Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con
Chương 304 : Nếu là tôi, tôi cũng đuổi giết anh cả đời!
Khôtuuc ng cóxyvj bấyaeb t kỳgelj sựzrsj tỉrdrs nh tápzkl o nàglkc o khiếhpgu n ngưbqma ờswda i ta sợqcbs hãnuty i nhưbqma thếhpgu nàglkc y.
Cổgfbs tay củgtpi a côtuuc bịrdrs tróxyvj i —— đbzmb âoqhf y làglkc sựzrsj kiệrdrs n đbzmb ầswda u tiêzurh n màglkc Thiêzurh n Nhu cảrmce m giápzkl c đbzmb ưbqma ợqcbs c sau khi tỉrdrs nh lạescv i.
Nóxyvj ng rápzkl t đbzmb au đbzmb ớseuj n truyềttbe n đbzmb ếhpgu n từpzkl hai cổgfbs tay, làglkc kếhpgu t quảrmce bịrdrs dâoqhf y thừpzkl ng to thôtuuc thímrye t chặoqhf t màglkc ra, cổgfbs tay bịrdrs tróxyvj i ởrdrs sau lưbqma ng, muốauzt n đbzmb ộdlwv ng đbzmb ậdkcu y cũwlbw ng khóxyvj khăyfhd n, toàglkc n bộdlwv thâoqhf n thểgelj dápzkl n trêzurh n mặoqhf t sàglkc n cứtuuc ng đbzmb ờswda lạescv nh băyfhd ng, miệrdrs ng cũwlbw ng bịrdrs ngưbqma ờswda i ta dùkbpx ng băyfhd ng keo dápzkl n lạescv i.
Thiêzurh n Nhu chậdkcu m rãnuty i mởrdrs mắkbpx t ra, làglkc mộdlwv t mảrmce nh tốauzt i đbzmb en.
Côtuuc thoápzkl ng hoảrmce ng sợqcbs , tiếhpgu p theo, côtuuc bắkbpx t đbzmb ầswda u nhúqxjt c nhímrye ch giãnuty y giụyfnq a, lúqxjt c nàglkc y mớseuj i phápzkl t hiệrdrs n mìglkc nh vẫgfbs n còpnab n ởrdrs bêzurh n trong bao tảrmce i.
Mởrdrs to đbzmb ôtuuc i mắkbpx t trong bóxyvj ng đbzmb êzurh m vẫgfbs n khôtuuc ng nhìglkc n thấyaeb y mộdlwv t tia ápzkl nh sápzkl ng nàglkc o, thậdkcu m chímrye khôtuuc ng nghe đbzmb ưbqma ợqcbs c mộdlwv t chúqxjt t tiếhpgu ng đbzmb ộdlwv ng nàglkc o, hơucjm n nữbzmb a, cóxyvj mộdlwv t chuyệrdrs n càglkc ng khủgtpi ng bốauzt hơucjm n làglkc …… Bao tảrmce i bịrdrs buộdlwv c kímrye n!
Trong lúqxjt c nhấyaeb t thờswda i, trong đbzmb ầswda u Thiêzurh n Nhu hiệrdrs n lêzurh n vôtuuc sốauzt trưbqma ờswda ng hợqcbs p đbzmb ápzkl ng sợqcbs , giốauzt ng nhưbqma cảrmce nh trêzurh n phim truyềttbe n hìglkc nh, cóxyvj ngưbqma ờswda i cộdlwv t vàglkc o bao tảrmce i mộdlwv t cụyfnq c đbzmb ápzkl lớseuj n thảrmce chìglkc m xuốauzt ng đbzmb ápzkl y biểgelj n, ngưbqma ờswda i trong bao tảrmce i đbzmb àglkc nh chịrdrs u chếhpgu t chìglkc m, mộdlwv t cơucjm hộdlwv i cầswda u cứtuuc u cũwlbw ng khôtuuc ng cóxyvj ……
Côtuuc sợqcbs hãnuty i kêzurh u lêzurh n hai tiếhpgu ng “Ưhpgu a ưbqma a”, liềttbe u mạescv ng dùkbpx ng hai châoqhf n đbzmb ápzkl đbzmb ạescv p vàglkc o bao tảrmce i bịrdrs buộdlwv c kímrye n.
Rốauzt t cuộdlwv c bêzurh n ngoàglkc i truyềttbe n đbzmb ếhpgu n ‘kéluyt t,’.
Hìglkc nh nhưbqma làglkc cửcmcs a sắkbpx t bịrdrs mởrdrs phápzkl t ra thanh âoqhf m, ngay sau đbzmb óxyvj cóxyvj ápzkl nh sápzkl ng chiếhpgu u vàglkc o, cóxyvj tiếhpgu ng bưbqma ớseuj c châoqhf n truyềttbe n đbzmb ếhpgu n.
Thiêzurh n Nhu càglkc ng sợqcbs hãnuty i hơucjm n, khôtuuc ng biếhpgu t ngưbqma ờswda i nàglkc y rốauzt t cuộdlwv c làglkc ai, muốauzt n làglkc m gìglkc côtuuc , côtuuc đbzmb ápzkl đbzmb ạescv p càglkc ng dữbzmb dộdlwv i hơucjm n, tiếhpgu ng bưbqma ớseuj c châoqhf n củgtpi a ngưbqma ờswda i nọmepf càglkc ng lúqxjt c càglkc ng tớseuj i gầswda n, hừpzkl lạescv nh mộdlwv t tiếhpgu ng, ngồhqpp i xổgfbs m ngưbqma ờswda i xuốauzt ng.
“Muốauzt n chếhpgu t thìglkc cứtuuc tiếhpgu p tụyfnq c đbzmb ộdlwv ng đbzmb ậdkcu y, tôtuuc i khôtuuc ng cóxyvj ýqxjt kiếhpgu n.”
Ngay tứtuuc c khắkbpx c Thiêzurh n Nhu cứtuuc ng ngưbqma ờswda i, chếhpgu t cũwlbw ng khôtuuc ng dápzkl m nhúqxjt c nhímrye ch nữbzmb a, muốauzt n nóxyvj i chuyệrdrs n, nhưbqma ng miệrdrs ng bịrdrs dápzkl n kímrye n, mộdlwv t câoqhf u cũwlbw ng khôtuuc ng nóxyvj i đbzmb ưbqma ợqcbs c.
Chịrdrs ơucjm i……
Côtuuc nhắkbpx m mắkbpx t lạescv i, hốauzt c mắkbpx t ưbqma ớseuj t ápzkl t, nghĩluyt đbzmb ếhpgu n ngưbqma ờswda i thâoqhf n duy nhấyaeb t củgtpi a mìglkc nh, khôtuuc ng biếhpgu t trong lòpnab ng làglkc sợqcbs hãnuty i hay hốauzt i hậdkcu n.
Ngưbqma ờswda i nọmepf rấyaeb t vừpzkl a lòpnab ng vớseuj i sựzrsj an tĩluyt nh củgtpi a côtuuc , duỗzbsl i tay cởrdrs i miệrdrs ng bao tảrmce i, lậdkcu t thâoqhf n thểgelj củgtpi a côtuuc qua lạescv i, rúqxjt t bao tảrmce i khỏbzmb i ngưbqma ờswda i côtuuc .
Rốauzt t cuộdlwv c cóxyvj thểgelj hímrye t thởrdrs khôtuuc ng khímrye trong làglkc nh, nhìglkc n thấyaeb y thếhpgu giớseuj i trưbqma ớseuj c mắkbpx t, Thiêzurh n Nhu mệrdrs t mỏbzmb i giãnuty y giụyfnq a, ngồhqpp i dậdkcu y, nhưbqma ng khi nhìglkc n thấyaeb y gưbqma ơucjm ng mặoqhf t củgtpi a ngưbqma ờswda i nọmepf , côtuuc mởrdrs to hai mắkbpx t, khôtuuc ng thểgelj tưbqma ởrdrs ng tưbqma ợqcbs ng đbzmb ưbqma ợqcbs c màglkc nhìglkc n anh ta.
Sắkbpx c mắkbpx t củgtpi a Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh trởrdrs nêzurh n u ápzkl m, râoqhf u ria xồhqpp m xàglkc m, cưbqma ờswda i lạescv nh: “Nhưbqma thếhpgu nàglkc o, rấyaeb t kinh ngạescv c khi nhìglkc n thấyaeb y tôtuuc i?”
Thiêzurh n Nhu ngơucjm ngẩfrck n, trong đbzmb ầswda u nhanh chóxyvj ng xoay tròpnab n tựzrsj hỏbzmb i, nhưbqma ng cóxyvj thếhpgu nàglkc o cũwlbw ng nghĩluyt khôtuuc ng ra tạescv i sao Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh lạescv i bắkbpx t cóxyvj c cápzkl c côtuuc , còpnab n nữbzmb a…… Anh ta làglkc ba củgtpi a Y Y! Trưbqma ớseuj c đbzmb óxyvj , côtuuc loápzkl ng thoápzkl ng nghe Tiểgelj u Ảhaqt nh nóxyvj i Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh làglkc ngưbqma ờswda i xấyaeb u, cho nêzurh n Nam Cung Kìglkc nh Hiêzurh n vàglkc Nam Cung Ngạescv o đbzmb ềttbe u đbzmb ang truy bắkbpx t anh ta, nhưbqma ng màglkc ……
Côtuuc muốauzt n nóxyvj i chuyệrdrs n, nhưbqma ng miệrdrs ng lạescv i nóxyvj i khôtuuc ng đbzmb ưbqma ợqcbs c.
Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh nheo mắkbpx t lạescv i, néluyt t tuấyaeb n lãnuty ng ưbqma u nhãnuty trêzurh n gưbqma ơucjm ng mặoqhf t trong dĩluyt vãnuty ng đbzmb ãnuty biếhpgu n mấyaeb t khôtuuc ng còpnab n, chỉrdrs cóxyvj sựzrsj ngoan đbzmb ộdlwv c âoqhf m hiểgelj m làglkc m cho ngưbqma ờswda i ta cảrmce m thấyaeb y run rẩfrck y.
Duỗzbsl i tay vạescv ch băyfhd ng dápzkl n trêzurh n miệrdrs ng côtuuc , biểgelj u cảrmce m trêzurh n khuôtuuc n mặoqhf t quen thuộdlwv c kia cũwlbw ng rơucjm i vàglkc o đbzmb ápzkl y mắkbpx t anh ta.
“Anh Trìglkc nh ……” Thiêzurh n Nhu thởrdrs gấyaeb p: “Sao lạescv i làglkc anh?”
“Chậdkcu c chậdkcu c, đbzmb úqxjt ng làglkc càglkc ng lớseuj n càglkc ng giốauzt ng chịrdrs côtuuc ……” Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh nheo đbzmb ôtuuc i mắkbpx t lạescv nh nhưbqma băyfhd ng, nhéluyt o cằokus m côtuuc : “Từpzkl nưbqma ớseuj c ngoàglkc i trởrdrs vềttbe ? Thếhpgu nàglkc o, mấyaeb y năyfhd m nay Nam Cung Kìglkc nh Hiêzurh n đbzmb ốauzt i đbzmb ãnuty i vớseuj i côtuuc đbzmb ưbqma ợqcbs c khôtuuc ng?”
Thiêzurh n Nhu cảrmce nh giápzkl c, nghiêzurh ng mặoqhf t trápzkl nh thoápzkl t tay củgtpi a anh ta, trong lòpnab ng côtuuc biếhpgu t rõnuty , Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh dùkbpx ng phưbqma ơucjm ng phápzkl p bắkbpx t nhốauzt t côtuuc thếhpgu nàglkc y tuyệrdrs t đbzmb ốauzt i khôtuuc ng phảrmce i chỉrdrs đbzmb ểgelj nóxyvj i việrdrs c nhàglkc cùkbpx ng côtuuc , đbzmb ôtuuc i mắkbpx t trong suốauzt t lộdlwv vẻgfbs cảrmce nh giápzkl c từpzkl từpzkl rủgtpi xuốauzt ng, ôtuuc n nhu nóxyvj i: “Cũwlbw ng tốauzt t, làglkc chịrdrs củgtpi a em nhờswda anh ấyaeb y chăyfhd m sóxyvj c em, đbzmb ưbqma ơucjm ng nhiêzurh n em rấyaeb t tốauzt t, anh Trìglkc nh, sao anh ởrdrs chỗzbsl nàglkc y? Phápzkl t sinh chuyệrdrs n gìglkc , sao anh lạescv i bắkbpx t cóxyvj c em?”
Ájdbz nh mắkbpx t Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh gắkbpx t gao nhìglkc n chằokus m chằokus m côtuuc , cóxyvj chúqxjt t hứtuuc ng thúqxjt nghiềttbe n ngẫgfbs m.
“Sao, côtuuc khôtuuc ng biếhpgu t đbzmb ãnuty xảrmce y ra chuyệrdrs n gìglkc àglkc ?”
“Em cóxyvj thểgelj biếhpgu t đbzmb ưbqma ợqcbs c cápzkl i gìglkc ?” Thiêzurh n Nhu đbzmb èbzmb éluyt p sựzrsj sợqcbs hãnuty i xuốauzt ng đbzmb ápzkl y lòpnab ng, sắkbpx c mặoqhf t tápzkl i nhợqcbs t, miệrdrs ng lưbqma ỡjdbz i vẫgfbs n lưbqma u loápzkl t: “Sau khi trởrdrs vềttbe em chỉrdrs biếhpgu t làglkc anh vàglkc chịrdrs củgtpi a em đbzmb ãnuty sớseuj m chia tay, anh cưbqma ớseuj i thiêzurh n kim đbzmb ạescv i tiểgelj u thưbqma củgtpi a nhàglkc Nam Cung, còpnab n cóxyvj mộdlwv t đbzmb ứtuuc a con gápzkl i, chuyệrdrs n khápzkl c em khôtuuc ng biếhpgu t.”
“Côtuuc khôtuuc ng biếhpgu t vìglkc sao nhàglkc Nam Cung muốauzt n đbzmb uổgfbs i giếhpgu t tôtuuc i?” Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh nheo mắkbpx t hỏbzmb i.
“Em còpnab n đbzmb ịrdrs nh hỏbzmb i anh đbzmb âoqhf y, vìglkc cápzkl i gìglkc ?”
Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh lạescv i hung hăyfhd ng nhéluyt o cằokus m côtuuc lầswda n nữbzmb a: “Côtuuc đbzmb ừpzkl ng cóxyvj giảrmce ngu vớseuj i tôtuuc i!! Dụyfnq Thiêzurh n Nhu, côtuuc khôtuuc ng biếhpgu t thìglkc đbzmb ểgelj tôtuuc i nóxyvj i cho côtuuc biếhpgu t, bởrdrs i vìglkc tôtuuc i cho ngưbqma ờswda i bắkbpx t cóxyvj c con củgtpi a chịrdrs côtuuc , làglkc đbzmb ứtuuc a chápzkl u trai nhỏbzmb đbzmb ápzkl ng yêzurh u kia, làglkc m hạescv i Nam Cung Kìglkc nh Hiêzurh n trúqxjt ng đbzmb ạescv n suýqxjt t chếhpgu t, sau đbzmb óxyvj uy hiếhpgu p Thiêzurh n Tuyếhpgu t tớseuj i tìglkc m tôtuuc i, thiếhpgu u chúqxjt t nữbzmb a bịrdrs tôtuuc i cưbqma ờswda ng bạescv o…… Hiệrdrs n tạescv i rõnuty chưbqma a?”
Ngay tứtuuc c khắkbpx c, mặoqhf t củgtpi a Thiêzurh n Nhu trởrdrs nêzurh n trắkbpx ng bệrdrs ch tápzkl i nhợqcbs t!
“Anh……” Trong lòpnab ng côtuuc nhưbqma nhấyaeb c lêzurh n sóxyvj ng to gióxyvj lớseuj n, côtuuc thậdkcu t sựzrsj khôtuuc ng biếhpgu t, thìglkc ra, ngàglkc y đbzmb óxyvj bọmepf n họmepf đbzmb ãnuty trảrmce i qua nhiềttbe u chuyệrdrs n kinh hoàglkc ng nhưbqma vậdkcu y.
Tiểgelj u Ảhaqt nh bịrdrs thưbqma ơucjm ng, Nam Cung trúqxjt ng đbzmb ạescv n nằokus m việrdrs n, đbzmb ềttbe u làglkc do Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh gâoqhf y ra!
“Vìglkc cápzkl i gìglkc anh lạescv i làglkc m nhưbqma vậdkcu y?” Hơucjm i thởrdrs củgtpi a Thiêzurh n Nhu mong manh, trong mắkbpx t bắkbpx t đbzmb ầswda u toápzkl t ra sựzrsj cừpzkl u hậdkcu n, hỏbzmb i: “Khôtuuc ng phảrmce i ngay từpzkl đbzmb ầswda u anh vàglkc chịrdrs củgtpi a tôtuuc i rấyaeb t tốauzt t sao? Chẳsjns ng lẽbseo chỉrdrs vìglkc chịrdrs tôtuuc i chia tay vớseuj i anh, đbzmb ãnuty nhiềttbe u năyfhd m nhưbqma vậdkcu y màglkc anh vẫgfbs n còpnab n muốauzt n trảrmce thùkbpx chịrdrs ấyaeb y sao?!”
“Vậdkcu y côtuuc cóxyvj hỏbzmb i qua chịrdrs củgtpi a côtuuc khôtuuc ng, hỏbzmb i côtuuc ấyaeb y cóxyvj thựzrsj c sựzrsj đbzmb ốauzt i xửcmcs tốauzt t vớseuj i tôtuuc i hay khôtuuc ng! Tôtuuc i ởrdrs nhàglkc Nam Cung nhiềttbe u năyfhd m nhưbqma vậdkcu y, đbzmb ếhpgu n tộdlwv t cùkbpx ng làglkc trảrmce i qua nhưbqma thếhpgu nàglkc o!” Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh gầswda m lêzurh n: “Mẹfeew nóxyvj , đbzmb ừpzkl ng cho rằokus ng tôtuuc i rấyaeb t quang cảrmce nh, côtuuc lạescv i đbzmb âoqhf y nhìglkc n xem, hiệrdrs n tạescv i tôtuuc i cóxyvj bộdlwv dạescv ng gìglkc !”
Anh ta túqxjt m lấyaeb y tay bịrdrs buộdlwv t chặoqhf t sau lưbqma ng củgtpi a Thiêzurh n Nhu, kéluyt o qua, kéluyt o ra trêzurh n mặoqhf t đbzmb ấyaeb t mộdlwv t làglkc n dấyaeb u vếhpgu t, lôtuuc i đbzmb ếhpgu n trưbqma ớseuj c mặoqhf t mìglkc nh, Thiêzurh n Nhu bịrdrs đbzmb au, kêzurh u lêzurh n mộdlwv t tiếhpgu ng thêzurh thảrmce m, trêzurh n mặoqhf t tứtuuc c khắkbpx c khôtuuc ng còpnab n chúqxjt t mápzkl u.
Đoqhf ôtuuc i mắkbpx t cốauzt sứtuuc c mởrdrs to, chỉrdrs thấyaeb y Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh xéluyt rápzkl ch ápzkl o sơucjm mi trêzurh n ngưbqma ờswda i anh ta, lộdlwv ra bêzurh n trong từpzkl ng vếhpgu t sẹfeew o cũwlbw mớseuj i, âoqhf m ngoan nóxyvj i: “Côtuuc nhìglkc n cho tôtuuc i! Cóxyvj biếhpgu t năyfhd m đbzmb óxyvj tôtuuc i cùkbpx ng thiêzurh n kim tiểgelj u thưbqma nhàglkc họmepf bịrdrs bắkbpx t trởrdrs vềttbe , thiếhpgu u chúqxjt t nữbzmb a bịrdrs anh trai côtuuc ta - Nam Cung Kìglkc nh Hiêzurh n đbzmb ápzkl nh chếhpgu t hay khôtuuc ng? Cóxyvj biếhpgu t tôtuuc i tốauzt n bao nhiêzurh u thờswda i gian mớseuj i hỗzbsl n đbzmb ếhpgu n dạescv ng chóxyvj thàglkc nh hìglkc nh ngưbqma ờswda i, thâoqhf u tóxyvj m sảrmce n nghiệrdrs p củgtpi a nhàglkc Nam Cung vềttbe cho mìglkc nh hay khôtuuc ng, côtuuc nhìglkc n mấyaeb y vếhpgu t thưbqma ơucjm ng mớseuj i nàglkc y đbzmb i! Tôtuuc i làglkc con rểgelj nhàglkc Nam Cung, làglkc chồhqpp ng củgtpi a Nam Cung Dạescv Hi, vậdkcu y màglkc bọmepf n họmepf cũwlbw ng cóxyvj thểgelj ra tay tàglkc n nhẫgfbs n, đbzmb uổgfbs i giếhpgu t tôtuuc i khắkbpx p châoqhf n trờswda i góxyvj c biểgelj n, bấyaeb t, kểgelj , chếhpgu t, sốauzt ng!!!”
Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh rốauzt ng lớseuj n ra bốauzt n chữbzmb cuốauzt i cùkbpx ng, gâoqhf n xanh nổgfbs i lêzurh n trêzurh n gưbqma ơucjm ng mặoqhf t ửcmcs ng đbzmb ỏbzmb , rấyaeb t dọmepf a ngưbqma ờswda i.
“Nhìglkc n tôtuuc i hiệrdrs n tạescv i cóxyvj bao nhiêzurh u thảrmce m hạescv i chưbqma a? Bâoqhf y giờswda ngay cảrmce mộdlwv t con chóxyvj nhàglkc cóxyvj tang cũwlbw ng khôtuuc ng bằokus ng, mỗzbsl i ngàglkc y trốauzt n đbzmb ôtuuc ng trốauzt n tâoqhf y, chỉrdrs cầswda n tôtuuc i lộdlwv diệrdrs n, đbzmb ápzkl m chóxyvj săyfhd n củgtpi a nhàglkc Nam Cung cóxyvj thểgelj muốauzt n mạescv ng củgtpi a tôtuuc i!” Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh túqxjt m lấyaeb y đbzmb ầswda u tóxyvj c củgtpi a Thiêzurh n Nhu, nóxyvj i: “Côtuuc cảrmce m thấyaeb y tôtuuc i sẽbseo cam tâoqhf m qua cuộdlwv c sốauzt ng khôtuuc ng bằokus ng heo chóxyvj cảrmce đbzmb ờswda i sao? Cóxyvj khảrmce năyfhd ng sao?!”
Sắkbpx c mặoqhf t Thiêzurh n Nhu đbzmb ỏbzmb lêzurh n, nhìglkc n chằokus m chằokus m từpzkl ng vếhpgu t sẹfeew o khủgtpi ng bốauzt kia, khôtuuc ng màglkc ng đbzmb au đbzmb ớseuj n, liềttbe u mạescv ng giãnuty y giụyfnq a.
“Trìglkc nh Dĩluyt Sêzurh nh, anh làglkc têzurh n biếhpgu n thápzkl i!!” Trong sựzrsj sợqcbs hãnuty i đbzmb ếhpgu n cựzrsj c đbzmb ộdlwv , giọmepf ng nóxyvj i luôtuuc n mềttbe m mạescv i nhẹfeew nhàglkc ng bỗzbsl ng trởrdrs nêzurh n béluyt n nhọmepf n, cốauzt trápzkl nh thoápzkl t sựzrsj khốauzt ng chếhpgu củgtpi a anh ta, đbzmb ầswda u tóxyvj c côtuuc cũwlbw ng trởrdrs nêzurh n hỗzbsl n đbzmb ộdlwv n: “Tôtuuc i khôtuuc ng nhậdkcu n ra anh…… Tôtuuc i chỉrdrs nhớseuj 5 năyfhd m trưbqma ớseuj c anh rấyaeb t tốauzt t vớseuj i chịrdrs củgtpi a tôtuuc i, anh thưbqma ơucjm ng chịrdrs củgtpi a tôtuuc i nhưbqma vậdkcu y, nhưbqma ng sao bâoqhf y giờswda anh cóxyvj thểgelj làglkc m ra mấyaeb y chuyệrdrs n nàglkc y!! Tiểgelj u Ảhaqt nh nợqcbs anh sao? Chịrdrs tôtuuc i nợqcbs anh sao?! Vốauzt n dĩluyt anh chímrye nh làglkc mộdlwv t kẻgfbs nghèbzmb o, dựzrsj a vàglkc o kếhpgu t hôtuuc n ởrdrs rểgelj nhàglkc giàglkc u mớseuj i cóxyvj đbzmb ưbqma ợqcbs c hôtuuc m nay, hiệrdrs n tạescv i, bởrdrs i vìglkc cưbqma ờswda ng bạescv o chịrdrs tôtuuc i chưbqma a thàglkc nh màglkc mấyaeb t đbzmb i nhữbzmb ng thứtuuc kia, anh cóxyvj cápzkl i gìglkc đbzmb ápzkl ng thưbqma ơucjm ng! Nhữbzmb ng thứtuuc đbzmb óxyvj vốauzt n khôtuuc ng thuộdlwv c vềttbe anh! Trápzkl ch khôtuuc ng đbzmb ưbqma ợqcbs c anh rểgelj củgtpi a tôtuuc i muốauzt n đbzmb uổgfbs i giếhpgu t anh…… Nếhpgu u làglkc tôtuuc i, tôtuuc i cũwlbw ng sẽbseo đbzmb uổgfbs i giếhpgu t anh cảrmce đbzmb ờswda i!”
Hếhpgu t chưbqma ơucjm ng 304
Cổ
Nó
Thiê
Cô
Mở
Trong lú
Cô
Rố
Hì
Thiê
“Muố
Ngay tứ
Chị
Cô
Ngư
Rố
Sắ
Thiê
Cô
Trì
Duỗ
“Anh Trì
“Chậ
Thiê
Á
“Sao, cô
“Em có
“Cô
“Em cò
Trì
Ngay tứ
“Anh……” Trong lò
Tiể
“Vì
“Vậ
Anh ta tú
Đ
Trì
“Nhì
Sắ
“Trì
Hế
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.