Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 35 : Trên người cô rốt cuộc có bao nhiêu cái gai!

    trước sau   
Nam Cung Kìjdrcnh Hiêygmon tàzjin mịxkaloqgqugdxi mộyupvt tiếvvbjng, hơrgjci thởmnrn mịxkal hoặyyarc cùdoltng vưoqgqơrgjcng giảurrp quanh quẩtwdan quanh thâkgpen, lạhxzwnh nhưoqgqoqgqng thìjdrc thầnvnbm: “Côksok cứaeqgdqapi thửkndr xem?”

Dụixbi Thiêygmon Tuyếvvbjt cứaeqgng họaeqgng, trong lồxkalng ngựxrbhc tràzjinn điphbnvnby bựxrbhc tứaeqgc muốgtzkn chốgtzkng cựxrbh: ”Tôksoki khôksokng điphbi!”

“Khôksokng thểydqm thuậlvdgn theo ýkcieksok!” Nam Cung Kìjdrcnh Hiêygmon cũkgpeng biếvvbjt côksok sẽbjul kiêygmon quyếvvbjt kháfacong cựxrbh, giọaeqgng nódqapi trầnvnbm thấergbp tuyêygmon bốgtzk lờugdxi nódqapi củeyoja côksokksok hiệergbu! Cáfaconh tay to lớkgpen nắvjafm lấergby cáfaconh tay mảurrpnh khảurrpnh củeyoja côksokywkno côksok điphbaeqgng dậlvdgy.

“Nam Cung Kìjdrcnh Hiêygmon…..Anh lýkcie tríkqbp mộyupvt chúcbxvt điphbưoqgqfacoc khôksokng! Anh muốgtzkn tôksoki làzjinm thêygmom giờugdxkgpeng điphbưoqgqfacoc, nhưoqgqng côksokng việergbc ởmnrn nhàzjinzjinng tôksoki khôksokng thểydqm bỏeyoj! Trừdolt khi anh điphbxkalng ýkcie, nếvvbju khôksokng tôksoki sẽbjul khôksokng điphbi!!” Cáfaconh tay bịxkalywkno rấergbt điphbau, Dụixbi Thiêygmon Tuyếvvbjt cau màzjiny chịxkalu điphbxrbhng, điphbôksoki mắvjaft trong veo chớkgpep chớkgpep,gắvjaft gao nhìjdrcn anh chằygmom chằygmom.

“Ha..…” Gưoqgqơrgjcng mặyyart tuấergbn túcbxv củeyoja Nam Cung Kìjdrcnh Hiêygmon nởmnrn nụixbioqgqugdxi tràzjino phúcbxvng, cúcbxvi điphbnvnbu hung dữkqbp kềyupvfacot khuôksokn mặyyart nhỏeyoj nhắvjafn củeyoja côksok: “Dụixbi Thiêygmon Tuyếvvbjt, côksok lạhxzwi điphbang nódqapi điphbiềyupvu kiệergbn vớkgpei tôksoki!”

“Đcdruúcbxvng!” Côksok thởmnrn hổqmrkn hểydqmn, tráfacoi tim lạhxzwi lầnvnbn nữkqbpa điphblvdgp liêygmon hồxkali: “Anh điphbxkalng ýkcieksoki lậlvdgp tứaeqgc điphbi theo!”


“Côksok!” Anh nghiếvvbjn răoqgqng thìjdrc thầnvnbm mộyupvt tiếvvbjng, kéywkno mạhxzwnh côksok điphbaeqgng dậlvdgy ôksokm vàzjino trong ngựxrbhc, cúcbxvi điphbnvnbu cùdoltng côksokkgpey dưoqgqa hôksok hấergbp: “Biếvvbjt rõfshdksoki códqap bao nhiêygmou phưoqgqơrgjcng pháfacop điphbydqm éywknp côksok điphbi vàzjino khuôksokn khổqmrk khôksokng? Tôksoki khôksokng muốgtzkn sửkndr dụixbing vớkgpei côksok, côksokiiqin dáfacom mạhxzwnh miệergbng?!”

“Ársyf.....!” Đcdruixbing mạhxzwnh vàzjino lồxkalng ngựxrbhc củeyoja anh, trong điphbnvnbu củeyoja Dụixbi Thiêygmon Tuyếvvbjt ngộyupvt điphbyupvt báfacoo điphbyupvng, gưoqgqơrgjcng mặyyart nhỏeyoj nhắvjafn trắvjafng bệergbch, lảurrpo điphburrpo chốgtzkng điphbzjin thâkgpen thểydqm, điphbôksoki mắvjaft trong veo cảurrpnh giáfacoc nhìjdrcn anh chằygmom chằygmom: “Nam Cung Kìjdrcnh Hiêygmon, anh nódqapi chuyệergbn bìjdrcnh thưoqgqugdxng làzjin điphbưoqgqfacoc rồxkali, trưoqgqkgpec hếvvbjt buôksokng tôksoki ra điphbi!”

“Nếvvbju nhưoqgqksoki khôksokng buôksokng?”

“Anh.....” Dụixbi Thiêygmon Tuyếvvbjt lầnvnbn nữkqbpa cứaeqgng họaeqgng.

Nhớkgpe tớkgpei hôksokm nay lúcbxvc ởmnrn trong phòiiqing làzjinm việergbc, anh điphbygmon cuồxkalng mãwgkhnh liệergbt hôksokn côksok, thậlvdgm chíkqbpiiqin xéywkn quầnvnbn áfacoo củeyoja côksokkgpem phạhxzwm côksok, côksok nhịxkaln khôksokng điphbưoqgqfacoc màzjin lạhxzwnh run!

Khuôksokn mặyyart nhỏeyoj nhắvjafn trắvjafng bệergbch nhưoqgq mộyupvt tờugdx giấergby, Dụixbi Thiêygmon Tuyếvvbjt cốgtzk gắvjafng chốgtzkng điphbzjin trong lồxkalng ngựxrbhc anh, khôksokng điphbydqm cho thâkgpen thểydqmjdrcnh cọaeqgfacot chỗgbxn mẫwwffn cảurrpm củeyoja anh, hơrgjci thởmnrn mong manh nódqapi: “Đcdruưoqgqfacoc…..Đcdruưoqgqfacoc rồxkali tôksoki sẽbjul điphbi ngay bâkgpey giờugdx, trưoqgqkgpec tiêygmon buôksokng tôksoki ra điphbãwgkh..…”

Hiếvvbjm khi côksok nhu thuậlvdgn quyếvvbjn rũkgpe nhưoqgq vậlvdgy, trong điphbôksoki mắvjaft củeyoja Nam Cung Kìjdrcnh Hiêygmon thoáfacong qua mộyupvt tia thỏeyoja mãwgkhn thíkqbpch thúcbxv,chậlvdgm rãwgkhi buôksokng thâkgpen thểydqmksok ra.

Dụixbi Thiêygmon Tuyếvvbjt cảurrpm giáfacoc điphbưoqgqfacoc anh buôksokng lỏeyojng, điphbyupvt nhiêygmon côksok cắvjafn môksoki liềyupvu mạhxzwng dùdoltng sứaeqgc điphbtwday anh ra!

“Bệergbnh thầnvnbn kinh, tôksoki sẽbjul khôksokng làzjinm thêygmom giờugdxdoltng anh!” Ársyfnh mắvjaft côksok quậlvdgt cưoqgqugdxng nhìjdrcn anh, nhanh chódqapng cầnvnbm túcbxvi xáfacoch trêygmon bàzjinn chạhxzwy vềyupv phíkqbpa cửkndra thang máfacoy!

Nam Cung Kìjdrcnh Hiêygmon bịxkalfaconh cửkndra ‘Phanh’ mộyupvt tiếvvbjng ngăoqgqn lạhxzwi, bịxkal bấergbt ngờugdx, gưoqgqơrgjcng mặyyart tuấergbn túcbxv nhanh chódqapng lậlvdgp nổqmrki giậlvdgn: “Côksokfacoi điphbáfacong chếvvbjt!”

Dụixbi Thiêygmon Tuyếvvbjt dùdoltng tấergbt cảurrp sứaeqgc lựxrbhc màzjin chạhxzwy, trong mắvjaft điphbnvnby hoảurrpng sợfaco, vọaeqgt vàzjino trong thang máfacoy, côksok liềyupvu mạhxzwng ấergbn núcbxvt tầnvnbng trệergbt, hi vọaeqgng khi trưoqgqkgpec khi anh điphbuổqmrki tớkgpei thìjdrc thang máfacoy điphbãwgkh điphbi xuốgtzkng, lạhxzwi khôksokng nghĩpboo tớkgpei, trong nháfacoy mắvjaft khi cửkndra thang máfacoy điphbódqapng lạhxzwi chỉkgpeiiqin mộyupvt khe nhỏeyoj vẫwwffn bịxkalzjinn tay anh gắvjaft gao chặyyarn lạhxzwi! Tiếvvbjp theo, anh chậlvdgm rãwgkhi dùdoltng sứaeqgc, cửkndra thang máfacoy nặyyarng nềyupv bịxkal điphbtwday ra, dưoqgqkgpei áfaconh sáfacong chódqapi mắvjaft, gưoqgqơrgjcng mặyyart tuấergbn túcbxv củeyoja anh điphben xìjdrc, lửkndra giậlvdgn lan tràzjinn bốgtzkn phíkqbpa!

“Dụixbi Thiêygmon Tuyếvvbjt, côksok thậlvdgt sựxrbhfacom khiêygmou chiếvvbjn cựxrbhc hạhxzwn củeyoja tôksoki!”

“Nam Cung Kìjdrcnh Hiêygmon, anh hãwgkhy nghe tôksoki nódqapi..... Côksok cắvjafn môksoki, điphbôksoki mắvjaft bởmnrni vìjdrc sợfacowgkhi màzjin mờugdxoqgqơrgjcng…..Nhưoqgqng lờugdxi nódqapi củeyoja côksok chưoqgqa kịxkalp ra khỏeyoji miệergbng, thang máfacoy liềyupvn ‘Đcdruinh’ mộyupvt tiếvvbjng chậlvdgm rãwgkhi khéywknp lạhxzwi, cùdoltng vớkgpei mộyupvt hồxkali điphbyupvng táfacoc kịxkalch liệergbt, bêygmon trong truyềyupvn điphbếvvbjn tiếvvbjng théywknt chódqapi tai làzjinm ngưoqgqugdxi nghe cảurrpm thấergby têygmokgpem liệergbt phếvvbj!

*****

Anh cắvjafn côksok, hung hăoqgqng!

Sắvjafc mặyyart trắvjafng bệergbch, Dụixbi Thiêygmon Tuyếvvbjt théywknt chódqapi tai, chốgtzkng điphbzjin khôksokng nổqmrki thâkgpen thểydqm khỏeyoje mạhxzwnh cưoqgqugdxng tráfacong củeyoja anh, côksok lảurrpo điphburrpo ngãwgkh xuốgtzkng! Khuỷcdruu tay củeyoja Nam Cung Kìjdrcnh Hiêygmon dùdoltng sứaeqgc ôksokm côksokzjino trong ngựxrbhc, lưoqgqu lạhxzwi ấergbn kýkcie củeyoja riêygmong mìjdrcnh trêygmon cáfacoi cổqmrk tuyếvvbjt trắvjafng non mềyupvm!

“Tôksoki vốgtzkn khôksokng muốgtzkn điphbgtzki xửkndr vớkgpei côksok nhưoqgq vậlvdgy…..Côksokfacoi, làzjinksok tựxrbhjdrcnh chuốgtzkc lấergby!” Trong điphbôksoki mắvjaft thâkgpem thúcbxvy củeyoja Nam Cung Kìjdrcnh Hiêygmon tràzjinn ngậlvdgp hờugdxn giậlvdgn, anh gầnvnbm nhẹynsz, cảurrp ngưoqgqugdxi tảurrpn ra hơrgjci lạhxzwnh nhưoqgqoqgqng! Sắvjafc mặyyart côksok trắvjafng bệergbch, nháfacoy mắvjaft,anh dùdoltng lựxrbhc chếvvbj trụixbifacoy củeyoja côksok, cúcbxvi điphbnvnbu hung hăoqgqng cắvjafn nuốgtzkt cầnvnbn cổqmrk tuyếvvbjt trắvjafng, rồxkali tớkgpei vàzjinnh tai, cằygmom!

“Khôksokng điphbưoqgqfacoc..…Khốgtzkn kiếvvbjp, khôksokng điphbưoqgqfacoc!!” Dụixbi Thiêygmon Tuyếvvbjt gàzjino théywknt, điphbau điphbếvvbjn hai mắvjaft điphbong điphbnvnby nưoqgqkgpec mắvjaft, điphbygmon cuồxkalng tráfaconh néywkn, nhưoqgqng thếvvbjzjino cũkgpeng khôksokng tráfaconh thoáfacot, chỉkgpedqap thểydqm mặyyarc cho hàzjinm răoqgqng củeyoja anh cắvjafn xéywkn da thịxkalt côksok, bứaeqgc éywknp côksok run rẩtwday théywknt chódqapi tai.

“Trêygmon ngưoqgqugdxi côksok rốgtzkt cuộyupvc códqap bao nhiêygmou cáfacoi gai? Hảurrp?” Hôksok hấergbp củeyoja Nam Cung Kìjdrcnh Hiêygmon nódqapng bỏeyojng nhưoqgq phun lửkndra, bỏeyojng ráfacot da thịxkalt non mềyupvm củeyoja côksok: “Tôksoki khôksokng ngạhxzwi thay côksok nhổqmrk từdoltng cáfacoi từdoltng cáfacoi!”


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.