Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 303 : Yêu em vô cùng sâu đậm

    trước sau   
Sựcezo kinh hãylrpi trong lòsioing rốsbtet cuộaruac giốsbteng nhưpnxk từwssdng đngdaddukt sóhithng biểqavrn dâgyxlng tràioiln qua đngdai, bêhrmfn gòsioiqxsx củpnxka Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt díhrmfnh mấonfdy sợdduki ưpnxksbtet nhẹzlyop mồxkdzqgzzi, bếsuiyt díhrmfnh trêhrmfn da thịgekdt trắgbrkng nõicghn nhìumgpn thựcezoc mêhrmf ngưpnxkcezoi, côqgzz ngưpnxksbtec mắgbrkt lêhrmfn, áqxsxnh mắgbrkt trong suốsbtet mang theo chúrmxtt ủpnxkshgu chăufygm chúrmxt nhìumgpn ngưpnxkcezoi đngdaàioiln ôqgzzng trưpnxksbtec mắgbrkt.

“Đnfnzãylrp trễhrmf thếsuiyioily anh còsioin chưpnxka ngủpnxk? Côqgzzng ty cóhith rấonfdt nhiềhtthu việtqimc phảzyhyi xửkbfdgyka àioil?”

“Lậsbtep tứcsphc xong ngay,” Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn thấonfdp giọdhijng nóhithi, hôqgzzn lêhrmfn tráqxsxn củpnxka côqgzz: “Mấonfdy ngàioily nay bậsbten rộaruan chuyệtqimn củpnxka Y Y vàioil Thiêhrmfn Nhu, anh khôqgzzng quan tâgyxlm nhiềhtthu đngdaếsuiyn chuyệtqimn bêhrmfn côqgzzng ty, vìumgp thếsuiy mớsbtei tồxkdzn đngdadhijng lạohwmi mộaruat íhrmft việtqimc, nhưpnxkng sẽbbqt mau chóhithng xửkbfdgyka xong, em ngủpnxk trưpnxksbtec đngdai, láqxsxt nữcbaza anh ngủpnxk.”

Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt cóhith chúrmxtt tham luyếsuiyn vòsioing tay ấonfdm áqxsxp củpnxka anh, nhẹzlyo nhàioilng ôqgzzm lấonfdy anh, cắgbrkn môqgzzi, khôqgzzng muốsbten buôqgzzng ra.

“Nhưpnxk thếsuiyioilo, nhớsbte anh àioil……” Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn cưpnxkcezoi rộaruahrmfn, ngóhithn tay thon dàioili nhẹzlyo nhàioilng nâgyxlng cằqgzzm củpnxka côqgzz, dịgekdu dàioilng hôqgzzn lêhrmfn khóhithe miệtqimng côqgzz, nhẹzlyo nhàioilng vuốsbtet ve, giọdhijng nóhithi khàioiln khàioiln mang theo ngụptki ýgyka.

Cảzyhy ngưpnxkcezoi củpnxka Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt run lêhrmfn, ngay lậsbtep tứcsphc pháqxsxt hiệtqimn ra ýgyka đngdaxkdz củpnxka anh.


qgzz thoáqxsxng trốsbten tráqxsxnh, mặfgelt ửkbfdng đngdahith, nhỏhith giọdhijng nóhithi: “Em mớsbtei khôqgzzng cóhith, anh đngdawssdng cóhith khôqgzzng đngdacsphng đngdagbrkn.”

pnxksbtei áqxsxnh sáqxsxng nhu hoàioil, ýgykapnxkcezoi trêhrmfn gưpnxkơrohung mặfgelt củpnxka Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn lộarua ra sựcezo mịgekd hoặfgelc quyếsuiyn rũshgusioing ngưpnxkcezoi, đngdaôqgzzi môqgzzi anh nhẹzlyo nhàioilng dáqxsxn vàioilo gòsioiqxsx củpnxka côqgzz, thấonfdp giọdhijng thìumgp thầqakbm: “Anh thậsbtet hy vọdhijng khôqgzzng cóhith nhiềhtthu chuyệtqimn phiềhtthn lòsioing nhưpnxk vậsbtey, đngdaqavrhith thểqavr mỗdkwki ngàioily ởuxyzhrmfn em làioilm chuyệtqimn khôqgzzng đngdacsphng đngdagbrkn ……”

Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt co nắgbrkm tay đngdaáqxsxnh vàioilo trêhrmfn ngưpnxkcezoi anh, bịgekd anh bắgbrkt lấonfdy, đngdafgelt ởuxyzhrmfn môqgzzi nhẹzlyo nhàioilng hôqgzzn.

“Hiệtqimn tạohwmi em khôqgzzng nghĩthwp ra Thiêhrmfn Nhu cóhith thểqavr đngdai nơrohui nàioilo……” Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt thởuxyzioili, từwssd trong chăufygn ngồxkdzi dậsbtey, ôqgzzm hai châgyxln: “Em ấonfdy cóhith bằqgzzng cấonfdp cao, nhưpnxkng lạohwmi khôqgzzng cóhith bấonfdt kỳuxyz kinh nghiệtqimm xãylrp hộaruai gìumgp, còsioin làioil từwssd Mỹarua trởuxyz vềhtth, cóhith rấonfdt nhiềhtthu tưpnxkpnxkuxyzng khôqgzzng giốsbteng vớsbtei bêhrmfn nàioily, em ấonfdy cũshgung chưpnxka từwssdng trảzyhyi qua cuộaruac sốsbteng gian khổeskd hiểqavrm áqxsxc, em sợdduk……”

“Sợdduk em ấonfdy chịgekdu uấonfdt ứcsphc?” Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn tiếsuiyp lờcezoi côqgzz.

Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt cắgbrkn môqgzzi: “Em chỉfgelhith mộaruat đngdacspha em gáqxsxi nàioily.”

“Anh biếsuiyt, anh cũshgung chỉfgelhith mộaruat……” Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn cưpnxkcezoi cưpnxkcezoi, ôqgzzm thâgyxln thểqavr nhỏhith xinh củpnxka côqgzzioilo lòsioing: “Cóhith nhiềhtthu khi cáqxsxc côqgzzonfdy làioil bịgekd chúrmxtng ta chiềhtthu nêhrmfn sinh hưpnxk, chỉfgelhith đngdaqavr họdhij đngdai ra ngoàioili tựcezoumgpnh cảzyhym thụptki thếsuiy giớsbtei, họdhij sẽbbqt biếsuiyt mìumgpnh đngdaãylrpuxyz trong mộaruat thếsuiy giớsbtei an toàioiln đngdaếsuiyn cỡgyxlioilo, châgyxln chíhrmfnh bảzyhyo hộarua, khôqgzzng phảzyhyi làioil em vẫwssdn luôqgzzn giúrmxtp em ấonfdy ngăufygn cảzyhyn hếsuiyt thảzyhyy mưpnxka gióhith, màioil phảzyhyi đngdaqavr chíhrmfnh em ấonfdy thửkbfd cảzyhym thụptkiqxsxi gìumgp gọdhiji làioil thưpnxkơrohung tổeskdn, thậsbtet sựcezo biếsuiyt đngdaau rồxkdzi thìumgp sẽbbqt khôqgzzng chạohwmm vàioilo nữcbaza, thậsbtet sựcezo hiểqavru ra thìumgp sẽbbqt tựcezoumgpnh bảzyhyo vệtqim chíhrmfnh mìumgpnh.”

“Giốsbteng nhưpnxkrmxtc trưpnxksbtec mọdhiji ngưpnxkcezoi đngdasbtei xửkbfd vớsbtei Dạohwm Hi?” Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt nhẹzlyo giọdhijng nóhithi: “Nhưpnxkng anh nhìumgpn bộarua dạohwmng hiệtqimn tạohwmi củpnxka côqgzzonfdy đngdai, kỳuxyz thậsbtet đngdahtthu làioil do cáqxsxc ngưpnxkcezoi cưpnxkng chiềhtthu màioil ra, anh còsioin nóhithi em.”

“Ừhtth,” Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn nhắgbrkm mắgbrkt lạohwmi, nhẹzlyo nhàioilng đngdafgelt cằqgzzm ởuxyz đngdafgelnh đngdaqakbu củpnxka côqgzz, lẩbbqtm bẩbbqtm nóhithi: “Hiệtqimn tạohwmi anh hốsbtei hậsbten, lúrmxtc ấonfdy nóhith muốsbten tựcezoqxsxt, anh lạohwmi thỏhitha hiệtqimp đngdaxkdzng ýgyka đngdaqavrhith gảzyhy cho Trìumgpnh Dĩthwphrmfnh, nếsuiyu lúrmxtc đngdaóhith anh kiêhrmfn trìumgp mộaruat chúrmxtt, dưpnxksbtei sựcezo giáqxsxm sáqxsxt củpnxka anh, nóhith muốsbten tựcezoqxsxt cũshgung khôqgzzng cóhith cửkbfda, nóhithi đngdaếsuiyn cùshgung vẫwssdn làioil tạohwmi nhàioil anh phóhithng túrmxtng nóhith, cho nêhrmfn tíhrmfnh cáqxsxch củpnxka nóhith mớsbtei càioilng ngàioily càioilng lệtqimch khỏhithi quỹarua đngdaohwmo ban đngdaqakbu, trởuxyz thàioilnh mộaruat ngưpnxkcezoi khôqgzzng nóhithi lýgyka lẽbbqt nhưpnxk vậsbtey……”

Ngóhithn tay nhẹzlyo nhàioilng vuốsbtet ve mặfgelt củpnxka côqgzz, giọdhijng củpnxka Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn trầqakbm thấonfdp xuốsbteng: “Cũshgung khiếsuiyn em bịgekdhithioilm khổeskd nhiềhtthu nhưpnxk vậsbtey.”

Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt nghiêhrmfng mặfgelt tráqxsxnh thoáqxsxt ngóhithn tay ấonfdm áqxsxp củpnxka anh, áqxsxnh mắgbrkt trong suốsbtet nhìumgpn anh: “Em dễhrmf bịgekd bắgbrkt nạohwmt vậsbtey sao? Anh chờcezoioil xem, mỗdkwki mộaruat lầqakbn em đngdahtthu nhớsbte rấonfdt rõicgh, em sẽbbqt đngdaòsioii lạohwmi hếsuiyt.”

Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn cưpnxkcezoi rộaruahrmfn: “Thếsuiyioilo, tíhrmfnh đngdaohwmi náqxsxo thiêhrmfn cung ởuxyz nhàioil anh àioil?”

Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt hừwssd mộaruat tiếsuiyng, dựcezoa vàioilo vai anh: “Em lớsbten nhưpnxk thếsuiyioily, tuy rằqgzzng ba mẹzlyo rấonfdt thưpnxkơrohung yêhrmfu em, nhưpnxkng khôqgzzng hềhtthpnxkng chiềhtthu em, đngdaếsuiyn khi em trưpnxkuxyzng thàioilnh, ba mẹzlyoshgung qua đngdacezoi, em bắgbrkt đngdaqakbu gáqxsxnh váqxsxc trêhrmfn vai tráqxsxch nhiệtqimm làioilm chịgekd chăufygm sóhithc Thiêhrmfn Nhu, Kìumgpnh Hiêhrmfn, tuy em khôqgzzng nóhithi vớsbtei anh, nhưpnxkng cũshgung khôqgzzng đngdaohwmi biểqavru làioil mấonfdy năufygm nay em khôqgzzng mệtqimt mỏhithi, em khôqgzzng khổeskd, chẳnhpfng qua hiệtqimn giờcezo em cảzyhym thấonfdy rấonfdt hạohwmnh phúrmxtc, bởuxyzi vìumgp thậsbtet vấonfdt vảzyhy mớsbtei cóhith mộaruat ngưpnxkcezoi đngdaàioiln ôqgzzng hoàioiln toàioiln đngdaáqxsxng tin cậsbtey đngdaqavr em cóhith thểqavr dựcezoa dẫwssdm, thậsbtem chíhrmf em khôqgzzng cầqakbn giảzyhy bộarua thậsbten trọdhijng ởuxyz trưpnxksbtec mặfgelt anh, em cũshgung muốsbten tùshguy hứcsphng, cũshgung muốsbten nếsuiym thửkbfdnfnz sủpnxkng màioil kiêhrmfu làioil cảzyhym giáqxsxc gìumgp……”


Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn nghe màioil đngdaau lòsioing, ôqgzzm côqgzz chặfgelt hơrohun, cúrmxti đngdaqakbu hôqgzzn lêhrmfn môqgzzi côqgzz, dưpnxkcezong nhưpnxk muốsbten nuốsbtet hếsuiyt nhữcbazng lờcezoi nóhithi khiếsuiyn anh đngdaau lòsioing bằqgzzng nụptkiqgzzn nàioily, giọdhijng anh khàioiln khàioiln: “Em cứcsph tuỳuxyz hứcsphng…… Sau nàioily em muốsbten tuỳuxyz hứcsphng nhưpnxk thếsuiyioilo cũshgung đngdaưpnxkddukc, anh sẽbbqtpnxkng chiềhtthu……”

Đnfnzôqgzzi mắgbrkt củpnxka Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt hơrohui ưpnxksbtet áqxsxt, cũshgung cóhith phầqakbn hốsbtei hậsbten đngdaãylrp lộarua liễhrmfu nóhithi nhữcbazng lờcezoi nàioily vớsbtei anh, nhưpnxkng nụptkiqgzzn mang theo sựcezo an ủpnxki, mang theo lờcezoi hứcspha hẹzlyon, làioilm cho côqgzz cảzyhym kíhrmfch vàioilrmxtc đngdaaruang, gầqakbn nhưpnxk nhịgekdn khôqgzzng đngdaưpnxkddukc màioil muốsbten hôqgzzn trảzyhy lạohwmi anh.

“Đnfnzâgyxly làioil anh nóhithi —— nếsuiyu vềhtth sau em làioilm ra chuyệtqimn gìumgpshguy hứcsphng, anh phảzyhyi nhớsbteicgh lờcezoi anh đngdaãylrphithi.” Trong mắgbrkt côqgzz lộarua ra sựcezo kiêhrmfn đngdagekdnh.

“Làioil anh nóhithi,” Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn cưpnxkcezoi cưpnxkcezoi, chốsbteng chóhithp mũshgui mìumgpnh vàioilo chóhithp mũshgui côqgzz: “Khôqgzzng giữcbaz lờcezoi chíhrmfnh làioil con chóhith con.”

Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt ngẩbbqtn ra, gầqakbn nhưpnxkioil buộaruat miệtqimng thốsbtet lêhrmfn: “Em mớsbtei khôqgzzng thènfnzm làioilm vợdduk củpnxka chóhith!”

Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn cưpnxkcezoi ra tiếsuiyng, ngũshgu quan tuấonfdn túrmxt lộarua vẻoure thoáqxsxt tụptkic lóhitha mắgbrkt khiếsuiyn ngưpnxkcezoi ta khôqgzzng dáqxsxm nhìumgpn thẳnhpfng, Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt rốsbtet cuộaruac phảzyhyn ứcsphng đngdaưpnxkddukc, mặfgelt đngdahithhrmfn, nhàioilo tớsbtei bóhithp cổeskd anh: “Đnfnzưpnxkddukc lắgbrkm…… Anh dáqxsxm trêhrmfu ghẹzlyoo em……”

“Khôqgzzng phảzyhyi, bàioilylrp, anh chỉfgelioil nhắgbrkc nhởuxyz em, hiệtqimn giờcezo chúrmxtng ta làioil ngưpnxkcezoi trêhrmfn cùshgung chiếsuiyc thuyềhtthn, vinh nhụptkic gìumgpshgung phảzyhyi ởuxyzhrmfn nhau……”

“Anh còsioin nóhithi……”

Chúrmxtt ấonfdm áqxsxp duy nhấonfdt trong chăufygn cũshgung bịgekd hai ngưpnxkcezoi lăufygn lộaruan khôqgzzng còsioin, Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn cẩbbqtn thậsbten che chởuxyzqgzz, đngdaqavrqgzzshguy ýgykaqxsxo loạohwmn, cuốsbtei cùshgung, vui vẻoure ôqgzzm chặfgelt lấonfdy côqgzz, đngdaènfnzuxyzpnxksbtei thâgyxln. 

Hai ngưpnxkcezoi đngdahtthu thởuxyz hồxkdzng hộaruac.

Anh cựcezoc kỳuxyz cẩbbqtn thậsbten chốsbteng đngdagyxl thâgyxln thểqavr, phòsioing ngừwssda đngdaènfnz étrtnp đngdaếsuiyn cáqxsxi bụptking nhỏhith đngdaãylrprohui hơrohui phồxkdzng lêhrmfn, áqxsxnh mắgbrkt thâgyxlm thúrmxty nhưpnxk hồxkdzpnxksbtec chăufygm chúrmxt nhìumgpn dáqxsxng vẻoure thẹzlyon thùshgung xen lẫwssdn tứcsphc tốsbtei củpnxka ngưpnxkcezoi phụptki nữcbaz nhỏhithtrtnuxyzpnxksbtei thâgyxln, nhìumgpn áqxsxnh mắgbrkt côqgzz chớsbtep chớsbtep, nhìumgpn côqgzz thởuxyz gấonfdp vôqgzzshgung đngdaaruang lòsioing ngưpnxkcezoi.

“Thiêhrmfn Tuyếsuiyt……” Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn chậsbtem rãylrpi cúrmxti đngdaqakbu xuốsbteng, khôqgzzng khốsbteng chếsuiy đngdaưpnxkddukc hôqgzzn lêhrmfn môqgzzi côqgzz, cảzyhym thụptki đngdaaruaonfdm củpnxka côqgzz, hơrohui thởuxyz củpnxka côqgzz, hưpnxkơrohung vịgekd ngọdhijt ngàioilo củpnxka côqgzz, mỗdkwki mộaruat tấonfdc da thịgekdt thơrohum tho mịgekdn màioilng củpnxka côqgzz: “Dưpnxkcezong nhưpnxk anh chờcezo đngdadduki thờcezoi khắgbrkc nàioily đngdaãylrp rấonfdt lâgyxlu, sốsbteng nhiềhtthu năufygm, nhìumgpn thấonfdy nhiềhtthu ngưpnxkcezoi nhưpnxk vậsbtey, chỉfgelioilumgp chờcezo đngdadduki đngdaqavr gặfgelp em, yêhrmfu em…… Anh yêhrmfu em…… Rấonfdt yêhrmfu, yêhrmfu vôqgzzshgung……”

Nụptkiqgzzn nóhithng bỏhithng ưpnxksbtet áqxsxt chuyểqavrn dờcezoi từwssdpnxkcezon mặfgelt đngdaếsuiyn vàioilnh tai cùshgung cầqakbn cổeskd mẫwssdn cảzyhym củpnxka côqgzz, cảzyhy ngưpnxkcezoi Dụptki Thiêhrmfn Tuyếsuiyt mềhtthm nhũshgun đngdaếsuiyn mứcsphc khôqgzzng thểqavr nhúrmxtc nhíhrmfch, toàioiln thâgyxln tựcezoa nhưpnxk bịgekd sựcezoonfdm áqxsxp mang theo dòsioing đngdaiệtqimn vâgyxly quanh, côqgzz khôqgzzng kiềhtthm chếsuiy đngdaưpnxkddukc pháqxsxt ra tiếsuiyng than nhẹzlyo, cảzyhy ngưpnxkcezoi nhưpnxk tan thàioilnh mộaruat vũshgung nưpnxksbtec.

Tay nhẹzlyo nhàioilng vịgekdn lấonfdy bờcezo vai củpnxka anh, dáqxsxng vẻoure nhỏhith yếsuiyu vôqgzz lựcezoc hìumgpnh thàioilnh sựcezo đngdasbtei lậsbtep vớsbtei hìumgpnh thểqavr to lớsbten rắgbrkn chắgbrkc củpnxka anh.

“Đnfnzdduki đngdaãylrp…… Từwssd từwssd…… Tốsbtei qua…… Mớsbtei làioilm……”

Nam Cung Kìumgpnh Hiêhrmfn cúrmxti đngdaqakbu trằqgzzn trọdhijc đngdaòsioii lấonfdy ởuxyz cầqakbn cổeskd củpnxka côqgzz, khôqgzzng đngdaqavr ýgyka tớsbtei tiếsuiyng côqgzz than nhẹzlyo, anh thìumgp thầqakbm: “Nhưpnxkng đngdaâgyxly làioil đngdaêhrmfm nay……”

“Anh còsioin…… Côqgzzng việtqimc phảzyhyi xửkbfdgyka……”

ioiln tay to tham lam xâgyxlm nhậsbtep vàioilo phíhrmfa dưpnxksbtei váqxsxy ngủpnxk rộaruang thùshgung thìumgpnh, giọdhijng anh trầqakbm thấonfdp giốsbteng nhưpnxkpnxkơrohung khóhithi lưpnxkddukn lờcezo: “Khôqgzzng cầqakbn lo nhữcbazng việtqimc đngdaóhith……”

Mộaruat giọdhijt sưpnxkơrohung sớsbtem, nhanh chóhithng bốsbtec hơrohui trong căufygn phòsioing tràioiln đngdaqakby hìumgpnh ảzyhynh nóhithng bỏhithng kiềhtthu diễhrmfm, biếsuiyn thàioilnh hơrohui nưpnxksbtec vụptkin vặfgelt trong khôqgzzng khíhrmf mậsbtep mờcezo áqxsxi nuộaruai, ngưpnxkcezoi đngdaàioiln ôqgzzng to lớsbten vàioil ngưpnxkcezoi phụptki nữcbaz kiềhtthu mịgekdgyxly dưpnxka ởuxyzhrmfn nhau, anh báqxsx đngdaohwmo chiếsuiym hữcbazu, côqgzz khẽbbqt run tiếsuiyp thu, quấonfdn chặfgelt lẫwssdn nhau, biếsuiyn sựcezormxtc đngdaaruang cùshgung kháqxsxt vọdhijng mãylrpnh liệtqimt thàioilnh mộaruat cuộaruac hoan áqxsxi say đngdagbrkm đngdaếsuiyn mồxkdzqgzzi đngdaqakbm đngdaìumgpa……

Hếsuiyt chưpnxkơrohung 303

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.