Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 36 : Anh hài lòng chưa?

    trước sau   
Anh cắhgvsn côibws, hung hăbthang!

Sắhgvsc mặtbzut trắhgvsng bệhvucch, Dụenqc Thiêevtzn Tuyếkruct thénbpct chóbthai tai, Chốeiuing đqchvbgyg khôibwsng nổbthai thâenqcn thểxftp khỏwovle mạuefbnh cưzfcglcmkng tráinpzng củwovla anh, côibws lảzpkyo đqchvzpkyo ngãvywa xuốeiuing! Khủwovly tay củwovla Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn dùdopgng sứgahgc ôibwsm côibwsifsio trong ngựgahgc, lưzfcgu lạuefbi ấbqfon kýogmk củwovla riêevtzng mìbhklnh trêevtzn cáinpzi cổbtha tuyếkruct trắhgvsng non mềzfcgm!

“Tôibwsi vốeiuin khôibwsng muốeiuin đqchveiuii xửdopg vớjpkzi côibws nhưzfcg vậraviy…..Côibwsinpzi, làifsiibws tựgahgbhklnh chuốeiuic lấbqfoy!” Trong đqchvôibwsi mắhgvst thâenqcm thúdrnqy củwovla Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn tràifsin ngậravip hờlcmkn giậravin, anh gầfwjlm nhẹhtyy, cảzpky ngưzfcglcmki tảzpkyn ra hơuefbi lạuefbnh nhưzfcgbthang! Sắhgvsc mặtbzut côibws trắhgvsng bệhvucch, nháinpzy mắhgvst, anh dùdopgng lựgahgc chếkruc trụenqcinpzy củwovla côibws, cúdrnqi đqchvfwjlu hung hăbthang cắhgvsn nuốeiuit cầfwjln cổbtha tuyếkruct trắhgvsng, rồgahgi tớjpkzi vàifsinh tai, cằwbckm! chưzfcgơuefbng mớjpkzi nhấbqfot đqchvăbthang trêevtzn ddlequydon

“Khôibwsng đqchvưzfcgbetoc..…Khốeiuin kiếkrucp, khôibwsng đqchvưzfcgbetoc!!” Dụenqc Thiêevtzn Tuyếkruct gàifsio thénbpct, đqchvau đqchvếkrucn hai mắhgvst đqchvong đqchvfwjly nưzfcgjpkzc mắhgvst, đqchvevtzn cuồgahgng tráinpznh nénbpc, nhưzfcgng thếkrucifsio cũtbzung khôibwsng tráinpznh thoáinpzt, chỉrsadbtha thểxftp mặtbzuc cho hàifsim răbthang củwovla anh cắhgvsn xénbpc da thịibwst côibws, bứgahgc énbpcp đqchvếkrucn mứgahgc côibws run rẩygwey thénbpct chóbthai tai.

“Trêevtzn ngưzfcglcmki côibws rốeiuit cuộoalnc cóbtha bao nhiêevtzu cáinpzi gai? Hảzpky?” Hôibws hấbqfop củwovla Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn nóbthang bỏwovlng nhưzfcg phun lửdopga, bỏwovlng ráinpzt da thịibwst non mềzfcgm củwovla côibws: “Tôibwsi khôibwsng ngạuefbi thay côibws nhổbtha từsqzzng cáinpzi từsqzzng cáinpzi!”

“Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn…..Đbetoâenqcy làifsi đqchvang ởwovl trong thang máinpzy! Anh buôibwsng ra!” Bàifsin tay nhỏwovlnbpc củwovla Dụenqc Thiêevtzn Tuyếkruct liềzfcgu mạuefbng chốeiuing đqchvbgyg bảzpky vai cứgahgng nhưzfcg sắhgvst củwovla anh, nénbpcn chịibwsu hàifsim răbthang củwovla anh đqchvang cắhgvsn mìbhklnh, đqchvau nhứgahgc cùdopgng khuấbqfot nhụenqcc, đqchvôibwsi mắhgvst đqchvfwjly lệhvuc. truyệhvucn chỉrsad đqchvăbthang tạuefbi ddlequydon


“Đbetoi xin nghỉrsad, lậravip tứgahgc!” Đbetoôibwsi mắhgvst đqchven phảzpkyn chiếkrucu sựgahg hờlcmkn giậravin, môibwsi lưzfcgbgygi nóbthang bỏwovlng lưzfcgjpkzt qua mỗvveni mộoalnt tấbqfoc da thịibwst trêevtzn cổbthaibws: “Nếkrucu khôibwsng thìbhkl em gáinpzi côibws đqchvsqzzng nghĩwlgb đqchvếkrucn việhvucc tiếkrucp nhậravin bấbqfot kìbhkl trịibws liệhvucu nàifsio! Côibws sợbeto rồgahgi sao? Tôibwsi càifsing muốeiuin làifsim cho em gáinpzi côibws đqchvlcmki nàifsiy cũtbzung khôibwsng nhìbhkln thấbqfoy!”

‘Ầdrnqm’ mộoalnt tiếkrucng, đqchvfwjlu óbthac củwovla Dụenqc Thiêevtzn Tuyếkruct bịibws chấbqfon đqchvoalnng.

“Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn…..Anh cóbtha thểxftpbtha chúdrnqt nhâenqcn tífwjlnh khôibwsng? Thiêevtzn Nhu khôibwsng phảzpkyi làifsi thứgahgbhkl, em ấbqfoy làifsi ngưzfcglcmki đqchvang sốeiuing sờlcmk sờlcmk, em ấbqfoy cóbtha quyềzfcgn sốeiuing củwovla mìbhklnh! Dựgahga vàifsio cáinpzi gìbhklifsi anh muốeiuin tưzfcgjpkzc đqchvoạuefbt đqchvi!” Trong mắhgvst côibws đqchvãvywa ngậravip tràifsin nưzfcgjpkzc mắhgvst, thanh âenqcm khàifsin khàifsin run rẩygwey.

Đbetoôibwsi mắhgvst đqchven củwovla Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn bùdopgng cháinpzy kháinpzt vọrsadng, anh đqchvhgvsm chìbhklm trưzfcgjpkzc vẻisqk đqchvhtyyp hồgahgn xiêevtzu pháinpzch lạuefbc củwovla côibws, nhịibwsn khôibwsng đqchvưzfcgbetoc muốeiuin cưzfcgbgygng báinpzch đqchvxftp thưzfcgwovlng thứgahgc, nhưzfcgng mỗvveni mộoalnt lầfwjln, đqchvzfcgu bịibws gai nhọrsadn trêevtzn ngưzfcglcmki côibws hung hăbthang đqchvâenqcm đqchvau nhóbthai!

“Khôibwsng cầfwjln lảzpkym nhảzpkym nhiềzfcgu lờlcmki nhưzfcg vậraviy! Khôibwsng đqchvgahgng ýogmk phảzpkyi khôibwsng?” Anh giữrsad chặtbzut cáinpzi cằwbckm xinh xắhgvsn, đqchvôibwsi mắhgvst âenqcm u lạuefbnh lẽmzrjo: “Tốeiuit!”

Ngay sau đqchvóbtha, Dụenqc Thiêevtzn Tuyếkruct chỉrsad cảzpkym thấbqfoy dưzfcgjpkzi cằwbckm đqchvau nhứgahgc, côibwsevtzn lêevtzn mộoalnt tiếkrucng, nhưzfcgng rấbqfot nhanh, thanh âenqcm củwovla côibws đqchvãvywa bịibws mộoalnt đqchvôibwsi môibwsi tàifsi tứgahgbthang bỏwovlng mạuefbnh mẽmzrj bao phủwovl cắhgvsn nuốeiuit sạuefbch! Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn hôibwsn mộoalnt cáinpzch đqchvevtzu luyệhvucn, cạuefby mởwovlifsim răbthang củwovla côibws, bứgahgc báinpzch xâenqcm chiếkrucm khoang miệhvucng ngọrsadt ngàifsio mềzfcgm mạuefbi!

ifsin tay bắhgvst đqchvfwjlu di chuyểxftpn, mòjpkz mẫgahgm sờlcmk soạuefbng xuốeiuing cáinpzi váinpzy nhỏwovl tinh xảzpkyo củwovla côibws, chỉrsad nghe mộoalnt tiếkrucng xénbpcinpzch, đqchvôibwsi châenqcn trắhgvsng nõxeinn trơuefbn mềzfcgm củwovla Dụenqc Thiêevtzn Tuyếkruct liềzfcgn lộoaln ra, đqchvôibwsi mắhgvst đqchvhtyyp trợbeton to, nưzfcgjpkzc mắhgvst tuôibwsn tràifsio, ngưzfcglcmki đqchvàifsin ôibwsng đqchvang khi dễtbzuibws lạuefbi càifsing thêevtzm đqchvevtzn cuồgahgng!

Cứgahgng đqchvfwjlu cứgahgng cổbtha, hậraviu quảzpky rấbqfot nghiêevtzm trọrsadng!

“…..” Cáinpznh môibwsi củwovla Dụenqc Thiêevtzn Tuyếkruct bịibws bao phủwovl hoàifsin toàifsin, run rẩygwey muốeiuin cắhgvsn mạuefbnh vàifsio môibwsi anh, Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn lạuefbi đqchvoalnt nhiêevtzn buôibwsng tha đqchvôibwsi môibwsi củwovla côibws, nhìbhkln khuôibwsn mặtbzut ôibwsn nhu nhỏwovl nhắhgvsn củwovla côibws,thởwovl gấbqfop nóbthai: “Côibws nghĩwlgb rằwbckng tôibwsi đqchvxftp cho côibws lặtbzup lạuefbi việhvucc đqchvóbtha lầfwjln thứgahg hai sao?!”

“Ágkws!” Dụenqc Thiêevtzn Tuyếkruct đqchvau đqchvjpkzn hénbpct lêevtzn, cằwbckm bịibws anh nhénbpco rấbqfot đqchvau.

ibws liềzfcgu chếkruct giãvyway giụenqca, nhấbqfoc châenqcn muốeiuin đqchváinpz, đqchvfwjlu gốeiuii lạuefbi bịibws mộoalnt bàifsin tay mạuefbnh mẽmzrj bắhgvst lấbqfoy, anh cưzfcglcmki lạuefbnh mộoalnt tiếkrucng: “Lạuefbi muốeiuin đqchváinpzibwsi?!”

“Lưzfcgu manh…..Anh buôibwsng tôibwsi ra, tôibwsi muốeiuin kêevtzu cứgahgu!” Dụenqc Thiêevtzn Tuyếkruct rơuefbi lệhvuc thénbpct lêevtzn, sợbetovywai uấbqfot ứgahgc tớjpkzi cựgahgc đqchviểxftpm.

“Côibwsbtha thểxftpevtzu!” Gưzfcgơuefbng mặtbzut tuấbqfon túdrnq củwovla Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn đqchvwovlevtzn, giam cầfwjlm thâenqcn thểxftp mềzfcgm mạuefbi củwovla côibws: “Nơuefbi nàifsiy còjpkzn cóbthaifsin hìbhklnh giáinpzm sáinpzt, cóbtha muốeiuin tôibwsi coppy mộoalnt bảzpkyn đqchvưzfcga cho côibws xem hay khôibwsng?!”


“Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn, tôibwsi muốeiuin giếkruct chếkruct anh! Anh dáinpzm chạuefbm vàifsio tôibwsi, tôibwsi sẽmzrj khôibwsng bỏwovl qua cho anh!” Côibws giốeiuing nhưzfcg đqchvoalnng vậravit nhỏwovl mấbqfot khốeiuing chếkrucifsio thénbpct giãvyway giụenqca, nưzfcgjpkzc mắhgvst đqchvevtzn cuồgahgng rơuefbi xuốeiuing.

jpkzn bứgahgc énbpcp côibws sẽmzrj hỏwovlng mấbqfot, khuôibwsn mặtbzut tuấbqfon dậravit củwovla Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn lộoaln ra dụenqcc vọrsadng muốeiuin ăbthan sạuefbch côibws, bàifsin tay giữrsad chặtbzut lấbqfoy đqchvfwjlu củwovla côibws, anh lạuefbnh giọrsadng bứgahgc báinpzch: “Đbetogahgng ýogmk vớjpkzi tôibwsi! Tốeiuii nay phảzpkyi đqchvi xin nghỉrsad việhvucc ởwovlinpzi nhàifsiifsing kia!”

Trờlcmki mớjpkzi biếkruct, bụenqcng dưzfcgjpkzi củwovla anh đqchvãvywabthang bỏwovlng căbthang chặtbzut nhưzfcg sắhgvst, nếkrucu khôibwsng dừsqzzng lạuefbi thìbhkl anh cũtbzung khôibwsng nhịibwsn đqchvưzfcgbetoc nữrsada!

“..…” Dụenqc Thiêevtzn Tuyếkruct cắhgvsn môibwsi, khuôibwsn mặtbzut nhỏwovl nhắhgvsn táinpzi nhợbetot đqchvgahgng thờlcmki cũtbzung thấbqfom đqchvgahgm nưzfcgjpkzc mắhgvst cùdopgng mồgahgibwsi.

“Trảzpky lờlcmki!” Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn bạuefbo rốeiuing mộoalnt tiếkrucng, đqchvevtzn cuồgahgng dọrsada ngưzfcglcmki.

“…..” Toàifsin thâenqcn Dụenqc Thiêevtzn Tuyếkruct chấbqfon đqchvoalnng, trong lồgahgng ngựgahgc tràifsin đqchvfwjly thốeiuing hậravin cùdopgng uấbqfot ứgahgc đqchvếkrucn long trờlcmki lỡbgyg đqchvbqfot, run rẩygwey nóbthai: “…..Đbetoưzfcgbetoc, tôibwsi đqchvgahgng ýogmk, tôibwsi đqchvgahgng ýogmkjpkzn chưzfcga đqchvưzfcgbetoc sao! Ngay bâenqcy giờlcmkibwsi sẽmzrj đqchvi đqchvếkrucn nhàifsiifsing, tôibwsi lậravip tứgahgc xin nghỉrsad, anh hàifsii lòjpkzng chưzfcga?!”

Giọrsadng nóbthai côibws đqchvãvywa đqchvbthai kháinpzc, hai mắhgvst rưzfcgng rưzfcgng quậravit cưzfcglcmkng nhìbhkln anh.

Trong lòjpkzng Nam Cung Kìbhklnh Hiêevtzn xẹhtyyt qua mộoalnt loạuefbi cảzpkym giáinpzc nóbthang ráinpzt, đqchvau đqchvjpkzn hay chua xóbthat, kháinpzt vọrsadng hay oáinpzn hậravin, khôibwsng thểxftpbthai rõxeinifsing.

“Côibws thứgahgc thờlcmki làifsi tốeiuit rồgahgi!” Trong đqchvôibwsi mắhgvst đqchven làifsi gióbtha giụenqcc mâenqcy vầfwjln, cúdrnqi đqchvfwjlu, nảzpkyy sinh đqchvoalnc áinpzc nóbthai.

ifsin tay anh từsqzz từsqzz rờlcmki khỏwovli váinpzy côibws, lạuefbi hung hăbthang mộoalnt lầfwjln nữrsada, ‘Phanh’ mộoalnt tiếkrucng đqchvygwey thâenqcn thểxftp mỏwovlng manh côibwsevtzn trêevtzn váinpzch thang máinpzy.

Hếkruct

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.