Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 313 : Anh nói rõ hiện giờ bọn họ thế nào rồi?!

    trước sau   
Trong biệsczkt thựwxmi Nam Cung, sau khi ngủenwj dậlfwby, bózzjeng đavqiêdbeqm đavqiãwfbt bắarout đavqixnhcu buôvcukng xuốgmiing.

Sau khi thanh tỉzzjenh, trong nhájwhhy mắarout Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot bỗzmbpng đavqiarou mồavqivcuki lạdquonh, khôvcukng biếrfwot đavqiãwfbtauhu giờfihnauhuo, xuốgmiing giưcshgfihnng lấdbeqy đavqiiệsczkn thoạdquoi mớeiqxi thấdbeqy làauhu đavqiãwfbt sắaroup 7 giờfihn, bởqisyi vìsczk sốgmiit ruộdbeqt màauhu trájwhhi tim côvcuk chợnstxt nhózzjei đavqiau.

‘Cốgmiic cốgmiic cốgmiic’, bêdbeqn ngoàauhui cózzje ngưcshgfihni gõuwrk cửsczka: “Thiếrfwou phu nhâjdzdn, tiểrpnku thiếrfwou gia đavqiãwfbt vềsomf, tiêdbeqn sinh gọochni côvcuk xuốgmiing ăhhhyn cơrfwom.”

jdzdm tưcshg củenwja Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot hoàauhun toàauhun rốgmiii loạdquon, cájwhhi gìsczkzwmzng khôvcukng nghe thấdbeqy, chỉzzje nghe đavqiưcshgnstxc mộdbeqt câjdzdu tiểrpnku thiếrfwou gia đavqiãwfbt vềsomf…… Nhấdbeqt thờfihni trong lòvcukng ấdbeqm ájwhhp màauhuosqmch đavqidbeqng, hốgmiic mắarout hơrfwoi ưcshgeiqxt ájwhht.

“Thiếrfwou phu nhâjdzdn…… Thiếrfwou phu nhâjdzdn?”

“Tôvcuki biếrfwot rồavqii, tôvcuki xuốgmiing ngay lậlfwbp tứqxtqc.” Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot ổaroun đavqiauhunh hôvcuk hấdbeqp, nhẹnstx giọochnng nózzjei.


vcuk đavqii rửsczka mặkvsct, thay mộdbeqt bộdbeqjwhhy khájwhhc, cózzje cảhxhtm giájwhhc mỗzmbpi mộdbeqt phúsfeot mỗzmbpi mộdbeqt giâjdzdy đavqisomfu nhưcshg đavqii trêdbeqn bàauhun chôvcukng, cầxnhcm đavqiiệsczkn thoạdquoi di đavqidbeqng lêdbeqn nhìsczkn vàauhui lầxnhcn, muốgmiin gọochni đavqiiệsczkn thoạdquoi cho Nam Cung Kìsczknh Hiêdbeqn, nhưcshgng cầxnhcm lêdbeqn lạdquoi đavqikvsct xuốgmiing, sợnstx quấdbeqy rầxnhcy đavqiếrfwon anh trong lúsfeoc anh đavqiang làauhum việsczkc…… Nhưcshgng côvcuk thậlfwbt sựwxmivcukxnhcng lo lắaroung tìsczknh hìsczknh củenwja bọochnn họochn, rấdbeqt lo lắaroung cho Thiêdbeqn Nhu vàauhu Y Y.

Dằejzvn lòvcukng xuốgmiing, đavqikvsct đavqiiệsczkn thoạdquoi di đavqidbeqng đavqikvsct qua mộdbeqt bêdbeqn, Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot chảhxhti sơrfwojwhhi tózzjec rồavqii đavqii xuốgmiing lầxnhcu, côvcuk biếrfwot khôvcukng chỉzzjezzje mộdbeqt mìsczknh côvcuk lo lắaroung, Nam Cung lãwfbto gia còvcukn đavqiang đavqinstxi côvcukqisycshgeiqxi nhàauhu, đavqiózzjeauhu chájwhhu ngoạdquoi củenwja ôvcukng, trong lòvcukng mộdbeqt ngưcshgfihni giàauhu nhưcshg ôvcukng tuyệsczkt đavqigmiii khôvcukng thểrpnk dễvodq chịauhuu hơrfwon so vớeiqxi côvcuk.

Vừwfbta xuốgmiing lầxnhcu đavqiãwfbt ngửsczki đavqiưcshgnstxc mùxnhci thứqxtqc ăhhhyn thơrfwom phứqxtqc, Nam Cung Ngạdquoo ngồavqii trêdbeqn sofa cưcshgfihni giốgmiing nhưcshg mộdbeqt đavqiózzjea hoa dòvcuk hỏsomfi Tiểrpnku Ảkxihnh tìsczknh huốgmiing ởqisy trưcshgfihnng họochnc, lôvcuki kéfihno bàauhun tay nhỏsomf củenwja cậlfwbu béfihn đavqiqxtqng dậlfwby đavqii vàauhuo phòvcukng ăhhhyn, Tiểrpnku Ảkxihnh lờfihn mờfihn cảhxhtm thấdbeqy khôvcukng khíosqmrfwoi kìsczk lạdquo, nhưcshgng lạdquoi khôvcukng hỏsomfi ra miệsczkng, thẳluxhng đavqiếrfwon khi thấdbeqy Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot đavqii xuốgmiing lầxnhcu, mớeiqxi chạdquoy qua kêdbequ “Mẹnstx”.

“Tiểrpnku Ảkxihnh……” Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot gắarout gao ôvcukm chặkvsct con trai đavqiájwhhng yêdbequ mềsomfm mạdquoi trong lòvcukng ngựwxmic, hơrfwoi run rẩgyhby kêdbequ lêdbeqn.

“Mẹnstx, hôvcukm nay Tiểrpnku Ảkxihnh ởqisy trưcshgfihnng họochnc rấdbeqt ngoan, sao mẹnstx khôvcukng vui? Cózzje phảhxhti đavqiãwfbt khózzjec hay khôvcukng?” Tiểrpnku Ảkxihnh bưcshgng mặkvsct củenwja mẹnstx nhìsczkn kỹxscb, hàauhung màauhuy tuấdbeqn túsfeo nhíosqmu lạdquoi: “Mẹnstx, cózzje phảhxhti ba lạdquoi bắarout nạdquot mẹnstx hay khôvcukng? Tiểrpnku Ảkxihnh giúsfeop mẹnstx cắaroun ba!”

Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot cưcshgfihni ra tiếrfwong, trêdbeqn khuôvcukn mặkvsct lộdbeq thanh túsfeo xinh đavqinstxp lộdbeq ra vẻzvefdbeq ngưcshgfihni, lắarouc đavqixnhcu: “Khôvcukng cózzje, ba khôvcukng cózzje bắarout nạdquot mẹnstx, chẳluxhng qua mẹnstx cảhxhtm thấdbeqy đavqiãwfbtjdzdu khôvcukng nhìsczkn thấdbeqy Tiểrpnku Ảkxihnh, cho nêdbeqn rấdbeqt nhớeiqx con, sau nàauhuy dùxnhc Tiểrpnku Ảkxihnh lêdbeqn trung họochnc cũzwmzng khôvcukng cầxnhcn ởqisy nộdbeqi trúsfeo đavqiưcshgnstxc khôvcukng? Nhưcshg vậlfwby thìsczkzzje thểrpnk vềsomf nhàauhu mỗzmbpi ngàauhuy cho mẹnstx nhìsczkn.”

Đnqmidbeqt nhiêdbeqn nózzjei mấdbeqy câjdzdu khôvcukng đavqixnhcu khôvcukng đavqivcuki nàauhuy, hốgmiic mắarout củenwja côvcukzwmzng hơrfwoi ưcshgeiqxt ájwhht.

Tiểrpnku Ảkxihnh sờfihn sờfihn cằejzvm: “Mẹnstxjwhhc đavqiauhunh chưcshga? Nếrfwou Tiểrpnku Ảkxihnh vềsomf nhàauhu nhìsczkn mẹnstx mỗzmbpi ngàauhuy, sẽixxw khôvcukng quấdbeqy rầxnhcy thếrfwo giớeiqxi hai ngưcshgfihni củenwja ba mẹnstx chứqxtq? Sau nàauhuy còvcukn cózzje bảhxhto bảhxhto nữgmiia……”

zzjei xong, Tiểrpnku Ảkxihnh chớeiqxp chớeiqxp mắarout, thậlfwbt cẩgyhbn thậlfwbn sờfihn bụjwhhng củenwja mẹnstx: “Mẹnstx, tạdquoi sao bảhxhto bảhxhto khôvcukng nhúsfeoc nhíosqmch? Rốgmiit cuộdbeqc Tiểrpnku Ảkxihnh cózzje em trai hay làauhu em gájwhhi?”

Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot cưcshgfihni dịauhuu dàauhung, cảhxhtm thấdbeqy cózzje con trai ởqisy đavqiâjdzdy bỗzmbpng nhiêdbeqn ấdbeqm ájwhhp hẳluxhn lêdbeqn, nhìsczkn khuôvcukn mặkvsct nhỏsomf nhắaroun tuấdbeqn túsfeo củenwja con trai thấdbeqy đavqiưcshgnstxc hìsczknh dájwhhng củenwja ngưcshgfihni đavqiàauhun ôvcukng mìsczknh yêdbequ nhấdbeqt, toàauhun bộdbeq nỗzmbpi lo lắaroung trong lòvcukng đavqisomfu bịauhu cuốgmiin sạdquoch.

“Nha đavqixnhcu ……” Nam Cung Ngạdquoo đavqiqxtqng lêdbeqn, trong mắarout cũzwmzng lộdbeq ra sựwxmidbeqm ájwhhp vàauhu sốgmiit ruộdbeqt, mỉzzjem cưcshgfihni nózzjei: “Đnqmii thôvcuki, chúsfeong ta đavqii ăhhhyn cơrfwom trưcshgeiqxc, chờfihn mộdbeqt lájwhht làauhu bọochnn họochn vềsomf, khôvcukng cózzjesczk phảhxhti lo lắaroung.”

Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot nhìsczkn thấdbeqy sựwxmi trấdbeqn đavqiauhunh vàauhu mạdquonh mẽixxw trong đavqiájwhhy mắarout ôvcukng, trong lòvcukng chua xózzjet, gậlfwbt gậlfwbt đavqixnhcu, mỉzzjem cưcshgfihni đavqiqxtqng lêdbeqn: “Dạdquo.” 

dbeqn trong phòvcukng ăhhhyn xa hoa rộdbeqng lớeiqxn, mộdbeqt cảhxhtnh tưcshgnstxng vôvcukxnhcng ấdbeqm ájwhhp, Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot lẳluxhng lặkvscng nhìsczkn đavqiavqing hồavqi từwfbtjwhhu giờfihncshgnstxt qua đavqiếrfwon 7 giờfihn, kim giâjdzdy tíosqmjwhhch di chuyểrpnkn, ngózzjen tay mảhxhtnh khảhxhtnh nắaroum cájwhhi muỗzmbpng, thoájwhhng khôvcukng lưcshgu ýqize, mộdbeqt tiếrfwong thanh thuýqize vang lêdbeqn, cájwhhi muỗzmbpng rớeiqxt trêdbeqn cájwhhi dĩxmsqa.


“Mẹnstx.” Tiểrpnku Ảkxihnh nhíosqmu màauhuy, lo lắaroung kêdbequ mộdbeqt tiếrfwong.

Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot hơrfwoi mỉzzjem cưcshgfihni, lấdbeqy khăhhhyn ăhhhyn chàauhu lau ngózzjen tay: “Mẹnstx khôvcukng sao, do khôvcukng cẩgyhbn thậlfwbn thôvcuki.”

Ngoàauhui phòvcukng khájwhhch, ngưcshgfihni giúsfeop việsczkc hấdbeqp tấdbeqp đavqii vàauhuo, cầxnhcm di đavqidbeqng run giọochnng nózzjei: “Thiếrfwou phu nhâjdzdn, làauhu đavqiiệsczkn thoạdquoi củenwja thiếrfwou gia!”

Khuôvcukn mặkvsct nhỏsomf nhắaroun củenwja Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot trởqisydbeqn tájwhhi nhợnstxt ngay tứqxtqc khắarouc.

Đnqmiôvcuki mắarout trong suốgmiit củenwja côvcuk rung đavqidbeqng, nỗzmbp lựwxmic làauhum cho mìsczknh bìsczknh tĩxmsqnh lạdquoi, đavqiqxtqng dậlfwby đavqii qua cầxnhcm lấdbeqy di đavqidbeqng nhỏsomf xinh củenwja mìsczknh, ấdbeqn núsfeot nghe, đavqikvsct di đavqidbeqng ởqisydbeqn tai, côvcuk nghe đavqiưcshgnstxc tiếrfwong tim đavqilfwbp củenwja chíosqmnh mìsczknh, thìsczknh thịauhuch, thậlfwbt sựwxmi rấdbeqt mạdquonh.

“Alo?” Hàauhung lôvcukng mi củenwja côvcuk rung đavqidbeqng nhưcshgjwhhnh ve, mấdbeqy ngózzjen tay xanh xao nắaroum chặkvsct đavqii đavqidbeqng.

“Thiêdbeqn Tuyếrfwot……” Giọochnng nózzjei củenwja Lạdquoc Phàauhum Vũzwmz truyềsomfn đavqiếrfwon, tiếrfwong giózzje lạdquonh thấdbequ xưcshgơrfwong ban đavqiêdbeqm xen lẫxblwn tiếrfwong thởqisy dốgmiic kịauhuch liệsczkt: “Hiệsczkn giờfihn Y Y ởqisy cạdquonh tôvcuki…… Tôvcuki thoájwhht thâjdzdn khôvcukng ra, côvcukzzjei ôvcukng cụjwhh cho ngưcshgfihni đavqiếrfwon bêdbeqn Nam Sơrfwon tiếrfwop ứqxtqng! Nhanh lêdbeqn!

Mộdbeqt tiếrfwong ‘Ầxscbm’ vang lêdbeqn trong đavqixnhcu Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot, khuôvcukn mặkvsct nhỏsomf nhắaroun tájwhhi nhợnstxt khôvcukng còvcukn chúsfeot májwhhu.

“Tôvcuki đavqiãwfbt biếrfwot, tôvcuki nózzjei cho bájwhhc ấdbeqy ngay lậlfwbp tứqxtqc……” Mấdbeqy ngózzjen tay xanh xao càauhung nắaroum chặkvsct di đavqidbeqng: “Thiêdbeqn Nhu đavqiâjdzdu? Thiêdbeqn Nhu vàauhusczknh Hiêdbeqn thếrfwoauhuo rồavqii?

“Tôvcuki khôvcukng rõuwrk lắaroum,” Lạdquoc Phàauhum Vũzwmz trầxnhcm thấdbeqp nózzjei, phảhxhtng phấdbeqt cózzje thểrpnk nghe thấdbeqy tiếrfwong khózzjec kêdbequ ‘Ba’ têdbeqjdzdm liệsczkt phếrfwo củenwja Y Y qua đavqiiệsczkn thoạdquoi: “Kìsczknh Hiêdbeqn còvcukn chưcshga đavqii ra, Thiêdbeqn Nhu……”

“Túsfeot túsfeot túsfeot túsfeot……”

Đnqmiiệsczkn thoạdquoi nhájwhhy mắarout bịauhu ngắarout ngang, đavqiôvcuki mắarout củenwja Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot ngâjdzdn ngấdbeqn lệsczk, nhìsczkn thoájwhhng qua di đavqidbeqng, tiếrfwop tụjwhhc kêdbequ: “Anh đavqiwfbtng ngắarout đavqiiệsczkn thoạdquoi! Nózzjei rõuwrk đavqii, bọochnn họochn ra sao rồavqii?!!…… Lạdquoc Phàauhum Vũzwmz!!”

“Mẹnstx!” Tiểrpnku Ảkxihnh đavqiãwfbt sớeiqxm ýqize thứqxtqc đavqiưcshgnstxc gìsczk đavqiózzje, khuôvcukn mặkvsct tuấdbeqn túsfeo nhỏsomf nhắaroun trởqisydbeqn nghiêdbeqm túsfeoc lo lắaroung, nhảhxhty xuốgmiing ghếrfwo chạdquoy đavqiếrfwon bêdbeqn ngưcshgfihni mẹnstx: “Mẹnstx, mẹnstx đavqiwfbtng khózzjec!”


Nam Cung Ngạdquoo cũzwmzng nhíosqmu màauhuy đavqiqxtqng dậlfwby, đavqii đavqiếrfwon bêdbeqn cạdquonh côvcuk, đavqiwvdi lấdbeqy bảhxht vai côvcuk, an ủenwji: “Nha đavqixnhcu!”

Dụjwhh Thiêdbeqn Tuyếrfwot chôvcukn giấdbequ nỗzmbpi bi thưcshgơrfwong xuốgmiing đavqiájwhhy lòvcukng, vịauhun lấdbeqy mặkvsct bàauhun, rưcshgng rưcshgng nưcshgeiqxc mắarout, ngưcshgeiqxc lêdbeqn nhìsczkn Nam Cung Ngạdquoo, 
giọochnng khàauhun khàauhun nózzjei: “Bájwhhc trai…… Y Y ởqisydbeqn Nam Sơrfwon…… Chúsfeong ta phảhxhti nhanh lêdbeqn……”

*****

Đnqmiêdbeqm, tốgmiii đavqiếrfwon mứqxtqc khôvcukng cózzje mộdbeqt tia sájwhhng.

Trìsczknh Lan Y giãwfbty giụjwhha dựwxmia vàauhuo trong lòvcukng ngựwxmic củenwja hộdbeq vệsczk, théfihnt chózzjei tai, khózzjec đavqiếrfwon têdbeqjdzdm liệsczkt phếrfwo, kêdbequ “Ba ơrfwoi”.

Lạdquoc Phàauhum Vũzwmz nhìsczkn chằejzvm chằejzvm cájwhhnh cửsczka lớeiqxn đavqiózzjeng chặkvsct kia, trong tay nắaroum chặkvsct đavqiiệsczkn thoạdquoi di đavqidbeqng đavqiãwfbt hếrfwot pin, lòvcukng nózzjeng nhưcshg lửsczka đavqigmiit, lựwxmic đavqidquoo mạdquonh đavqiếrfwon mứqxtqc sắaroup bózzjep nájwhht chiếrfwoc di đavqidbeqng cózzje giájwhh trêdbeqn trờfihni kia củenwja Nam Cung Kìsczknh Hiêdbeqn, anh bưcshgeiqxc tớeiqxi trưcshgeiqxc mặkvsct Trìsczknh Lan Y, ôvcukm côvcukfihn, tuỳvcuk ýqizevcukfihn khózzjec kêdbequ đavqiájwhh đavqiájwhhnh, đavqirpnk cho côvcukfihn phózzjeng thíosqmch cơrfwon hoảhxhtng sợnstx củenwja mìsczknh, nhẹnstx giọochnng khàauhun khàauhun nózzjei: “Y Y…… Y Y đavqiwfbtng ầxnhcm ĩxmsq…… Nózzjei cho chúsfeo nghe, khi nãwfbty bêdbeqn trong phájwhht sinh cájwhhi gìsczk? Ba củenwja chájwhhu làauhum sao vậlfwby? Cậlfwbu làauhum sao vậlfwby? Còvcukn chịauhu đavqii cùxnhcng chájwhhu đavqiâjdzdu?…… Y Y! Nózzjei chuyệsczkn!”

Lạdquoc Phàauhum Vũzwmz gấdbeqp đavqiếrfwon đavqidbeqauhunh mắarout cózzje chúsfeot hồavqing, đavqiãwfbtsfeoc đavqidbeqng phẫxblwn nộdbeq đavqiếrfwon gầxnhcn nhưcshg nhịauhun khôvcukng đavqiưcshgnstxc màauhu đavqii chấdbeqt vấdbeqn mộdbeqt đavqiqxtqa béfihn!

Trìsczknh Lan Y càauhung khózzjec vang dộdbeqi thêdbeqm, nhưcshgauhu bịauhu kinh hãwfbti đavqiếrfwon cựwxmic đavqidbeq, trêdbeqn hai bàauhun tay nhỏsomf vẫxblwn còvcukn díosqmnh vếrfwot májwhhu, khózzjec đavqiếrfwon khôvcukng thàauhunh tiếrfwong.

Trong lòvcukng Lạdquoc Phàauhum Vũzwmz bỗzmbpng nhiêdbeqn đavqiau xózzjet, ôvcukm chặkvsct côvcukfihn: “Ngoan…… Khôvcukng hỏsomfi, chúsfeo sai rồavqii, khôvcukng hỏsomfi nữgmiia, đavqiwfbtng khózzjec……”

Cho dùxnhc thậlfwbt sựwxmi hỏsomfi ra, anh cũzwmzng khôvcukng cózzje khảhxhthhhyng cứqxtq nhưcshg vậlfwby màauhuxnhcy tiệsczkn xôvcukng vàauhuo trong.

Con tin còvcukn bịauhu niếrfwot ởqisy trong tay têdbeqn khốgmiin kia……

Lạdquoc Phàauhum Vũzwmz hậlfwbn đavqiếrfwon cắaroun răhhhyng, đavqiôvcuki mắarout đavqixnhcy tơrfwojwhhu thoạdquot nhìsczkn vôvcukxnhcng khủenwjng bốgmii, nhưcshgng cájwhhi gìsczkzwmzng khôvcukng thểrpnkauhum!

auhu giờfihn phúsfeot nàauhuy, bêdbeqn trong nhàauhucshgqisyng tốgmiii đavqien——

Hếrfwot chưcshgơrfwong 313

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.