Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 36 : Anh hài lòng chưa?

    trước sau   
Anh cắgeian cômrut, hung hăusnong!

Sắgeiac mặmunst trắgeiang bệtebsch, Dụplum Thiêbwtwn Tuyếfkaht thérkwjt chómunsi tai, Chốpesqng đbdiqztph khômrutng nổycjwi thâbwspn thểgqvv khỏztphe mạgqvvnh cưyagttmeong trábwjsng củrryga anh, cômrut lảkutwo đbdiqkutwo ngãwsmm xuốpesqng! Khủrrygy tay củrryga Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn dùodring sứaijmc ômrutm cômrutxdlbo trong ngựgzrbc, lưyagtu lạgqvvi ấlvnjn kýbwsp củrryga riêbwtwng mìrlzcnh trêbwtwn cábwjsi cổycjw tuyếfkaht trắgeiang non mềfkahm!

“Tômruti vốpesqn khômrutng muốpesqn đbdiqpesqi xửuoxg vớkqhui cômrut nhưyagt vậlvnjy…..Cômrutbwjsi, làxdlbmrut tựgzrbrlzcnh chuốpesqc lấlvnjy!” Trong đbdiqômruti mắgeiat thâbwspm thúbwspy củrryga Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn tràxdlbn ngậlvnjp hờtmeon giậlvnjn, anh gầodrim nhẹdezi, cảkutw ngưyagttmeoi tảkutwn ra hơrlzci lạgqvvnh nhưyagtusnong! Sắgeiac mặmunst cômrut trắgeiang bệtebsch, nhábwjsy mắgeiat, anh dùodring lựgzrbc chếfkah trụplumbwjsy củrryga cômrut, cúbwspi đbdiqodriu hung hăusnong cắgeian nuốpesqt cầodrin cổycjw tuyếfkaht trắgeiang, rồbdiqi tớkqhui vàxdlbnh tai, cằlvnjm! chưyagtơrlzcng mớkqhui nhấlvnjt đbdiqăusnong trêbwtwn ddlequydon

“Khômrutng đbdiqưyagtztphc..…Khốpesqn kiếfkahp, khômrutng đbdiqưyagtztphc!!” Dụplum Thiêbwtwn Tuyếfkaht gàxdlbo thérkwjt, đbdiqau đbdiqếfkahn hai mắgeiat đbdiqong đbdiqodriy nưyagtkqhuc mắgeiat, đbdiqbwtwn cuồbdiqng trábwjsnh nérkwj, nhưyagtng thếfkahxdlbo cũrkwjng khômrutng trábwjsnh thoábwjst, chỉrlzcmuns thểgqvv mặmunsc cho hàxdlbm răusnong củrryga anh cắgeian xérkwj da thịgqvvt cômrut, bứaijmc érkwjp đbdiqếfkahn mứaijmc cômrut run rẩkqhuy thérkwjt chómunsi tai.

“Trêbwtwn ngưyagttmeoi cômrut rốpesqt cuộodric cómuns bao nhiêbwtwu cábwjsi gai? Hảkutw?” Hômrut hấlvnjp củrryga Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn nómunsng bỏztphng nhưyagt phun lửuoxga, bỏztphng rábwjst da thịgqvvt non mềfkahm củrryga cômrut: “Tômruti khômrutng ngạgqvvi thay cômrut nhổycjw từlrfqng cábwjsi từlrfqng cábwjsi!”

“Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn…..Đbwspâbwspy làxdlb đbdiqang ởjzys trong thang mábwjsy! Anh buômrutng ra!” Bàxdlbn tay nhỏztphrkwj củrryga Dụplum Thiêbwtwn Tuyếfkaht liềfkahu mạgqvvng chốpesqng đbdiqztph bảkutw vai cứaijmng nhưyagt sắgeiat củrryga anh, nérkwjn chịgqvvu hàxdlbm răusnong củrryga anh đbdiqang cắgeian mìrlzcnh, đbdiqau nhứaijmc cùodring khuấlvnjt nhụplumc, đbdiqômruti mắgeiat đbdiqodriy lệtebs. truyệtebsn chỉrlzc đbdiqăusnong tạgqvvi ddlequydon


“Đbwspi xin nghỉrlzc, lậlvnjp tứaijmc!” Đbwspômruti mắgeiat đbdiqen phảkutwn chiếfkahu sựgzrb hờtmeon giậlvnjn, mômruti lưyagtztphi nómunsng bỏztphng lưyagtkqhut qua mỗhfvfi mộodrit tấlvnjc da thịgqvvt trêbwtwn cổycjwmrut: “Nếfkahu khômrutng thìrlzc em gábwjsi cômrut đbdiqlrfqng nghĩmpsb đbdiqếfkahn việtebsc tiếfkahp nhậlvnjn bấlvnjt kìrlzc trịgqvv liệtebsu nàxdlbo! Cômrut sợztph rồbdiqi sao? Tômruti càxdlbng muốpesqn làxdlbm cho em gábwjsi cômrut đbdiqtmeoi nàxdlby cũrkwjng khômrutng nhìrlzcn thấlvnjy!”

‘Ầjwpwm’ mộodrit tiếfkahng, đbdiqodriu ómunsc củrryga Dụplum Thiêbwtwn Tuyếfkaht bịgqvv chấlvnjn đbdiqodring.

“Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn…..Anh cómuns thểgqvvmuns chúbwspt nhâbwspn títtnanh khômrutng? Thiêbwtwn Nhu khômrutng phảkutwi làxdlb thứaijmrlzc, em ấlvnjy làxdlb ngưyagttmeoi đbdiqang sốpesqng sờtmeo sờtmeo, em ấlvnjy cómuns quyềfkahn sốpesqng củrryga mìrlzcnh! Dựgzrba vàxdlbo cábwjsi gìrlzcxdlb anh muốpesqn tưyagtkqhuc đbdiqoạgqvvt đbdiqi!” Trong mắgeiat cômrut đbdiqãwsmm ngậlvnjp tràxdlbn nưyagtkqhuc mắgeiat, thanh âbwspm khàxdlbn khàxdlbn run rẩkqhuy.

Đbwspômruti mắgeiat đbdiqen củrryga Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn bùodring chábwjsy khábwjst vọkzdzng, anh đbdiqgeiam chìrlzcm trưyagtkqhuc vẻlvnj đbdiqdezip hồbdiqn xiêbwtwu phábwjsch lạgqvvc củrryga cômrut, nhịgqvvn khômrutng đbdiqưyagtztphc muốpesqn cưyagtztphng bábwjsch đbdiqgqvv thưyagtjzysng thứaijmc, nhưyagtng mỗhfvfi mộodrit lầodrin, đbdiqfkahu bịgqvv gai nhọkzdzn trêbwtwn ngưyagttmeoi cômrut hung hăusnong đbdiqâbwspm đbdiqau nhómunsi!

“Khômrutng cầodrin lảkutwm nhảkutwm nhiềfkahu lờtmeoi nhưyagt vậlvnjy! Khômrutng đbdiqbdiqng ýbwsp phảkutwi khômrutng?” Anh giữmpsb chặmunst cábwjsi cằlvnjm xinh xắgeian, đbdiqômruti mắgeiat âbwspm u lạgqvvnh lẽthrbo: “Tốpesqt!”

Ngay sau đbdiqómuns, Dụplum Thiêbwtwn Tuyếfkaht chỉrlzc cảkutwm thấlvnjy dưyagtkqhui cằlvnjm đbdiqau nhứaijmc, cômrutbwtwn lêbwtwn mộodrit tiếfkahng, nhưyagtng rấlvnjt nhanh, thanh âbwspm củrryga cômrut đbdiqãwsmm bịgqvv mộodrit đbdiqômruti mômruti tàxdlb tứaijmmunsng bỏztphng mạgqvvnh mẽthrb bao phủrryg cắgeian nuốpesqt sạgqvvch! Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn hômrutn mộodrit cábwjsch đbdiqbwtwu luyệtebsn, cạgqvvy mởjzysxdlbm răusnong củrryga cômrut, bứaijmc bábwjsch xâbwspm chiếfkahm khoang miệtebsng ngọkzdzt ngàxdlbo mềfkahm mạgqvvi!

xdlbn tay bắgeiat đbdiqodriu di chuyểgqvvn, mòqnqw mẫehfym sờtmeo soạgqvvng xuốpesqng cábwjsi vábwjsy nhỏztph tinh xảkutwo củrryga cômrut, chỉrlzc nghe mộodrit tiếfkahng xérkwjbwjsch, đbdiqômruti châbwspn trắgeiang nõpesqn trơrlzcn mềfkahm củrryga Dụplum Thiêbwtwn Tuyếfkaht liềfkahn lộodri ra, đbdiqômruti mắgeiat đbdiqdezip trợztphn to, nưyagtkqhuc mắgeiat tuômrutn tràxdlbo, ngưyagttmeoi đbdiqàxdlbn ômrutng đbdiqang khi dễollzmrut lạgqvvi càxdlbng thêbwtwm đbdiqbwtwn cuồbdiqng!

Cứaijmng đbdiqodriu cứaijmng cổycjw, hậlvnju quảkutw rấlvnjt nghiêbwtwm trọkzdzng!

“…..” Cábwjsnh mômruti củrryga Dụplum Thiêbwtwn Tuyếfkaht bịgqvv bao phủrryg hoàxdlbn toàxdlbn, run rẩkqhuy muốpesqn cắgeian mạgqvvnh vàxdlbo mômruti anh, Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn lạgqvvi đbdiqodrit nhiêbwtwn buômrutng tha đbdiqômruti mômruti củrryga cômrut, nhìrlzcn khuômrutn mặmunst ômrutn nhu nhỏztph nhắgeian củrryga cômrut,thởjzys gấlvnjp nómunsi: “Cômrut nghĩmpsb rằlvnjng tômruti đbdiqgqvv cho cômrut lặmunsp lạgqvvi việtebsc đbdiqómuns lầodrin thứaijm hai sao?!”

“Ákqhu!” Dụplum Thiêbwtwn Tuyếfkaht đbdiqau đbdiqkqhun hérkwjt lêbwtwn, cằlvnjm bịgqvv anh nhérkwjo rấlvnjt đbdiqau.

mrut liềfkahu chếfkaht giãwsmmy giụpluma, nhấlvnjc châbwspn muốpesqn đbdiqábwjs, đbdiqodriu gốpesqi lạgqvvi bịgqvv mộodrit bàxdlbn tay mạgqvvnh mẽthrb bắgeiat lấlvnjy, anh cưyagttmeoi lạgqvvnh mộodrit tiếfkahng: “Lạgqvvi muốpesqn đbdiqábwjsmruti?!”

“Lưyagtu manh…..Anh buômrutng tômruti ra, tômruti muốpesqn kêbwtwu cứaijmu!” Dụplum Thiêbwtwn Tuyếfkaht rơrlzci lệtebs thérkwjt lêbwtwn, sợztphwsmmi uấlvnjt ứaijmc tớkqhui cựgzrbc đbdiqiểgqvvm.

“Cômrutmuns thểgqvvbwtwu!” Gưyagtơrlzcng mặmunst tuấlvnjn túbwsp củrryga Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn đbdiqztphbwtwn, giam cầodrim thâbwspn thểgqvv mềfkahm mạgqvvi củrryga cômrut: “Nơrlzci nàxdlby còqnqwn cómunsxdlbn hìrlzcnh giábwjsm sábwjst, cómuns muốpesqn tômruti coppy mộodrit bảkutwn đbdiqưyagta cho cômrut xem hay khômrutng?!”


“Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn, tômruti muốpesqn giếfkaht chếfkaht anh! Anh dábwjsm chạgqvvm vàxdlbo tômruti, tômruti sẽthrb khômrutng bỏztph qua cho anh!” Cômrut giốpesqng nhưyagt đbdiqodring vậlvnjt nhỏztph mấlvnjt khốpesqng chếfkahxdlbo thérkwjt giãwsmmy giụpluma, nưyagtkqhuc mắgeiat đbdiqbwtwn cuồbdiqng rơrlzci xuốpesqng.

qnqwn bứaijmc érkwjp cômrut sẽthrb hỏztphng mấlvnjt, khuômrutn mặmunst tuấlvnjn dậlvnjt củrryga Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn lộodri ra dụplumc vọkzdzng muốpesqn ăusnon sạgqvvch cômrut, bàxdlbn tay giữmpsb chặmunst lấlvnjy đbdiqodriu củrryga cômrut, anh lạgqvvnh giọkzdzng bứaijmc bábwjsch: “Đbwspbdiqng ýbwsp vớkqhui tômruti! Tốpesqi nay phảkutwi đbdiqi xin nghỉrlzc việtebsc ởjzysbwjsi nhàxdlbxdlbng kia!”

Trờtmeoi mớkqhui biếfkaht, bụplumng dưyagtkqhui củrryga anh đbdiqãwsmmmunsng bỏztphng căusnong chặmunst nhưyagt sắgeiat, nếfkahu khômrutng dừlrfqng lạgqvvi thìrlzc anh cũrkwjng khômrutng nhịgqvvn đbdiqưyagtztphc nữmpsba!

“..…” Dụplum Thiêbwtwn Tuyếfkaht cắgeian mômruti, khuômrutn mặmunst nhỏztph nhắgeian tábwjsi nhợztpht đbdiqbdiqng thờtmeoi cũrkwjng thấlvnjm đbdiqehfym nưyagtkqhuc mắgeiat cùodring mồbdiqmruti.

“Trảkutw lờtmeoi!” Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn bạgqvvo rốpesqng mộodrit tiếfkahng, đbdiqbwtwn cuồbdiqng dọkzdza ngưyagttmeoi.

“…..” Toàxdlbn thâbwspn Dụplum Thiêbwtwn Tuyếfkaht chấlvnjn đbdiqodring, trong lồbdiqng ngựgzrbc tràxdlbn đbdiqodriy thốpesqng hậlvnjn cùodring uấlvnjt ứaijmc đbdiqếfkahn long trờtmeoi lỡztph đbdiqlvnjt, run rẩkqhuy nómunsi: “…..Đbwspưyagtztphc, tômruti đbdiqbdiqng ýbwsp, tômruti đbdiqbdiqng ýbwspqnqwn chưyagta đbdiqưyagtztphc sao! Ngay bâbwspy giờtmeomruti sẽthrb đbdiqi đbdiqếfkahn nhàxdlbxdlbng, tômruti lậlvnjp tứaijmc xin nghỉrlzc, anh hàxdlbi lòqnqwng chưyagta?!”

Giọkzdzng nómunsi cômrut đbdiqãwsmm đbdiqycjwi khábwjsc, hai mắgeiat rưyagtng rưyagtng quậlvnjt cưyagttmeong nhìrlzcn anh.

Trong lòqnqwng Nam Cung Kìrlzcnh Hiêbwtwn xẹdezit qua mộodrit loạgqvvi cảkutwm giábwjsc nómunsng rábwjst, đbdiqau đbdiqkqhun hay chua xómunst, khábwjst vọkzdzng hay oábwjsn hậlvnjn, khômrutng thểgqvvmunsi rõpesqxdlbng.

“Cômrut thứaijmc thờtmeoi làxdlb tốpesqt rồbdiqi!” Trong đbdiqômruti mắgeiat đbdiqen làxdlb giómuns giụplumc mâbwspy vầodrin, cúbwspi đbdiqodriu, nảkutwy sinh đbdiqodric ábwjsc nómunsi.

xdlbn tay anh từlrfq từlrfq rờtmeoi khỏztphi vábwjsy cômrut, lạgqvvi hung hăusnong mộodrit lầodrin nữmpsba, ‘Phanh’ mộodrit tiếfkahng đbdiqkqhuy thâbwspn thểgqvv mỏztphng manh cômrutbwtwn trêbwtwn vábwjsch thang mábwjsy.

Hếfkaht

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.