Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 34 : Anh nhất định phải tối nay sao

    trước sau   
kdpe nhẹvymj nhàmvrnng hízjoht vàmvrno, hơkotei thởzjoh mong manh: “Trìzkqwnh Dĩfncktpzunh…..Hiệvymjn tạrusbi anh ởzjoh đfgisâfannu?”

“Thiêtpzun Tuyếrbgdt….. Thiêtpzun Tuyếrbgdt! Anh rấwssht nhớmwrn em…..” Thanh âfannm trong đfgisiệvymjn thoạrusbi rấwssht kízjohch đfgisdowdng, trong tiếrbgdng nóhgimi tràmvrnn đfgisiepwy từrcdazjohnh thuầiepwn hậaewdu.

“Hiệvymjn tạrusbi anh ởzjoh đfgisâfannu?!” Côkdpehgimi nhưamkn chévymjm đfgisinh chặtpzut sắtkivt, đfgisètfzvvymjn chua xóhgimt trong thanh âfannm, hỏzqiyi.

“Anh…..” Trìzkqwnh Dĩfncktpzunh do dựtkiv hồpinvi lâfannu, trầiepwm nhẹvymjhgimi: “Thiêtpzun Tuyếrbgdt, hiệvymjn giờvwvv anh khôkdpeng tiệvymjn xuấwssht hiệvymjn, chờvwvv em hếrbgdt giờvwvvmvrnm việvymjc tớmwrni tìzkqwm anh đfgisưamknjkkfc khôkdpeng? Ngay tạrusbi nhàmvrnmvrnng trưamknmwrnc kia em làmvrnm, buổzjohi tốwinzi, anh chờvwvv em.”

Toàmvrnn thâfannn Dụfann Thiêtpzun Tuyếrbgdt lạrusbnh nhưamkndfggng, côkdpe ngãmvrn vềizir phízjoha sau dựtkiva vàmvrno lưamknng ghếrbgd, ôkdpem lấwsshy hai cáyfyvnh tay mìzkqwnh, đfgisôkdpei mắtkivt trong veo cảfzslnh giáyfyvc nhìzkqwn chung quanh, kểwssh cảfzsl camera đfgisưamknjkkfc bốwinz trízjoh trong phòisrtng kếrbgdtpzun, mớmwrni vừrcdaa dâfanny dưamkna cùkkunng Nam Cung Kìzkqwnh Hiêtpzun, côkdpe cảfzslm giáyfyvc chung quanh đfgisiziru làmvrn đfgisôkdpei mắtkivt nhưamkn mắtkivt chim ưamknng củqjtra anh, thâfannm thúxjscy bădfggng lãmvrnnh, áyfyvp báyfyvch màmvrn khiếrbgdp ngưamknvwvvi, cúxjsc đfgisiệvymjn thoạrusbi nàmvrny, khôkdpeng thểwssh đfgiswssh anh biếrbgdt!

“Thiêtpzun Tuyếrbgdt, em đfgispinvng ýdfgg vớmwrni anh, em nhấwssht đfgiswsshnh sẽzkqw tớmwrni, đfgisưamknjkkfc khôkdpeng?” Trìzkqwnh Dĩfncktpzunh hơkotei gấwsshp gáyfyvp, kềiziryfyvt di đfgisdowdng nóhgimi.


kdpe cắtkivn môkdpei, cốwinz gắtkivng đfgiswssh cho bảfzsln thâfannn bìzkqwnh tĩfncknh trởzjoh lạrusbi: “….. Đrusbưamknjkkfc.”

xjscp đfgisiệvymjn thoạrusbi, ngóhgimn tay lạrusbnh ngắtkivt củqjtra Dụfann Thiêtpzun Tuyếrbgdt khẽzkqw run, đfgisiepwu óhgimc rốwinzi tung rốwinzi mòisrt.

hgim quáyfyv nhiềiziru nghi vấwsshn cùkkunng sợjkkfmvrni lẩbrxcn quẩbrxcn trong đfgisiepwu….. Côkdpe thậaewdm chízjoh khôkdpeng dáyfyvm hỏzqiyi! Khôkdpeng dáyfyvm làmvrnm rõaaul! Nhắtkivm mắtkivt lạrusbi, côkdpe liềizirn nhớmwrn lạrusbi khuôkdpen mặtpzut kiềiziru mịwssh nhưamknamknmwrnc củqjtra Nam Cung Dạrusb Hi, a..…Tiểwsshu thưamkn nhàmvrn giàmvrnunũyfzung nịwsshu, xinh đfgisvymjp ưamknu nhãmvrn nhưamkn vậaewdy, bọqjtrn họqjtrzjoh chung mộdowdt chỗmwrnhgim hạrusbnh phúxjscc khôkdpeng? Cóhgim ngọqjtrt ngàmvrno khôkdpeng? Cóhgim nghĩfnck tớmwrni tìzkqwnh cảfzslnh củqjtra côkdpe hiệvymjn tạrusbi nhưamkn thếrbgdmvrno hay khôkdpeng?!

Chua xóhgimt dâfannng tràmvrno mãmvrnnh liệvymjt, hàmvrnm rădfggng củqjtra Dụfann Thiêtpzun Tuyếrbgdt cắtkivn cáyfyvnh môkdpei anh đfgisàmvrno đfgisếrbgdn trắtkivng bệvymjch, nghĩfnck khôkdpeng ra, tạrusbi sao anh ta quay trởzjoh lạrusbi? Anh ta muốwinzn làmvrnm gìzkqw?

Trờvwvvi vừrcdaa gầiepwn tốwinzi, côkdpe nhanh nhẹvymjn xửfanndfgg xong côkdpeng việvymjc, nhẹvymj nhàmvrnng thởzjoh phàmvrno mộdowdt cáyfyvi.

Trêtpzun hàmvrnnh lang kháyfyvc, thang máyfyvy pháyfyvt ra mộdowdt tiếrbgdng “Đrusbinh” giòisrtn vang, bóhgimng dáyfyvng to lớmwrnn rắtkivn rỏzqiyi củqjtra Nam Cung Kìzkqwnh Hiêtpzun từrcdatpzun trong đfgisi ra, sắtkivc mặtpzut tuấwsshn nhãmvrn mịwssh hoặtpzuc, đfgisi theo chung quanh làmvrnmvrni vịwssh giáyfyvm đfgiswinzc cấwsshp cao, quảfzsln lýdfgg đfgisang kízjohnh cẩbrxcn lễotzw phévymjp theo sáyfyvt anh trao đfgiszjohi gìzkqw đfgisóhgim, anh nhàmvrnn nhạrusbt đfgisáyfyvp lờvwvvi, đfgisôkdpei mắtkivt sắtkivc bévymjn quévymjt vềizir phízjoha bêtpzun nàmvrny.

Dụfann Thiêtpzun Tuyếrbgdt vốwinzn làmvrn đfgisãmvrn chuẩbrxcn bịwssh tan tầiepwm, nhìzkqwn thấwsshy ngưamknvwvvi đfgisàmvrnn ôkdpeng kia, nháyfyvy mắtkivt thâfannn thểwssh cứvyoyng lạrusbi mộdowdt chúxjsct, bàmvrnn tay thon nhỏzqiy từrcda từrcda cửfann đfgisdowdng, cădfggm ghévymjt quay đfgisiepwu, tízjohnh toáyfyvn đfgisjkkfi anh đfgisi khỏzqiyi rồpinvi mớmwrni ra vềizir.

Thậaewdt khôkdpeng nghĩfnck tớmwrni, sau khi xửfanndfgg xong mọqjtri việvymjc anh lạrusbi chậaewdm rãmvrni đfgisi vềizir phízjoha bêtpzun nàmvrny.

Átnpmnh mắtkivt khiếrbgdp ngưamknvwvvi chầiepwm chậaewdm giam cầiepwm côkdpe trêtpzun ghếrbgd, Dụfann Thiêtpzun Tuyếrbgdt kízjohch đfgisdowdng muốwinzn chạrusby khỏzqiyi ghếrbgd ngồpinvi.

“Vộdowdi vãmvrn tan tầiepwm nhưamkn vậaewdy sao?” Nam Cung Kìzkqwnh Hiêtpzun cau màmvrny, khắtkivp ngưamknvwvvi mịwssh hoặtpzuc, cúxjsci xuốwinzng chốwinzng tay hai bêtpzun ngưamknvwvvi côkdpe, nhìzkqwn côkdpe bằiyhtng áyfyvnh mắtkivt củqjtra kẻbrxc đfgisi sădfggn.

Dụfann Thiêtpzun Tuyếrbgdt nhẹvymj nhàmvrnng hízjoht mộdowdt hơkotei, khôkdpeng nhìzkqwn anh: “Tôkdpei đfgisãmvrnmvrnm xong côkdpeng việvymjc rồpinvi.”

“Hừrcda..… Xem ra côkdpeng việvymjc củqjtra côkdpe quáyfyv nhẹvymj nhàmvrnng, nêtpzun buổzjohi tốwinzi côkdpe mớmwrni còisrtn cóhgim thờvwvvi gian màmvrn chạrusby tớmwrni nơkotei kháyfyvc lêtpzuu lổzjohng!” Nam Cung Kìzkqwnh Hiêtpzun hừrcda lạrusbnh mộdowdt tiếrbgdng, thâfannn thểwssh to lớmwrnn vâfanny hãmvrnm bóhgimng dáyfyvng nhỏzqiy nhắtkivn xinh xắtkivn củqjtra côkdpe giữrbgda chỗmwrn ngồpinvi, khízjoh lạrusbnh bốwinzn phízjoha.

“Anh nóhgimi cho rõaaulmvrnng! Tôkdpei lêtpzuu lổzjohng cáyfyvi gìzkqw?” Dụfann Thiêtpzun Tuyếrbgdt cau màmvrny, khôkdpeng kháyfyvch khízjoh chúxjsct nàmvrno mạrusbnh miệvymjng cãmvrni lạrusbi: “Tôkdpei làmvrnm thêtpzum ởzjoh nhàmvrnmvrnng kiếrbgdm tiềizirn, đfgisếrbgdn cùkkunng thìzkqwhgim trêtpzuu chọqjtrc gìzkqw tớmwrni anh! Em gáyfyvi tôkdpei cầiepwn tiềizirn đfgiswsshmvrnm phẫsalbu thuậaewdt, tôkdpei khôkdpeng trộdowdm cắtkivp khôkdpeng cưamknmwrnp giậaewdt, tựtkivzkqwnh kiếrbgdm tiềizirn cũyfzung khôkdpeng đfgisưamknjkkfc hay sao?!”

Átnpmnh mắtkivt trong veo lóhgime lêtpzun, cáyfyvi miệvymjng nhỏzqiy nhắtkivn đfgiszqiy hồpinvng mấwsshp máyfyvy thựtkivc linh hoạrusbt.

“Khôkdpeng đfgisưamknjkkfc!” Trong đfgisôkdpei mắtkivt thâfannm thúxjscy củqjtra Nam Cung Kìzkqwnh Hiêtpzun hiệvymjn lêtpzun mộdowdt tia kháyfyvt vọqjtrng, chậaewdm rãmvrni đfgisètfzv thấwsshp thâfannn thểwssh to lớmwrnn tớmwrni gầiepwn sáyfyvt mặtpzut côkdpe: “Côkdpeng việvymjc làmvrnm xong rồpinvi phảfzsli khôkdpeng? Theo tôkdpei lêtpzun phòisrtng, chỗmwrnkdpei cóhgim mộdowdt đfgiswinzngtàmvrni liệvymju tồpinvn đfgisdowdng lâfannu nădfggm cầiepwn côkdpe chỉyfyvnh lýdfgg, tốwinzi nay côkdpe khôkdpeng đfgisưamknjkkfc trốwinzn!”

Dụfann Thiêtpzun Tuyếrbgdt giậaewdt mìzkqwnh mộdowdt cáyfyvi, nhìzkqwn anh, đfgisôkdpei mắtkivt trong veo gợjkkfn lêtpzun vẻbrxc sợjkkfmvrni.

“Anh nhấwssht đfgiswsshnh phảfzsli tốwinzi nay sao? Ngàmvrny mai tôkdpei đfgisếrbgdn chỉyfyvnh lýdfgghgim đfgisưamknjkkfc khôkdpeng?” Côkdpe nhízjohu màmvrny, theo bảfzsln nădfggng chịwsshu thua.

Nam Cung Kìzkqwnh Hiêtpzun tàmvrn mịwsshamknvwvvi mộdowdt tiếrbgdng, hơkotei thởzjoh mịwssh hoặtpzuc cùkkunng vưamknơkoteng giảfzsl quanh quẩbrxcn quanh thâfannn, lạrusbnh nhưamkndfggng thìzkqw thầiepwm: “Côkdpehgimi thửfann xem?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.