Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 64 : Vì sao lại bị thương nặng như vậy
Trong lòvyqy ng Nam Cung Kìdmyb nh Hiêsdwq n chấgixl n đagms ộwkhz ng, bưksrd ớoafq c qua nâwkhz ng cơwkhz thểrich gầsdwq y yếmaoh u củbocn a côhqqy lêsdwq n, lúrich c nàaylk y mớoafq i nhìdmyb n thấgixl y vếmaoh t thưksrd ơwkhz ng trêsdwq n bảbocn vai côhqqy gầsdwq n nhưksrd đagms ãagms bịalux lỡuibl loéhput t, vôhqqy cùhnqk ng thêsdwq thảbocn m, đagms ểrich lạmaoh i trêsdwq n drap giưksrd ờppas ng trắouzn ng tinh mộwkhz t mảbocn ng málbdq u đagms ỏuwsz tưksrd ơwkhz i, cộwkhz ng thêsdwq m cảbocn málbdq u tưksrd ơwkhz i chảbocn y ra từmnbz ngưksrd ờppas i côhqqy đagms êsdwq m qua, cảbocn cálbdq i giưksrd ờppas ng tựeegt a nhưksrd mộwkhz t bãagms i chiếmaoh n trưksrd ờppas ng nhìdmyb n thấgixl y màaylk phálbdq t hoảbocn ng.
“Côhqqy …..” Nam Cung Kìdmyb nh Hiêsdwq n ôhqqy m lấgixl y côhqqy , nhílvmo u màaylk y nhìdmyb n chằcofy m chằcofy m vàaylk o mặbfwx t côhqqy , khẽzvuq nguyềbtya n rủbocn a mộwkhz t tiếmaoh ng: “Chắouzn c chắouzn n làaylk kiếmaoh p trưksrd ớoafq c tôhqqy i đagms ãagms thiếmaoh u nợknhq côhqqy !”
Cốfvhw gắouzn ng ôhqqy m côhqqy sao cho khôhqqy ng chạmaoh m vàaylk o vếmaoh t thưksrd ơwkhz ng, anh cầsdwq m đagms iệzkgg n thoạmaoh i trêsdwq n đagms ầsdwq u giưksrd ờppas ng lêsdwq n, lạmaoh nh giọmaoh ng phâwkhz n phóebvn : “Gọmaoh i bálbdq c sĩcddh Martin đagms ếmaoh n đagms âwkhz y mộwkhz t chuyếmaoh n!”
Anh nhấgixl t đagms ịalux nh phảbocn i làaylk m rõlyhq , vếmaoh t thưksrd ơwkhz ng củbocn a côhqqy từmnbz đagms âwkhz u màaylk cóebvn !
*****
Bădmyb ng gạmaoh c trắouzn ng đagms ãagms bădmyb ng xong vòvyqy ng cuốfvhw i cùhnqk ng, từmnbz đagms ầsdwq u đagms ếmaoh n cuốfvhw i hai đagms ầsdwq u màaylk y củbocn a bálbdq c sĩcddh Martin vẫiomt n khôhqqy ng hềbtya thảbocn lỏuwsz ng
“Thoạmaoh t nhìdmyb n thìdmyb vếmaoh t thưksrd ơwkhz ng làaylk do bịalux phỏuwsz ng, sau đagms óebvn bọmaoh ng nưksrd ớoafq c bịalux vỡuibl , hẳcjia n làaylk cóebvn bôhqqy i thuốfvhw c nhưksrd ng đagms ãagms bịalux lau xálbdq t đagms i, tóebvn m lạmaoh i…..” Bálbdq c sĩcddh Martin nhílvmo u màaylk y rồlytn i nhúrich n nhúrich n vai nóebvn i tiếmaoh p: “Miệzkgg ng vếmaoh t thưksrd ơwkhz ng cóebvn thểrich khéhput p lạmaoh i, nhưksrd ng sẽzvuq lưksrd u lạmaoh i vếmaoh t sẹsdwq o.”
Nam Cung Kìdmyb nh Hiêsdwq n dựeegt a vàaylk o trêsdwq n ghếmaoh salon, trong đagms ôhqqy i mắouzn t thâwkhz m thúrich y khôhqqy ng che dấgixl u đagms ưksrd ợknhq c sựeegt álbdq y nálbdq y, vốfvhw n đagms ịalux nh mởhgut miệzkgg ng hỏuwsz i thêsdwq m vàaylk i thứossd nữopjl a, nhưksrd ng nhìdmyb n thấgixl y Dụuibl Thiêsdwq n Tuyếmaoh t đagms ãagms tỉgpfp nh lạmaoh i, chắouzn c hẳcjia n côhqqy cũvfme ng nghe đagms ưksrd ợknhq c lờppas i nóebvn i củbocn a bálbdq c sĩcddh Martin, trêsdwq n gưksrd ơwkhz ng mặbfwx t nhỏuwsz nhắouzn n tálbdq i nhợknhq t kia, đagms ôhqqy i mắouzn t to vẫiomt n nhưksrd cũvfme trong suốfvhw t nhưksrd nưksrd ớoafq c, vẻnqdz mặbfwx t cũvfme ng làaylk thảbocn n nhiêsdwq n lạmaoh nh lùhnqk ng.
“Vìdmyb sao?” Nam Cung Kìdmyb nh Hiêsdwq n hílvmo t sâwkhz u mộwkhz t hơwkhz i đagms i tớoafq i, chậuces m rãagms i chốfvhw ng tay hai bêsdwq n ngưksrd ờppas i côhqqy : “Vìdmyb sao lạmaoh i bịalux thưksrd ơwkhz ng nặbfwx ng nhưksrd vậuces y?”
Đxglw ôhqqy i mắouzn t trong suốfvhw t củbocn a Dụuibl Thiêsdwq n Tuyếmaoh t liếmaoh c anh mộwkhz t cálbdq i, giốfvhw ng nhưksrd nhìdmyb n mộwkhz t ngưksrd ờppas i khôhqqy ng quen biếmaoh t, lạmaoh i lạmaoh nh lùhnqk ng xoay tầsdwq m mắouzn t.
Chẳcjia ng qua làaylk trong álbdq nh mắouzn t kia, khôhqqy ng hềbtya che giấgixl u u oálbdq n cùhnqk ng chálbdq n ghéhput t.
Nam Cung Kìdmyb nh Hiêsdwq n thậuces t sựeegt phálbdq t cálbdq u, nhưksrd ng nhớoafq tớoafq i tốfvhw i hôhqqy m qua đagms ãagms giàaylk y vòvyqy éhput p buộwkhz c côhqqy cảbocn mộwkhz t đagms êsdwq m, lúrich c đagms óebvn khôhqqy ng biếmaoh t côhqqy đagms ãagms chịalux u bao nhiêsdwq u đagms au đagms ớoafq n, liềbtya n kiềbtya m chếmaoh sựeegt giậuces n dỗobuc i xuốfvhw ng, cùhnqk ng bálbdq c sĩcddh Martin tálbdq n gẫiomt u mộwkhz t chúrich t vềbtya côhqqy ng việzkgg c, nhílvmo u màaylk y suy nghĩcddh , chẳcjia ng lẽzvuq khôhqqy ng cóebvn cálbdq ch nàaylk o khôhqqy ng lưksrd u lạmaoh i sẹsdwq o?
Ngóebvn n tay thon dàaylk i day day mi tâwkhz m, đagms ưksrd a bálbdq c sĩcddh Martin đagms i ra ngoàaylk i, bóebvn ng dálbdq ng cao ngấgixl t củbocn a Nam Cung Kìdmyb nh Hiêsdwq n đagms ứossd ng trêsdwq n lầsdwq u hai, đagms ôhqqy i mắouzn t quéhput t qua lầsdwq u dưksrd ớoafq i, thấgixl y Nam Cung Dạmaoh Hi cùhnqk ng Trìdmyb nh Dĩcddh Sêsdwq nh ngọmaoh t ngàaylk o quấgixl n lấgixl y nhau trong phòvyqy ng khálbdq ch..... mang truyệzkgg n đagms i xin ghi rõlyhq nguồlytn n:ddlequydon
“Dĩcddh Sêsdwq nh, anh đagms ang suy nghĩcddh gìdmyb , em đagms ãagms gọmaoh i anh rấgixl t nhiềbtya u lầsdwq n anh cũvfme ng khôhqqy ng trảbocn lờppas i!” Nam Cung Dạmaoh Hi chui vàaylk o phílvmo a dưksrd ớoafq i khuỷikao u tay anh ta, nũvfme ng nịalux u oálbdq n giậuces n.
Sắouzn c mặbfwx t xanh méhput t củbocn a Trìdmyb nh Dĩcddh Sêsdwq nh hòvyqy a hoãagms n mộwkhz t chúrich t, phảbocn i đagms èzegy néhput n sóebvn ng to gióebvn lớoafq n ởhgut trong lòvyqy ng cảbocn đagms êsdwq m, biếmaoh t rõlyhq chuyệzkgg n gìdmyb đagms ãagms xảbocn y ra trong phòvyqy ng củbocn a Nam Cung Kìdmyb nh Hiêsdwq n, thếmaoh nhưksrd ng lạmaoh i khôhqqy ng thểrich cứossd u côhqqy , dàaylk y vòvyqy đagms au khổdrhw cứossd nhưksrd vậuces y màaylk kéhput o dàaylk i suốfvhw t đagms êsdwq m, trong mắouzn t anh ta đagms ềbtya u làaylk tia málbdq u.
“Khôhqqy ng cóebvn gìdmyb , hôhqqy m nay em muốfvhw n đagms i đagms âwkhz u, anh cùhnqk ng đagms i vớoafq i em.” Trìdmyb nh Dĩcddh Sêsdwq nh cưksrd ờppas i cưksrd ờppas i, xoa xoa đagms ầsdwq u côhqqy ta.
“Hừmnbz , chỗobuc nàaylk o em cũvfme ng khôhqqy ng muốfvhw n đagms i, em muốfvhw n chờppas con tiệzkgg n nhâwkhz n Dụuibl thiêsdwq n Tuyếmaoh t kia xuốfvhw ng, sau đagms óebvn dạmaoh y dỗobuc côhqqy ta mộwkhz t trậuces n! Đxglw ồlytn phụuibl nữopjl khôhqqy ng biếmaoh t xấgixl u hổdrhw , côhqqy ta đagms ắouzn c tộwkhz i vớoafq i em nhiềbtya u lầsdwq n lắouzn m rồlytn i!” Nam Cung Dạmaoh Hi thâwkhz m hiểrich m oálbdq n trálbdq ch: “Lầsdwq n trưksrd ớoafq c khôhqqy ng làaylk m cho côhqqy ta bỏuwsz ng chếmaoh t, côhqqy ta vẫiomt n còvyqy n vui vẻnqdz thoảbocn i málbdq i, cưksrd nhiêsdwq n bâwkhz y giờppas còvyqy n dálbdq m leo lêsdwq n giưksrd ờppas ng anh trai em! Thậuces t khôhqqy ng biếmaoh t xấgixl u hổdrhw !”
Tay củbocn a Trìdmyb nh Dĩcddh Sêsdwq nh cứossd ng đagms ờppas , sắouzn c mặbfwx t cũvfme ng lạmaoh nh xuốfvhw ng, hỏuwsz i: “Lầsdwq n trưksrd ớoafq c? Lầsdwq n trưksrd ớoafq c nhưksrd thếmaoh nàaylk o?” truyệzkgg n chỉgpfp đagms ădmyb ng trêsdwq n ddlequydon
“Lầsdwq n trưksrd ớoafq c em khôhqqy ng dálbdq m vềbtya nhàaylk , liềbtya n chạmaoh y tớoafq i Lịalux ch Viễksrd n tìdmyb m anh trai.” Nam Cung Dạmaoh Hi ôhqqy m lấgixl y anh ta, chu mỏuwsz nóebvn i: “Ai biếmaoh t sẽzvuq chạmaoh m mặbfwx t Dụuibl Thiêsdwq n Tuyếmaoh t, hừmnbz , em đagms ãagms dạmaoh y dỗobuc côhqqy ta mộwkhz t trậuces n! Cho côhqqy ta bỏuwsz ng chếmaoh t, đagms álbdq ng đagms ờppas i!”
Trìdmyb nh Dĩcddh Sêsdwq nh cădmyb ng thẳcjia ng, cũvfme ng ôhqqy m chặbfwx t côhqqy ta, nhílvmo u màaylk y hỏuwsz i: “Dạmaoh Hi, em đagms ãagms làaylk m gìdmyb ?”
Nam Cung Dạmaoh Hi bắouzn t đagms ầsdwq u khôhqqy ng thoảbocn i málbdq i, bấgixl t mãagms n nóebvn i: “Anh khẩublf n trưksrd ơwkhz ng nhưksrd vậuces y làaylk m gìdmyb ? Chẳcjia ng lẽzvuq anh còvyqy n thílvmo ch côhqqy ta?”
“Cô
Cố
Anh nhấ
*****
Bă
“Thoạ
Nam Cung Kì
“Vì
Đ
Chẳ
Nam Cung Kì
Ngó
“Dĩ
Sắ
“Khô
“Hừ
Tay củ
“Lầ
Trì
Nam Cung Dạ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.