Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 328 : Chúng ta đều cùng một dạng người

    trước sau   
Nam Cung Dạthjc Hi gầtckxn nhưuvvh muốijkgn khójysmc oàpocwxcmzn khi nhìijybn bộitxz dạthjcng sa súsuwnt tinh thầtckxn củnpzna anh ta, run rẩyiqpy co chặcvjot bàpocwn tay thàpocwnh nắpfwbm đjbncvzmim, run giọabghng hỏtzldi: “Anh làpocwm sao vậzjeey? Tay cùakizng châiqtan làpocw chuyệgrzqn nhưuvvh thếixjmpocwo?!”

Trìijybnh Dĩifypxcmznh nhìijybn chằthjcm chằthjcm côwwox ta, ázpgynh mắpfwbt sắpfwbc béixjmn cẩyiqpn thậzjeen tìijybm kiếixjmm dấvzmiu vếixjmt cừnsjtu hậzjeen cùakizng ai oázpgyn trêxcmzn mặcvjot côwwox ta, nhưuvvhng khôwwoxng tìijybm đjbncưuvvhnksqc gìijyb, anh ta cưuvvhpeyai lạthjcnh, giọabghng khàpocwn khàpocwn nójysmi: “Bázpgyi lạthjcy anh trai côwwox ban tặcvjong, Dạthjc Hi, cázpgynh tay nàpocwy củnpzna tôwwoxi đjbncãsltkpocwn phếixjm, châiqtan cũrcnmng đjbncxcmzng dậzjeey khôwwoxng nổbtlxi…… Côwwox vừnsjta lòwwoxng chưuvvha?” 

Trázpgyi tim củnpzna Nam Cung Dạthjc Hi nhưuvvh bịixjm hung hăyfksng níledtu chặcvjot, đjbncau đjbncếixjmn khôwwoxng thểtlckwwox hấvzmip.

wwox ta nhớzpgyvsxpzpgyi ngàpocwy màpocw anh trai cùakizng mọabghi ngưuvvhpeyai trởpocw vềycya, côwwox ta khôwwoxng màpocwng đjbncếixjmn mấvzmiy ngưuvvhpeyai hộitxz vệgrzq ngăyfksn trởpocw, liềycyau chếixjmt cũrcnmng muốijkgn đjbnci theo tớzpgyi bệgrzqnh việgrzqn, đjbncíledtch xázpgyc làpocwwwox ta cũrcnmng thấvzmiy đjbncưuvvhnksqc, toàpocwn bộitxz ázpgyo sơzsbr mi củnpzna anh mìijybnh bịixjm ưuvvhzpgyt nhẹclykp mázpgyu, mùakizi mázpgyu tưuvvhơzsbri ngậzjeep tràpocwn, gầtckxn nhưuvvhjysm thểtlck nhìijybn thấvzmiy huyếixjmt nhụfrenc mơzsbr hồfren trêxcmzn ngưuvvhpeyai, còwwoxn cójysmzpgyu đjbnctzlduvvhơzsbri đjbncãsltk biếixjmn thàpocwnh màpocwu đjbncen trêxcmzn miệgrzqng vếixjmt thưuvvhơzsbrng ởpocwzpgynh tay.

wwox ta khójysmjysm thểtlckuvvhpocwng tưuvvhnksqng đjbncưuvvhnksqc, đjbncójysm chíledtnh làpocw chồfrenng cùakizng anh trai củnpzna côwwox ta chéixjmm giếixjmt lẫnutqn nhau.

Mộitxzt dao lạthjci mộitxzt dao, mặcvjoc kệgrzqpocw ai trong bọabghn họabgh bịixjm thưuvvhơzsbrng, đjbncycyau làpocw từnsjtng làpocwn roi đjbncau nhứxcmzc quấvzmit vàpocwo trong lòwwoxng côwwox ta!


“Dạthjc Hi……” Trìijybnh Dĩifypxcmznh nheo mắpfwbt cưuvvhpeyai lạthjcnh, tiếixjmp tụfrenc kíledtch thíledtch thầtckxn kinh côwwox ta: “Đmvmensjtng sợnksqwwoxi…… Tôwwoxi thậzjeet sựixjm đjbncãsltk gầtckxn nhưuvvhpocwn phếixjm, côwwoxzpgych tôwwoxi xa nhưuvvh vậzjeey làpocwm gìijyb, cho dùakizwwox đjbncxcmzng ởpocwxcmzn cạthjcnh tôwwoxi cũrcnmng khôwwoxng thưuvvhơzsbrng tổbtlxn côwwox đjbncưuvvhnksqc……”

jysmi xong, anh ta nhúsuwnc nhíledtch châiqtan trázpgyi mìijybnh mộitxzt chúsuwnt, Nam Cung Dạthjc Hi nghe rõvsxp đjbncưuvvhnksqc tiếixjmng ‘loảzsbrng xoảzsbrng’ vang lêxcmzn.

Mộitxzt giọabght nưuvvhzpgyc mắpfwbt nặcvjong nềycyazsbri xuốijkgng, Nam Cung Dạthjc Hi run run hỏtzldi: “Đmvmeójysmpocwzpgyi gìijyb?”

“Côwwox đjbncếixjmn màpocw nhìijybn……” Trìijybnh Dĩifypxcmznh cưuvvhpeyai lạthjcnh, dựixjma vàpocwo trêxcmzn vázpgych tưuvvhpeyang, ázpgynh mắpfwbt âiqtam lãsltknh nhìijybn côwwox ta: “Côwwox đjbncếixjmn màpocw nhìijybn xem ôwwoxng anh trai thâiqtan yêxcmzu củnpzna côwwox đjbncãsltkpocwm gìijyb đjbncijkgi vớzpgyi tôwwoxi, Dạthjc Hi, tôwwoxi bịixjm nhốijkgt ởpocw chỗjbncpocwy đjbncãsltk bao nhiêxcmzu ngàpocwy côwwox biếixjmt khôwwoxng? Tôwwoxi đjbncãsltk phâiqtan biệgrzqt khôwwoxng rõvsxp ban ngàpocwy hay làpocw đjbncêxcmzm tốijkgi, tôwwoxi thậzjeet sựixjm muốijkgn chếixjmt…… Côwwox đjbnci cầtckxu xin bọabghn họabgh đjbnci, trựixjmc tiếixjmp giếixjmt chếixjmt tôwwoxi cho xong…… Nhốijkgt tôwwoxi ởpocw chỗjbncpocwy, quảzsbr thựixjmc sốijkgng khôwwoxng bằthjcng chếixjmt……”

Nam Cung Dạthjc Hi cójysm chúsuwnt mấvzmit khốijkgng chếixjm chạthjcy tớzpgyi, mùakizi mázpgyu thịixjmt thốijkgi rữhiila cùakizng vớzpgyi mùakizi tanh mázpgyu tưuvvhơzsbri khiếixjmn côwwox ta suýhssxt ngấvzmit lịixjmm, nhưuvvhng vẫnutqn giơzsbr tay véixjmn quầtckxn ázpgyo trêxcmzn ngưuvvhpeyai anh ta, nhìijybn thấvzmiy đjbncfren vậzjeet phíledta dưuvvhzpgyi cổbtlx châiqtan củnpzna anh ta.

ledtch sắpfwbt.

Đmvmeójysmpocwledtch sắpfwbt!

Nam Cung Dạthjc Hi bỗjbncng nhiêxcmzn bưuvvhng kíledtn miệgrzqng, toàpocwn bộitxz tinh thầtckxn gầtckxn nhưuvvh sụfrenp đjbncbtlx trong nházpgyy mắpfwbt.

wwox ta run rẩyiqpy, run rẩyiqpy đjbncếixjmn khôwwoxng còwwoxn dázpgyng vẻldkd, khôwwoxng thểtlckuvvhpocwng đjbncưuvvhnksqc làpocw anh mìijybnh thậzjeet sựixjmwwoxijybnh đjbncếixjmn vậzjeey, ngưuvvhpeyai đjbncàpocwn ôwwoxng nàpocwy tuy khốijkgn kiếixjmp lạthjci cầtckxm thúsuwn, nhưuvvhng anh ta cũrcnmng làpocw ngưuvvhpeyai chồfrenng đjbncãsltk chung chăyfksn gốijkgi vớzpgyi mìijybnh suốijkgt 5 năyfksm! Côwwox ta khójysmjysm thểtlck tiếixjmp thu sựixjm thậzjeet nàpocwy, hai tay nắpfwbm đjbnctckxu tójysmc củnpzna mìijybnh màpocwixjmt lêxcmzn “A ——!”

Ávoeznh mắpfwbt Trìijybnh Dĩifypxcmznh phứxcmzc tạthjcp, từnsjt ngàpocwy bịixjm nhốijkgt cho tớzpgyi nay, khôwwoxng cójysm bấvzmit cứxcmz ngưuvvhpeyai nàpocwo nójysmi chuyệgrzqn vớzpgyi anh ta, khôwwoxng ngờpeya ngưuvvhpeyai tớzpgyi nhìijybn anh ta lạthjci làpocw Nam Cung Dạthjc Hi, ngưuvvhpeyai phụfren nữhiil ngu ngốijkgc bịixjmijybnh đjbncùakiza giỡmvmen xoay quanh, làpocw ngưuvvhpeyai đjbncàpocwn bàpocw đjbncanh đjbncázpgy chỉhiil biếixjmt chơzsbri thủnpzn đjbncoạthjcn tàpocwn nhẫnutqn hạthjci ngưuvvhpeyai khi biếixjmt anh ta cójysm phụfren nữhiilpocwxcmzn ngoàpocwi! Anh ta cưuvvhpeyai lạthjcnh: “Đmvmensjtng kíledtch đjbncitxzng, Dạthjc Hi, đjbncâiqtay đjbncycyau làpocw tộitxzi màpocwwwoxi hẳjysmn phảzsbri chịixjmu…… Nhưuvvhng sao côwwoxzpgym dựixjma gầtckxn tôwwoxi nhưuvvh vậzjeey? Côwwox khôwwoxng biếixjmt ngưuvvhpeyai sắpfwbp chếixjmt đjbncycyau rấvzmit khủnpznng bốijkg sao? Nếixjmu tôwwoxi nhấvzmit đjbncixjmnh phảzsbri chếixjmt, tôwwoxi khẳjysmng đjbncixjmnh làpocw muốijkgn kéixjmo theo mộitxzt ngưuvvhpeyai cùakizng tôwwoxi xuốijkgng đjbncixjma ngụfrenc, vậzjeey côwwox chíledtnh làpocw tựixjmijybm!”

jysmi xong, bỗjbncng nhiêxcmzn Trìijybnh Dĩifypxcmznh bắpfwbt đjbncưuvvhnksqc tay cổbtlx tay côwwox ta, kéixjmo côwwox ta đjbncếixjmn gầtckxn!

Nam Cung Dạthjc Hi héixjmt lêxcmzn mộitxzt tiếixjmng nhàpocwo vàpocwo trêxcmzn ngưuvvhpeyai anh ta, đjbncijkgi diệgrzqn vớzpgyi gưuvvhơzsbrng mặcvjot dữhiil tợnksqn khủnpznng bốijkg củnpzna anh ta.

“Cho dùakiz hiệgrzqn tạthjci tôwwoxi bịixjm nhốijkgt, nhưuvvhng lặcvjong lẽcvox giếixjmt ngưuvvhpeyai vẫnutqn làpocw khôwwoxng thàpocwnh vấvzmin đjbncycya, côwwoxjysm gan vàpocwo đjbncâiqtay thìijybxcmzn biếixjmt sẽcvox pházpgyt sinh chuyệgrzqn gìijyb, chẳjysmng lẽcvoxwwox khôwwoxng biếixjmt tôwwoxi khốijkgn kiếixjmp đjbncếixjmn ngay cảzsbr cầtckxm thúsuwnrcnmng khôwwoxng bằthjcng? Còwwoxn dázpgym đjbncếixjmn đjbncâiqtay tìijybm tôwwoxi?!” 


Ávoeznh mắpfwbt Trìijybnh Dĩifypxcmznh trởpocwxcmzn ázpgyc đjbncitxzc, trong lúsuwnc côwwox ta thốijkgng khổbtlx giãsltky giụfrena, bỗjbncng nhiêxcmzn bójysmp lấvzmiy cổbtlxwwox ta!

Giờpeya phúsuwnt nàpocwy, Nam Cung Dạthjc Hi ngưuvvhnksqc lạthjci trấvzmin đjbncixjmnh, tay nắpfwbm cázpgynh tay củnpzna Trìijybnh Dĩifypxcmznh, chịixjmu đjbncixjmng hôwwox hấvzmip khójysm khăyfksn, rưuvvhng rưuvvhng nưuvvhzpgyc mắpfwbt hỏtzldi: “Trìijybnh Dĩifypxcmznh, em hỏtzldi anh, rốijkgt cuộitxzc anh cójysm từnsjtng yêxcmzu em hay khôwwoxng?”

Ávoeznh mắpfwbt Trìijybnh Dĩifypxcmznh lạthjcnh băyfksng, mang theo hơzsbri thởpocw giếixjmt ngưuvvhpeyai nhìijybn chằthjcm chằthjcm côwwox ta.

“Anh nójysmi chuyệgrzqn…… Em chỉhiil muốijkgn biếixjmt mỗjbnci chuyệgrzqn nàpocwy, chíledtnh làpocwijyb chuyệgrzqn nàpocwy màpocw em vàpocwo đjbncâiqtay! Anh vàpocw em làpocw vợnksq chồfrenng đjbncãsltk 5 năyfksm, chúsuwnng ta cũrcnmng cójysm bảzsbro bảzsbro, chúsuwnng ta cũrcnmng từnsjtng hoàpocwijybnh chung sốijkgng cùakizng nhau! Dùakiz 5 năyfksm trưuvvhzpgyc em làpocw dựixjma vàpocwo con màpocw bứxcmzc bázpgych anh kếixjmt hôwwoxn, dùakiz 5 năyfksm sau em ra tay tàpocwn đjbncitxzc vớzpgyi nhữhiilng phụfren nữhiilxcmzn ngưuvvhpeyai anh, dùakiz em biếixjmt trong lòwwoxng anh vẫnutqn luôwwoxn khôwwoxng hềycya buôwwoxng bỏtzld Dụfren Thiêxcmzn Tuyếixjmt! Nhưuvvhng em vẫnutqn muốijkgn biếixjmt —— rốijkgt cuộitxzc anh cójysm từnsjtng yêxcmzu em hay khôwwoxng, cho dùakiz chỉhiilpocw mộitxzt chúsuwnt?”

Trìijybnh Dĩifypxcmznh lặcvjong im trầtckxm mặcvjoc, míledtm môwwoxi, khôwwoxng nghĩifyp tớzpgyi, ngưuvvhpeyai phụfren nữhiilpocwy vàpocwo đjbncâiqtay chỉhiilijyb mộitxzt vấvzmin đjbncycya ngu xuẩyiqpn nhưuvvh vậzjeey.

Sắpfwbc mặcvjot anh ta tốijkgi tăyfksm, bỗjbncng nhiêxcmzn buôwwoxng cổbtlxwwox ta ra, néixjmm côwwox ta qua mộitxzt bêxcmzn!

“Đmvmensjtng nójysmi đjbncếixjmn chuyệgrzqn yêxcmzu hay khôwwoxng yêxcmzu gìijyb vớzpgyi tôwwoxi……” Đmvmeôwwoxi mắpfwbt củnpzna Trìijybnh Dĩifypxcmznh ửvrzong đjbnctzld: “Nam Cung Dạthjc Hi, nếixjmu côwwoxxcmzu tôwwoxi, mau đjbnci nójysmi vớzpgyi anh côwwox nhanh chójysmng giếixjmt chếixjmt tôwwoxi! Rốijkgt cuộitxzc tôwwoxi sốijkgng khôwwoxng nổbtlxi nữhiila…… Cho dùakiziqtay giờpeya anh ta thảzsbrwwoxi, tôwwoxi cũrcnmng làpocwpocwn phếixjm suốijkgt đjbncpeyai, mẹclykjysm, côwwox mau đjbnci đjbnci! Nếixjmu khôwwoxng tôwwoxi sẽcvox giếixjmt luôwwoxn cảzsbrwwox!”

“……” Nam Cung Dạthjc Hi ôwwoxm cầtckxn cổbtlx ngồfreni trêxcmzn mặcvjot đjbncvzmit ho khan, nưuvvhzpgyc mắpfwbt cũrcnmng rớzpgyt xuốijkgng. 

Khíledt thếixjm củnpzna côwwox ta dầtckxn dầtckxn trởpocw lạthjci, siếixjmt chặcvjot nắpfwbm tay, hưuvvhzpgyng vềycya phíledta anh ta, gàpocwo lêxcmzn: “Vậzjeey còwwoxn nợnksqakizng sựixjm đjbncùakiza giỡmvmen tàpocwn nhẫnutqn củnpzna anh đjbncijkgi vớzpgyi tôwwoxi thìijyb sao! Trìijybnh Dĩifypxcmznh, anh nójysmi tôwwoxi sĩifyp diệgrzqn, tôwwoxi khôwwoxng muốijkgn bịixjm ngưuvvhpeyai kházpgyc khinh thưuvvhpeyang, anh thìijyb sao?! Chẳjysmng lẽcvox anh khôwwoxng phảzsbri cùakizng mộitxzt loạthjci ngưuvvhpeyai nhưuvvhwwoxi?!! Đmvmensjtng nójysmi vớzpgyi tôwwoxi làpocw anh khôwwoxng muốijkgn sốijkgng nữhiila, tôwwoxi khôwwoxng tin! Chẳjysmng qua anh khôwwoxng thểtlck chịixjmu đjbncixjmng đjbncưuvvhnksqc ázpgynh mắpfwbt củnpzna ngưuvvhpeyai kházpgyc sau khi ra ngoàpocwi, chẳjysmng qua anh khôwwoxng thểtlck chịixjmu đjbncixjmng đjbncưuvvhnksqc mìijybnh chỉhiilwwoxn hai bàpocwn tay trắpfwbng! Anh phấvzmin đjbncvzmiu nhiềycyau năyfksm lạthjci ẩyiqpn nhẫnutqn nhiềycyau năyfksm nhưuvvh vậzjeey, nhưuvvhng cázpgyi gìijybrcnmng khôwwoxng cójysm đjbncưuvvhnksqc, ngưuvvhnksqc lạthjci còwwoxn mấvzmit đjbnci mộitxzt bàpocwn tay cùakizng mộitxzt châiqtan, anh khôwwoxng cam lòwwoxng đjbncúsuwnng khôwwoxng?!”

“Mẹclykjysm, côwwoxsuwnt ra ngoàpocwi cho tôwwoxi!!!” Trìijybnh Dĩifypxcmznh ríledtt gàpocwo, tâiqtam sựixjm bịixjmixjmzpgych, anh ta giốijkgng nhưuvvh mộitxzt con thúsuwn bịixjmiqtay khốijkgn.

“Ha ha ha……” Nam Cung Dạthjc Hi đjbncxcmzng dậzjeey, nưuvvhzpgyc mắpfwbt giàpocwn giụfrena: “Anh bịixjmwwoxi nhìijybn thấvzmiu…… Hai chúsuwnng ta đjbncycyau giốijkgng nhau! Đmvmeycyau giốijkgng nhau! Cho nêxcmzn chúsuwnng ta mớzpgyi rơzsbri vàpocwo kếixjmt cụfrenc nhưuvvh thếixjmpocwy!!”

wwox ta cưuvvhpeyai ha hảzsbr, cưuvvhpeyai đjbncếixjmn cuốijkgi cùakizng biếixjmn thàpocwnh khójysmc thúsuwnt thíledtt.

wwox ta quỳixjm rạthjcp xuốijkgng mặcvjot đjbncvzmit, khójysmc đjbncếixjmn cảzsbr ngưuvvhpeyai pházpgyt run, cuộitxzn tròwwoxn thâiqtan thểtlck, khójysmc gàpocwo: “Nhưuvvhng làpocwijybzpgyi gìijyb…… Tạthjci sao lạthjci nhưuvvh vậzjeey…… Anh cójysm biếixjmt chếixjmt làpocw mộitxzt chuyệgrzqn thựixjmc rấvzmit dễnksqpocwng hay khôwwoxng! Sau khi anh chếixjmt rồfreni thìijyb sao đjbncâiqtay? Anh cójysm nghĩifyp tớzpgyi tôwwoxi sẽcvox nhưuvvh thếixjmpocwo khôwwoxng? Y Y mớzpgyi năyfksm tuổbtlxi, cázpgyi gìijyb con béixjmrcnmng khôwwoxng biếixjmt, cuộitxzc đjbncpeyai con béixjmwwoxn dàpocwi nhưuvvh vậzjeey, anh nghĩifyp sau nàpocwy con béixjm sẽcvox nhưuvvh thếixjmpocwo lớzpgyn lêxcmzn, Trìijybnh Dĩifypxcmznh, anh cójysm thểtlck hậzjeen tôwwoxi, anh hậzjeen chếixjmt tôwwoxi cũrcnmng khôwwoxng sao, nhưuvvhng anh đjbncnsjtng ngay cảzsbr con gázpgyi cũrcnmng khôwwoxng nhậzjeen…… Tôwwoxi yêxcmzu Y Y…… Tôwwoxi yêxcmzu con béixjm…… Anh nójysmi cho tôwwoxi biếixjmt, vềycya sau tôwwoxi nêxcmzn làpocwm cázpgyi gìijybiqtay giờpeya……”

wwox ta quỳixjm trêxcmzn mặcvjot đjbncvzmit khójysmc đjbncếixjmn têxcmziqtam liệgrzqt phếixjm.

Cảzsbr ngưuvvhpeyai Trìijybnh Dĩifypxcmznh chợnksqt hoảzsbrng hốijkgt, trázpgyi tim nơzsbri ngựixjmc trázpgyi kia, anh ta cho rằthjcng vềycya sau vĩifypnh viễnksqn sẽcvox khôwwoxng bao giờpeya đjbncau đjbnczpgyn nữhiila, thếixjm nhưuvvhng khôwwoxng ngờpeya vẫnutqn nhójysmi đjbncau, đjbncau đjbncếixjmn toàpocwn thâiqtan khôwwoxng cójysm tri giázpgyc.

“Côwwox đjbnci ra ngoàpocwi……” Trìijybnh Dĩifypxcmznh cắpfwbn răyfksng nójysmi, trong mắpfwbt cójysm mộitxzt tầtckxng hơzsbri nưuvvhzpgyc, nhưuvvhng lạthjci cốijkgixjmn, nghẹclykn ngàpocwo quázpgyt lớzpgyn: “Cúsuwnt đjbnci!! Côwwoxpocw tiểtlcku thưuvvh nhàpocw Nam Cung, chẳjysmng qua chỉhiil mang theo con gázpgyi…… Tưuvvhơzsbrng lai tùakizy tiệgrzqn tìijybm bấvzmit cứxcmz ngưuvvhpeyai nàpocwo cũrcnmng đjbncycyau sẽcvox tiếixjmp nhậzjeen côwwox…… Chíledtnh làpocw nhớzpgyvsxp phảzsbri tìijybm ngưuvvhpeyai tốijkgt, đjbncnsjtng lạthjci tìijybm mộitxzt têxcmzn khốijkgn nạthjcn giốijkgng nhưuvvhwwoxi……

Hếixjmt chưuvvhơzsbrng 328

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.