Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 65 : Em chính là hận cô ta vì nhìn cô ta không vừa mắt
Nam Cung Dạrloo Hi bắxdpb t đusii ầwsis u khôoyum ng thoảcegs i mágskg i, bấqtct t mãmwgj n nómkgw i: “Anh khẩwkfl n trưctlr ơwlnv ng nhưctlr vậkoce y làrloo m gìiqpw ? Chẳnhrs ng lẽgskg anh còuxnq n thíkoce ch côoyum ta?”
“Dạrloo Hi…..Anh khôoyum ng cómkgw khẩwkfl n trưctlr ơwlnv ng vìiqpw côoyum ấqtct y, làrloo anh lo lắxdpb ng cho em, dùglwd sao Thiêvahc n Tuyếkgff t cũmttm ng làrloo ngưctlr ờwlnv i bêvahc n cạrloo nh anh trai em, em khôoyum ng nêvahc n lỗjvnl mãmwgj ng đusii i trêvahc u chọgrxv c côoyum ấqtct y nhưctlr vậkoce y, anh đusii ãmwgj khôoyum ng còuxnq n quan hệatzw gìiqpw vớjqua i côoyum ấqtct y nữatzw a rồvrft i, em khôoyum ng nêvahc n làrloo m chuyệatzw n gìiqpw chọgrxv c giậkoce n Kìiqpw nh Hiêvahc n, sẽgskg khôoyum ng tốrdek t, biếkgff t chưctlr a?”
“Hừqjlr ! Em sợrdek côoyum ta sao? Chẳnhrs ng lẽgskg anh trai em cómkgw thểctlr vìiqpw côoyum ta màrloo trởtafy mặwsgd t vớjqua i em?” Nam Cung Dạrloo Hi ngôoyum ng cuồvrft ng tựxmvk cao tựxmvk đusii ạrloo i nómkgw i: “Vảcegs lạrloo i còuxnq n cómkgw ba em ởtafy đusii âcegs y, ôoyum ng tin tốrdek i hôoyum m qua chíkoce nh làrloo con tiệatzw n nhâcegs n Dụqjlr Thiêvahc n Tuyếkgff t đusii ómkgw đusii ãmwgj đusii ẩwkfl y em xuốrdek ng! Chẳnhrs ng lẽgskg ba khôoyum ng che chởtafy em màrloo ngưctlr ợrdek c lạrloo i đusii i bảcegs o vệatzw ngưctlr ờwlnv i ngoàrloo i?!”
“Em nómkgw i cágskg i gìiqpw ?!” Mộfqzp t thanh âcegs m âcegs m lãmwgj nh giậkoce n dữatzw từqjlr sau lưctlr ng truyềgwpi n đusii ếkgff n.
Nam Cung Dạrloo Hi rùglwd ng mìiqpw nh mộfqzp t cágskg i, quay đusii ầwsis u nhìiqpw n lạrloo i, giậkoce t mìiqpw nh kêvahc u lêvahc n: “Anh trai…..” mang truyệatzw n đusii i xin ghi rõqtct nguồvrft n:ddlequydon
Thâcegs n ảcegs nh Nam Cung Kìiqpw nh Hiêvahc n cao lớjqua n rắxdpb n rỏyfrt i từqjlr trêvahc n lầwsis u bưctlr ớjqua c xuốrdek ng, lửdnbv a giậkoce n lan tràrloo n, tay bấqtct u vàrloo o tay vịnqxe n củjqua a ghếkgff sofa, lựxmvk c mạrloo nh đusii ếkgff n nỗjvnl i tạrloo o ra dấqtct u hằsuiv n, gầwsis m nhẹmttm hỏyfrt i: “Nam Cung Dạrloo Hi, làrloo anh đusii ãmwgj quágskg nuôoyum ng chiềgwpi u em phảcegs i khôoyum ng! Vớjqua i anh màrloo em cũmttm ng dágskg m nómkgw i dốrdek i!”
Nam Cung Dạrloo Hi bịnqxe hùglwd dọgrxv a lui vềgwpi phíkoce a sau, nhưctlr ng tíkoce nh tìiqpw nh ngang ngưctlr ợrdek c kiêvahc u ngạrloo o vẫxmaz n nhưctlr cũmttm khôoyum ng biếkgff t sợrdek : “Em…..Làrloo em lừqjlr a anh, màrloo em dạrloo y dỗjvnl côoyum ta mộfqzp t chúbsny t thìiqpw đusii ãmwgj sao! Bấqtct t quágskg cũmttm ng chỉbsny làrloo mộfqzp t nhâcegs n viêvahc n quèjczv n, cómkgw thểctlr làrloo m việatzw c ởtafy Lịnqxe ch Viễghvv n làrloo phúbsny c phậkoce n côoyum ta đusii ãmwgj tu luyệatzw n tágskg m đusii ờwlnv i mớjqua i đusii ưctlr ợrdek c, còuxnq n dágskg m chọgrxv c em mấqtct t hứqtct ng nữatzw a, em sẽgskg nómkgw i vớjqua i ba trựxmvk c tiếkgff p sa thảcegs i côoyum ta!”
“Em!” Nam Cung Kìiqpw nh Hiêvahc n bịnqxe chọgrxv c giậkoce n gầwsis n chếkgff t, trong mắxdpb t lửdnbv a giậkoce n ngậkoce p trờwlnv i: “Nam Cung Dạrloo Hi, em thậkoce t làrloo càrloo ng ngàrloo y càrloo ng hưctlr khôoyum ng tưctlr ởtafy ng tưctlr ợrdek ng nổxdpb i! Anh quảcegs thậkoce t đusii ãmwgj quágskg dung túbsny ng em! Nómkgw i cho em biếkgff t, vềgwpi sau khôoyum ng cho phéxtix p em bưctlr ớjqua c châcegs n vàrloo o Lịnqxe ch Viễghvv n, cũmttm ng khôoyum ng đusii ưctlr ợrdek c quảcegs n chuyệatzw n củjqua a côoyum ấqtct y nữatzw a! Nếkgff u khôoyum ng đusii ừqjlr ng trágskg ch anh khôoyum ng nểctlr mặwsgd t!”
“Anh…..” Nam Cung Dạrloo Hi trợrdek n tròuxnq n mắxdpb t, tủjqua i thâcegs n, bừqjlr ng bừqjlr ng phẫxmaz n nộfqzp : “Em vẫxmaz n muốrdek n tìiqpw m côoyum gâcegs y phiềgwpi n phứqtct c thìiqpw thếkgff nàrloo o! Em chíkoce nh làrloo hậkoce n côoyum ta vìiqpw nhìiqpw n côoyum ta khôoyum ng vừqjlr a mắxdpb t, anh vìiqpw mộfqzp t ngưctlr ờwlnv i phụqjlr nữatzw hèjczv n hạrloo nhưctlr vậkoce y màrloo mắxdpb ng em, anh thậkoce t quágskg đusii ágskg ng em muốrdek n đusii i tìiqpw m ba!”
“Em dágskg m đusii i mộfqzp t lầwsis n thửdnbv xem!” Nam Cung Kìiqpw nh Hiêvahc n dữatzw tợrdek n đusii e dọgrxv a: “Còuxnq n lặwsgd p lạrloo i nhữatzw ng chuyệatzw n tồvrft i tệatzw xấqtct u xa nhưctlr vậkoce y nữatzw a, đusii ểctlr anh xem ai dágskg m đusii ứqtct ng ra bảcegs o vệatzw em!”
“Trong bụqjlr ng em cómkgw em béxtix ! Cágskg c ngưctlr ờwlnv i ai dágskg m làrloo m gìiqpw tôoyum i!” Nam Cung Dạrloo Hi cơwlnv hồvrft nhảcegs y dựxmvk ng lêvahc n la to, đusii ôoyum i mắxdpb t đusii ẹmttm p mang theo lửdnbv a giậkoce n kiêvahc u căsmqc ng.
“Vậkoce y hãmwgj y đusii ểctlr cho ba củjqua a con em mang theo cágskg c ngưctlr ờwlnv i đusii i đusii âcegs u thìiqpw đusii i, đusii ừqjlr ng ởtafy lạrloo i chỗjvnl nàrloo y làrloo m mấqtct t mặwsgd t nhàrloo Nam Cung!”
Chỉbsny mộfqzp t câcegs u nómkgw i đusii ãmwgj khiếkgff n sắxdpb c mặwsgd t củjqua a Nam Cung Dạrloo Hi đusii ỏyfrt bừqjlr ng, tứqtct c giậkoce n đusii ếkgff n bấqtct u chặwsgd t sofa, nhưctlr ng chỉbsny cómkgw thểctlr ôoyum m hậkoce n nhìiqpw n anh, Nam Cung Kìiqpw nh Hiêvahc n mang theo lửdnbv a giậkoce n chưctlr a tan đusii i lêvahc n lầwsis u, bỏyfrt lạrloo i mộfqzp t câcegs u: “Trìiqpw nh Dĩcegs Sêvahc nh trôoyum ng nom vợrdek mìiqpw nh cho cẩwkfl n thậkoce n, cũmttm ng tựxmvk quảcegs n bảcegs n thâcegs n mìiqpw nh đusii i!”
Chờwlnv anh đusii i lêvahc n, Nam Cung Dạrloo Hi tứqtct c giậkoce n nómkgw i: “Thậkoce t làrloo quágskg đusii ágskg ng, em càrloo ng muốrdek n đusii i tìiqpw m ba! Em sẽgskg nómkgw i anh trai đusii ang lêvahc u lổxdpb ng cùglwd ng vớjqua i mộfqzp t ngưctlr ờwlnv i phụqjlr nữatzw hèjczv n hạrloo khôoyum ng biếkgff t xấqtct u hổxdpb , ba chỉbsny nh côoyum ta khôoyum ng đusii ẹmttm p khôoyum ng ăsmqc n tiềgwpi n!”
“Dạrloo Hi…..” Trìiqpw nh Dĩcegs Sêvahc nh ôoyum m lấqtct y côoyum ta, vẻrais mặwsgd t phứqtct c tạrloo p: “Đcaxl ừqjlr ng nágskg o loạrloo n, coi chừqjlr ng ảcegs nh hưctlr ởtafy ng thâcegs n thểctlr , đusii ứqtct a nhỏyfrt quan trọgrxv ng hơwlnv n.”
Nam Cung Dạrloo Hi vẫxmaz n bựxmvk c tứqtct c giậkoce n dỗjvnl i, lầwsis m bầwsis m lảcegs m nhảcegs m hồvrft i lâcegs u cũmttm ng khôoyum ng hếkgff t hậkoce n.
*****
Nam Cung Kìiqpw nh Hiêvahc n đusii ẩwkfl y cửdnbv a đusii i vàrloo o, lạrloo i phágskg t hiệatzw n trêvahc n giưctlr ờwlnv ng khôoyum ng cómkgw mộfqzp t bómkgw ng ngưctlr ờwlnv i. truyệatzw n chỉbsny đusii ăsmqc ng trêvahc n ddlequydon
Đcaxl ôoyum i mắxdpb t nhưctlr mắxdpb t chim ưctlr ng bỗjvnl ng nhiêvahc n híkoce p lạrloo i, nhíkoce u màrloo y bưctlr ớjqua c qua lậkoce t drap giưctlr ờwlnv ng lêvahc n, ngoạrloo i trừqjlr mộfqzp t íkoce t mágskg u tưctlr ơwlnv i thìiqpw cágskg i gìiqpw cũmttm ng khôoyum ng còuxnq n..…Côoyum gágskg i đusii ágskg ng chếkgff t kia đusii ãmwgj chạrloo y đusii i nơwlnv i nàrloo o?!
“Rầwsis m!” Quảcegs đusii ấqtct m củjqua a Nam Cung Kìiqpw nh Hiêvahc n nệatzw n thẳnhrs ng lêvahc n đusii ầwsis u giưctlr ờwlnv ng, giậkoce n dỗjvnl i cùglwd ng lo lắxdpb ng đusii ồvrft ng thờwlnv i dằsuiv n vặwsgd t anh!
Đcaxl ứqtct ng dậkoce y chạrloo y đusii i tìiqpw m kiếkgff m cảcegs tầwsis ng lầwsis u, dùglwd ng thanh âcegs m lạrloo nh nhưctlr hàrloo n băsmqc ng chấqtct t vấqtct n ngưctlr ờwlnv i giúbsny p việatzw c, ngưctlr ờwlnv i giúbsny p việatzw c co rúbsny m lạrloo i, ngómkgw n tay chỉbsny xuốrdek ng lầwsis u dưctlr ớjqua i, nómkgw i làrloo mớjqua i vừqjlr a thấqtct y Dụqjlr tiểctlr u thưctlr đusii i xuốrdek ng lầwsis u.
Nam Cung Kìiqpw nh Hiêvahc n đusii uổxdpb i theo, ởtafy ngay gómkgw c hàrloo nh lang trốrdek ng trảcegs i thìiqpw nhìiqpw n thấqtct y hai bómkgw ng dágskg ng dâcegs y dưctlr a, đusii ôoyum i mắxdpb t lạrloo nh lẽgskg o chậkoce m rãmwgj i nheo lạrloo i.
“Dạ
“Hừ
“Em nó
Nam Cung Dạ
Thâ
Nam Cung Dạ
“Em!” Nam Cung Kì
“Anh…..” Nam Cung Dạ
“Em dá
“Trong bụ
“Vậ
Chỉ
Chờ
“Dạ
Nam Cung Dạ
*****
Nam Cung Kì
Đ
“Rầ
Đ
Nam Cung Kì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.