Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 344 : Ngoại truyện

    trước sau   
Nam Cung Kìztobnh Hiêwblxn bỗxvdbng nhiêwblxn ngẩjamvn ra.

Tiếeglrp theo, cábsqinh tay to lớrpjon củrkapa anh ôdmarm chặwbhpt côdmar, mỉqeedm cưdkzdnlcei nhìztobn chădvoim chúlzzn ngưdkzdnlcei phụvijp nữdmar xinh đbanejamvp trong lòecvlng ngựvibyc, buộpwxut miệllfang thốcrint ra: “Em nódkzdi cábsqii gìztob?”

“Khôdmarng phảvcdxi sao?” Dụvijp Thiêwblxn Tuyếeglrt cũrpjong mỉqeedm cưdkzdnlcei ngưdkzdrpjoc mắkobwt nhìztobn anh, đbaneôdmari mắkobwt sábsqing lấaxtyp lábsqinh:

“Chẳqeedng lẽslvf anh khôdmarng códkzd hung dữdmar vớrpjoi em àsqcm? Anh dábsqim khôdmarng thừcrina nhậdndyn?”

Nhớrpjo trưdkzdrpjoc đbaneâtgrny, lầatcyn nàsqcmo nhìztobn thấaxtyy Nam Cung Kìztobnh Hiêwblxn cũrpjong làsqcm mộpwxut bộpwxu mặwbhpt thúlzzni tứrkapc giậdndyn, códkzd khi nàsqcmo cho côdmar sắkobwc mặwbhpt tốcrint đbaneâtgrnu? Tívibynh tìztobnh thìztob lớrpjon lạdxbpi khôdmarng dễvcdx chọpadec, đbanepwxung mộpwxut chúlzznt làsqcm muốcrinn đbaneábsqinh côdmar, cưdkzdwznzng bábsqich tớrpjoi cưdkzdwznzng bábsqich đbanei.

Nam Cung Kìztobnh Hiêwblxn cũrpjong nhịosnmn khôdmarng đbaneưdkzdsqcmc ýqwvtdkzdnlcei trêwblxn môdmari, dầatcyu gìztobrpjong códkzd chúlzznt xấaxtyu hổvvyb, ábsqinh mắkobwt trábsqich cứrkap nhưdkzdng mang theo yêwblxu thưdkzdơbaneng nhìztobn côdmar, siếeglrt chặwbhpt cằzhlzm củrkapa côdmar: “Em còecvln nódkzdi, trưdkzdrpjoc kia khôdmarng phảvcdxi em quábsqidkzdrpjong bỉqeednh sao, nếeglru nhưdkzd em nghe lờnlcei mộpwxut chúlzznt, anh sẽslvf đbanecrini xửrkap vớrpjoi em nhưdkzd vậdndyy àsqcm?”


“Anh xem anh lạdxbpi vậdndyy rồdxbpi!” Dụvijp Thiêwblxn Tuyếeglrt đbanedvoi cao giọpadeng, nhívibyu màsqcmy: “Rõghzwsqcmng lúlzznc trưdkzdrpjoc chívibynh làsqcm anh bắkobwt nạdxbpt ngưdkzdnlcei ta, đbaneếeglrn bâtgrny giờnlce vẫcdkon cứrkap trábsqich em quábsqidkzdrpjong bỉqeednh, anh nódkzdi đbanei, códkzd phảvcdxi anh bắkobwt nạdxbpt ngưdkzdnlcei ta hay khôdmarng? Anh nódkzdi đbaneúlzznng hay khôdmarng?”

dmar tứrkapc giậdndyn giơbane tay vésqcmo cổvvyb anh, buộpwxuc anh nódkzdi chuyệllfan.

“Phốcrinc……” Hai bạdxbpn nhỏtfzd Tiểecvlu Ảkqjcnh cùcuskng Y Y che miệllfang trộpwxum cưdkzdnlcei, nhìztobn hai ngưdkzdnlcei lớrpjon đbaneábsqinh nhau, thậdndyt làsqcmdkzd ýqwvt tứrkap.

“Phảvcdxi, phảvcdxi,” Nam Cung Kìztobnh Hiêwblxn nhìztobn côdmartgrnng cábsqii bụvijpng to tứrkapc giậdndyn đbaneếeglrn khuôdmarn mặwbhpt đbanetfzd bừcrinng, đbaneau lòecvlng vôdmarcuskng, cưdkzdnlcei thừcrina nhậdndyn, nắkobwm bàsqcmn tay nhỏtfzdwblxn môdmari hôdmarn: “Làsqcm anh bắkobwt nạdxbpt ngưdkzdnlcei, anh sai rồdxbpi đbaneưdkzdsqcmc chưdkzda? Bàsqcmczza đbanecrinng kívibych đbanepwxung……”

lzznc nàsqcmy cơbanen tứrkapc củrkapa Dụvijp Thiêwblxn Tuyếeglrt mớrpjoi hạdxbp xuốcrinng, cảvcdxm thấaxtyy hàsqcmi lòecvlng, ngưdkzdnlcei đbaneàsqcmn ôdmarng nàsqcmy cũrpjong buôdmarng tay côdmar ra, lạdxbpi còecvln khôdmarng biếeglrt thoảvcdxczzan màsqcmdmarn lêwblxn khódkzde miệllfang củrkapa côdmar, hơbanei thởagwgdkzdng hổvvybi: “Nếeglru nhưdkzd anh khôdmarng bắkobwt nạdxbpt em, chúlzznng ta códkzd thểecvldkzd Tiểecvlu Ảkqjcnh sao? Khôdmarng códkzd bảvcdxo bảvcdxo, phỏtfzdng chừcrinng đbaneếeglrn bâtgrny giờnlce chúlzznng ta vẫcdkon còecvln đbaneang đbaneábsqinh nhau, bàsqcmczza ngốcrinc, đbaneábsqinh làsqcm thưdkzdơbaneng mắkobwng làsqcmwblxu, hiểecvlu chưdkzda……”

Dụvijp Thiêwblxn Tuyếeglrt bịosnmbanei thởagwgdkzdng nhưdkzd củrkapa anh làsqcmm cho nửrkapa ngưdkzdnlcei têwblx dạdxbpi, đbaneôdmari mắkobwt mêwblx ly, nhưdkzdng đbaneang ởagwg trưdkzdrpjoc mặwbhpt bọpaden trẻslvfwblxn côdmar cảvcdxm thấaxtyy ngưdkzdsqcmng ngùcuskng khôdmarng thôdmari, tay chốcrinng ngựvibyc củrkapa anh, nhỏtfzd giọpadeng nódkzdi: “Em biếeglrt rồdxbpi…… Anh đbanecrinng dựvibya sábsqit nhưdkzd vậdndyy, bọpaden nhỏtfzd đbaneang ởagwg đbaneâtgrny……”

Nam Cung Kìztobnh Hiêwblxn hôdmarn lêwblxn trábsqin củrkapa côdmar mộpwxut cábsqii, nódkzdi: “Têwblxn nhódkzdc Lạdxbpc Phàsqcmm Vũrpjo kia thoạdxbpt nhìztobn códkzd ýqwvt vớrpjoi em gábsqii em, em nódkzdi Thiêwblxn Nhu đbanedvoi phòecvlng mộpwxut chúlzznt, têwblxn kia chơbanei hoa ra chiêwblxu còecvln tàsqcmn nhẫcdkon hơbanen anh nhiềdvoiu, nếeglru Thiêwblxn Nhu chịosnmu uấaxtyt ứrkapc dùcusk chỉqeed mộpwxut chúlzznt, anh bảvcdxo đbanevcdxm sẽslvf sửrkapa trịosnmwblxn kia thậdndyt thảvcdxm.”

Dụvijp Thiêwblxn Tuyếeglrt chậdndym rãczzai mởagwg to hai mắkobwt, nghĩqkbj nghĩqkbj lạdxbpi tìztobnh huốcrinng vừcrina rồdxbpi, đbaneúlzznng làsqcmdkzd chúlzznt manh mốcrini.

Nhưdkzdng tiếeglrp theo côdmar lạdxbpi lắkobwc đbaneatcyu: “Phỏtfzdng chừcrinng khôdmarng códkzd khảvcdxdvoing.”

“…… Thếeglrsqcmo?” Nam Cung Kìztobnh Hiêwblxn nhívibyu màsqcmy khódkzd hiểecvlu.

“Hiệllfan tạdxbpi Lạdxbpc Phàsqcmm Vũrpjosqcm ôdmarng chủrkap củrkapa Thiêwblxn Nhu……” Dụvijp Thiêwblxn Tuyếeglrt phâtgrnn tívibych, đbaneôdmari mắkobwt trong suốcrint sábsqing rỡwznz đbanepwxung lòecvlng ngưdkzdnlcei: “Anh ngẫcdkom lạdxbpi xem, chỉqeeddkzd thủrkap trưdkzdagwgng bódkzdc lộpwxut cấaxtyp dưdkzdrpjoi, khi nàsqcmo thìztob đbaneếeglrn phiêwblxn cấaxtyp dưdkzdrpjoi gọpadei nhịosnmp vớrpjoi thủrkap trưdkzdagwgng đbaneâtgrnu? Cho dùcusksqcm phảvcdxn ábsqinh mộpwxut chúlzznt cảvcdxm xúlzznc bấaxtyt mãczzan cũrpjong sẽslvf bịosnm thu thậdndyp mộpwxut trậdndyn, Tiểecvlu Nhu nhàsqcm chúlzznng ta hiềdvoin làsqcmnh nhưdkzd vậdndyy, sao códkzd thểecvl bịosnm bắkobwt nạdxbpt? Anh nódkzdi códkzd phảvcdxi khôdmarng, Nam Cung tổvvybng?”

dmar nghịosnmch ngợsqcmm nódkzdi, nhớrpjo tớrpjoi lúlzznc trưdkzdrpjoc làsqcmm việllfac ởagwg Lịosnmch Viễvcdxn, lúlzznc đbaneódkzddmarsqcm cấaxtyp dưdkzdrpjoi củrkapa anh, vịosnm Nam Cung tổvvybng nàsqcmy đbaneãczza từcrinng tàsqcmn nhẫcdkon đbanepwxuc ábsqic ábsqip bábsqich bódkzdc lộpwxut côdmar nhưdkzd thếeglrsqcmo.  

Nam Cung Kìztobnh Hiêwblxn mỉqeedm cưdkzdnlcei, bờnlcedmari giưdkzdơbaneng lêwblxn mộpwxut đbanepwxu cung mêwblx ngưdkzdnlcei.


“Tiểecvlu Nhu vàsqcm em khôdmarng giốcrinng nhau, em khôdmarng cădvoin cơbane khôdmarng bốcrini cảvcdxnh, lúlzznc ấaxtyy anh muốcrinn ứrkapc hiếeglrp em còecvln khôdmarng phảvcdxi dễvcdx nhưdkzd trởagwgsqcmn tay?”

“Anh còecvln nódkzdi!” Dụvijp Thiêwblxn Tuyếeglrt nheo mắkobwt, bàsqcmn tay nhỏtfzddkzdp thịosnmt ởagwg eo củrkapa anh, vặwbhpn mộpwxut cábsqii.

“……” Nam Cung Kìztobnh Hiêwblxn đbaneưdkzda lưdkzdng vềdvoi phívibya bọpaden trẻslvf, túlzznm bàsqcmn tay nhỏtfzd đbaneang tábsqic loạdxbpn củrkapa côdmar, ábsqinh mắkobwt mờnlce mịosnmt lộpwxu ra mộpwxut loạdxbpi khábsqit vọpadeng, môdmari đbanewbhpt trêwblxn chódkzdp mũrpjoi đbaneábsqing yêwblxu củrkapa côdmar, nhỏtfzd giọpadeng nódkzdi: “Chờnlce bảvcdxo bảvcdxo sinh ra, em cũrpjong códkzd thểecvl trởagwg lạdxbpi Lịosnmch Viễvcdxn tiếeglrp tụvijpc côdmarng tábsqic, tiếeglrp tụvijpc làsqcmm cấaxtyp dưdkzdrpjoi củrkapa anh, thuậdndyn tiệllfan lấaxtyy thâtgrnn phậdndyn Nam Cung thiếeglru phu nhâtgrnn tớrpjoi giábsqim sábsqit côdmarng tábsqic củrkapa anh, anh cũrpjong đbaneecvl em bódkzdc lộpwxut anh mộpwxut lầatcyn, coi nhưdkzd bồdxbpi thưdkzdnlceng lúlzznc trưdkzdrpjoc đbaneãczzarkapc hiếeglrp em…… Thếeglrsqcmo?”

Lờnlcei nódkzdi nàsqcmy quábsqi ábsqii muộpwxui, mặwbhpt củrkapa Dụvijp Thiêwblxn Tuyếeglrt đbanetfzdrkapng, muốcrinn nésqcm trábsqinh hơbanei thởagwg củrkapa anh, rồdxbpi lạdxbpi luyếeglrn tiếeglrc.

“Vậdndyy thìztob anh phảvcdxi cẩjamvn thậdndyn đbaneódkzd, tívibynh tìztobnh củrkapa em cũrpjong khôdmarng tốcrint, tâtgrnm đbaneosnma lạdxbpi càsqcmng khôdmarng tốcrint, đbaneếeglrn lúlzznc đbaneódkzd anh bịosnm chỉqeednh thêwblx thảvcdxm cũrpjong khôdmarng cho nódkzdi làsqcm em cốcrin ýqwvt bắkobwt nạdxbpt anh, đbaneâtgrny làsqcm em……” Côdmar suy nghĩqkbj mộpwxut chúlzznt, ábsqinh mắkobwt lưdkzdu chuyểecvln: “Gậdndyy ôdmarng đbanedndyp lưdkzdng ôdmarng!”

Nam Cung Kìztobnh Hiêwblxn cưdkzdnlcei rộpwxuwblxn, chốcrinng môdmari trêwblxn chódkzdp mũrpjoi côdmar, nhịosnmn khôdmarng đbaneưdkzdsqcmc lạdxbpi cúlzzni đbaneatcyu ngậdndym cábsqinh môdmari củrkapa côdmar, trằzhlzn trọpadec hôdmarn thậdndyt sâtgrnu.

“Đikqbcrinng…… Anh đbanecrinng ởagwg chỗxvdbsqcmy……” Dụvijp Thiêwblxn Tuyếeglrt biếeglrt anh lạdxbpi kívibych đbanepwxung, đbanejamvy đbanejamvy ngựvibyc anh, nódkzdi.

“Chúlzznng ta lêwblxn lầatcyu đbanei.” Nam Cung Kìztobnh Hiêwblxn khàsqcmn khàsqcmn nódkzdi, cũrpjong khôdmarng chờnlcedmar đbanedxbpng ýqwvt đbaneãczza duỗxvdbi tay đbaneếeglrn bêwblxn dưdkzdrpjoi đbaneatcyu gốcrini củrkapa côdmar, thong thảvcdxsqcm bếeglr thâtgrnn thểecvl cồdxbpng kềdvoinh củrkapa côdmarwblxn, hôdmarn mộpwxut cábsqii lêwblxn trêwblxn mặwbhpt côdmar, hưdkzdrpjong tớrpjoi trêwblxn lầatcyu đbanei đbaneếeglrn.

“Tiểecvlu Ảkqjcnh, con ởagwg đbaneâtgrny chơbanei vớrpjoi Y Y, khôdmarng đbaneưdkzdsqcmc chơbanei lâtgrnu quábsqi, chờnlce mộpwxut lábsqit bàsqcm Ngôdmar dẫcdkon cábsqic con đbanei tắkobwm rửrkapa, lúlzznc đbanei ngủrkap khôdmarng đbaneưdkzdsqcmc phảvcdxn khábsqing, nghe khôdmarng?” Giọpadeng anh trầatcym thấaxtyp ưdkzdu nhãczza.

“Khôdmarng thàsqcmnh vấaxtyn đbanedvoi, daddy!!” Tiểecvlu Ảkqjcnh khoa tay múlzzna châtgrnn thủrkap thếeglr mộpwxut cábsqii, leng keng bảvcdxo đbanevcdxm nódkzdi.

Chờnlce đbaneếeglrn khi Nam Cung Kìztobnh Hiêwblxn mang theo mommy đbanei lêwblxn lầatcyu, Tiểecvlu Ảkqjcnh tiếeglrn đbaneếeglrn bêwblxn tai Y Y, nódkzdi: “Em dẫcdkon chịosnm đbanei phòecvlng chơbanei tròecvl chơbanei củrkapa em, chúlzznng ta đbanecrinng đbaneecvl bịosnmsqcm Ngôdmarztobm đbaneưdkzdsqcmc!”

Trìztobnh Lan Y lậdndyp tứrkapc đbanejamvy đbanevvyb tròecvl chơbanei ghésqcmp hìztobnh sắkobwp hoàsqcmn thàsqcmnh, vỗxvdb tay: “Đikqbi mau đbanei mau.”

Đikqbêwblxm khuya yêwblxn tĩqkbjnh, hai côdmar cậdndyu nhódkzdc con tay nắkobwm tay hưdkzdrpjong tớrpjoi mộpwxut phòecvlng nhỏtfzdwblxn trong phòecvlng khábsqich chạdxbpy đbanei.


*****

Khu Bívibych Vâtgrnn.

Lạdxbpc Phàsqcmm Vũrpjobsqii xe chạdxbpy vàsqcmo thìztob bịosnm bảvcdxo vệllfa cửrkapa chặwbhpn lạdxbpi, rấaxtyt làsqcm khódkzd chịosnmu.

“Tiêwblxn sinh, mờnlcei anh đbaneưdkzda thẻslvf sốcrin nhàsqcm!” Bảvcdxo vệllfa cửrkapa lễvcdx phésqcmp nódkzdi.

Lạdxbpc Phàsqcmm Vũrpjo bịosnm buộpwxuc dừcrinng xe lạdxbpi, sắkobwc mặwbhpt đbaneen thui, quay cửrkapa sổvvyb xe xuốcrinng nódkzdi: “Khôdmarng nhậdndyn ra tôdmari làsqcm ai sao?”

Bảvcdxo vệllfa cửrkapa códkzd chúlzznt xấaxtyu hổvvyb: “Tiêwblxn sinh, ngạdxbpi quábsqi, do tôdmari mớrpjoi tớrpjoi nhậdndyn việllfac, vìztob thếeglr khôdmarng biếeglrt mặwbhpt anh, cũrpjong chưdkzda quen thuộpwxuc mấaxtyy hộpwxu gia đbaneìztobnh nơbanei đbaneâtgrny, nhưdkzdng vìztob sựviby an toàsqcmn vẫcdkon mong anh đbaneưdkzda ra thẻslvf sốcrin nhàsqcm.”

Trêwblxn ghếeglr phụvijp, Dụvijp Thiêwblxn Nhu rúlzznc trêwblxn chỗxvdb ngồdxbpi, cầatcym đbanecrinng cd trong xe tìztobm kiếeglrm đbaneĩqkbja nhạdxbpc màsqcmztobnh thívibych.

Lạdxbpc Phàsqcmm Vũrpjo thấaxtyp giọpadeng nguyềdvoin rủrkapa mộpwxut tiếeglrng, mẹjamvdkzd, đbaneúlzznng làsqcm đbaneábsqing chếeglrt, bảvcdxo vệllfaagwg đbaneâtgrny đbanevvybi ngưdkzdnlcei lúlzznc nàsqcmo? Toàsqcmn bộpwxu khu Bívibych Vâtgrnn nàsqcmy đbanedvoiu làsqcm sảvcdxn nghiệllfap củrkapa Lạdxbpc thịosnm, hiệllfan tạdxbpi đbaneếeglrn phiêwblxn mộpwxut bảvcdxo vệllfa cửrkapa nho nhỏtfzddkzdi cábsqii gìztobsqcmztob sựviby an toàsqcmn, còecvln yêwblxu cầatcyu anh đbaneưdkzda ra thẻslvf sốcrin nhàsqcm??

Quảvcdx thựvibyc làsqcm gặwbhpp quỷghzw!!

Khôdmarng muốcrinn phábsqit giậdndyn, Lạdxbpc Phàsqcmm Vũrpjo đbaneen mặwbhpt gõghzw đbaneatcyu côdmar nhódkzdc ngồdxbpi bêwblxn cạdxbpnh mộpwxut cábsqii: “Khôdmarng nghe thấaxtyy nódkzdi gìztob àsqcm? Thẻslvf sốcrin nhàsqcm!”

“……” Dụvijp Thiêwblxn Nhu ădvoin đbaneau, rêwblxn mộpwxut tiếeglrng che lạdxbpi đbaneatcyu, lúlzznc nàsqcmy mớrpjoi phảvcdxn ứrkapng đbaneưdkzdsqcmc.

dmar lấaxtyy từcrin trong túlzzni xábsqich ra thẻslvf sốcrin nhàsqcm, thờnlcei đbaneiểecvlm đbaneưdkzda qua, khuôdmarn mặwbhpt nhỏtfzd nhắkobwn cưdkzdnlcei thậdndyt quyếeglrn rũrpjo, lưdkzdrpjot qua thâtgrnn thểecvl anh đbaneưdkzda thẻslvf cho bảvcdxo vệllfa cửrkapa: “Anh ơbanei, lầatcyn nàsqcmy anh thậdndyt sựviby đbaneãczza hỏtfzdi sai ngưdkzdnlcei rồdxbpi, vịosnmsqcmy chívibynh làsqcm ngưdkzdnlcei nắkobwm giữdmar toàsqcmn bộpwxu khu bấaxtyt đbanepwxung sảvcdxn nàsqcmy, tổvvybng giábsqim đbanecrinc Lạdxbpc
thịosnm Lạdxbpc Phàsqcmm Vũrpjo tiêwblxn sinh, anh thậdndyt sựviby khôdmarng quen biếeglrt?”

Bảvcdxo vệllfa cửrkapa tiếeglrp nhậdndyn thẻslvf sốcrin nhàsqcm, đbaneôdmari mắkobwt trừcrinng còecvln lớrpjon hơbanen so vớrpjoi chuôdmarng đbanedxbpng.

“Lạdxbpc…… Lạdxbpc tiêwblxn sinh??” Bảvcdxo vệllfa cửrkapa sợsqcm tớrpjoi mứrkapc sắkobwc mặwbhpt trắkobwng bệllfach, lờnlcei nódkzdi cũrpjong khôdmarng hoàsqcmn chỉqeednh: “Thựvibyc…… Thựvibyc xin lỗxvdbi thựvibyc xin lỗxvdbi, tôdmari khôdmarng biếeglrt làsqcm Lạdxbpc tiêwblxn sinh! Tôdmari…… Tôdmari thậdndyt sựviby mớrpjoi tớrpjoi, códkzd mắkobwt khôdmarng thấaxtyy Thábsqii Sơbanen.....”

Áyoianh mắkobwt thâtgrnm thuýqwvt củrkapa Lạdxbpc Phàsqcmm Vũrpjo vốcrinn đbaneang nhìztobn chădvoim chúlzzn phívibya trưdkzdrpjoc, côdmar nhódkzdc nàsqcmy lạdxbpi vưdkzdơbanen ngưdkzdnlcei qua chặwbhpn toàsqcmn bộpwxu tầatcym mắkobwt anh, anh chỉqeeddkzd thểecvl nhìztobn lúlzznm đbanedxbpng tiềdvoin ngọpadet ngàsqcmo xinh xắkobwn ởagwgdkzdnlcen mặwbhpt trắkobwng nõghzwn củrkapa côdmar, mábsqii tódkzdc dàsqcmi đbaneen nhưdkzd thábsqic nưdkzdrpjoc rơbanei trêwblxn bờnlce vai, khôdmarng khíviby chung quanh truyềdvoin đbaneếeglrn mùcuski hưdkzdơbaneng tựviby nhiêwblxn nhàsqcmn nhạdxbpt, hiệllfan tạdxbpi đbaneâtgrny làsqcm ýqwvt nghĩqkbj duy nhấaxtyt trong đbaneatcyu anh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.