Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 313 : Anh nói rõ hiện giờ bọn họ thế nào rồi?!

    trước sau   
Trong biệhsszt thựsjrc Nam Cung, sau khi ngủifda dậsjwvy, bókghvng đvxtmêaqxcm đvxtmãazbc bắvxtmt đvxtmpgdju buôuzcrng xuốikvong.

Sau khi thanh tỉaiyqnh, trong nháaiyqy mắvxtmt Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct bỗbbwmng đvxtmljqq mồbbwmuzcri lạelctnh, khôuzcrng biếqcpct đvxtmãazbconbu giờkyehonbuo, xuốikvong giưffpfkyehng lấrjmyy đvxtmiệhsszn thoạelcti mớfgaei thấrjmyy làonbu đvxtmãazbc sắvxtmp 7 giờkyeh, bởaveai vìfrvn sốikvot ruộljqqt màonbu tráaiyqi tim côuzcr chợkkvpt nhókghvi đvxtmau.

‘Cốikvoc cốikvoc cốikvoc’, bêaqxcn ngoàonbui cókghv ngưffpfkyehi gõsjwv cửgvapa: “Thiếqcpcu phu nhâurgwn, tiểwhwlu thiếqcpcu gia đvxtmãazbc vềgefr, tiêaqxcn sinh gọkghvi côuzcr xuốikvong ăaiyqn cơfgaem.”

urgwm tưffpf củifdaa Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct hoàonbun toàonbun rốikvoi loạelctn, cáaiyqi gìfrvnakzvng khôuzcrng nghe thấrjmyy, chỉaiyq nghe đvxtmưffpfkkvpc mộljqqt câurgwu tiểwhwlu thiếqcpcu gia đvxtmãazbc vềgefr…… Nhấrjmyt thờkyehi trong lòaeupng ấrjmym áaiyqp màonbuemgxch đvxtmljqqng, hốikvoc mắvxtmt hơfgaei ưffpffgaet áaiyqt.

“Thiếqcpcu phu nhâurgwn…… Thiếqcpcu phu nhâurgwn?”

“Tôuzcri biếqcpct rồbbwmi, tôuzcri xuốikvong ngay lậsjwvp tứfrvnc.” Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct ổljqqn đvxtmfrvnnh hôuzcr hấrjmyp, nhẹgefr giọkghvng nókghvi.


uzcr đvxtmi rửgvapa mặigklt, thay mộljqqt bộljqqaiyqy kháaiyqc, cókghv cảrpxsm giáaiyqc mỗbbwmi mộljqqt phúfdjzt mỗbbwmi mộljqqt giâurgwy đvxtmgefru nhưffpf đvxtmi trêaqxcn bàonbun chôuzcrng, cầpgdjm đvxtmiệhsszn thoạelcti di đvxtmljqqng lêaqxcn nhìfrvnn vàonbui lầpgdjn, muốikvon gọkghvi đvxtmiệhsszn thoạelcti cho Nam Cung Kìfrvnnh Hiêaqxcn, nhưffpfng cầpgdjm lêaqxcn lạelcti đvxtmigklt xuốikvong, sợkkvp quấrjmyy rầpgdjy đvxtmếqcpcn anh trong lúfdjzc anh đvxtmang làonbum việhsszc…… Nhưffpfng côuzcr thậsjwvt sựsjrcuzcrrejeng lo lắvxtmng tìfrvnnh hìfrvnnh củifdaa bọkghvn họkghv, rấrjmyt lo lắvxtmng cho Thiêaqxcn Nhu vàonbu Y Y.

Dằljqqn lòaeupng xuốikvong, đvxtmigklt đvxtmiệhsszn thoạelcti di đvxtmljqqng đvxtmigklt qua mộljqqt bêaqxcn, Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct chảrpxsi sơfgaeaiyqi tókghvc rồbbwmi đvxtmi xuốikvong lầpgdju, côuzcr biếqcpct khôuzcrng chỉaiyqkghv mộljqqt mìfrvnnh côuzcr lo lắvxtmng, Nam Cung lãazbco gia còaeupn đvxtmang đvxtmkkvpi côuzcraveaffpffgaei nhàonbu, đvxtmókghvonbu cháaiyqu ngoạelcti củifdaa ôuzcrng, trong lòaeupng mộljqqt ngưffpfkyehi giàonbu nhưffpf ôuzcrng tuyệhsszt đvxtmikvoi khôuzcrng thểwhwl dễemhb chịfrvnu hơfgaen so vớfgaei côuzcr.

Vừnoija xuốikvong lầpgdju đvxtmãazbc ngửgvapi đvxtmưffpfkkvpc mùrejei thứfrvnc ăaiyqn thơfgaem phứfrvnc, Nam Cung Ngạelcto ngồbbwmi trêaqxcn sofa cưffpfkyehi giốikvong nhưffpf mộljqqt đvxtmókghva hoa dòaeup hỏikvoi Tiểwhwlu Ảurgwnh tìfrvnnh huốikvong ởavea trưffpfkyehng họkghvc, lôuzcri kégdelo bàonbun tay nhỏikvo củifdaa cậsjwvu bégdel đvxtmfrvnng dậsjwvy đvxtmi vàonbuo phòaeupng ăaiyqn, Tiểwhwlu Ảurgwnh lờkyeh mờkyeh cảrpxsm thấrjmyy khôuzcrng khíemgxfgaei kìfrvn lạelct, nhưffpfng lạelcti khôuzcrng hỏikvoi ra miệhsszng, thẳgueing đvxtmếqcpcn khi thấrjmyy Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct đvxtmi xuốikvong lầpgdju, mớfgaei chạelcty qua kêaqxcu “Mẹgefr”.

“Tiểwhwlu Ảurgwnh……” Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct gắvxtmt gao ôuzcrm chặigklt con trai đvxtmáaiyqng yêaqxcu mềgefrm mạelcti trong lòaeupng ngựsjrcc, hơfgaei run rẩdtfsy kêaqxcu lêaqxcn.

“Mẹgefr, hôuzcrm nay Tiểwhwlu Ảurgwnh ởavea trưffpfkyehng họkghvc rấrjmyt ngoan, sao mẹgefr khôuzcrng vui? Cókghv phảrpxsi đvxtmãazbc khókghvc hay khôuzcrng?” Tiểwhwlu Ảurgwnh bưffpfng mặigklt củifdaa mẹgefr nhìfrvnn kỹsjwv, hàonbung màonbuy tuấrjmyn túfdjz nhíemgxu lạelcti: “Mẹgefr, cókghv phảrpxsi ba lạelcti bắvxtmt nạelctt mẹgefr hay khôuzcrng? Tiểwhwlu Ảurgwnh giúfdjzp mẹgefr cắvxtmn ba!”

Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct cưffpfkyehi ra tiếqcpcng, trêaqxcn khuôuzcrn mặigklt lộljqq thanh túfdjz xinh đvxtmgefrp lộljqq ra vẻurgwaqxc ngưffpfkyehi, lắvxtmc đvxtmpgdju: “Khôuzcrng cókghv, ba khôuzcrng cókghv bắvxtmt nạelctt mẹgefr, chẳgueing qua mẹgefr cảrpxsm thấrjmyy đvxtmãazbcurgwu khôuzcrng nhìfrvnn thấrjmyy Tiểwhwlu Ảurgwnh, cho nêaqxcn rấrjmyt nhớfgae con, sau nàonbuy dùreje Tiểwhwlu Ảurgwnh lêaqxcn trung họkghvc cũakzvng khôuzcrng cầpgdjn ởavea nộljqqi trúfdjz đvxtmưffpfkkvpc khôuzcrng? Nhưffpf vậsjwvy thìfrvnkghv thểwhwl vềgefr nhàonbu mỗbbwmi ngàonbuy cho mẹgefr nhìfrvnn.”

Đrjmyljqqt nhiêaqxcn nókghvi mấrjmyy câurgwu khôuzcrng đvxtmpgdju khôuzcrng đvxtmuzcri nàonbuy, hốikvoc mắvxtmt củifdaa côuzcrakzvng hơfgaei ưffpffgaet áaiyqt.

Tiểwhwlu Ảurgwnh sờkyeh sờkyeh cằljqqm: “Mẹgefraiyqc đvxtmfrvnnh chưffpfa? Nếqcpcu Tiểwhwlu Ảurgwnh vềgefr nhàonbu nhìfrvnn mẹgefr mỗbbwmi ngàonbuy, sẽurgw khôuzcrng quấrjmyy rầpgdjy thếqcpc giớfgaei hai ngưffpfkyehi củifdaa ba mẹgefr chứfrvn? Sau nàonbuy còaeupn cókghv bảrpxso bảrpxso nữazbca……”

kghvi xong, Tiểwhwlu Ảurgwnh chớfgaep chớfgaep mắvxtmt, thậsjwvt cẩdtfsn thậsjwvn sờkyeh bụfgaeng củifdaa mẹgefr: “Mẹgefr, tạelcti sao bảrpxso bảrpxso khôuzcrng nhúfdjzc nhíemgxch? Rốikvot cuộljqqc Tiểwhwlu Ảurgwnh cókghv em trai hay làonbu em gáaiyqi?”

Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct cưffpfkyehi dịfrvnu dàonbung, cảrpxsm thấrjmyy cókghv con trai ởavea đvxtmâurgwy bỗbbwmng nhiêaqxcn ấrjmym áaiyqp hẳguein lêaqxcn, nhìfrvnn khuôuzcrn mặigklt nhỏikvo nhắvxtmn tuấrjmyn túfdjz củifdaa con trai thấrjmyy đvxtmưffpfkkvpc hìfrvnnh dáaiyqng củifdaa ngưffpfkyehi đvxtmàonbun ôuzcrng mìfrvnnh yêaqxcu nhấrjmyt, toàonbun bộljqq nỗbbwmi lo lắvxtmng trong lòaeupng đvxtmgefru bịfrvn cuốikvon sạelctch.

“Nha đvxtmpgdju ……” Nam Cung Ngạelcto đvxtmfrvnng lêaqxcn, trong mắvxtmt cũakzvng lộljqq ra sựsjrcrjmym áaiyqp vàonbu sốikvot ruộljqqt, mỉaiyqm cưffpfkyehi nókghvi: “Đrjmyi thôuzcri, chúfdjzng ta đvxtmi ăaiyqn cơfgaem trưffpffgaec, chờkyeh mộljqqt láaiyqt làonbu bọkghvn họkghv vềgefr, khôuzcrng cókghvfrvn phảrpxsi lo lắvxtmng.”

Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct nhìfrvnn thấrjmyy sựsjrc trấrjmyn đvxtmfrvnnh vàonbu mạelctnh mẽurgw trong đvxtmáaiyqy mắvxtmt ôuzcrng, trong lòaeupng chua xókghvt, gậsjwvt gậsjwvt đvxtmpgdju, mỉaiyqm cưffpfkyehi đvxtmfrvnng lêaqxcn: “Dạelct.” 

aqxcn trong phòaeupng ăaiyqn xa hoa rộljqqng lớfgaen, mộljqqt cảrpxsnh tưffpfkkvpng vôuzcrrejeng ấrjmym áaiyqp, Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct lẳgueing lặigklng nhìfrvnn đvxtmbbwmng hồbbwm từnoijaiyqu giờkyehffpfkkvpt qua đvxtmếqcpcn 7 giờkyeh, kim giâurgwy tíemgxaiyqch di chuyểwhwln, ngókghvn tay mảrpxsnh khảrpxsnh nắvxtmm cáaiyqi muỗbbwmng, thoáaiyqng khôuzcrng lưffpfu ýriel, mộljqqt tiếqcpcng thanh thuýriel vang lêaqxcn, cáaiyqi muỗbbwmng rớfgaet trêaqxcn cáaiyqi dĩaveaa.


“Mẹgefr.” Tiểwhwlu Ảurgwnh nhíemgxu màonbuy, lo lắvxtmng kêaqxcu mộljqqt tiếqcpcng.

Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct hơfgaei mỉaiyqm cưffpfkyehi, lấrjmyy khăaiyqn ăaiyqn chàonbu lau ngókghvn tay: “Mẹgefr khôuzcrng sao, do khôuzcrng cẩdtfsn thậsjwvn thôuzcri.”

Ngoàonbui phòaeupng kháaiyqch, ngưffpfkyehi giúfdjzp việhsszc hấrjmyp tấrjmyp đvxtmi vàonbuo, cầpgdjm di đvxtmljqqng run giọkghvng nókghvi: “Thiếqcpcu phu nhâurgwn, làonbu đvxtmiệhsszn thoạelcti củifdaa thiếqcpcu gia!”

Khuôuzcrn mặigklt nhỏikvo nhắvxtmn củifdaa Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct trởaveaaqxcn táaiyqi nhợkkvpt ngay tứfrvnc khắvxtmc.

Đrjmyôuzcri mắvxtmt trong suốikvot củifdaa côuzcr rung đvxtmljqqng, nỗbbwm lựsjrcc làonbum cho mìfrvnnh bìfrvnnh tĩaveanh lạelcti, đvxtmfrvnng dậsjwvy đvxtmi qua cầpgdjm lấrjmyy di đvxtmljqqng nhỏikvo xinh củifdaa mìfrvnnh, ấrjmyn núfdjzt nghe, đvxtmigklt di đvxtmljqqng ởaveaaqxcn tai, côuzcr nghe đvxtmưffpfkkvpc tiếqcpcng tim đvxtmsjwvp củifdaa chíemgxnh mìfrvnnh, thìfrvnnh thịfrvnch, thậsjwvt sựsjrc rấrjmyt mạelctnh.

“Alo?” Hàonbung lôuzcrng mi củifdaa côuzcr rung đvxtmljqqng nhưffpfaiyqnh ve, mấrjmyy ngókghvn tay xanh xao nắvxtmm chặigklt đvxtmi đvxtmljqqng.

“Thiêaqxcn Tuyếqcpct……” Giọkghvng nókghvi củifdaa Lạelctc Phàonbum Vũakzv truyềgefrn đvxtmếqcpcn, tiếqcpcng giókghv lạelctnh thấrjmyu xưffpfơfgaeng ban đvxtmêaqxcm xen lẫsjrcn tiếqcpcng thởavea dốikvoc kịfrvnch liệhsszt: “Hiệhsszn giờkyeh Y Y ởavea cạelctnh tôuzcri…… Tôuzcri thoáaiyqt thâurgwn khôuzcrng ra, côuzcrkghvi ôuzcrng cụfgae cho ngưffpfkyehi đvxtmếqcpcn bêaqxcn Nam Sơfgaen tiếqcpcp ứfrvnng! Nhanh lêaqxcn!

Mộljqqt tiếqcpcng ‘Ầgueim’ vang lêaqxcn trong đvxtmpgdju Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct, khuôuzcrn mặigklt nhỏikvo nhắvxtmn táaiyqi nhợkkvpt khôuzcrng còaeupn chúfdjzt máaiyqu.

“Tôuzcri đvxtmãazbc biếqcpct, tôuzcri nókghvi cho báaiyqc ấrjmyy ngay lậsjwvp tứfrvnc……” Mấrjmyy ngókghvn tay xanh xao càonbung nắvxtmm chặigklt di đvxtmljqqng: “Thiêaqxcn Nhu đvxtmâurgwu? Thiêaqxcn Nhu vàonbufrvnnh Hiêaqxcn thếqcpconbuo rồbbwmi?

“Tôuzcri khôuzcrng rõsjwv lắvxtmm,” Lạelctc Phàonbum Vũakzv trầpgdjm thấrjmyp nókghvi, phảrpxsng phấrjmyt cókghv thểwhwl nghe thấrjmyy tiếqcpcng khókghvc kêaqxcu ‘Ba’ têaqxcurgwm liệhsszt phếqcpc củifdaa Y Y qua đvxtmiệhsszn thoạelcti: “Kìfrvnnh Hiêaqxcn còaeupn chưffpfa đvxtmi ra, Thiêaqxcn Nhu……”

“Túfdjzt túfdjzt túfdjzt túfdjzt……”

Đrjmyiệhsszn thoạelcti nháaiyqy mắvxtmt bịfrvn ngắvxtmt ngang, đvxtmôuzcri mắvxtmt củifdaa Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct ngâurgwn ngấrjmyn lệhssz, nhìfrvnn thoáaiyqng qua di đvxtmljqqng, tiếqcpcp tụfgaec kêaqxcu: “Anh đvxtmnoijng ngắvxtmt đvxtmiệhsszn thoạelcti! Nókghvi rõsjwv đvxtmi, bọkghvn họkghv ra sao rồbbwmi?!!…… Lạelctc Phàonbum Vũakzv!!”

“Mẹgefr!” Tiểwhwlu Ảurgwnh đvxtmãazbc sớfgaem ýriel thứfrvnc đvxtmưffpfkkvpc gìfrvn đvxtmókghv, khuôuzcrn mặigklt tuấrjmyn túfdjz nhỏikvo nhắvxtmn trởaveaaqxcn nghiêaqxcm túfdjzc lo lắvxtmng, nhảrpxsy xuốikvong ghếqcpc chạelcty đvxtmếqcpcn bêaqxcn ngưffpfkyehi mẹgefr: “Mẹgefr, mẹgefr đvxtmnoijng khókghvc!”


Nam Cung Ngạelcto cũakzvng nhíemgxu màonbuy đvxtmfrvnng dậsjwvy, đvxtmi đvxtmếqcpcn bêaqxcn cạelctnh côuzcr, đvxtmifda lấrjmyy bảrpxs vai côuzcr, an ủifdai: “Nha đvxtmpgdju!”

Dụfgae Thiêaqxcn Tuyếqcpct chôuzcrn giấrjmyu nỗbbwmi bi thưffpfơfgaeng xuốikvong đvxtmáaiyqy lòaeupng, vịfrvnn lấrjmyy mặigklt bàonbun, rưffpfng rưffpfng nưffpffgaec mắvxtmt, ngưffpffgaec lêaqxcn nhìfrvnn Nam Cung Ngạelcto, 
giọkghvng khàonbun khàonbun nókghvi: “Báaiyqc trai…… Y Y ởaveaaqxcn Nam Sơfgaen…… Chúfdjzng ta phảrpxsi nhanh lêaqxcn……”

*****

Đrjmyêaqxcm, tốikvoi đvxtmếqcpcn mứfrvnc khôuzcrng cókghv mộljqqt tia sáaiyqng.

Trìfrvnnh Lan Y giãazbcy giụfgaea dựsjrca vàonbuo trong lòaeupng ngựsjrcc củifdaa hộljqq vệhssz, thégdelt chókghvi tai, khókghvc đvxtmếqcpcn têaqxcurgwm liệhsszt phếqcpc, kêaqxcu “Ba ơfgaei”.

Lạelctc Phàonbum Vũakzv nhìfrvnn chằljqqm chằljqqm cáaiyqnh cửgvapa lớfgaen đvxtmókghvng chặigklt kia, trong tay nắvxtmm chặigklt đvxtmiệhsszn thoạelcti di đvxtmljqqng đvxtmãazbc hếqcpct pin, lòaeupng nókghvng nhưffpf lửgvapa đvxtmikvot, lựsjrcc đvxtmelcto mạelctnh đvxtmếqcpcn mứfrvnc sắvxtmp bókghvp náaiyqt chiếqcpcc di đvxtmljqqng cókghv giáaiyq trêaqxcn trờkyehi kia củifdaa Nam Cung Kìfrvnnh Hiêaqxcn, anh bưffpffgaec tớfgaei trưffpffgaec mặigklt Trìfrvnnh Lan Y, ôuzcrm côuzcrgdel, tuỳbbwm ýrieluzcrgdel khókghvc kêaqxcu đvxtmáaiyq đvxtmáaiyqnh, đvxtmwhwl cho côuzcrgdel phókghvng thíemgxch cơfgaen hoảrpxsng sợkkvp củifdaa mìfrvnnh, nhẹgefr giọkghvng khàonbun khàonbun nókghvi: “Y Y…… Y Y đvxtmnoijng ầpgdjm ĩavea…… Nókghvi cho chúfdjz nghe, khi nãazbcy bêaqxcn trong pháaiyqt sinh cáaiyqi gìfrvn? Ba củifdaa cháaiyqu làonbum sao vậsjwvy? Cậsjwvu làonbum sao vậsjwvy? Còaeupn chịfrvn đvxtmi cùrejeng cháaiyqu đvxtmâurgwu?…… Y Y! Nókghvi chuyệhsszn!”

Lạelctc Phàonbum Vũakzv gấrjmyp đvxtmếqcpcn đvxtmljqqonbunh mắvxtmt cókghv chúfdjzt hồbbwmng, đvxtmãazbcfdjzc đvxtmljqqng phẫsjrcn nộljqq đvxtmếqcpcn gầpgdjn nhưffpf nhịfrvnn khôuzcrng đvxtmưffpfkkvpc màonbu đvxtmi chấrjmyt vấrjmyn mộljqqt đvxtmfrvna bégdel!

Trìfrvnnh Lan Y càonbung khókghvc vang dộljqqi thêaqxcm, nhưffpfonbu bịfrvn kinh hãazbci đvxtmếqcpcn cựsjrcc đvxtmljqq, trêaqxcn hai bàonbun tay nhỏikvo vẫsjrcn còaeupn díemgxnh vếqcpct máaiyqu, khókghvc đvxtmếqcpcn khôuzcrng thàonbunh tiếqcpcng.

Trong lòaeupng Lạelctc Phàonbum Vũakzv bỗbbwmng nhiêaqxcn đvxtmau xókghvt, ôuzcrm chặigklt côuzcrgdel: “Ngoan…… Khôuzcrng hỏikvoi, chúfdjz sai rồbbwmi, khôuzcrng hỏikvoi nữazbca, đvxtmnoijng khókghvc……”

Cho dùreje thậsjwvt sựsjrc hỏikvoi ra, anh cũakzvng khôuzcrng cókghv khảrpxsaiyqng cứfrvn nhưffpf vậsjwvy màonburejey tiệhsszn xôuzcrng vàonbuo trong.

Con tin còaeupn bịfrvn niếqcpct ởavea trong tay têaqxcn khốikvon kia……

Lạelctc Phàonbum Vũakzv hậsjwvn đvxtmếqcpcn cắvxtmn răaiyqng, đvxtmôuzcri mắvxtmt đvxtmpgdjy tơfgaeaiyqu thoạelctt nhìfrvnn vôuzcrrejeng khủifdang bốikvo, nhưffpfng cáaiyqi gìfrvnakzvng khôuzcrng thểwhwlonbum!

onbu giờkyeh phúfdjzt nàonbuy, bêaqxcn trong nhàonbuffpfaveang tốikvoi đvxtmen——

Hếqcpct chưffpfơfgaeng 313

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.