Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 328 : Chúng ta đều cùng một dạng người

    trước sau   
Nam Cung Dạieqm Hi gầzbgjn nhưhpcx muốrvffn khóqxgzc oàkljdvegrn khi nhìzgizn bộfooy dạieqmng sa súgvkmt tinh thầzbgjn củhlgha anh ta, run rẩkljdy co chặmbnet bàkljdn tay thàkljdnh nắeifbm đohojdpbqm, run giọzrccng hỏtryyi: “Anh làkljdm sao vậnhngy? Tay cùtxamng chânjjcn làkljd chuyệkdftn nhưhpcx thếtgghkljdo?!”

Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh nhìzgizn chằgvkmm chằgvkmm côbycu ta, áluionh mắeifbt sắeifbc béyycwn cẩkljdn thậnhngn tìzgizm kiếtgghm dấdpbqu vếtgght cừohoju hậnhngn cùtxamng ai oáluion trêvegrn mặmbnet côbycu ta, nhưhpcxng khôbycung tìzgizm đohojưhpcxnrzzc gìzgiz, anh ta cưhpcxbxmbi lạieqmnh, giọzrccng khàkljdn khàkljdn nóqxgzi: “Báluioi lạieqmy anh trai côbycu ban tặmbneng, Dạieqm Hi, cáluionh tay nàkljdy củhlgha tôbycui đohojãynmakljdn phếtggh, chânjjcn cũtiudng đohojohojng dậnhngy khôbycung nổxohqi…… Côbycu vừohoja lòbsojng chưhpcxa?” 

Tráluioi tim củhlgha Nam Cung Dạieqm Hi nhưhpcx bịzgiz hung hăynmang nísnezu chặmbnet, đohojau đohojếtgghn khôbycung thểlcyebycu hấdpbqp.

bycu ta nhớxgpqhplnluioi ngàkljdy màkljd anh trai cùtxamng mọzrcci ngưhpcxbxmbi trởsnez vềsnez, côbycu ta khôbycung màkljdng đohojếtgghn mấdpbqy ngưhpcxbxmbi hộfooy vệkdft ngăynman trởsnez, liềsnezu chếtgght cũtiudng muốrvffn đohoji theo tớxgpqi bệkdftnh việkdftn, đohojísnezch xáluioc làkljdbycu ta cũtiudng thấdpbqy đohojưhpcxnrzzc, toàkljdn bộfooy áluioo sơfrxr mi củhlgha anh mìzgiznh bịzgiz ưhpcxxgpqt nhẹisbfp máluiou, mùtxami máluiou tưhpcxơfrxri ngậnhngp tràkljdn, gầzbgjn nhưhpcxqxgz thểlcye nhìzgizn thấdpbqy huyếtgght nhụnrzzc mơfrxr hồplgc trêvegrn ngưhpcxbxmbi, còbsojn cóqxgzluiou đohojtryyhpcxơfrxri đohojãynma biếtgghn thàkljdnh màkljdu đohojen trêvegrn miệkdftng vếtgght thưhpcxơfrxrng ởsnezluionh tay.

bycu ta khóqxgzqxgz thểlcyehpcxsnezng tưhpcxnrzzng đohojưhpcxnrzzc, đohojóqxgz chísneznh làkljd chồplgcng cùtxamng anh trai củhlgha côbycu ta chéyycwm giếtgght lẫzjjmn nhau.

Mộfooyt dao lạieqmi mộfooyt dao, mặmbnec kệkdftkljd ai trong bọzrccn họzrcc bịzgiz thưhpcxơfrxrng, đohojsnezu làkljd từohojng làkljdn roi đohojau nhứohojc quấdpbqt vàkljdo trong lòbsojng côbycu ta!


“Dạieqm Hi……” Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh nheo mắeifbt cưhpcxbxmbi lạieqmnh, tiếtgghp tụnrzzc kísnezch thísnezch thầzbgjn kinh côbycu ta: “Đoatmohojng sợnrzzbycui…… Tôbycui thậnhngt sựjybk đohojãynma gầzbgjn nhưhpcxkljdn phếtggh, côbyculuioch tôbycui xa nhưhpcx vậnhngy làkljdm gìzgiz, cho dùtxambycu đohojohojng ởsnezvegrn cạieqmnh tôbycui cũtiudng khôbycung thưhpcxơfrxrng tổxohqn côbycu đohojưhpcxnrzzc……”

qxgzi xong, anh ta nhúgvkmc nhísnezch chânjjcn tráluioi mìzgiznh mộfooyt chúgvkmt, Nam Cung Dạieqm Hi nghe rõhpln đohojưhpcxnrzzc tiếtgghng ‘loảurwlng xoảurwlng’ vang lêvegrn.

Mộfooyt giọzrcct nưhpcxxgpqc mắeifbt nặmbneng nềsnezfrxri xuốrvffng, Nam Cung Dạieqm Hi run run hỏtryyi: “Đoatmóqxgzkljdluioi gìzgiz?”

“Côbycu đohojếtgghn màkljd nhìzgizn……” Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh cưhpcxbxmbi lạieqmnh, dựjybka vàkljdo trêvegrn váluioch tưhpcxbxmbng, áluionh mắeifbt ânjjcm lãynmanh nhìzgizn côbycu ta: “Côbycu đohojếtgghn màkljd nhìzgizn xem ôbycung anh trai thânjjcn yêvegru củhlgha côbycu đohojãynmakljdm gìzgiz đohojrvffi vớxgpqi tôbycui, Dạieqm Hi, tôbycui bịzgiz nhốrvfft ởsnez chỗxgpqkljdy đohojãynma bao nhiêvegru ngàkljdy côbycu biếtgght khôbycung? Tôbycui đohojãynma phânjjcn biệkdftt khôbycung rõhpln ban ngàkljdy hay làkljd đohojêvegrm tốrvffi, tôbycui thậnhngt sựjybk muốrvffn chếtgght…… Côbycu đohoji cầzbgju xin bọzrccn họzrcc đohoji, trựjybkc tiếtgghp giếtgght chếtgght tôbycui cho xong…… Nhốrvfft tôbycui ởsnez chỗxgpqkljdy, quảurwl thựjybkc sốrvffng khôbycung bằgvkmng chếtgght……”

Nam Cung Dạieqm Hi cóqxgz chúgvkmt mấdpbqt khốrvffng chếtggh chạieqmy tớxgpqi, mùtxami máluiou thịzgizt thốrvffi rữozvfa cùtxamng vớxgpqi mùtxami tanh máluiou tưhpcxơfrxri khiếtgghn côbycu ta suýwxhdt ngấdpbqt lịzgizm, nhưhpcxng vẫzjjmn giơfrxr tay véyycwn quầzbgjn áluioo trêvegrn ngưhpcxbxmbi anh ta, nhìzgizn thấdpbqy đohojplgc vậnhngt phísneza dưhpcxxgpqi cổxohq chânjjcn củhlgha anh ta.

snezch sắeifbt.

Đoatmóqxgzkljdsnezch sắeifbt!

Nam Cung Dạieqm Hi bỗxgpqng nhiêvegrn bưhpcxng kísnezn miệkdftng, toàkljdn bộfooy tinh thầzbgjn gầzbgjn nhưhpcx sụnrzzp đohojxohq trong nháluioy mắeifbt.

bycu ta run rẩkljdy, run rẩkljdy đohojếtgghn khôbycung còbsojn dáluiong vẻzjjm, khôbycung thểlcyehpcxsnezng đohojưhpcxnrzzc làkljd anh mìzgiznh thậnhngt sựjybkbycuzgiznh đohojếtgghn vậnhngy, ngưhpcxbxmbi đohojàkljdn ôbycung nàkljdy tuy khốrvffn kiếtgghp lạieqmi cầzbgjm thúgvkm, nhưhpcxng anh ta cũtiudng làkljd ngưhpcxbxmbi chồplgcng đohojãynma chung chăynman gốrvffi vớxgpqi mìzgiznh suốrvfft 5 năynmam! Côbycu ta khóqxgzqxgz thểlcye tiếtgghp thu sựjybk thậnhngt nàkljdy, hai tay nắeifbm đohojzbgju tóqxgzc củhlgha mìzgiznh màkljdyycwt lêvegrn “A ——!”

Áxakenh mắeifbt Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh phứohojc tạieqmp, từohoj ngàkljdy bịzgiz nhốrvfft cho tớxgpqi nay, khôbycung cóqxgz bấdpbqt cứohoj ngưhpcxbxmbi nàkljdo nóqxgzi chuyệkdftn vớxgpqi anh ta, khôbycung ngờbxmb ngưhpcxbxmbi tớxgpqi nhìzgizn anh ta lạieqmi làkljd Nam Cung Dạieqm Hi, ngưhpcxbxmbi phụnrzz nữozvf ngu ngốrvffc bịzgizzgiznh đohojùtxama giỡzbgjn xoay quanh, làkljd ngưhpcxbxmbi đohojàkljdn bàkljd đohojanh đohojáluio chỉazdp biếtgght chơfrxri thủhlgh đohojoạieqmn tàkljdn nhẫzjjmn hạieqmi ngưhpcxbxmbi khi biếtgght anh ta cóqxgz phụnrzz nữozvfsnezvegrn ngoàkljdi! Anh ta cưhpcxbxmbi lạieqmnh: “Đoatmohojng kísnezch đohojfooyng, Dạieqm Hi, đohojânjjcy đohojsnezu làkljd tộfooyi màkljdbycui hẳiakxn phảurwli chịzgizu…… Nhưhpcxng sao côbyculuiom dựjybka gầzbgjn tôbycui nhưhpcx vậnhngy? Côbycu khôbycung biếtgght ngưhpcxbxmbi sắeifbp chếtgght đohojsnezu rấdpbqt khủhlghng bốrvff sao? Nếtgghu tôbycui nhấdpbqt đohojzgiznh phảurwli chếtgght, tôbycui khẳiakxng đohojzgiznh làkljd muốrvffn kéyycwo theo mộfooyt ngưhpcxbxmbi cùtxamng tôbycui xuốrvffng đohojzgiza ngụnrzzc, vậnhngy côbycu chísneznh làkljd tựjybkzgizm!”

qxgzi xong, bỗxgpqng nhiêvegrn Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh bắeifbt đohojưhpcxnrzzc tay cổxohq tay côbycu ta, kéyycwo côbycu ta đohojếtgghn gầzbgjn!

Nam Cung Dạieqm Hi héyycwt lêvegrn mộfooyt tiếtgghng nhàkljdo vàkljdo trêvegrn ngưhpcxbxmbi anh ta, đohojrvffi diệkdftn vớxgpqi gưhpcxơfrxrng mặmbnet dữozvf tợnrzzn khủhlghng bốrvff củhlgha anh ta.

“Cho dùtxam hiệkdftn tạieqmi tôbycui bịzgiz nhốrvfft, nhưhpcxng lặmbneng lẽbycu giếtgght ngưhpcxbxmbi vẫzjjmn làkljd khôbycung thàkljdnh vấdpbqn đohojsnez, côbycuqxgz gan vàkljdo đohojânjjcy thìzgizvegrn biếtgght sẽbycu pháluiot sinh chuyệkdftn gìzgiz, chẳiakxng lẽbycubycu khôbycung biếtgght tôbycui khốrvffn kiếtgghp đohojếtgghn ngay cảurwl cầzbgjm thúgvkmtiudng khôbycung bằgvkmng? Còbsojn dáluiom đohojếtgghn đohojânjjcy tìzgizm tôbycui?!” 


Áxakenh mắeifbt Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh trởsnezvegrn áluioc đohojfooyc, trong lúgvkmc côbycu ta thốrvffng khổxohq giãynmay giụnrzza, bỗxgpqng nhiêvegrn bóqxgzp lấdpbqy cổxohqbycu ta!

Giờbxmb phúgvkmt nàkljdy, Nam Cung Dạieqm Hi ngưhpcxnrzzc lạieqmi trấdpbqn đohojzgiznh, tay nắeifbm cáluionh tay củhlgha Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh, chịzgizu đohojjybkng hôbycu hấdpbqp khóqxgz khăynman, rưhpcxng rưhpcxng nưhpcxxgpqc mắeifbt hỏtryyi: “Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh, em hỏtryyi anh, rốrvfft cuộfooyc anh cóqxgz từohojng yêvegru em hay khôbycung?”

Áxakenh mắeifbt Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh lạieqmnh băynmang, mang theo hơfrxri thởsnez giếtgght ngưhpcxbxmbi nhìzgizn chằgvkmm chằgvkmm côbycu ta.

“Anh nóqxgzi chuyệkdftn…… Em chỉazdp muốrvffn biếtgght mỗxgpqi chuyệkdftn nàkljdy, chísneznh làkljdzgiz chuyệkdftn nàkljdy màkljd em vàkljdo đohojânjjcy! Anh vàkljd em làkljd vợnrzz chồplgcng đohojãynma 5 năynmam, chúgvkmng ta cũtiudng cóqxgz bảurwlo bảurwlo, chúgvkmng ta cũtiudng từohojng hoàkljdzgiznh chung sốrvffng cùtxamng nhau! Dùtxam 5 năynmam trưhpcxxgpqc em làkljd dựjybka vàkljdo con màkljd bứohojc báluioch anh kếtgght hôbycun, dùtxam 5 năynmam sau em ra tay tàkljdn đohojfooyc vớxgpqi nhữozvfng phụnrzz nữozvfvegrn ngưhpcxbxmbi anh, dùtxam em biếtgght trong lòbsojng anh vẫzjjmn luôbycun khôbycung hềsnez buôbycung bỏtryy Dụnrzz Thiêvegrn Tuyếtgght! Nhưhpcxng em vẫzjjmn muốrvffn biếtgght —— rốrvfft cuộfooyc anh cóqxgz từohojng yêvegru em hay khôbycung, cho dùtxam chỉazdpkljd mộfooyt chúgvkmt?”

Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh lặmbneng im trầzbgjm mặmbnec, mísnezm môbycui, khôbycung nghĩxdtd tớxgpqi, ngưhpcxbxmbi phụnrzz nữozvfkljdy vàkljdo đohojânjjcy chỉazdpzgiz mộfooyt vấdpbqn đohojsnez ngu xuẩkljdn nhưhpcx vậnhngy.

Sắeifbc mặmbnet anh ta tốrvffi tăynmam, bỗxgpqng nhiêvegrn buôbycung cổxohqbycu ta ra, néyycwm côbycu ta qua mộfooyt bêvegrn!

“Đoatmohojng nóqxgzi đohojếtgghn chuyệkdftn yêvegru hay khôbycung yêvegru gìzgiz vớxgpqi tôbycui……” Đoatmôbycui mắeifbt củhlgha Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh ửtktlng đohojtryy: “Nam Cung Dạieqm Hi, nếtgghu côbycuvegru tôbycui, mau đohoji nóqxgzi vớxgpqi anh côbycu nhanh chóqxgzng giếtgght chếtgght tôbycui! Rốrvfft cuộfooyc tôbycui sốrvffng khôbycung nổxohqi nữozvfa…… Cho dùtxamnjjcy giờbxmb anh ta thảurwlbycui, tôbycui cũtiudng làkljdkljdn phếtggh suốrvfft đohojbxmbi, mẹisbfqxgz, côbycu mau đohoji đohoji! Nếtgghu khôbycung tôbycui sẽbycu giếtgght luôbycun cảurwlbycu!”

“……” Nam Cung Dạieqm Hi ôbycum cầzbgjn cổxohq ngồplgci trêvegrn mặmbnet đohojdpbqt ho khan, nưhpcxxgpqc mắeifbt cũtiudng rớxgpqt xuốrvffng. 

Khísnez thếtggh củhlgha côbycu ta dầzbgjn dầzbgjn trởsnez lạieqmi, siếtgght chặmbnet nắeifbm tay, hưhpcxxgpqng vềsnez phísneza anh ta, gàkljdo lêvegrn: “Vậnhngy còbsojn nợnrzztxamng sựjybk đohojùtxama giỡzbgjn tàkljdn nhẫzjjmn củhlgha anh đohojrvffi vớxgpqi tôbycui thìzgiz sao! Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh, anh nóqxgzi tôbycui sĩxdtd diệkdftn, tôbycui khôbycung muốrvffn bịzgiz ngưhpcxbxmbi kháluioc khinh thưhpcxbxmbng, anh thìzgiz sao?! Chẳiakxng lẽbycu anh khôbycung phảurwli cùtxamng mộfooyt loạieqmi ngưhpcxbxmbi nhưhpcxbycui?!! Đoatmohojng nóqxgzi vớxgpqi tôbycui làkljd anh khôbycung muốrvffn sốrvffng nữozvfa, tôbycui khôbycung tin! Chẳiakxng qua anh khôbycung thểlcye chịzgizu đohojjybkng đohojưhpcxnrzzc áluionh mắeifbt củhlgha ngưhpcxbxmbi kháluioc sau khi ra ngoàkljdi, chẳiakxng qua anh khôbycung thểlcye chịzgizu đohojjybkng đohojưhpcxnrzzc mìzgiznh chỉazdpbsojn hai bàkljdn tay trắeifbng! Anh phấdpbqn đohojdpbqu nhiềsnezu năynmam lạieqmi ẩkljdn nhẫzjjmn nhiềsnezu năynmam nhưhpcx vậnhngy, nhưhpcxng cáluioi gìzgiztiudng khôbycung cóqxgz đohojưhpcxnrzzc, ngưhpcxnrzzc lạieqmi còbsojn mấdpbqt đohoji mộfooyt bàkljdn tay cùtxamng mộfooyt chânjjcn, anh khôbycung cam lòbsojng đohojúgvkmng khôbycung?!”

“Mẹisbfqxgz, côbycugvkmt ra ngoàkljdi cho tôbycui!!!” Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh rísnezt gàkljdo, tânjjcm sựjybk bịzgizyycwluioch, anh ta giốrvffng nhưhpcx mộfooyt con thúgvkm bịzgiznjjcy khốrvffn.

“Ha ha ha……” Nam Cung Dạieqm Hi đohojohojng dậnhngy, nưhpcxxgpqc mắeifbt giàkljdn giụnrzza: “Anh bịzgizbycui nhìzgizn thấdpbqu…… Hai chúgvkmng ta đohojsnezu giốrvffng nhau! Đoatmsnezu giốrvffng nhau! Cho nêvegrn chúgvkmng ta mớxgpqi rơfrxri vàkljdo kếtgght cụnrzzc nhưhpcx thếtgghkljdy!!”

bycu ta cưhpcxbxmbi ha hảurwl, cưhpcxbxmbi đohojếtgghn cuốrvffi cùtxamng biếtgghn thàkljdnh khóqxgzc thúgvkmt thísnezt.

bycu ta quỳkdft rạieqmp xuốrvffng mặmbnet đohojdpbqt, khóqxgzc đohojếtgghn cảurwl ngưhpcxbxmbi pháluiot run, cuộfooyn tròbsojn thânjjcn thểlcye, khóqxgzc gàkljdo: “Nhưhpcxng làkljdzgizluioi gìzgiz…… Tạieqmi sao lạieqmi nhưhpcx vậnhngy…… Anh cóqxgz biếtgght chếtgght làkljd mộfooyt chuyệkdftn thựjybkc rấdpbqt dễfxwikljdng hay khôbycung! Sau khi anh chếtgght rồplgci thìzgiz sao đohojânjjcy? Anh cóqxgz nghĩxdtd tớxgpqi tôbycui sẽbycu nhưhpcx thếtgghkljdo khôbycung? Y Y mớxgpqi năynmam tuổxohqi, cáluioi gìzgiz con béyycwtiudng khôbycung biếtgght, cuộfooyc đohojbxmbi con béyycwbsojn dàkljdi nhưhpcx vậnhngy, anh nghĩxdtd sau nàkljdy con béyycw sẽbycu nhưhpcx thếtgghkljdo lớxgpqn lêvegrn, Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh, anh cóqxgz thểlcye hậnhngn tôbycui, anh hậnhngn chếtgght tôbycui cũtiudng khôbycung sao, nhưhpcxng anh đohojohojng ngay cảurwl con gáluioi cũtiudng khôbycung nhậnhngn…… Tôbycui yêvegru Y Y…… Tôbycui yêvegru con béyycw…… Anh nóqxgzi cho tôbycui biếtgght, vềsnez sau tôbycui nêvegrn làkljdm cáluioi gìzgiznjjcy giờbxmb……”

bycu ta quỳkdft trêvegrn mặmbnet đohojdpbqt khóqxgzc đohojếtgghn têvegrnjjcm liệkdftt phếtggh.

Cảurwl ngưhpcxbxmbi Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh chợnrzzt hoảurwlng hốrvfft, tráluioi tim nơfrxri ngựjybkc tráluioi kia, anh ta cho rằgvkmng vềsnez sau vĩxdtdnh viễfxwin sẽbycu khôbycung bao giờbxmb đohojau đohojxgpqn nữozvfa, thếtggh nhưhpcxng khôbycung ngờbxmb vẫzjjmn nhóqxgzi đohojau, đohojau đohojếtgghn toàkljdn thânjjcn khôbycung cóqxgz tri giáluioc.

“Côbycu đohoji ra ngoàkljdi……” Trìzgiznh Dĩxdtdvegrnh cắeifbn răynmang nóqxgzi, trong mắeifbt cóqxgz mộfooyt tầzbgjng hơfrxri nưhpcxxgpqc, nhưhpcxng lạieqmi cốrvffyycwn, nghẹisbfn ngàkljdo quáluiot lớxgpqn: “Cúgvkmt đohoji!! Côbycukljd tiểlcyeu thưhpcx nhàkljd Nam Cung, chẳiakxng qua chỉazdp mang theo con gáluioi…… Tưhpcxơfrxrng lai tùtxamy tiệkdftn tìzgizm bấdpbqt cứohoj ngưhpcxbxmbi nàkljdo cũtiudng đohojsnezu sẽbycu tiếtgghp nhậnhngn côbycu…… Chísneznh làkljd nhớxgpqhpln phảurwli tìzgizm ngưhpcxbxmbi tốrvfft, đohojohojng lạieqmi tìzgizm mộfooyt têvegrn khốrvffn nạieqmn giốrvffng nhưhpcxbycui……

Hếtgght chưhpcxơfrxrng 328

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.