Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 312 : Chúng ta cùng nhau chơi, chơi chết bỏ

    trước sau   
Sắtvtoc mặjqlot củzcjka Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn ảklmvm đjhnyxgidm xuốbdxnng.

Anh chậuilgm rãmnrqi bắtvtot lấqwxmy cárqoonh tay củzcjka La Tìbvoonh Uyểmghrn đjhnyang lôziwwi kékjhro árqooo khoárqooc củzcjka anh, kékjhro xuốbdxnng, siếbdxnt chặjqlot ấqwxmn ởcmzb mộuaont bêaqhrn, cúbqrai thấqwxmp đjhnykantu, giốbdxnng nhưvuza árqooc ma la sárqoot trong bóolmkng đjhnyêaqhrm, nghiếbdxnn rătzfzng trầkantm thấqwxmp nóolmki: “La Tìbvoonh Uyểmghrn, nếbdxnu thứtnzkc thờuczdi, lậuilgp tứtnzkc nóolmki cho tôziwwi biếbdxnt Trìbvoonh Dĩvuzaaqhrnh đjhnyang ởcmzbrqooi nàtvtoo, cóolmk lẽynvuziwwi sẽynvubvoo mộuaont chúbqrat lưvuzaơrqoong tâsbmqm còodybn sóolmkt lạxgidi đjhnyóolmk củzcjka côziwwtvto thưvuzaơrqoong hạxgidi côziww, nếbdxnu khôziwwng…… Côziww muốbdxnn nghe nộuaoni dung tiếbdxnp theo khôziwwng?”

Tinh thầkantn củzcjka La Tìbvoonh Uyểmghrn đjhnyãmnrq gầkantn nhưvuza sụruxcp đjhnywhng, côziww ta cắtvton môziwwi, run rẩevlby đjhnyếbdxnn khôziwwng còodybn hìbvoonh dạxgidng.

ziww ta đjhnyang sợgcuw.

Sợgcuw đjhnyếbdxnn muốbdxnn chếbdxnt.

ziww ta biếbdxnt, khẳrpfing đjhnycnhunh làtvto Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn đjhnyãmnrq biếbdxnt côziww ta giúbqrap Trìbvoonh Dĩvuzaaqhrnh, cho dùklmvziww ta cóolmk phủzcjk nhậuilgn nhưvuza thếbdxntvtoo cũkjhrng khôziwwng cóolmkrqooc dụruxcng, nhưvuzang côziww ta thậuilgt sựjkiq rấqwxmt sợgcuw, sợgcuw sau khi nóolmki ra thìbvoo sẽynvu vạxgidn kiếbdxnp bấqwxmt phụruxcc…… Sợgcuw sau khi nóolmki ra thìbvoobvoonh sẽynvu thậuilgt sựjkiq bịcnhu phárqoon tửbqrabvoonh ởcmzb trong lòodybng anh! Sợgcuw sựjkiq nghiệtbzzp đjhnyang tràtvton ngậuilgp nguy cơrqoo củzcjka ba ba từodyb đjhnyâsbmqy sẽynvu thậuilgt sựjkiq sụruxcp đjhnywhng, đjhnyếbdxnn cuốbdxni cùklmvng khôziwwng gưvuzagcuwng dậuilgy nổwhngi!


Khuôziwwn mặjqlot tárqooi nhợgcuwt, nưvuzazgqmc mắtvtot trong suốbdxnt rơrqooi xuốbdxnng, côziww ta sợgcuwmnrqi, cũkjhrng đjhnyang do dựjkiq, trárqooi tim nhưvuza bịcnhu dao cắtvtot.

vuzaơrqoong mặjqlot u árqoom củzcjka Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn đjhnyãmnrqtzfzng chặjqlot tớzgqmi cựjkiqc đjhnyiểmghrm.

Mộuaont lárqoot sau, anh gậuilgt gậuilgt đjhnykantu, khóolmke miệtbzzng nhếbdxnch lêaqhrn mộuaont nụruxcvuzauczdi bătzfzng lạxgidnh đjhnyếbdxnn cựjkiqc đjhnyiểmghrm, buôziwwng côziww ta ra, lùklmvi lạxgidi mộuaont bưvuzazgqmc, trong vẻfnqx ưvuzau nhãmnrq lộuaon ra sựjkiq khárqoot márqoou kiêaqhru cătzfzng vàtvto lạxgidnh nhạxgidt: “Tốbdxnt, rấqwxmt tốbdxnt……Côziww khôziwwng nóolmki đjhnyúbqrang khôziwwng?”

“Chúbqrang ta cũkjhrng chỉwafm gặjqlop nhau đjhnyêaqhrm nay …… Nóolmki vậuilgy chắtvtoc hẳrpfin côziww khôziwwng biếbdxnt hiệtbzzn giờuczd Trìbvoonh Dĩvuzaaqhrnh đjhnyang làtvtom gìbvoo…… Cậuilgu ta bắtvtot cóolmkc con gárqooi củzcjka mìbvoonh vàtvto em gárqooi củzcjka Thiêaqhrn Tuyếbdxnt, nếbdxnu đjhnyêaqhrm nay Thiêaqhrn Tuyếbdxnt khôziwwng đjhnyi gặjqlop cậuilgu ta, cóolmk lẽynvu cậuilgu ta sẽynvu giếbdxnt con tin…… Từodyb trưvuzazgqmc tớzgqmi nay tôziwwi rấqwxmt tin tưvuzacmzbng ngưvuzauczdi nàtvtoy vôziwwklmvng ngoan đjhnyuaonc, so vớzgqmi côziwwodybn đjhnyuaonc árqooc hơrqoon ……” Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn thấqwxmp giọtvblng nóolmki, trong giọtvblng nóolmki mang theo sựjkiq từodybrtmvnh xen lẫevlbn khárqoot márqoou lởcmzbn vởcmzbn trong phòodybng bệtbzznh: “Chỉwafmolmk đjhnyiềziwwu, La Tìbvoonh Uyểmghrn, côziww nhớzgqm kỹumur, nếbdxnu đjhnyêaqhrm nay Thiêaqhrn Nhu xảklmvy ra chuyệtbzzn gìbvoo, tôziwwi muốbdxnn côziww hoàtvton trảklmv gấqwxmp đjhnyôziwwi.”

Anh chậuilgm rãmnrqi tớzgqmi gầkantn, giốbdxnng nhưvuza mộuaont con bárqooo sătzfzn khárqoot márqoou.

Đvjwhèfnqx thấqwxmp giọtvblng, nóolmki bêaqhrn tai côziww ta: “Nếbdxnu em ấqwxmy mấqwxmt mộuaont bàtvton tay, tôziwwi sẽynvu chặjqlot rớzgqmt hai tay củzcjka côziww…… Em ấqwxmy thiếbdxnu mộuaont con mắtvtot, tôziwwi sẽynvuolmkc cảklmv đjhnyôziwwi mắtvtot củzcjka côziww……Em ấqwxmy chịcnhuu mộuaont chúbqrat thưvuzaơrqoong tổwhngn, tôziwwi sẽynvutvtom cho côziwwtvton phếbdxn ngồlnkti trêaqhrn xe lătzfzn cảklmv đjhnyuczdi…… Côziwwolmk thểmghr thửbqra…… Chúbqrang ta cùklmvng nhau chơrqooi, chơrqooi chếbdxnt bỏziww……”Giọtvblng nóolmki khàtvton khàtvton nhưvuzang vôziwwklmvng rõmxbetvtong, chầkantm chậuilgm róolmkt vàtvtoo trong tai củzcjka La Tìbvoonh Uyểmghrn.

Đvjwhôziwwi mắtvtot củzcjka Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn lạxgidnh lẽynvuo tậuilgn xưvuzaơrqoong, hờuczd hữzgqmng, u tĩvuzanh, giốbdxnng nhưvuza mộuaont hồlnktvuzazgqmc sâsbmqu yêaqhrn tĩvuzanh, nhưvuzang tuỳjqlo thờuczdi cóolmk thểmghrkjhro ngưvuzauczdi ta rơrqooi vàtvtoo đjhnycnhua ngụruxcc…… Nóolmki xong, anh chậuilgm rãmnrqi đjhnytnzkng dậuilgy muốbdxnn rờuczdi đjhnyi.

La Tìbvoonh Uyểmghrn mởcmzb to hai mắtvtot, khuôziwwn mặjqlot nhỏziww nhắtvton tárqooi nhợgcuwt nhưvuza khôziwwng còodybn chúbqrat márqoou, trong đjhnykantu côziww ta phárqooc họtvbla ra cảklmvnh tưvuzagcuwng tàtvton nhẫevlbn, márqoou chảklmvy đjhnykantm đjhnyìbvooa, lồlnktng ngựjkiqc đjhnyèfnqxkjhrn nhưvuza sắtvtop phárqoot nổwhng, côziww nhẫevlbn nhịcnhun cảklmvm giárqooc muốbdxnn thékjhrt gàtvtoo lêaqhrn, nhàtvtoo tớzgqmi ôziwwm chặjqlot phírtmva sau lưvuzang củzcjka Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn, vùklmvi đjhnykantu ởcmzb trêaqhrn lưvuzang anh, sợgcuwmnrqi màtvto thékjhrt chóolmki tai ra tiếbdxnng!!!

“A ——!!!” La Tìbvoonh Uyểmghrn hoàtvton toàtvton sụruxcp đjhnywhng, nứtnzkc nởcmzb khóolmkc lóolmkc, giọtvblng nóolmki vôziwwklmvng run rẩevlby: “Đvjwhodybng đjhnyi, anh đjhnyodybng đjhnyi…… Em sẽynvu khôziwwng dốbdxni gạxgidt anh bấqwxmt cứtnzk đjhnyiềziwwu gìbvoo, cárqooi gìbvoo em cũkjhrng đjhnyziwwu nóolmki!! Kìbvoonh Hiêaqhrn…… Đvjwhodybng đjhnybdxni xửbqra vớzgqmi em nhưvuza vậuilgy……” 

Giọtvblng nóolmki khàtvton khàtvton màtvtokjhrn nhọtvbln củzcjka côziww ta nghe thựjkiqc dọtvbla ngưvuzauczdi, phỏziwwng chừodybng ngưvuzauczdi bêaqhrn ngoàtvtoi cũkjhrng nghe đjhnyưvuzagcuwc, quảklmv nhiêaqhrn, cha mẹbqra củzcjka La Tìbvoonh Uyểmghrn biếbdxnt đjhnyưvuzagcuwc tin đjhnyãmnrq chạxgidy tớzgqmi muốbdxnn vọtvblt vàtvtoo trong, nhưvuzang bịcnhu Lạxgidc Phàtvtom Vũkjhr lạxgidnh nhạxgidt vôziwwbvoonh chặjqlon ởcmzbaqhrn ngoàtvtoi, mặjqloc cho hai ngưvuzauczdi nàtvtoy chửbqrai ầkantm lêaqhrn, anh chỉwafm ưvuzau nhãmnrqtvtovuzauczdi lạxgidnh, tùklmvy ýnmfl vẫevlby vẫevlby tay cho ngưvuzauczdi dẫevlbn bọtvbln họtvbl đjhnyi.

aqhrn trong phòodybng bệtbzznh, đjhnyôziwwi mắtvtot lạxgidnh lẽynvuo củzcjka Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn lộuaon ra sựjkiq nghiêaqhrm nghịcnhu.

Sắtvtoc mặjqlot u árqoom củzcjka anh hoàtvto hoãmnrqn mộuaont chúbqrat, kékjhro cárqoonh tay đjhnyang ôziwwm eo mìbvoonh củzcjka La Tìbvoonh Uyểmghrn xuốbdxnng, lạxgidnh nhạxgidt xoay ngưvuzauczdi hỏziwwi: “Ởpcrp đjhnyâsbmqu?”

La Tìbvoonh Uyểmghrn thởcmzb hổwhngn hểmghrn, giốbdxnng nhưvuza ngưvuzauczdi đjhnyang hấqwxmp hốbdxni giãmnrqy giụruxca giữzgqma biểmghrn khơrqooi, run rẩevlby nứtnzkc nởcmzbolmki: “…… Lúbqrac trưvuzazgqmc anh ta tớzgqmi bệtbzznh việtbzzn tìbvoom em, em khôziwwng biếbdxnt anh ta từodyb đjhnyâsbmqu chạxgidy ra…… Anh ta muốbdxnn em cho anh ta tiềziwwn, cho anh ta chỗvbqjcmzb bảklmvo đjhnyklmvm sựjkiq an toàtvton củzcjka anh ta, em cho anh ta đjhnycnhua chỉwafm mấqwxmy khu nhàtvtovuzacmzbng ởcmzb Nam Sơrqoon củzcjka ba ba, em khôziwwng biếbdxnt anh ta cóolmk đjhnyếbdxnn đjhnyóolmk hay khôziwwng, ngưvuzauczdi củzcjka em cũkjhrng cho anh ta sửbqra dụruxcng, bêaqhrn kia cũkjhrng cóolmk ngưvuzauczdi bảklmvo vệtbzz……”


rtmv mắtvtot củzcjka Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn nhảklmvy mộuaont cárqooi, đjhnycnhua phậuilgn bêaqhrn Nam Sơrqoon kia khárqoo xa nộuaoni thàtvtonh, hoàtvton toàtvton khárqooc vớzgqmi đjhnycnhua chỉwafmtvto Trìbvoonh Dĩvuzaaqhrnh đjhnyãmnrq cung cấqwxmp cho Nam Cung Dạxgid Hi.

Nởcmzb nụruxcvuzauczdi lạxgidnh, anh hờuczd hữzgqmng hỏziwwi: “Còodybn gìbvoo nữzgqma?”

“Chuyệtbzzn khárqooc em thậuilgt sựjkiq khôziwwng biếbdxnt, anh ta cóolmk rấqwxmt nhiềziwwu biệtbzzn phárqoop cầkantm tiềziwwn nơrqooi nơrqooi tiêaqhru xàtvtoi, muốbdxnn làtvtom cárqooi gìbvookjhrng cóolmk thểmghrtvtom đjhnyưvuzagcuwc, bêaqhrn ngưvuzauczdi anh ta còodybn cóolmk ngưvuzauczdi màtvto em phárqooi đjhnyi bảklmvo vệtbzz anh ta……” La Tìbvoonh Uyểmghrn bắtvtot lấqwxmy bàtvton tay to lớzgqmn củzcjka anh, hai mắtvtot đjhnyevlbm lệtbzzziwwng lung: “Em cầkantu xin anh, em thậuilgt sựjkiq đjhnyãmnrqolmki hếbdxnt nhữzgqmng gìbvoobvoonh biếbdxnt, khôziwwng cóolmk giấqwxmu diếbdxnm chúbqrat nàtvtoo……”

Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn nheo mắtvtot lạxgidi, nâsbmqng tay lêaqhrn chậuilgm rãmnrqi vékjhrn mấqwxmy sợgcuwi tóolmkc lòodyba xoàtvtorqoon loạxgidn trêaqhrn trárqoon côziww ta, nhìbvoon khuôziwwn mặjqlot xinh đjhnybqrap nhưvuzang yếbdxnu ớzgqmt củzcjka côziww ta, giọtvblng khàtvton khàtvton: “Côziww biếbdxnt khôziwwng? Lúbqrac trưvuzazgqmc, thờuczdi đjhnyiểmghrm tôziwwi lựjkiqa chọtvbln muốbdxnn kếbdxnt hôziwwn vớzgqmi côziww, chírtmvnh làtvto coi trọtvblng đjhnyôziwwi mắtvtot nàtvtoy củzcjka côziww, cárqooi gìbvookjhrng hiểmghru, nhưvuzang đjhnyziwwu giấqwxmu diếbdxnm tấqwxmt cảklmv, rấqwxmt thôziwwng minh, biếbdxnt cárqooi gìbvooaqhrn nóolmki cárqooi gìbvoo khôziwwng nêaqhrn nóolmki, nêaqhrn quảklmvn cárqooi gìbvoo khôziwwng nêaqhrn quảklmvn cárqooi gìbvoo…… Nhưvuzang cóolmk đjhnyôziwwi khi, trírtmv thôziwwng minh vàtvtosbmqm kếbdxn củzcjka côziww đjhnyãmnrqklmvng sai chỗvbqj, vìbvoo thếbdxn mớzgqmi khiếbdxnn tôziwwi càtvtong ngàtvtoy càtvtong chárqoon ghékjhrt côziww……”

Mấqwxmy ngóolmkn tay ưvuzau nhãmnrq luồlnktn vàtvtoo márqooi tóolmkc củzcjka côziww ta, hung hătzfzng nắtvtom chặjqlot, làtvtom cho côziww ta ngẩevlbng đjhnykantu lêaqhrn nhìbvoon anh, giọtvblng khàtvton khàtvton nóolmki: “La Tìbvoonh Uyểmghrn, khôziwwng nêaqhrn lạxgidi đjhnyùklmva giỡwkbun bấqwxmt cứtnzk thủzcjk đjhnyoạxgidn gìbvoo nữzgqma, nếbdxnu khôziwwng, côziww sẽynvu khôziwwng gárqoonh várqooc nổwhngi hậuilgu quảklmv……”

Ngoàtvtoi cửbqraa sổwhng, árqoonh mặjqlot trờuczdi chóolmki chang, trong phòodybng bệtbzznh lạxgidi bởcmzbi vìbvoo sựjkiq tồlnktn tạxgidi củzcjka anh màtvto giốbdxnng nhưvuza hầkantm bătzfzng lạxgidnh lẽynvuo.

Mắtvtot thấqwxmy Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn từodybaqhrn trong đjhnyi ra, Lạxgidc Phàtvtom Vũkjhr vẫevlby vẫevlby tay cho ngưvuzauczdi thảklmv vợgcuw chồlnktng nhàtvto họtvbl La, bọtvbln họtvbl vọtvblt vàtvtoo phòodybng bệtbzznh xem tìbvoonh huốbdxnng củzcjka con gárqooi.

Lạxgidc Phàtvtom Vũkjhr nhírtmvu nhírtmvu màtvtoy, đjhnyi nhanh đjhnyuổwhngi theo ngưvuzauczdi đjhnyàtvton ôziwwng phírtmva trưvuzazgqmc: “Hỏziwwi đjhnyưvuzagcuwc cárqooi gìbvoo khôziwwng?”

“Khu nhàtvtovuzacmzbng bêaqhrn Nam Sơrqoon, Trìbvoonh Dĩvuzaaqhrnh cóolmk khảklmvtzfzng ởcmzb đjhnyóolmk!”

“Phảklmvi khôziwwng? Vậuilgy mìbvoonh nhanh chóolmkng phárqooi ngưvuzauczdi đjhnyi qua! Chẳrpfing qua chỉwafmtvto khu vựjkiqc nhỏziww, mìbvoonh mưvuzagcuwn ngưvuzauczdi bêaqhrn vùklmvng biểmghrn qua đjhnyâsbmqy trựjkiqc tiếbdxnp giếbdxnt cậuilgu ta!” Lạxgidc Phàtvtom Vũkjhr nảklmvy sinh árqooc đjhnyuaonc, ngẫevlbm nghĩvuza, loạxgidi ngưvuzauczdi nàtvtoy nêaqhrn trựjkiqc tiếbdxnp dùklmvng bạxgido lựjkiqc giảklmvi quyếbdxnt.

“Cẩevlbn thậuilgn mộuaont chúbqrat, Y Y vàtvto Thiêaqhrn Nhu ởcmzb trêaqhrn tay cậuilgu ta, cậuilgu ta sẽynvu khôziwwng thỏziwwa hiệtbzzp, còodybn nữzgqma —— La Tìbvoonh Uyểmghrn cũkjhrng khôziwwng thậuilgt sựjkiqolmki hếbdxnt, thỏziww khôziwwn cóolmk ba hang, nếbdxnu Trìbvoonh Dĩvuzaaqhrnh chếbdxnt sốbdxnng chỉwafmcmzb mộuaont chỗvbqj, vậuilgy đjhnycnhua phưvuzaơrqoong màtvto buổwhngi sárqoong cậuilgu ta lừodyba Dạxgid Hi vàtvto Thiêaqhrn Tuyếbdxnt chạxgidy đjhnyếbdxnn thìbvoo sao, từodyb đjhnyâsbmqu màtvto cậuilgu ta biếbdxnt nơrqooi đjhnyóolmk?” Álmjanh mắtvtot củzcjka Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn âsbmqm u lạxgidnh lẽynvuo: “La Tìbvoonh Uyểmghrn nàtvtoy, quảklmv thựjkiqc làtvto đjhnyang tựjkiq đjhnyàtvtoo mồlnkt chôziwwn mìbvoonh!”

“Vậuilgy cậuilgu muốbdxnn nhưvuza thếbdxntvtoo? Trêaqhrn tay cậuilgu ta cóolmk con tin, chúbqrang ta cũkjhrng khôziwwng thểmghr cứtnzk bịcnhuolmk buộuaonc nhưvuza vậuilgy.” Giọtvblng nóolmki củzcjka Lạxgidc Phàtvtom Vũkjhr dầkantn trởcmzbaqhrn lạxgidnh lẽynvuo.

“Mìbvoonh đjhnyi nhửbqra cậuilgu ta, trêaqhrn ngưvuzauczdi mìbvoonh sẽynvu khôziwwng mang theo đjhnylnkt chơrqooi, cậuilgu đjhnyi theo phírtmva sau, nhớzgqm phảklmvi bảklmvo đjhnyklmvm Thiêaqhrn Nhu vàtvto Y Y khôziwwng xảklmvy ra chuyệtbzzn gìbvoo ——” Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn lạxgidnh nhạxgidt nóolmki, sau đjhnyóolmk đjhnyi vàtvtoo thang márqooy.

“Cậuilgu bệtbzznh tâsbmqm thầkantn đjhnyúbqrang khôziwwng?” Lạxgidc Phàtvtom Vũkjhr bỗvbqjng nhiêaqhrn bẻfnqx bảklmv vai củzcjka anh xoay lạxgidi, nhírtmvu màtvtoy: “Chẳrpfing lẽynvu cậuilgu đjhnycnhunh đjhnyi tìbvoom chếbdxnt?”

Đvjwhôziwwi mắtvtot củzcjka Nam Cung Kìbvoonh Hiêaqhrn lạxgidnh lẽynvuo, nhàtvton nhạxgidt nóolmki: “Tìbvoom chếbdxnt chírtmvnh làtvto cậuilgu ta.”

Cửbqraa thang márqooy ‘Đvjwhinh’ mộuaont tiếbdxnng đjhnyóolmkng lạxgidi, Lạxgidc Phàtvtom Vũkjhr giơrqoo tay nhìbvoon nhìbvoon đjhnylnktng hồlnkt, kim giâsbmqy kia nhírtmvch từodybng chúbqrat khiếbdxnn lòodybng ngưvuzauczdi nóolmkng nhưvuza bịcnhu lửbqraa đjhnybdxnt.

Hếbdxnt chưvuzaơrqoong 312

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.