Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 65 : Em chính là hận cô ta vì nhìn cô ta không vừa mắt
Nam Cung Dạwimg Hi bắuewu t đixmf ầtvtl u khôutcm ng thoảlrgx i máxquo i, bấchou t mãhqbp n nóammk i: “Anh khẩystf n trưjmfc ơgkty ng nhưjmfc vậxhpd y lànpvy m gìptci ? Chẳrjtc ng lẽqwoc anh còqlbi n thítdmv ch côutcm ta?”
“Dạwimg Hi…..Anh khôutcm ng cóammk khẩystf n trưjmfc ơgkty ng vìptci côutcm ấchou y, lànpvy anh lo lắuewu ng cho em, dùofqu sao Thiêfbkh n Tuyếsvzm t cũfgou ng lànpvy ngưjmfc ờgkhi i bêfbkh n cạwimg nh anh trai em, em khôutcm ng nêfbkh n lỗefsv mãhqbp ng đixmf i trêfbkh u chọystf c côutcm ấchou y nhưjmfc vậxhpd y, anh đixmf ãhqbp khôutcm ng còqlbi n quan hệjmfc gìptci vớwimg i côutcm ấchou y nữcqgz a rồjqgl i, em khôutcm ng nêfbkh n lànpvy m chuyệjmfc n gìptci chọystf c giậxhpd n Kìptci nh Hiêfbkh n, sẽqwoc khôutcm ng tốptsq t, biếsvzm t chưjmfc a?”
“Hừjnyr ! Em sợgkty côutcm ta sao? Chẳrjtc ng lẽqwoc anh trai em cóammk thểqqhf vìptci côutcm ta mànpvy trởjnyr mặbtwc t vớwimg i em?” Nam Cung Dạwimg Hi ngôutcm ng cuồjqgl ng tựxquo cao tựxquo đixmf ạwimg i nóammk i: “Vảlrgx lạwimg i còqlbi n cóammk ba em ởjnyr đixmf âgfmu y, ôutcm ng tin tốptsq i hôutcm m qua chítdmv nh lànpvy con tiệjmfc n nhâgfmu n Dụuewu Thiêfbkh n Tuyếsvzm t đixmf óammk đixmf ãhqbp đixmf ẩystf y em xuốptsq ng! Chẳrjtc ng lẽqwoc ba khôutcm ng che chởjnyr em mànpvy ngưjmfc ợgkty c lạwimg i đixmf i bảlrgx o vệjmfc ngưjmfc ờgkhi i ngoànpvy i?!”
“Em nóammk i cáxquo i gìptci ?!” Mộwfht t thanh âgfmu m âgfmu m lãhqbp nh giậxhpd n dữcqgz từjnyr sau lưjmfc ng truyềvwsc n đixmf ếsvzm n.
Nam Cung Dạwimg Hi rùofqu ng mìptci nh mộwfht t cáxquo i, quay đixmf ầtvtl u nhìptci n lạwimg i, giậxhpd t mìptci nh kêfbkh u lêfbkh n: “Anh trai…..” mang truyệjmfc n đixmf i xin ghi rõquug nguồjqgl n:ddlequydon
Thâgfmu n ảlrgx nh Nam Cung Kìptci nh Hiêfbkh n cao lớwimg n rắuewu n rỏepus i từjnyr trêfbkh n lầtvtl u bưjmfc ớwimg c xuốptsq ng, lửlvcs a giậxhpd n lan trànpvy n, tay bấchou u vànpvy o tay vịmypw n củojzd a ghếsvzm sofa, lựxquo c mạwimg nh đixmf ếsvzm n nỗefsv i tạwimg o ra dấchou u hằmypw n, gầtvtl m nhẹdpby hỏepus i: “Nam Cung Dạwimg Hi, lànpvy anh đixmf ãhqbp quáxquo nuôutcm ng chiềvwsc u em phảlrgx i khôutcm ng! Vớwimg i anh mànpvy em cũfgou ng dáxquo m nóammk i dốptsq i!”
Nam Cung Dạwimg Hi bịmypw hùofqu dọystf a lui vềvwsc phítdmv a sau, nhưjmfc ng títdmv nh tìptci nh ngang ngưjmfc ợgkty c kiêfbkh u ngạwimg o vẫrslt n nhưjmfc cũfgou khôutcm ng biếsvzm t sợgkty : “Em…..Lànpvy em lừjnyr a anh, mànpvy em dạwimg y dỗefsv côutcm ta mộwfht t chúcqgz t thìptci đixmf ãhqbp sao! Bấchou t quáxquo cũfgou ng chỉoojp lànpvy mộwfht t nhâgfmu n viêfbkh n quèwfht n, cóammk thểqqhf lànpvy m việjmfc c ởjnyr Lịmypw ch Viễqwoc n lànpvy phúcqgz c phậxhpd n côutcm ta đixmf ãhqbp tu luyệjmfc n táxquo m đixmf ờgkhi i mớwimg i đixmf ưjmfc ợgkty c, còqlbi n dáxquo m chọystf c em mấchou t hứlrgx ng nữcqgz a, em sẽqwoc nóammk i vớwimg i ba trựxquo c tiếsvzm p sa thảlrgx i côutcm ta!”
“Em!” Nam Cung Kìptci nh Hiêfbkh n bịmypw chọystf c giậxhpd n gầtvtl n chếsvzm t, trong mắuewu t lửlvcs a giậxhpd n ngậxhpd p trờgkhi i: “Nam Cung Dạwimg Hi, em thậxhpd t lànpvy cànpvy ng ngànpvy y cànpvy ng hưjmfc khôutcm ng tưjmfc ởjnyr ng tưjmfc ợgkty ng nổztli i! Anh quảlrgx thậxhpd t đixmf ãhqbp quáxquo dung túcqgz ng em! Nóammk i cho em biếsvzm t, vềvwsc sau khôutcm ng cho phégqtz p em bưjmfc ớwimg c châgfmu n vànpvy o Lịmypw ch Viễqwoc n, cũfgou ng khôutcm ng đixmf ưjmfc ợgkty c quảlrgx n chuyệjmfc n củojzd a côutcm ấchou y nữcqgz a! Nếsvzm u khôutcm ng đixmf ừjnyr ng tráxquo ch anh khôutcm ng nểqqhf mặbtwc t!”
“Anh…..” Nam Cung Dạwimg Hi trợgkty n tròqlbi n mắuewu t, tủojzd i thâgfmu n, bừjnyr ng bừjnyr ng phẫrslt n nộwfht : “Em vẫrslt n muốptsq n tìptci m côutcm gâgfmu y phiềvwsc n phứlrgx c thìptci thếsvzm nànpvy o! Em chítdmv nh lànpvy hậxhpd n côutcm ta vìptci nhìptci n côutcm ta khôutcm ng vừjnyr a mắuewu t, anh vìptci mộwfht t ngưjmfc ờgkhi i phụuewu nữcqgz hèwfht n hạwimg nhưjmfc vậxhpd y mànpvy mắuewu ng em, anh thậxhpd t quáxquo đixmf áxquo ng em muốptsq n đixmf i tìptci m ba!”
“Em dáxquo m đixmf i mộwfht t lầtvtl n thửlvcs xem!” Nam Cung Kìptci nh Hiêfbkh n dữcqgz tợgkty n đixmf e dọystf a: “Còqlbi n lặbtwc p lạwimg i nhữcqgz ng chuyệjmfc n tồjqgl i tệjmfc xấchou u xa nhưjmfc vậxhpd y nữcqgz a, đixmf ểqqhf anh xem ai dáxquo m đixmf ứlrgx ng ra bảlrgx o vệjmfc em!”
“Trong bụuewu ng em cóammk em bégqtz ! Cáxquo c ngưjmfc ờgkhi i ai dáxquo m lànpvy m gìptci tôutcm i!” Nam Cung Dạwimg Hi cơgkty hồjqgl nhảlrgx y dựxquo ng lêfbkh n la to, đixmf ôutcm i mắuewu t đixmf ẹdpby p mang theo lửlvcs a giậxhpd n kiêfbkh u căvwsc ng.
“Vậxhpd y hãhqbp y đixmf ểqqhf cho ba củojzd a con em mang theo cáxquo c ngưjmfc ờgkhi i đixmf i đixmf âgfmu u thìptci đixmf i, đixmf ừjnyr ng ởjnyr lạwimg i chỗefsv nànpvy y lànpvy m mấchou t mặbtwc t nhànpvy Nam Cung!”
Chỉoojp mộwfht t câgfmu u nóammk i đixmf ãhqbp khiếsvzm n sắuewu c mặbtwc t củojzd a Nam Cung Dạwimg Hi đixmf ỏepus bừjnyr ng, tứlrgx c giậxhpd n đixmf ếsvzm n bấchou u chặbtwc t sofa, nhưjmfc ng chỉoojp cóammk thểqqhf ôutcm m hậxhpd n nhìptci n anh, Nam Cung Kìptci nh Hiêfbkh n mang theo lửlvcs a giậxhpd n chưjmfc a tan đixmf i lêfbkh n lầtvtl u, bỏepus lạwimg i mộwfht t câgfmu u: “Trìptci nh Dĩweot Sêfbkh nh trôutcm ng nom vợgkty mìptci nh cho cẩystf n thậxhpd n, cũfgou ng tựxquo quảlrgx n bảlrgx n thâgfmu n mìptci nh đixmf i!”
Chờgkhi anh đixmf i lêfbkh n, Nam Cung Dạwimg Hi tứlrgx c giậxhpd n nóammk i: “Thậxhpd t lànpvy quáxquo đixmf áxquo ng, em cànpvy ng muốptsq n đixmf i tìptci m ba! Em sẽqwoc nóammk i anh trai đixmf ang lêfbkh u lổztli ng cùofqu ng vớwimg i mộwfht t ngưjmfc ờgkhi i phụuewu nữcqgz hèwfht n hạwimg khôutcm ng biếsvzm t xấchou u hổztli , ba chỉoojp nh côutcm ta khôutcm ng đixmf ẹdpby p khôutcm ng ăvwsc n tiềvwsc n!”
“Dạwimg Hi…..” Trìptci nh Dĩweot Sêfbkh nh ôutcm m lấchou y côutcm ta, vẻweot mặbtwc t phứlrgx c tạwimg p: “Đweot ừjnyr ng náxquo o loạwimg n, coi chừjnyr ng ảlrgx nh hưjmfc ởjnyr ng thâgfmu n thểqqhf , đixmf ứlrgx a nhỏepus quan trọystf ng hơgkty n.”
Nam Cung Dạwimg Hi vẫrslt n bựxquo c tứlrgx c giậxhpd n dỗefsv i, lầtvtl m bầtvtl m lảlrgx m nhảlrgx m hồjqgl i lâgfmu u cũfgou ng khôutcm ng hếsvzm t hậxhpd n.
*****
Nam Cung Kìptci nh Hiêfbkh n đixmf ẩystf y cửlvcs a đixmf i vànpvy o, lạwimg i pháxquo t hiệjmfc n trêfbkh n giưjmfc ờgkhi ng khôutcm ng cóammk mộwfht t bóammk ng ngưjmfc ờgkhi i. truyệjmfc n chỉoojp đixmf ăvwsc ng trêfbkh n ddlequydon
Đweot ôutcm i mắuewu t nhưjmfc mắuewu t chim ưjmfc ng bỗefsv ng nhiêfbkh n hítdmv p lạwimg i, nhítdmv u mànpvy y bưjmfc ớwimg c qua lậxhpd t drap giưjmfc ờgkhi ng lêfbkh n, ngoạwimg i trừjnyr mộwfht t ítdmv t máxquo u tưjmfc ơgkty i thìptci cáxquo i gìptci cũfgou ng khôutcm ng còqlbi n..…Côutcm gáxquo i đixmf áxquo ng chếsvzm t kia đixmf ãhqbp chạwimg y đixmf i nơgkty i nànpvy o?!
“Rầtvtl m!” Quảlrgx đixmf ấchou m củojzd a Nam Cung Kìptci nh Hiêfbkh n nệjmfc n thẳrjtc ng lêfbkh n đixmf ầtvtl u giưjmfc ờgkhi ng, giậxhpd n dỗefsv i cùofqu ng lo lắuewu ng đixmf ồjqgl ng thờgkhi i dằmypw n vặbtwc t anh!
Đweot ứlrgx ng dậxhpd y chạwimg y đixmf i tìptci m kiếsvzm m cảlrgx tầtvtl ng lầtvtl u, dùofqu ng thanh âgfmu m lạwimg nh nhưjmfc hànpvy n băvwsc ng chấchou t vấchou n ngưjmfc ờgkhi i giúcqgz p việjmfc c, ngưjmfc ờgkhi i giúcqgz p việjmfc c co rúcqgz m lạwimg i, ngóammk n tay chỉoojp xuốptsq ng lầtvtl u dưjmfc ớwimg i, nóammk i lànpvy mớwimg i vừjnyr a thấchou y Dụuewu tiểqqhf u thưjmfc đixmf i xuốptsq ng lầtvtl u.
Nam Cung Kìptci nh Hiêfbkh n đixmf uổztli i theo, ởjnyr ngay góammk c hànpvy nh lang trốptsq ng trảlrgx i thìptci nhìptci n thấchou y hai bóammk ng dáxquo ng dâgfmu y dưjmfc a, đixmf ôutcm i mắuewu t lạwimg nh lẽqwoc o chậxhpd m rãhqbp i nheo lạwimg i.
“Dạ
“Hừ
“Em nó
Nam Cung Dạ
Thâ
Nam Cung Dạ
“Em!” Nam Cung Kì
“Anh…..” Nam Cung Dạ
“Em dá
“Trong bụ
“Vậ
Chỉ
Chờ
“Dạ
Nam Cung Dạ
*****
Nam Cung Kì
Đ
“Rầ
Đ
Nam Cung Kì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.