Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 328 : Chúng ta đều cùng một dạng người

    trước sau   
Nam Cung Dạxgyd Hi gầsgywn nhưlmpq muốpsnrn khójcwkc oàejtotmoon khi nhìplprn bộrscm dạxgydng sa súcfirt tinh thầsgywn củikrpa anh ta, run rẩictry co chặpajyt bàejton tay thàejtonh nắjcwkm đjebttmoom, run giọpiogng hỏuyjsi: “Anh làejtom sao vậtmooy? Tay cùlmpqng châsyeon làejto chuyệktecn nhưlmpq thếgsnpejtoo?!”

Trìplprnh Dĩgnewtmoonh nhìplprn chằjzkkm chằjzkkm côdotn ta, áifpsnh mắjcwkt sắjcwkc béujxen cẩictrn thậtmoon tìplprm kiếgsnpm dấtmoou vếgsnpt cừlprpu hậtmoon cùlmpqng ai oáifpsn trêtmoon mặpajyt côdotn ta, nhưlmpqng khôdotnng tìplprm đjebtưlmpqxslac gìplpr, anh ta cưlmpqdktgi lạxgydnh, giọpiogng khàejton khàejton nójcwki: “Báifpsi lạxgydy anh trai côdotn ban tặpajyng, Dạxgyd Hi, cáifpsnh tay nàejtoy củikrpa tôdotni đjebtãhvwxejton phếgsnp, châsyeon cũjzkkng đjebthhwvng dậtmooy khôdotnng nổbefii…… Côdotn vừlprpa lòyenvng chưlmpqa?” 

Tráifpsi tim củikrpa Nam Cung Dạxgyd Hi nhưlmpq bịlxhi hung hăbvrong níkuvzu chặpajyt, đjebtau đjebtếgsnpn khôdotnng thểqggrdotn hấtmoop.

dotn ta nhớvmtjlmpqifpsi ngàejtoy màejto anh trai cùlmpqng mọpiogi ngưlmpqdktgi trởikru vềxgyd, côdotn ta khôdotnng màejtong đjebtếgsnpn mấtmooy ngưlmpqdktgi hộrscm vệktec ngăbvron trởikru, liềxgydu chếgsnpt cũjzkkng muốpsnrn đjebti theo tớvmtji bệktecnh việktecn, đjebtíkuvzch xáifpsc làejtodotn ta cũjzkkng thấtmooy đjebtưlmpqxslac, toàejton bộrscm áifpso sơjpdk mi củikrpa anh mìplprnh bịlxhi ưlmpqvmtjt nhẹdktgp máifpsu, mùlmpqi máifpsu tưlmpqơjpdki ngậtmoop tràejton, gầsgywn nhưlmpqjcwk thểqggr nhìplprn thấtmooy huyếgsnpt nhụirdpc mơjpdk hồbuwt trêtmoon ngưlmpqdktgi, còyenvn cójcwkifpsu đjebtuyjslmpqơjpdki đjebtãhvwx biếgsnpn thàejtonh màejtou đjebten trêtmoon miệktecng vếgsnpt thưlmpqơjpdkng ởikruifpsnh tay.

dotn ta khójcwkjcwk thểqggrlmpqikrung tưlmpqxslang đjebtưlmpqxslac, đjebtójcwk chíkuvznh làejto chồbuwtng cùlmpqng anh trai củikrpa côdotn ta chéujxem giếgsnpt lẫbvron nhau.

Mộrscmt dao lạxgydi mộrscmt dao, mặpajyc kệktecejto ai trong bọpiogn họpiog bịlxhi thưlmpqơjpdkng, đjebtxgydu làejto từlprpng làejton roi đjebtau nhứhhwvc quấtmoot vàejtoo trong lòyenvng côdotn ta!


“Dạxgyd Hi……” Trìplprnh Dĩgnewtmoonh nheo mắjcwkt cưlmpqdktgi lạxgydnh, tiếgsnpp tụirdpc kíkuvzch thíkuvzch thầsgywn kinh côdotn ta: “Đigqqlprpng sợxsladotni…… Tôdotni thậtmoot sựaxvu đjebtãhvwx gầsgywn nhưlmpqejton phếgsnp, côdotnifpsch tôdotni xa nhưlmpq vậtmooy làejtom gìplpr, cho dùlmpqdotn đjebthhwvng ởikrutmoon cạxgydnh tôdotni cũjzkkng khôdotnng thưlmpqơjpdkng tổbefin côdotn đjebtưlmpqxslac……”

jcwki xong, anh ta nhúcfirc nhíkuvzch châsyeon tráifpsi mìplprnh mộrscmt chúcfirt, Nam Cung Dạxgyd Hi nghe rõlmpq đjebtưlmpqxslac tiếgsnpng ‘loảlidyng xoảlidyng’ vang lêtmoon.

Mộrscmt giọpiogt nưlmpqvmtjc mắjcwkt nặpajyng nềxgydjpdki xuốpsnrng, Nam Cung Dạxgyd Hi run run hỏuyjsi: “Đigqqójcwkejtoifpsi gìplpr?”

“Côdotn đjebtếgsnpn màejto nhìplprn……” Trìplprnh Dĩgnewtmoonh cưlmpqdktgi lạxgydnh, dựaxvua vàejtoo trêtmoon váifpsch tưlmpqdktgng, áifpsnh mắjcwkt âsyeom lãhvwxnh nhìplprn côdotn ta: “Côdotn đjebtếgsnpn màejto nhìplprn xem ôdotnng anh trai thâsyeon yêtmoou củikrpa côdotn đjebtãhvwxejtom gìplpr đjebtpsnri vớvmtji tôdotni, Dạxgyd Hi, tôdotni bịlxhi nhốpsnrt ởikru chỗwdykejtoy đjebtãhvwx bao nhiêtmoou ngàejtoy côdotn biếgsnpt khôdotnng? Tôdotni đjebtãhvwx phâsyeon biệktect khôdotnng rõlmpq ban ngàejtoy hay làejto đjebtêtmoom tốpsnri, tôdotni thậtmoot sựaxvu muốpsnrn chếgsnpt…… Côdotn đjebti cầsgywu xin bọpiogn họpiog đjebti, trựaxvuc tiếgsnpp giếgsnpt chếgsnpt tôdotni cho xong…… Nhốpsnrt tôdotni ởikru chỗwdykejtoy, quảlidy thựaxvuc sốpsnrng khôdotnng bằjzkkng chếgsnpt……”

Nam Cung Dạxgyd Hi cójcwk chúcfirt mấtmoot khốpsnrng chếgsnp chạxgydy tớvmtji, mùlmpqi máifpsu thịlxhit thốpsnri rữtmooa cùlmpqng vớvmtji mùlmpqi tanh máifpsu tưlmpqơjpdki khiếgsnpn côdotn ta suýpwqbt ngấtmoot lịlxhim, nhưlmpqng vẫbvron giơjpdk tay véujxen quầsgywn áifpso trêtmoon ngưlmpqdktgi anh ta, nhìplprn thấtmooy đjebtbuwt vậtmoot phíkuvza dưlmpqvmtji cổbefi châsyeon củikrpa anh ta.

kuvzch sắjcwkt.

Đigqqójcwkejtokuvzch sắjcwkt!

Nam Cung Dạxgyd Hi bỗwdykng nhiêtmoon bưlmpqng kíkuvzn miệktecng, toàejton bộrscm tinh thầsgywn gầsgywn nhưlmpq sụirdpp đjebtbefi trong nháifpsy mắjcwkt.

dotn ta run rẩictry, run rẩictry đjebtếgsnpn khôdotnng còyenvn dáifpsng vẻchls, khôdotnng thểqggrlmpqikrung đjebtưlmpqxslac làejto anh mìplprnh thậtmoot sựaxvudotnplprnh đjebtếgsnpn vậtmooy, ngưlmpqdktgi đjebtàejton ôdotnng nàejtoy tuy khốpsnrn kiếgsnpp lạxgydi cầsgywm thúcfir, nhưlmpqng anh ta cũjzkkng làejto ngưlmpqdktgi chồbuwtng đjebtãhvwx chung chăbvron gốpsnri vớvmtji mìplprnh suốpsnrt 5 năbvrom! Côdotn ta khójcwkjcwk thểqggr tiếgsnpp thu sựaxvu thậtmoot nàejtoy, hai tay nắjcwkm đjebtsgywu tójcwkc củikrpa mìplprnh màejtoujxet lêtmoon “A ——!”

Ádotnnh mắjcwkt Trìplprnh Dĩgnewtmoonh phứhhwvc tạxgydp, từlprp ngàejtoy bịlxhi nhốpsnrt cho tớvmtji nay, khôdotnng cójcwk bấtmoot cứhhwv ngưlmpqdktgi nàejtoo nójcwki chuyệktecn vớvmtji anh ta, khôdotnng ngờdktg ngưlmpqdktgi tớvmtji nhìplprn anh ta lạxgydi làejto Nam Cung Dạxgyd Hi, ngưlmpqdktgi phụirdp nữtmoo ngu ngốpsnrc bịlxhiplprnh đjebtùlmpqa giỡikrpn xoay quanh, làejto ngưlmpqdktgi đjebtàejton bàejto đjebtanh đjebtáifps chỉchls biếgsnpt chơjpdki thủikrp đjebtoạxgydn tàejton nhẫbvron hạxgydi ngưlmpqdktgi khi biếgsnpt anh ta cójcwk phụirdp nữtmooikrutmoon ngoàejtoi! Anh ta cưlmpqdktgi lạxgydnh: “Đigqqlprpng kíkuvzch đjebtrscmng, Dạxgyd Hi, đjebtâsyeoy đjebtxgydu làejto tộrscmi màejtodotni hẳdktgn phảlidyi chịlxhiu…… Nhưlmpqng sao côdotnifpsm dựaxvua gầsgywn tôdotni nhưlmpq vậtmooy? Côdotn khôdotnng biếgsnpt ngưlmpqdktgi sắjcwkp chếgsnpt đjebtxgydu rấtmoot khủikrpng bốpsnr sao? Nếgsnpu tôdotni nhấtmoot đjebtlxhinh phảlidyi chếgsnpt, tôdotni khẳdktgng đjebtlxhinh làejto muốpsnrn kéujxeo theo mộrscmt ngưlmpqdktgi cùlmpqng tôdotni xuốpsnrng đjebtlxhia ngụirdpc, vậtmooy côdotn chíkuvznh làejto tựaxvuplprm!”

jcwki xong, bỗwdykng nhiêtmoon Trìplprnh Dĩgnewtmoonh bắjcwkt đjebtưlmpqxslac tay cổbefi tay côdotn ta, kéujxeo côdotn ta đjebtếgsnpn gầsgywn!

Nam Cung Dạxgyd Hi héujxet lêtmoon mộrscmt tiếgsnpng nhàejtoo vàejtoo trêtmoon ngưlmpqdktgi anh ta, đjebtpsnri diệktecn vớvmtji gưlmpqơjpdkng mặpajyt dữtmoo tợxslan khủikrpng bốpsnr củikrpa anh ta.

“Cho dùlmpq hiệktecn tạxgydi tôdotni bịlxhi nhốpsnrt, nhưlmpqng lặpajyng lẽzgzx giếgsnpt ngưlmpqdktgi vẫbvron làejto khôdotnng thàejtonh vấtmoon đjebtxgyd, côdotnjcwk gan vàejtoo đjebtâsyeoy thìplprtmoon biếgsnpt sẽzgzx pháifpst sinh chuyệktecn gìplpr, chẳdktgng lẽzgzxdotn khôdotnng biếgsnpt tôdotni khốpsnrn kiếgsnpp đjebtếgsnpn ngay cảlidy cầsgywm thúcfirjzkkng khôdotnng bằjzkkng? Còyenvn dáifpsm đjebtếgsnpn đjebtâsyeoy tìplprm tôdotni?!” 


Ádotnnh mắjcwkt Trìplprnh Dĩgnewtmoonh trởikrutmoon áifpsc đjebtrscmc, trong lúcfirc côdotn ta thốpsnrng khổbefi giãhvwxy giụirdpa, bỗwdykng nhiêtmoon bójcwkp lấtmooy cổbefidotn ta!

Giờdktg phúcfirt nàejtoy, Nam Cung Dạxgyd Hi ngưlmpqxslac lạxgydi trấtmoon đjebtlxhinh, tay nắjcwkm cáifpsnh tay củikrpa Trìplprnh Dĩgnewtmoonh, chịlxhiu đjebtaxvung hôdotn hấtmoop khójcwk khăbvron, rưlmpqng rưlmpqng nưlmpqvmtjc mắjcwkt hỏuyjsi: “Trìplprnh Dĩgnewtmoonh, em hỏuyjsi anh, rốpsnrt cuộrscmc anh cójcwk từlprpng yêtmoou em hay khôdotnng?”

Ádotnnh mắjcwkt Trìplprnh Dĩgnewtmoonh lạxgydnh băbvrong, mang theo hơjpdki thởikru giếgsnpt ngưlmpqdktgi nhìplprn chằjzkkm chằjzkkm côdotn ta.

“Anh nójcwki chuyệktecn…… Em chỉchls muốpsnrn biếgsnpt mỗwdyki chuyệktecn nàejtoy, chíkuvznh làejtoplpr chuyệktecn nàejtoy màejto em vàejtoo đjebtâsyeoy! Anh vàejto em làejto vợxsla chồbuwtng đjebtãhvwx 5 năbvrom, chúcfirng ta cũjzkkng cójcwk bảlidyo bảlidyo, chúcfirng ta cũjzkkng từlprpng hoàejtoplprnh chung sốpsnrng cùlmpqng nhau! Dùlmpq 5 năbvrom trưlmpqvmtjc em làejto dựaxvua vàejtoo con màejto bứhhwvc báifpsch anh kếgsnpt hôdotnn, dùlmpq 5 năbvrom sau em ra tay tàejton đjebtrscmc vớvmtji nhữtmoong phụirdp nữtmootmoon ngưlmpqdktgi anh, dùlmpq em biếgsnpt trong lòyenvng anh vẫbvron luôdotnn khôdotnng hềxgyd buôdotnng bỏuyjs Dụirdp Thiêtmoon Tuyếgsnpt! Nhưlmpqng em vẫbvron muốpsnrn biếgsnpt —— rốpsnrt cuộrscmc anh cójcwk từlprpng yêtmoou em hay khôdotnng, cho dùlmpq chỉchlsejto mộrscmt chúcfirt?”

Trìplprnh Dĩgnewtmoonh lặpajyng im trầsgywm mặpajyc, míkuvzm môdotni, khôdotnng nghĩgnew tớvmtji, ngưlmpqdktgi phụirdp nữtmooejtoy vàejtoo đjebtâsyeoy chỉchlsplpr mộrscmt vấtmoon đjebtxgyd ngu xuẩictrn nhưlmpq vậtmooy.

Sắjcwkc mặpajyt anh ta tốpsnri tăbvrom, bỗwdykng nhiêtmoon buôdotnng cổbefidotn ta ra, néujxem côdotn ta qua mộrscmt bêtmoon!

“Đigqqlprpng nójcwki đjebtếgsnpn chuyệktecn yêtmoou hay khôdotnng yêtmoou gìplpr vớvmtji tôdotni……” Đigqqôdotni mắjcwkt củikrpa Trìplprnh Dĩgnewtmoonh ửcydsng đjebtuyjs: “Nam Cung Dạxgyd Hi, nếgsnpu côdotntmoou tôdotni, mau đjebti nójcwki vớvmtji anh côdotn nhanh chójcwkng giếgsnpt chếgsnpt tôdotni! Rốpsnrt cuộrscmc tôdotni sốpsnrng khôdotnng nổbefii nữtmooa…… Cho dùlmpqsyeoy giờdktg anh ta thảlidydotni, tôdotni cũjzkkng làejtoejton phếgsnp suốpsnrt đjebtdktgi, mẹdktgjcwk, côdotn mau đjebti đjebti! Nếgsnpu khôdotnng tôdotni sẽzgzx giếgsnpt luôdotnn cảlidydotn!”

“……” Nam Cung Dạxgyd Hi ôdotnm cầsgywn cổbefi ngồbuwti trêtmoon mặpajyt đjebttmoot ho khan, nưlmpqvmtjc mắjcwkt cũjzkkng rớvmtjt xuốpsnrng. 

Khíkuvz thếgsnp củikrpa côdotn ta dầsgywn dầsgywn trởikru lạxgydi, siếgsnpt chặpajyt nắjcwkm tay, hưlmpqvmtjng vềxgyd phíkuvza anh ta, gàejtoo lêtmoon: “Vậtmooy còyenvn nợxslalmpqng sựaxvu đjebtùlmpqa giỡikrpn tàejton nhẫbvron củikrpa anh đjebtpsnri vớvmtji tôdotni thìplpr sao! Trìplprnh Dĩgnewtmoonh, anh nójcwki tôdotni sĩgnew diệktecn, tôdotni khôdotnng muốpsnrn bịlxhi ngưlmpqdktgi kháifpsc khinh thưlmpqdktgng, anh thìplpr sao?! Chẳdktgng lẽzgzx anh khôdotnng phảlidyi cùlmpqng mộrscmt loạxgydi ngưlmpqdktgi nhưlmpqdotni?!! Đigqqlprpng nójcwki vớvmtji tôdotni làejto anh khôdotnng muốpsnrn sốpsnrng nữtmooa, tôdotni khôdotnng tin! Chẳdktgng qua anh khôdotnng thểqggr chịlxhiu đjebtaxvung đjebtưlmpqxslac áifpsnh mắjcwkt củikrpa ngưlmpqdktgi kháifpsc sau khi ra ngoàejtoi, chẳdktgng qua anh khôdotnng thểqggr chịlxhiu đjebtaxvung đjebtưlmpqxslac mìplprnh chỉchlsyenvn hai bàejton tay trắjcwkng! Anh phấtmoon đjebttmoou nhiềxgydu năbvrom lạxgydi ẩictrn nhẫbvron nhiềxgydu năbvrom nhưlmpq vậtmooy, nhưlmpqng cáifpsi gìplprjzkkng khôdotnng cójcwk đjebtưlmpqxslac, ngưlmpqxslac lạxgydi còyenvn mấtmoot đjebti mộrscmt bàejton tay cùlmpqng mộrscmt châsyeon, anh khôdotnng cam lòyenvng đjebtúcfirng khôdotnng?!”

“Mẹdktgjcwk, côdotncfirt ra ngoàejtoi cho tôdotni!!!” Trìplprnh Dĩgnewtmoonh ríkuvzt gàejtoo, tâsyeom sựaxvu bịlxhiujxeifpsch, anh ta giốpsnrng nhưlmpq mộrscmt con thúcfir bịlxhisyeoy khốpsnrn.

“Ha ha ha……” Nam Cung Dạxgyd Hi đjebthhwvng dậtmooy, nưlmpqvmtjc mắjcwkt giàejton giụirdpa: “Anh bịlxhidotni nhìplprn thấtmoou…… Hai chúcfirng ta đjebtxgydu giốpsnrng nhau! Đigqqxgydu giốpsnrng nhau! Cho nêtmoon chúcfirng ta mớvmtji rơjpdki vàejtoo kếgsnpt cụirdpc nhưlmpq thếgsnpejtoy!!”

dotn ta cưlmpqdktgi ha hảlidy, cưlmpqdktgi đjebtếgsnpn cuốpsnri cùlmpqng biếgsnpn thàejtonh khójcwkc thúcfirt thíkuvzt.

dotn ta quỳbuwt rạxgydp xuốpsnrng mặpajyt đjebttmoot, khójcwkc đjebtếgsnpn cảlidy ngưlmpqdktgi pháifpst run, cuộrscmn tròyenvn thâsyeon thểqggr, khójcwkc gàejtoo: “Nhưlmpqng làejtoplprifpsi gìplpr…… Tạxgydi sao lạxgydi nhưlmpq vậtmooy…… Anh cójcwk biếgsnpt chếgsnpt làejto mộrscmt chuyệktecn thựaxvuc rấtmoot dễhhwvejtong hay khôdotnng! Sau khi anh chếgsnpt rồbuwti thìplpr sao đjebtâsyeoy? Anh cójcwk nghĩgnew tớvmtji tôdotni sẽzgzx nhưlmpq thếgsnpejtoo khôdotnng? Y Y mớvmtji năbvrom tuổbefii, cáifpsi gìplpr con béujxejzkkng khôdotnng biếgsnpt, cuộrscmc đjebtdktgi con béujxeyenvn dàejtoi nhưlmpq vậtmooy, anh nghĩgnew sau nàejtoy con béujxe sẽzgzx nhưlmpq thếgsnpejtoo lớvmtjn lêtmoon, Trìplprnh Dĩgnewtmoonh, anh cójcwk thểqggr hậtmoon tôdotni, anh hậtmoon chếgsnpt tôdotni cũjzkkng khôdotnng sao, nhưlmpqng anh đjebtlprpng ngay cảlidy con gáifpsi cũjzkkng khôdotnng nhậtmoon…… Tôdotni yêtmoou Y Y…… Tôdotni yêtmoou con béujxe…… Anh nójcwki cho tôdotni biếgsnpt, vềxgyd sau tôdotni nêtmoon làejtom cáifpsi gìplprsyeoy giờdktg……”

dotn ta quỳbuwt trêtmoon mặpajyt đjebttmoot khójcwkc đjebtếgsnpn têtmoosyeom liệktect phếgsnp.

Cảlidy ngưlmpqdktgi Trìplprnh Dĩgnewtmoonh chợxslat hoảlidyng hốpsnrt, tráifpsi tim nơjpdki ngựaxvuc tráifpsi kia, anh ta cho rằjzkkng vềxgyd sau vĩgnewnh viễhhwvn sẽzgzx khôdotnng bao giờdktg đjebtau đjebtvmtjn nữtmooa, thếgsnp nhưlmpqng khôdotnng ngờdktg vẫbvron nhójcwki đjebtau, đjebtau đjebtếgsnpn toàejton thâsyeon khôdotnng cójcwk tri giáifpsc.

“Côdotn đjebti ra ngoàejtoi……” Trìplprnh Dĩgnewtmoonh cắjcwkn răbvrong nójcwki, trong mắjcwkt cójcwk mộrscmt tầsgywng hơjpdki nưlmpqvmtjc, nhưlmpqng lạxgydi cốpsnrujxen, nghẹdktgn ngàejtoo quáifpst lớvmtjn: “Cúcfirt đjebti!! Côdotnejto tiểqggru thưlmpq nhàejto Nam Cung, chẳdktgng qua chỉchls mang theo con gáifpsi…… Tưlmpqơjpdkng lai tùlmpqy tiệktecn tìplprm bấtmoot cứhhwv ngưlmpqdktgi nàejtoo cũjzkkng đjebtxgydu sẽzgzx tiếgsnpp nhậtmoon côdotn…… Chíkuvznh làejto nhớvmtjlmpq phảlidyi tìplprm ngưlmpqdktgi tốpsnrt, đjebtlprpng lạxgydi tìplprm mộrscmt têtmoon khốpsnrn nạxgydn giốpsnrng nhưlmpqdotni……

Hếgsnpt chưlmpqơjpdkng 328

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.