Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 313 : Anh nói rõ hiện giờ bọn họ thế nào rồi?!
Trong biệsczk t thựwxmi Nam Cung, sau khi ngủenwj dậlfwb y, bózzje ng đavqi êdbeq m đavqi ãwfbt bắarou t đavqi ầxnhc u buôvcuk ng xuốgmii ng.
Sau khi thanh tỉzzje nh, trong nhájwhh y mắarou t Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t bỗzmbp ng đavqi ổarou mồavqi hôvcuk i lạdquo nh, khôvcuk ng biếrfwo t đavqi ãwfbt làauhu giờfihn nàauhu o, xuốgmii ng giưcshg ờfihn ng lấdbeq y đavqi iệsczk n thoạdquo i mớeiqx i thấdbeq y làauhu đavqi ãwfbt sắarou p 7 giờfihn , bởqisy i vìsczk sốgmii t ruộdbeq t màauhu trájwhh i tim côvcuk chợnstx t nhózzje i đavqi au.
‘Cốgmii c cốgmii c cốgmii c’, bêdbeq n ngoàauhu i cózzje ngưcshg ờfihn i gõuwrk cửsczk a: “Thiếrfwo u phu nhâjdzd n, tiểrpnk u thiếrfwo u gia đavqi ãwfbt vềsomf , tiêdbeq n sinh gọochn i côvcuk xuốgmii ng ăhhhy n cơrfwo m.”
Tâjdzd m tưcshg củenwj a Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t hoàauhu n toàauhu n rốgmii i loạdquo n, cájwhh i gìsczk cũzwmz ng khôvcuk ng nghe thấdbeq y, chỉzzje nghe đavqi ưcshg ợnstx c mộdbeq t câjdzd u tiểrpnk u thiếrfwo u gia đavqi ãwfbt vềsomf …… Nhấdbeq t thờfihn i trong lòvcuk ng ấdbeq m ájwhh p màauhu kíosqm ch đavqi ộdbeq ng, hốgmii c mắarou t hơrfwo i ưcshg ớeiqx t ájwhh t.
“Thiếrfwo u phu nhâjdzd n…… Thiếrfwo u phu nhâjdzd n?”
“Tôvcuk i biếrfwo t rồavqi i, tôvcuk i xuốgmii ng ngay lậlfwb p tứqxtq c.” Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t ổarou n đavqi ịauhu nh hôvcuk hấdbeq p, nhẹnstx giọochn ng nózzje i.
Côvcuk đavqi i rửsczk a mặkvsc t, thay mộdbeq t bộdbeq vájwhh y khájwhh c, cózzje cảhxht m giájwhh c mỗzmbp i mộdbeq t phúsfeo t mỗzmbp i mộdbeq t giâjdzd y đavqi ềsomf u nhưcshg đavqi i trêdbeq n bàauhu n chôvcuk ng, cầxnhc m đavqi iệsczk n thoạdquo i di đavqi ộdbeq ng lêdbeq n nhìsczk n vàauhu i lầxnhc n, muốgmii n gọochn i đavqi iệsczk n thoạdquo i cho Nam Cung Kìsczk nh Hiêdbeq n, nhưcshg ng cầxnhc m lêdbeq n lạdquo i đavqi ặkvsc t xuốgmii ng, sợnstx quấdbeq y rầxnhc y đavqi ếrfwo n anh trong lúsfeo c anh đavqi ang làauhu m việsczk c…… Nhưcshg ng côvcuk thậlfwb t sựwxmi vôvcuk cùxnhc ng lo lắarou ng tìsczk nh hìsczk nh củenwj a bọochn n họochn , rấdbeq t lo lắarou ng cho Thiêdbeq n Nhu vàauhu Y Y.
Dằejzv n lòvcuk ng xuốgmii ng, đavqi ặkvsc t đavqi iệsczk n thoạdquo i di đavqi ộdbeq ng đavqi ặkvsc t qua mộdbeq t bêdbeq n, Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t chảhxht i sơrfwo májwhh i tózzje c rồavqi i đavqi i xuốgmii ng lầxnhc u, côvcuk biếrfwo t khôvcuk ng chỉzzje cózzje mộdbeq t mìsczk nh côvcuk lo lắarou ng, Nam Cung lãwfbt o gia còvcuk n đavqi ang đavqi ợnstx i côvcuk ởqisy dưcshg ớeiqx i nhàauhu , đavqi ózzje làauhu chájwhh u ngoạdquo i củenwj a ôvcuk ng, trong lòvcuk ng mộdbeq t ngưcshg ờfihn i giàauhu nhưcshg ôvcuk ng tuyệsczk t đavqi ốgmii i khôvcuk ng thểrpnk dễvodq chịauhu u hơrfwo n so vớeiqx i côvcuk .
Vừwfbt a xuốgmii ng lầxnhc u đavqi ãwfbt ngửsczk i đavqi ưcshg ợnstx c mùxnhc i thứqxtq c ăhhhy n thơrfwo m phứqxtq c, Nam Cung Ngạdquo o ngồavqi i trêdbeq n sofa cưcshg ờfihn i giốgmii ng nhưcshg mộdbeq t đavqi ózzje a hoa dòvcuk hỏsomf i Tiểrpnk u Ảkxih nh tìsczk nh huốgmii ng ởqisy trưcshg ờfihn ng họochn c, lôvcuk i kéfihn o bàauhu n tay nhỏsomf củenwj a cậlfwb u béfihn đavqi ứqxtq ng dậlfwb y đavqi i vàauhu o phòvcuk ng ăhhhy n, Tiểrpnk u Ảkxih nh lờfihn mờfihn cảhxht m thấdbeq y khôvcuk ng khíosqm hơrfwo i kìsczk lạdquo , nhưcshg ng lạdquo i khôvcuk ng hỏsomf i ra miệsczk ng, thẳluxh ng đavqi ếrfwo n khi thấdbeq y Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t đavqi i xuốgmii ng lầxnhc u, mớeiqx i chạdquo y qua kêdbeq u “Mẹnstx ”.
“Tiểrpnk u Ảkxih nh……” Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t gắarou t gao ôvcuk m chặkvsc t con trai đavqi ájwhh ng yêdbeq u mềsomf m mạdquo i trong lòvcuk ng ngựwxmi c, hơrfwo i run rẩgyhb y kêdbeq u lêdbeq n.
“Mẹnstx , hôvcuk m nay Tiểrpnk u Ảkxih nh ởqisy trưcshg ờfihn ng họochn c rấdbeq t ngoan, sao mẹnstx khôvcuk ng vui? Cózzje phảhxht i đavqi ãwfbt khózzje c hay khôvcuk ng?” Tiểrpnk u Ảkxih nh bưcshg ng mặkvsc t củenwj a mẹnstx nhìsczk n kỹxscb , hàauhu ng màauhu y tuấdbeq n túsfeo nhíosqm u lạdquo i: “Mẹnstx , cózzje phảhxht i ba lạdquo i bắarou t nạdquo t mẹnstx hay khôvcuk ng? Tiểrpnk u Ảkxih nh giúsfeo p mẹnstx cắarou n ba!”
Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t cưcshg ờfihn i ra tiếrfwo ng, trêdbeq n khuôvcuk n mặkvsc t lộdbeq thanh túsfeo xinh đavqi ẹnstx p lộdbeq ra vẻzvef mêdbeq ngưcshg ờfihn i, lắarou c đavqi ầxnhc u: “Khôvcuk ng cózzje , ba khôvcuk ng cózzje bắarou t nạdquo t mẹnstx , chẳluxh ng qua mẹnstx cảhxht m thấdbeq y đavqi ãwfbt lâjdzd u khôvcuk ng nhìsczk n thấdbeq y Tiểrpnk u Ảkxih nh, cho nêdbeq n rấdbeq t nhớeiqx con, sau nàauhu y dùxnhc Tiểrpnk u Ảkxih nh lêdbeq n trung họochn c cũzwmz ng khôvcuk ng cầxnhc n ởqisy nộdbeq i trúsfeo đavqi ưcshg ợnstx c khôvcuk ng? Nhưcshg vậlfwb y thìsczk cózzje thểrpnk vềsomf nhàauhu mỗzmbp i ngàauhu y cho mẹnstx nhìsczk n.”
Đnqmi ộdbeq t nhiêdbeq n nózzje i mấdbeq y câjdzd u khôvcuk ng đavqi ầxnhc u khôvcuk ng đavqi uôvcuk i nàauhu y, hốgmii c mắarou t củenwj a côvcuk cũzwmz ng hơrfwo i ưcshg ớeiqx t ájwhh t.
Tiểrpnk u Ảkxih nh sờfihn sờfihn cằejzv m: “Mẹnstx xájwhh c đavqi ịauhu nh chưcshg a? Nếrfwo u Tiểrpnk u Ảkxih nh vềsomf nhàauhu nhìsczk n mẹnstx mỗzmbp i ngàauhu y, sẽixxw khôvcuk ng quấdbeq y rầxnhc y thếrfwo giớeiqx i hai ngưcshg ờfihn i củenwj a ba mẹnstx chứqxtq ? Sau nàauhu y còvcuk n cózzje bảhxht o bảhxht o nữgmii a……”
Nózzje i xong, Tiểrpnk u Ảkxih nh chớeiqx p chớeiqx p mắarou t, thậlfwb t cẩgyhb n thậlfwb n sờfihn bụjwhh ng củenwj a mẹnstx : “Mẹnstx , tạdquo i sao bảhxht o bảhxht o khôvcuk ng nhúsfeo c nhíosqm ch? Rốgmii t cuộdbeq c Tiểrpnk u Ảkxih nh cózzje em trai hay làauhu em gájwhh i?”
Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t cưcshg ờfihn i dịauhu u dàauhu ng, cảhxht m thấdbeq y cózzje con trai ởqisy đavqi âjdzd y bỗzmbp ng nhiêdbeq n ấdbeq m ájwhh p hẳluxh n lêdbeq n, nhìsczk n khuôvcuk n mặkvsc t nhỏsomf nhắarou n tuấdbeq n túsfeo củenwj a con trai thấdbeq y đavqi ưcshg ợnstx c hìsczk nh dájwhh ng củenwj a ngưcshg ờfihn i đavqi àauhu n ôvcuk ng mìsczk nh yêdbeq u nhấdbeq t, toàauhu n bộdbeq nỗzmbp i lo lắarou ng trong lòvcuk ng đavqi ềsomf u bịauhu cuốgmii n sạdquo ch.
“Nha đavqi ầxnhc u ……” Nam Cung Ngạdquo o đavqi ứqxtq ng lêdbeq n, trong mắarou t cũzwmz ng lộdbeq ra sựwxmi ấdbeq m ájwhh p vàauhu sốgmii t ruộdbeq t, mỉzzje m cưcshg ờfihn i nózzje i: “Đnqmi i thôvcuk i, chúsfeo ng ta đavqi i ăhhhy n cơrfwo m trưcshg ớeiqx c, chờfihn mộdbeq t lájwhh t làauhu bọochn n họochn vềsomf , khôvcuk ng cózzje gìsczk phảhxht i lo lắarou ng.”
Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t nhìsczk n thấdbeq y sựwxmi trấdbeq n đavqi ịauhu nh vàauhu mạdquo nh mẽixxw trong đavqi ájwhh y mắarou t ôvcuk ng, trong lòvcuk ng chua xózzje t, gậlfwb t gậlfwb t đavqi ầxnhc u, mỉzzje m cưcshg ờfihn i đavqi ứqxtq ng lêdbeq n: “Dạdquo .”
Bêdbeq n trong phòvcuk ng ăhhhy n xa hoa rộdbeq ng lớeiqx n, mộdbeq t cảhxht nh tưcshg ợnstx ng vôvcuk cùxnhc ng ấdbeq m ájwhh p, Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t lẳluxh ng lặkvsc ng nhìsczk n đavqi ồavqi ng hồavqi từwfbt sájwhh u giờfihn vưcshg ợnstx t qua đavqi ếrfwo n 7 giờfihn , kim giâjdzd y tíosqm tájwhh ch di chuyểrpnk n, ngózzje n tay mảhxht nh khảhxht nh nắarou m cájwhh i muỗzmbp ng, thoájwhh ng khôvcuk ng lưcshg u ýqize , mộdbeq t tiếrfwo ng thanh thuýqize vang lêdbeq n, cájwhh i muỗzmbp ng rớeiqx t trêdbeq n cájwhh i dĩxmsq a.
“Mẹnstx .” Tiểrpnk u Ảkxih nh nhíosqm u màauhu y, lo lắarou ng kêdbeq u mộdbeq t tiếrfwo ng.
Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t hơrfwo i mỉzzje m cưcshg ờfihn i, lấdbeq y khăhhhy n ăhhhy n chàauhu lau ngózzje n tay: “Mẹnstx khôvcuk ng sao, do khôvcuk ng cẩgyhb n thậlfwb n thôvcuk i.”
Ngoàauhu i phòvcuk ng khájwhh ch, ngưcshg ờfihn i giúsfeo p việsczk c hấdbeq p tấdbeq p đavqi i vàauhu o, cầxnhc m di đavqi ộdbeq ng run giọochn ng nózzje i: “Thiếrfwo u phu nhâjdzd n, làauhu đavqi iệsczk n thoạdquo i củenwj a thiếrfwo u gia!”
Khuôvcuk n mặkvsc t nhỏsomf nhắarou n củenwj a Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t trởqisy nêdbeq n tájwhh i nhợnstx t ngay tứqxtq c khắarou c.
Đnqmi ôvcuk i mắarou t trong suốgmii t củenwj a côvcuk rung đavqi ộdbeq ng, nỗzmbp lựwxmi c làauhu m cho mìsczk nh bìsczk nh tĩxmsq nh lạdquo i, đavqi ứqxtq ng dậlfwb y đavqi i qua cầxnhc m lấdbeq y di đavqi ộdbeq ng nhỏsomf xinh củenwj a mìsczk nh, ấdbeq n núsfeo t nghe, đavqi ặkvsc t di đavqi ộdbeq ng ởqisy bêdbeq n tai, côvcuk nghe đavqi ưcshg ợnstx c tiếrfwo ng tim đavqi ậlfwb p củenwj a chíosqm nh mìsczk nh, thìsczk nh thịauhu ch, thậlfwb t sựwxmi rấdbeq t mạdquo nh.
“Alo?” Hàauhu ng lôvcuk ng mi củenwj a côvcuk rung đavqi ộdbeq ng nhưcshg cájwhh nh ve, mấdbeq y ngózzje n tay xanh xao nắarou m chặkvsc t đavqi i đavqi ộdbeq ng.
“Thiêdbeq n Tuyếrfwo t……” Giọochn ng nózzje i củenwj a Lạdquo c Phàauhu m Vũzwmz truyềsomf n đavqi ếrfwo n, tiếrfwo ng giózzje lạdquo nh thấdbeq u xưcshg ơrfwo ng ban đavqi êdbeq m xen lẫxblw n tiếrfwo ng thởqisy dốgmii c kịauhu ch liệsczk t: “Hiệsczk n giờfihn Y Y ởqisy cạdquo nh tôvcuk i…… Tôvcuk i thoájwhh t thâjdzd n khôvcuk ng ra, côvcuk nózzje i ôvcuk ng cụjwhh cho ngưcshg ờfihn i đavqi ếrfwo n bêdbeq n Nam Sơrfwo n tiếrfwo p ứqxtq ng! Nhanh lêdbeq n!
Mộdbeq t tiếrfwo ng ‘Ầxscb m’ vang lêdbeq n trong đavqi ầxnhc u Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t, khuôvcuk n mặkvsc t nhỏsomf nhắarou n tájwhh i nhợnstx t khôvcuk ng còvcuk n chúsfeo t májwhh u.
“Tôvcuk i đavqi ãwfbt biếrfwo t, tôvcuk i nózzje i cho bájwhh c ấdbeq y ngay lậlfwb p tứqxtq c……” Mấdbeq y ngózzje n tay xanh xao càauhu ng nắarou m chặkvsc t di đavqi ộdbeq ng: “Thiêdbeq n Nhu đavqi âjdzd u? Thiêdbeq n Nhu vàauhu Kìsczk nh Hiêdbeq n thếrfwo nàauhu o rồavqi i?
“Tôvcuk i khôvcuk ng rõuwrk lắarou m,” Lạdquo c Phàauhu m Vũzwmz trầxnhc m thấdbeq p nózzje i, phảhxht ng phấdbeq t cózzje thểrpnk nghe thấdbeq y tiếrfwo ng khózzje c kêdbeq u ‘Ba’ têdbeq tâjdzd m liệsczk t phếrfwo củenwj a Y Y qua đavqi iệsczk n thoạdquo i: “Kìsczk nh Hiêdbeq n còvcuk n chưcshg a đavqi i ra, Thiêdbeq n Nhu……”
“Túsfeo t túsfeo t túsfeo t túsfeo t……”
Đnqmi iệsczk n thoạdquo i nhájwhh y mắarou t bịauhu ngắarou t ngang, đavqi ôvcuk i mắarou t củenwj a Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t ngâjdzd n ngấdbeq n lệsczk , nhìsczk n thoájwhh ng qua di đavqi ộdbeq ng, tiếrfwo p tụjwhh c kêdbeq u: “Anh đavqi ừwfbt ng ngắarou t đavqi iệsczk n thoạdquo i! Nózzje i rõuwrk đavqi i, bọochn n họochn ra sao rồavqi i?!!…… Lạdquo c Phàauhu m Vũzwmz !!”
“Mẹnstx !” Tiểrpnk u Ảkxih nh đavqi ãwfbt sớeiqx m ýqize thứqxtq c đavqi ưcshg ợnstx c gìsczk đavqi ózzje , khuôvcuk n mặkvsc t tuấdbeq n túsfeo nhỏsomf nhắarou n trởqisy nêdbeq n nghiêdbeq m túsfeo c lo lắarou ng, nhảhxht y xuốgmii ng ghếrfwo chạdquo y đavqi ếrfwo n bêdbeq n ngưcshg ờfihn i mẹnstx : “Mẹnstx , mẹnstx đavqi ừwfbt ng khózzje c!”
Nam Cung Ngạdquo o cũzwmz ng nhíosqm u màauhu y đavqi ứqxtq ng dậlfwb y, đavqi i đavqi ếrfwo n bêdbeq n cạdquo nh côvcuk , đavqi ỡwvdi lấdbeq y bảhxht vai côvcuk , an ủenwj i: “Nha đavqi ầxnhc u!”
Dụjwhh Thiêdbeq n Tuyếrfwo t chôvcuk n giấdbeq u nỗzmbp i bi thưcshg ơrfwo ng xuốgmii ng đavqi ájwhh y lòvcuk ng, vịauhu n lấdbeq y mặkvsc t bàauhu n, rưcshg ng rưcshg ng nưcshg ớeiqx c mắarou t, ngưcshg ớeiqx c lêdbeq n nhìsczk n Nam Cung Ngạdquo o,
giọochn ng khàauhu n khàauhu n nózzje i: “Bájwhh c trai…… Y Y ởqisy bêdbeq n Nam Sơrfwo n…… Chúsfeo ng ta phảhxht i nhanh lêdbeq n……”
*****
Đnqmi êdbeq m, tốgmii i đavqi ếrfwo n mứqxtq c khôvcuk ng cózzje mộdbeq t tia sájwhh ng.
Trìsczk nh Lan Y giãwfbt y giụjwhh a dựwxmi a vàauhu o trong lòvcuk ng ngựwxmi c củenwj a hộdbeq vệsczk , théfihn t chózzje i tai, khózzje c đavqi ếrfwo n têdbeq tâjdzd m liệsczk t phếrfwo , kêdbeq u “Ba ơrfwo i”.
Lạdquo c Phàauhu m Vũzwmz nhìsczk n chằejzv m chằejzv m cájwhh nh cửsczk a lớeiqx n đavqi ózzje ng chặkvsc t kia, trong tay nắarou m chặkvsc t đavqi iệsczk n thoạdquo i di đavqi ộdbeq ng đavqi ãwfbt hếrfwo t pin, lòvcuk ng nózzje ng nhưcshg lửsczk a đavqi ốgmii t, lựwxmi c đavqi ạdquo o mạdquo nh đavqi ếrfwo n mứqxtq c sắarou p bózzje p nájwhh t chiếrfwo c di đavqi ộdbeq ng cózzje giájwhh trêdbeq n trờfihn i kia củenwj a Nam Cung Kìsczk nh Hiêdbeq n, anh bưcshg ớeiqx c tớeiqx i trưcshg ớeiqx c mặkvsc t Trìsczk nh Lan Y, ôvcuk m côvcuk béfihn , tuỳvcuk ýqize côvcuk béfihn khózzje c kêdbeq u đavqi ájwhh đavqi ájwhh nh, đavqi ểrpnk cho côvcuk béfihn phózzje ng thíosqm ch cơrfwo n hoảhxht ng sợnstx củenwj a mìsczk nh, nhẹnstx giọochn ng khàauhu n khàauhu n nózzje i: “Y Y…… Y Y đavqi ừwfbt ng ầxnhc m ĩxmsq …… Nózzje i cho chúsfeo nghe, khi nãwfbt y bêdbeq n trong phájwhh t sinh cájwhh i gìsczk ? Ba củenwj a chájwhh u làauhu m sao vậlfwb y? Cậlfwb u làauhu m sao vậlfwb y? Còvcuk n chịauhu đavqi i cùxnhc ng chájwhh u đavqi âjdzd u?…… Y Y! Nózzje i chuyệsczk n!”
Lạdquo c Phàauhu m Vũzwmz gấdbeq p đavqi ếrfwo n đavqi ộdbeq vàauhu nh mắarou t cózzje chúsfeo t hồavqi ng, đavqi ãwfbt xúsfeo c đavqi ộdbeq ng phẫxblw n nộdbeq đavqi ếrfwo n gầxnhc n nhưcshg nhịauhu n khôvcuk ng đavqi ưcshg ợnstx c màauhu đavqi i chấdbeq t vấdbeq n mộdbeq t đavqi ứqxtq a béfihn !
Trìsczk nh Lan Y càauhu ng khózzje c vang dộdbeq i thêdbeq m, nhưcshg làauhu bịauhu kinh hãwfbt i đavqi ếrfwo n cựwxmi c đavqi ộdbeq , trêdbeq n hai bàauhu n tay nhỏsomf vẫxblw n còvcuk n díosqm nh vếrfwo t májwhh u, khózzje c đavqi ếrfwo n khôvcuk ng thàauhu nh tiếrfwo ng.
Trong lòvcuk ng Lạdquo c Phàauhu m Vũzwmz bỗzmbp ng nhiêdbeq n đavqi au xózzje t, ôvcuk m chặkvsc t côvcuk béfihn : “Ngoan…… Khôvcuk ng hỏsomf i, chúsfeo sai rồavqi i, khôvcuk ng hỏsomf i nữgmii a, đavqi ừwfbt ng khózzje c……”
Cho dùxnhc thậlfwb t sựwxmi hỏsomf i ra, anh cũzwmz ng khôvcuk ng cózzje khảhxht năhhhy ng cứqxtq nhưcshg vậlfwb y màauhu tùxnhc y tiệsczk n xôvcuk ng vàauhu o trong.
Con tin còvcuk n bịauhu niếrfwo t ởqisy trong tay têdbeq n khốgmii n kia……
Lạdquo c Phàauhu m Vũzwmz hậlfwb n đavqi ếrfwo n cắarou n răhhhy ng, đavqi ôvcuk i mắarou t đavqi ầxnhc y tơrfwo májwhh u thoạdquo t nhìsczk n vôvcuk cùxnhc ng khủenwj ng bốgmii , nhưcshg ng cájwhh i gìsczk cũzwmz ng khôvcuk ng thểrpnk làauhu m!
Màauhu giờfihn phúsfeo t nàauhu y, bêdbeq n trong nhàauhu xưcshg ởqisy ng tốgmii i đavqi en——
Hếrfwo t chưcshg ơrfwo ng 313
Sau khi thanh tỉ
‘Cố
Tâ
“Thiế
“Tô
Cô
Dằ
Vừ
“Tiể
“Mẹ
Dụ
Đ
Tiể
Nó
Dụ
“Nha đ
Dụ
Bê
“Mẹ
Dụ
Ngoà
Khuô
Đ
“Alo?” Hà
“Thiê
Mộ
“Tô
“Tô
“Tú
Đ
“Mẹ
Nam Cung Ngạ
Dụ
giọ
*****
Đ
Trì
Lạ
Lạ
Trì
Trong lò
Cho dù
Con tin cò
Lạ
Mà
Hế
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.