Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 339 : Đại kết cục

    trước sau   
Trong phòxvsdng bệswnunh, Thiêuswvn Nhu nỗpsdj lựwhqrc mởanxq to mắwydut, cốozpx phâsaayn rõhblt sựwhqr vậxvsdt trưzklvyoztc mắwydut.

“Tiểzsvku Nhu……” Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot vộvejli vàgtzgng bưzklvyoztc tớyozti, nhẹixmo giọuvrhng gọuvrhi côibvk.

Nửnisna bêuswvn mặnisnt củgtzga Thiêuswvn Nhu bịiofzhbltng gạjiiot bao lạjiioi, lôibvkng mi mắwydut trájkgfi nhẹixmo nhàgtzgng run run ởanxq trêuswvn băhbltng gạjiiot, rốozpxt cuộvejlc cũibvkng cózsvk thểzsvk thấanddy rõhbltjkgfng vẻupcs củgtzga chịiofzswnunh: “Chịiofz……”

“Tiểzsvku Nhu, em thấanddy sao rồhblti? Còxvsdn đxqhqau khôibvkng?” Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot cầgikam lấanddy bàgtzgn tay nhỏixmo lạjiionh lẽsaayo củgtzga côibvk.

Thiêuswvn Nhu lắwyduc đxqhqgikau: “Khôibvkng đxqhqau, chịiofz, em khôibvkng sao.”

“Tiểzsvku Nhu……” Hốozpxc mắwydut củgtzga Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot đxqhqãhlhv ưzklvơzsvkn ưzklvyoztt: “Sao em ngốozpxc nhưzklv vậxvsdy, em lạjiioi khôibvkng biếxxhot đxqhqózsvkgtzgjkgfi gìswnu, nghĩckeg sao màgtzgibvkng đxqhqếxxhon chắwydun cho chịiofz? Em khôibvkng nghĩckeg tớyozti hậxvsdu quảgmsx sao?”


Thiêuswvn Nhu lẳwydung lặnisnng nằfcikm, lặnisnng lẽsaay cầgikam ngưzklvfcuac lạjiioi tay côibvk, nhìswnun chăhbltm chúatyu trầgikan nhàgtzg, thếxxho nhưzklvng nhẹixmo nhàgtzgng cưzklvftmli rộvejluswvn, nụcowkzklvftmli tưzklvơzsvki rózsvki màgtzg trong sájkgfng đxqhqơzsvkn thuầgikan, bêuswvn trong lạjiioi lộvejl ra nhàgtzgn nhạjiiot ưzklvu thưzklvơzsvkng, nhưzklvng nhiềfkmeu hơzsvkn lạjiioi làgtzg sựwhqr vui vẻupcs.

“Chịiofz, chịiofz biếxxhot hiệswnun giờftml em nhớyozt tớyozti cájkgfi gìswnu khôibvkng?” Thiêuswvn Nhu chậxvsdm rãhlhvi nózsvki, ájkgfnh mắwydut trong trẻupcso lậxvsdp loèbpqr hồhblti ứxkonc, nhẹixmo nhàgtzgng nhỏixmo giọuvrhng nózsvki: “Em nhớyozt lạjiioi 5 năhbltm trưzklvyoztc, từkgnmzklvftmli bốozpxn tuổfpyhi cho đxqhqếxxhon năhbltm mưzklvftmli bảgmsxy tuổfpyhi, trong ba năhbltm đxqhqózsvk, em vẫvklgn luôibvkn nằfcikm ởanxq trêuswvn giưzklvftmlng bệswnunh trong việswnun đxqhqiềfkmeu dưzklvihwxng giốozpxng nhưzklv thếxxhogtzgy, mỗpsdji ngàgtzgy tan tầgikam sớyoztm, hay mỗpsdji cuốozpxi tuầgikan chịiofz đxqhqfkmeu sẽsaay đxqhqếxxhon thăhbltm em, ngồhblti ởanxqupcsp giưzklvftmlng nózsvki chuyệswnun cùanddng em.”

“Lúatyuc ấanddy đxqhqôibvki mắwydut em nhìswnun khôibvkng thấanddy, suốozpxt ba năhbltm ởanxq trong bózsvkng tốozpxi, em cũibvkng từkgnmng cho rằfcikng đxqhqftmli nàgtzgy mìswnunh cứxkon nhưzklv vậxvsdy màgtzggtzgn phếxxho, em khôibvkng biếxxhot mìswnunh còxvsdn cózsvk thểzsvk kiêuswvn trìswnu bao lâsaayu, em thưzklvftmlng hỏixmoi bájkgfc sĩckeg, cózsvk phảgmsxi khôibvkng cózsvk em thìswnu chịiofz sẽsaay sốozpxng tốozpxt hơzsvkn hay khôibvkng, chịiofz trẻupcs tuổfpyhi nhưzklv vậxvsdy, ra ngoàgtzgi đxqhqftmli khôibvkng dễckeggtzgng, phảgmsxi gájkgfnh vájkgfc cho em phífglo nằfcikm việswnun phífglo trịiofz liệswnuu cao nhưzklv vậxvsdy, còxvsdn kiếxxhom tiềfkmen cho em phẫvklgu thuậxvsdt, còxvsdn phảgmsxi chăhbltm sózsvkc em……” 

“Chịiofz, khi ấanddy, nhấanddt đxqhqiofznh chịiofz rấanddt cựwhqrc khổfpyh.”

zsvki xong, Thiêuswvn Nhu cưzklvftmli ngọuvrht ngàgtzgo, nhìswnun côibvk, tiếxxhop tụcowkc nózsvki: “Nhưzklvng hiệswnun tạjiioi tốozpxt rồhblti, em đxqhqãhlhvzsvk thểzsvk nhìswnun thấanddy, cho dùandd mặnisnt bịiofz huỷvyxy hoạjiioi, em cũibvkng khôibvkng cảgmsxm thấanddy mìswnunh làgtzg mộvejlt ngưzklvftmli tàgtzgn phếxxho, chịiofz, em khôibvkng sao, em khôibvkng phảgmsxi lừkgnma chịiofz, em cảgmsxm thấanddy bảgmsxn thâsaayn dũibvkng cảgmsxm hơzsvkn rấanddt nhiềfkmeu so vớyozti trưzklvyoztc kia, chịiofz, khôibvkng cầgikan an ủgtzgi em, cuộvejlc đxqhqftmli củgtzga em vốozpxn đxqhqãhlhv khôibvkng cózsvk khởanxqi đxqhqiểzsvkm tốozpxt, cho nêuswvn đxqhqiểzsvkm cuốozpxi cũibvkng nhấanddt đxqhqiofznh làgtzg khôibvkng xấanddu.”

“Tiểzsvku Nhu……” Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot hoàgtzgn toàgtzgn khôibvkng nghĩckeg tớyozti côibvk sẽsaay nhưzklv nghĩckeg nhưzklv vậxvsdy.

“Chịiofz,” Thiêuswvn Nhu siếxxhot chặnisnt tay côibvk: “Tâsaayn hôibvkn vui vẻupcs.”

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot nózsvki khôibvkng nêuswvn lờftmli, đxqhqôibvki mắwydut ngậxvsdp nưzklvyoztc mắwydut, từkgnmng giọuvrht từkgnmng giọuvrht rơzsvki xuốozpxng.

“Chịiofz, đxqhqkgnmng khózsvkc, anh rểzsvk nhìswnun thấanddy sẽsaay đxqhqau lòxvsdng, em vẫvklgn còxvsdn chưzklva tặnisnng quàgtzgzklvyozti cho chịiofz……” Ázsvknh mắwydut Thiêuswvn Nhu gian nan màgtzg nhìswnun quanh phòxvsdng mộvejlt vòxvsdng, dừkgnmng ởanxq trêuswvn tủgtzg đxqhqgikau giưzklvftmlng: “Chịiofz, ởanxq trong túatyui lễckeg phụcowkc củgtzga em……”

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot vộvejli vàgtzgng đxqhqxkonng lêuswvn, giúatyup côibvkswnum.

Bộvejl lễckeg phụcowkc xinh xắwydun đxqhqãhlhv bịiofz chájkgfy đxqhqếxxhon khôibvkng còxvsdn hìswnunh dạjiiong, côibvkswnum kiếxxhom bêuswvn trong túatyui, chỉhjcgswnum đxqhqưzklvfcuac mộvejlt cájkgfi thẻupcs ngâsaayn hàgtzgng.

Thiêuswvn Nhu cầgikam lấanddy, mắwydut chăhbltm chúatyu nhìswnun côibvk: “Thẻupcs tiềfkmen lưzklvơzsvkng củgtzga em, chịiofz, bêuswvn trong cózsvk tiềfkmen lưzklvơzsvkng thájkgfng đxqhqgikau tiêuswvn em đxqhqi làgtzgm.”

ibvk thẹixmon thùanddng cưzklvftmli cưzklvftmli: “Khôibvkng nhiềfkmeu tiềfkmen lắwydum, đxqhqjkgfn chừkgnmng mua khôibvkng đxqhqưzklvfcuac cájkgfi gìswnu, nhưzklvng em cũibvkng khôibvkng xàgtzgi loạjiion, chờftml em khỏixmoe hơzsvkn chúatyung ta cùanddng nhau đxqhqi mua chúatyut đxqhqhblt, dẫvklgn theo Tiểzsvku Ảlwfknh đxqhqi mộvejl viêuswvn Nam Sơzsvkn thăhbltm ba mẹixmo, thuậxvsdn tiệswnun nózsvki cho ba mẹixmo biếxxhot chịiofz đxqhqãhlhv kếxxhot hôibvkn, chịiofz, đxqhqưzklvfcuac khôibvkng?”


Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot rưzklvng rưzklvng gậxvsdt đxqhqgikau: “Đmflwưzklvfcuac, nhưzklv thếxxhogtzgo cũibvkng đxqhqfkmeu đxqhqưzklvfcuac.”

ibvk nhớyozt tớyozti lờftmli Lạjiioc Phàgtzgm Vũibvk dặnisnn dòxvsd, kéupcso mềfkmen đxqhqwydup cao lêuswvn cho Tiểzsvku Nhu, nhẹixmo giọuvrhng nózsvki: “Em nghỉhjcg ngơzsvki đxqhqi, đxqhqkgnmng nózsvki nhiềfkmeu nhưzklv vậxvsdy, trong thờftmli gian nàgtzgy em ởanxq đxqhqâsaayy trịiofz liệswnuu cho tốozpxt, mặnisnt củgtzga em sẽsaay khôibvkng sao hếxxhot, biếxxhot chưzklva?”

Thiêuswvn Nhu gậxvsdt gậxvsdt đxqhqgikau, theo bảgmsxn năhbltng màgtzg duỗpsdji tay chạjiiom vàgtzgo băhbltng gạjiiot trêuswvn mặnisnt.

“Đmflwkgnmng cózsvk sờftml!” Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot vộvejli vàgtzgng bắwydut lấanddy tay côibvk: “Coi chừkgnmng bịiofz nhiễckegm trùanddng, vậxvsdy thìswnu em sẽsaay thậxvsdt sựwhqr biếxxhon thàgtzgnh mặnisnt mèbpqro, trịiofz khôibvkng đxqhqưzklvfcuac.”

“……” Lúatyuc nàgtzgy Thiêuswvn Nhu mớyozti chậxvsdm rãhlhvi buôibvkng tay.

“Chịiofz, chịiofz đxqhqi côibvkng ty xin nghỉhjcg giúatyup em, em khôibvkng thểzsvk tiếxxhop tụcowkc đxqhqi làgtzgm, nếxxhou nhưzklv bọuvrhn họuvrh khôibvkng đxqhqhbltng ýryjf cho nghỉhjcg bệswnunh khôibvkng lưzklvơzsvkng, vậxvsdy quêuswvn đxqhqi.” Nhớyozt tớyozti chuyệswnun nàgtzgy, Thiêuswvn Nhu cắwydun cắwydun môibvki nózsvki.

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot cưzklvftmli cưzklvftmli, nghiêuswvng đxqhqgikau nózsvki: “Sao cózsvk thểzsvk khôibvkng đxqhqhbltng ýryjf, em khôibvkng biếxxhot ôibvkng chủgtzg củgtzga em làgtzg ai sao?”

“???” Trong mắwydut Thiêuswvn Nhu tràgtzgn đxqhqgikay vẻupcsuswv hoặnisnc. 

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot lắwyduc lắwyduc đxqhqgikau, đxqhqxkonng dậxvsdy sửnisna sang lạjiioi bìswnunh thuốozpxc đxqhqang treo ngưzklvfcuac mộvejlt chúatyut, nụcowkzklvftmli yếxxhou ớyoztt ởanxq trêuswvn môibvki: “Lạjiioc Phàgtzgm Vũibvk khôibvkng dájkgfm tùanddy tiệswnun sa thảgmsxi em, bằfcikng khôibvkng anh rểzsvk củgtzga em sẽsaay khôibvkng tha cho anh ấanddy, vìswnu vậxvsdy em cứxkonuswvn tâsaaym màgtzg chữatyua trịiofz!”

Thiêuswvn Nhu chợfcuat bừkgnmng tỉhjcgnh, thếxxho mớyozti biếxxhot, thìswnu ra mìswnunh đxqhqang côibvkng tájkgfc ởanxqibvkng ty con củgtzga Lạjiioc Phàgtzgm Vũibvk.

Thếxxho nhưzklvng đxqhqếxxhon bâsaayy giờftmlibvk mớyozti biếxxhot đxqhqưzklvfcuac.

Ngưzklvftmli đxqhqàgtzgn ôibvkng đxqhqvejlc miệswnung kia……

Thiêuswvn Nhu cắwydun môibvki, nhớyozt tớyozti mấanddy lầgikan đxqhqozpxi thoạjiioi cùanddng anh, nghĩckeg lạjiioi anh chífglonh làgtzg ôibvkng chủgtzg củgtzga mìswnunh, tâsaaym tìswnunh chợfcuat trởanxquswvn quỷvyxy dịiofz……


*****

Biệswnut thưzklv Nam Cung.

ibvkn lễckeg long trọuvrhng kếxxhot thúatyuc qua loa, Nam Cung Dạjiio Hi lầgikam bầgikam hồhblti lâsaayu, chứxkonng tỏixmo thựwhqrc rốozpxi rắwydum.

“Anh, nếxxhou khôibvkng anh tổfpyh chứxkonc lạjiioi mộvejlt lầgikan đxqhqi, em sẽsaay thiếxxhot kếxxho giúatyup anh, đxqhqãhlhvi tiệswnuc ởanxq ngay trong biệswnut thựwhqr củgtzga chúatyung ta, em bảgmsxo đxqhqgmsxm lộvejlng lẫvklgy đxqhqvejlc lạjiio, tuyệswnut đxqhqozpxi khôibvkng đxqhqcowkng hàgtzgng!” Trêuswvn bàgtzgn cơzsvkm, côibvk giơzsvkckega hùanddng hồhbltn nózsvki.

“Trưzklvyoztc tiêuswvn nózsvki thàgtzgnh ngữatyu cho đxqhqúatyung rồhblti hãhlhvy nózsvki đxqhqếxxhon chuyệswnun giúatyup anh thiếxxhot kếxxho,” Ázsvknh mắwydut củgtzga Nam Cung Kìswnunh Hiêuswvn loéupcs loéupcs, cong cong môibvki nózsvki: “Thậxvsdt ra anh thìswnu khôibvkng sao, nhưzklvng nếxxhou nhưzklv chịiofzsaayu củgtzga côibvk khôibvkng hàgtzgi lòxvsdng, côibvk nhấanddt đxqhqiofznh phảgmsxi chếxxhot.”

Nam Cung Dạjiio Hi sặnisnc mộvejlt ngụcowkm canh ởanxq trong cổfpyh họuvrhng.

Xoay đxqhqgikau nhìswnun hai đxqhqxkona béupcs đxqhqang cưzklvftmli trộvejlm, côibvk nhífglou màgtzgy: “Em nózsvki sai thàgtzgnh ngữatyu?”

Bạjiion nhỏixmo Trìswnunh Lan Y vôibvk tộvejli nózsvki: “Con khôibvkng biếxxhot nha, mẹixmozsvki sai chỗpsdjgtzgo?”

Tiểzsvku Ảlwfknh đxqhqfpyh mồhbltibvki, cầgikam lấanddy cájkgfi mũibvkzklvihwxi trai bêuswvn cạjiionh bàgtzgn đxqhqvejli lêuswvn đxqhqgikau, cậxvsdu béupcs cựwhqr tuyệswnut giảgmsxi thífgloch!

Nam Cung Dạjiio Hi chéupcsp chéupcsp miệswnung: “Theo em thấanddy, hôibvkm nay thàgtzgnh côibvkng nhấanddt trong hôibvkn lễckeg chífglonh làgtzg hoa đxqhqhbltng, anh xem, Y Y nhàgtzg chúatyung ta chífglonh làgtzg mộvejlt mỹbseo nhâsaayn nhífglo bạjiioi hoạjiioi, tưzklvơzsvkng lai khẳwydung đxqhqiofznh sẽsaayzsvk rấanddt nhiềfkmeu ngưzklvftmli theo đxqhquổfpyhi, đxqhqưzklvơzsvkng nhiêuswvn, Tiểzsvku Ảlwfknh nhàgtzg anh chịiofzibvkng làgtzg mộvejlt soájkgfi ca!” 

Tiểzsvku Ảlwfknh sờftml sờftml cằfcikm: “Con cảgmsxm thấanddy con làgtzg mộvejlt bảgmsxo bảgmsxo may mắwydun nhấanddt xưzklva nay, côibvk, côibvkzsvki trêuswvn thếxxho giớyozti cózsvk bao nhiêuswvu bảgmsxo bảgmsxo cózsvk thểzsvk chứxkonng kiếxxhon daddy cùanddng mommy củgtzga mìswnunh kếxxhot hôibvkn, lạjiioi còxvsdn đxqhqưzklvfcuac làgtzgm hoa đxqhqhbltng trong hôibvkn lễckeg nữatyua?”

“Khôibvkng nhiềfkmeu lắwydum.” Nam Cung Dạjiio Hi ngẫvklgm nghĩckeg, khẳwydung đxqhqiofznh nózsvki.

“Đmflwúatyung! Cho nêuswvn bảgmsxo bảgmsxo trong bụcowkng củgtzga mẹixmo khôibvkng cózsvk may mắwydun nhưzklv vậxvsdy nha ~~~” Tiểzsvku Ảlwfknh rấanddt cózsvk cảgmsxm giájkgfc vềfkme sựwhqr ưzklvu việswnut nhìswnun chằfcikm chằfcikm cájkgfi bụcowkng phồhbltng lêuswvn củgtzga Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot, ngẫvklgm nghĩckeg, chờftml sau khi nhózsvkc con kia sinh ra sẽsaay khoe vớyozti béupcs nhưzklv thếxxhogtzgo.


Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot cưzklvftmli xoa bózsvkp mặnisnt cậxvsdu béupcs: “Đmflwúatyung, béupcs ngoan, ăhbltn cơzsvkm cho giỏixmoi.”

“Mẹixmo, hôibvkm nay mẹixmozsvk đxqhqi thăhbltm dìswnu úatyut màgtzg, dìswnu úatyut thếxxhogtzgo rồhblti? Vềfkme sau vẫvklgn sẽsaay xinh đxqhqixmop sao?”

“Sẽsaay,” Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot gắwydup đxqhqhblt ăhbltn cho con trai, hy vọuvrhng lấanddp kífglon miệswnung cậxvsdu béupcs: “Vềfkme sau dìswnu úatyut sẽsaaygtzgng xinh đxqhqixmop, biếxxhot chưzklva?”

“Woa……” Tiểzsvku Ảlwfknh bắwydut đxqhqgikau tòxvsdxvsdgtzgzklvanxqng tưzklvfcuang, vìswnu sao mặnisnt bịiofz bỏixmong sau đxqhqózsvk lạjiioi trởanxquswvn càgtzgng thêuswvm xinh đxqhqixmop hơzsvkn.

Nam Cung Dạjiio Hi gắwydup đxqhqhblt ăhbltn, mắwydut liếxxhoc qua liếxxhoc lạjiioi nózsvki: “Anh, cózsvk muốozpxn biếxxhot La Tìswnunh Uyểzsvkn đxqhqãhlhv thếxxhogtzgo hay khôibvkng? Hiệswnun giờftml, chúatyung ta cózsvk hai con đxqhqưzklvftmlng, mộvejlt làgtzg đxqhqi con đxqhqưzklvftmlng đxqhqxkonng đxqhqwydun, dựwhqra theo tộvejli cốozpx ýryjfsaayy thưzklvơzsvkng tífgloch phájkgfn côibvk ta mưzklvftmli năhbltm tájkgfm năhbltm, chờftmlibvk ta thàgtzgnh bàgtzgibvk giàgtzg ra tùandd lạjiioi tiếxxhop tụcowkc tai họuvrha ngưzklvftmli khájkgfc, thứxkon hai chífglonh làgtzg đxqhqi đxqhqưzklvftmlng riêuswvng, em quyếxxhot đxqhqiofznh hủgtzgy dung côibvk ta, néupcsm côibvk ta qua Châsaayu Phi đxqhqi theo dâsaayn chạjiioy nạjiion qua cảgmsx đxqhqftmli, làgtzgm cho côibvk ta vĩckegnh viễckegn khôibvkng thểzsvk gảgmsx chồhbltng, mọuvrhi ngưzklvftmli thấanddy thếxxhogtzgo?”

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot sợfcua tớyozti mứxkonc khuôibvkn mặnisnt nhỏixmo trắwydung bệswnuch, thấanddy Y Y cùanddng Tiểzsvku Ảlwfknh đxqhqfkmeu dừkgnmng lạjiioi khôibvkng ăhbltn cơzsvkm, chuyểzsvkn ájkgfnh mắwydut chờftmlibvkzsvki chuyệswnun, vộvejli vàgtzgng mởanxq miệswnung: “Dạjiio Hi, côibvk đxqhqkgnmng dọuvrha mấanddy đxqhqxkona nhỏixmo.”

“Em khôibvkng cózsvk,” Nam Cung Dạjiio Hi buôibvkng đxqhqũibvka: “Em đxqhqang dạjiioy bảgmsxo bảgmsxo yêuswvu ghéupcst rõhbltgtzgng, khụcowk, Y Y, nghe thấanddy khôibvkng? Đmflwozpxi đxqhqãhlhvi nhâsaayn từkgnm vớyozti kẻupcs đxqhqiofzch chífglonh làgtzggtzgn nhẫvklgn vớyozti chífglonh mìswnunh, đxqhqozpxi vớyozti loạjiioi ngưzklvftmli xấanddu nàgtzgy, nêuswvn làgtzgm cho côibvk ta xuốozpxng mưzklvftmli tájkgfm tầgikang đxqhqiofza ngụcowkc vĩckegnh viễckegn khôibvkng thểzsvk xoay ngưzklvftmli, bằfcikng khôibvkng, sau khi côibvk ta xoay ngưzklvftmli khôibvkng chừkgnmng lạjiioi nhàgtzgo tớyozti cắwydun ngưzklvfcuac lạjiioi con mộvejlt ngụcowkm! Chịiofzsaayu, mùanddi vịiofz đxqhqau khổfpyh loạjiioi nàgtzgy chịiofz nếxxhom trảgmsxi còxvsdn thiếxxhou àgtzg?”

“Côibvk ta thậxvsdt sựwhqr rấanddt quájkgf đxqhqájkgfng, nhưzklvng chúatyung ta cũibvkng khôibvkng nêuswvn đxqhqi đxqhqưzklvftmlng riêuswvng gìswnu đxqhqózsvk, trựwhqrc tiếxxhop đxqhqzsvk phájkgfp luậxvsdt chếxxhogtzgi côibvk ta làgtzg đxqhqưzklvfcuac,” Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot thởanxqgtzgi nózsvki, kỳnjjg thậxvsdt khôibvkng phảgmsxi côibvk khôibvkng muốozpxn dựwhqra theo phưzklvơzsvkng phájkgfp củgtzga mìswnunh đxqhqzsvk giảgmsxi quyếxxhot, chỉhjcggtzg sợfcua thủgtzg đxqhqoạjiion củgtzga Dạjiio Hi quájkgf đxqhqájkgfng, làgtzgm cho Ầuvrhm ĩckeg lớyoztn chuyệswnun thìswnu khôibvkng tốozpxt: “Côibvk khôibvkng đxqhqưzklvfcuac làgtzgm rốozpxi loạjiion thêuswvm, cózsvk nghe khôibvkng?”

“Ha…… Hiệswnun tạjiioi phájkgfp luậxvsdt rấanddt hoàgtzgn thiệswnun sao? Rấanddt côibvkng bằfcikng sao?” Nam Cung Dạjiio Hi cưzklvftmli lạjiionh: “Tham quan nhậxvsdn hốozpxi lộvejl mấanddy trăhbltm triệswnuu chỉhjcg nhậxvsdn hìswnunh phạjiiot cózsvk mấanddy năhbltm, còxvsdn nôibvkng dâsaayn hay côibvkng nhâsaayn nàgtzgo khôibvkng cẩxkonn thậxvsdn chi dưzklvgtzgi triệswnuu từkgnm ngâsaayn hàgtzgng liềfkmen bịiofz phájkgfn khôibvkng hẹixmon ngàgtzgy vềfkme, em nghe nózsvki La Mâsaayn Thàgtzgnh cózsvk bạjiion làgtzgm việswnuc ởanxq toàgtzg ájkgfn, ba, cózsvk phảgmsxi vậxvsdy khôibvkng? Em khôibvkng muốozpxn lạjiioi đxqhqzsvk cho bọuvrhn họuvrh lợfcuai dụcowkng sơzsvk hởanxq chuồhbltn mấanddt.”

Nam Cung Ngạjiioo đxqhqang dỗpsdj chájkgfu cưzklvng ăhbltn cơzsvkm, cũibvkng chăhbltm chúatyu nhìswnun ngưzklvftmli cảgmsx nhàgtzg hoàgtzg thuậxvsdn vui vẻupcszsvki chuyệswnun, trong lòxvsdng ấanddm ájkgfp, chợfcuat nghe con gájkgfi hỏixmoi chuyệswnun, thuậxvsdn miệswnung “Àcowk” mộvejlt tiếxxhong: “Đmflwúatyung làgtzgzsvk chuyệswnun nhưzklv vậxvsdy.”

“Anh nghe đxqhqi!” Nam Cung Dạjiio Hi nhífglou màgtzgy nózsvki.

Nam Cung Kìswnunh Hiêuswvn cầgikam lấanddy giấanddy ăhbltn, nhàgtzgn nhạjiiot nózsvki: “Chuyệswnun nàgtzgy ăhbltn cơzsvkm xong lạjiioi nózsvki, Dạjiio Hi, đxqhqkgnmng nájkgfo loạjiion.”

Nam Cung Dạjiio Hi còxvsdn chưzklva đxqhqãhlhv thèbpqrm, mong muốozpxn cózsvk ngay kếxxhot quảgmsx, chẳwydung qua nhìswnun sắwyduc mặnisnt hai ngưzklvftmli kia liềfkmen hiểzsvku ra, hiệswnun giờftml, rõhbltgtzgng làgtzg ôibvkng cụcowk đxqhqãhlhv mặnisnc kệswnu mọuvrhi chuyệswnun, nhưzklvng chuyệswnun nàgtzgy làgtzg khôibvkng thểzsvk thưzklvơzsvkng lưzklvfcuang ởanxq đxqhqâsaayy, chỉhjcgzsvk thểzsvkupcsn lúatyuc giảgmsxi quyếxxhot.


Nam Cung Dạjiio Hi nhấanddp miệswnung cưzklvftmli rộvejluswvn, hai ngưzklvftmli kia, kỳnjjg thậxvsdt phúatyuc hắwyduc hơzsvkn hếxxhot so vớyozti ai khájkgfc!

*****

gtzgn đxqhqêuswvm buôibvkng xuốozpxng.

Nam Cung Dạjiio Hi trộvejlm đxqhqi lêuswvn lầgikau tìswnum Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot.

“Chịiofzsaayu, chịiofzzsvki đxqhqi, muốozpxn em làgtzgm nhưzklv thếxxhogtzgo? Em cózsvk rấanddt nhiềfkmeu biệswnun phájkgfp khiếxxhon côibvk ta sốozpxng khôibvkng bằfcikng chếxxhot!”

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot đxqhqãhlhv tắwydum xong, ngồhblti ởanxq đxqhqgikau giưzklvftmlng nhẹixmo nhàgtzgng dựwhqra vàgtzgo gốozpxi ôibvkm xem tạjiiop chífglo, suy nghĩckeg mộvejlt hồhblti, nhớyozt lạjiioi hôibvkm nay ởanxq bệswnunh việswnun, nhìswnun dájkgfng vẻupcs củgtzga Thiêuswvn Nhu, trong lòxvsdng cózsvk chúatyut lạjiionh lẽsaayo, trựwhqrc tiếxxhop hỏixmoi: “Đmflwfpyhi lạjiioi làgtzgibvk thìswnu sao? Côibvk sẽsaaygtzgm thếxxhogtzgo?”

“Anh trai em luôibvkn nózsvki em càgtzgn quấanddy, kỳnjjg thậxvsdt em khôibvkng hềfkmegtzgn quấanddy mộvejlt chúatyut nàgtzgo,” Nam Cung Dạjiio Hi nghiêuswvm mặnisnt nózsvki: “Đmflwfpyhi lạjiioi làgtzg em, em sẽsaay đxqhqájkgfp trảgmsx tấanddt cảgmsx nhữatyung chuyệswnun xấanddu màgtzgibvk đxqhqãhlhvgtzgm lạjiioi cho côibvk ta! Anh trai em khôibvkng nózsvki khôibvkng rằfcikng, nhưzklvng chỉhjcg mộvejlt chiêuswvu làgtzg đxqhqãhlhvgtzgm cho nhàgtzg họuvrh La sụcowkp đxqhqfpyh, côibvk ta lạjiioi còxvsdn khôibvkng biếxxhot hốozpxi cảgmsxi, em sẽsaay đxqhqzsvkibvk ta trảgmsxi qua nhữatyung gìswnugtzg Thiêuswvn Nhu đxqhqang phảgmsxi gájkgfnh chịiofzu, luôibvkn cảgmsx nhữatyung gìswnu chúatyung ta đxqhqãhlhv từkgnmng gájkgfnh chịiofzu cũibvkng phảgmsxi đxqhqzsvkibvk ta trảgmsxi qua mộvejlt lầgikan! Em khôibvkng thiệswnun lưzklvơzsvkng nhưzklv chịiofz, em chífglonh làgtzgzsvk thùandd phảgmsxi bájkgfo!”

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot ngơzsvk ngẩxkonn nghe xong, tiếxxhop tụcowkc lậxvsdt tạjiiop chífglo: “Vậxvsdy theo suy nghĩckeg củgtzga côibvkgtzggtzgm, chịiofz bảgmsxo đxqhqgmsxm khôibvkng nózsvki cho anh côibvk biếxxhot.”

“Thậxvsdt khôibvkng?” Nam Cung Dạjiio Hi vui vẻupcs: “Chịiofzsaayu, ngoéupcso tay!”

Chỉhjcg cầgikan khôibvkng cózsvk anh trai ngăhbltn trởanxq, đxqhqkgnmng nózsvki muốozpxn chỉhjcgnh chếxxhot mộvejlt ngưzklvftmli, cho dùanddibvkjkgfo loạjiion đxqhqếxxhon long trờftmli lởanxq đxqhqanddt, cũibvkng khôibvkng ai quảgmsxn đxqhqưzklvfcuac.

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot vưzklvơzsvkn ngózsvkn úatyut câsaayu lấanddy ngózsvkn tay củgtzga côibvk, nâsaayng đxqhqôibvki mắwydut lêuswvn, nózsvki thêuswvm mộvejlt câsaayu: “Giúatyup chịiofzfglonh luôibvkn phầgikan kia củgtzga Tiểzsvku Ảlwfknh, chọuvrhc tớyozti chịiofz khôibvkng sao, nhưzklvng chọuvrhc tớyozti bảgmsxo bảgmsxo củgtzga chịiofz thìswnu chífglonh làgtzg tộvejli ájkgfc tàgtzgy trờftmli.”

“Ha ha……” Nam Cung Dạjiio Hi cưzklvftmli rộvejluswvn: “Khôibvkng thàgtzgnh vấanddn đxqhqfkme!”

Hai ngưzklvftmli đxqhqang nózsvki chuyệswnun, cửnisna phòxvsdng tắwydum chợfcuat mởanxq ra.

Nam Cung Kìswnunh Hiêuswvn chỉhjcg mặnisnc ájkgfo choàgtzgng tắwydum dàgtzgi, đxqhqôibvki mắwydut đxqhqen sájkgfng chózsvki, tózsvkc còxvsdn nhỏixmozklvyoztc, cong cong môibvki nózsvki: “Tốozpxi khuya côibvkxvsdn chạjiioy lêuswvn đxqhqâsaayy làgtzgm gìswnu? Y Y ngủgtzg rồhblti?”

“Vẫvklgn chưzklva!” Nam Cung Dạjiio Hi nhảgmsxy dựwhqrng đxqhqxkonng lêuswvn: “Em tìswnum chịiofzsaayu ôibvkn chuyệswnun khôibvkng đxqhqưzklvfcuac àgtzg! Nhìswnun bộvejljkgfng gấanddp gájkgfp củgtzga anh kìswnua, em khôibvkng quấanddy rầgikay nữatyua, em đxqhqi ngay đxqhqâsaayy, ngủgtzg ngon, tâsaayn hôibvkn vui vẻupcs!”

zsvki xong, côibvkzklvu loájkgft chạjiioy ra ngoàgtzgi, còxvsdn giúatyup bọuvrhn họuvrh đxqhqózsvkng kỹbseo cửnisna.

“Mớyozti vừkgnma nózsvki cájkgfi gìswnu, cưzklvftmli giốozpxng nhưzklv ăhbltn trộvejlm vậxvsdy?” Đmflwôibvki mắwydut củgtzga Nam Cung Kìswnunh Hiêuswvn đxqhqgikay mịiofz hoặnisnc, cúatyui ngưzklvftmli xuốozpxng nhẹixmo nhàgtzgng vuốozpxt ve khuôibvkn mặnisnt nhỏixmo nhắwydun củgtzga côibvk: “Ởwcoq trong phòxvsdng tắwydum anh còxvsdn nghe đxqhqưzklvfcuac.”

“Khẳwydung đxqhqiofznh làgtzg phảgmsxi léupcsn lúatyuc nhưzklv trộvejlm, bọuvrhn em đxqhqang thưzklvơzsvkng lưzklvfcuang làgtzgm chuyệswnun xấanddu nhưzklv thếxxhogtzgo, đxqhqzsvk anh nghe đxqhqưzklvfcuac làgtzg thảgmsxm.” Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot néupcsn cưzklvftmli, nghiêuswvm túatyuc nózsvki.

“Phảgmsxi khôibvkng? Làgtzgm chuyệswnun xấanddu gìswnu, nózsvki anh nghe thửnisn!” Nam Cung Kìswnunh Hiêuswvn nheo mắwydut, chặnisnn ngang ôibvkm côibvk từkgnm đxqhqgikau giưzklvftmlng chuyểzsvkn tớyozti giữatyua giưzklvftmlng, ngózsvkn tay thon dàgtzgi túatyum mởanxqsaayy ájkgfo ngủgtzg củgtzga côibvk, ájkgfp ngưzklvftmli muốozpxn đxqhqèbpqruswvn.

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot trốozpxn trájkgfnh hơzsvki thởanxqzsvkng nhưzklv lửnisna củgtzga anh, cưzklvftmli nózsvki: “Em khôibvkng nózsvki cho anh biếxxhot, khôibvkng nózsvki cho anh biếxxhot!”

Nam Cung Kìswnunh Hiêuswvn vuốozpxt ve cájkgfi bụcowkng càgtzgng ngàgtzgy càgtzgng nhôibvkuswvn rõhbltgtzgng củgtzga côibvk, nheo đxqhqôibvki mắwydut hàgtzgm chứxkona nụcowkzklvftmli uy hiếxxhop: “Làgtzgm chuyệswnun xấanddu, em khôibvkng sợfcua dạjiioy hưzklv bảgmsxo bảgmsxo trong bụcowkng àgtzg, mẹixmo con béupcs khôibvkng thàgtzgnh thậxvsdt, nhấanddt đxqhqiofznh làgtzg ba nózsvk mỗpsdji ngàgtzgy đxqhqfkmeu lo lắwydung đxqhqfkme phòxvsdng, cẩxkonn thậxvsdn che chởanxqibvkanddy sợfcuaibvkanddy bịiofz thưzklvơzsvkng, nhưzklvng lạjiioi muốozpxn dạjiioy dỗpsdjibvkanddy mộvejlt trậxvsdn!”

zsvki xong, ngózsvkn tay thon dàgtzgi xẹixmot qua sưzklvftmln eo củgtzga côibvk.

“A……” Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot vẫvklgn mẫvklgn cảgmsxm đxqhqếxxhon muốozpxn chếxxhot, mặnisnt đxqhqixmo tim đxqhqxvsdp, bắwydut lấanddy ngózsvkn tay anh: “Đmflwkgnmng làgtzgm em nhộvejlt, bảgmsxo bảgmsxo biếxxhot sẽsaay khájkgfng nghịiofz.”

“Sao anh cózsvk thểzsvk nỡihwx đxqhqzsvk bảgmsxo bảgmsxo khájkgfng nghịiofz……” Nam Cung Kìswnunh Hiêuswvn cưzklvftmli nhạjiiot, bàgtzgn tay vuốozpxt ve eo củgtzga côibvk, nhẹixmo nhàgtzgng xoa xoa đxqhqi chuyểzsvkn hưzklvyoztng vềfkme phífgloa trưzklvyoztc, cúatyui đxqhqgikau hôibvkn lêuswvn môibvki côibvk: “Anh muốozpxn em vui vẻupcsxvsdn khôibvkng kịiofzp……”

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot cảgmsxm giájkgfc đxqhqưzklvfcuac rõhbltgtzgng ýryjf tứxkon củgtzga anh, hôibvk hấanddp côibvk rốozpxi loạjiion, dầgikan dầgikan cảgmsxm giájkgfc đxqhqưzklvfcuac ájkgfo ngủgtzg trêuswvn ngưzklvftmli bịiofz anh rúatyut đxqhqi, bàgtzgn tay anh vuốozpxt ve bảgmsx vai trơzsvkn bózsvkng củgtzga côibvk, dưzklvftmlng nhưzklv đxqhqang dọuvrh thájkgfm kho bájkgfu quýryjf giájkgf nhấanddt bêuswvn trong ájkgfo ngủgtzg, cẩxkonn thậxvsdn chạjiiom đxqhqếxxhon bầgikau ngựwhqrc củgtzga côibvk, lạjiioi dùanddng cájkgfnh môibvki từkgnmng chúatyut từkgnmng chúatyut màgtzgatyung bájkgfi.

“Kìswnunh Hiêuswvn……” Trưzklvyoztc mắwydut côibvkuswv ly, tay khoanh lạjiioi cổfpyh củgtzga anh, nứxkonc nởanxquswvu lêuswvn.

“Anh đxqhqâsaayy……” Nam Cung Kìswnunh Hiêuswvn cũibvkng cởanxqi quầgikan ájkgfo củgtzga mìswnunh ra, gắwydut gao hôibvkn côibvk: “Đmflwkgnmng quêuswvn hôibvkm nay làgtzg đxqhqêuswvm tâsaayn hôibvkn củgtzga chúatyung ta, bàgtzghlhv…… Em phảgmsxi hoàgtzgn thàgtzgnh nghĩckega vụcowk……”

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot trầgikam thấanddp ngâsaaym nga ra tiếxxhong, cózsvk thểzsvk cảgmsxm giájkgfc đxqhqưzklvfcuac sựwhqr khuâsaayy khoảgmsx to lớyoztn trong thanh âsaaym kia, nhưzklvng cájkgfi gìswnuibvkng khôibvkng làgtzgm đxqhqưzklvfcuac, chỉhjcgzsvk thểzsvkxvsdng chặnisnt cầgikan cổfpyh củgtzga anh, trầgikam thấanddp thởanxq dốozpxc.

“……Ưzqvym!” Nhájkgfy mắwydut anh thìswnunh lìswnunh tiếxxhon vàgtzgo, Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot cắwydun môibvki rêuswvn rỉhjcg, sựwhqrzsvkng bỏixmong căhbltng chặnisnt khiếxxhon cảgmsx ngưzklvftmli côibvk run rẩxkony.

“Đmflwkgnmng sợfcua, anh sẽsaay chậxvsdm mộvejlt chúatyut, sẽsaay khôibvkng thưzklvơzsvkng tổfpyhn đxqhqếxxhon bảgmsxo bảgmsxo ……” Nam Cung Kìswnunh Hiêuswvn ôibvkn nhu dụcowk dỗpsdj, nhìswnun da thịiofzt côibvk bởanxqi vìswnu sựwhqr khoájkgfi cảgmsxm màgtzg trởanxquswvn phấanddn hồhbltng, anh kífgloch đxqhqvejlng hôibvkn lêuswvn, dưzklvyozti thâsaayn thong thảgmsxgtzg luậxvsdt đxqhqvejlng cózsvk tiếxxhot tấanddu.

“Bảgmsxo bốozpxi…… Anh yêuswvu em……” Hơzsvki thởanxq anh nặnisnng nềfkme, trong sựwhqrfgloch tìswnunh mãhlhvnh liệswnut, nhịiofzn khôibvkng đxqhqưzklvfcuac màgtzg bộvejlc phájkgft ra mộvejlt câsaayu nhưzklv vậxvsdy, dájkgfn sájkgft vàgtzgo tai củgtzga côibvk, nózsvki lêuswvn tiếxxhong lòxvsdng cùanddng côibvk.

Dụcowk Thiêuswvn Tuyếxxhot càgtzgng lúatyuc càgtzgng mêuswv mang, cảgmsxm thụcowk đxqhqưzklvfcuac anh châsaayn thậxvsdt tồhbltn tạjiioi trong thâsaayn thểzsvk củgtzga mìswnunh, nghẹixmon ngàgtzgo mộvejlt tiếxxhong, co chặnisnt thâsaayn mìswnunh.

ibvkm nay, ởanxqibvkn lễckeg thájkgfnh khiếxxhot chózsvki mắwydut, từkgnm khoảgmsxnh khắwyduc anh đxqhqeo nhẫvklgn cưzklvyozti lêuswvn cho côibvk, nắwydum lấanddy đxqhqôibvki bàgtzgn tay củgtzga côibvk, nhìswnun vàgtzgo đxqhqôibvki mắwydut côibvk, trầgikam giọuvrhng hứxkona hẹixmon mộvejlt câsaayu kia……

ibvki nguyệswnun thưzklvơzsvkng tiếxxhoc côibvkanddy, bảgmsxo hộvejlibvkanddy, yêuswvu quýryjfibvkanddy, cho đxqhqếxxhon hơzsvki thởanxq cuốozpxi cùanddng, cho đxqhqếxxhon lúatyuc chếxxhot mớyozti thôibvki……

Thanh âsaaym lờftmli thềfkmegtzgng lúatyuc càgtzgng lớyoztn, sau cùanddng, tìswnunh cảgmsxm dâsaayng tràgtzgo mãhlhvnh liệswnut, bốozpxc chájkgfy thàgtzgnh mộvejlt thếxxho giớyozti hạjiionh phúatyuc hoàgtzgn chỉhjcgnh.

……

……

Sắwyduc đxqhqixmop, búatyung tay đxqhqãhlhv suy tàgtzgn, tuổfpyhi trẻupcs, chỉhjcg huy hoàgtzgng thoájkgfng qua ——

ibvki chỉhjcg muốozpxn ởanxq nhữatyung năhbltm thájkgfng tuổfpyhi trẻupcs, đxqhqưzklvfcuac nửnisna kia củgtzga mìswnunh nhanh chózsvkng tìswnum thấanddy, cẩxkonn thậxvsdn bảgmsxo hộvejl.

Khôibvkng đxqhqzsvkibvki kinh sợfcua, khôibvkng đxqhqzsvkibvki khổfpyh sởanxq, khôibvkng đxqhqzsvkibvki khôibvkng nơzsvki dựwhqra vàgtzgo, khôibvkng đxqhqzsvkibvki lưzklvu lạjiioc đxqhqgikau đxqhqưzklvftmlng xózsvk chợfcua.

Kếxxhot thúatyuc chífglonh truyệswnun.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.