Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 64 : Vì sao lại bị thương nặng như vậy

    trước sau   
Trong lòxunyng Nam Cung Kìewvwnh Hiêqildn chấekmxn đqepnxcjeng, bưaytgvlgtc qua nâgafcng cơvymz thểbryx gầxakly yếwclxu củvulya cônhrhqildn, lúgwnlc nàftqty mớvlgti nhìewvwn thấekmxy vếwclxt thưaytgơvymzng trêqildn bảgbvr vai cônhrh gầxakln nhưaytg đqepnãkvoy bịwclx lỡznmm loémzdit, vônhrhdawqng thêqild thảgbvrm, đqepnbryx lạewvwi trêqildn drap giưaytgwcuung trắyxxwng tinh mộxcjet mảgbvrng máhexau đqepnhufaaytgơvymzi, cộxcjeng thêqildm cảgbvrhexau tưaytgơvymzi chảgbvry ra từnfnj ngưaytgwcuui cônhrh đqepnêqildm qua, cảgbvrhexai giưaytgwcuung tựotxla nhưaytg mộxcjet bãkvoyi chiếwclxn trưaytgwcuung nhìewvwn thấekmxy màftqt pháhexat hoảgbvrng.

“Cônhrh…..” Nam Cung Kìewvwnh Hiêqildn ônhrhm lấekmxy cônhrh, nhíewvwu màftqty nhìewvwn chằdwyum chằdwyum vàftqto mặekmxt cônhrh, khẽtvir nguyềkvoyn rủvulya mộxcjet tiếwclxng: “Chắyxxwc chắyxxwn làftqt kiếwclxp trưaytgvlgtc tônhrhi đqepnãkvoy thiếwclxu nợnfnjnhrh!”

Cốsure gắyxxwng ônhrhm cônhrh sao cho khônhrhng chạewvwm vàftqto vếwclxt thưaytgơvymzng, anh cầxaklm đqepniệpapyn thoạewvwi trêqildn đqepnxaklu giưaytgwcuung lêqildn, lạewvwnh giọeyrpng phâgafcn phóccou: “Gọeyrpi báhexac sĩxkdy Martin đqepnếwclxn đqepnâgafcy mộxcjet chuyếwclxn!”

Anh nhấekmxt đqepnwclxnh phảgbvri làftqtm rõmdtw, vếwclxt thưaytgơvymzng củvulya cônhrh từnfnj đqepnâgafcu màftqtccou!

*****

jszkng gạewvwc trắyxxwng đqepnãkvoyjszkng xong vòxunyng cuốsurei cùdawqng, từnfnj đqepnxaklu đqepnếwclxn cuốsurei hai đqepnxaklu màftqty củvulya báhexac sĩxkdy Martin vẫgafcn khônhrhng hềkvoy thảgbvr lỏhufang


“Thoạewvwt nhìewvwn thìewvw vếwclxt thưaytgơvymzng làftqt do bịwclx phỏhufang, sau đqepnóccou bọeyrpng nưaytgvlgtc bịwclx vỡznmm, hẳfoyin làftqtccounhrhi thuốsurec nhưaytgng đqepnãkvoy bịwclx lau xáhexat đqepni, tóccoum lạewvwi…..” Báhexac sĩxkdy Martin nhíewvwu màftqty rồmdtwi nhúgwnln nhúgwnln vai nóccoui tiếwclxp: “Miệpapyng vếwclxt thưaytgơvymzng cóccou thểbryx khémzdip lạewvwi, nhưaytgng sẽtviraytgu lạewvwi vếwclxt sẹhgwso.”

Nam Cung Kìewvwnh Hiêqildn dựotxla vàftqto trêqildn ghếwclx salon, trong đqepnônhrhi mắyxxwt thâgafcm thúgwnly khônhrhng che dấekmxu đqepnưaytgnfnjc sựotxl áhexay náhexay, vốsuren đqepnwclxnh mởvoyg miệpapyng hỏhufai thêqildm vàftqti thứlzyq nữqsxca, nhưaytgng nhìewvwn thấekmxy Dụmwph Thiêqildn Tuyếwclxt đqepnãkvoy tỉmzdinh lạewvwi, chắyxxwc hẳfoyin cônhrhewvwng nghe đqepnưaytgnfnjc lờwcuui nóccoui củvulya báhexac sĩxkdy Martin, trêqildn gưaytgơvymzng mặekmxt nhỏhufa nhắyxxwn táhexai nhợnfnjt kia, đqepnônhrhi mắyxxwt to vẫgafcn nhưaytgewvw trong suốsuret nhưaytgaytgvlgtc, vẻhdje mặekmxt cũewvwng làftqt thảgbvrn nhiêqildn lạewvwnh lùdawqng.

“Vìewvw sao?” Nam Cung Kìewvwnh Hiêqildn híewvwt sâgafcu mộxcjet hơvymzi đqepni tớvlgti, chậdawqm rãkvoyi chốsureng tay hai bêqildn ngưaytgwcuui cônhrh: “Vìewvw sao lạewvwi bịwclx thưaytgơvymzng nặekmxng nhưaytg vậdawqy?”

Đdawqônhrhi mắyxxwt trong suốsuret củvulya Dụmwph Thiêqildn Tuyếwclxt liếwclxc anh mộxcjet cáhexai, giốsureng nhưaytg nhìewvwn mộxcjet ngưaytgwcuui khônhrhng quen biếwclxt, lạewvwi lạewvwnh lùdawqng xoay tầxaklm mắyxxwt.

Chẳfoying qua làftqt trong áhexanh mắyxxwt kia, khônhrhng hềkvoy che giấekmxu u oáhexan cùdawqng cháhexan ghémzdit.

Nam Cung Kìewvwnh Hiêqildn thậdawqt sựotxl pháhexat cáhexau, nhưaytgng nhớvlgt tớvlgti tốsurei hônhrhm qua đqepnãkvoy giàftqty vòxuny émzdip buộxcjec cônhrh cảgbvr mộxcjet đqepnêqildm, lúgwnlc đqepnóccou khônhrhng biếwclxt cônhrh đqepnãkvoy chịwclxu bao nhiêqildu đqepnau đqepnvlgtn, liềkvoyn kiềkvoym chếwclx sựotxl giậdawqn dỗjszki xuốsureng, cùdawqng báhexac sĩxkdy Martin táhexan gẫgafcu mộxcjet chúgwnlt vềkvoynhrhng việpapyc, nhíewvwu màftqty suy nghĩxkdy, chẳfoying lẽtvir khônhrhng cóccouhexach nàftqto khônhrhng lưaytgu lạewvwi sẹhgwso?

Ngóccoun tay thon dàftqti day day mi tâgafcm, đqepnưaytga báhexac sĩxkdy Martin đqepni ra ngoàftqti, bóccoung dáhexang cao ngấekmxt củvulya Nam Cung Kìewvwnh Hiêqildn đqepnlzyqng trêqildn lầxaklu hai, đqepnônhrhi mắyxxwt quémzdit qua lầxaklu dưaytgvlgti, thấekmxy Nam Cung Dạewvw Hi cùdawqng Trìewvwnh Dĩxkdyqildnh ngọeyrpt ngàftqto quấekmxn lấekmxy nhau trong phòxunyng kháhexach..... mang truyệpapyn đqepni xin ghi rõmdtw nguồmdtwn:ddlequydon

“Dĩxkdyqildnh, anh đqepnang suy nghĩxkdyewvw, em đqepnãkvoy gọeyrpi anh rấekmxt nhiềkvoyu lầxakln anh cũewvwng khônhrhng trảgbvr lờwcuui!” Nam Cung Dạewvw Hi chui vàftqto phíewvwa dưaytgvlgti khuỷbryxu tay anh ta, nũewvwng nịwclxu oáhexan giậdawqn.

Sắyxxwc mặekmxt xanh mémzdit củvulya Trìewvwnh Dĩxkdyqildnh hòxunya hoãkvoyn mộxcjet chúgwnlt, phảgbvri đqepnèisszmzdin sóccoung to gióccou lớvlgtn ởvoyg trong lòxunyng cảgbvr đqepnêqildm, biếwclxt rõmdtw chuyệpapyn gìewvw đqepnãkvoy xảgbvry ra trong phòxunyng củvulya Nam Cung Kìewvwnh Hiêqildn, thếwclx nhưaytgng lạewvwi khônhrhng thểbryx cứlzyqu cônhrh, dàftqty vòxuny đqepnau khổhdje cứlzyq nhưaytg vậdawqy màftqtmzdio dàftqti suốsuret đqepnêqildm, trong mắyxxwt anh ta đqepnkvoyu làftqt tia máhexau.

“Khônhrhng cóccouewvw, hônhrhm nay em muốsuren đqepni đqepnâgafcu, anh cùdawqng đqepni vớvlgti em.” Trìewvwnh Dĩxkdyqildnh cưaytgwcuui cưaytgwcuui, xoa xoa đqepnxaklu cônhrh ta.

“Hừnfnj, chỗjszkftqto em cũewvwng khônhrhng muốsuren đqepni, em muốsuren chờwcuu con tiệpapyn nhâgafcn Dụmwph thiêqildn Tuyếwclxt kia xuốsureng, sau đqepnóccou dạewvwy dỗjszknhrh ta mộxcjet trậdawqn! Đdawqmdtw phụmwph nữqsxc khônhrhng biếwclxt xấekmxu hổhdje, cônhrh ta đqepnyxxwc tộxcjei vớvlgti em nhiềkvoyu lầxakln lắyxxwm rồmdtwi!” Nam Cung Dạewvw Hi thâgafcm hiểbryxm oáhexan tráhexach: “Lầxakln trưaytgvlgtc khônhrhng làftqtm cho cônhrh ta bỏhufang chếwclxt, cônhrh ta vẫgafcn còxunyn vui vẻhdje thoảgbvri máhexai, cưaytg nhiêqildn bâgafcy giờwcuuxunyn dáhexam leo lêqildn giưaytgwcuung anh trai em! Thậdawqt khônhrhng biếwclxt xấekmxu hổhdje!”

Tay củvulya Trìewvwnh Dĩxkdyqildnh cứlzyqng đqepnwcuu, sắyxxwc mặekmxt cũewvwng lạewvwnh xuốsureng, hỏhufai: “Lầxakln trưaytgvlgtc? Lầxakln trưaytgvlgtc nhưaytg thếwclxftqto?” truyệpapyn chỉmzdi đqepnăjszkng trêqildn ddlequydon

“Lầxakln trưaytgvlgtc em khônhrhng dáhexam vềkvoy nhàftqt, liềkvoyn chạewvwy tớvlgti Lịwclxch Viễkskdn tìewvwm anh trai.” Nam Cung Dạewvw Hi ônhrhm lấekmxy anh ta, chu mỏhufaccoui: “Ai biếwclxt sẽtvir chạewvwm mặekmxt Dụmwph Thiêqildn Tuyếwclxt, hừnfnj, em đqepnãkvoy dạewvwy dỗjszknhrh ta mộxcjet trậdawqn! Cho cônhrh ta bỏhufang chếwclxt, đqepnáhexang đqepnwcuui!”

Trìewvwnh Dĩxkdyqildnh căjszkng thẳfoying, cũewvwng ônhrhm chặekmxt cônhrh ta, nhíewvwu màftqty hỏhufai: “Dạewvw Hi, em đqepnãkvoyftqtm gìewvw?”

Nam Cung Dạewvw Hi bắyxxwt đqepnxaklu khônhrhng thoảgbvri máhexai, bấekmxt mãkvoyn nóccoui: “Anh khẩdwyun trưaytgơvymzng nhưaytg vậdawqy làftqtm gìewvw? Chẳfoying lẽtvir anh còxunyn thíewvwch cônhrh ta?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.