Chồng Hờ Vợ Tạm

Chương 146 : Đi thẳng xuống bãi đỗ xe

    trước sau   
Nhắsxopc đemkaếphtmn tíbudjnh nhâqpgfn văomsnn củnuyia côthjdng ty thìemka mộgkcxt trong sốtpkj đemkaóquflvuou: thứbkmxhmkvu cóqufl thểdfnn tan làvuoum trưphtmxrauc nửrvysa tiếphtmng.

Nguyêuunln nhâqpgfn làvuouemka ngưphtmgkcxi trẻlhmh tuổhdtni trong côthjdng ty kháhmkv nhiềppqku, rấtuvmt nhiềppqku ngưphtmgkcxi trẻlhmh tuổhdtni thưphtmgkcxng cóqufl hẹrmudn vàvuouo thứbkmxhmkvu, tan làvuoum sớxraum mộgkcxt làvuouemka giúdkkyp mọqmioi ngưphtmgkcxi tráhmkvnh đemkaưphtmthjdc giờgkcx tan tầumydm cao đemkaiểdfnnm, hai làvuouqufl thểdfnnqufl nhiềppqku thờgkcxi gian đemkai chơcsmhi hơcsmhn.

thjdi cũemkang khôthjdng biếphtmt cáhmkvc côthjdng ty bấtuvmt đemkagkcxng sảxcnfn kháhmkvc cóqufl giốtpkjng thếphtm khôthjdng, nhưphtmng nhâqpgfn viêuunln trong côthjdng ty củnuyia Tráhmkvc tiêuunln sinh thìemka đemkappqku rấtuvmt làvuouvuoui lòdfnnng.

“Khưphtmơcsmhng Kha, hôthjdm nay cóqufl thểdfnn tan sớxraum chúdkkyt, đemkai hẹrmudn hòdfnn sớxraum hơcsmhn chúdkkyt!” lúdkkyc Chung Giai đemkai vềppqk, cốtpkj ýzwhb nhắsxopc tôthjdi mộgkcxt câqpgfu.

“Vâqpgfng ạbrwo, cảxcnfm ơcsmhn chịdkky Giai!” Tôthjdi cưphtmgkcxi, nóqufli tạbrwom biệlgnht vớxraui chịdkkytuvmy, rồfloki tiếphtmp tụppqkc tìemkam kiếphtmm tin tứbkmxc vềppqkhmkvc nhàvuou kinh doanh nhàvuou đemkatuvmt, thịdkky trưphtmgkcxng màvuou trưphtmxrauc giờgkcx họqmio tậxcnfp trung vàvuouo, sau đemkaóqufl chézmvtp hếphtmt vàvuouo trong máhmkvy tíbudjnh.

hmkvi nàvuouy gọqmioi làvuou biếphtmt ngưphtmgkcxi biếphtmt ta.




Đoryeếphtmn 6 giờgkcx, tổhdtn trưphtmfxqdng làvuou ngưphtmgkcxi cuốtpkji cùruqung rờgkcxi đemkai.

“Khưphtmơcsmhng Kha, côthjd đemkaang làvuoum gìemka vậxcnfy?” Tổhdtn trưphtmfxqdng đemkai đemkaếphtmn trưphtmxrauc mặrsdit tôthjdi, anh ta nhìemkan lưphtmxraut qua mấtuvmy thứbkmxthjdi đemkaang tra cứbkmxu, khôthjdng nhịdkkyn đemkaưphtmthjdc màvuou bậxcnft cưphtmgkcxi, “Sinh viêuunln đemkabrwoi họqmioc bâqpgfy giờgkcx, so vớxraui chúdkkyng tôthjdi ngàvuouy xưphtma, đemkaúdkkyng làvuou chăomsnm chỉnuyicsmhn nhiềppqku, còdfnnn nghĩflok ra đemkaưphtmthjdc nhiềppqku phưphtmơcsmhng pháhmkvp hơcsmhn.”

thjdi đemkaãfxqd vộgkcxi đemkabkmxng dậxcnfy, dáhmkvng vẻlhmhthjdruqung cung kíbudjnh.

“Sao côthjddfnnn chưphtma vềppqk?” Giọqmiong đemkaiệlgnhu củnuyia anh ta cũemkang trởfxqduunln ôthjdn hòdfnna hơcsmhn.

“Em cóqufl hẹrmudn ăomsnn cơcsmhm lúdkkyc bảxcnfy giờgkcx, màvuou hẹrmudn ngay gầumydn đemkaâqpgfy nêuunln em ởfxqd lạbrwoi côthjdng ty đemkathjdi luôthjdn.” Tôthjdi nóqufli.

Tổhdtn trưphtmfxqdng gậxcnft đemkaumydu bảxcnfo: “Côthjdqufl chìemkaa khóqufla văomsnn phòdfnnng rồfloki chứbkmx?”

thjdi giậxcnft nảxcnfy mìemkanh, khôthjdng ngờgkcx lạbrwoi quêuunln chuyệlgnhn quan trọqmiong nhưphtm thếphtm!

“Xin lỗqnbvi tổhdtn trưphtmfxqdng, xin tổhdtn trưphtmfxqdng đemkathjdi em 2 phúdkkyt ạbrwo, em dọqmion đemkaflok đemkabrwoc rồfloki sẽzogo đemkai ngay!” Tôthjdi vộgkcxi vàvuoung quay ngưphtmgkcxi, cũemkang khôthjdng đemkadfnn ýzwhb thôthjdng báhmkvo khung chat bêuunln dưphtmxraui đemkaang nhấtuvmp nháhmkvy, liềppqkn vộgkcxi vàvuoung tắsxopt máhmkvy tíbudjnh.

“Khôthjdng cầumydn tắsxopt đemkaâqpgfu, tôthjdi sẽzogo đemkadfnn chìemkaa khóqufla lạbrwoi đemkaâqpgfy cho côthjd, thứbkmx hai côthjd mang đemkaếphtmn làvuou đemkaưphtmthjdc, màvuoubudj nữrnwma lúdkkyc vềppqk nhớxrau khóqufla cửrvysa đemkatuvmy.” Tổhdtn trưphtmfxqdng nóqufli.

Mặrsdic dùruqu thứbkmx 2 tôthjdi phảxcnfi đemkai khu chung cưphtmemkauunln kia báhmkvn phòdfnnng, màvuou phảxcnfi đemkaếphtmn côthjdng ty trảxcnf tổhdtn trưphtmfxqdng chìemkaa khóqufla thìemkaquflcsmhi phiềppqkn phứbkmxc, nhưphtmng tôthjdi thàvuou thêuunlm chúdkkyt phiềppqkn phứbkmxc cũemkang muốtpkjn ởfxqd lạbrwoi tăomsnng ca cùruqung Tráhmkvc tiêuunln sinh, vìemka thếphtmthjdi vui vẻlhmhvuou nhậxcnfn lấtuvmy chìemkaa khóqufla, lạbrwoi cảxcnfm ơcsmhn tổhdtn trưphtmfxqdng lầumydn nữrnwma.

Tổhdtn trưphtmfxqdng mỉnuyim cưphtmgkcxi, cấtuvmt bưphtmxrauc rờgkcxi đemkai.

Thấtuvmy bóquflng dáhmkvng anh ta đemkai khuấtuvmt tầumydm mắsxopt, tôthjdi mớxraui ngồfloki lạbrwoi chỗqnbv, vộgkcxi mởfxqd khung chat QQ ra.

Tráhmkvc tiêuunln sinh cũemkang khôthjdng cóqufl nhắsxopn đemkaếphtmn, dùruqu trong lòdfnnng cóqufl chúdkkyt buồflokn bãfxqd, nhưphtmng rấtuvmt nhanh lạbrwoi thoảxcnfi máhmkvi hơcsmhn.




Nếphtmu đemkaãfxqdomsnng ca, thìemka sẽzogo khôthjdng nhanh thếphtm đemkaâqpgfu.

Vảxcnf lạbrwoi, tôthjdi vớxraui anh ấtuvmy cầumydn phảxcnfi tráhmkvnh tai mắsxopt củnuyia bao nhiêuunlu ngưphtmgkcxi, giờgkcxvuouy thìemka vẫsdlgn còdfnnn sớxraum quáhmkv.

vuoudfnnn nữrnwma, anh ấtuvmy lúdkkyc nàvuouy, chắsxopc chắsxopn đemkaang rấtuvmt bậxcnfn rộgkcxn, làvuoum gìemkaqufl ai vừjalsa làvuoum việlgnhc vừjalsa nóqufli chuyệlgnhn vớxraui ngưphtmgkcxi yêuunlu đemkaâqpgfu?

Đoryeếphtmn 7 giờgkcx tốtpkji, avatar củnuyia anh ấtuvmy mớxraui sáhmkvng lêuunln.

“Em đemkaóqufli chưphtma?”

“Chưphtma.”

“Đoryei thôthjdi, anh đemkaóqufli rồfloki.”

thjdi mỉnuyim cưphtmgkcxi, đemkaflok đemkabrwoc cũemkang đemkaãfxqd sớxraum dọqmion xong, chỉnuyi đemkathjdi anh ấtuvmy gọqmioi làvuouthjdi sẽzogo tắsxopt máhmkvy tíbudjnh rồfloki đemkai thôthjdi.

“Chúdkkyng ta gặrsdip nhau ởfxqd đemkaâqpgfu đemkaâqpgfy?”

“Đoryei thẳrvysng xuốtpkjng bãfxqdi đemkaqnbv xe.”

“Ừqcytm.”

Tắsxopt máhmkvy tíbudjnh, khóqufla cửrvysa, vàvuouo thang máhmkvy, cửrvysa thang máhmkvy vừjalsa mởfxqd ra khôthjdng ngờgkcx lạbrwoi nhìemkan thấtuvmy Tráhmkvc tiêuunln sinh đemkaang đemkabkmxng bêuunln trong.

thjdi cưphtmgkcxi rộgkcxuunln, dùruqu trong thang máhmkvy khôthjdng cóqufl ai, tôthjdi vẫsdlgn cứbkmx cung kíbudjnh, hơcsmhi cúdkkyi mìemkanh nóqufli: “Tráhmkvc tổhdtnng, chàvuouo ngàvuoui.”

Anh ấtuvmy hơcsmhi gậxcnft đemkaumydu, tôthjdi bưphtmxrauc vàvuouo trong thang máhmkvy, cửrvysa thang máhmkvy cũemkang dầumydn đemkaóquflng lạbrwoi.

“Khôthjdng cóqufl ngưphtmgkcxi kháhmkvc màvuou vẫsdlgn gọqmioi anh làvuou Tráhmkvc tổhdtnng hay sao?” Nụppqkphtmgkcxi củnuyia anh rấtuvmt đemkarmudp, bờgkcxthjdi hơcsmhi cong lêuunln, đemkagkcx cong gợthjdi cảxcnfm đemkaếphtmn khôthjdng tảxcnf nổhdtni.

“Cóqufl camera.” Tôthjdi vôthjdruqung nghiêuunlm trang nóqufli, “Em phảxcnfi chúdkky ýzwhb lờgkcxi nóqufli vàvuouvuounh đemkagkcxng.”

“Sao bâqpgfy giờgkcx em mớxraui tan ca?” Anh ấtuvmy biếphtmt thừjalsa còdfnnn hỏxnaoi.

“Làvuou mộgkcxt ngưphtmgkcxi mớxraui, màvuoudfnnn khôthjdng hiểdfnnu biếphtmt gìemka vềppqkthjdng việlgnhc nàvuouy, em phảxcnfi cốtpkj gắsxopng gấtuvmp đemkaôthjdi.”

“Vậxcnfy bâqpgfy giờgkcx đemkai đemkaâqpgfu?”

“Vềppqk nhàvuou.”

“Cầumydn anh đemkaưphtma em vềppqk khôthjdng?”

“Đoryeưphtmơcsmhng nhiêuunln…” vừjalsa nóqufli xong hai chữrnwm, “làvuou cầumydn” hai chữrnwmdfnnn chưphtma nóqufli thìemka đemkagkcxt nhiêuunln nhớxrau ra bảxcnfn thâqpgfn đemkaang diễxzuan tròdfnn, vộgkcxi cẩflokn thậxcnfn nóqufli, “Thếphtmquflvuoum phiềppqkn thờgkcxi gian củnuyia Tráhmkvc tổhdtnng khôthjdng ạbrwo?”

“Đoryei thôthjdi!” Anh ấtuvmy nézmvtm chìemkaa khóqufla lêuunln cao rồfloki lạbrwoi chụppqkp lấtuvmy, “Đoryeãfxqd đemkaếphtmn tầumydng hầumydm rồfloki!”

Anh ấtuvmy đemkai ra khỏxnaoi thang máhmkvy, tôthjdi cũemkang vộgkcxi vàvuoung theo sau.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.