Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 311 : Toàn bộ sự xấu xa đều hơi bày ra trước mắt

    trước sau   

Thờmpjci đpkstiểimupm bọwwwxn họwwwx chạtxxry tớdbuvi việyamzn đpkstiềpgzmu dưguscxbgpng đpkstãcowfnkql giữkmnia trưgusca.

La Tìsqmfnh Uyểimupn kêaqamu cơnmnzm nhưguscng chưgusca cófssk ai đpkstưgusca tớdbuvi, sắjycuc mặpkstt côixsh ta rấpgzmt tệyamz, thâmlfan thểimupxyfpng rấpgzmt yếfycyu, khôixshng muốepran ra đpksti ngoànkqli gặpkstp ngưguscmpjci, chẳbrphng qua đpkstãcowfnmnzn nửaltda tiếfycyng đpkstdfyang hồdfyankql vẫfdrqn khôixshng ai đpkstưgusca cơnmnzm tớdbuvi, côixsh ta khófsskfssk thểimup chờmpjc tiếfycyp, đpkstànkqlnh xuốeprang giưguscmpjcng đpksti ra ngoànkqli.

Nhưguscng khôixshng ngờmpjc, vừhrbsa đpksti tớdbuvi cửaltda phòiaknng đpkstdeyfnh duỗmftmi tay mởjsde cửaltda thìsqmf cửaltda đpkstãcowf bịdeyf mởjsde ra.

Thâmlfan ảwrfhnh phong lưguscu phófsskng khoáguscng củdmala Lạtxxrc Phànkqlm Vũxyfp xuấpgzmt hiệyamzn ởjsde trưguscdbuvc mặpkstt.

La Tìsqmfnh Uyểimupn giậwzaet mìsqmfnh hoảwrfhng sợjqfi, sắjycuc mặpkstt cànkqlng trắjycung bệyamzch, bỗmftmng nhiêaqamn cảwrfhm thấpgzmy ngoànkqli ýbxhe muốepran, lạtxxri cảwrfhm thấpgzmy mấpgzmt mặpkstt, trong lúcxpsc côixsh ta ởjsde việyamzn đpkstiềpgzmu dưguscxbgpng khôixshng cófssk bạtxxrn bèhdcv quen thuộuwqmc nànkqlo tớdbuvi thămhznm, sắjycuc mặpkstt côixsh ta cựfsskc kỳbxhe tệyamz, tuy rằxblqng vẫfdrqn xinh đpkstpficp nhưguscxyfp nhưguscng thầkesen thágusci đpkstãcowf khôixshng còiaknn nhưgusc trưguscdbuvc, côixsh ta run giọwwwxng nófsski: “…… Lạtxxrc Phànkqlm Vũxyfp, sao anh lạtxxri đpkstếfycyn đpkstâmlfay?”

Lạtxxrc Phànkqlm Vũxyfpguscmpjci cưguscmpjci: “Rấpgzmt ngoànkqli ýbxhe muốepran đpkstúcxpsng khôixshng, La tiểimupu thưgusc? Nếfycyu đpkstãcowfguscm đpkstuwqmng tay đpkstuwqmng châmlfan, sao khôixshng nghĩjycu tớdbuvi tôixshi sẽxugv đpkstếfycyn?”


La Tìsqmfnh Uyểimupn run lêaqamn, trêaqamn mặpkstt khôixshng còiaknn chúcxpst máguscu:“Anh nófsski cágusci gìsqmfixshi nghe khôixshng hiểimupu, tôixshi chỉzpyx muốepran ra ngoànkqli gọwwwxi cơnmnzm……”

“Nghe khôixshng hiểimupu thìsqmffsski cho đpkstếfycyn khi côixsh hiểimupu, cũxyfpng khôixshng cófssksqmf khófssk.” Nam Cung Kìsqmfnh Hiêaqamn đpkstjsdey cửaltda đpksti vànkqlo lạtxxrnh giọwwwxng nófsski, Lạtxxrc Phànkqlm Vũxyfp vẫfdrqn cưguscmpjci cưguscmpjci, hai tay đpkstúcxpst vànkqlo túcxpsi quầkesen, tựfssk giáguscc lui ra ngoànkqli đpkstófsskng cửaltda lạtxxri, thay bọwwwxn họwwwx canh chừhrbsng.

La Tìsqmfnh Uyểimupn sợjqfi tớdbuvi mứpegwc ba hồdfyan rớdbuvt hai hồdfyan, côixsh ta biếfycyt hiệyamzn tạtxxri mìsqmfnh cófssk bao nhiêaqamu chậwzaet vậwzaet, muốepran lấpgzmy gìsqmf đpkstófssk tớdbuvi che đpkstwzaey lạtxxri, sắjycuc mặpkstt tágusci nhợjqfit giốeprang hệyamzt tờmpjc giấpgzmy trắjycung.

“Kìsqmfnh Hiêaqamn, sao anh đpkstếfycyn đpkstâmlfay……” La Tìsqmfnh Uyểimupn lui vềpgzm phíkpuva sau mộuwqmt bưguscdbuvc, vuốeprat vuốeprat tófsskc, cófssk chúcxpst chộuwqmt dạtxxr: “Em cũxyfpng đpkstdeyfnh tìsqmfm anh, em biếfycyt mấpgzmy ngànkqly nay anh đpkstang lànkqlm gìsqmf, em xin anh, cầkeseu xin anh buôixshng tha cho côixshng ty củdmala ba em đpksti, hiệyamzn tạtxxri bọwwwxn họwwwx chíkpuvnh lànkql đpkstang késqvso dànkqli hơnmnzi tànkqln, khôixshng cófsskixshng ty nànkqlo muốepran hợjqfip táguscc vớdbuvi côixshng ty củdmala ba em nữkmnia, dùwzae anh khôixshng cưguscdbuvi em, dùwzae anh triệyamzt hếfycyt cổcxps phầkesen ởjsde La thịdeyf, cũxyfpng xin anh đpksthrbsng cắjycut đpkstpegwt đpkstưguscmpjcng sinh tồdfyan duy nhấpgzmt củdmala ba em đpkstưguscjqfic khôixshng?”

“Phảwrfhi khôixshng?” Nam Cung Kìsqmfnh Hiêaqamn nhànkqln nhạtxxrt nófsski, đpkstôixshi mắjycut lạtxxrnh lẽxugvo cấpgzmt giấpgzmu vànkqli phầkesen hung águscc nham hiểimupm, nhẹpfic nhànkqlng nhésqvso cằxblqm côixsh ta: “Côixsh đpkstang cầkeseu xin tôixshi ànkql? Sao tôixshi cảwrfhm thấpgzmy hẳbrphn lànkqlixshi nêaqamn cầkeseu xin côixsh mớdbuvi đpkstúcxpsng…… Van xin côixshfsskiaknng tốeprat mộuwqmt chúcxpst, nhưgusc vậwzaey thìsqmf khi xuốeprang đpkstdeyfa ngụdbuvc côixsh sẽxugv dễnhep chịdeyfu hơnmnzn vànkqli phầkesen, khôixshng đpkstếfycyn mứpegwc phảwrfhi tổcxpsn thọwwwxjsde kiếfycyp sau.”

Miệyamzng lưguscxbgpi anh âmlfam lãcowfnh, lànkqlm cho La Tìsqmfnh Uyểimupn rùwzaeng mìsqmfnh mộuwqmt cágusci.

ixsh ta mởjsde to hai mắjycut nhìsqmfn, hôixsh hấpgzmp gian nan, mang theo chúcxpst sợjqficowfi chămhznm chúcxps nhìsqmfn ngưguscmpjci đpkstànkqln ôixshng trưguscdbuvc mặpkstt.

“Côixsh giấpgzmu Trìsqmfnh Dĩjycuaqamnh ởjsdenmnzi nànkqlo? Nófsski!” Đeqshôixshi mắjycut củdmala Nam Cung Kìsqmfnh Hiêaqamn hoànkqln toànkqln lạtxxrnh nhưguscmhznng, gầkesem nhẹpficfsski.

La Tìsqmfnh Uyểimupn cófssk cảwrfhm giáguscc chúcxpst hôixsh hấpgzmp cuốeprai cùwzaeng củdmala trágusci tim mìsqmfnh đpkstãcowf bịdeyf ngưguscmpjci bófsskp chặpkstt, sắjycup híkpuvt thởjsde khôixshng thôixshng…… Nưguscdbuvc mắjycut chảwrfhy ra, khôixshng nghĩjycu tớdbuvi chuyệyamzn xấpgzmu cuốeprai cùwzaeng mìsqmfnh lànkqlm vẫfdrqn bạtxxri lộuwqmjsde đpkstáguscy mắjycut anh…… Côixsh ta muốepran cưguscmpjci, chẳbrphng qua cưguscmpjci thìsqmfguscdbuvc mắjycut liềpgzmn rớdbuvt ởjsde khófsske miệyamzng, côixsh ta muốepran nófsski vớdbuvi anh, nófsski gầkesen đpkstâmlfay côixsh ta vànkql ngưguscmpjci nhànkql trảwrfhi qua cófssk bao nhiêaqamu thảwrfhm, côixsh ta cũxyfpng khôixshng muốepran xấpgzmu xa nhưgusc vậwzaey……

“Nófsski chuyệyamzn!” Nam Cung Kìsqmfnh Hiêaqamn hung hămhznng siếfycyt chặpkstt cằxblqm côixsh ta, đpkstôixshi mắjycut hằxblqn tơnmnzguscu trànkqln đpkstkesey ságusct khíkpuv.

“Kìsqmfnh Hiêaqamn…… Em biếfycyt anh cảwrfhm thấpgzmy em rấpgzmt xấpgzmu xa, em thậwzaet sựfssk rấpgzmt xấpgzmu xa…… Nhưguscng anh cófssk thểimupbxhe giảwrfhi em khôixshng? Cófssk mộuwqmt sốepra việyamzc em cũxyfpng lànkql bịdeyf buộuwqmc……” La Tìsqmfnh Uyểimupn nâmlfang hai mắjycut đpkstfdrqm lệyamzaqamn nhìsqmfn anh, mang theo tiếfycyng khófsskc nứpegwc nởjsde, nófsski: “Em xin anh đpksthrbsng chỉzpyx nhìsqmfn thấpgzmy nhữkmning chuyệyamzn xấpgzmu mànkql Trìsqmfnh Dĩjycuaqamnh đpkstãcowfnkqlm vớdbuvi Dụdbuv Thiêaqamn Tuyếfycyt, anh nhìsqmfn em đpksti! Cămhznn bảwrfhn lànkql em khôixshng cófssknmnz bẩjsden nhưgusc thếfycy …… Em lànkql bịdeyf anh ta cưguscmpjcng bạtxxro mớdbuvi trởjsde thànkqlnh dơnmnz bẩjsden, tộuwqmi củdmala em cũxyfpng khôixshng đpkstếfycyn nỗmftmi khôixshng thểimup tha thứpegw, chíkpuvnh anh ta đpkstãcowf uy hiếfycyp em —— anh ta cầkesem chúcxpst tôixshn nghiêaqamm cuốeprai cùwzaeng vànkql hy vọwwwxng củdmala ba em đpkstimup uy hiếfycyp em !! Van xin anh hãcowfy nhìsqmfn kỹxqek lạtxxri…… Anh hãcowfy đpkstpkstt mìsqmfnh vànkqlo vịdeyf tríkpuv củdmala em mànkql tựfssk hỏxbgpi…… Em cầkeseu xin anh……”

Mấpgzmy ngófsskn tay tágusci nhợjqfit củdmala côixsh ta nắjycum chặpkstt tâmlfay trang củdmala anh, hèhdcvn mọwwwxn mànkql cầkeseu xin.

Hếfycyt chưguscơnmnzng 311




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.