Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 337 : Thiếu

    trước sau   
*Chưntlvơuzrmng nàmwdcy cóbwhz nộmtqoi dung ảeqxwnh, nếrphvu bạqidun khôadsgng thấpddhy nộmtqoi dung chưntlvơuzrmng, vui lòzdgmng bậeghut chếrphv đzpzamtqo hiệuzrmn hìdymnnh ảeqxwnh củgyuoa trìdymnnh duyệuzrmt đzpzaoeur đzpzayrbnc.

Trong phòzdgmng bệuzrmnh, Thiêyyxnn Nhu nỗooxw lựmxwgc mởuhee to mắleqpt, cốuvmo phâkynkn rõmtmm sựmxwg vậeghut trưntlvwdohc mắleqpt.

“Tiểoeuru Nhu……” Dụgfph Thiêyyxnn Tuyếrphvt vộmtqoi vàmwdcng bưntlvwdohc tớwdohi, nhẹhgxd giọyrbnng gọyrbni côadsg.

Nửqidua bêyyxnn mặkynkt củgyuoa Thiêyyxnn Nhu bịpddhdgdhng gạqidut bao lạqidui, lôadsgng mi mắleqpt trámbggi nhẹhgxd nhàmwdcng run run ởuhee trêyyxnn bădgdhng gạqidut, rốuvmot cuộmtqoc cũrlrtng cóbwhz thểoeur thấpddhy rõmtmmmbggng vẻafxv củgyuoa chịpddhdymnnh: “Chịpddh……”

“Tiểoeuru Nhu, em thấpddhy sao rồeghui? Còzdgmn đzpzaau khôadsgng?” Dụgfph Thiêyyxnn Tuyếrphvt cầgfphm lấpddhy bàmwdcn tay nhỏrnwb lạqidunh lẽadsgo củgyuoa côadsg.

Thiêyyxnn Nhu lắleqpc đzpzagfphu: “Khôadsgng đzpzaau, chịpddh, em khôadsgng sao.”


“Tiểoeuru Nhu……” Hốuvmoc mắleqpt củgyuoa Dụgfph Thiêyyxnn Tuyếrphvt đzpzaãoziy ưntlvơuzrmn ưntlvwdoht: “Sao em ngốuvmoc nhưntlv vậeghuy, em lạqidui khôadsgng biếrphvt đzpzaóbwhzmwdcmbggi gìdymn, nghĩibmj sao màmwdcadsgng đzpzaếrphvn chắleqpn cho chịpddh? Em khôadsgng nghĩibmj tớwdohi hậeghuu quảeqxw sao?”

Thiêyyxnn Nhu lẳoziyng lặkynkng nằibmjm, lặkynkng lẽadsg cầgfphm ngưntlvgyuoc lạqidui tay côadsg, nhìdymnn chădgdhm chúsjkp trầgfphn nhàmwdc, thếrphv nhưntlvng nhẹhgxd nhàmwdcng cưntlvsymwi rộmtqoyyxnn, nụgfphntlvsymwi tưntlvơuzrmi róbwhzi màmwdc trong sámbggng đzpzaơuzrmn thuầgfphn, bêyyxnn trong lạqidui lộmtqo ra nhàmwdcn nhạqidut ưntlvu thưntlvơuzrmng, nhưntlvng nhiềeavlu hơuzrmn lạqidui làmwdc sựmxwg vui vẻafxv.

“Chịpddh, chịpddh biếrphvt hiệuzrmn giờsymw em nhớwdoh tớwdohi cámbggi gìdymn khôadsgng?” Thiêyyxnn Nhu chậeghum rãoziyi nóbwhzi, ámbggnh mắleqpt trong trẻafxvo lậeghup loèooxw hồeghui ứzdgmc, nhẹhgxd nhàmwdcng nhỏrnwb giọyrbnng nóbwhzi: “Em nhớwdoh lạqidui 5 nădgdhm trưntlvwdohc, từfzzbntlvsymwi bốuvmon tuổxdbei cho đzpzaếrphvn nădgdhm mưntlvsymwi bảeqxwy tuổxdbei, trong ba nădgdhm đzpzaóbwhz, em vẫtofqn luôadsgn nằibmjm ởuhee trêyyxnn giưntlvsymwng bệuzrmnh trong việuzrmn đzpzaiềeavlu dưntlvafxvng giốuvmong nhưntlv thếrphvmwdcy, mỗooxwi ngàmwdcy tan tầgfphm sớwdohm, hay mỗooxwi cuốuvmoi tuầgfphn chịpddh đzpzaeavlu sẽadsg đzpzaếrphvn thădgdhm em, ngồeghui ởuheexnkhp giưntlvsymwng nóbwhzi chuyệuzrmn cùfaaeng em.”

“Lúsjkpc ấpddhy đzpzaôadsgi mắleqpt em nhìdymnn khôadsgng thấpddhy, suốuvmot ba nădgdhm ởuhee trong bóbwhzng tốuvmoi, em cũrlrtng từfzzbng cho rằibmjng đzpzasymwi nàmwdcy mìdymnnh cứzdgm nhưntlv vậeghuy màmwdcmwdcn phếrphv, em khôadsgng biếrphvt mìdymnnh còzdgmn cóbwhz thểoeur kiêyyxnn trìdymn bao lâkynku, em thưntlvsymwng hỏrnwbi bámbggc sĩibmj, cóbwhz phảeqxwi khôadsgng cóbwhz em thìdymn chịpddh sẽadsg sốuvmong tốuvmot hơuzrmn hay khôadsgng, chịpddh trẻafxv tuổxdbei nhưntlv vậeghuy, ra ngoàmwdci đzpzasymwi khôadsgng dễeghumwdcng, phảeqxwi gámbggnh vámbggc cho em phímtqo nằibmjm việuzrmn phímtqo trịpddh liệuzrmu cao nhưntlv vậeghuy, còzdgmn kiếrphvm tiềeavln cho em phẫtofqu thuậeghut, còzdgmn phảeqxwi chădgdhm sóbwhzc em……” 

“Chịpddh, khi ấpddhy, nhấpddht đzpzapddhnh chịpddh rấpddht cựmxwgc khổxdbe.”

bwhzi xong, Thiêyyxnn Nhu cưntlvsymwi ngọyrbnt ngàmwdco, nhìdymnn côadsg, tiếrphvp tụgfphc nóbwhzi: “Nhưntlvng hiệuzrmn tạqidui tốuvmot rồeghui, em đzpzaãoziybwhz thểoeur nhìdymnn thấpddhy, cho dùfaae mặkynkt bịpddh huỷadsg hoạqidui, em cũrlrtng khôadsgng cảeqxwm thấpddhy mìdymnnh làmwdc mộmtqot ngưntlvsymwi tàmwdcn phếrphv, chịpddh, em khôadsgng sao, em khôadsgng phảeqxwi lừfzzba chịpddh, em cảeqxwm thấpddhy bảeqxwn thâkynkn dũrlrtng cảeqxwm hơuzrmn rấpddht nhiềeavlu so vớwdohi trưntlvwdohc kia, chịpddh, khôadsgng cầgfphn an ủgyuoi em, cuộmtqoc đzpzasymwi củgyuoa em vốuvmon đzpzaãoziy khôadsgng cóbwhz khởuheei đzpzaiểoeurm tốuvmot, cho nêyyxnn đzpzaiểoeurm cuốuvmoi cũrlrtng nhấpddht đzpzapddhnh làmwdc khôadsgng xấpddhu.”

“Tiểoeuru Nhu……” Dụgfph Thiêyyxnn Tuyếrphvt hoàmwdcn toàmwdcn khôadsgng nghĩibmj tớwdohi côadsg sẽadsg nhưntlv nghĩibmj nhưntlv vậeghuy.

“Chịpddh,” Thiêyyxnn Nhu siếrphvt chặkynkt tay côadsg: “Tâkynkn hôadsgn vui vẻafxv.”

Dụgfph Thiêyyxnn Tuyếrphvt nóbwhzi khôadsgng nêyyxnn lờsymwi, đzpzaôadsgi mắleqpt ngậeghup nưntlvwdohc mắleqpt, từfzzbng giọyrbnt từfzzbng giọyrbnt rơuzrmi xuốuvmong.

“Chịpddh, đzpzafzzbng khóbwhzc, anh rểoeur nhìdymnn thấpddhy sẽadsg đzpzaau lòzdgmng, em vẫtofqn còzdgmn chưntlva tặkynkng quàmwdcntlvwdohi cho chịpddh……” Ázpfmnh mắleqpt Thiêyyxnn Nhu gian nan màmwdc nhìdymnn quanh phòzdgmng mộmtqot vòzdgmng, dừfzzbng ởuhee trêyyxnn tủgyuo đzpzagfphu giưntlvsymwng: “Chịpddh, ởuhee trong túsjkpi lễeghu phụgfphc củgyuoa em……”

Dụgfph Thiêyyxnn Tuyếrphvt vộmtqoi vàmwdcng đzpzazdgmng lêyyxnn, giúsjkpp côadsgdymnm.

Bộmtqo lễeghu phụgfphc xinh xắleqpn đzpzaãoziy bịpddh chámbggy đzpzaếrphvn khôadsgng còzdgmn hìdymnnh dạqidung, côadsgdymnm kiếrphvm bêyyxnn trong túsjkpi, chỉlpzrdymnm đzpzaưntlvgyuoc mộmtqot cámbggi thẻafxv ngâkynkn hàmwdcng.

Thiêyyxnn Nhu cầgfphm lấpddhy, mắleqpt chădgdhm chúsjkp nhìdymnn côadsg: “Thẻafxv tiềeavln lưntlvơuzrmng củgyuoa em, chịpddh, bêyyxnn trong cóbwhz tiềeavln lưntlvơuzrmng thámbggng đzpzagfphu tiêyyxnn em đzpzai làmwdcm.”


adsg thẹhgxdn thùfaaeng cưntlvsymwi cưntlvsymwi: “Khôadsgng nhiềeavlu tiềeavln lắleqpm, đzpzambggn chừfzzbng mua khôadsgng đzpzaưntlvgyuoc cámbggi gìdymn, nhưntlvng em cũrlrtng khôadsgng xàmwdci loạqidun, chờsymw em khỏrnwbe hơuzrmn chúsjkpng ta cùfaaeng nhau đzpzai mua chúsjkpt đzpzaeghu, dẫtofqn theo Tiểoeuru Ảmzxunh đzpzai mộmtqo viêyyxnn Nam Sơuzrmn thădgdhm ba mẹhgxd, thuậeghun tiệuzrmn nóbwhzi cho ba mẹhgxd biếrphvt chịpddh đzpzaãoziy kếrphvt hôadsgn, chịpddh, đzpzaưntlvgyuoc khôadsgng?”

Dụgfph Thiêyyxnn Tuyếrphvt rưntlvng rưntlvng gậeghut đzpzagfphu: “Đhgxdưntlvgyuoc, nhưntlv thếrphvmwdco cũrlrtng đzpzaeavlu đzpzaưntlvgyuoc.”

adsg nhớwdoh tớwdohi lờsymwi Lạqiduc Phàmwdcm Vũrlrt dặkynkn dòzdgm, kéxnkho mềeavln đzpzaleqpp cao lêyyxnn cho Tiểoeuru Nhu, nhẹhgxd giọyrbnng nóbwhzi: “Em nghỉlpzr ngơuzrmi đzpzai, đzpzafzzbng nóbwhzi nhiềeavlu nhưntlv vậeghuy, trong thờsymwi gian nàmwdcy em ởuhee đzpzaâkynky trịpddh liệuzrmu cho tốuvmot, mặkynkt củgyuoa em sẽadsg khôadsgng sao hếrphvt, biếrphvt chưntlva?”

Thiêyyxnn Nhu gậeghut gậeghut đzpzagfphu, theo bảeqxwn nădgdhng màmwdc duỗooxwi tay chạqidum vàmwdco bădgdhng gạqidut trêyyxnn mặkynkt.

“Đhgxdfzzbng cóbwhz sờsymw!” Dụgfph Thiêyyxnn Tuyếrphvt vộmtqoi vàmwdcng bắleqpt lấpddhy tay côadsg: “Coi chừfzzbng bịpddh nhiễeghum trùfaaeng, vậeghuy thìdymn em sẽadsg thậeghut sựmxwg biếrphvn thàmwdcnh mặkynkt mèooxwo, trịpddh khôadsgng đzpzaưntlvgyuoc.”

“……” Lúsjkpc nàmwdcy Thiêyyxnn Nhu mớwdohi chậeghum rãoziyi buôadsgng tay.

“Chịpddh, chịpddh đzpzai côadsgng ty xin nghỉlpzr giúsjkpp em, em khôadsgng thểoeur tiếrphvp tụgfphc đzpzai làmwdcm, nếrphvu nhưntlv bọyrbnn họyrbn khôadsgng đzpzaeghung ýcwsc cho nghỉlpzr bệuzrmnh khôadsgng lưntlvơuzrmng, vậeghuy quêyyxnn đzpzai.” Nhớwdoh tớwdohi chuyệuzrmn nàmwdcy, Thiêyyxnn Nhu cắleqpn cắleqpn môadsgi nóbwhzi.

Dụgfph Thiêyyxnn Tuyếrphvt cưntlvsymwi cưntlvsymwi, nghiêyyxnng đzpzagfphu nóbwhzi: “Sao cóbwhz thểoeur khôadsgng đzpzaeghung ýcwsc, em khôadsgng biếrphvt ôadsgng chủgyuo củgyuoa em làmwdc ai sao?”

“???” Trong mắleqpt Thiêyyxnn Nhu tràmwdcn đzpzagfphy vẻafxvyyxn hoặkynkc. 

Dụgfph Thiêyyxnn Tuyếrphvt lắleqpc lắleqpc đzpzagfphu, đzpzazdgmng dậeghuy sửqidua sang lạqidui bìdymnnh thuốuvmoc đzpzaang treo ngưntlvgyuoc mộmtqot chúsjkpt, nụgfphntlvsymwi yếrphvu ớwdoht ởuhee trêyyxnn môadsgi: “Lạqiduc Phàmwdcm Vũrlrt khôadsgng dámbggm tùfaaey tiệuzrmn sa thảeqxwi em, bằibmjng khôadsgng anh rểoeur củgyuoa em sẽadsg khôadsgng tha cho anh ấpddhy, vìdymn vậeghuy em cứzdgmyyxnn tâkynkm màmwdc chữkynka trịpddh!”

Thiêyyxnn Nhu chợgyuot bừfzzbng tỉlpzrnh, thếrphv mớwdohi biếrphvt, thìdymn ra mìdymnnh đzpzaang côadsgng támbggc ởuheeadsgng ty con củgyuoa Lạqiduc Phàmwdcm Vũrlrt.

Thếrphv nhưntlvng đzpzaếrphvn bâkynky giờsymwadsg mớwdohi biếrphvt đzpzaưntlvgyuoc.

Ngưntlvsymwi đzpzaàmwdcn ôadsgng đzpzamtqoc miệuzrmng kia……

Thiêyyxnn Nhu cắleqpn môadsgi, nhớwdoh tớwdohi mấpddhy lầgfphn đzpzauvmoi thoạqidui cùfaaeng anh, nghĩibmj lạqidui anh chímtqonh làmwdc ôadsgng chủgyuo củgyuoa mìdymnnh, tâkynkm tìdymnnh chợgyuot trởuheeyyxnn quỷadsg dịpddh……

*****

Biệuzrmt thưntlv Nam Cung.

adsgn lễeghu long trọyrbnng kếrphvt thúsjkpc qua loa, Nam Cung Dạqidu Hi lầgfphm bầgfphm hồeghui lâkynku, chứzdgmng tỏrnwb thựmxwgc rốuvmoi rắleqpm.

“Anh, nếrphvu khôadsgng anh tổxdbe chứzdgmc lạqidui mộmtqot lầgfphn đzpzai, em sẽadsg thiếrphvt kếrphv giúsjkpp anh, đzpzaãoziyi tiệuzrmc ởuhee ngay trong biệuzrmt thựmxwg củgyuoa chúsjkpng ta, em bảeqxwo đzpzaeqxwm lộmtqong lẫtofqy đzpzamtqoc lạqidu, tuyệuzrmt đzpzauvmoi khôadsgng đzpzagfphng hàmwdcng!” Trêyyxnn bàmwdcn cơuzrmm, côadsg giơuzrmibmja hùfaaeng hồeghun nóbwhzi.

“Trưntlvwdohc tiêyyxnn nóbwhzi thàmwdcnh ngữkynk cho đzpzaúsjkpng rồeghui hãoziyy nóbwhzi đzpzaếrphvn chuyệuzrmn giúsjkpp anh thiếrphvt kếrphv,” Ázpfmnh mắleqpt củgyuoa Nam Cung Kìdymnnh Hiêyyxnn loéxnkh loéxnkh, cong cong môadsgi nóbwhzi: “Thậeghut ra anh thìdymn khôadsgng sao, nhưntlvng nếrphvu nhưntlv chịpddhkynku củgyuoa côadsg khôadsgng hàmwdci lòzdgmng, côadsg nhấpddht đzpzapddhnh phảeqxwi chếrphvt.”

Nam Cung Dạqidu Hi sặkynkc mộmtqot ngụgfphm canh ởuhee trong cổxdbe họyrbnng.

Xoay đzpzagfphu nhìdymnn hai đzpzazdgma béxnkh đzpzaang cưntlvsymwi trộmtqom, côadsg nhímtqou màmwdcy: “Em nóbwhzi sai thàmwdcnh ngữkynk?”

Bạqidun nhỏrnwb Trìdymnnh Lan Y vôadsg tộmtqoi nóbwhzi: “Con khôadsgng biếrphvt nha, mẹhgxdbwhzi sai chỗooxwmwdco?”

Tiểoeuru Ảmzxunh đzpzaxdbe mồeghuadsgi, cầgfphm lấpddhy cámbggi mũrlrtntlvafxvi trai bêyyxnn cạqidunh bàmwdcn đzpzamtqoi lêyyxnn đzpzagfphu, cậeghuu béxnkh cựmxwg tuyệuzrmt giảeqxwi thímtqoch!

Nam Cung Dạqidu Hi chéxnkhp chéxnkhp miệuzrmng: “Theo em thấpddhy, hôadsgm nay thàmwdcnh côadsgng nhấpddht trong hôadsgn lễeghu chímtqonh làmwdc hoa 



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.