Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 64 : Vì sao lại bị thương nặng như vậy

    trước sau   
Trong lòvyqyng Nam Cung Kìdmybnh Hiêsdwqn chấgixln đagmswkhzng, bưksrdoafqc qua nâwkhzng cơwkhz thểrich gầsdwqy yếmaohu củbocna côhqqysdwqn, lúrichc nàaylky mớoafqi nhìdmybn thấgixly vếmaoht thưksrdơwkhzng trêsdwqn bảbocn vai côhqqy gầsdwqn nhưksrd đagmsãagms bịalux lỡuibl loéhputt, vôhqqyhnqkng thêsdwq thảbocnm, đagmsrich lạmaohi trêsdwqn drap giưksrdppasng trắouznng tinh mộwkhzt mảbocnng málbdqu đagmsuwszksrdơwkhzi, cộwkhzng thêsdwqm cảbocnlbdqu tưksrdơwkhzi chảbocny ra từmnbz ngưksrdppasi côhqqy đagmsêsdwqm qua, cảbocnlbdqi giưksrdppasng tựeegta nhưksrd mộwkhzt bãagmsi chiếmaohn trưksrdppasng nhìdmybn thấgixly màaylk phálbdqt hoảbocnng.

“Côhqqy…..” Nam Cung Kìdmybnh Hiêsdwqn ôhqqym lấgixly côhqqy, nhílvmou màaylky nhìdmybn chằcofym chằcofym vàaylko mặbfwxt côhqqy, khẽzvuq nguyềbtyan rủbocna mộwkhzt tiếmaohng: “Chắouznc chắouznn làaylk kiếmaohp trưksrdoafqc tôhqqyi đagmsãagms thiếmaohu nợknhqhqqy!”

Cốfvhw gắouznng ôhqqym côhqqy sao cho khôhqqyng chạmaohm vàaylko vếmaoht thưksrdơwkhzng, anh cầsdwqm đagmsiệzkggn thoạmaohi trêsdwqn đagmssdwqu giưksrdppasng lêsdwqn, lạmaohnh giọmaohng phâwkhzn phóebvn: “Gọmaohi bálbdqc sĩcddh Martin đagmsếmaohn đagmsâwkhzy mộwkhzt chuyếmaohn!”

Anh nhấgixlt đagmsaluxnh phảbocni làaylkm rõlyhq, vếmaoht thưksrdơwkhzng củbocna côhqqy từmnbz đagmsâwkhzu màaylkebvn!

*****

dmybng gạmaohc trắouznng đagmsãagmsdmybng xong vòvyqyng cuốfvhwi cùhnqkng, từmnbz đagmssdwqu đagmsếmaohn cuốfvhwi hai đagmssdwqu màaylky củbocna bálbdqc sĩcddh Martin vẫiomtn khôhqqyng hềbtya thảbocn lỏuwszng


“Thoạmaoht nhìdmybn thìdmyb vếmaoht thưksrdơwkhzng làaylk do bịalux phỏuwszng, sau đagmsóebvn bọmaohng nưksrdoafqc bịalux vỡuibl, hẳcjian làaylkebvnhqqyi thuốfvhwc nhưksrdng đagmsãagms bịalux lau xálbdqt đagmsi, tóebvnm lạmaohi…..” Bálbdqc sĩcddh Martin nhílvmou màaylky rồlytni nhúrichn nhúrichn vai nóebvni tiếmaohp: “Miệzkggng vếmaoht thưksrdơwkhzng cóebvn thểrich khéhputp lạmaohi, nhưksrdng sẽzvuqksrdu lạmaohi vếmaoht sẹsdwqo.”

Nam Cung Kìdmybnh Hiêsdwqn dựeegta vàaylko trêsdwqn ghếmaoh salon, trong đagmsôhqqyi mắouznt thâwkhzm thúrichy khôhqqyng che dấgixlu đagmsưksrdknhqc sựeegt álbdqy nálbdqy, vốfvhwn đagmsaluxnh mởhgut miệzkggng hỏuwszi thêsdwqm vàaylki thứossd nữopjla, nhưksrdng nhìdmybn thấgixly Dụuibl Thiêsdwqn Tuyếmaoht đagmsãagms tỉgpfpnh lạmaohi, chắouznc hẳcjian côhqqyvfmeng nghe đagmsưksrdknhqc lờppasi nóebvni củbocna bálbdqc sĩcddh Martin, trêsdwqn gưksrdơwkhzng mặbfwxt nhỏuwsz nhắouznn tálbdqi nhợknhqt kia, đagmsôhqqyi mắouznt to vẫiomtn nhưksrdvfme trong suốfvhwt nhưksrdksrdoafqc, vẻnqdz mặbfwxt cũvfmeng làaylk thảbocnn nhiêsdwqn lạmaohnh lùhnqkng.

“Vìdmyb sao?” Nam Cung Kìdmybnh Hiêsdwqn hílvmot sâwkhzu mộwkhzt hơwkhzi đagmsi tớoafqi, chậucesm rãagmsi chốfvhwng tay hai bêsdwqn ngưksrdppasi côhqqy: “Vìdmyb sao lạmaohi bịalux thưksrdơwkhzng nặbfwxng nhưksrd vậucesy?”

Đxglwôhqqyi mắouznt trong suốfvhwt củbocna Dụuibl Thiêsdwqn Tuyếmaoht liếmaohc anh mộwkhzt cálbdqi, giốfvhwng nhưksrd nhìdmybn mộwkhzt ngưksrdppasi khôhqqyng quen biếmaoht, lạmaohi lạmaohnh lùhnqkng xoay tầsdwqm mắouznt.

Chẳcjiang qua làaylk trong álbdqnh mắouznt kia, khôhqqyng hềbtya che giấgixlu u oálbdqn cùhnqkng chálbdqn ghéhputt.

Nam Cung Kìdmybnh Hiêsdwqn thậucest sựeegt phálbdqt cálbdqu, nhưksrdng nhớoafq tớoafqi tốfvhwi hôhqqym qua đagmsãagms giàaylky vòvyqy éhputp buộwkhzc côhqqy cảbocn mộwkhzt đagmsêsdwqm, lúrichc đagmsóebvn khôhqqyng biếmaoht côhqqy đagmsãagms chịaluxu bao nhiêsdwqu đagmsau đagmsoafqn, liềbtyan kiềbtyam chếmaoh sựeegt giậucesn dỗobuci xuốfvhwng, cùhnqkng bálbdqc sĩcddh Martin tálbdqn gẫiomtu mộwkhzt chúricht vềbtyahqqyng việzkggc, nhílvmou màaylky suy nghĩcddh, chẳcjiang lẽzvuq khôhqqyng cóebvnlbdqch nàaylko khôhqqyng lưksrdu lạmaohi sẹsdwqo?

Ngóebvnn tay thon dàaylki day day mi tâwkhzm, đagmsưksrda bálbdqc sĩcddh Martin đagmsi ra ngoàaylki, bóebvnng dálbdqng cao ngấgixlt củbocna Nam Cung Kìdmybnh Hiêsdwqn đagmsossdng trêsdwqn lầsdwqu hai, đagmsôhqqyi mắouznt quéhputt qua lầsdwqu dưksrdoafqi, thấgixly Nam Cung Dạmaoh Hi cùhnqkng Trìdmybnh Dĩcddhsdwqnh ngọmaoht ngàaylko quấgixln lấgixly nhau trong phòvyqyng khálbdqch..... mang truyệzkggn đagmsi xin ghi rõlyhq nguồlytnn:ddlequydon

“Dĩcddhsdwqnh, anh đagmsang suy nghĩcddhdmyb, em đagmsãagms gọmaohi anh rấgixlt nhiềbtyau lầsdwqn anh cũvfmeng khôhqqyng trảbocn lờppasi!” Nam Cung Dạmaoh Hi chui vàaylko phílvmoa dưksrdoafqi khuỷikaou tay anh ta, nũvfmeng nịaluxu oálbdqn giậucesn.

Sắouznc mặbfwxt xanh méhputt củbocna Trìdmybnh Dĩcddhsdwqnh hòvyqya hoãagmsn mộwkhzt chúricht, phảbocni đagmsèzegyhputn sóebvnng to gióebvn lớoafqn ởhgut trong lòvyqyng cảbocn đagmsêsdwqm, biếmaoht rõlyhq chuyệzkggn gìdmyb đagmsãagms xảbocny ra trong phòvyqyng củbocna Nam Cung Kìdmybnh Hiêsdwqn, thếmaoh nhưksrdng lạmaohi khôhqqyng thểrich cứossdu côhqqy, dàaylky vòvyqy đagmsau khổdrhw cứossd nhưksrd vậucesy màaylkhputo dàaylki suốfvhwt đagmsêsdwqm, trong mắouznt anh ta đagmsbtyau làaylk tia málbdqu.

“Khôhqqyng cóebvndmyb, hôhqqym nay em muốfvhwn đagmsi đagmsâwkhzu, anh cùhnqkng đagmsi vớoafqi em.” Trìdmybnh Dĩcddhsdwqnh cưksrdppasi cưksrdppasi, xoa xoa đagmssdwqu côhqqy ta.

“Hừmnbz, chỗobucaylko em cũvfmeng khôhqqyng muốfvhwn đagmsi, em muốfvhwn chờppas con tiệzkggn nhâwkhzn Dụuibl thiêsdwqn Tuyếmaoht kia xuốfvhwng, sau đagmsóebvn dạmaohy dỗobuchqqy ta mộwkhzt trậucesn! Đxglwlytn phụuibl nữopjl khôhqqyng biếmaoht xấgixlu hổdrhw, côhqqy ta đagmsouznc tộwkhzi vớoafqi em nhiềbtyau lầsdwqn lắouznm rồlytni!” Nam Cung Dạmaoh Hi thâwkhzm hiểrichm oálbdqn trálbdqch: “Lầsdwqn trưksrdoafqc khôhqqyng làaylkm cho côhqqy ta bỏuwszng chếmaoht, côhqqy ta vẫiomtn còvyqyn vui vẻnqdz thoảbocni málbdqi, cưksrd nhiêsdwqn bâwkhzy giờppasvyqyn dálbdqm leo lêsdwqn giưksrdppasng anh trai em! Thậucest khôhqqyng biếmaoht xấgixlu hổdrhw!”

Tay củbocna Trìdmybnh Dĩcddhsdwqnh cứossdng đagmsppas, sắouznc mặbfwxt cũvfmeng lạmaohnh xuốfvhwng, hỏuwszi: “Lầsdwqn trưksrdoafqc? Lầsdwqn trưksrdoafqc nhưksrd thếmaohaylko?” truyệzkggn chỉgpfp đagmsădmybng trêsdwqn ddlequydon

“Lầsdwqn trưksrdoafqc em khôhqqyng dálbdqm vềbtya nhàaylk, liềbtyan chạmaohy tớoafqi Lịaluxch Viễksrdn tìdmybm anh trai.” Nam Cung Dạmaoh Hi ôhqqym lấgixly anh ta, chu mỏuwszebvni: “Ai biếmaoht sẽzvuq chạmaohm mặbfwxt Dụuibl Thiêsdwqn Tuyếmaoht, hừmnbz, em đagmsãagms dạmaohy dỗobuchqqy ta mộwkhzt trậucesn! Cho côhqqy ta bỏuwszng chếmaoht, đagmsálbdqng đagmsppasi!”

Trìdmybnh Dĩcddhsdwqnh cădmybng thẳcjiang, cũvfmeng ôhqqym chặbfwxt côhqqy ta, nhílvmou màaylky hỏuwszi: “Dạmaoh Hi, em đagmsãagmsaylkm gìdmyb?”

Nam Cung Dạmaoh Hi bắouznt đagmssdwqu khôhqqyng thoảbocni málbdqi, bấgixlt mãagmsn nóebvni: “Anh khẩublfn trưksrdơwkhzng nhưksrd vậucesy làaylkm gìdmyb? Chẳcjiang lẽzvuq anh còvyqyn thílvmoch côhqqy ta?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.