớrqhj bạrlopn trai, em đnclbang nhớrqhj ôehxfng chủnxov củnxova em màzsah, bao giờrtzw thìztcwzhvjnh mớrqhji thấzsahy sựyscv chăybuzm chỉhmpj củnxova em, rồicmti tăybuzng lưqanlơrtzwng cho em đnclbânzcyy.”

Tráhohlc tiêphtnn sinh: “Làzsahm việivdic thậwdbct tốidxrt, cózezi thàzsahnh tíqsjuch thìztcw sẽghbdybuzng lưqanlơrtzwng cho em.”




ehxfi: “Nhàzsahqanl bảzhvjn!”

Tráhohlc tiêphtnn sinh: “Tốidxri nay muốidxrn ăybuzn gìztcw?”

ehxfi liềqzyan cưqanlrtzwi, anh ấzsahy đnclbãjydk hỏvnkzi thếbwrg, cózezi nghĩmekza làzsah muốidxrn hẹpzotn tôehxfi, tốidxri nàzsahy muốidxrn ởzhvjphtnn tôehxfi.

ehxfi: “Bíqsjut tếbwrgt, anh làzsahm đnclbózezi.”

Tráhohlc tiêphtnn sinh: “Buổgndvi tốidxri anh sẽghbdybuzng ca mộjbkkt lújydkc, đnclbqgzwi anh cùydnvng vềqzya.”

ehxfi: “Đuwjrưqanlqgzwc.”

ydnvng lújydkc màzsahehxfi nózezii chuyệivdin vớrqhji Tráhohlc tiêphtnn sinh, giọvqcmng nózezii củnxova Chung Giai truyềqzyan đnclbếbwrgn: “Khưqanlơrtzwng Kha, hai ngàzsahy nay em cózezi thu hoạrlopch gìztcw khôehxfng?”

“Cózezi.” Tôehxfi lậwdbcp tứmkxrc đnclbmkxrng dậwdbcy. Báhohlo cáhohlo ngay vớrqhji Chung Giai, Vu Hàzsahng đnclbãjydk đnclbưqanla tôehxfi đnclbếbwrgn chỗhohlehxfng trưqanlrtzwng đnclbang thi côehxfng, cũwospng nózezii cho tôehxfi vềqzya bốidxr cụskwbc từmkxrng tầoqlpng lầoqlpu trong khu chung cưqanl mớrqhji, cũwospng nózezii vềqzyaztcwnh hìztcwnh cáhohlc đnclbidxri thủnxov cạrlopnh tranh trong khu mớrqhji.

Chung Giai gậwdbct đnclboqlpu: “Đuwjri vớrqhji cậwdbcu ta họvqcmc cho cẩidxrn thậwdbcn vàzsaho!”

“Vânzcyng ạrlop.” Nózezii xong cânzcyu đnclbózezi, giọvqcmng đnclbiệivdiu củnxova tôehxfi bỗhohlng nũwospng nịohzfu hẳpfann đnclbi, hai tay đnclbipwlt trêphtnn tấzsahm váhohlch ngăybuzn chỗhohl ngồicmti, chốidxrng tay lêphtnn cằoqlpm, “Chịohzf Giai, chịohzf cứmkxr thếbwrgzsah gửdoppi em sang chỗhohl Vu Hàzsahng sao?”

“Cậwdbcu nhózezic đnclbózezi đnclbưqanlqgzwc đnclbózezi, hiểehxfu vềqzya khu chung cưqanl mớrqhji còdoppn rõvnkzrtzwn chịohzf.” Chung Giai khôehxfng hềqzya che giấzsahu màzsah khen ngợqgzwi, “Chịohzf thấzsahy làzsah tổgndv trưqanlzhvjng bêphtnn đnclbzsahy cózezi ýejax muốidxrn bồicmti dưqanlydpyng cậwdbcu ta trởzhvj thàzsahnh ngưqanlrtzwi kếbwrg nhiệivdim, nghe bảzhvjo khốidxri đnclbzsaht xânzcyy chung cưqanl mớrqhji nàzsahy, lầoqlpn đnclbzsahu giáhohl đnclbqgzwt trưqanlrqhjc, cậwdbcu ta cũwospng đnclbi cùydnvng đnclbzsahy, cảzhvj kếbwrg hoạrlopch khu chung cưqanl mớrqhji nàzsahy cậwdbcu ta đnclbqzyau tham gia từmkxr đnclboqlpu đnclbếbwrgn cuốidxri.”

Khuôehxfn mặipwlt tôehxfi lộjbkk ra vẻydnv kinh ngạrlopc, giốidxrng nhưqanl việivdic hai ngàzsahy nay anh ta giảzhvjng giảzhvji cho tôehxfi thìztcwzezi thểehxf thấzsahy đnclbưqanlqgzwc anh ta tham gia rấzsaht sânzcyu trong việivdic nàzsahy, anh ta vốidxrn làzsah ngưqanlrtzwi thừmkxra kếbwrgqanlơrtzwng lai củnxova côehxfng ty nàzsahy cơrtzwzsah, nhưqanlng trưqanlrqhjc mặipwlt chịohzf Giai thìztcwehxfi phảzhvji vờrtzw nhưqanl khôehxfng biếbwrgt.

“Oa, em còdoppn tưqanlzhvjng cậwdbcu ta giốidxrng em đnclbqzyau làzsah vừmkxra vàzsaho côehxfng ty thựyscvc tậwdbcp cơrtzw! Còdoppn than thởzhvj ngưqanlrtzwi vớrqhji ngưqanlrtzwi sao kháhohlc nhau thếbwrg, em cáhohli gìztcwwospng khôehxfng biếbwrgt, còdoppn cậwdbcu ta thìztcwhohli gìztcwwospng biếbwrgt.” Tôehxfi nózezii.

Chung Giai liềqzyan phìztcwqanlrtzwi: “Cậwdbcu ta lầoqlpn nàzsahy cũwospng chỉhmpj đnclbếbwrgn sớrqhjm hơrtzwn em mộjbkkt tuầoqlpn, lújydkc trưqanlrqhjc nghỉhmpjtcwl hay nghỉhmpj đnclbôehxfng, hay khai trưqanlơrtzwng khu nhàzsah mớrqhji, hay làzsah tổgndv chứmkxrc cáhohlc hoạrlopt đnclbjbkkng, chỉhmpj cầoqlpn làzsah việivdic quan trọvqcmng thìztcw cậwdbcu ta đnclbqzyau đnclbếbwrgn cảzhvj.”

Chịohzfzsahy dừmkxrng lạrlopi mộjbkkt lújydkc rồicmti nózezii: “Vu Hàzsahng khôehxfng giốidxrng em, cậwdbcu ta trăybuzm phầoqlpn trăybuzm làzsah sẽghbdzsahm việivdic ởzhvj đnclbânzcyy, màzsah sớrqhjm muộjbkkn gìztcwwospng sẽghbdzezi chứmkxrc vụskwb cao.”

“Em cũwospng sẽghbd cốidxr đnclbehxfzhvj lạrlopi màzsah.” Tôehxfi nózezii theo.

Chung Giai ngưqanlrqhjc mắrqhjt nhìztcwn tôehxfi: “Em khôehxfng phảzhvji làzsah nhìztcwn trújydkng cậwdbcu ta rồicmti đnclbzsahy chứmkxr?”

“Sao lạrlopi thếbwrg đnclbưqanlqgzwc? Em khôehxfng thíqsjuch trẻydnv con đnclbânzcyu!” Tôehxfi nózezii, “Màzsah em đnclbãjydkzezi bạrlopn trai rồicmti, tìztcwnh cảzhvjm củnxova em vớrqhji bạrlopn trai tốidxrt lắrqhjm luôehxfn, sau nàzsahy cũwospng sẽghbd kếbwrgt hôehxfn đnclbózezi.”

ehxfi cũwospng khôehxfng sợqgzw liệivdiu lờrtzwi nózezii dốidxri nàzsahy cózezi bịohzf vạrlopch trầoqlpn hay khôehxfng, đnclbqgzwi ngàzsahy nàzsaho đnclbózezi, tôehxfi vớrqhji Tráhohlc tiêphtnn sinh chia tay, thìztcwehxfi chắrqhjc chắrqhjn sẽghbd rờrtzwi khỏvnkzi côehxfng ty nàzsahy, đnclbếbwrgn lújydkc đnclbzsahy, thìztcw ai biếbwrgt gìztcw chứmkxr

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.