Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 313 : Anh nói rõ hiện giờ bọn họ thế nào rồi?!

    trước sau   
Trong biệvfqbt thựaueo Nam Cung, sau khi ngủcqdd dậcqddy, bóvofjng đuysrêrtobm đuysrãbuxl bắkpewt đuysreascu buôjnvong xuốkcssng.

Sau khi thanh tỉgtjanh, trong nhásrgiy mắkpewt Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt bỗvwdtng đuysrzunz mồwvjijnvoi lạoemenh, khôjnvong biếvwdtt đuysrãbuxllrfh giờnksglrfho, xuốkcssng giưnyglnksgng lấwingy đuysriệvfqbn thoạoemei mớpqili thấwingy làlrfh đuysrãbuxl sắkpewp 7 giờnksg, bởrwwxi vìwsva sốkcsst ruộmxtft màlrfh trásrgii tim côjnvo chợqwdbt nhóvofji đuysrau.

‘Cốkcssc cốkcssc cốkcssc’, bêrtobn ngoàlrfhi cóvofj ngưnyglnksgi gõhoeu cửjnvoa: “Thiếvwdtu phu nhâwshyn, tiểuysru thiếvwdtu gia đuysrãbuxl vềmxtf, tiêrtobn sinh gọnygli côjnvo xuốkcssng ăodtkn cơzsdkm.”

wshym tưnygl củcqdda Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt hoàlrfhn toàlrfhn rốkcssi loạoemen, cásrgii gìwsvafsmbng khôjnvong nghe thấwingy, chỉgtja nghe đuysrưnyglqwdbc mộmxtft câwshyu tiểuysru thiếvwdtu gia đuysrãbuxl vềmxtf…… Nhấwingt thờnksgi trong lòbsikng ấwingm ásrgip màlrfhbdxich đuysrmxtfng, hốkcssc mắkpewt hơzsdki ưnyglpqilt ásrgit.

“Thiếvwdtu phu nhâwshyn…… Thiếvwdtu phu nhâwshyn?”

“Tôjnvoi biếvwdtt rồwvjii, tôjnvoi xuốkcssng ngay lậcqddp tứutbmc.” Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt ổzunzn đuysrfsmbnh hôjnvo hấwingp, nhẹpwug giọnyglng nóvofji.


jnvo đuysri rửjnvoa mặohlgt, thay mộmxtft bộmxtfsrgiy khásrgic, cóvofj cảrwwxm giásrgic mỗvwdti mộmxtft phúrvbbt mỗvwdti mộmxtft giâwshyy đuysrmxtfu nhưnygl đuysri trêrtobn bàlrfhn chôjnvong, cầeascm đuysriệvfqbn thoạoemei di đuysrmxtfng lêrtobn nhìwsvan vàlrfhi lầeascn, muốkcssn gọnygli đuysriệvfqbn thoạoemei cho Nam Cung Kìwsvanh Hiêrtobn, nhưnyglng cầeascm lêrtobn lạoemei đuysrohlgt xuốkcssng, sợqwdb quấwingy rầeascy đuysrếvwdtn anh trong lúrvbbc anh đuysrang làlrfhm việvfqbc…… Nhưnyglng côjnvo thậcqddt sựaueojnvofoxsng lo lắkpewng tìwsvanh hìwsvanh củcqdda bọnygln họnygl, rấwingt lo lắkpewng cho Thiêrtobn Nhu vàlrfh Y Y.

Dằpnuqn lòbsikng xuốkcssng, đuysrohlgt đuysriệvfqbn thoạoemei di đuysrmxtfng đuysrohlgt qua mộmxtft bêrtobn, Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt chảrwwxi sơzsdksrgii tóvofjc rồwvjii đuysri xuốkcssng lầeascu, côjnvo biếvwdtt khôjnvong chỉgtjavofj mộmxtft mìwsvanh côjnvo lo lắkpewng, Nam Cung lãbuxlo gia còbsikn đuysrang đuysrqwdbi côjnvorwwxnyglpqili nhàlrfh, đuysróvofjlrfh chásrgiu ngoạoemei củcqdda ôjnvong, trong lòbsikng mộmxtft ngưnyglnksgi giàlrfh nhưnygl ôjnvong tuyệvfqbt đuysrkcssi khôjnvong thểuysr dễbsik chịfsmbu hơzsdkn so vớpqili côjnvo.

Vừbguxa xuốkcssng lầeascu đuysrãbuxl ngửjnvoi đuysrưnyglqwdbc mùfoxsi thứutbmc ăodtkn thơzsdkm phứutbmc, Nam Cung Ngạoemeo ngồwvjii trêrtobn sofa cưnyglnksgi giốkcssng nhưnygl mộmxtft đuysróvofja hoa dòbsik hỏrgrgi Tiểuysru Ảaueonh tìwsvanh huốkcssng ởrwwx trưnyglnksgng họnyglc, lôjnvoi kékaizo bàlrfhn tay nhỏrgrg củcqdda cậcqddu békaiz đuysrutbmng dậcqddy đuysri vàlrfho phòbsikng ăodtkn, Tiểuysru Ảaueonh lờnksg mờnksg cảrwwxm thấwingy khôjnvong khíbdxizsdki kìwsva lạoeme, nhưnyglng lạoemei khôjnvong hỏrgrgi ra miệvfqbng, thẳjnihng đuysrếvwdtn khi thấwingy Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt đuysri xuốkcssng lầeascu, mớpqili chạoemey qua kêrtobu “Mẹpwug”.

“Tiểuysru Ảaueonh……” Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt gắkpewt gao ôjnvom chặohlgt con trai đuysrásrging yêrtobu mềmxtfm mạoemei trong lòbsikng ngựaueoc, hơzsdki run rẩjnvoy kêrtobu lêrtobn.

“Mẹpwug, hôjnvom nay Tiểuysru Ảaueonh ởrwwx trưnyglnksgng họnyglc rấwingt ngoan, sao mẹpwug khôjnvong vui? Cóvofj phảrwwxi đuysrãbuxl khóvofjc hay khôjnvong?” Tiểuysru Ảaueonh bưnyglng mặohlgt củcqdda mẹpwug nhìwsvan kỹkaiz, hàlrfhng màlrfhy tuấwingn túrvbb nhíbdxiu lạoemei: “Mẹpwug, cóvofj phảrwwxi ba lạoemei bắkpewt nạoemet mẹpwug hay khôjnvong? Tiểuysru Ảaueonh giúrvbbp mẹpwug cắkpewn ba!”

Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt cưnyglnksgi ra tiếvwdtng, trêrtobn khuôjnvon mặohlgt lộmxtf thanh túrvbb xinh đuysrpwugp lộmxtf ra vẻvhxtrtob ngưnyglnksgi, lắkpewc đuysreascu: “Khôjnvong cóvofj, ba khôjnvong cóvofj bắkpewt nạoemet mẹpwug, chẳjnihng qua mẹpwug cảrwwxm thấwingy đuysrãbuxlwshyu khôjnvong nhìwsvan thấwingy Tiểuysru Ảaueonh, cho nêrtobn rấwingt nhớpqil con, sau nàlrfhy dùfoxs Tiểuysru Ảaueonh lêrtobn trung họnyglc cũfsmbng khôjnvong cầeascn ởrwwx nộmxtfi trúrvbb đuysrưnyglqwdbc khôjnvong? Nhưnygl vậcqddy thìwsvavofj thểuysr vềmxtf nhàlrfh mỗvwdti ngàlrfhy cho mẹpwug nhìwsvan.”

Đwtndmxtft nhiêrtobn nóvofji mấwingy câwshyu khôjnvong đuysreascu khôjnvong đuysrjnvoi nàlrfhy, hốkcssc mắkpewt củcqdda côjnvofsmbng hơzsdki ưnyglpqilt ásrgit.

Tiểuysru Ảaueonh sờnksg sờnksg cằpnuqm: “Mẹpwugsrgic đuysrfsmbnh chưnygla? Nếvwdtu Tiểuysru Ảaueonh vềmxtf nhàlrfh nhìwsvan mẹpwug mỗvwdti ngàlrfhy, sẽwmfs khôjnvong quấwingy rầeascy thếvwdt giớpqili hai ngưnyglnksgi củcqdda ba mẹpwug chứutbm? Sau nàlrfhy còbsikn cóvofj bảrwwxo bảrwwxo nữbbhwa……”

vofji xong, Tiểuysru Ảaueonh chớpqilp chớpqilp mắkpewt, thậcqddt cẩjnvon thậcqddn sờnksg bụpwugng củcqdda mẹpwug: “Mẹpwug, tạoemei sao bảrwwxo bảrwwxo khôjnvong nhúrvbbc nhíbdxich? Rốkcsst cuộmxtfc Tiểuysru Ảaueonh cóvofj em trai hay làlrfh em gásrgii?”

Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt cưnyglnksgi dịfsmbu dàlrfhng, cảrwwxm thấwingy cóvofj con trai ởrwwx đuysrâwshyy bỗvwdtng nhiêrtobn ấwingm ásrgip hẳjnihn lêrtobn, nhìwsvan khuôjnvon mặohlgt nhỏrgrg nhắkpewn tuấwingn túrvbb củcqdda con trai thấwingy đuysrưnyglqwdbc hìwsvanh dásrging củcqdda ngưnyglnksgi đuysràlrfhn ôjnvong mìwsvanh yêrtobu nhấwingt, toàlrfhn bộmxtf nỗvwdti lo lắkpewng trong lòbsikng đuysrmxtfu bịfsmb cuốkcssn sạoemech.

“Nha đuysreascu ……” Nam Cung Ngạoemeo đuysrutbmng lêrtobn, trong mắkpewt cũfsmbng lộmxtf ra sựaueowingm ásrgip vàlrfh sốkcsst ruộmxtft, mỉgtjam cưnyglnksgi nóvofji: “Đwtndi thôjnvoi, chúrvbbng ta đuysri ăodtkn cơzsdkm trưnyglpqilc, chờnksg mộmxtft lásrgit làlrfh bọnygln họnygl vềmxtf, khôjnvong cóvofjwsva phảrwwxi lo lắkpewng.”

Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt nhìwsvan thấwingy sựaueo trấwingn đuysrfsmbnh vàlrfh mạoemenh mẽwmfs trong đuysrásrgiy mắkpewt ôjnvong, trong lòbsikng chua xóvofjt, gậcqddt gậcqddt đuysreascu, mỉgtjam cưnyglnksgi đuysrutbmng lêrtobn: “Dạoeme.” 

rtobn trong phòbsikng ăodtkn xa hoa rộmxtfng lớpqiln, mộmxtft cảrwwxnh tưnyglqwdbng vôjnvofoxsng ấwingm ásrgip, Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt lẳjnihng lặohlgng nhìwsvan đuysrwvjing hồwvji từbguxsrgiu giờnksgnyglqwdbt qua đuysrếvwdtn 7 giờnksg, kim giâwshyy tíbdxisrgich di chuyểuysrn, ngóvofjn tay mảrwwxnh khảrwwxnh nắkpewm cásrgii muỗvwdtng, thoásrging khôjnvong lưnyglu ýxsgv, mộmxtft tiếvwdtng thanh thuýxsgv vang lêrtobn, cásrgii muỗvwdtng rớpqilt trêrtobn cásrgii dĩeasca.


“Mẹpwug.” Tiểuysru Ảaueonh nhíbdxiu màlrfhy, lo lắkpewng kêrtobu mộmxtft tiếvwdtng.

Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt hơzsdki mỉgtjam cưnyglnksgi, lấwingy khăodtkn ăodtkn chàlrfh lau ngóvofjn tay: “Mẹpwug khôjnvong sao, do khôjnvong cẩjnvon thậcqddn thôjnvoi.”

Ngoàlrfhi phòbsikng khásrgich, ngưnyglnksgi giúrvbbp việvfqbc hấwingp tấwingp đuysri vàlrfho, cầeascm di đuysrmxtfng run giọnyglng nóvofji: “Thiếvwdtu phu nhâwshyn, làlrfh đuysriệvfqbn thoạoemei củcqdda thiếvwdtu gia!”

Khuôjnvon mặohlgt nhỏrgrg nhắkpewn củcqdda Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt trởrwwxrtobn tásrgii nhợqwdbt ngay tứutbmc khắkpewc.

Đwtndôjnvoi mắkpewt trong suốkcsst củcqdda côjnvo rung đuysrmxtfng, nỗvwdt lựaueoc làlrfhm cho mìwsvanh bìwsvanh tĩeascnh lạoemei, đuysrutbmng dậcqddy đuysri qua cầeascm lấwingy di đuysrmxtfng nhỏrgrg xinh củcqdda mìwsvanh, ấwingn núrvbbt nghe, đuysrohlgt di đuysrmxtfng ởrwwxrtobn tai, côjnvo nghe đuysrưnyglqwdbc tiếvwdtng tim đuysrcqddp củcqdda chíbdxinh mìwsvanh, thìwsvanh thịfsmbch, thậcqddt sựaueo rấwingt mạoemenh.

“Alo?” Hàlrfhng lôjnvong mi củcqdda côjnvo rung đuysrmxtfng nhưnyglsrginh ve, mấwingy ngóvofjn tay xanh xao nắkpewm chặohlgt đuysri đuysrmxtfng.

“Thiêrtobn Tuyếvwdtt……” Giọnyglng nóvofji củcqdda Lạoemec Phàlrfhm Vũfsmb truyềmxtfn đuysrếvwdtn, tiếvwdtng gióvofj lạoemenh thấwingu xưnyglơzsdkng ban đuysrêrtobm xen lẫxjpon tiếvwdtng thởrwwx dốkcssc kịfsmbch liệvfqbt: “Hiệvfqbn giờnksg Y Y ởrwwx cạoemenh tôjnvoi…… Tôjnvoi thoásrgit thâwshyn khôjnvong ra, côjnvovofji ôjnvong cụpwug cho ngưnyglnksgi đuysrếvwdtn bêrtobn Nam Sơzsdkn tiếvwdtp ứutbmng! Nhanh lêrtobn!

Mộmxtft tiếvwdtng ‘Ầyxwum’ vang lêrtobn trong đuysreascu Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt, khuôjnvon mặohlgt nhỏrgrg nhắkpewn tásrgii nhợqwdbt khôjnvong còbsikn chúrvbbt másrgiu.

“Tôjnvoi đuysrãbuxl biếvwdtt, tôjnvoi nóvofji cho básrgic ấwingy ngay lậcqddp tứutbmc……” Mấwingy ngóvofjn tay xanh xao càlrfhng nắkpewm chặohlgt di đuysrmxtfng: “Thiêrtobn Nhu đuysrâwshyu? Thiêrtobn Nhu vàlrfhwsvanh Hiêrtobn thếvwdtlrfho rồwvjii?

“Tôjnvoi khôjnvong rõhoeu lắkpewm,” Lạoemec Phàlrfhm Vũfsmb trầeascm thấwingp nóvofji, phảrwwxng phấwingt cóvofj thểuysr nghe thấwingy tiếvwdtng khóvofjc kêrtobu ‘Ba’ têrtobwshym liệvfqbt phếvwdt củcqdda Y Y qua đuysriệvfqbn thoạoemei: “Kìwsvanh Hiêrtobn còbsikn chưnygla đuysri ra, Thiêrtobn Nhu……”

“Túrvbbt túrvbbt túrvbbt túrvbbt……”

Đwtndiệvfqbn thoạoemei nhásrgiy mắkpewt bịfsmb ngắkpewt ngang, đuysrôjnvoi mắkpewt củcqdda Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt ngâwshyn ngấwingn lệvfqb, nhìwsvan thoásrging qua di đuysrmxtfng, tiếvwdtp tụpwugc kêrtobu: “Anh đuysrbguxng ngắkpewt đuysriệvfqbn thoạoemei! Nóvofji rõhoeu đuysri, bọnygln họnygl ra sao rồwvjii?!!…… Lạoemec Phàlrfhm Vũfsmb!!”

“Mẹpwug!” Tiểuysru Ảaueonh đuysrãbuxl sớpqilm ýxsgv thứutbmc đuysrưnyglqwdbc gìwsva đuysróvofj, khuôjnvon mặohlgt tuấwingn túrvbb nhỏrgrg nhắkpewn trởrwwxrtobn nghiêrtobm túrvbbc lo lắkpewng, nhảrwwxy xuốkcssng ghếvwdt chạoemey đuysrếvwdtn bêrtobn ngưnyglnksgi mẹpwug: “Mẹpwug, mẹpwug đuysrbguxng khóvofjc!”


Nam Cung Ngạoemeo cũfsmbng nhíbdxiu màlrfhy đuysrutbmng dậcqddy, đuysri đuysrếvwdtn bêrtobn cạoemenh côjnvo, đuysrocbu lấwingy bảrwwx vai côjnvo, an ủcqddi: “Nha đuysreascu!”

Dụpwug Thiêrtobn Tuyếvwdtt chôjnvon giấwingu nỗvwdti bi thưnyglơzsdkng xuốkcssng đuysrásrgiy lòbsikng, vịfsmbn lấwingy mặohlgt bàlrfhn, rưnyglng rưnyglng nưnyglpqilc mắkpewt, ngưnyglpqilc lêrtobn nhìwsvan Nam Cung Ngạoemeo, 
giọnyglng khàlrfhn khàlrfhn nóvofji: “Básrgic trai…… Y Y ởrwwxrtobn Nam Sơzsdkn…… Chúrvbbng ta phảrwwxi nhanh lêrtobn……”

*****

Đwtndêrtobm, tốkcssi đuysrếvwdtn mứutbmc khôjnvong cóvofj mộmxtft tia sásrging.

Trìwsvanh Lan Y giãbuxly giụpwuga dựaueoa vàlrfho trong lòbsikng ngựaueoc củcqdda hộmxtf vệvfqb, thékaizt chóvofji tai, khóvofjc đuysrếvwdtn têrtobwshym liệvfqbt phếvwdt, kêrtobu “Ba ơzsdki”.

Lạoemec Phàlrfhm Vũfsmb nhìwsvan chằpnuqm chằpnuqm cásrginh cửjnvoa lớpqiln đuysróvofjng chặohlgt kia, trong tay nắkpewm chặohlgt đuysriệvfqbn thoạoemei di đuysrmxtfng đuysrãbuxl hếvwdtt pin, lòbsikng nóvofjng nhưnygl lửjnvoa đuysrkcsst, lựaueoc đuysroemeo mạoemenh đuysrếvwdtn mứutbmc sắkpewp bóvofjp násrgit chiếvwdtc di đuysrmxtfng cóvofj giásrgi trêrtobn trờnksgi kia củcqdda Nam Cung Kìwsvanh Hiêrtobn, anh bưnyglpqilc tớpqili trưnyglpqilc mặohlgt Trìwsvanh Lan Y, ôjnvom côjnvokaiz, tuỳaueo ýxsgvjnvokaiz khóvofjc kêrtobu đuysrásrgi đuysrásrginh, đuysruysr cho côjnvokaiz phóvofjng thíbdxich cơzsdkn hoảrwwxng sợqwdb củcqdda mìwsvanh, nhẹpwug giọnyglng khàlrfhn khàlrfhn nóvofji: “Y Y…… Y Y đuysrbguxng ầeascm ĩeasc…… Nóvofji cho chúrvbb nghe, khi nãbuxly bêrtobn trong phásrgit sinh cásrgii gìwsva? Ba củcqdda chásrgiu làlrfhm sao vậcqddy? Cậcqddu làlrfhm sao vậcqddy? Còbsikn chịfsmb đuysri cùfoxsng chásrgiu đuysrâwshyu?…… Y Y! Nóvofji chuyệvfqbn!”

Lạoemec Phàlrfhm Vũfsmb gấwingp đuysrếvwdtn đuysrmxtflrfhnh mắkpewt cóvofj chúrvbbt hồwvjing, đuysrãbuxlrvbbc đuysrmxtfng phẫxjpon nộmxtf đuysrếvwdtn gầeascn nhưnygl nhịfsmbn khôjnvong đuysrưnyglqwdbc màlrfh đuysri chấwingt vấwingn mộmxtft đuysrutbma békaiz!

Trìwsvanh Lan Y càlrfhng khóvofjc vang dộmxtfi thêrtobm, nhưnygllrfh bịfsmb kinh hãbuxli đuysrếvwdtn cựaueoc đuysrmxtf, trêrtobn hai bàlrfhn tay nhỏrgrg vẫxjpon còbsikn díbdxinh vếvwdtt másrgiu, khóvofjc đuysrếvwdtn khôjnvong thàlrfhnh tiếvwdtng.

Trong lòbsikng Lạoemec Phàlrfhm Vũfsmb bỗvwdtng nhiêrtobn đuysrau xóvofjt, ôjnvom chặohlgt côjnvokaiz: “Ngoan…… Khôjnvong hỏrgrgi, chúrvbb sai rồwvjii, khôjnvong hỏrgrgi nữbbhwa, đuysrbguxng khóvofjc……”

Cho dùfoxs thậcqddt sựaueo hỏrgrgi ra, anh cũfsmbng khôjnvong cóvofj khảrwwxodtkng cứutbm nhưnygl vậcqddy màlrfhfoxsy tiệvfqbn xôjnvong vàlrfho trong.

Con tin còbsikn bịfsmb niếvwdtt ởrwwx trong tay têrtobn khốkcssn kia……

Lạoemec Phàlrfhm Vũfsmb hậcqddn đuysrếvwdtn cắkpewn răodtkng, đuysrôjnvoi mắkpewt đuysreascy tơzsdksrgiu thoạoemet nhìwsvan vôjnvofoxsng khủcqddng bốkcss, nhưnyglng cásrgii gìwsvafsmbng khôjnvong thểuysrlrfhm!

lrfh giờnksg phúrvbbt nàlrfhy, bêrtobn trong nhàlrfhnyglrwwxng tốkcssi đuysren——

Hếvwdtt chưnyglơzsdkng 313

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.