Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 67 : Cô gái, chúng ta hãy làm giao dịch

    trước sau   
uuka hấqgntp nóunncng bỏrrlung phảrphczlyio trêiepmn mặgniqt côuuka, Dụklcc Thiêiepmn Tuyếulttt nhìwfiqn chằqgntm chằqgntm anh, đmltoôuukai mắfzptt trong trẻmkfko nhưfjxnng lạuukanh lùuohpng đmltofmsxm nưfjxnnugoc mắfzptt, mởigni miệnugong nóunnci: “Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn, anh cóunnc bệnugonh!”

“Đrwbrúyowwng làzlyiuukai cóunnc bệnugonh! Nếulttu khôuukang sao lạuukai bịigni bộxhhxgibhng đmltoágibhng thưfjxnơmkfkng củnugoa côuuka lừtfhoa gạuukat! Mớnugoi vừtfhoa từtfho trêiepmn giưfjxnunncng củnugoa tôuukai bưfjxnnugoc xuốrefong lạuukai khôuukang biếulttt tựfzpt trọtuzdng liềsphjn đmltoi quyếulttn rũbqpk đmltoàzlyin ôuukang khágibhc! Nóunnci cho côuuka biếulttt, bắfzptt đmltozemau từtfhouukam nay côuuka chídscwnh làzlyi phụklcc nữuuvz củnugoa Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn tôuukai, còtjntn dágibhm câiegeu tam đmltoágibhp tứbqpk nữuuvza thìwfiq biếulttt tay tôuukai!” Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn bựfzptc bộxhhxi hầzemam hừtfho, trêiepmn trágibhn nổkriqi gâiegen xanh, trong đmltoôuukai mắfzptt cóunnc sựfzpt lạuukanh lùuohpng bágibh khídscw.

Dụklcc Thiêiepmn Tuyếulttt vùuohpng vẫfmsxy, sắfzptc mặgniqt tágibhi nhợvuqqt, chỉmlykunnc đmltoôuukai mắfzptt trong ságibhng thuầzeman khiếulttt: “Tôuukai khôuukang cầzeman anh thưfjxnơmkfkng hạuukai! Chuyệnugon tốrefoi hôuukam qua tôuukai chỉmlyk cho làzlyi bịigni chóunnc cắfzptn màzlyi thôuukai, khôuukang cóunnc mộxhhxt chúyowwt quan hệnugozlyio vớnugoi anh! Anh nóunnci rấqgntt đmltoúyowwng, tôuukai chídscwnh làzlyi thídscwch câiegeu tam đmltoágibhp tứbqpk thìwfiq thếulttzlyio? Mắfzptc mớnugowfiq tớnugoi anh!”

“Côuuka…..” Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn nổkriqi cơmkfkn thịigninh nộxhhx, siếulttt chặgniqt hai cágibhnh tay côuuka, nhưfjxnng lạuukai khôuukang biếulttt rằqgntng hàzlyinh đmltoxhhxng nàzlyiy củnugoa anh đmltoãiepmzlyim đmltoau côuuka, Dụklcc Thiêiepmn Tuyếulttt than nhẹebrl mộxhhxt tiếulttng, đmltoau đmltoếulttn rơmkfki nưfjxnnugoc mắfzptt, đmltoôuukai môuukai cũbqpkng khôuukang còtjntn mộxhhxt chúyowwt huyếulttt sắfzptc.

“Đrwbrqgntu vớnugoi tôuukai thúyoww vịigni lắfzptm sao? Cágibhi côuukagibhi bưfjxnnugong bỉmlyknh nàzlyiy!” Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn nghiếulttn rădptrng gầzemam nhẹebrl, quảrphc thựfzptc muốrefon mộxhhxt hớnugop nuốrefot côuukazlyio bụklccng, siếulttt chặgniqt vòtjntng eo củnugoa côuuka, đmltoklccuuka tựfzpta vàzlyio ngựfzptc anh màzlyi nghỉmlyk ngơmkfki.

“Anh buôuukang tôuukai ra…..Tôuukai muốrefon đmltoếulttn côuukang ty, tôuukai khôuukang thểklcc tớnugoi trễklcc, anh đmltotfhong hòtjntng kiếulttm cớnugo trừtfhong phạuukat tôuukai!” Dụklcc Thiêiepmn Tuyếulttt nuốrefot xuốrefong nưfjxnnugoc mắfzptt, khàzlyin giọtuzdng gàzlyio thétnebt. mang truyệnugon đmltoi xin ghi rõwfiq nguồmnqan:

Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn khôuukang nhịignin đmltoưfjxnvuqqc cưfjxnunnci lạuukanh mộxhhxt tiếulttng, côuuka thậrrlut hiểklccu rõwfiqgibhc phong củnugoa anh.

zlyin tay nhẹebrl nhàzlying vuốrefot mágibhi tóunncc mềsphjm mạuukai củnugoa côuuka, Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn ágibhp ságibht mặgniqt mìwfiqnh vàzlyio khuôuukan mặgniqt nhỏrrlu nhắfzptn củnugoa côuuka, trong đmltoôuukai mắfzptt thâiegem thúyowwy cóunnc ágibhnh ságibhng lấqgntp lágibhnh đmltoan xen dụklccc vọtuzdng, giọtuzdng nóunnci khàzlyin khàzlyin: “Côuukagibhi, chúyowwng ta hãiepmy làzlyim giao dịignich đmltoi..…”

Dụklcc Thiêiepmn Tuyếulttt hòtjnta hoãiepmn hơmkfki thởigni, đmltoôuukai mắfzptt trong suốrefot ưfjxnơmkfkn ưfjxnnugot, đmltozemay vẻmkfk đmltosphj phòtjntng: “Anh lạuukai muốrefon làzlyim gìwfiq?”

“Cũbqpkng giốrefong nhưfjxn trưfjxnnugoc..…” Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn liếulttm chóunncp mũbqpki lạuukanh buốrefot củnugoa côuuka, hơmkfki thởigniunncng hổkriqi quanh quẩkriqn hòtjnta cùuohpng hôuuka hấqgntp củnugoa côuuka, giọtuzdng nóunnci trầzemam thấqgntp giốrefong nhưfjxn mộxhhxt loạuukai ma chúyoww: “Tôuukai đmltoưfjxna Dụklcc Thiêiepmn Nhu ra nưfjxnnugoc ngoàzlyii, côuuka ngoan ngoãiepmn ởigni lạuukai bêiepmn cạuukanh tôuukai, tôuukai muốrefon côuukazlyim cágibhi gìwfiq thìwfiquukazlyim cágibhi đmltoóunnc, kểklcc cảrphciepmn-giưfjxnunncng. Trưfjxnnugoc khi tôuukai chơmkfki chágibhn, côuuka đmltotfhong hòtjntng thoágibht khỏrrlui tôuukai…..”

Dụklcc Thiêiepmn Tuyếulttt ngơmkfk ngẩkriqn nghe anh nóunnci, mãiepmi cho đmltoếulttn khi anh hôuukan lêiepmn môuukai củnugoa côuuka, cúyowwi đmltozemau hỏrrlui mộxhhxt tiếulttng: “Nhưfjxn thếulttzlyio?”

Dụklcc Thiêiepmn Tuyếulttt giậrrlut mìwfiqnh mộxhhxt cágibhi mớnugoi phảrphcn ứbqpkng kịignip, chóunncp mũbqpki dâiegeng lêiepmn chua xóunnct, hung hădptrng đmltokriqy thâiegen thểklcc cao lớnugon cưfjxnunncng trágibhng củnugoa anh ra, tứbqpkc giậrrlun run giọtuzdng mắfzptng: “Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn anh coi tôuukai làzlyigibhi gìwfiq! Đrwbrúyowwng làzlyiuukai nghèrywgo, tôuukai khôuukang cóunnc tiềsphjn! Nhưfjxnng khôuukang đmltoếulttn mứbqpkc phảrphci bágibhn thâiegen đmltoklcc kiếulttm tiềsphjn, tôuukai khôuukang cóunncrywgn mạuukat nhưfjxn vậrrluy! Khốrefon kiếulttp…..Anh cúyowwt đmltoi! Cúyowwt!”

uuka run rẩkriqy cầzemam lấqgnty móunncc treo ágibho trêiepmn tưfjxnunncng, nưfjxnnugoc mắfzptt đmltozemam đmltoìwfiqa phẫfmsxn hậrrlun đmltorrlup tớnugoi tấqgntp vềsphj phídscwa anh.

Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn nhìwfiqn côuuka đmltoang đmltoiepmn cuồmnqang tấqgntn côuukang, trong mắfzptt bốrefoc hỏrrlua, khẽvubp nguyềsphjn rủnugoa mộxhhxt tiếulttng, phấqgntt tay đmltoágibhnh cágibhi móunncc bay vàzlyio tưfjxnunncng, sảrphci bưfjxnnugoc đmltoi qua nắfzptm lấqgnty tay côuuka, ngădptrn cảrphcn sựfzpt đmltoiepmn cuồmnqang củnugoa côuuka: “Côuukaiegen nhắfzptc cho kỹluvl trưfjxnnugoc khi đmltoxhhxng thủnugo lầzeman nữuuvza! Nếulttu khôuukang đmltotfhong trágibhch tôuukai khôuukang khágibhch khídscw!”

fjxnơmkfkng mặgniqt tuấqgntn túyoww ágibhp tớnugoi gầzeman khuôuukan mặgniqt nhỏrrlu nhắfzptn tágibhi nhợvuqqt củnugoa côuuka, giọtuzdng củnugoa Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn lạuukanh nhưfjxndptrng nóunnci nădptrng rấqgntt cóunnc khídscw phágibhch: “Côuukagibhi, tôuukai nhẫfmsxn nhịignin côuuka đmltonugo rồmnqai!”

unnci xong, anh lạuukanh lùuohpng nắfzptm tay côuukaiepmn, mởigni cửranva lôuukai côuuka đmltoi ra ngoàzlyii.

Trong lòtjntng bàzlyin tay giốrefong nhưfjxnunnc mộxhhxt con cágibh, vùuohpng vẫfmsxy muốrefon trágibhnh thoágibht, Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn khôuukang tiếulttc sứbqpkc lựfzptc nắfzptm chặgniqt, bịigni chọtuzdc nổkriqi nóunncng anh dùuohpng mộxhhxt tay kétnebo côuuka đmltoi, mặgniqc kệnugo tiếulttng thétnebt chóunnci tai vàzlyi nhữuuvzng lờunnci mắfzptng chửranvi củnugoa côuuka, đmltoi thẳmkfkng đmltoếulttn ga ra.

Mởigni cửranva xe nétnebm côuukazlyio ghếultt sau, thâiegen thểklcc to lớnugon củnugoa Nam Cung Kìwfiqnh Hiêiepmn nặgniqng nềsphj đmltoèrywg xuốrefong, mộxhhxt tay nâiegeng mặgniqt côuukaiepmn, gưfjxnơmkfkng mặgniqt lạuukanh lùuohpng ágibhp ságibht côuuka, trầzemam giọtuzdng nóunnci: “Nghĩjari kỹluvl cho tôuukai! Thứbqpkc thờunnci mộxhhxt chúyowwt, côuuka khôuukang cóunnc lựfzpta chọtuzdn nàzlyio khágibhc!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.