Anh Ấy Rất Điên

Chương 88 : Chó dại

    trước sau   
gthb Ngọidlyc Hiêqytxn làyjpe bịhgbsrfhq Yếcvarn xáwkaych ra từbbub tay báwkayc sĩdpio gia đmtixìifcwnh rồvbndi cho ărjbjn đmtixòcvarn.

Trêqytxn dưrlrktexpi nhàyjpe họidlyrfhq đmtixfmtmu biếcvart, tiểekjku thiếcvaru gia nàyjpey làyjpe cháwkayu trai duy nhấtfvft củiixaa Tôrfhq gia, cảheeo nhàyjpe ngoạrjbji trừbbub ba mẹiixa ruộwkayt củiixaa cậrscju thìifcw tấtfvft cảheeo mọidlyi ngưrlrkrfhqi ai cũdaylng đmtixfmtmu xem cậrscju nhưrlrk bảheeoo bốztdki. Ngay cảheeorfhqzenxo phu nhâkzzcn trưrlrktexpc giờrfhq luôrfhqn sấtfvfm rềfmtmn gióifrf cuốztdkn, nóifrfi mộwkayt khôrfhqng hai nổoifci danh khắheeop nơohcni cũdaylng khôrfhqng cóifrfwkaych nàyjpeo vớtexpi đmtixxbxqa cháwkayu trai nàyjpey.

Vậrscjy nêqytxn dùmtix biếcvart vịhgbs trêqytxn giưrlrkrfhqng nàyjpey làyjpe kháwkaych củiixaa nhàyjpe họidlyrfhq, nhưrlrkng khi thấtfvfy tiểekjku thiếcvaru gia củiixaa Tôrfhq gia tứxbxqc sùmtixi bọidlyt mégthbp vọidlyt vàyjpeo trong, xáwkaych cổoifc áwkayo củiixaa Lýgthb Ngọidlyc Hiêqytxn đmtixang bụcvarm mặrbkct kêqytxu lêqytxn vàyjperfhqi ra ngoàyjpei đmtixtfvfm đmtixáwkay, trong nhóifrfm báwkayc sĩdpio gia đmtixìifcwnh khôrfhqng hềfmtmifrf ai đmtixi lêqytxn cảheeon lạrjbji.

dpioc Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn, Tôrfhq Mạrjbjc Mạrjbjc vàyjpe Giang Nhưrlrk Thi chạrjbjy tớtexpi, trêqytxn gưrlrkơohcnng mặrbkct tôrfhq son tráwkayt phấtfvfn củiixaa Lýgthb Ngọidlyc Hiêqytxn đmtixãzenx bịhgbs đmtixtfvfm đmtixếcvarn mứxbxqc bầrjbjm dậrscjp khắheeop nơohcni, ngay cảheeo mẹiixa ruộwkayt cũdaylng khôrfhqng nhậrscjn ra.

“…… Tôrfhq Yếcvarn!”

Tuy Giang Nhưrlrk Thi vừbbuba khóifrfc xong, nhưrlrkng lúdpioc nàyjpey giọidlyng bàyjpe khôrfhqng hềfmtmohcni đmtixi khíyjpe thếcvar, hôrfhqqytxn mộwkayt tiếcvarng khiếcvarn bóifrfng dáwkayng đmtixang khôrfhqng ngừbbubng đmtixtfvfm xuốztdkng củiixaa Tôrfhq Yếcvarn cứxbxqng đmtixrfhq.




——

Tiểekjku thiếcvaru gia củiixaa nhàyjpe họidlyrfhq sợlqcs nhấtfvft làyjpe ngưrlrkrfhqi mẹiixa nhìifcwn cóifrf vẻztdk dịhgbsu dàyjpeng ưrlrku nhãzenx củiixaa mìifcwnh, chuyệpgden nàyjpey mọidlyi ngưrlrkrfhqi ởxkcbrfhq gia đmtixfmtmu biếcvart.

Cặrbkcp mắheeot Tôrfhq Yếcvarn âkzzcm trầrjbjm trừbbubng Lýgthb Ngọidlyc Hiêqytxn đmtixang nửgmtia chếcvart nửgmtia sốztdkng trêqytxn mặrbkct đmtixtfvft mộwkayt cáwkayi, thảheeoyjpen tay tráwkayi đmtixãzenxqytx cứxbxqng vìifcw nắheeom cổoifc áwkayo gãzenx ta, lắheeoc lắheeoc vàyjpei cáwkayi bàyjpen tay díyjpenh máwkayu còcvarn lạrjbji.

Cậrscju chậrscjm rãzenxi đmtixxbxqng lêqytxn, cúdpioi đmtixrjbju nhìifcwn chằkzzcm chằkzzcm ngưrlrkrfhqi đmtixãzenx bịhgbsifcwnh đmtixáwkaynh thàyjpenh đmtixrjbju heo, khuôrfhqn mặrbkct sưrlrkng phùmtix, cặrbkcp mắheeot híyjpep lạrjbji thàyjpenh đmtixưrlrkrfhqng chỉrscj  ——

“Màyjpey gặrbkcp may đmtixtfvfy, mấtfvfy hôrfhqm trưrlrktexpc tao vừbbuba qua sinh nhậrscjt 14 tuổoifci.”

Giọidlyng nóifrfi thiếcvaru niêqytxn còcvarn đmtixang trong thờrfhqi kìifcw vỡcvar giọidlyng.

“—— con qua đmtixâkzzcy vớtexpi mẹiixa.”

Sắheeoc mặrbkct Giang Nhưrlrk Thi lạrjbjnh lùmtixng qua đmtixóifrf. Cuốztdki cùmtixng Lýgthb Ngọidlyc Hiêqytxn trêqytxn mặrbkct đmtixtfvft cũdaylng đmtixưrlrklqcsc báwkayc sĩdpio gia đmtixìifcwnh nâkzzcng đmtixi lầrjbjn nữpqwla, còcvarn Tôrfhq Yếcvarn đmtixang cứxbxqng ngưrlrkrfhqi ởxkcb đmtixóifrf bấtfvft an nhìifcwn qua phưrlrkơohcnng hưrlrktexpng mẹiixaifcwnh rờrfhqi đmtixi, đmtixàyjpenh phảheeoi đmtixi theo bàyjpe.

Đppogi đmtixếcvarn chỗgmti ngoặrbkct củiixaa hàyjpenh lang dàyjpei, cậrscju còcvarn quay đmtixrjbju légthbn nhìifcwn qua đmtixóifrf.

rfhqwkayi xinh đmtixiixap đmtixang đmtixxbxqng đmtixóifrf, dưrlrkrfhqng nhưrlrk bịhgbs dọidlya bởxkcbi “chiếcvarn tíyjpech lừbbubng lẫjfkky” củiixaa cậrscju, đmtixang nhìifcwn cậrscju khôrfhqng chớtexpp mắheeot.

Mặrbkct Tôrfhq Yếcvarn đmtixetjpqytxn, vộwkayi vàyjpeng quay đmtixrjbju đmtixi theo Giang Nhưrlrk Thi ra khòcvari hàyjpenh lang dàyjpei.

zenxi đmtixếcvarn khi nhìifcwn theo Tôrfhq Yếcvarn vàyjpe Giang Nhưrlrk Thi rờrfhqi khỏetjpi, Tôrfhq Mạrjbjc Mạrjbjc mớtexpi sữpqwlng sờrfhq quay đmtixrjbju.

rfhq chầrjbjn chờrfhq nhìifcwn qua Lýgthb Ngọidlyc Hiêqytxn bịhgbswkayc sĩdpio gia đmtixìifcwnh nâkzzcng ngang qua.




“Ngưrlrkrfhqi nàyjpey sẽoifc khôrfhqng sao chứxbxq?”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn: “Cũdaylng coi nhưrlrkrfhq Yếcvarn hiểekjku rõheeo, hẳkzzcn làyjpe sẽoifc khôrfhqng.”

“……”

Nhớtexp đmtixếcvarn thảheeom trạrjbjng củiixaa gãzenx ta, Tôrfhq Mạrjbjc Mạrjbjc thậrscjt sựifrf khôrfhqng hiểekjku đmtixưrlrklqcsc kếcvart luậrscjn “coi nhưrlrk hiểekjku rõheeo” nàyjpey đmtixưrlrklqcsc đmtixưrlrka ra nhưrlrk thếcvaryjpeo.

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn cũdaylng nhìifcwn thấtfvfu đmtixưrlrklqcsc nghi vấtfvfn củiixaa cơohcn, cưrlrkrfhqi nhẹiixa mộwkayt tiếcvarng, “Em khôrfhqng nghe thấtfvfy câkzzcu cuốztdki cùmtixng củiixaa Tôrfhq Yếcvarn àyjpe?”

rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc: “Sinh nhậrscjt 14 tuổoifci……?”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn gậrscjt đmtixrjbju.

“Khôrfhqng phảheeoi làyjpe đmtixâkzzcy sao.”

rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc: “?”

“《 Luậrscjt hìifcwnh sựifrf 》 đmtixiềfmtmu 17, mứxbxqc phạrjbjt câkzzcn nhắheeoc vớtexpi trẻztdk vịhgbs thàyjpenh niêqytxn, từbbub 14 tuổoifci trởxkcbqytxn làyjpe mộwkayt giai đmtixoạrjbjn quan trọidlyng*.”

*(Mìifcwnh edit dựifrfa trêqytxn convert nêqytxn khôrfhqng chắheeoc đmtixúdpiong khôrfhqng, đmtixbbubng lấtfvfy ra đmtixrbkct vàyjpeo thựifrfc tếcvar)

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn nóifrfi xong, cóifrf lẽoifcohcni chúdpiot bấtfvft đmtixheeoc dĩdpio ——

“Xem ra em khôrfhqng quáwkay hiểekjku biếcvart vềfmtm 《 Luậrscjt hìifcwnh sựifrf 》rồvbndi.”




rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc: “…………”

rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc: “Ngưrlrkrfhqi bìifcwnh thưrlrkrfhqng sẽoifc nắheeom rõheeo《 Luậrscjt hìifcwnh sựifrf 》 hoặrbkcc làyjpe 《 Luậrscjt an ninh mạrjbjng 》 trong lòcvarng bàyjpen tay nhưrlrk anh àyjpe?”1

“……”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn bìifcwnh tĩdpionh dờrfhqi mắheeot, khôrfhqng đmtixáwkayp lờrfhqi.

yjpenh lang dàyjpei thưrlrklqcsng trởxkcbqytxn im ắheeong.

Khôrfhqng biếcvart qua bao lâkzzcu nữpqwla, Tôrfhq Mạrjbjc Mạrjbjc mớtexpi nghe thấtfvfy ngưrlrkrfhqi bêqytxn cạrjbjnh thấtfvfp giọidlyng hỏetjpi: “Cóifrfoifcn khôrfhqng?”

“……”

Cho dùmtix khôrfhqng nhìifcwn thấtfvfy, nhưrlrkng Tôrfhq Mạrjbjc Mạrjbjc đmtixãzenx hiểekjku rõheeo.

—— khôrfhqng biếcvart từbbub khi nàyjpeo, côrfhqyjpe Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn đmtixãzenx ărjbjn ýgthb tớtexpi mứxbxqc đmtixwkayyjpey.

rfhqwkayi im lặrbkcng cong môrfhqi vàyjpe gậrscjt đmtixrjbju.

“Vẫjfkkn ổoifcn.”

rfhq nghiêqytxng mặrbkct nhìifcwn sang ngưrlrkrfhqi bêqytxn cạrjbjnh, “Cóifrf phảheeoi em kiêqytxn cưrlrkrfhqng hơohcnn mộwkayt chúdpiot so vớtexpi trong tưrlrkxkcbng tưrlrklqcsng củiixaa anh khôrfhqng?”

“Kiêqytxn cưrlrkrfhqng hơohcnn rấtfvft nhiềfmtmu.”




Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn cũdaylng quay đmtixrjbju, giơohcn tay xoa nhẹiixawkayi tóifrfc dàyjpei củiixaa côrfhq, nửgmtia làyjpe vui đmtixùmtixa.

“Anh cảheeom thấtfvfy anh cũdaylng khôrfhqng làyjpem đmtixưrlrklqcsc.”

rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc cưrlrkrfhqi khẽoifc, con ngưrlrkơohcni đmtixen nháwkaynh tràyjpen đmtixrjbjy nghiêqytxm túdpioc, “Nếcvaru khôrfhqng gặrbkcp đmtixưrlrklqcsc anh, em nghĩdpioifcwnh cũdaylng khôrfhqng làyjpem đmtixưrlrklqcsc…… Cảheeom ơohcnn anh, Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn, anh cho em rấtfvft nhiềfmtmu, cũdaylng dạrjbjy em rấtfvft nhiềfmtmu.”

“……”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn nhưrlrktexpng màyjpey, vòcvarng tay qua sau em côrfhqwkayi, cúdpioi ngưrlrkrfhqi vềfmtm phíyjpea trưrlrktexpc ——

“Vậrscjy em đmtixhgbsnh báwkayo đmtixáwkayp anh thếcvaryjpeo đmtixâkzzcy?”

rlrkơohcnng mặrbkct côrfhqwkayi nóifrfng lêqytxn, mảheeong đmtixetjp chậrscjm rãzenxi lan tràyjpen lêqytxn từbbub cổoifc.

Nhưrlrkng rõheeoyjpeng làyjpe hiệpgden tạrjbji nărjbjng lựifrfc thừbbuba nhậrscjn củiixaa côrfhq đmtixãzenx tốztdkt hơohcnn nhiềfmtmu so vớtexpi trưrlrktexpc kia —— íyjpet nhấtfvft cóifrf thểekjk đmtixáwkaynh trảheeo.

“Quẹiixat thẻztdk hay làyjpe tiềfmtmn mặrbkct, tiêqytxn sinh?”

rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc duỗgmtii tay chốztdkng lêqytxn lồvbndng ngựifrfc anh, dờrfhqi mắheeot vàyjpe nỗgmti lựifrfc chốztdkng đmtixcvar.

Anh lạrjbji cưrlrkrfhqi nhẹiixa mộwkayt tiếcvarng.

“Làyjpe mộwkayt vấtfvfn đmtixfmtm hay.”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn áwkayp sáwkayt đmtixếcvarn, dáwkayn qua bêqytxn tai côrfhqwkayi, “Phưrlrkơohcnng thứxbxqc chi trảheeo khôrfhqng cóifrf giớtexpi hạrjbjn, nhưrlrkng ngàyjpey thanh toáwkayn…… Ừdpiom, tíyjpenh mộwkayt chúdpiot, đmtixrjbji kháwkayi làyjpecvarn 80 nărjbjm."




rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc cứxbxqng họidlyng, gưrlrkơohcnng mặrbkct càyjpeng nóifrfng bừbbubng.

Ngưrlrkrfhqi bêqytxn tai thấtfvfp giọidlyng cưrlrkrfhqi ——

“Lầrjbjn nàyjpey em tựifrf đmtixem mìifcwnh thay vàyjpeo làyjpe đmtixưrlrklqcsc, nhóifrfc con.”

“……”

yjpenh lang dàyjpei đmtixang im lặrbkcng, mộwkayt báwkayc sĩdpio gia đmtixìifcwnh lóifrf đmtixrjbju ra từbbub trong cáwkaynh cửgmtia.

“Đppogãzenx kiểekjkm tra hếcvart, đmtixfmtmu làyjpe bịhgbs thưrlrkơohcnng ngoàyjpei da. Ờinplm…… Thưrlrkơohcnng thiếcvaru gia, nhịhgbs phu nhâkzzcn khôrfhqng cóifrfxkcb đmtixâkzzcy sao?”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn bịhgbsrfhq Mạrjbjc Mạrjbjc hoảheeong loạrjbjn đmtixrfhqy ra bấtfvft đmtixheeoc dĩdpio liếcvarc qua báwkayc sĩdpio đmtixóifrf,

Xuyêqytxn thấtfvfu qua khe hởxkcb, Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn lạrjbjnh lùmtixng nhìifcwn vàyjpeo trong phòcvarng, trêqytxn giưrlrkrfhqng mơohcn hồvbnd truyềfmtmn đmtixếcvarn tiếcvarng hừbbub hừbbubqytxn rỉrscj than đmtixau củiixaa Lýgthb Ngọidlyc Hiêqytxn.

Khóifrfe môrfhqi Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn nhếcvarch lêqytxn.

rlrkrfhqi khinh miệpgdet lạrjbjnh lẽoifco.

“Muốztdkn phâkzzcn loạrjbji ráwkayc rưrlrkxkcbi thìifcw đmtixưrlrkơohcnng nhiêqytxn phảheeoi tìifcwm tớtexpi chủiixa —— gọidlyi đmtixiệpgden thoạrjbji cho Lýgthb Thâkzzcm Kiệpgdet, kêqytxu ôrfhqng ta tựifrf tớtexpi nhậrscjn vềfmtm.”

*

Nộwkayi bộwkay nhàyjpe họidlyrfhq đmtixãzenx rốztdki thàyjpenh mộwkayt đmtixáwkaym.

Đppogrjbji thọidly 80 tuổoifci củiixaa Tôrfhqzenxo phu nhâkzzcn cũdaylng chỉrscjcvarn lạrjbji con trai trưrlrkxkcbng Tôrfhq Nghịhgbskzzcn chốztdkng đmtixcvar.

ifcw vậrscjy, khi Lýgthb Thâkzzcm Kiệpgdet mang Lýgthb Ngọidlyc Hiêqytxn rờrfhqi đmtixi, ngưrlrkrfhqi “đmtixưrlrka tiễurykn” dưrlrktexpi bậrscjc thang chỉrscjifrf Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn vàyjperfhq Mạrjbjc Mạrjbjc.

——

Nhữpqwlng ngưrlrkrfhqi còcvarn lạrjbji thậrscjt sựifrf khôrfhqng thểekjkyjpenh thờrfhqi gian ra đmtixekjk quảheeon mấtfvfy chuyệpgden lôrfhqng gàyjpe vỏetjp tỏetjpi nhưrlrk tiểekjku bốztdki đmtixáwkaynh nhau nàyjpey.

Sắheeoc mặrbkct Lýgthb Thâkzzcm Kiệpgdet đmtixưrlrkơohcnng nhiêqytxn rấtfvft khóifrf coi.

Cháwkayu trai nhàyjpeifcwnh bịhgbs đmtixáwkaynh thàyjpenh nhưrlrk vầrjbjy, trưrlrkxkcbng bốztdki củiixaa chủiixa nhàyjperfhq gia lạrjbji khôrfhqng thấtfvfy đmtixâkzzcu, đmtixiềfmtmu nàyjpey chỉrscj khiếcvarn ôrfhqng ta cảheeom thấtfvfy nhưrlrk vừbbuba bịhgbswkayt hai cáwkayi vàyjpeo mặrbkct.

Trưrlrktexpc khi lêqytxn xe, Lýgthb Thâkzzcm Kiệpgdet khôrfhqng nhịhgbsn nổoifci, ôrfhqng ta xoay ngưrlrkrfhqi nhìifcwn Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn.

“Chuyệpgden củiixaa Ngọidlyc Hiêqytxn, tôrfhqi hy vọidlyng cậrscju chuyểekjkn lờrfhqi cho nhàyjpe họidlyrfhq —— íyjpet nhấtfvft nêqytxn cóifrf ngưrlrkrfhqi cho tôrfhqi mộwkayt côrfhqng đmtixrjbjo.”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn nhẹiixa giưrlrkơohcnng mắheeot, cưrlrkrfhqi nhưrlrk khôrfhqng cưrlrkrfhqi, “Côrfhqng đmtixrjbjo? Côrfhqng đmtixrjbjo gìifcw?”

gthb Thâkzzcm Kiệpgdet: “Cháwkayu trai củiixaa tôrfhqi bịhgbs đmtixáwkaynh thàyjpenh nhưrlrk vậrscjy, cậrscju còcvarn hỏetjpi côrfhqng đmtixrjbjo gìifcw!”

“Việpgdec nàyjpey rấtfvft đmtixơohcnn giảheeon.”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn xoay ngưrlrkrfhqi, tiệpgden tay chỉrscj qua mộwkayt ngòcvarn đmtixèurykn ởxkcb nhàyjpe họidlyrfhq, “Cóifrf kháwkaych củiixaa Tôrfhq gia thấtfvfy, anh ta làyjpe bịhgbs ngãzenx xuốztdkng từbbub trêqytxn bậrscjc thang —— Lýgthb tiêqytxn sinh thấtfvfy cóifrf tảheeong đmtixáwkayyjpeo khôrfhqng vừbbuba mắheeot thìifcw cứxbxq dọidlyn đmtixi đmtixi.”

“……!”

gthb Thâkzzcm Kiệpgdet tứxbxqc giậrscjn đmtixếcvarn mặrbkct nhưrlrkwkayi bảheeong pha màyjpeu.

“Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn, hiệpgden giờrfhq chúdpiong ta xem nhưrlrk ‘cạrjbjnh tranh trong giớtexpi’, tôrfhqi khôrfhqng lấtfvfy tuổoifci hay bốztdki phậrscjn áwkayp cậrscju —— nhưrlrkng cậrscju cũdaylng đmtixbbubng quáwkay đmtixáwkayng. Trong giớtexpi IT, dùmtix cậrscju cậrscju cũdaylng chỉrscjyjpe mộwkayt tiểekjku bốztdki!”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn nghe vậrscjy cưrlrkrfhqi rộwkayqytxn.

“Lýgthb Thâkzzcm Kiệpgdet, ôrfhqng lấtfvfy tuổoifci hay bốztdki phậrscjn áwkayp tôrfhqi? Cóifrf phảheeoi ôrfhqng quêqytxn rồvbndi khôrfhqng, nărjbjm đmtixóifrf khi ôrfhqng sáwkayng lậrscjp khoa họidlyc kỹekjk thuậrscjt Thâkzzcm Kiệpgdet, đmtixi khắheeop nơohcni kégthbo vốztdkn đmtixrjbju tưrlrk, ôrfhqng đmtixãzenx gọidlyi ba tôrfhqi nhưrlrk thếcvaryjpeo? —— thếcvaryjpeo, lúdpioc đmtixóifrfyjpe con trai, bâkzzcy giờrfhq lạrjbji muốztdkn biếcvarn thàyjpenh ôrfhqng àyjpe?”

“…… Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn!”

“Huốztdkng chi, ôrfhqng đmtixfmtm cậrscjp đmtixếcvarn giớtexpi IT củiixaa tôrfhqi, nhưrlrkng ôrfhqng đmtixxbxqng vữpqwlng trong đmtixóifrf đmtixưrlrklqcsc mớtexpi bao nhiêqytxu nărjbjm? Làyjpem ngưrlrkrfhqi đmtixếcvarn sau lạrjbji muốztdkn đmtixèuryk áwkayp ngưrlrkrfhqi đmtixếcvarn trưrlrktexpc, làyjpem ngưrlrkrfhqi đmtixếcvarn trưrlrktexpc lạrjbji muốztdkn đmtixxbxqng sừbbubng sữpqwlng trărjbjm nărjbjm —— ôrfhqng muốztdkn chiếcvarm hếcvart tấtfvft cảheeo chuyệpgden tốztdkt trêqytxn đmtixrfhqi nàyjpey ưrlrk?”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn thấtfvfp giọidlyng cưrlrkrfhqi, tay cắheeom túdpioi quầrjbjn, cúdpioi ngưrlrkrfhqi vềfmtm phíyjpea trưrlrktexpc, cặrbkcp mắheeot tràyjpen đmtixrjbjy tràyjpeo phúdpiong.

“Tôrfhqi khuyêqytxn ôrfhqng, khôrfhqng bằkzzcng nhâkzzcn lúdpioc còcvarn sớtexpm thìifcw vềfmtm biểekjkn chơohcni lâkzzcu đmtixàyjpei cáwkayt củiixaa ôrfhqng đmtixi.”

“——!”

Sắheeoc mặrbkct Lýgthb Thâkzzcm Kiệpgdet xanh mégthbt.

Ôrggsng ta ngồvbndi vàyjpeo xe, đmtixrscjp cửgmtia mộwkayt tiếcvarng.

zenxi đmtixếcvarn khi xe hơohcni khởxkcbi đmtixwkayng, cửgmtia sổoifc xe chậrscjm rãzenxi hạrjbj xuốztdkng, vẻztdk mặrbkct Lýgthb Thâkzzcm Kiệpgdet âkzzcm trầrjbjm nhìifcwn Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn ——

“Đppogâkzzcy làyjpe cậrscju égthbp tôrfhqi, Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn.”

“Họidlyp báwkayo ra mắheeot sảheeon phẩrfhqm cuốztdki tuầrjbjn nàyjpey, cậrscju cứxbxq chờrfhq đmtixóifrf.”

“……”

Chờrfhq ôrfhqrfhq rờrfhqi đmtixi, đmtixxbxqng bêqytxn cạrjbjnh Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn, Tôrfhq Mạrjbjc Mạrjbjc bấtfvft an nhìifcwn anh.

“Ôrggsng ta cóifrf ýgthbifcw vậrscjy?”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn nheo mắheeot, cưrlrkrfhqi nhạrjbjo ra tiếcvarng.

“Còcvarn cóifrf thểekjkifrf ýgthbifcw. Quang minh chíyjpenh đmtixrjbji khôrfhqng đmtixưrlrklqcsc thìifcwmtixng áwkaym chiêqytxu thôrfhqi.”

rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc khẽoifc nhíyjpeu màyjpey, “Vậrscjy……”

“Đppogbbubng lo lắheeong.”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn thu lạrjbji cảheeom xúdpioc nguy hiểekjkm dưrlrktexpi đmtixáwkayy mắheeot, xoay ngưrlrkrfhqi, tay rúdpiot ra từbbubdpioi quầrjbjn, ngóifrfn trỏetjp đmtixrbkct lêqytxn đmtixrjbju màyjpey đmtixang xoắheeon lạrjbji củiixaa côrfhqwkayi.

“Thảheeo lỏetjpng.”

“……”

rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc nghe lờrfhqi thảheeocvarng cặrbkcp màyjpey, nhưrlrkng vẫjfkkn lo lắheeong nhìifcwn Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn.

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn cưrlrkrfhqi khẽoifc, cúdpioi đmtixrjbju hôrfhqn khóifrfe môrfhqi côrfhq, trưrlrktexpc khi buôrfhqng ra còcvarn cắheeon nhẹiixa mộwkayt cáwkayi.

——

“Ngay cảheeorlrk phụcvardaylng khôrfhqng tin, đmtixâkzzcy làyjpe trừbbubng phạrjbjt.”

rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc: “…………”

rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc: “Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn, anh thậrscjt trẻztdk con.”

ifrfi nhưrlrk vậrscjy, nhưrlrkng trong bóifrfng đmtixêqytxm lạrjbji khôrfhqng giấtfvfu đmtixưrlrklqcsc gưrlrkơohcnng mặrbkct đmtixetjpgmting củiixaa côrfhqwkayi.

*

Mộwkayt tuầrjbjn sau.

Đppogrjbji họidlyc A, tòcvara lầrjbju thựifrfc nghiệpgdem.

rfhq Mạrjbjc Mạrjbjc bịhgbs ngưrlrkrfhqi củiixaa Tôrfhq gia “quấtfvfn” khắheeop nơohcni, mấtfvfy ngàyjpey gầrjbjn đmtixâkzzcy đmtixãzenx trốztdkn ra ngoàyjpei trưrlrkrfhqng “tịhgbs nạrjbjn”.

Diệpgdep Thụcvarc Thầrjbjn còcvarn chưrlrka tớtexpi.

Phòcvarng làyjpem rấtfvft im ắheeong, chỉrscjifrf Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn, Ngôrfhq Hoằkzzcng Báwkayc, Loan Vărjbjn Trạrjbjch, Nhậrscjm Tưrlrk Đppogiềfmtmm. Bốztdkn ngưrlrkrfhqi ngồvbndi trưrlrktexpc bàyjpen máwkayy tíyjpenh củiixaa mìifcwnh, nửgmtia buổoifci sáwkayng cũdaylng khôrfhqng cóifrf tiếcvarng đmtixwkayng gìifcw.

Mộwkayt bầrjbju khôrfhqng khíyjpe khôrfhqng têqytxn khiếcvarn ngưrlrkrfhqi ta bấtfvft an.

zenxi đmtixếcvarn gầrjbjn giữpqwla trưrlrka, cửgmtia phòcvarng làyjpem việpgdec gầrjbjn nhưrlrk đmtixrscjp mộwkayt cáwkayi “rầrjbjm”, cửgmtia bịhgbs đmtixrfhqy đmtixrscjp vàyjpeo tưrlrkrfhqng.

Ngôrfhq Hoằkzzcng Báwkayc cáwkaych cửgmtia gầrjbjn nhấtfvft đmtixxbxqng mũdayli chịhgbsu sàyjpeo, túdpioi khoai láwkayt trong tay suýgthbt chúdpiot đmtixãzenx bịhgbs cậrscju ta quărjbjng lêqytxn trờrfhqi, vẻztdk mặrbkct cậrscju ta hoảheeong sợlqcs nhìifcwn vàyjpeo đmtixi vàyjpeo, hai giâkzzcy sau mớtexpi hoàyjpen hồvbndn ——

“Diệpgdep Thụcvarc Thầrjbjn, cậrscju muốztdkn báwkayn nhàyjpe ưrlrk!”

“……”

Sắheeoc mặrbkct Diệpgdep Thụcvarc Thầrjbjn khóifrf coi, khôrfhqng đmtixekjk ýgthb đmtixếcvarn lờrfhqi đmtixùmtixa củiixaa cậrscju ta, côrfhq lậrscjp tứxbxqc đmtixi thẳkzzcng đmtixếcvarn bêqytxn cạrjbjnh Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn.

Diệpgdep Thụcvarc Thầrjbjn đmtixrbkct đmtixiệpgden thoạrjbji trong tay lêqytxn bàyjpen máwkayy tíyjpenh củiixaa Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn ——

“Cuộwkayc họidlyp báwkayo sáwkayng nay củiixaa khoa họidlyc kỹekjk thuậrscjt Thâkzzcm Kiệpgdet!”

Cảheeom nhậrscjn đmtixưrlrklqcsc bầrjbju khôrfhqng khíyjpe khôrfhqng đmtixúdpiong, biểekjku cảheeom Ngôrfhq Hoằkzzcng Báwkayc cărjbjng thẳkzzcng, vộwkayi vàyjpeng négthbm tui khoai láwkayt đmtixi, cùmtixng Loan Vărjbjn Trạrjbjch liếcvarc nhau rồvbndi sắheeoc mặrbkct nghiêqytxm trọidlyng đmtixxbxqng dậrscjy đmtixi qua.

“Chuyệpgden gìifcw vậrscjy?”

Vẻztdk mặrbkct Diệpgdep Thụcvarc Thầrjbjn vôrfhqmtixng khóifrf coi, “Cáwkayc cậrscju tựifrf xem đmtixi!”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn làyjpe ngưrlrkrfhqi trầrjbjm ổoifcn đmtixếcvarn gầrjbjn nhưrlrkifcwnh tĩdpionh trong cảheeo nhóifrfm.

Anh nhấtfvfn mởxkcb video trêqytxn đmtixiệpgden thoạrjbji, cùmtixng nhìifcwn vàyjpeo chung vớtexpi nhữpqwlng ngưrlrkrfhqi đmtixang vâkzzcy lạrjbji củiixaa tổoifc.

Chờrfhq video kếcvart thúdpioc, phòcvarng làyjpem việpgdec lặrbkcng ngắheeot nhưrlrk tờrfhq.

Tấtfvft cảheeo mọidlyi ngưrlrkrfhqi khôrfhqng nóifrfi lờrfhqi nàyjpeo, Diệpgdep Thụcvarc Thầrjbjn nghẹiixan cảheeo buổoifci, cuốztdki cùmtixng khôrfhqng nhịhgbsn đmtixưrlrklqcsc ríyjpet từbbubng chữpqwl ra từbbub kẽoifcrjbjng ——

“Đppogbbubng nóifrfi vớtexpi tôrfhqi cáwkayc cậrscju khôrfhqng nhìifcwn ra, cáwkayi gọidlyi làyjpe sảheeon phẩrfhqm mớtexpi củiixaa khoa họidlyc kỹekjk thuậrscjt Thâkzzcm Kiệpgdet chóifrfwkay đmtixóifrf, mẹiixaifrf vốztdkn làyjpemtixng thuậrscjt toáwkayn cốztdkt lõheeoi củiixaa chúdpiong ta, thậrscjm chíyjpecvarn làyjpe nguyêqytxn sốztdk liệpgdeu củiixaa chúdpiong ta!”

Thấtfvfy Diệpgdep Thụcvarc Thầrjbjn đmtixetjp bừbbubng mặrbkct, Loan Vărjbjn Trạrjbjch khôrfhqng nhịhgbsn đmtixưrlrklqcsc tiếcvarn lêqytxn.

“Thụcvarc Thầrjbjn, em đmtixbbubng quáwkayyjpech đmtixwkayng.”

“Sao em cóifrf thểekjk khôrfhqng kíyjpech đmtixwkayng!?”

Diệpgdep Thụcvarc Thầrjbjn quărjbjng đmtixiệpgden thoạrjbji xuốztdkng, đmtixiệpgden thoạrjbji vỡcvar ra chia nărjbjm xẻztdk bảheeoy khiếcvarn cảheeo ngưrlrkrfhqi Nhậrscjm Tưrlrk Đppogiềfmtmm đmtixxbxqng cáwkaych đmtixóifrf khôrfhqng xa run lêqytxn.

Diệpgdep Thụcvarc Thầrjbjn gắheeot giọidlyng: “Đppogâkzzcy làyjpe thuậrscjt toáwkayn cáwkayc cậrscju đmtixãzenx bắheeot đmtixrjbju nghiêqytxn cứxbxqu từbbub thờrfhqi cấtfvfp ba —— làyjpe thứxbxqyjpe tổoifc chúdpiong ta dùmtixng cảheeo ngàyjpey lẫjfkkn đmtixêqytxm suốztdkt mộwkayt nărjbjm rưrlrkcvari mớtexpi làyjpem ra đmtixưrlrklqcsc —— bâkzzcy giờrfhq đmtixãzenx bịhgbsgthb Thâkzzcm Kiệpgdet đmtixóifrf khôrfhqng biếcvart xấtfvfu hổoifc chẳkzzcng kháwkayc gìifcw chóifrf ngậrscjm đmtixi rồvbndi —— Loan Vărjbjn Trạrjbjch, anh nóifrfi cho em, sao em cóifrf thểekjk khôrfhqng kíyjpech đmtixwkayng!?”

“……”

Loan Vărjbjn Trạrjbjch cũdaylng khôrfhqng thểekjk tráwkaynh đmtixưrlrklqcsc.

Cậrscju ta quay đmtixrjbju nhìifcwn Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn.

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn vẫjfkkn mang biểekjku cảheeom đmtixóifrf.

Mộwkayt láwkayt sau, anh khẽoifcrlrkrfhqi châkzzcm biếcvarm, hơohcni cúdpioi đmtixrjbju.

“Quảheeo nhiêqytxn. Mộwkayt sốztdk ngưrlrkrfhqi càyjpeng bòcvarqytxn cao, càyjpeng bịhgbs tiềfmtmn tàyjpei vàyjpe lợlqcsi íyjpech che mắheeot, cho dùmtixifrf cho thêqytxm bao nhiêqytxu cơohcn hộwkayi, bọidlyn họidlydaylng sẽoifc khôrfhqng nhìifcwn thấtfvfy, khôrfhqng biếcvart quýgthb trọidlyng.”

“Mắheeot đmtixetjp ngầrjbju, thởxkcb hổoifcn hểekjkn, chảheeoy nưrlrktexpc dãzenxi, tròcvar hềfmtm tấtfvft lộwkay, cũdaylng chỉrscj nhìifcwn thấtfvfy tiềfmtmn vàyjpe lợlqcsi íyjpech…… Diệpgdep Thụcvarc Thầrjbjn, cậrscju so sáwkaynh khôrfhqng tệpgde, ngưrlrkrfhqi nhưrlrk vậrscjy, còcvarn cóifrf chỗgmtiyjpeo kháwkayc vớtexpi chóifrf dữpqwl?”

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn ngưrlrkng cưrlrkrfhqi, ngưrlrktexpc cặrbkcp mắheeot đmtixen nháwkaynh lạrjbjnh cărjbjm cărjbjm.

——

“Chẳkzzcng lẽoifc chúdpiong ta sẽoifc bạrjbji bởxkcbi mộwkayt đmtixáwkaym chóifrf?”

Diệpgdep Thụcvarc Thầrjbjn ngẩrfhqn ngưrlrkrfhqi, côrfhqtfvfy còcvarn đmtixhgbsnh nóifrfi gìifcw đmtixóifrf nhưrlrkng bịhgbs Loan Vărjbjn Trạrjbjch kégthbo lạrjbji.

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn đmtixi vòcvarng qua ghếcvar xoay.

“Cáwkayc cậrscju vềfmtm trưrlrktexpc đmtixi, hôrfhqm nay cho cáwkayc cậrscju nghỉrscj.”

Bốztdkn ngưrlrkrfhqi trong phòcvarng buồvbndn khôrfhqng lêqytxn tiếcvarng vàyjpe đmtixi ra ngoàyjpei.

Thấtfvfy mọidlyi ngưrlrkrfhqi đmtixãzenx sắheeop ra tớtexpi ngoàyjpei cửgmtia, Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn đmtixwkayt nhiêqytxn nghĩdpio đmtixếcvarn gìifcw đmtixóifrf.

“Àgpym, đmtixúdpiong rồvbndi.”

“Chờrfhq mộwkayt chúdpiot.”

“……”

Bốztdkn ngưrlrkrfhqi đmtixvbndng thờrfhqi dừbbubng bưrlrktexpc, cóifrf ngưrlrkrfhqi cứxbxqng đmtixrfhq mắheeot.

Thưrlrkơohcnng Ngạrjbjn nhàyjpen nhạrjbjt cưrlrkrfhqi mộwkayt tiếcvarng, cằkzzcm nhẹiixakzzcng.

Con ngưrlrkơohcni đmtixen nháwkaynh toàyjpen làyjpe lạrjbjnh lẽoifco.

“Nhậrscjm Tưrlrk Đppogiềfmtmm, côrfhqxkcb lạrjbji vàyjpei phúdpiot.”

“…………!”

wkaych cửgmtia gầrjbjn nhấtfvft, sắheeoc mặrbkct Nhậrscjm Tưrlrk Đppogiềfmtmm trắheeong bệpgdech.

Hếcvart chưrlrkơohcnng 88

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.