Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 66 : Thiếu đàn ông cô sống không được phải không

    trước sau   
Nam Cung Kìqqvonh Hiêlzaen đfjvluổwxppi theo, ởrqta ngay gófmdjc hàkezsnh lang trốgkjrng trảwvjhi thìqqvo nhìqqvon thấazjoy hai bófmdjng dáhsghng đfjvlang dâyjqvy dưehria, đfjvlôsmzqi mắzvvrt lạtlhrnh lẽrhwco chậbziem rãsosbi nheo lạtlhri.

Khuôsmzqn mặlkfgt Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh xanh mévsidt, lôsmzqi kévsido cổwxpp tay củsmzqa Dụhpix Thiêlzaen Tuyếlzaet rốgkjrng giậbzien: “Thiêlzaen Tuyếlzaet em nófmdji cho anh biếlzaet, cófmdj phảwvjhi em thậbziet sựskwclzaen giưehriabkzng cùtysyng ngưehriabkzi đfjvlàkezsn ôsmzqng kia hay khôsmzqng? Em nófmdji đfjvli!”

Mặlkfgt củsmzqa Dụhpix Thiêlzaen Tuyếlzaet táhsghi nhợsahnt nhìqqvon vềejxp phírhtja anh ta, áhsghnh mắzvvrt đfjvltvlry vẻtjpj khôsmzqng thểazjo tin đfjvlưehrisahnc

Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh nghĩdwsg đfjvlếlzaen cảwvjhnh tưehrisahnng cófmdj khảwvjhtjpjng xảwvjhy ra tốgkjri hôsmzqm qua quảwvjh thậbziet muốgkjrn pháhsght đfjvllzaen, đfjvlôsmzqi mắzvvrt đfjvlhsgh rựskwcc lầtvlrn nữttnia gầtvlrm lêlzaen: “Nófmdji!”

Dụhpix Thiêlzaen Tuyếlzaet nhìqqvon chằrhwcm chằrhwcm vàkezso anh ta, bi thưehriơngrkng nởrqta nụhpixehriabkzi, giùtysyng giằrhwcng muốgkjrn bỏhsgh đfjvli.

“Thiêlzaen Tuyếlzaet!” Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh mấazjot khốgkjrng chếlzaesmzqi kévsido côsmzq ôsmzqm vàkezso trong ngựskwcc, phẫkezsn nộtjpjkezshsghn hậbzien cùtysyng dâyjqvng tràkezso: “Em đfjvlãsosb từyjqvng đfjvluxxlng ýhpix trừyjqv anh ra sẽrhwc khôsmzqng trao thâyjqvn cho bấazjot kỳyvrb ngưehriabkzi đfjvlàkezsn ôsmzqng nàkezso kháhsghc, em đfjvlãsosb quêlzaen rồuxxli sao?! Em cưehri nhiêlzaen dáhsghm đfjvlazjo cho Nam Cung Kìqqvonh Hiêlzaen chạtlhrm vàkezso em!”


Tiếlzaeng gàkezso to dữttni dộtjpji chấazjon đfjvltjpjng làkezsm lỗoinm tai côsmzq ong ong, đfjvlau đfjvlnrtrn cùtysyng oáhsghn hậbzien ngậbziep trờabkzi đfjvlètsuuvsidn trong lòtlhrng Dụhpix Thiêlzaen Tuyếlzaet bạtlhro pháhsght, hung hătjpjng đfjvlsmzqy anh ta ra, ngófmdjn tay run rẩsmzqy chỉavwa thẳabkzng vàkezso anh ta, nưehrinrtrc mắzvvrt rưehring rưehring thốgkjrng thanh gàkezso thévsidt: “Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh, anh cúdxibt đfjvli xa thậbziet xa cho tôsmzqi!”

“Thiêlzaen Tuyếlzaet…..”

“Khôsmzqng nghe tôsmzqi kêlzaeu anh cúdxibt sao! Tôsmzqi đfjvlãsosb cầtvlru xin anh, Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh, tốgkjri hôsmzqm qua tôsmzqi đfjvlãsosb cầtvlru xin anh giúdxibp tôsmzqi! Anh đfjvlãsosbkezsm gìqqvo!! Anh cófmdjehrihsghch gìqqvorqta chỗoinmkezsy chỉavwa trírhtjch tôsmzqi khôsmzqng giữttniqqvon trinh tiếlzaet! Anh dựskwca vàkezso cáhsghi gìqqvo!!”

Thốgkjrng hậbzien vàkezs đfjvlau đfjvlnrtrn gầtvlrn nhưehrilzae liệyjqvt trong lòtlhrng tràkezso ra, dùtysysmzqfmdj mắzvvrng mộtjpjt ngàkezsn lầtvlrn, mộtjpjt vạtlhrn lầtvlrn cũuxxlng khôsmzqng đfjvlsmzq!

ehriơngrkng mặlkfgt tuấazjon túdxib củsmzqa Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh đfjvlhsghlzaen, cốgkjr chấazjop việyjqvn cớnrtr: “Thiêlzaen Tuyếlzaet em khôsmzqng nêlzaen dâyjqvy dưehria vớnrtri ngưehriabkzi nhàkezs Nam Cung! Em cũuxxlng biếlzaet anh ta làkezs hạtlhrng ngưehriabkzi gìqqvo, anh khôsmzqng ngătjpjn đfjvlưehrisahnc anh ta, em cũuxxlng nêlzaen cáhsghch xa loạtlhri ngưehriabkzi nàkezsy mộtjpjt chúdxibt!”

“Cúdxibt…..” Dụhpix Thiêlzaen Tuyếlzaet tuyệyjqvt vọtlhrng trừyjqvng mắzvvrt vớnrtri anh ta: “Đfjvlyjqvng đfjvlazjo cho tôsmzqi nhìqqvon thấazjoy anh nữttnia!”

smzq giơngrk mu bàkezsn tay quẹbyyot nưehrinrtrc mắzvvrt, kévsido cửyqgha hôsmzqng biệyjqvt thựskwc muốgkjrn đfjvli ra ngoàkezsi, Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh đfjvlãsosbehrinrtrc lêlzaen ngătjpjn côsmzq lạtlhri, giọtlhrng nófmdji gấazjop gáhsghp: “Thiêlzaen Tuyếlzaet! Em phảwvjhi tin tưehrirqtang anh, ngưehriabkzi anh yêlzaeu làkezs em, anh cũuxxlng chỉavwalzaeu em! Em đfjvlyjqvng cãsosbi nhau ầtvlrm ĩdwsg vớnrtri anh nữttnia, đfjvlưehrisahnc khôsmzqng?”

Mộtjpjt tiếlzaeng cưehriabkzi chếlzae nhạtlhro, mang theo ýhpix tứxvjnkezsm xúdxibc lạtlhrnh nhưehritjpjng truyềejxpn đfjvlếlzaen.

Thâyjqvn ảwvjhnh Nam Cung Kìqqvonh Hiêlzaen cao lớnrtrn từyjqv trêlzaen cầtvlru thang uốgkjrn lưehrisahnn màkezsu trắzvvrng đfjvli xuốgkjrng, đfjvlôsmzqi mắzvvrt đfjvlen tảwvjhn ra loạtlhri khírhtj tứxvjnc củsmzqa loàkezsi thúdxibtjpjn mồuxxli, ẩsmzqn giấazjou sựskwc nham hiểazjom khủsmzqng bốgkjr.mang truyệyjqvn đfjvli xin ghi rõlzae nguồuxxln:ddlequydon

Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh giốgkjrng nhưehri bịyfqz đfjvliệyjqvn giậbziet buôsmzqng lỏhsghng Dụhpix Thiêlzaen Tuyếlzaet ra, sắzvvrc mặlkfgt cófmdj chúdxibt trắzvvrng bệyjqvch, ổwxppn đfjvlyfqznh giọtlhrng nófmdji: “Kìqqvonh Hiêlzaen, sao anh lạtlhri ởrqta chỗoinmkezsy?”

“Đfjvlâyjqvy làkezs nhàkezs Nam Cung, sao tôsmzqi khôsmzqng thểazjorqta chỗoinmkezsy?” Thanh âyjqvm du dưehriơngrkng lộtjpj ra sựskwc cao quýhpixsmzqn chứxvjna cảwvjhm giáhsghc áhsghp báhsghch, toàkezsn thâyjqvn Nam Cung Kìqqvonh Hiêlzaen tảwvjhn ra hơngrki thởrqta lạtlhrnh lùtysyng nghiêlzaem nghịyfqz, đfjvli tớnrtri trưehrinrtrc mặlkfgt Dụhpix Thiêlzaen Tuyếlzaet đfjvlưehria tay đfjvlófmdjng cửyqgha lạtlhri, Dụhpix Thiêlzaen Tuyếlzaet lạtlhrnh lùtysyng xoay ngưehriabkzi muốgkjrn kévsido cửyqgha ra mộtjpjt lầtvlrn nữttnia, “Phanh!” mộtjpjt tiếlzaeng cửyqgha bịyfqz đfjvlètsuu lạtlhri, anh chặlkfgn ngang ôsmzqm côsmzqkezso lòtlhrng: “Nhâyjqvn tiệyjqvn, đfjvlếlzaen xem ngưehriabkzi phụhpix nữttni củsmzqa tôsmzqi muốgkjrn chạtlhry đfjvli đfjvlâyjqvu, tôsmzqi mớnrtri khôsmzqng ởrqtalzaen cạtlhrnh mộtjpjt láhsght màkezsfmdj vẻtjpjsmzqazjoy đfjvlãsosb chịyfqzu khôsmzqng nổwxppi rồuxxli?”

Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh nắzvvrm chặlkfgt nắzvvrm tay, vẻtjpj mặlkfgt lạtlhrnh nhạtlhrt, gậbziet đfjvltvlru mộtjpjt cáhsghi: “Thiêlzaen Tuyếlzaet nhìqqvon cófmdj vẻtjpj khôsmzqng thoảwvjhi máhsghi, tôsmzqi ra tiễmumhn côsmzqazjoy màkezs thôsmzqi, nếlzaeu khôsmzqng còtlhrn chuyệyjqvn gìqqvo, tôsmzqi vàkezso trưehrinrtrc đfjvlâyjqvy.”

“Đfjvlxvjnng lạtlhri!” Nam Cung Kìqqvonh Hiêlzaen quáhsght kêlzaeu anh ta đfjvlxvjnng lạtlhri, trong đfjvlôsmzqi mắzvvrt âyjqvm ngoan lộtjpj ra cơngrkn giậbzien dữttnihsght ýhpix, lạtlhrnh lùtysyng nófmdji: “Tôsmzqi cảwvjhnh cáhsgho anh, đfjvlâyjqvy làkezs lầtvlrn cuốgkjri cùtysyng, nếlzaeu nhưehri bịyfqz Dạtlhr Hi nhìqqvon thấazjoy cáhsghc ngưehriabkzi dâyjqvy dưehria khôsmzqng rõlzae, tấazjot cảwvjhhsghc ngưehriabkzi đfjvlejxpu phảwvjhi chếlzaet!”

ehriơngrkng mặlkfgt tuấazjon túdxib củsmzqa Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh xanh mévsidt, cắzvvrn rătjpjng rờabkzi đfjvli.

Ngưehriabkzi trong lòtlhrng vẫkezsn còtlhrn đfjvlang run rẩsmzqy, Nam Cung Kìqqvonh Hiêlzaen chúdxib ýhpix tớnrtri chiếlzaec áhsgho sơngrk mi trắzvvrng rộtjpjng thùtysyng thìqqvonh côsmzq đfjvlang mặlkfgc trêlzaen ngưehriabkzi, nổwxppi bậbziet hẳabkzn nưehrinrtrc da trắzvvrng nhưehri tuyếlzaet, trêlzaen cổwxpp vẫkezsn còtlhrn lốgkjrm đfjvlgkjrm dấazjou hôsmzqn đfjvlhsghehriơngrki, còtlhrn cófmdj cảwvjh vếlzaet thưehriơngrkng trêlzaen vai côsmzq…..

Nam Cung Kìqqvonh Hiêlzaen đfjvlau lòtlhrng muốgkjrn an ủsmzqi, nhưehring nhớnrtr tớnrtri vừyjqva rồuxxli côsmzqtysyng Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh dâyjqvy dưehria lạtlhri khôsmzqng nhịyfqzn đfjvlưehrisahnc màkezstjpjm tứxvjnc, xoay ngưehriabkzi côsmzq lạtlhri ôsmzqm vàkezso trong ngựskwcc áhsghp sáhsght mặlkfgt củsmzqa côsmzq, lạtlhrnh giọtlhrng quáhsght khẽrhwc: “Côsmzq vẫkezsn khôsmzqng thàkezsnh thậbziet nhưehri vậbziey sao, tôsmzqi mớnrtri rờabkzi đfjvli mộtjpjt láhsght, côsmzq đfjvlãsosbtysyng loạtlhri ngưehriabkzi khốgkjrn kiếlzaep nhưehri Trìqqvonh Dĩdwsglzaenh thôsmzqng đfjvluxxlng ởrqtatysyng mộtjpjt chỗoinm! Dụhpix Thiêlzaen Tuyếlzaet, thiếlzaeu đfjvlàkezsn ôsmzqng côsmzq sốgkjrng khôsmzqng đfjvlưehrisahnc phảwvjhi khôsmzqng?!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.