Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 66 : Thiếu đàn ông cô sống không được phải không

    trước sau   
Nam Cung Kìwnjvnh Hiêxsygn đmbwauổixqvi theo, ởoakw ngay góvfgbc hàkorbnh lang trốrebzng trảrkrni thìwnjv nhìwnjvn thấzeqty hai bóvfgbng dáigling đmbwaang dâcozhy dưxrwca, đmbwaôfkfsi mắxuqpt lạdbwynh lẽmbwao chậrebzm rãwoxki nheo lạdbwyi.

Khuôfkfsn mặtqwlt Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh xanh méuveot, lôfkfsi kéuveoo cổixqv tay củsbasa Dụcskf Thiêxsygn Tuyếrkrnt rốrebzng giậrebzn: “Thiêxsygn Tuyếrkrnt em nóvfgbi cho anh biếrkrnt, cóvfgb phảrkrni em thậrebzt sựsbtcxsygn giưxrwcuveong cùovfpng ngưxrwcuveoi đmbwaàkorbn ôfkfsng kia hay khôfkfsng? Em nóvfgbi đmbwai!”

Mặtqwlt củsbasa Dụcskf Thiêxsygn Tuyếrkrnt táiglii nhợybslt nhìwnjvn vềrafh phíyizia anh ta, áiglinh mắxuqpt đmbwaxwtwy vẻxwtw khôfkfsng thểnvci tin đmbwaưxrwcybslc

Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh nghĩyxwx đmbwaếrkrnn cảrkrnnh tưxrwcybslng cóvfgb khảrkrnihsqng xảrkrny ra tốrebzi hôfkfsm qua quảrkrn thậrebzt muốrebzn pháiglit đmbwaxsygn, đmbwaôfkfsi mắxuqpt đmbwawbfv rựsbtcc lầxwtwn nữruoaa gầxwtwm lêxsygn: “Nóvfgbi!”

Dụcskf Thiêxsygn Tuyếrkrnt nhìwnjvn chằxuqpm chằxuqpm vàkorbo anh ta, bi thưxrwcơoakwng nởoakw nụcskfxrwcuveoi, giùovfpng giằxuqpng muốrebzn bỏwbfv đmbwai.

“Thiêxsygn Tuyếrkrnt!” Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh mấzeqtt khốrebzng chếrkrnfkfsi kéuveoo côfkfs ôfkfsm vàkorbo trong ngựsbtcc, phẫrkuun nộvauykorbiglin hậrebzn cùovfpng dâcozhng tràkorbo: “Em đmbwaãwoxk từhltpng đmbwaxfnxng ýbuac trừhltp anh ra sẽmbwa khôfkfsng trao thâcozhn cho bấzeqtt kỳrnnc ngưxrwcuveoi đmbwaàkorbn ôfkfsng nàkorbo kháiglic, em đmbwaãwoxk quêxsygn rồxfnxi sao?! Em cưxrwc nhiêxsygn dáiglim đmbwanvci cho Nam Cung Kìwnjvnh Hiêxsygn chạdbwym vàkorbo em!”


Tiếrkrnng gàkorbo to dữruoa dộvauyi chấzeqtn đmbwavauyng làkorbm lỗsyqc tai côfkfs ong ong, đmbwaau đmbwalbngn cùovfpng oáiglin hậrebzn ngậrebzp trờuveoi đmbwaèuzjxuveon trong lòdbwyng Dụcskf Thiêxsygn Tuyếrkrnt bạdbwyo pháiglit, hung hăihsqng đmbwairory anh ta ra, ngóvfgbn tay run rẩirory chỉnfia thẳefzyng vàkorbo anh ta, nưxrwclbngc mắxuqpt rưxrwcng rưxrwcng thốrebzng thanh gàkorbo théuveot: “Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh, anh cúuzjxt đmbwai xa thậrebzt xa cho tôfkfsi!”

“Thiêxsygn Tuyếrkrnt…..”

“Khôfkfsng nghe tôfkfsi kêxsygu anh cúuzjxt sao! Tôfkfsi đmbwaãwoxk cầxwtwu xin anh, Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh, tốrebzi hôfkfsm qua tôfkfsi đmbwaãwoxk cầxwtwu xin anh giúuzjxp tôfkfsi! Anh đmbwaãwoxkkorbm gìwnjv!! Anh cóvfgbxrwciglich gìwnjvoakw chỗsyqckorby chỉnfia tríyizich tôfkfsi khôfkfsng giữruoawnjvn trinh tiếrkrnt! Anh dựsbtca vàkorbo cáiglii gìwnjv!!”

Thốrebzng hậrebzn vàkorb đmbwaau đmbwalbngn gầxwtwn nhưxrwcxsyg liệvauyt trong lòdbwyng tràkorbo ra, dùovfpfkfsvfgb mắxuqpng mộvauyt ngàkorbn lầxwtwn, mộvauyt vạdbwyn lầxwtwn cũrkuung khôfkfsng đmbwasbas!

xrwcơoakwng mặtqwlt tuấzeqtn túuzjx củsbasa Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh đmbwawbfvxsygn, cốrebz chấzeqtp việvauyn cớlbng: “Thiêxsygn Tuyếrkrnt em khôfkfsng nêxsygn dâcozhy dưxrwca vớlbngi ngưxrwcuveoi nhàkorb Nam Cung! Em cũrkuung biếrkrnt anh ta làkorb hạdbwyng ngưxrwcuveoi gìwnjv, anh khôfkfsng ngăihsqn đmbwaưxrwcybslc anh ta, em cũrkuung nêxsygn cáiglich xa loạdbwyi ngưxrwcuveoi nàkorby mộvauyt chúuzjxt!”

“Cúuzjxt…..” Dụcskf Thiêxsygn Tuyếrkrnt tuyệvauyt vọwikcng trừhltpng mắxuqpt vớlbngi anh ta: “Đsbtchltpng đmbwanvci cho tôfkfsi nhìwnjvn thấzeqty anh nữruoaa!”

fkfs giơoakw mu bàkorbn tay quẹbuact nưxrwclbngc mắxuqpt, kéuveoo cửsbasa hôfkfsng biệvauyt thựsbtc muốrebzn đmbwai ra ngoàkorbi, Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh đmbwaãwoxkxrwclbngc lêxsygn ngăihsqn côfkfs lạdbwyi, giọwikcng nóvfgbi gấzeqtp gáiglip: “Thiêxsygn Tuyếrkrnt! Em phảrkrni tin tưxrwcoakwng anh, ngưxrwcuveoi anh yêxsygu làkorb em, anh cũrkuung chỉnfiaxsygu em! Em đmbwahltpng cãwoxki nhau ầxwtwm ĩyxwx vớlbngi anh nữruoaa, đmbwaưxrwcybslc khôfkfsng?”

Mộvauyt tiếrkrnng cưxrwcuveoi chếrkrn nhạdbwyo, mang theo ýbuac tứuremkorbm xúuzjxc lạdbwynh nhưxrwcihsqng truyềrafhn đmbwaếrkrnn.

Thâcozhn ảrkrnnh Nam Cung Kìwnjvnh Hiêxsygn cao lớlbngn từhltp trêxsygn cầxwtwu thang uốrebzn lưxrwcybsln màkorbu trắxuqpng đmbwai xuốrebzng, đmbwaôfkfsi mắxuqpt đmbwaen tảrkrnn ra loạdbwyi khíyizi tứuremc củsbasa loàkorbi thúuzjxihsqn mồxfnxi, ẩirorn giấzeqtu sựsbtc nham hiểnvcim khủsbasng bốrebz.mang truyệvauyn đmbwai xin ghi rõxuqp nguồxfnxn:ddlequydon

Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh giốrebzng nhưxrwc bịcopx đmbwaiệvauyn giậrebzt buôfkfsng lỏwbfvng Dụcskf Thiêxsygn Tuyếrkrnt ra, sắxuqpc mặtqwlt cóvfgb chúuzjxt trắxuqpng bệvauych, ổixqvn đmbwacopxnh giọwikcng nóvfgbi: “Kìwnjvnh Hiêxsygn, sao anh lạdbwyi ởoakw chỗsyqckorby?”

“Đsbtcâcozhy làkorb nhàkorb Nam Cung, sao tôfkfsi khôfkfsng thểnvcioakw chỗsyqckorby?” Thanh âcozhm du dưxrwcơoakwng lộvauy ra sựsbtc cao quýbuacirorn chứurema cảrkrnm giáiglic áiglip báiglich, toàkorbn thâcozhn Nam Cung Kìwnjvnh Hiêxsygn tảrkrnn ra hơoakwi thởoakw lạdbwynh lùovfpng nghiêxsygm nghịcopx, đmbwai tớlbngi trưxrwclbngc mặtqwlt Dụcskf Thiêxsygn Tuyếrkrnt đmbwaưxrwca tay đmbwaóvfgbng cửsbasa lạdbwyi, Dụcskf Thiêxsygn Tuyếrkrnt lạdbwynh lùovfpng xoay ngưxrwcuveoi muốrebzn kéuveoo cửsbasa ra mộvauyt lầxwtwn nữruoaa, “Phanh!” mộvauyt tiếrkrnng cửsbasa bịcopx đmbwaèuzjx lạdbwyi, anh chặtqwln ngang ôfkfsm côfkfskorbo lòdbwyng: “Nhâcozhn tiệvauyn, đmbwaếrkrnn xem ngưxrwcuveoi phụcskf nữruoa củsbasa tôfkfsi muốrebzn chạdbwyy đmbwai đmbwaâcozhu, tôfkfsi mớlbngi khôfkfsng ởoakwxsygn cạdbwynh mộvauyt láiglit màkorbvfgb vẻxwtwfkfszeqty đmbwaãwoxk chịcopxu khôfkfsng nổixqvi rồxfnxi?”

Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh nắxuqpm chặtqwlt nắxuqpm tay, vẻxwtw mặtqwlt lạdbwynh nhạdbwyt, gậrebzt đmbwaxwtwu mộvauyt cáiglii: “Thiêxsygn Tuyếrkrnt nhìwnjvn cóvfgb vẻxwtw khôfkfsng thoảrkrni máiglii, tôfkfsi ra tiễiglin côfkfszeqty màkorb thôfkfsi, nếrkrnu khôfkfsng còdbwyn chuyệvauyn gìwnjv, tôfkfsi vàkorbo trưxrwclbngc đmbwaâcozhy.”

“Đsbtcuremng lạdbwyi!” Nam Cung Kìwnjvnh Hiêxsygn quáiglit kêxsygu anh ta đmbwauremng lạdbwyi, trong đmbwaôfkfsi mắxuqpt âcozhm ngoan lộvauy ra cơoakwn giậrebzn dữruoaiglit ýbuac, lạdbwynh lùovfpng nóvfgbi: “Tôfkfsi cảrkrnnh cáiglio anh, đmbwaâcozhy làkorb lầxwtwn cuốrebzi cùovfpng, nếrkrnu nhưxrwc bịcopx Dạdbwy Hi nhìwnjvn thấzeqty cáiglic ngưxrwcuveoi dâcozhy dưxrwca khôfkfsng rõxuqp, tấzeqtt cảrkrniglic ngưxrwcuveoi đmbwarafhu phảrkrni chếrkrnt!”

xrwcơoakwng mặtqwlt tuấzeqtn túuzjx củsbasa Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh xanh méuveot, cắxuqpn răihsqng rờuveoi đmbwai.

Ngưxrwcuveoi trong lòdbwyng vẫrkuun còdbwyn đmbwaang run rẩirory, Nam Cung Kìwnjvnh Hiêxsygn chúuzjx ýbuac tớlbngi chiếrkrnc áiglio sơoakw mi trắxuqpng rộvauyng thùovfpng thìwnjvnh côfkfs đmbwaang mặtqwlc trêxsygn ngưxrwcuveoi, nổixqvi bậrebzt hẳefzyn nưxrwclbngc da trắxuqpng nhưxrwc tuyếrkrnt, trêxsygn cổixqv vẫrkuun còdbwyn lốrebzm đmbwarebzm dấzeqtu hôfkfsn đmbwawbfvxrwcơoakwi, còdbwyn cóvfgb cảrkrn vếrkrnt thưxrwcơoakwng trêxsygn vai côfkfs…..

Nam Cung Kìwnjvnh Hiêxsygn đmbwaau lòdbwyng muốrebzn an ủsbasi, nhưxrwcng nhớlbng tớlbngi vừhltpa rồxfnxi côfkfsovfpng Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh dâcozhy dưxrwca lạdbwyi khôfkfsng nhịcopxn đmbwaưxrwcybslc màkorbihsqm tứuremc, xoay ngưxrwcuveoi côfkfs lạdbwyi ôfkfsm vàkorbo trong ngựsbtcc áiglip sáiglit mặtqwlt củsbasa côfkfs, lạdbwynh giọwikcng quáiglit khẽmbwa: “Côfkfs vẫrkuun khôfkfsng thàkorbnh thậrebzt nhưxrwc vậrebzy sao, tôfkfsi mớlbngi rờuveoi đmbwai mộvauyt láiglit, côfkfs đmbwaãwoxkovfpng loạdbwyi ngưxrwcuveoi khốrebzn kiếrkrnp nhưxrwc Trìwnjvnh Dĩyxwxxsygnh thôfkfsng đmbwaxfnxng ởoakwovfpng mộvauyt chỗsyqc! Dụcskf Thiêxsygn Tuyếrkrnt, thiếrkrnu đmbwaàkorbn ôfkfsng côfkfs sốrebzng khôfkfsng đmbwaưxrwcybslc phảrkrni khôfkfsng?!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.