Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 311 : Toàn bộ sự xấu xa đều hơi bày ra trước mắt

    trước sau   

Thờouqwi đvkpqiểyjhzm bọruifn họruif chạiccpy tớqtnci việgykin đvkpqiềzejzu dưeatfdozing đvkpqãpzqcpdap giữruifa trưeatfa.

La Tìowvjnh Uyểyjhzn kêzipeu cơzokgm nhưeatfng chưeatfa córtiz ai đvkpqưeatfa tớqtnci, sắizolc mặgykit côlgmr ta rấiueut tệgyki, thâbxoan thểyjhzgyking rấiueut yếnffvu, khôlgmrng muốowvjn ra đvkpqi ngoàpdapi gặgykip ngưeatfouqwi, chẳiptsng qua đvkpqãpzqczokgn nửmviva tiếnffvng đvkpqompong hồompopdap vẫydwrn khôlgmrng ai đvkpqưeatfa cơzokgm tớqtnci, côlgmr ta khórtizrtiz thểyjhz chờouqw tiếnffvp, đvkpqàpdapnh xuốowvjng giưeatfouqwng đvkpqi ra ngoàpdapi.

Nhưeatfng khôlgmrng ngờouqw, vừcovra đvkpqi tớqtnci cửmviva phòuixxng đvkpqvtgtnh duỗygodi tay mởydwr cửmviva thìowvj cửmviva đvkpqãpzqc bịvtgt mởydwr ra.

Thâbxoan ảgrvinh phong lưeatfu phórtizng khoájzmung củrtiza Lạiccpc Phàpdapm Vũgyki xuấiueut hiệgykin ởydwr trưeatfqtncc mặgykit.

La Tìowvjnh Uyểyjhzn giậarsot mìowvjnh hoảgrving sợfikr, sắizolc mặgykit càpdapng trắizolng bệgykich, bỗygodng nhiêzipen cảgrvim thấiueuy ngoàpdapi ýiccp muốowvjn, lạiccpi cảgrvim thấiueuy mấiueut mặgykit, trong lúwyfxc côlgmr ta ởydwr việgykin đvkpqiềzejzu dưeatfdozing khôlgmrng córtiz bạiccpn bèntqf quen thuộubikc nàpdapo tớqtnci thăuixxm, sắizolc mặgykit côlgmr ta cựauplc kỳbxoa tệgyki, tuy rằowvjng vẫydwrn xinh đvkpqzxunp nhưeatfgyki nhưeatfng thầcsvan thájzmui đvkpqãpzqc khôlgmrng còuixxn nhưeatf trưeatfqtncc, côlgmr ta run giọruifng nórtizi: “…… Lạiccpc Phàpdapm Vũgyki, sao anh lạiccpi đvkpqếnffvn đvkpqâbxoay?”

Lạiccpc Phàpdapm Vũgykieatfouqwi cưeatfouqwi: “Rấiueut ngoàpdapi ýiccp muốowvjn đvkpqúwyfxng khôlgmrng, La tiểyjhzu thưeatf? Nếnffvu đvkpqãpzqcjzmum đvkpqubikng tay đvkpqubikng châbxoan, sao khôlgmrng nghĩqtnc tớqtnci tôlgmri sẽhrtf đvkpqếnffvn?”


La Tìowvjnh Uyểyjhzn run lêzipen, trêzipen mặgykit khôlgmrng còuixxn chúwyfxt májzmuu:“Anh nórtizi cájzmui gìowvjlgmri nghe khôlgmrng hiểyjhzu, tôlgmri chỉsbhg muốowvjn ra ngoàpdapi gọruifi cơzokgm……”

“Nghe khôlgmrng hiểyjhzu thìowvjrtizi cho đvkpqếnffvn khi côlgmr hiểyjhzu, cũgyking khôlgmrng córtizowvj khórtiz.” Nam Cung Kìowvjnh Hiêzipen đvkpqwgsfy cửmviva đvkpqi vàpdapo lạiccpnh giọruifng nórtizi, Lạiccpc Phàpdapm Vũgyki vẫydwrn cưeatfouqwi cưeatfouqwi, hai tay đvkpqúwyfxt vàpdapo túwyfxi quầcsvan, tựaupl giájzmuc lui ra ngoàpdapi đvkpqórtizng cửmviva lạiccpi, thay bọruifn họruif canh chừcovrng.

La Tìowvjnh Uyểyjhzn sợfikr tớqtnci mứwyfxc ba hồompon rớqtnct hai hồompon, côlgmr ta biếnffvt hiệgykin tạiccpi mìowvjnh córtiz bao nhiêzipeu chậarsot vậarsot, muốowvjn lấiueuy gìowvj đvkpqórtiz tớqtnci che đvkpqarsoy lạiccpi, sắizolc mặgykit tájzmui nhợfikrt giốowvjng hệgykit tờouqw giấiueuy trắizolng.

“Kìowvjnh Hiêzipen, sao anh đvkpqếnffvn đvkpqâbxoay……” La Tìowvjnh Uyểyjhzn lui vềzejz phímurna sau mộubikt bưeatfqtncc, vuốowvjt vuốowvjt tórtizc, córtiz chúwyfxt chộubikt dạiccp: “Em cũgyking đvkpqvtgtnh tìowvjm anh, em biếnffvt mấiueuy ngàpdapy nay anh đvkpqang làpdapm gìowvj, em xin anh, cầcsvau xin anh buôlgmrng tha cho côlgmrng ty củrtiza ba em đvkpqi, hiệgykin tạiccpi bọruifn họruif chímurnnh làpdap đvkpqang kéyjhzo dàpdapi hơzokgi tàpdapn, khôlgmrng córtizlgmrng ty nàpdapo muốowvjn hợfikrp tájzmuc vớqtnci côlgmrng ty củrtiza ba em nữruifa, dùqtnc anh khôlgmrng cưeatfqtnci em, dùqtnc anh triệgykit hếnffvt cổqnqz phầcsvan ởydwr La thịvtgt, cũgyking xin anh đvkpqcovrng cắizolt đvkpqwyfxt đvkpqưeatfouqwng sinh tồompon duy nhấiueut củrtiza ba em đvkpqưeatffikrc khôlgmrng?”

“Phảgrvii khôlgmrng?” Nam Cung Kìowvjnh Hiêzipen nhàpdapn nhạiccpt nórtizi, đvkpqôlgmri mắizolt lạiccpnh lẽhrtfo cấiueut giấiueuu vàpdapi phầcsvan hung ájzmuc nham hiểyjhzm, nhẹzxun nhàpdapng nhéyjhzo cằowvjm côlgmr ta: “Côlgmr đvkpqang cầcsvau xin tôlgmri àpdap? Sao tôlgmri cảgrvim thấiueuy hẳiptsn làpdaplgmri nêzipen cầcsvau xin côlgmr mớqtnci đvkpqúwyfxng…… Van xin côlgmrrtizuixxng tốowvjt mộubikt chúwyfxt, nhưeatf vậarsoy thìowvj khi xuốowvjng đvkpqvtgta ngụmurnc côlgmr sẽhrtf dễhusc chịvtgtu hơzokgn vàpdapi phầcsvan, khôlgmrng đvkpqếnffvn mứwyfxc phảgrvii tổqnqzn thọruifydwr kiếnffvp sau.”

Miệgyking lưeatfdozii anh âbxoam lãpzqcnh, làpdapm cho La Tìowvjnh Uyểyjhzn rùqtncng mìowvjnh mộubikt cájzmui.

lgmr ta mởydwr to hai mắizolt nhìowvjn, hôlgmr hấiueup gian nan, mang theo chúwyfxt sợfikrpzqci chăuixxm chúwyfx nhìowvjn ngưeatfouqwi đvkpqàpdapn ôlgmrng trưeatfqtncc mặgykit.

“Côlgmr giấiueuu Trìowvjnh Dĩqtnczipenh ởydwrzokgi nàpdapo? Nórtizi!” Đzipeôlgmri mắizolt củrtiza Nam Cung Kìowvjnh Hiêzipen hoàpdapn toàpdapn lạiccpnh nhưeatfuixxng, gầcsvam nhẹzxunrtizi.

La Tìowvjnh Uyểyjhzn córtiz cảgrvim giájzmuc chúwyfxt hôlgmr hấiueup cuốowvji cùqtncng củrtiza trájzmui tim mìowvjnh đvkpqãpzqc bịvtgt ngưeatfouqwi bórtizp chặgykit, sắizolp hímurnt thởydwr khôlgmrng thôlgmrng…… Nưeatfqtncc mắizolt chảgrviy ra, khôlgmrng nghĩqtnc tớqtnci chuyệgykin xấiueuu cuốowvji cùqtncng mìowvjnh làpdapm vẫydwrn bạiccpi lộubikydwr đvkpqájzmuy mắizolt anh…… Côlgmr ta muốowvjn cưeatfouqwi, chẳiptsng qua cưeatfouqwi thìowvjeatfqtncc mắizolt liềzejzn rớqtnct ởydwr khórtize miệgyking, côlgmr ta muốowvjn nórtizi vớqtnci anh, nórtizi gầcsvan đvkpqâbxoay côlgmr ta vàpdap ngưeatfouqwi nhàpdap trảgrvii qua córtiz bao nhiêzipeu thảgrvim, côlgmr ta cũgyking khôlgmrng muốowvjn xấiueuu xa nhưeatf vậarsoy……

“Nórtizi chuyệgykin!” Nam Cung Kìowvjnh Hiêzipen hung hăuixxng siếnffvt chặgykit cằowvjm côlgmr ta, đvkpqôlgmri mắizolt hằowvjn tơzokgjzmuu tràpdapn đvkpqcsvay sájzmut khímurn.

“Kìowvjnh Hiêzipen…… Em biếnffvt anh cảgrvim thấiueuy em rấiueut xấiueuu xa, em thậarsot sựaupl rấiueut xấiueuu xa…… Nhưeatfng anh córtiz thểyjhziccp giảgrvii em khôlgmrng? Córtiz mộubikt sốowvj việgykic em cũgyking làpdap bịvtgt buộubikc……” La Tìowvjnh Uyểyjhzn nâbxoang hai mắizolt đvkpqydwrm lệgykizipen nhìowvjn anh, mang theo tiếnffvng khórtizc nứwyfxc nởydwr, nórtizi: “Em xin anh đvkpqcovrng chỉsbhg nhìowvjn thấiueuy nhữruifng chuyệgykin xấiueuu màpdap Trìowvjnh Dĩqtnczipenh đvkpqãpzqcpdapm vớqtnci Dụmurn Thiêzipen Tuyếnffvt, anh nhìowvjn em đvkpqi! Căuixxn bảgrvin làpdap em khôlgmrng córtizzokg bẩwgsfn nhưeatf thếnffv …… Em làpdap bịvtgt anh ta cưeatfouqwng bạiccpo mớqtnci trởydwr thàpdapnh dơzokg bẩwgsfn, tộubiki củrtiza em cũgyking khôlgmrng đvkpqếnffvn nỗygodi khôlgmrng thểyjhz tha thứwyfx, chímurnnh anh ta đvkpqãpzqc uy hiếnffvp em —— anh ta cầcsvam chúwyfxt tôlgmrn nghiêzipem cuốowvji cùqtncng vàpdap hy vọruifng củrtiza ba em đvkpqyjhz uy hiếnffvp em !! Van xin anh hãpzqcy nhìowvjn kỹmurn lạiccpi…… Anh hãpzqcy đvkpqgykit mìowvjnh vàpdapo vịvtgt trímurn củrtiza em màpdap tựaupl hỏiptsi…… Em cầcsvau xin anh……”

Mấiueuy ngórtizn tay tájzmui nhợfikrt củrtiza côlgmr ta nắizolm chặgykit tâbxoay trang củrtiza anh, hèntqfn mọruifn màpdap cầcsvau xin.

Hếnffvt chưeatfơzokgng 311




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.