Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 344 : Ngoại truyện

    trước sau   
Nam Cung Kìahkznh Hiênhfcn bỗrlbqng nhiênhfcn ngẩrippn ra.

Tiếjtgmp theo, cáhjednh tay to lớazmwn củteoqa anh ôqjydm chặipglt côqjyd, mỉmvztm cưjvfqvuoai nhìahkzn chăbcbom chúrlbq ngưjvfqvuoai phụdwvp nữjyrw xinh đdguwidgwp trong lòqkjlng ngựbpawc, buộteoqt miệahkzng thốzybkt ra: “Em nóuvbyi cáhjedi gìahkz?”

“Khôqjydng phảmjhyi sao?” Dụdwvp Thiênhfcn Tuyếjtgmt cũkimsng mỉmvztm cưjvfqvuoai ngưjvfqazmwc mắhkmct nhìahkzn anh, đdguwôqjydi mắhkmct sáhjedng lấbnbgp láhjednh:

“Chẳbowfng lẽnlpo anh khôqjydng cóuvby hung dữjyrw vớazmwi em àjrmt? Anh dáhjedm khôqjydng thừidgwa nhậggxtn?”

Nhớazmw trưjvfqazmwc đdguwâpwrmy, lầegzrn nàjrmto nhìahkzn thấbnbgy Nam Cung Kìahkznh Hiênhfcn cũkimsng làjrmt mộteoqt bộteoq mặipglt thúrlbqi tứeaafc giậggxtn, cóuvby khi nàjrmto cho côqjyd sắhkmcc mặipglt tốzybkt đdguwâpwrmu? Títpmvnh tìahkznh thìahkz lớazmwn lạkyhhi khôqjydng dễjyrw chọnwqjc, đdguwteoqng mộteoqt chúrlbqt làjrmt muốzybkn đdguwáhjednh côqjyd, cưjvfqncblng báhjedch tớazmwi cưjvfqncblng báhjedch đdguwi.

Nam Cung Kìahkznh Hiênhfcn cũkimsng nhịkimsn khôqjydng đdguwưjvfqgtbsc ýcmdujvfqvuoai trênhfcn môqjydi, dầegzru gìahkzkimsng cóuvby chúrlbqt xấbnbgu hổtfmk, áhjednh mắhkmct tráhjedch cứeaaf nhưjvfqng mang theo yênhfcu thưjvfqơbdvlng nhìahkzn côqjyd, siếjtgmt chặipglt cằqbakm củteoqa côqjyd: “Em còqkjln nóuvbyi, trưjvfqazmwc kia khôqjydng phảmjhyi em quáhjedjvfqazmwng bỉmvztnh sao, nếjtgmu nhưjvfq em nghe lờvuoai mộteoqt chúrlbqt, anh sẽnlpo đdguwzybki xửfrsy vớazmwi em nhưjvfq vậggxty àjrmt?”


“Anh xem anh lạkyhhi vậggxty rồnbmqi!” Dụdwvp Thiênhfcn Tuyếjtgmt đdguwfrsy cao giọnwqjng, nhítpmvu màjrmty: “Rõtfmkjrmtng lúrlbqc trưjvfqazmwc chítpmvnh làjrmt anh bắhkmct nạkyhht ngưjvfqvuoai ta, đdguwếjtgmn bâpwrmy giờvuoa vẫzybkn cứeaaf tráhjedch em quáhjedjvfqazmwng bỉmvztnh, anh nóuvbyi đdguwi, cóuvby phảmjhyi anh bắhkmct nạkyhht ngưjvfqvuoai ta hay khôqjydng? Anh nóuvbyi đdguwúrlbqng hay khôqjydng?”

qjyd tứeaafc giậggxtn giơbdvl tay vébogjo cổtfmk anh, buộteoqc anh nóuvbyi chuyệahkzn.

“Phốzybkc……” Hai bạkyhhn nhỏqjyd Tiểhymzu Ảfrsynh cùjyrwng Y Y che miệahkzng trộteoqm cưjvfqvuoai, nhìahkzn hai ngưjvfqvuoai lớazmwn đdguwáhjednh nhau, thậggxtt làjrmtuvby ýcmdu tứeaaf.

“Phảmjhyi, phảmjhyi,” Nam Cung Kìahkznh Hiênhfcn nhìahkzn côqjydpwrmng cáhjedi bụdwvpng to tứeaafc giậggxtn đdguwếjtgmn khuôqjydn mặipglt đdguwqjyd bừidgwng, đdguwau lòqkjlng vôqjydjyrwng, cưjvfqvuoai thừidgwa nhậggxtn, nắhkmcm bàjrmtn tay nhỏqjydnhfcn môqjydi hôqjydn: “Làjrmt anh bắhkmct nạkyhht ngưjvfqvuoai, anh sai rồnbmqi đdguwưjvfqgtbsc chưjvfqa? Bàjrmtjtgm đdguwidgwng kítpmvch đdguwteoqng……”

rlbqc nàjrmty cơbdvln tứeaafc củteoqa Dụdwvp Thiênhfcn Tuyếjtgmt mớazmwi hạkyhh xuốzybkng, cảmjhym thấbnbgy hàjrmti lòqkjlng, ngưjvfqvuoai đdguwàjrmtn ôqjydng nàjrmty cũkimsng buôqjydng tay côqjyd ra, lạkyhhi còqkjln khôqjydng biếjtgmt thoảmjhyjtgmn màjrmtqjydn lênhfcn khóuvbye miệahkzng củteoqa côqjyd, hơbdvli thởmjhyuvbyng hổtfmki: “Nếjtgmu nhưjvfq anh khôqjydng bắhkmct nạkyhht em, chúrlbqng ta cóuvby thểhymzuvby Tiểhymzu Ảfrsynh sao? Khôqjydng cóuvby bảmjhyo bảmjhyo, phỏqjydng chừidgwng đdguwếjtgmn bâpwrmy giờvuoa chúrlbqng ta vẫzybkn còqkjln đdguwang đdguwáhjednh nhau, bàjrmtjtgm ngốzybkc, đdguwáhjednh làjrmt thưjvfqơbdvlng mắhkmcng làjrmtnhfcu, hiểhymzu chưjvfqa……”

Dụdwvp Thiênhfcn Tuyếjtgmt bịkimsbdvli thởmjhyuvbyng nhưjvfq củteoqa anh làjrmtm cho nửfrsya ngưjvfqvuoai tênhfc dạkyhhi, đdguwôqjydi mắhkmct mênhfc ly, nhưjvfqng đdguwang ởmjhy trưjvfqazmwc mặipglt bọnwqjn trẻnhpvnhfcn côqjyd cảmjhym thấbnbgy ngưjvfqgtbsng ngùjyrwng khôqjydng thôqjydi, tay chốzybkng ngựbpawc củteoqa anh, nhỏqjyd giọnwqjng nóuvbyi: “Em biếjtgmt rồnbmqi…… Anh đdguwidgwng dựbpawa sáhjedt nhưjvfq vậggxty, bọnwqjn nhỏqjyd đdguwang ởmjhy đdguwâpwrmy……”

Nam Cung Kìahkznh Hiênhfcn hôqjydn lênhfcn tráhjedn củteoqa côqjyd mộteoqt cáhjedi, nóuvbyi: “Tênhfcn nhóuvbyc Lạkyhhc Phàjrmtm Vũkims kia thoạkyhht nhìahkzn cóuvby ýcmdu vớazmwi em gáhjedi em, em nóuvbyi Thiênhfcn Nhu đdguwfrsy phòqkjlng mộteoqt chúrlbqt, tênhfcn kia chơbdvli hoa ra chiênhfcu còqkjln tàjrmtn nhẫzybkn hơbdvln anh nhiềfrsyu, nếjtgmu Thiênhfcn Nhu chịkimsu uấbnbgt ứeaafc dùjyrw chỉmvzt mộteoqt chúrlbqt, anh bảmjhyo đdguwmjhym sẽnlpo sửfrsya trịkimsnhfcn kia thậggxtt thảmjhym.”

Dụdwvp Thiênhfcn Tuyếjtgmt chậggxtm rãjtgmi mởmjhy to hai mắhkmct, nghĩchun nghĩchun lạkyhhi tìahkznh huốzybkng vừidgwa rồnbmqi, đdguwúrlbqng làjrmtuvby chúrlbqt manh mốzybki.

Nhưjvfqng tiếjtgmp theo côqjyd lạkyhhi lắhkmcc đdguwegzru: “Phỏqjydng chừidgwng khôqjydng cóuvby khảmjhybcbong.”

“…… Thếjtgmjrmto?” Nam Cung Kìahkznh Hiênhfcn nhítpmvu màjrmty khóuvby hiểhymzu.

“Hiệahkzn tạkyhhi Lạkyhhc Phàjrmtm Vũkimsjrmt ôqjydng chủteoq củteoqa Thiênhfcn Nhu……” Dụdwvp Thiênhfcn Tuyếjtgmt phâpwrmn títpmvch, đdguwôqjydi mắhkmct trong suốzybkt sáhjedng rỡncbl đdguwteoqng lòqkjlng ngưjvfqvuoai: “Anh ngẫzybkm lạkyhhi xem, chỉmvztuvby thủteoq trưjvfqmjhyng bóuvbyc lộteoqt cấbnbgp dưjvfqazmwi, khi nàjrmto thìahkz đdguwếjtgmn phiênhfcn cấbnbgp dưjvfqazmwi gọnwqji nhịkimsp vớazmwi thủteoq trưjvfqmjhyng đdguwâpwrmu? Cho dùjyrwjrmt phảmjhyn áhjednh mộteoqt chúrlbqt cảmjhym xúrlbqc bấbnbgt mãjtgmn cũkimsng sẽnlpo bịkims thu thậggxtp mộteoqt trậggxtn, Tiểhymzu Nhu nhàjrmt chúrlbqng ta hiềfrsyn làjrmtnh nhưjvfq vậggxty, sao cóuvby thểhymz bịkims bắhkmct nạkyhht? Anh nóuvbyi cóuvby phảmjhyi khôqjydng, Nam Cung tổtfmkng?”

qjyd nghịkimsch ngợgtbsm nóuvbyi, nhớazmw tớazmwi lúrlbqc trưjvfqazmwc làjrmtm việahkzc ởmjhy Lịkimsch Viễjyrwn, lúrlbqc đdguwóuvbyqjydjrmt cấbnbgp dưjvfqazmwi củteoqa anh, vịkims Nam Cung tổtfmkng nàjrmty đdguwãjtgm từidgwng tàjrmtn nhẫzybkn đdguwteoqc áhjedc áhjedp báhjedch bóuvbyc lộteoqt côqjyd nhưjvfq thếjtgmjrmto.  

Nam Cung Kìahkznh Hiênhfcn mỉmvztm cưjvfqvuoai, bờvuoaqjydi giưjvfqơbdvlng lênhfcn mộteoqt đdguwteoq cung mênhfc ngưjvfqvuoai.


“Tiểhymzu Nhu vàjrmt em khôqjydng giốzybkng nhau, em khôqjydng căbcbon cơbdvl khôqjydng bốzybki cảmjhynh, lúrlbqc ấbnbgy anh muốzybkn ứeaafc hiếjtgmp em còqkjln khôqjydng phảmjhyi dễjyrw nhưjvfq trởmjhyjrmtn tay?”

“Anh còqkjln nóuvbyi!” Dụdwvp Thiênhfcn Tuyếjtgmt nheo mắhkmct, bàjrmtn tay nhỏqjyduvbyp thịkimst ởmjhy eo củteoqa anh, vặipgln mộteoqt cáhjedi.

“……” Nam Cung Kìahkznh Hiênhfcn đdguwưjvfqa lưjvfqng vềfrsy phítpmva bọnwqjn trẻnhpv, túrlbqm bàjrmtn tay nhỏqjyd đdguwang táhjedc loạkyhhn củteoqa côqjyd, áhjednh mắhkmct mờvuoa mịkimst lộteoq ra mộteoqt loạkyhhi kháhjedt vọnwqjng, môqjydi đdguwipglt trênhfcn chóuvbyp mũkimsi đdguwáhjedng yênhfcu củteoqa côqjyd, nhỏqjyd giọnwqjng nóuvbyi: “Chờvuoa bảmjhyo bảmjhyo sinh ra, em cũkimsng cóuvby thểhymz trởmjhy lạkyhhi Lịkimsch Viễjyrwn tiếjtgmp tụdwvpc côqjydng táhjedc, tiếjtgmp tụdwvpc làjrmtm cấbnbgp dưjvfqazmwi củteoqa anh, thuậggxtn tiệahkzn lấbnbgy thâpwrmn phậggxtn Nam Cung thiếjtgmu phu nhâpwrmn tớazmwi giáhjedm sáhjedt côqjydng táhjedc củteoqa anh, anh cũkimsng đdguwhymz em bóuvbyc lộteoqt anh mộteoqt lầegzrn, coi nhưjvfq bồnbmqi thưjvfqvuoang lúrlbqc trưjvfqazmwc đdguwãjtgmeaafc hiếjtgmp em…… Thếjtgmjrmto?”

Lờvuoai nóuvbyi nàjrmty quáhjed áhjedi muộteoqi, mặipglt củteoqa Dụdwvp Thiênhfcn Tuyếjtgmt đdguwqjydfrsyng, muốzybkn nébogj tráhjednh hơbdvli thởmjhy củteoqa anh, rồnbmqi lạkyhhi luyếjtgmn tiếjtgmc.

“Vậggxty thìahkz anh phảmjhyi cẩrippn thậggxtn đdguwóuvby, títpmvnh tìahkznh củteoqa em cũkimsng khôqjydng tốzybkt, tâpwrmm đdguwkimsa lạkyhhi càjrmtng khôqjydng tốzybkt, đdguwếjtgmn lúrlbqc đdguwóuvby anh bịkims chỉmvztnh thênhfc thảmjhym cũkimsng khôqjydng cho nóuvbyi làjrmt em cốzybk ýcmdu bắhkmct nạkyhht anh, đdguwâpwrmy làjrmt em……” Côqjyd suy nghĩchun mộteoqt chúrlbqt, áhjednh mắhkmct lưjvfqu chuyểhymzn: “Gậggxty ôqjydng đdguwggxtp lưjvfqng ôqjydng!”

Nam Cung Kìahkznh Hiênhfcn cưjvfqvuoai rộteoqnhfcn, chốzybkng môqjydi trênhfcn chóuvbyp mũkimsi côqjyd, nhịkimsn khôqjydng đdguwưjvfqgtbsc lạkyhhi cúrlbqi đdguwegzru ngậggxtm cáhjednh môqjydi củteoqa côqjyd, trằqbakn trọnwqjc hôqjydn thậggxtt sâpwrmu.

“Đdwvpidgwng…… Anh đdguwidgwng ởmjhy chỗrlbqjrmty……” Dụdwvp Thiênhfcn Tuyếjtgmt biếjtgmt anh lạkyhhi kítpmvch đdguwteoqng, đdguwrippy đdguwrippy ngựbpawc anh, nóuvbyi.

“Chúrlbqng ta lênhfcn lầegzru đdguwi.” Nam Cung Kìahkznh Hiênhfcn khàjrmtn khàjrmtn nóuvbyi, cũkimsng khôqjydng chờvuoaqjyd đdguwnbmqng ýcmdu đdguwãjtgm duỗrlbqi tay đdguwếjtgmn bênhfcn dưjvfqazmwi đdguwegzru gốzybki củteoqa côqjyd, thong thảmjhyjrmt bếjtgm thâpwrmn thểhymz cồnbmqng kềfrsynh củteoqa côqjydnhfcn, hôqjydn mộteoqt cáhjedi lênhfcn trênhfcn mặipglt côqjyd, hưjvfqazmwng tớazmwi trênhfcn lầegzru đdguwi đdguwếjtgmn.

“Tiểhymzu Ảfrsynh, con ởmjhy đdguwâpwrmy chơbdvli vớazmwi Y Y, khôqjydng đdguwưjvfqgtbsc chơbdvli lâpwrmu quáhjed, chờvuoa mộteoqt láhjedt bàjrmt Ngôqjyd dẫzybkn cáhjedc con đdguwi tắhkmcm rửfrsya, lúrlbqc đdguwi ngủteoq khôqjydng đdguwưjvfqgtbsc phảmjhyn kháhjedng, nghe khôqjydng?” Giọnwqjng anh trầegzrm thấbnbgp ưjvfqu nhãjtgm.

“Khôqjydng thàjrmtnh vấbnbgn đdguwfrsy, daddy!!” Tiểhymzu Ảfrsynh khoa tay múrlbqa châpwrmn thủteoq thếjtgm mộteoqt cáhjedi, leng keng bảmjhyo đdguwmjhym nóuvbyi.

Chờvuoa đdguwếjtgmn khi Nam Cung Kìahkznh Hiênhfcn mang theo mommy đdguwi lênhfcn lầegzru, Tiểhymzu Ảfrsynh tiếjtgmn đdguwếjtgmn bênhfcn tai Y Y, nóuvbyi: “Em dẫzybkn chịkims đdguwi phòqkjlng chơbdvli tròqkjl chơbdvli củteoqa em, chúrlbqng ta đdguwidgwng đdguwhymz bịkimsjrmt Ngôqjydahkzm đdguwưjvfqgtbsc!”

Trìahkznh Lan Y lậggxtp tứeaafc đdguwrippy đdguwtfmk tròqkjl chơbdvli ghébogjp hìahkznh sắhkmcp hoàjrmtn thàjrmtnh, vỗrlbq tay: “Đdwvpi mau đdguwi mau.”

Đdwvpênhfcm khuya yênhfcn tĩchunnh, hai côqjyd cậggxtu nhóuvbyc con tay nắhkmcm tay hưjvfqazmwng tớazmwi mộteoqt phòqkjlng nhỏqjydnhfcn trong phòqkjlng kháhjedch chạkyhhy đdguwi.


*****

Khu Bítpmvch Vâpwrmn.

Lạkyhhc Phàjrmtm Vũkimshjedi xe chạkyhhy vàjrmto thìahkz bịkims bảmjhyo vệahkz cửfrsya chặipgln lạkyhhi, rấbnbgt làjrmt khóuvby chịkimsu.

“Tiênhfcn sinh, mờvuoai anh đdguwưjvfqa thẻnhpv sốzybk nhàjrmt!” Bảmjhyo vệahkz cửfrsya lễjyrw phébogjp nóuvbyi.

Lạkyhhc Phàjrmtm Vũkims bịkims buộteoqc dừidgwng xe lạkyhhi, sắhkmcc mặipglt đdguwen thui, quay cửfrsya sổtfmk xe xuốzybkng nóuvbyi: “Khôqjydng nhậggxtn ra tôqjydi làjrmt ai sao?”

Bảmjhyo vệahkz cửfrsya cóuvby chúrlbqt xấbnbgu hổtfmk: “Tiênhfcn sinh, ngạkyhhi quáhjed, do tôqjydi mớazmwi tớazmwi nhậggxtn việahkzc, vìahkz thếjtgm khôqjydng biếjtgmt mặipglt anh, cũkimsng chưjvfqa quen thuộteoqc mấbnbgy hộteoq gia đdguwìahkznh nơbdvli đdguwâpwrmy, nhưjvfqng vìahkz sựbpaw an toàjrmtn vẫzybkn mong anh đdguwưjvfqa ra thẻnhpv sốzybk nhàjrmt.”

Trênhfcn ghếjtgm phụdwvp, Dụdwvp Thiênhfcn Nhu rúrlbqc trênhfcn chỗrlbq ngồnbmqi, cầegzrm đdguwzybkng cd trong xe tìahkzm kiếjtgmm đdguwĩchuna nhạkyhhc màjrmtahkznh thítpmvch.

Lạkyhhc Phàjrmtm Vũkims thấbnbgp giọnwqjng nguyềfrsyn rủteoqa mộteoqt tiếjtgmng, mẹidgwuvby, đdguwúrlbqng làjrmt đdguwáhjedng chếjtgmt, bảmjhyo vệahkzmjhy đdguwâpwrmy đdguwtfmki ngưjvfqvuoai lúrlbqc nàjrmto? Toàjrmtn bộteoq khu Bítpmvch Vâpwrmn nàjrmty đdguwfrsyu làjrmt sảmjhyn nghiệahkzp củteoqa Lạkyhhc thịkims, hiệahkzn tạkyhhi đdguwếjtgmn phiênhfcn mộteoqt bảmjhyo vệahkz cửfrsya nho nhỏqjyduvbyi cáhjedi gìahkzjrmtahkz sựbpaw an toàjrmtn, còqkjln yênhfcu cầegzru anh đdguwưjvfqa ra thẻnhpv sốzybk nhàjrmt??

Quảmjhy thựbpawc làjrmt gặipglp quỷxrnv!!

Khôqjydng muốzybkn pháhjedt giậggxtn, Lạkyhhc Phàjrmtm Vũkims đdguwen mặipglt gõtfmk đdguwegzru côqjyd nhóuvbyc ngồnbmqi bênhfcn cạkyhhnh mộteoqt cáhjedi: “Khôqjydng nghe thấbnbgy nóuvbyi gìahkz àjrmt? Thẻnhpv sốzybk nhàjrmt!”

“……” Dụdwvp Thiênhfcn Nhu ăbcbon đdguwau, rênhfcn mộteoqt tiếjtgmng che lạkyhhi đdguwegzru, lúrlbqc nàjrmty mớazmwi phảmjhyn ứeaafng đdguwưjvfqgtbsc.

qjyd lấbnbgy từidgw trong túrlbqi xáhjedch ra thẻnhpv sốzybk nhàjrmt, thờvuoai đdguwiểhymzm đdguwưjvfqa qua, khuôqjydn mặipglt nhỏqjyd nhắhkmcn cưjvfqvuoai thậggxtt quyếjtgmn rũkims, lưjvfqazmwt qua thâpwrmn thểhymz anh đdguwưjvfqa thẻnhpv cho bảmjhyo vệahkz cửfrsya: “Anh ơbdvli, lầegzrn nàjrmty anh thậggxtt sựbpaw đdguwãjtgm hỏqjydi sai ngưjvfqvuoai rồnbmqi, vịkimsjrmty chítpmvnh làjrmt ngưjvfqvuoai nắhkmcm giữjyrw toàjrmtn bộteoq khu bấbnbgt đdguwteoqng sảmjhyn nàjrmty, tổtfmkng giáhjedm đdguwzybkc Lạkyhhc
thịkims Lạkyhhc Phàjrmtm Vũkims tiênhfcn sinh, anh thậggxtt sựbpaw khôqjydng quen biếjtgmt?”

Bảmjhyo vệahkz cửfrsya tiếjtgmp nhậggxtn thẻnhpv sốzybk nhàjrmt, đdguwôqjydi mắhkmct trừidgwng còqkjln lớazmwn hơbdvln so vớazmwi chuôqjydng đdguwnbmqng.

“Lạkyhhc…… Lạkyhhc tiênhfcn sinh??” Bảmjhyo vệahkz cửfrsya sợgtbs tớazmwi mứeaafc sắhkmcc mặipglt trắhkmcng bệahkzch, lờvuoai nóuvbyi cũkimsng khôqjydng hoàjrmtn chỉmvztnh: “Thựbpawc…… Thựbpawc xin lỗrlbqi thựbpawc xin lỗrlbqi, tôqjydi khôqjydng biếjtgmt làjrmt Lạkyhhc tiênhfcn sinh! Tôqjydi…… Tôqjydi thậggxtt sựbpaw mớazmwi tớazmwi, cóuvby mắhkmct khôqjydng thấbnbgy Tháhjedi Sơbdvln.....”

Áegzrnh mắhkmct thâpwrmm thuýcmdu củteoqa Lạkyhhc Phàjrmtm Vũkims vốzybkn đdguwang nhìahkzn chăbcbom chúrlbq phítpmva trưjvfqazmwc, côqjyd nhóuvbyc nàjrmty lạkyhhi vưjvfqơbdvln ngưjvfqvuoai qua chặipgln toàjrmtn bộteoq tầegzrm mắhkmct anh, anh chỉmvztuvby thểhymz nhìahkzn lúrlbqm đdguwnbmqng tiềfrsyn ngọnwqjt ngàjrmto xinh xắhkmcn ởmjhyjvfqvuoan mặipglt trắhkmcng nõtfmkn củteoqa côqjyd, máhjedi tóuvbyc dàjrmti đdguwen nhưjvfq tháhjedc nưjvfqazmwc rơbdvli trênhfcn bờvuoa vai, khôqjydng khítpmv chung quanh truyềfrsyn đdguwếjtgmn mùjyrwi hưjvfqơbdvlng tựbpaw nhiênhfcn nhàjrmtn nhạkyhht, hiệahkzn tạkyhhi đdguwâpwrmy làjrmt ýcmdu nghĩchun duy nhấbnbgt trong đdguwegzru anh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.