Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 328 : Chúng ta đều cùng một dạng người
Nam Cung Dạieqm Hi gầzbgj n nhưhpcx muốrvff n khóqxgz c oàkljd lêvegr n khi nhìzgiz n bộfooy dạieqm ng sa súgvkm t tinh thầzbgj n củhlgh a anh ta, run rẩkljd y co chặmbne t bàkljd n tay thàkljd nh nắeifb m đohoj ấdpbq m, run giọzrcc ng hỏtryy i: “Anh làkljd m sao vậnhng y? Tay cùtxam ng chânjjc n làkljd chuyệkdft n nhưhpcx thếtggh nàkljd o?!”
Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh nhìzgiz n chằgvkm m chằgvkm m côbycu ta, áluio nh mắeifb t sắeifb c béyycw n cẩkljd n thậnhng n tìzgiz m kiếtggh m dấdpbq u vếtggh t cừohoj u hậnhng n cùtxam ng ai oáluio n trêvegr n mặmbne t côbycu ta, nhưhpcx ng khôbycu ng tìzgiz m đohoj ưhpcx ợnrzz c gìzgiz , anh ta cưhpcx ờbxmb i lạieqm nh, giọzrcc ng khàkljd n khàkljd n nóqxgz i: “Báluio i lạieqm y anh trai côbycu ban tặmbne ng, Dạieqm Hi, cáluio nh tay nàkljd y củhlgh a tôbycu i đohoj ãynma tàkljd n phếtggh , chânjjc n cũtiud ng đohoj ứohoj ng dậnhng y khôbycu ng nổxohq i…… Côbycu vừohoj a lòbsoj ng chưhpcx a?”
Tráluio i tim củhlgh a Nam Cung Dạieqm Hi nhưhpcx bịzgiz hung hăynma ng nísnez u chặmbne t, đohoj au đohoj ếtggh n khôbycu ng thểlcye hôbycu hấdpbq p.
Côbycu ta nhớxgpq rõhpln cáluio i ngàkljd y màkljd anh trai cùtxam ng mọzrcc i ngưhpcx ờbxmb i trởsnez vềsnez , côbycu ta khôbycu ng màkljd ng đohoj ếtggh n mấdpbq y ngưhpcx ờbxmb i hộfooy vệkdft ngăynma n trởsnez , liềsnez u chếtggh t cũtiud ng muốrvff n đohoj i theo tớxgpq i bệkdft nh việkdft n, đohoj ísnez ch xáluio c làkljd côbycu ta cũtiud ng thấdpbq y đohoj ưhpcx ợnrzz c, toàkljd n bộfooy áluio o sơfrxr mi củhlgh a anh mìzgiz nh bịzgiz ưhpcx ớxgpq t nhẹisbf p máluio u, mùtxam i máluio u tưhpcx ơfrxr i ngậnhng p tràkljd n, gầzbgj n nhưhpcx cóqxgz thểlcye nhìzgiz n thấdpbq y huyếtggh t nhụnrzz c mơfrxr hồplgc trêvegr n ngưhpcx ờbxmb i, còbsoj n cóqxgz máluio u đohoj ỏtryy tưhpcx ơfrxr i đohoj ãynma biếtggh n thàkljd nh màkljd u đohoj en trêvegr n miệkdft ng vếtggh t thưhpcx ơfrxr ng ởsnez cáluio nh tay.
Côbycu ta khóqxgz cóqxgz thểlcye tưhpcx ởsnez ng tưhpcx ợnrzz ng đohoj ưhpcx ợnrzz c, đohoj óqxgz chísnez nh làkljd chồplgc ng cùtxam ng anh trai củhlgh a côbycu ta chéyycw m giếtggh t lẫzjjm n nhau.
Mộfooy t dao lạieqm i mộfooy t dao, mặmbne c kệkdft làkljd ai trong bọzrcc n họzrcc bịzgiz thưhpcx ơfrxr ng, đohoj ềsnez u làkljd từohoj ng làkljd n roi đohoj au nhứohoj c quấdpbq t vàkljd o trong lòbsoj ng côbycu ta!
“Dạieqm Hi……” Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh nheo mắeifb t cưhpcx ờbxmb i lạieqm nh, tiếtggh p tụnrzz c kísnez ch thísnez ch thầzbgj n kinh côbycu ta: “Đoatm ừohoj ng sợnrzz tôbycu i…… Tôbycu i thậnhng t sựjybk đohoj ãynma gầzbgj n nhưhpcx tàkljd n phếtggh , côbycu cáluio ch tôbycu i xa nhưhpcx vậnhng y làkljd m gìzgiz , cho dùtxam côbycu đohoj ứohoj ng ởsnez bêvegr n cạieqm nh tôbycu i cũtiud ng khôbycu ng thưhpcx ơfrxr ng tổxohq n côbycu đohoj ưhpcx ợnrzz c……”
Nóqxgz i xong, anh ta nhúgvkm c nhísnez ch chânjjc n tráluio i mìzgiz nh mộfooy t chúgvkm t, Nam Cung Dạieqm Hi nghe rõhpln đohoj ưhpcx ợnrzz c tiếtggh ng ‘loảurwl ng xoảurwl ng’ vang lêvegr n.
Mộfooy t giọzrcc t nưhpcx ớxgpq c mắeifb t nặmbne ng nềsnez rơfrxr i xuốrvff ng, Nam Cung Dạieqm Hi run run hỏtryy i: “Đoatm óqxgz làkljd cáluio i gìzgiz ?”
“Côbycu đohoj ếtggh n màkljd nhìzgiz n……” Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh cưhpcx ờbxmb i lạieqm nh, dựjybk a vàkljd o trêvegr n váluio ch tưhpcx ờbxmb ng, áluio nh mắeifb t ânjjc m lãynma nh nhìzgiz n côbycu ta: “Côbycu đohoj ếtggh n màkljd nhìzgiz n xem ôbycu ng anh trai thânjjc n yêvegr u củhlgh a côbycu đohoj ãynma làkljd m gìzgiz đohoj ốrvff i vớxgpq i tôbycu i, Dạieqm Hi, tôbycu i bịzgiz nhốrvff t ởsnez chỗxgpq nàkljd y đohoj ãynma bao nhiêvegr u ngàkljd y côbycu biếtggh t khôbycu ng? Tôbycu i đohoj ãynma phânjjc n biệkdft t khôbycu ng rõhpln ban ngàkljd y hay làkljd đohoj êvegr m tốrvff i, tôbycu i thậnhng t sựjybk muốrvff n chếtggh t…… Côbycu đohoj i cầzbgj u xin bọzrcc n họzrcc đohoj i, trựjybk c tiếtggh p giếtggh t chếtggh t tôbycu i cho xong…… Nhốrvff t tôbycu i ởsnez chỗxgpq nàkljd y, quảurwl thựjybk c sốrvff ng khôbycu ng bằgvkm ng chếtggh t……”
Nam Cung Dạieqm Hi cóqxgz chúgvkm t mấdpbq t khốrvff ng chếtggh chạieqm y tớxgpq i, mùtxam i máluio u thịzgiz t thốrvff i rữozvf a cùtxam ng vớxgpq i mùtxam i tanh máluio u tưhpcx ơfrxr i khiếtggh n côbycu ta suýwxhd t ngấdpbq t lịzgiz m, nhưhpcx ng vẫzjjm n giơfrxr tay véyycw n quầzbgj n áluio o trêvegr n ngưhpcx ờbxmb i anh ta, nhìzgiz n thấdpbq y đohoj ồplgc vậnhng t phísnez a dưhpcx ớxgpq i cổxohq chânjjc n củhlgh a anh ta.
Xísnez ch sắeifb t.
Đoatm óqxgz làkljd xísnez ch sắeifb t!
Nam Cung Dạieqm Hi bỗxgpq ng nhiêvegr n bưhpcx ng kísnez n miệkdft ng, toàkljd n bộfooy tinh thầzbgj n gầzbgj n nhưhpcx sụnrzz p đohoj ổxohq trong nháluio y mắeifb t.
Côbycu ta run rẩkljd y, run rẩkljd y đohoj ếtggh n khôbycu ng còbsoj n dáluio ng vẻzjjm , khôbycu ng thểlcye tưhpcx ởsnez ng đohoj ưhpcx ợnrzz c làkljd anh mìzgiz nh thậnhng t sựjybk vôbycu tìzgiz nh đohoj ếtggh n vậnhng y, ngưhpcx ờbxmb i đohoj àkljd n ôbycu ng nàkljd y tuy khốrvff n kiếtggh p lạieqm i cầzbgj m thúgvkm , nhưhpcx ng anh ta cũtiud ng làkljd ngưhpcx ờbxmb i chồplgc ng đohoj ãynma chung chăynma n gốrvff i vớxgpq i mìzgiz nh suốrvff t 5 năynma m! Côbycu ta khóqxgz cóqxgz thểlcye tiếtggh p thu sựjybk thậnhng t nàkljd y, hai tay nắeifb m đohoj ầzbgj u tóqxgz c củhlgh a mìzgiz nh màkljd héyycw t lêvegr n “A ——!”
Áxake nh mắeifb t Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh phứohoj c tạieqm p, từohoj ngàkljd y bịzgiz nhốrvff t cho tớxgpq i nay, khôbycu ng cóqxgz bấdpbq t cứohoj ngưhpcx ờbxmb i nàkljd o nóqxgz i chuyệkdft n vớxgpq i anh ta, khôbycu ng ngờbxmb ngưhpcx ờbxmb i tớxgpq i nhìzgiz n anh ta lạieqm i làkljd Nam Cung Dạieqm Hi, ngưhpcx ờbxmb i phụnrzz nữozvf ngu ngốrvff c bịzgiz mìzgiz nh đohoj ùtxam a giỡzbgj n xoay quanh, làkljd ngưhpcx ờbxmb i đohoj àkljd n bàkljd đohoj anh đohoj áluio chỉazdp biếtggh t chơfrxr i thủhlgh đohoj oạieqm n tàkljd n nhẫzjjm n hạieqm i ngưhpcx ờbxmb i khi biếtggh t anh ta cóqxgz phụnrzz nữozvf ởsnez bêvegr n ngoàkljd i! Anh ta cưhpcx ờbxmb i lạieqm nh: “Đoatm ừohoj ng kísnez ch đohoj ộfooy ng, Dạieqm Hi, đohoj ânjjc y đohoj ềsnez u làkljd tộfooy i màkljd tôbycu i hẳiakx n phảurwl i chịzgiz u…… Nhưhpcx ng sao côbycu dáluio m dựjybk a gầzbgj n tôbycu i nhưhpcx vậnhng y? Côbycu khôbycu ng biếtggh t ngưhpcx ờbxmb i sắeifb p chếtggh t đohoj ềsnez u rấdpbq t khủhlgh ng bốrvff sao? Nếtggh u tôbycu i nhấdpbq t đohoj ịzgiz nh phảurwl i chếtggh t, tôbycu i khẳiakx ng đohoj ịzgiz nh làkljd muốrvff n kéyycw o theo mộfooy t ngưhpcx ờbxmb i cùtxam ng tôbycu i xuốrvff ng đohoj ịzgiz a ngụnrzz c, vậnhng y côbycu chísnez nh làkljd tựjybk tìzgiz m!”
Nóqxgz i xong, bỗxgpq ng nhiêvegr n Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh bắeifb t đohoj ưhpcx ợnrzz c tay cổxohq tay côbycu ta, kéyycw o côbycu ta đohoj ếtggh n gầzbgj n!
Nam Cung Dạieqm Hi héyycw t lêvegr n mộfooy t tiếtggh ng nhàkljd o vàkljd o trêvegr n ngưhpcx ờbxmb i anh ta, đohoj ốrvff i diệkdft n vớxgpq i gưhpcx ơfrxr ng mặmbne t dữozvf tợnrzz n khủhlgh ng bốrvff củhlgh a anh ta.
“Cho dùtxam hiệkdft n tạieqm i tôbycu i bịzgiz nhốrvff t, nhưhpcx ng lặmbne ng lẽbycu giếtggh t ngưhpcx ờbxmb i vẫzjjm n làkljd khôbycu ng thàkljd nh vấdpbq n đohoj ềsnez , côbycu cóqxgz gan vàkljd o đohoj ânjjc y thìzgiz nêvegr n biếtggh t sẽbycu pháluio t sinh chuyệkdft n gìzgiz , chẳiakx ng lẽbycu côbycu khôbycu ng biếtggh t tôbycu i khốrvff n kiếtggh p đohoj ếtggh n ngay cảurwl cầzbgj m thúgvkm cũtiud ng khôbycu ng bằgvkm ng? Còbsoj n dáluio m đohoj ếtggh n đohoj ânjjc y tìzgiz m tôbycu i?!”
Áxake nh mắeifb t Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh trởsnez nêvegr n áluio c đohoj ộfooy c, trong lúgvkm c côbycu ta thốrvff ng khổxohq giãynma y giụnrzz a, bỗxgpq ng nhiêvegr n bóqxgz p lấdpbq y cổxohq côbycu ta!
Giờbxmb phúgvkm t nàkljd y, Nam Cung Dạieqm Hi ngưhpcx ợnrzz c lạieqm i trấdpbq n đohoj ịzgiz nh, tay nắeifb m cáluio nh tay củhlgh a Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh, chịzgiz u đohoj ựjybk ng hôbycu hấdpbq p khóqxgz khăynma n, rưhpcx ng rưhpcx ng nưhpcx ớxgpq c mắeifb t hỏtryy i: “Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh, em hỏtryy i anh, rốrvff t cuộfooy c anh cóqxgz từohoj ng yêvegr u em hay khôbycu ng?”
Áxake nh mắeifb t Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh lạieqm nh băynma ng, mang theo hơfrxr i thởsnez giếtggh t ngưhpcx ờbxmb i nhìzgiz n chằgvkm m chằgvkm m côbycu ta.
“Anh nóqxgz i chuyệkdft n…… Em chỉazdp muốrvff n biếtggh t mỗxgpq i chuyệkdft n nàkljd y, chísnez nh làkljd vìzgiz chuyệkdft n nàkljd y màkljd em vàkljd o đohoj ânjjc y! Anh vàkljd em làkljd vợnrzz chồplgc ng đohoj ãynma 5 năynma m, chúgvkm ng ta cũtiud ng cóqxgz bảurwl o bảurwl o, chúgvkm ng ta cũtiud ng từohoj ng hoàkljd bìzgiz nh chung sốrvff ng cùtxam ng nhau! Dùtxam 5 năynma m trưhpcx ớxgpq c em làkljd dựjybk a vàkljd o con màkljd bứohoj c báluio ch anh kếtggh t hôbycu n, dùtxam 5 năynma m sau em ra tay tàkljd n đohoj ộfooy c vớxgpq i nhữozvf ng phụnrzz nữozvf bêvegr n ngưhpcx ờbxmb i anh, dùtxam em biếtggh t trong lòbsoj ng anh vẫzjjm n luôbycu n khôbycu ng hềsnez buôbycu ng bỏtryy Dụnrzz Thiêvegr n Tuyếtggh t! Nhưhpcx ng em vẫzjjm n muốrvff n biếtggh t —— rốrvff t cuộfooy c anh cóqxgz từohoj ng yêvegr u em hay khôbycu ng, cho dùtxam chỉazdp làkljd mộfooy t chúgvkm t?”
Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh lặmbne ng im trầzbgj m mặmbne c, mísnez m môbycu i, khôbycu ng nghĩxdtd tớxgpq i, ngưhpcx ờbxmb i phụnrzz nữozvf nàkljd y vàkljd o đohoj ânjjc y chỉazdp vìzgiz mộfooy t vấdpbq n đohoj ềsnez ngu xuẩkljd n nhưhpcx vậnhng y.
Sắeifb c mặmbne t anh ta tốrvff i tăynma m, bỗxgpq ng nhiêvegr n buôbycu ng cổxohq côbycu ta ra, néyycw m côbycu ta qua mộfooy t bêvegr n!
“Đoatm ừohoj ng nóqxgz i đohoj ếtggh n chuyệkdft n yêvegr u hay khôbycu ng yêvegr u gìzgiz vớxgpq i tôbycu i……” Đoatm ôbycu i mắeifb t củhlgh a Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh ửtktl ng đohoj ỏtryy : “Nam Cung Dạieqm Hi, nếtggh u côbycu yêvegr u tôbycu i, mau đohoj i nóqxgz i vớxgpq i anh côbycu nhanh chóqxgz ng giếtggh t chếtggh t tôbycu i! Rốrvff t cuộfooy c tôbycu i sốrvff ng khôbycu ng nổxohq i nữozvf a…… Cho dùtxam bânjjc y giờbxmb anh ta thảurwl tôbycu i, tôbycu i cũtiud ng làkljd tàkljd n phếtggh suốrvff t đohoj ờbxmb i, mẹisbf nóqxgz , côbycu mau đohoj i đohoj i! Nếtggh u khôbycu ng tôbycu i sẽbycu giếtggh t luôbycu n cảurwl côbycu !”
“……” Nam Cung Dạieqm Hi ôbycu m cầzbgj n cổxohq ngồplgc i trêvegr n mặmbne t đohoj ấdpbq t ho khan, nưhpcx ớxgpq c mắeifb t cũtiud ng rớxgpq t xuốrvff ng.
Khísnez thếtggh củhlgh a côbycu ta dầzbgj n dầzbgj n trởsnez lạieqm i, siếtggh t chặmbne t nắeifb m tay, hưhpcx ớxgpq ng vềsnez phísnez a anh ta, gàkljd o lêvegr n: “Vậnhng y còbsoj n nợnrzz cùtxam ng sựjybk đohoj ùtxam a giỡzbgj n tàkljd n nhẫzjjm n củhlgh a anh đohoj ốrvff i vớxgpq i tôbycu i thìzgiz sao! Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh, anh nóqxgz i tôbycu i sĩxdtd diệkdft n, tôbycu i khôbycu ng muốrvff n bịzgiz ngưhpcx ờbxmb i kháluio c khinh thưhpcx ờbxmb ng, anh thìzgiz sao?! Chẳiakx ng lẽbycu anh khôbycu ng phảurwl i cùtxam ng mộfooy t loạieqm i ngưhpcx ờbxmb i nhưhpcx tôbycu i?!! Đoatm ừohoj ng nóqxgz i vớxgpq i tôbycu i làkljd anh khôbycu ng muốrvff n sốrvff ng nữozvf a, tôbycu i khôbycu ng tin! Chẳiakx ng qua anh khôbycu ng thểlcye chịzgiz u đohoj ựjybk ng đohoj ưhpcx ợnrzz c áluio nh mắeifb t củhlgh a ngưhpcx ờbxmb i kháluio c sau khi ra ngoàkljd i, chẳiakx ng qua anh khôbycu ng thểlcye chịzgiz u đohoj ựjybk ng đohoj ưhpcx ợnrzz c mìzgiz nh chỉazdp còbsoj n hai bàkljd n tay trắeifb ng! Anh phấdpbq n đohoj ấdpbq u nhiềsnez u năynma m lạieqm i ẩkljd n nhẫzjjm n nhiềsnez u năynma m nhưhpcx vậnhng y, nhưhpcx ng cáluio i gìzgiz cũtiud ng khôbycu ng cóqxgz đohoj ưhpcx ợnrzz c, ngưhpcx ợnrzz c lạieqm i còbsoj n mấdpbq t đohoj i mộfooy t bàkljd n tay cùtxam ng mộfooy t chânjjc n, anh khôbycu ng cam lòbsoj ng đohoj úgvkm ng khôbycu ng?!”
“Mẹisbf nóqxgz , côbycu cúgvkm t ra ngoàkljd i cho tôbycu i!!!” Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh rísnez t gàkljd o, tânjjc m sựjybk bịzgiz xéyycw ráluio ch, anh ta giốrvff ng nhưhpcx mộfooy t con thúgvkm bịzgiz vânjjc y khốrvff n.
“Ha ha ha……” Nam Cung Dạieqm Hi đohoj ứohoj ng dậnhng y, nưhpcx ớxgpq c mắeifb t giàkljd n giụnrzz a: “Anh bịzgiz tôbycu i nhìzgiz n thấdpbq u…… Hai chúgvkm ng ta đohoj ềsnez u giốrvff ng nhau! Đoatm ềsnez u giốrvff ng nhau! Cho nêvegr n chúgvkm ng ta mớxgpq i rơfrxr i vàkljd o kếtggh t cụnrzz c nhưhpcx thếtggh nàkljd y!!”
Côbycu ta cưhpcx ờbxmb i ha hảurwl , cưhpcx ờbxmb i đohoj ếtggh n cuốrvff i cùtxam ng biếtggh n thàkljd nh khóqxgz c thúgvkm t thísnez t.
Côbycu ta quỳkdft rạieqm p xuốrvff ng mặmbne t đohoj ấdpbq t, khóqxgz c đohoj ếtggh n cảurwl ngưhpcx ờbxmb i pháluio t run, cuộfooy n tròbsoj n thânjjc n thểlcye , khóqxgz c gàkljd o: “Nhưhpcx ng làkljd vìzgiz cáluio i gìzgiz …… Tạieqm i sao lạieqm i nhưhpcx vậnhng y…… Anh cóqxgz biếtggh t chếtggh t làkljd mộfooy t chuyệkdft n thựjybk c rấdpbq t dễfxwi dàkljd ng hay khôbycu ng! Sau khi anh chếtggh t rồplgc i thìzgiz sao đohoj ânjjc y? Anh cóqxgz nghĩxdtd tớxgpq i tôbycu i sẽbycu nhưhpcx thếtggh nàkljd o khôbycu ng? Y Y mớxgpq i năynma m tuổxohq i, cáluio i gìzgiz con béyycw cũtiud ng khôbycu ng biếtggh t, cuộfooy c đohoj ờbxmb i con béyycw còbsoj n dàkljd i nhưhpcx vậnhng y, anh nghĩxdtd sau nàkljd y con béyycw sẽbycu nhưhpcx thếtggh nàkljd o lớxgpq n lêvegr n, Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh, anh cóqxgz thểlcye hậnhng n tôbycu i, anh hậnhng n chếtggh t tôbycu i cũtiud ng khôbycu ng sao, nhưhpcx ng anh đohoj ừohoj ng ngay cảurwl con gáluio i cũtiud ng khôbycu ng nhậnhng n…… Tôbycu i yêvegr u Y Y…… Tôbycu i yêvegr u con béyycw …… Anh nóqxgz i cho tôbycu i biếtggh t, vềsnez sau tôbycu i nêvegr n làkljd m cáluio i gìzgiz bânjjc y giờbxmb ……”
Côbycu ta quỳkdft trêvegr n mặmbne t đohoj ấdpbq t khóqxgz c đohoj ếtggh n têvegr tânjjc m liệkdft t phếtggh .
Cảurwl ngưhpcx ờbxmb i Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh chợnrzz t hoảurwl ng hốrvff t, tráluio i tim nơfrxr i ngựjybk c tráluio i kia, anh ta cho rằgvkm ng vềsnez sau vĩxdtd nh viễfxwi n sẽbycu khôbycu ng bao giờbxmb đohoj au đohoj ớxgpq n nữozvf a, thếtggh nhưhpcx ng khôbycu ng ngờbxmb vẫzjjm n nhóqxgz i đohoj au, đohoj au đohoj ếtggh n toàkljd n thânjjc n khôbycu ng cóqxgz tri giáluio c.
“Côbycu đohoj i ra ngoàkljd i……” Trìzgiz nh Dĩxdtd Sêvegr nh cắeifb n răynma ng nóqxgz i, trong mắeifb t cóqxgz mộfooy t tầzbgj ng hơfrxr i nưhpcx ớxgpq c, nhưhpcx ng lạieqm i cốrvff néyycw n, nghẹisbf n ngàkljd o quáluio t lớxgpq n: “Cúgvkm t đohoj i!! Côbycu làkljd tiểlcye u thưhpcx nhàkljd Nam Cung, chẳiakx ng qua chỉazdp mang theo con gáluio i…… Tưhpcx ơfrxr ng lai tùtxam y tiệkdft n tìzgiz m bấdpbq t cứohoj ngưhpcx ờbxmb i nàkljd o cũtiud ng đohoj ềsnez u sẽbycu tiếtggh p nhậnhng n côbycu …… Chísnez nh làkljd nhớxgpq rõhpln phảurwl i tìzgiz m ngưhpcx ờbxmb i tốrvff t, đohoj ừohoj ng lạieqm i tìzgiz m mộfooy t têvegr n khốrvff n nạieqm n giốrvff ng nhưhpcx tôbycu i……
Hếtggh t chưhpcx ơfrxr ng 328
Trì
Trá
Cô
Cô
Mộ
“Dạ
Nó
Mộ
“Cô
Nam Cung Dạ
Xí
Đ
Nam Cung Dạ
Cô
Á
Nó
Nam Cung Dạ
“Cho dù
Á
Giờ
Á
“Anh nó
Trì
Sắ
“Đ
“……” Nam Cung Dạ
Khí
“Mẹ
“Ha ha ha……” Nam Cung Dạ
Cô
Cô
Cô
Cả
“Cô
Hế
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.