Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 34 : Anh nhất định phải tối nay sao

    trước sau   
okjs nhẹbihr nhàztgzng hímszdt vàztgzo, hơmdpzi thởqcjd mong manh: “Trìxsginh Dĩqlzmqlzmnh…..Hiệoiapn tạpcrbi anh ởqcjd đrcysâgutfu?”

“Thiêqlzmn Tuyếztgzt….. Thiêqlzmn Tuyếztgzt! Anh rấhurat nhớtsck em…..” Thanh âgutfm trong đrcysiệoiapn thoạpcrbi rấhurat kímszdch đrcysqbqang, trong tiếztgzng nólpgfi tràztgzn đrcysfymoy từbihrmszdnh thuầfymon hậzjkpu.

“Hiệoiapn tạpcrbi anh ởqcjd đrcysâgutfu?!” Côokjslpgfi nhưfleq chéxewhm đrcysinh chặjddxt sắwpjtt, đrcysètamwxewhn chua xólpgft trong thanh âgutfm, hỏwpjti.

“Anh…..” Trìxsginh Dĩqlzmqlzmnh do dựyjts hồcovhi lâgutfu, trầfymom nhẹbihrlpgfi: “Thiêqlzmn Tuyếztgzt, hiệoiapn giờnssg anh khôokjsng tiệoiapn xuấhurat hiệoiapn, chờnssg em hếztgzt giờnssgztgzm việoiapc tớtscki tìxsgim anh đrcysưfleqxrjzc khôokjsng? Ngay tạpcrbi nhàztgzztgzng trưfleqtsckc kia em làztgzm, buổwvmii tốtscki, anh chờnssg em.”

Toàztgzn thâgutfn Dụlmdp Thiêqlzmn Tuyếztgzt lạpcrbnh nhưfleqwwsing, côokjs ngãeldf vềlmdp phímszda sau dựyjtsa vàztgzo lưfleqng ghếztgz, ôokjsm lấhuray hai cárrsmnh tay mìxsginh, đrcysôokjsi mắwpjtt trong veo cảokjsnh giárrsmc nhìxsgin chung quanh, kểwawj cảokjs camera đrcysưfleqxrjzc bốtsck trímszd trong phòsnphng kếztgzqlzmn, mớtscki vừbihra dâgutfy dưfleqa cùlpbzng Nam Cung Kìxsginh Hiêqlzmn, côokjs cảokjsm giárrsmc chung quanh đrcyslmdpu làztgz đrcysôokjsi mắwpjtt nhưfleq mắwpjtt chim ưfleqng củcovha anh, thâgutfm thúsngdy băwwsing lãeldfnh, árrsmp bárrsmch màztgz khiếztgzp ngưfleqnssgi, cúsngd đrcysiệoiapn thoạpcrbi nàztgzy, khôokjsng thểwawj đrcyswawj anh biếztgzt!

“Thiêqlzmn Tuyếztgzt, em đrcyscovhng ýqcjd vớtscki anh, em nhấhurat đrcysdxnknh sẽdrkv tớtscki, đrcysưfleqxrjzc khôokjsng?” Trìxsginh Dĩqlzmqlzmnh hơmdpzi gấhurap gárrsmp, kềlmdprrsmt di đrcysqbqang nólpgfi.


okjs cắwpjtn môokjsi, cốtsck gắwpjtng đrcyswawj cho bảokjsn thâgutfn bìxsginh tĩqlzmnh trởqcjd lạpcrbi: “….. Đpvmvưfleqxrjzc.”

sngdp đrcysiệoiapn thoạpcrbi, ngólpgfn tay lạpcrbnh ngắwpjtt củcovha Dụlmdp Thiêqlzmn Tuyếztgzt khẽdrkv run, đrcysfymou ólpgfc rốtscki tung rốtscki mòsnph.

lpgf quárrsm nhiềlmdpu nghi vấhuran cùlpbzng sợxrjzeldfi lẩncaln quẩncaln trong đrcysfymou….. Côokjs thậzjkpm chímszd khôokjsng dárrsmm hỏwpjti! Khôokjsng dárrsmm làztgzm rõtsck! Nhắwpjtm mắwpjtt lạpcrbi, côokjs liềlmdpn nhớtsck lạpcrbi khuôokjsn mặjddxt kiềlmdpu mịdxnk nhưfleqfleqtsckc củcovha Nam Cung Dạpcrb Hi, a..…Tiểwawju thưfleq nhàztgz giàztgzunũbftcng nịdxnku, xinh đrcysbihrp ưflequ nhãeldf nhưfleq vậzjkpy, bọzvbpn họzvbpqcjd chung mộqbqat chỗqwdhlpgf hạpcrbnh phúsngdc khôokjsng? Cólpgf ngọzvbpt ngàztgzo khôokjsng? Cólpgf nghĩqlzm tớtscki tìxsginh cảokjsnh củcovha côokjs hiệoiapn tạpcrbi nhưfleq thếztgzztgzo hay khôokjsng?!

Chua xólpgft dâgutfng tràztgzo mãeldfnh liệoiapt, hàztgzm răwwsing củcovha Dụlmdp Thiêqlzmn Tuyếztgzt cắwpjtn cárrsmnh môokjsi anh đrcysàztgzo đrcysếztgzn trắwpjtng bệoiapch, nghĩqlzm khôokjsng ra, tạpcrbi sao anh ta quay trởqcjd lạpcrbi? Anh ta muốtsckn làztgzm gìxsgi?

Trờnssgi vừbihra gầfymon tốtscki, côokjs nhanh nhẹbihrn xửwvmiqcjd xong côokjsng việoiapc, nhẹbihr nhàztgzng thởqcjd phàztgzo mộqbqat cárrsmi.

Trêqlzmn hàztgznh lang khárrsmc, thang márrsmy phárrsmt ra mộqbqat tiếztgzng “Đpvmvinh” giòsnphn vang, bólpgfng dárrsmng to lớtsckn rắwpjtn rỏwpjti củcovha Nam Cung Kìxsginh Hiêqlzmn từbihrqlzmn trong đrcysi ra, sắwpjtc mặjddxt tuấhuran nhãeldf mịdxnk hoặjddxc, đrcysi theo chung quanh làztgzztgzi vịdxnk giárrsmm đrcystsckc cấhurap cao, quảokjsn lýqcjd đrcysang kímszdnh cẩncaln lễafaw phéxewhp theo sárrsmt anh trao đrcyswvmii gìxsgi đrcysólpgf, anh nhàztgzn nhạpcrbt đrcysárrsmp lờnssgi, đrcysôokjsi mắwpjtt sắwpjtc béxewhn quéxewht vềlmdp phímszda bêqlzmn nàztgzy.

Dụlmdp Thiêqlzmn Tuyếztgzt vốtsckn làztgz đrcysãeldf chuẩncaln bịdxnk tan tầfymom, nhìxsgin thấhuray ngưfleqnssgi đrcysàztgzn ôokjsng kia, nhárrsmy mắwpjtt thâgutfn thểwawj cứcovhng lạpcrbi mộqbqat chúsngdt, bàztgzn tay thon nhỏwpjt từbihr từbihr cửwvmi đrcysqbqang, căwwsim ghéxewht quay đrcysfymou, tímszdnh toárrsmn đrcysxrjzi anh đrcysi khỏwpjti rồcovhi mớtscki ra vềlmdp.

Thậzjkpt khôokjsng nghĩqlzm tớtscki, sau khi xửwvmiqcjd xong mọzvbpi việoiapc anh lạpcrbi chậzjkpm rãeldfi đrcysi vềlmdp phímszda bêqlzmn nàztgzy.

Áxewhnh mắwpjtt khiếztgzp ngưfleqnssgi chầfymom chậzjkpm giam cầfymom côokjs trêqlzmn ghếztgz, Dụlmdp Thiêqlzmn Tuyếztgzt kímszdch đrcysqbqang muốtsckn chạpcrby khỏwpjti ghếztgz ngồcovhi.

“Vộqbqai vãeldf tan tầfymom nhưfleq vậzjkpy sao?” Nam Cung Kìxsginh Hiêqlzmn cau màztgzy, khắwpjtp ngưfleqnssgi mịdxnk hoặjddxc, cúsngdi xuốtsckng chốtsckng tay hai bêqlzmn ngưfleqnssgi côokjs, nhìxsgin côokjs bằsnphng árrsmnh mắwpjtt củcovha kẻmszd đrcysi săwwsin.

Dụlmdp Thiêqlzmn Tuyếztgzt nhẹbihr nhàztgzng hímszdt mộqbqat hơmdpzi, khôokjsng nhìxsgin anh: “Tôokjsi đrcysãeldfztgzm xong côokjsng việoiapc rồcovhi.”

“Hừbihr..… Xem ra côokjsng việoiapc củcovha côokjs quárrsm nhẹbihr nhàztgzng, nêqlzmn buổwvmii tốtscki côokjs mớtscki còsnphn cólpgf thờnssgi gian màztgz chạpcrby tớtscki nơmdpzi khárrsmc lêqlzmu lổwvming!” Nam Cung Kìxsginh Hiêqlzmn hừbihr lạpcrbnh mộqbqat tiếztgzng, thâgutfn thểwawj to lớtsckn vâgutfy hãeldfm bólpgfng dárrsmng nhỏwpjt nhắwpjtn xinh xắwpjtn củcovha côokjs giữoiapa chỗqwdh ngồcovhi, khímszd lạpcrbnh bốtsckn phímszda.

“Anh nólpgfi cho rõtsckztgzng! Tôokjsi lêqlzmu lổwvming cárrsmi gìxsgi?” Dụlmdp Thiêqlzmn Tuyếztgzt cau màztgzy, khôokjsng khárrsmch khímszd chúsngdt nàztgzo mạpcrbnh miệoiapng cãeldfi lạpcrbi: “Tôokjsi làztgzm thêqlzmm ởqcjd nhàztgzztgzng kiếztgzm tiềlmdpn, đrcysếztgzn cùlpbzng thìxsgilpgf trêqlzmu chọzvbpc gìxsgi tớtscki anh! Em gárrsmi tôokjsi cầfymon tiềlmdpn đrcyswawjztgzm phẫdgqbu thuậzjkpt, tôokjsi khôokjsng trộqbqam cắwpjtp khôokjsng cưfleqtsckp giậzjkpt, tựyjtsxsginh kiếztgzm tiềlmdpn cũbftcng khôokjsng đrcysưfleqxrjzc hay sao?!”

Áxewhnh mắwpjtt trong veo lólpgfe lêqlzmn, cárrsmi miệoiapng nhỏwpjt nhắwpjtn đrcyswpjt hồcovhng mấhurap márrsmy thựyjtsc linh hoạpcrbt.

“Khôokjsng đrcysưfleqxrjzc!” Trong đrcysôokjsi mắwpjtt thâgutfm thúsngdy củcovha Nam Cung Kìxsginh Hiêqlzmn hiệoiapn lêqlzmn mộqbqat tia khárrsmt vọzvbpng, chậzjkpm rãeldfi đrcysètamw thấhurap thâgutfn thểwawj to lớtsckn tớtscki gầfymon sárrsmt mặjddxt côokjs: “Côokjsng việoiapc làztgzm xong rồcovhi phảokjsi khôokjsng? Theo tôokjsi lêqlzmn phòsnphng, chỗqwdhokjsi cólpgf mộqbqat đrcystsckngtàztgzi liệoiapu tồcovhn đrcysqbqang lâgutfu năwwsim cầfymon côokjs chỉvaqgnh lýqcjd, tốtscki nay côokjs khôokjsng đrcysưfleqxrjzc trốtsckn!”

Dụlmdp Thiêqlzmn Tuyếztgzt giậzjkpt mìxsginh mộqbqat cárrsmi, nhìxsgin anh, đrcysôokjsi mắwpjtt trong veo gợxrjzn lêqlzmn vẻmszd sợxrjzeldfi.

“Anh nhấhurat đrcysdxnknh phảokjsi tốtscki nay sao? Ngàztgzy mai tôokjsi đrcysếztgzn chỉvaqgnh lýqcjdlpgf đrcysưfleqxrjzc khôokjsng?” Côokjs nhímszdu màztgzy, theo bảokjsn năwwsing chịdxnku thua.

Nam Cung Kìxsginh Hiêqlzmn tàztgz mịdxnkfleqnssgi mộqbqat tiếztgzng, hơmdpzi thởqcjd mịdxnk hoặjddxc cùlpbzng vưfleqơmdpzng giảokjs quanh quẩncaln quanh thâgutfn, lạpcrbnh nhưfleqwwsing thìxsgi thầfymom: “Côokjslpgfi thửwvmi xem?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.