Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 35 : Trên người cô rốt cuộc có bao nhiêu cái gai!
Nam Cung Kìlgpn nh Hiêobtm n tàrphh mịldct cưftxm ờgkco i mộrjiy t tiếputu ng, hơjjku i thởaayu mịldct hoặlqtl c cùftxm ng vưftxm ơjjku ng giảtbxd quanh quẩovfo n quanh
thâdvka n, lạyvbg nh nhưftxm bămsad ng thìlgpn thầovfo m: “Côcsdq cứazwf nógnca i thửyvhe xem?”
Dụddfo Thiêobtm n Tuyếputu t cứazwf ng họlqtl ng, trong lồcsdq ng ngựkydr c tràrphh n đkydr ầovfo y bựkydr c tứazwf c muốljjs n chốljjs ng cựkydr : ”Tôcsdq i khôcsdq ng đkydr i!”
“Khôcsdq ng thểqeld thuậaayu n theo ýabhx côcsdq !” Nam Cung Kìlgpn nh Hiêobtm n cũpksx ng biếputu t côcsdq sẽrxvd kiêobtm n quyếputu t
khárphh ng cựkydr , giọlqtl ng nógnca i trầovfo m thấwnyg p tuyêobtm n bốljjs lờgkco i nógnca i củrjiy a côcsdq vôcsdq hiệmcms u! Cárphh nh tay
to lớdyeu n nắsojy m lấwnyg y cárphh nh tay mảtbxd nh khảtbxd nh củrjiy a côcsdq kéykav o côcsdq đkydr ứazwf ng dậaayu y.
“Nam Cung Kìlgpn nh Hiêobtm n…..Anh lýabhx trípoxn mộrjiy t chúcqvr t đkydr ưftxm ợrzpz c khôcsdq ng! Anh muốljjs n tôcsdq i làrphh m thêobtm m
giờgkco cũpksx ng đkydr ưftxm ợrzpz c, nhưftxm ng côcsdq ng việmcms c ởaayu nhàrphh hàrphh ng tôcsdq i khôcsdq ng thểqeld bỏnhqr ! Trừcxoq khi anh
đkydr ồcsdq ng ýabhx , nếputu u khôcsdq ng tôcsdq i sẽrxvd khôcsdq ng đkydr i!!” Cárphh nh tay bịldct kéykav o rấwnyg t đkydr au, Dụddfo Thiêobtm n
Tuyếputu t cau màrphh y chịldct u đkydr ựkydr ng, đkydr ôcsdq i mắsojy t trong veo chớdyeu p chớdyeu p,gắsojy t gao nhìlgpn n anh
chằnhqr m chằnhqr m.
“Ha..…” Gưftxm ơjjku ng mặlqtl t tuấwnyg n túcqvr củrjiy a Nam Cung Kìlgpn nh Hiêobtm n nởaayu nụddfo cưftxm ờgkco i tràrphh o phúcqvr ng, cúcqvr i đkydr ầovfo u hung dữeuxn kềeuxn sárphh t khuôcsdq n mặlqtl t nhỏnhqr nhắsojy n củrjiy a côcsdq : “Dụddfo
Thiêobtm n Tuyếputu t, côcsdq lạyvbg i đkydr ang nógnca i đkydr iềeuxn u kiệmcms n vớdyeu i tôcsdq i!”
“Đrfmi úcqvr ng!” Côcsdq thởaayu hổrdcx n hểqeld n, trárphh i tim lạyvbg i lầovfo n nữeuxn a đkydr ậaayu p liêobtm n hồcsdq i: “Anh đkydr ồcsdq ng ýabhx tôcsdq i lậaayu p tứazwf c đkydr i theo!”
“Côcsdq !” Anh nghiếputu n rămsad ng thìlgpn thầovfo m mộrjiy t tiếputu ng, kéykav o mạyvbg nh côcsdq đkydr ứazwf ng dậaayu y ôcsdq m vàrphh o trong
ngựkydr c, cúcqvr i đkydr ầovfo u cùftxm ng côcsdq dâdvka y dưftxm a hôcsdq hấwnyg p: “Biếputu t rõkydr tôcsdq i cógnca bao nhiêobtm u phưftxm ơjjku ng
phárphh p đkydr ểqeld éykav p côcsdq đkydr i vàrphh o khuôcsdq n khổrdcx khôcsdq ng? Tôcsdq i khôcsdq ng muốljjs n sửyvhe dụddfo ng vớdyeu i côcsdq , côcsdq
còrjiy n dárphh m mạyvbg nh miệmcms ng?!”
“Ákufo .....!” Đrfmi ụddfo ng mạyvbg nh vàrphh o lồcsdq ng ngựkydr c củrjiy a anh, trong đkydr ầovfo u củrjiy a Dụddfo Thiêobtm n Tuyếputu t ngộrjiy t đkydr ộrjiy t bárphh o đkydr ộrjiy ng, gưftxm ơjjku ng mặlqtl t nhỏnhqr nhắsojy n
trắsojy ng bệmcms ch, lảtbxd o đkydr ảtbxd o chốljjs ng đkydr ỡtbxd thâdvka n thểqeld , đkydr ôcsdq i mắsojy t trong veo cảtbxd nh giárphh c nhìlgpn n
anh chằnhqr m chằnhqr m: “Nam Cung Kìlgpn nh Hiêobtm n, anh nógnca i chuyệmcms n bìlgpn nh thưftxm ờgkco ng làrphh đkydr ưftxm ợrzpz c
rồcsdq i, trưftxm ớdyeu c hếputu t buôcsdq ng tôcsdq i ra đkydr i!”
“Nếputu u nhưftxm tôcsdq i khôcsdq ng buôcsdq ng?”
“Anh.....” Dụddfo Thiêobtm n Tuyếputu t lầovfo n nữeuxn a cứazwf ng họlqtl ng.
Nhớdyeu tớdyeu i hôcsdq m nay lúcqvr c ởaayu trong phòrjiy ng làrphh m việmcms c, anh đkydr iêobtm n cuồcsdq ng mãmrrz nh liệmcms t hôcsdq n
côcsdq , thậaayu m chípoxn còrjiy n xéykav quầovfo n árphh o củrjiy a côcsdq xâdvka m phạyvbg m côcsdq , côcsdq nhịldct n khôcsdq ng đkydr ưftxm ợrzpz c màrphh
lạyvbg nh run!
Khuôcsdq n mặlqtl t nhỏnhqr nhắsojy n trắsojy ng bệmcms ch nhưftxm mộrjiy t tờgkco giấwnyg y, Dụddfo Thiêobtm n Tuyếputu t cốljjs gắsojy ng chốljjs ng đkydr ỡtbxd trong lồcsdq ng ngựkydr c anh, khôcsdq ng đkydr ểqeld cho thâdvka n thểqeld mìlgpn nh
cọlqtl sárphh t chỗftxm mẫcoux n cảtbxd m củrjiy a anh, hơjjku i thởaayu mong manh nógnca i: “Đrfmi ưftxm ợrzpz c…..Đrfmi ưftxm ợrzpz c rồcsdq i tôcsdq i
sẽrxvd đkydr i ngay bâdvka y giờgkco , trưftxm ớdyeu c tiêobtm n buôcsdq ng tôcsdq i ra đkydr ãmrrz ..…”
Hiếputu m khi côcsdq
nhu thuậaayu n quyếputu n rũpksx nhưftxm vậaayu y, trong đkydr ôcsdq i mắsojy t củrjiy a Nam Cung Kìlgpn nh Hiêobtm n thoárphh ng
qua mộrjiy t tia thỏnhqr a mãmrrz n thípoxn ch thúcqvr ,chậaayu m rãmrrz i buôcsdq ng thâdvka n thểqeld côcsdq ra.
Dụddfo Thiêobtm n Tuyếputu t cảtbxd m giárphh c đkydr ưftxm ợrzpz c anh buôcsdq ng lỏnhqr ng, đkydr ộrjiy t nhiêobtm n côcsdq cắsojy n môcsdq i liềeuxn u
mạyvbg ng dùftxm ng sứazwf c đkydr ẩovfo y anh ra!
“Bệmcms nh thầovfo n kinh, tôcsdq i sẽrxvd khôcsdq ng làrphh m thêobtm m giờgkco cùftxm ng anh!” Ákufo nh mắsojy t côcsdq quậaayu t cưftxm ờgkco ng
nhìlgpn n anh, nhanh chógnca ng cầovfo m túcqvr i xárphh ch trêobtm n bàrphh n chạyvbg y vềeuxn phípoxn a cửyvhe a thang márphh y!
Nam Cung Kìlgpn nh Hiêobtm n bịldct cárphh nh cửyvhe a ‘Phanh’ mộrjiy t tiếputu ng ngămsad n lạyvbg i, bịldct bấwnyg t ngờgkco ,
gưftxm ơjjku ng mặlqtl t tuấwnyg n túcqvr nhanh chógnca ng lậaayu p nổrdcx i giậaayu n: “Côcsdq gárphh i đkydr árphh ng chếputu t!”
Dụddfo Thiêobtm n Tuyếputu t dùftxm ng tấwnyg t cảtbxd sứazwf c lựkydr c màrphh chạyvbg y, trong mắsojy t đkydr ầovfo y hoảtbxd ng sợrzpz , vọlqtl t
vàrphh o trong thang márphh y, côcsdq liềeuxn u mạyvbg ng ấwnyg n núcqvr t tầovfo ng trệmcms t, hi vọlqtl ng khi trưftxm ớdyeu c
khi anh đkydr uổrdcx i tớdyeu i thìlgpn thang márphh y đkydr ãmrrz đkydr i xuốljjs ng, lạyvbg i khôcsdq ng nghĩqeld tớdyeu i, trong
nhárphh y mắsojy t khi cửyvhe a thang márphh y đkydr ógnca ng lạyvbg i chỉjjku còrjiy n mộrjiy t khe nhỏnhqr vẫcoux n bịldct bàrphh n tay
anh gắsojy t gao chặlqtl n lạyvbg i! Tiếputu p theo, anh chậaayu m rãmrrz i dùftxm ng sứazwf c, cửyvhe a thang márphh y
nặlqtl ng nềeuxn bịldct đkydr ẩovfo y ra, dưftxm ớdyeu i árphh nh sárphh ng chógnca i mắsojy t, gưftxm ơjjku ng mặlqtl t tuấwnyg n túcqvr củrjiy a anh đkydr en xìlgpn , lửyvhe a giậaayu n lan tràrphh n bốljjs n phípoxn a!
“Dụddfo Thiêobtm n Tuyếputu t, côcsdq thậaayu t sựkydr dárphh m khiêobtm u chiếputu n cựkydr c hạyvbg n củrjiy a tôcsdq i!”
“Nam Cung Kìlgpn nh Hiêobtm n, anh hãmrrz y nghe tôcsdq i nógnca i..... Côcsdq cắsojy n môcsdq i, đkydr ôcsdq i mắsojy t bởaayu i vìlgpn sợrzpz hãmrrz i màrphh mờgkco sưftxm ơjjku ng…..Nhưftxm ng lờgkco i nógnca i củrjiy a côcsdq chưftxm a kịldct p ra khỏnhqr i miệmcms ng, thang
márphh y liềeuxn n ‘Đrfmi inh’ mộrjiy t tiếputu ng chậaayu m rãmrrz i khéykav p lạyvbg i, cùftxm ng vớdyeu i mộrjiy t hồcsdq i đkydr ộrjiy ng tárphh c
kịldct ch liệmcms t, bêobtm n trong truyềeuxn n đkydr ếputu n tiếputu ng théykav t chógnca i tai làrphh m ngưftxm ờgkco i nghe cảtbxd m
thấwnyg y têobtm tâdvka m liệmcms t phếputu !
*****
Anh cắsojy n côcsdq , hung hămsad ng!
Sắsojy c mặlqtl t trắsojy ng bệmcms ch, Dụddfo Thiêobtm n Tuyếputu t théykav t chógnca i tai, chốljjs ng đkydr ỡtbxd khôcsdq ng nổrdcx i thâdvka n
thểqeld khỏnhqr e mạyvbg nh cưftxm ờgkco ng trárphh ng củrjiy a anh, côcsdq lảtbxd o đkydr ảtbxd o ngãmrrz xuốljjs ng! Khuỷcqmh u tay củrjiy a
Nam Cung Kìlgpn nh Hiêobtm n dùftxm ng sứazwf c ôcsdq m côcsdq vàrphh o trong ngựkydr c, lưftxm u lạyvbg i ấwnyg n kýabhx củrjiy a
riêobtm ng mìlgpn nh trêobtm n cárphh i cổrdcx tuyếputu t trắsojy ng non mềeuxn m!
“Tôcsdq i vốljjs n khôcsdq ng muốljjs n
đkydr ốljjs i xửyvhe vớdyeu i côcsdq nhưftxm vậaayu y…..Côcsdq gárphh i, làrphh côcsdq tựkydr mìlgpn nh chuốljjs c lấwnyg y!” Trong đkydr ôcsdq i mắsojy t
thâdvka m thúcqvr y củrjiy a Nam Cung Kìlgpn nh Hiêobtm n tràrphh n ngậaayu p hờgkco n giậaayu n, anh gầovfo m nhẹcqvr , cảtbxd
ngưftxm ờgkco i tảtbxd n ra hơjjku i lạyvbg nh nhưftxm bămsad ng! Sắsojy c mặlqtl t côcsdq trắsojy ng bệmcms ch, nhárphh y mắsojy t,anh
dùftxm ng lựkydr c chếputu trụddfo gárphh y củrjiy a côcsdq , cúcqvr i đkydr ầovfo u hung hămsad ng cắsojy n nuốljjs t cầovfo n cổrdcx tuyếputu t
trắsojy ng, rồcsdq i tớdyeu i vàrphh nh tai, cằnhqr m!
“Khôcsdq ng đkydr ưftxm ợrzpz c..…Khốljjs n kiếputu p, khôcsdq ng
đkydr ưftxm ợrzpz c!!” Dụddfo Thiêobtm n Tuyếputu t gàrphh o théykav t, đkydr au đkydr ếputu n hai mắsojy t đkydr ong đkydr ầovfo y nưftxm ớdyeu c mắsojy t, đkydr iêobtm n cuồcsdq ng trárphh nh néykav , nhưftxm ng thếputu nàrphh o cũpksx ng khôcsdq ng trárphh nh thoárphh t, chỉjjku cógnca thểqeld mặlqtl c
cho hàrphh m rămsad ng củrjiy a anh cắsojy n xéykav da thịldct t côcsdq , bứazwf c éykav p côcsdq run rẩovfo y théykav t chógnca i tai.
“Trêobtm n ngưftxm ờgkco i côcsdq rốljjs t
cuộrjiy c cógnca bao nhiêobtm u cárphh i gai? Hảtbxd ?” Hôcsdq hấwnyg p củrjiy a Nam Cung Kìlgpn nh Hiêobtm n nógnca ng bỏnhqr ng
nhưftxm phun lửyvhe a, bỏnhqr ng rárphh t da thịldct t non mềeuxn m củrjiy a côcsdq : “Tôcsdq i khôcsdq ng ngạyvbg i thay côcsdq
nhổrdcx từcxoq ng cárphh i từcxoq ng cárphh i!”
Dụ
“Khô
“Nam Cung Kì
“Ha..…” Gư
“Đ
“Cô
“Á
“Nế
“Anh.....” Dụ
Nhớ
Khuô
Hiế
Dụ
“Bệ
Nam Cung Kì
Dụ
“Dụ
“Nam Cung Kì
*****
Anh cắ
Sắ
“Tô
“Khô
“Trê
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.