Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 338 : Kết cục 8

    trước sau   

“Tôpqhhi nghĩntwp mọiorsi ngưzmkbazvbi cũeumqng đlqeqãgrvd biếivrkt xảcnuqy ra chuyệoassn gìuirn, tôpqhhi sẽdcac khôpqhhng lòsbhhng vòsbhhng, nóazvbi thẳvguhng,” Bájklcc sĩntwp lậzqbgt nhìuirnn bệoassnh ájklcn mộarppt hồneeoi, nóazvbi: “Diệoassn tíwtsdch bỏjckrng củcryka Dụmiwu tiểadzdu thưzmkb khôpqhhng phảcnuqi rấclmkt lớneeon, nhưzmkbng hơrmfwn 60% tưzmkbơrmfwng đlqeqfyjyi nặnlvjng, phầhdlpn còsbhhn lạeakii làsksd bởhrthi vìuirnjklcch lớneeop quầhdlpn ájklco nêykjmn xem nhưzmkb bỏjckrng ởhrthzmkbazvbng đlqeqarpp thấclmkp, đlqeqeakii bộarpp phậzqbgn phỏjckrng làsksdhrth trájklcn, xưzmkbơrmfwng gòsbhhjklc, xưzmkbơrmfwng quai xanh cùarppng bảcnuq vai, còsbhhn cóazvb mộarppt íwtsdt ởhrth giữjfhoa lưzmkbng, may mắnqjrn làsksd mặnlvjt khôpqhhng bịtcna bỏjckrng quájklc nhiềjklcu, nghiêykjmm trọiorsng nhấclmkt chíwtsdnh làsksd trájklcn cùarppng xưzmkbơrmfwng gòsbhhjklcykjmn trájklci……”

Ngưzmkbazvbi đlqeqàsksdn ôpqhhng phíwtsda sau vịtcnan bảcnuq vai côpqhh, Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt lẳvguhng lặnlvjng nghe, mỗbtzai mộarppt chữjfho đlqeqjklcu giốfyjyng nhưzmkb đlqeqang thiêykjmu đlqeqfyjyt lòsbhhng côpqhh.

“Vậzqbgy cóazvb hi vọiorsng chữjfhoa khỏjckri cho em ấclmky khôpqhhng?” Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt run giọiorsng hỏjckri: “Ýukgtpqhhi muốfyjyn nóazvbi làsksd da thịtcnat bịtcna bỏjckrng cóazvb thểadzd chữjfhoa trịtcna hay khôpqhhng?”

“Hoàsksdn toàsksdn cóazvb thểadzd chữjfhoa trịtcna, nhưzmkbng côpqhh phảcnuqi biếivrkt rằhrthng, cho dùarpp mứoassc đlqeqarpp chữjfhoa khỏjckri đlqeqeakit tớneeoi 80% trởhrthykjmn, cũeumqng khôpqhhng cóazvb khảcnuqlkyang khôpqhhng lưzmkbu lạeakii sẹmuwvo, nếivrku muốfyjyn tậzqbgn lựhdlpc giảcnuqm bớneeot sẹmuwvo thìuirnykjmn tiếivrkn hàsksdnh giảcnuqi phẫllbhu cấclmky da, nhưzmkb vậzqbgy thìuirn kếivrkt quảcnuq sẽdcac tốfyjyt hơrmfwn mộarppt chúzjfmt, nhưzmkbng còsbhhn phảcnuqi xem trìuirnnh trạeaking da bịtcna tổfefzn thưzmkbơrmfwng nghiêykjmm trọiorsng tớneeoi mứoassc đlqeqarppsksdo mớneeoi cóazvb thểadzd quyếivrkt đlqeqtcnanh đlqeqưzmkbiorsc.”

“Vậzqbgy hy vọiorsng cájklcc bájklcc sĩntwpgrvdy tậzqbgn lựhdlpc, xin hãgrvdy làsksdm tốfyjyt nhấclmkt.” Nam Cung Kìuirnnh Hiêykjmn trầhdlpm giọiorsng nóazvbi.

“Đsnzjưzmkbiorsc, đlqeqâgohsy làsksd chứoassc trájklcch củcryka chúzjfmng tôpqhhi.”


Chờazvb đlqeqếivrkn khi ra khỏjckri vălkyan phòsbhhng củcryka bájklcc sĩntwp, Nam Cung Kìuirnnh Hiêykjmn nhẹmuwv nhàsksdng ôpqhhm lấclmky côpqhh, thấclmkp giọiorsng nóazvbi: “Bâgohsy giờazvbykjmn tâgohsm chưzmkba?”

Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt lắnqjrc đlqeqhdlpu, trong mắnqjrt hơrmfwi ưzmkbneeot ájklct, cũeumqng ôpqhhm lấclmky anh, nhẹmuwv giọiorsng nóazvbi: “Em biếivrkt cóazvb thểadzd chữjfhoa trịtcna, trưzmkbneeoc kia, thờazvbi đlqeqiểadzdm ởhrth việoassn đlqeqiềjklcu dưzmkbntwpng, em đlqeqãgrvd từzltpng nhìuirnn thấclmky dung mạeakio sau khi khôpqhhi phụmiwuc củcryka nhữjfhong ngưzmkbazvbi bịtcna hủcryky dung, chíwtsdnh anh cũeumqng biếivrkt, dùarppazvb chữjfhoa trịtcna nhưzmkb thếivrksksdo thìuirneumqng sẽdcac đlqeqadzd lạeakii dấclmku vếivrkt, khôpqhhng cóazvb khảcnuqlkyang hoàsksdn toàsksdn trởhrth lạeakii nhưzmkbzmkba, Thiêykjmn Nhu vốfyjyn khôpqhhng nêykjmn gájklcnh vájklcc hếivrkt thảcnuqy nhữjfhong chuyệoassn nàsksdy, em ấclmky khôpqhhng nêykjmn vìuirn em màsksd bịtcna thưzmkbơrmfwng, trảcnuqi qua giảcnuqi phẫllbhu đlqeqau đlqeqneeon, chờazvb đlqeqiorsi mìuirnnh khôpqhhi phụmiwuc trong mộarppt thờazvbi gian dàsksdi, mấclmky chuyệoassn nàsksdy khôpqhhng nêykjmn do em ấclmky thừzltpa nhậzqbgn, vìuirn thếivrk, nếivrku em ấclmky đlqeqau, em cũeumqng sẽdcac đlqeqau, cũeumqng sẽdcac ájklcy nájklcy, đlqeqâgohsy mớneeoi làsksd nguyêykjmn nhâgohsn châgohsn chíwtsdnh em khôpqhhng bỏjckr xuốfyjyng đlqeqưzmkbiorsc……

Nam Cung Kìuirnnh Hiêykjmn ôpqhhm côpqhh, cưzmkbazvbi yếivrku ớneeot: “Cóazvb đlqeqôpqhhi khi logic củcryka em rấclmkt kỳeumq quájklci, 5 nălkyam trưzmkbneeoc, vìuirn chữjfhoa khỏjckri đlqeqôpqhhi mắnqjrt củcryka em ấclmky, cájklci gìuirn em cũeumqng đlqeqjklcu nguyệoassn ýwcrdsksdm, đlqeqúzjfmng thậzqbgt làsksd khổfefz sởhrthuirn em cũeumqng đlqeqãgrvd ălkyan qua, đlqeqau đlqeqneeon gìuirneumqng từzltpng gájklcnh chịtcnau, em cảcnuqm thấclmky giữjfhoa hai chịtcna em còsbhhn cầhdlpn nóazvbi cájklci gìuirnykjmn hay khôpqhhng nêykjmn, hoàsksdn trảcnuq hay khôpqhhng hoàsksdn trảcnuq sao? Em rấclmkt thưzmkbơrmfwng em ấclmky, anh biếivrkt, nhưzmkbng anh cũeumqng rấclmkt yêykjmu em, nếivrku em đlqeqau lòsbhhng, anh cũeumqng cảcnuqm thấclmky khôpqhhng tốfyjyt.”

“Đsnzjzltpng khóazvbc……” Ngóazvbn tay ấclmkm ájklcp củcryka anh vuốfyjyt ve mặnlvjt côpqhh, giọiorsng khàsksdn khàsksdn: “Kỳeumq thậzqbgt anh rấclmkt íwtsdch kỷrlif, bởhrthi vìuirn trong lòsbhhng anh may mắnqjrn ngưzmkbazvbi chịtcnau thưzmkbơrmfwng tổfefzn khôpqhhng phảcnuqi làsksd em, nhưzmkbng anh lạeakii nghĩntwpuirnnh khôpqhhng nêykjmn íwtsdch kỷrlif nhưzmkb vậzqbgy, em đlqeqãgrvd chịtcnau quájklc nhiềjklcu thưzmkbơrmfwng tổfefzn, anh khôpqhhng muốfyjyn thấclmky em lạeakii bịtcna thưzmkbơrmfwng, dùarppsksd mộarppt chúzjfmt cũeumqng khôpqhhng thểadzd, cóazvb lẽdcacuirnnh yêykjmu vốfyjyn dĩntwp chíwtsdnh làsksd íwtsdch kỷrlif, khôpqhhng cóazvbuirn sai……”

Đsnzjôpqhhi mắnqjrt ngậzqbgp nưzmkbneeoc củcryka Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt dầhdlpn trợiorsn to, cho đlqeqếivrkn khi cájklcnh môpqhhi củcryka anh bao trùarppm xuốfyjyng, côpqhh mớneeoi hoảcnuqng hốfyjyt hoàsksdn hồneeon.

Bịtcna anh hôpqhhn, phảcnuqng phấclmkt nhưzmkbsksd sựhdlp an ủcryki dịtcnau dàsksdng nhấclmkt, xuyêykjmn qua hơrmfwi thởhrth nồneeong đlqeqzqbgm củcryka anh truyềjklcn lạeakii cho côpqhh.

Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt run run, bêykjmn tai nghe tiếivrkng anh lẩjfhom bẩjfhom: “Vìuirn em, anh sẽdcac tậzqbgn lựhdlpc chữjfhoa trịtcna cho em ấclmky, dốfyjyc hếivrkt toàsksdn lựhdlpc…… Thiêykjmn Tuyếivrkt, hôpqhhm nay làsksd đlqeqêykjmm tâgohsn hôpqhhn củcryka chúzjfmng ta, anh khôpqhhng thểadzd cho em mộarppt hôpqhhn lễcobx hoàsksdn mỹsbhh nhấclmkt, muốfyjyn anh bồneeoi thưzmkbazvbng cho em nhưzmkb thếivrksksdo…..

Trong lòsbhhng côpqhhclmkm ájklcp, hàsksdm chứoassa nưzmkbneeoc mắnqjrt đlqeqájklcp lạeakii nụmiwupqhhn củcryka anh, biểadzdu đlqeqeakit cảcnuqm xúzjfmc chua xóazvbt phứoassc tạeakip trong lòsbhhng.

emcd cuốfyjyi hàsksdnh lang, sưzmkbơrmfwng khóazvbi lưzmkbiorsn lờazvb, Lạeakic Phàsksdm Vũeumq nheo đlqeqôpqhhi mắnqjrt nhìuirnn chălkyam chúzjfm đlqeqôpqhhi vợiors chồneeong kia, khuôpqhhn mặnlvjt tuấclmkn túzjfmjklci nhợiorst, lẳvguhng lặnlvjng chờazvb đlqeqiorsi hai ngưzmkbazvbi phájklct hiệoassn ra anh.

Rốfyjyt cuộarppc, đlqeqôpqhhi bíwtsdch nhâgohsn cũeumqng phájklct hiệoassn cóazvb ngưzmkbazvbi đlqeqang nhìuirnn mìuirnnh, Lạeakic Phàsksdm Vũeumqzmkbazvbi cưzmkbazvbi nhìuirnn Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt bỗbtzang nhiêykjmn đlqeqjckr mặnlvjt, lạeakii ríwtsdt mộarppt hơrmfwi thuốfyjyc. 

“Hôpqhhm nay thậzqbgt sựhdlp quájklc hỗbtzan loạeakin, mìuirnnh cũeumqng chưzmkba kịtcnap nóazvbi cùarppng hai ngưzmkbazvbi, tâgohsn hôpqhhn vui vẻrlif!” Anh chốfyjyng thâgohsn thểadzd, cưzmkbazvbi nóazvbi.

“Chuyệoassn hôpqhhm nay phiềjklcn toájklci anh,” Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt lắnqjrc đlqeqhdlpu: “Cảcnuqm ơrmfwn anh đlqeqãgrvd đlqeqưzmkba Tiểadzdu Nhu đlqeqếivrkn đlqeqâgohsy.”

“Khôpqhhng cầhdlpn khájklcch sájklco vớneeoi tôpqhhi, ngưzmkbazvbi đlqeqmuwvp,” Lạeakic Phàsksdm Vũeumqzmkbazvbi nóazvbi, thuậzqbgn thếivrk lấclmky ra mộarppt cájklci hộarppp nhỏjckr từzltp trong túzjfmi đlqeqưzmkba cho côpqhh: “Mởhrth ra nhìuirnn xem, khôpqhhng phảcnuqi muốfyjyn quàsksdgohsn hôpqhhn àsksd?”


Quàsksd củcryka cậzqbgu chỉywdf đlqeqnlvjt ởhrth trong cájklci hộarppp nhỏjckrwtsdu nhưzmkb vậzqbgy?” Nam Cung Kìuirnnh Hiêykjmn nheo đlqeqôpqhhi mắnqjrt nóazvbi.

“Lễcobx nhẹmuwvuirnnh trọiorsng nha, ha hảcnuq, nhìuirnn thửrlif đlqeqi.”

Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt hơrmfwi nghi hoặnlvjc, nhẹmuwv nhàsksdng mởhrthjklci hộarppp ra.

ykjmn trong làsksd mộarppt cájklci chìuirna khoájklc bạeakic, thoạeakit nhìuirnn đlqeqãgrvd rấclmkt lâgohsu đlqeqazvbi, màsksdu bạeakic đlqeqãgrvd mấclmkt đlqeqi sựhdlpjklcng chóazvbi vốfyjyn cóazvb, móazvbc khoájklcazvbuirnnh mộarppt con thuyềjklcn, Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt cóazvb chúzjfmt kinh ngạeakic: “Anh muốfyjyn tặnlvjng tôpqhhi mộarppt con thuyềjklcn àsksd?”

Lạeakic Phàsksdm Vũeumq bậzqbgt cưzmkbazvbi, lắnqjrc đlqeqhdlpu: “Khôpqhhng phảcnuqi mộarppt con thuyềjklcn, làsksd mộarppt hòsbhhn đlqeqcnuqo, nhưzmkbng chỉywdfazvb thểadzd ngồneeoi thuyềjklcn đlqeqếivrkn đlqeqóazvb, tôpqhhi trựhdlpc tiếivrkp tặnlvjng hai ngưzmkbazvbi thêykjmm mộarppt con thuyềjklcn, hòsbhhn đlqeqcnuqo đlqeqóazvbpqhhi nhìuirnn trúzjfmng khi đlqeqi du lịtcnach biểadzdn hồneeoi nălkyam kia, nằhrthm ởhrth Thájklci Bìuirnnh Dưzmkbơrmfwng, vốfyjyn dĩntwp chụmiwup tớneeoi chuẩjfhon bịtcnasksdm làsksdng du lịtcnach cao cấclmkp, hiệoassn tạeakii làsksdm xong lạeakii khôpqhhng muốfyjyn mởhrth, dứoasst khoájklct tặnlvjng cho hai ngưzmkbazvbi, khi nàsksdo lălkyan lộarppn mệoasst mỏjckri thìuirn qua bêykjmn đlqeqóazvb ngâgohsy ngốfyjyc mấclmky ngàsksdy, bảcnuqo đlqeqcnuqm đlqeqãgrvdi ngộarpp cao nhấclmkt, phong cảcnuqnh thiêykjmn nhiêykjmn, thểadzdjklcc vàsksd tinh thầhdlpn đlqeqjklcu thoảcnuqi májklci.”

Mộarppt hòsbhhn đlqeqcnuqo.

azvb nghĩntwp nhưzmkb thếivrksksdo Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt cũeumqng khôpqhhng nghĩntwp đlqeqếivrkn Lạeakic Phàsksdm Vũeumq sẽdcac tặnlvjng mộarppt móazvbn quàsksd nhưzmkb vậzqbgy, côpqhhazvb phầhdlpn dởhrth khóazvbc dởhrthzmkbazvbi, chỉywdf cảcnuqm thấclmky giốfyjyng nhưzmkb nhậzqbgn củcryka anh cảcnuq mộarppt bảcnuqo tàsksdng, bêykjmn trong còsbhhn cóazvb mộarppt tấclmkm bảcnuqn đlqeqneeo, côpqhh lấclmky ra nhìuirnn, đlqeqóazvbsksduirnnh hìuirnnh chung cũeumqng nhưzmkbjklcng dấclmkp hòsbhhn đlqeqcnuqo sau khi đlqeqưzmkbiorsc khai phájklc, hìuirnnh ảcnuqnh khổfefzng lồneeo thoạeakit nhìuirnn thựhdlpc chấclmkn đlqeqarppng, biểadzdn xanh trờazvbi xanh thu vàsksdo trong mắnqjrt, hòsbhhn đlqeqcnuqo nhỏjckr kia rấclmkt cóazvb sứoassc quyếivrkn rũeumq sứoassc quyếivrkn rũeumq.

“Cậzqbgu đlqeqúzjfmng làsksd khôpqhhn khékjbuo,” Nam Cung Kìuirnnh Hiêykjmn nghiềjklcn ngẫllbhm chălkyam chúzjfm nhìuirnn anh: “Mộarppt hòsbhhn đlqeqcnuqo, cậzqbgu cho rằhrthng Thiêykjmn Tuyếivrkt mang thai mấclmky thájklcng còsbhhn chạeakiy đlqeqếivrkn nơrmfwi đlqeqóazvb phóazvbng thíwtsdch thểadzdjklcc vàsksd tinh thầhdlpn sao?”

“Cậzqbgu cóazvb thểadzd chờazvb thờazvbi đlqeqiểadzdm côpqhhclmky ởhrth cửrlifsksd đlqeqi,” Lạeakic Phàsksdm Vũeumqzmkbazvbi nóazvbi: “Mìuirnnh biếivrkt hiệoassn tạeakii ôpqhhng cụmiwu đlqeqãgrvd giao hếivrkt sởhrth hữjfhou gia sảcnuqn cho cậzqbgu xửrlifwcrd, cậzqbgu bậzqbgn rộarppn hơrmfwn hếivrkt so vớneeoi ai khájklcc, tìuirnm thờazvbi gian đlqeqi ra ngoàsksdi giảcnuqi sầhdlpu cũeumqng tốfyjyt, mìuirnnh suy nghĩntwp chu đlqeqájklco biếivrkt bao nhiêykjmu nha, cậzqbgu còsbhhn khôpqhhng cảcnuqm kíwtsdch!”

Đsnzjôpqhhi mắnqjrt củcryka Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt vẫllbhn khôpqhhng dờazvbi khỏjckri bảcnuqn đlqeqneeo, chỉywdf cảcnuqm thấclmky yêykjmu thíwtsdch khôpqhhng buôpqhhng tay, phảcnuqng phấclmkt trong lòsbhhng đlqeqãgrvd ôpqhhm lấclmky mộarppt mảcnuqnh trờazvbi xanh biểadzdn xanh, đlqeqôpqhhi mắnqjrt trong suốfyjyt lấclmkp lájklcnh sájklcng lêykjmn.

“Thíwtsdch àsksd?” Nam Cung Kìuirnnh Hiêykjmn cúzjfmi đlqeqhdlpu yêykjmu thưzmkbơrmfwng hỏjckri.

Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt gậzqbgt gậzqbgt đlqeqhdlpu, ýwcrdzmkbazvbi ngậzqbgm ởhrth khóazvbe miệoassng: “Tuy rằhrthng cóazvbrmfwi phôpqhh trưzmkbơrmfwng, nhưzmkbng em thậzqbgt sựhdlp thíwtsdch, cảcnuqm ơrmfwn anh Lạeakic Phàsksdm Vũeumq.”

Ýukgtzmkbazvbi bêykjmn môpqhhi Lạeakic Phàsksdm Vũeumq thậzqbgt lâgohsu cũeumqng khôpqhhng tan đlqeqi, nhìuirnn Nam Cung Kìuirnnh Hiêykjmn, thậzqbgm chíwtsdsbhhn cóazvb chúzjfmt đlqeqnqjrc ýwcrd.

“Đsnzjưzmkbiorsc rồneeoi, nếivrku hai ngưzmkbazvbi đlqeqãgrvd tớneeoi mìuirnnh cũeumqng khôpqhhng quấclmky rầhdlpy nữjfhoa, chờazvbpqhhclmky tỉywdfnh, hai ngưzmkbazvbi cóazvb thểadzdsksdo thălkyam,” Lạeakic Phàsksdm Vũeumq đlqeqi hai bưzmkbneeoc lạeakii dừzltpng lạeakii: “Àllbh đlqeqúzjfmng rồneeoi, Thiêykjmn Tuyếivrkt……”

“Tậzqbgn lựhdlpc đlqeqzltpng nóazvbi nhiềjklcu vớneeoi côpqhhclmky, kỳeumq thậzqbgt côpqhhclmky vôpqhharppng đlqeqau đlqeqneeon, chỉywdfsksd ngoàsksdi miệoassng khôpqhhng nóazvbi màsksd thôpqhhi, hãgrvdy đlqeqadzdpqhhclmky nghỉywdf ngơrmfwi nhiềjklcu.” Dặnlvjn dòsbhh xong câgohsu cuốfyjyi cùarppng, anh đlqeqi thẳvguhng vềjklc phíwtsda thang májklcy.

Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt mấclmkp májklcy miệoassng, muốfyjyn nóazvbi gìuirn đlqeqóazvb lạeakii khôpqhhng nóazvbi ra lờazvbi, côpqhhjfhon ẩjfhon cảcnuqm thấclmky trong lờazvbi nóazvbi củcryka  Lạeakic Phàsksdm Vũeumqazvb chúzjfmt côpqhh nghe khôpqhhng hiểadzdu, nóazvbi vậzqbgy làsksd trưzmkbneeoc khi Thiêykjmn Nhu ngủcryk, bọiorsn họiors đlqeqãgrvdazvbi chuyệoassn vớneeoi nhau.

pqhhgohsng mắnqjrt nghi hoặnlvjc nhìuirnn chồneeong mìuirnnh, Nam Cung Kìuirnnh Hiêykjmn đlqeqang khịtcnat mũeumqi coi thưzmkbazvbng tấclmkm bảcnuqn đlqeqneeosksdjklci hộarppp nhỏjckr kia, thấclmky côpqhh nhìuirnn qua đlqeqâgohsy, ájklcnh mắnqjrt nhu hòsbhha mộarppt íwtsdt, do dựhdlp hỏjckri nhỏjckrykjmn tai côpqhh: “Nếivrku khôpqhhng chờazvb sinh xong bảcnuqo bảcnuqo, anh sẽdcac đlqeqưzmkba em đlqeqếivrkn hòsbhhn đlqeqcnuqo nàsksdy giảcnuqi sầhdlpu, chỉywdfazvb hai chúzjfmng ta, đlqeqưzmkbiorsc khôpqhhng?”

Dụmiwu Thiêykjmn Tuyếivrkt bịtcna thájklci đlqeqarpp chuyểadzdn biếivrkn bấclmkt thìuirnnh lìuirnnh củcryka anh chọiorsc cưzmkbazvbi, cầhdlpm tay anh, nóazvbi: “Đsnzjưzmkbiorsc! Anh khôpqhhng đlqeqưzmkbiorsc đlqeqfefzi ýwcrd!” 

Thấclmky côpqhh lộarpp ra lúzjfmm đlqeqneeong tiềjklcn, Nam Cung Kìuirnnh Hiêykjmn dứoasst bỏjckr hếivrkt thảcnuqy phiềjklcn nãgrvdo nghi ngờazvb, ôpqhhm côpqhhsksdo trong  ngựhdlpc, hôpqhhn lêykjmn khóazvbe miệoassng tràsksdn đlqeqhdlpy ýwcrdzmkbazvbi củcryka côpqhh.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.