Anh Ấy Rất Điên

Chương 87 : Bí mật của nhà họ Tô

    trước sau   
nxdq Ngọbnlzc Hiêpoqbn đwutcang gàhuyco rốfmizng đwutcưyyqhxnjtc bảzbrpo vệusun củuiifa nhàhuyc họbnlzjbpoafzeng cágdswng nâosgwng đwutcếjcvln chỗoqaggdswc sĩodcg gia đwutcìuqvtnh. Sau khi nhópoqbm ngưyyqhxhvei Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn rờxhvei đwutci theo sau Tôjbpo Nghịodcg Thanh, sảzbrpnh tiệusunc củuiifa Tôjbpo gia yêpoqbn lặdemcng khágdswc thưyyqhxhveng.

gdswc vịodcg khágdswch tốfmizm nănbcxm tốfmizp ba hàhuycn huyêpoqbn, trong íyjfnt ngưyyqhxhvei cópoqb quan hệusun gầxhven vớhfbsi nhau, đwutcãnqzr khôjbpong nhịodcgn đwutcưyyqhxnjtc cùafzeng nhau đwutcàhuycm luậnqzrn tin tứcqehc long trờxhvei ởcwtm đwutcyjqvt đwutcópoqb.

“Vịodcg tiểimshu thưyyqh đwutcópoqb củuiifa Tôjbpo gia khôjbpong chếjcvlt?”

“Đdzfjúplfvng vậnqzry, vừrgvda nãnqzry tôjbpoi rấyjqvt sợxnjtnqzri. Hồnvgmi nãnqzry khi côjbpoyjqvy đwutci cùafzeng vịodcg tiểimshu thiếjcvlu gia kia củuiifa Thưyyqhơjcvlng gia vàhuyco đwutcâosgwy, trổducdnqzr xinh đwutciyetp nhưyyqh vậnqzry, nhưyyqhng lạzrsyi chưyyqha từrgvdng gặdemcp mặdemct, tôjbpoi còoqagn tưyyqhcwtmng rằducdng đwutcópoqbhuyc con ágdswt chủuiifhuyci mớhfbsi nàhuyco đwutcópoqb củuiifa côjbpong ty giảzbrpi tríyjfn đwutcyjqvy —— kếjcvlt quảzbrp vậnqzry màhuyc lạzrsyi làhuyc ngưyyqhxhvei củuiifa Tôjbpo gia.”

“Nếjcvlu nópoqbi vớhfbsi, đwutcúplfvng làhuyc vẻjbpo ngoàhuyci củuiifa Tôjbpo Mạzrsyc Mạzrsyc vàhuyc mẹiyet củuiifa côjbpoyjqvy, Giang Nhưyyqh Thi quảzbrp thậnqzrt rấyjqvt giốfmizng nhau.”

“Khôjbpong phảzbrpi lúplfvc trưyyqhhfbsc nópoqbi làhuyc qua đwutcxhvei vìuqvt bệusunnh tim àhuyc? Tíyjfnnh tuổducdi thìuqvtosgwy giờxhveijhjng đwutcãnqzr thàhuycnh niêpoqbn rồnvgmi —— sao nhiềoqagu nănbcxm nhưyyqh vậnqzry màhuycijhjng chưyyqha cópoqb tiếjcvlng giópoqbhuyco thếjcvl, bâosgwy giờxhve lạzrsyi đwutcrkzqt ngộrkzqt nhảzbrpy ra nhưyyqh vầxhvey?”




“Cơjcvlhuyc, vịodcg tiểimshu thiếjcvlu gia nhàhuyc họbnlz Thưyyqhơjcvlng nàhuycy tíyjfnnh tìuqvtnh quảzbrp thậnqzrt nhưyyqh trong lờxhvei đwutcnvgmn, làhuycm tròoqag trưyyqhhfbsc mặdemct nhiềoqagu ngưyyqhxhvei nhưyyqh vậnqzry, vàhuyco mấyjqvy dịodcgp nàhuycy nópoqbi thẳosgwng đwutcếjcvln việusunc đwutcíyjfnnh hôjbpon —— tôjbpoi thấyjqvy phảzbrpn ứcqehng lúplfvc đwutcópoqb củuiifa Tôjbpo Nghịodcg Thanh, chắvahnc chắvahnn làhuyc khôjbpong cópoqb chuyệusunn đwutcãnqzr thưyyqhơjcvlng lưyyqhxnjtng vớhfbsi nhau từrgvd trưyyqhhfbsc.”

“Ha ha ha…… Đdzfjúplfvng vậnqzry. Hơjcvln nữwcmia cậnqzru ta cứcqeh nhưyyqh vậnqzry, cho dùafzejbpo gia cópoqb đwutcnvgmng ýnxdq thìuqvt sợxnjtijhjng khópoqbpoqbi.”

“Hảzbrp? Sao lạzrsyi nhưyyqh thếjcvl?”

“Đdzfjơjcvln giảzbrpn thôjbpoi. Thưyyqhơjcvlng gia làhuychuyco môjbpon lâosgwu đwutcxhvei suốfmizt bao nhiêpoqbu nănbcxm rồnvgmi? Bọbnlzn họbnlz lạzrsyi luôjbpon cópoqb tiếjcvlng thầxhven bíyjfn, chuyệusunn củuiifa con trai trưyyqhcwtmng nhàhuyc bọbnlzn họbnlz đwutcếjcvln bâosgwy giờxhveijhjng khôjbpong cópoqb mấyjqvy ngưyyqhxhvei trong giớhfbsi rõgmcchuycng. Mấyjqvy nănbcxm trưyyqhhfbsc vẫducdn luôjbpon làhuyc Thưyyqhơjcvlng Nhàhuycn xuấyjqvt đwutcxhveu lộrkzq diệusunn, mọbnlzi ngưyyqhxhvei đwutcoqagu đwutcgdswn rằducdng côjbpoyjqvy muốfmizn chốfmizng đwutcnppvjbpo gia —— mãnqzri đwutcếjcvln nănbcxm trưyyqhhfbsc, con trai úplfvt củuiifa Thưyyqhơjcvlng gia lạzrsyi đwutcrkzqt nhiêpoqbn chíyjfnnh thứcqehc tiếjcvln vàhuyco giớhfbs IT. Tuy tuyêpoqbn bốfmiz vớhfbsi bêpoqbn ngoàhuyci làhuyc tựhfbsuqvtnh lậnqzrp nghiệusunp, nhưyyqhng rấyjqvt rõgmcchuycng, sau nàhuycy gágdswnh nặdemcng vàhuyc gia nghiệusunp củuiifa Thưyyqhơjcvlng gia sẽlysk đwutcưyyqhxnjtc giao lêpoqbn ngưyyqhxhvei cậnqzru ấyjqvy —— dưyyqhhfbsi tìuqvtnh huốfmizng nhưyyqh thếjcvl, cho dùafze tuổducdi Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn còoqagn trẻjbpo, nhưyyqhng cậnqzru ấyjqvy chíyjfnnh làhuyc chủuiif nhâosgwn củuiifa Thưyyqhơjcvlng gia trong tưyyqhơjcvlng lai. Nếjcvlu mặdemct mũijhji củuiifa cậnqzru ta mấyjqvt hếjcvlt……”

Ngưyyqhxhvei nópoqbi chuyệusunn nhếjcvlch miệusunng cưyyqhxhvei cưyyqhxhvei.

“Trừrgvd phi Tôjbpo gia muốfmizn mấyjqvt đwutci giao tìuqvtnh trănbcxm nănbcxm vớhfbsi Thưyyqhơjcvlng gia.”

poqbn cạzrsynh cópoqb ngưyyqhxhvei nghi ngờxhve: “Vậnqzry mộrkzqt khoảzbrpng thờxhvei gian trưyyqhhfbsc, nópoqbi hai nhàhuyc Thưyyqhơjcvlng, Tôjbpo liêpoqbn hôjbpon, đwutcfmizi tưyyqhxnjtng làhuyc con trai trưyyqhcwtmng củuiifa Thưyyqhơjcvlng gia vàhuyc con gágdswi duy nhấyjqvt củuiifa chi đwutcxhveu tiêpoqbn củuiifa Tôjbpo gia —— chẳosgwng lẽlysk việusunc nàhuycy làhuyc giảzbrp?”

“Thậnqzrt giảzbrp thìuqvtjbpoi khôjbpong biếjcvlt, nhưyyqhng chưyyqha từrgvdng thấyjqvy chứcqehng cứcqeh.”

“Đdzfjúplfvng vậnqzry. Đdzfjiểimshm giốfmizng nhau duy nhấyjqvt làhuyc hai ngưyyqhxhvei chưyyqha từrgvdng lộrkzq mặdemct trong mấyjqvy cuộrkzqc xãnqzr giao, ai biếjcvlt lờxhvei đwutcnvgmn nàhuycy cópoqb phảzbrpi làhuycjbponbcxn cứcqeh hay khôjbpong.”

“Mặdemcc kệusunpoqbi nhưyyqh thếjcvlhuyco,nếjcvlu chuyệusunn đwutcêpoqbm nay khôjbpong đwutcưyyqhxnjtc đwutcèadjx xuốfmizng, vậnqzry tôjbpoi đwutcãnqzr nghĩodcg sẵwtign tiêpoqbu đwutcoqag củuiifa bágdswo tàhuyci chíyjfnnh ságdswng mai thay bọbnlzn họbnlz rồnvgmi đwutcyjqvy.”

“Ha ha ha……”

afzeng lúplfvc đwutcópoqb.

Lầxhveu ba, sảzbrpnh phụnvgm.




Theo Tôjbpo Nghịodcg Thanh dẫducdn đwutcưyyqhxhveng, Thưyyqhơjcvlng Thịodcgnh Huy vàhuyc Lạzrsyc Hiểimshu Quâosgwn đwutci đwutcducdng trưyyqhhfbsc, Thưyyqhơjcvlng Nhàhuycn, Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn vàhuycjbpo Mạzrsyc Mạzrsyc ởcwtm phíyjfna sau, ságdswu ngưyyqhxhvei đwutcnvgmng loạzrsyt đwutci vàhuyco sảzbrpnh.

Trêpoqbn chủuiif vịodcg, Tôjbponqzro phu nhâosgwn đwutcang cau màhuycy ngồnvgmi trêpoqbn ghếjcvl da.

poqbn cạzrsynh bàhuycgdswch đwutcópoqb khôjbpong xa, phíyjfna trưyyqhhfbsc cửmwjoa sổducdgdswt đwutcyjqvt hưyyqhhfbsng ra sâosgwn trong, mộrkzqt thiếjcvlu niêpoqbn khoảzbrpng mưyyqhxhvei lănbcxm mưyyqhxhvei ságdswu tuổducdi đwutcang ngồnvgmi trêpoqbn sôjbpo pha, vẻjbpo mặdemct khôjbpong kiêpoqbn nhẫducdn nghe Tôjbponqzro phu nhâosgwn nópoqbi gìuqvt đwutcópoqb.

Thấyjqvy nhópoqbm ngưyyqhxhvei tiếjcvln vàhuyco, Tôjbponqzro phu nhâosgwn chủuiif đwutcrkzqng ngừrgvdng nópoqbi, giưyyqhơjcvlng mắvahnt nhìuqvtn qua.

Ba vịodcg trưyyqhcwtmng bốfmizi đwutci đwutcxhveu cũijhjng cúplfvi đwutcxhveu chàhuyco hỏwtigi, đwutcưyyqhơjcvlng nhiêpoqbn Thưyyqhơjcvlng Nhàhuycn cũijhjng khôjbpong thểimsh ngoạzrsyi lệusun, gọbnlzi mộrkzqt tiếjcvlng “bàhuyc nộrkzqi Tôjbpo”.

Nhưyyqhng tiếjcvlng chàhuyco nàhuycy lạzrsyi dừrgvdng tạzrsyi Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn.

Thưyyqhơjcvlng Nhàhuycn quay đwutcxhveu lédlfhn trừrgvdng Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn mộrkzqt cágdswi, nhưyyqhng ngưyyqhxhvei nọbnlzhuycm nhưyyqh khôjbpong phágdswt hiệusunn, chỉwtigplfvi đwutcxhveu nghiêpoqbng ngưyyqhxhvei nhìuqvtn côjbpogdswi bêpoqbn cạzrsynh.

plfvc nàhuycy Tôjbponqzro phu nhâosgwn cũijhjng khôjbpong dàhuycnh nhiềoqagu lựhfbsc chúplfv ýnxdq cho chuyệusunn khágdswc, ágdswnh mắvahnt bàhuyc khópoqbpoqbi nhìuqvtn Tôjbpo Mạzrsyc Mạzrsyc.

Sảzbrpnh phụnvgm im ắvahnng vàhuyci giâosgwy mớhfbsi nghe thấyjqvy lãnqzro phu nhâosgwn chậnqzrm rãnqzri lêpoqbn tiếjcvlng.

“Nghịodcg Thanh, mẹiyet vừrgvda nghe quảzbrpn gia nópoqbi dưyyqhhfbsi lầxhveu cópoqb chuyệusunn ầxhvem ĩodcg?”

jbpo Nghịodcg Thanh: “Vàhuyci chuyệusunn va chạzrsym nhỏwtig giữwcmia mấyjqvy vãnqzrn bốfmizi, khôjbpong cópoqbuqvt tốfmizt đwutcimshhuycm phiềoqagn ngưyyqhxhvei.”

“Va chạzrsym nhỏwtig? Sao mẹiyet lạzrsyi nghe nópoqbi……”

nqzro phu nhâosgwn dờxhvei mắvahnt sang Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn.




“Đdzfjcqeha bédlfh trong nhàhuycnxdq Thâosgwm Kiệusunt…… Têpoqbn Lýnxdq Ngọbnlzc Hiêpoqbn, bịodcg Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn đwutcyjqvm gãnqzry hai chiếjcvlc rănbcxng?”

“……”

Nhữwcming ngưyyqhxhvei khágdswc trong sảzbrpnh còoqagn chưyyqha cópoqb phảzbrpn ứcqehng gìuqvt, thiếjcvlu niêpoqbn đwutcang ngồnvgmi trêpoqbn sôjbpo pha ságdswng mắvahnt lêpoqbn ——

“Ai thếjcvl, ngầxhveu nhưyyqh vậnqzry?”

Cậnqzru ngẳosgwng phắvahnt đwutcxhveu dậnqzry, nhìuqvtn vàhuyco Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn theo Tôjbponqzro phu nhâosgwn.

“Tôjbpo Yếjcvln.”

jbpo Nghịodcg Thanh đwutccqehng bêpoqbn cạzrsynh thấyjqvp giọbnlzng cảzbrpnh cágdswo mộrkzqt tiếjcvlng.

poqb vẻjbpo thiếjcvlu niêpoqbn hơjcvli sợxnjt ba mìuqvtnh, bấyjqvt mãnqzrn lẩiyetm bẩiyetm vàhuyci câosgwu rồnvgmi cúplfvi đwutcxhveu.

jbpo Mạzrsyc Mạzrsyc khôjbpong nhịodcgn đwutcưyyqhxnjtc nhìuqvtn qua.

jbpo Yếjcvln……

Chíyjfnnh làhuyc em trai nhỏwtigjcvln côjbpo bốfmizn tuổducdi àhuyc?

“Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn, tựhfbs con nópoqbi đwutci.” Tôjbponqzro phu nhâosgwn lêpoqbn tiếjcvlng, “Đdzfjzrsyi thọbnlz 80 lầxhven nàhuycy củuiifa tôjbpoi, chágdswu đwutcdemcc biệusunt chuẩiyetn bịodcg mộrkzqt mópoqbn quàhuyc lớhfbsn nhưyyqh vậnqzry àhuyc?”

Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn cưyyqhxhvei nhạzrsyt.




“Chưyyqha phảzbrpi làhuyc quàhuyc tặdemcng, chỉwtighuyc khôjbpong quen nhìuqvtn.”

“Khôjbpong quen nhìuqvtn cágdswi gìuqvt?”

Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn nheo mắvahnt, “Cópoqb thểimshoqagng da ngưyyqhxhvei nhàhuyc họbnlzjbpogdswc ngưyyqhxhvei rộrkzqng lớhfbsn, khôjbpong thèadjxm đwutcimsh ýnxdq ngưyyqhxhvei nhàhuyc củuiifa mìuqvtnh bịodcg thứcqehgdswc rưyyqhcwtmi đwutcópoqbijhj nhụnvgmc bằducdng lờxhvei nópoqbi —— nhưyyqhng Tôjbpo Mạzrsyc Mạzrsyc làhuyc bạzrsyn gágdswi củuiifa tôjbpoi, làhuyc ngưyyqhxhvei màhuycjbpoi mộrkzqt lòoqagng muốfmizn cưyyqhhfbsi. Tạzrsyi đwutczrsyi thọbnlz 80 củuiifa ngàhuyci hôjbpom nay, nhờxhve nhìuqvtn vàhuyco mặdemct mũijhji củuiifa ngàhuyci, tôjbpoi mớhfbsi chỉwtighuycm rớhfbst hai cágdswi rănbcxng củuiifa têpoqbn đwutcópoqb……”

Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn chưyyqha nópoqbi hếjcvlt.

Đdzfjơjcvln giảzbrpn làhuycuqvt trong lúplfvc anh nópoqbi, cậnqzru nhópoqbn ngồnvgmi trêpoqbn sôjbpo pha đwutcrkzqt nhiêpoqbn ngẩiyetng đwutcxhveu, ngơjcvl ngẩiyetn nhìuqvtn đwutcágdswm ngưyyqhxhvei, đwutcếjcvln khi anh nópoqbi đwutcếjcvln câosgwu cuốfmizi cùafzeng, rốfmizt cuộrkzqc cậnqzru cũijhjng hồnvgmi thầxhven, nhảzbrpy xuốfmizng khỏwtigi sôjbpo pha ——

“Tôjbpo Mạzrsyc Mạzrsyc nàhuyco!?” Cậnqzru nhìuqvtn Tôjbpo Nghịodcg Thanh, “…… Ba, chịodcg củuiifa con còoqagn sốfmizng ưyyqh?? —— bàhuyc nộrkzqi, khôjbpong phảzbrpi bàhuycpoqbi chịodcggdswi củuiifa con đwutcãnqzr mấyjqvt rồnvgmi sao!?”

Cảzbrp sảzbrpnh đwutcoqagu im phănbcxng phắvahnc.

Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn im lặdemcng lạzrsynh mặdemct.

Ngay cảzbrp Thưyyqhơjcvlng Thịodcgnh Huy vàhuyc Lạzrsyc Hiểimshu Quâosgwn cũijhjng khôjbpong khỏwtigi nhíyjfnu màhuycy, nhìuqvtn nhau mộrkzqt cágdswi rồnvgmi cùafzeng nhìuqvtn sang Tôjbponqzro phu nhâosgwn ởcwtm chủuiif vịodcg.

huyco ngay lúplfvc yêpoqbn lặdemcng nàhuycy, ngoàhuyci cửmwjoa phòoqagng đwutcrkzqt nhiêpoqbn vang lêpoqbn mộrkzqt giọbnlzng nópoqbi ——

“Khôjbpong sai, chịodcggdswi củuiifa con còoqagn sốfmizng.”

Mọbnlzi ngưyyqhxhvei nhìuqvtn qua.

jbpo Nghịodcg Thanh phảzbrpn ứcqehng lạzrsyi đwutcxhveu tiêpoqbn, sắvahnc mặdemct ôjbpong thay đwutcnvgmi, chưyyqha kịodcgp xoay ngưyyqhxhvei đwutcãnqzr mởcwtm miệusunng: “Nhưyyqh Thi, khôjbpong phảzbrpi đwutcãnqzrpoqbu em ởcwtm trong phòoqagng nghỉwtig ngơjcvli ——”




“Con gágdswi củuiifa tôjbpoi vềoqag nhàhuyc, vìuqvt sao tôjbpoi phảzbrpi ởcwtm trong phòoqagng!?”

Giang Nhưyyqh Thi đwutccqehng ởcwtm cửmwjoa đwutcrkzqt nhiêpoqbn gắvahnt lêpoqbn.

poqb lẽlyskjbpo Nghịodcg Thanh đwutcãnqzr bịodcg sựhfbsafzeng nổducd củuiifa ngưyyqhxhvei vợxnjt luôjbpon luôjbpon dịodcgu dàhuycng củuiifa mìuqvtnh làhuycm kinh ngạzrsyc, ôjbpong giậnqzrt mìuqvtnh nhìuqvtn Giang Nhưyyqh Thi, suốfmizt vàhuyci giâosgwy khôjbpong thốfmizt ra đwutcưyyqhxnjtc mộrkzqt chữwcmi.

Giang Nhưyyqh Thi chậnqzrm rãnqzri kiểimshm soágdswt cảzbrpm xúplfvc, mặdemct khôjbpong biểimshu cảzbrpm đwutci vàhuyco, cuốfmizi cùafzeng dừrgvdng lạzrsyi bêpoqbn cạzrsynh Tôjbpo Mạzrsyc Mạzrsyc. Bàhuyc duỗoqagi tay sờxhve đwutcwtignh đwutcxhveu côjbpo, “Thậnqzrt xin lỗoqagi, Mạzrsyc Mạzrsyc, mẹiyet lạzrsyi đwutcếjcvln chậnqzrm.”

jbpo Mạzrsyc Mạzrsyc nhẹiyet nhàhuycng lắvahnc đwutcxhveu.

“Khôjbpong sao.”

Áijhjnh mắvahnt Giang Nhưyyqh Thi dịodcgu đwutci, “Khíyjfn hậnqzru ởcwtm thàhuycnh phốfmiz A kédlfhm nhưyyqh vậnqzry, khôjbpong cho con đwutcếjcvln đwutczrsyi họbnlzc A, con mộrkzqt hai phảzbrpi đwutcếjcvln…… Hai ngàhuycy nàhuycy ởcwtm trưyyqhxhveng họbnlzc thếjcvlhuyco, thíyjfnch ứcqehng đwutcưyyqhxnjtc chưyyqha?”

“Rồnvgmi ạzrsy.”

jbpo Mạzrsyc Mạzrsyc thấyjqvp giọbnlzng nópoqbi.

Giang Nhưyyqh Thi còoqagn đwutcodcgnh nópoqbi gìuqvt đwutcópoqb, Tôjbponqzro phu nhâosgwn ởcwtm chủuiif vịodcg khôjbpong biếjcvlt đwutcãnqzr nhíyjfnu màhuycy từrgvd khi nàhuyco, lúplfvc nàhuycy khôjbpong vui, trầxhvem giọbnlzng nópoqbi: “Nhưyyqh Thi, con đwutcếjcvln đwutcâosgwy làhuycm gìuqvt?”

“……”

Sắvahnc mặdemct Giang Nhưyyqh Thi lạzrsynh lùafzeng.

huyci giâosgwy sau, bàhuyc chậnqzrm rãnqzri ngưyyqhhfbsc mắvahnt.

“Mẹiyet, con tớhfbsi đwutcâosgwy làhuycm gìuqvt, khôjbpong phảzbrpi ngưyyqhxhvei nêpoqbn rõgmcc nhấyjqvt sao?”

“……” Sắvahnc mặdemct Tôjbponqzro phu nhâosgwn khẽlysk biếjcvln, “Con nghĩodcg cho rõgmcc.”

“Con đwutcãnqzr nghĩodcgyyqhxhvei bốfmizn nănbcxm —— con đwutcãnqzr nghĩodcg rấyjqvt kĩodcg!”

Giang Nhưyyqh Thi lạzrsynh giọbnlzng.

“Lúplfvc trưyyqhhfbsc làhuyc ngưyyqhxhvei lấyjqvy bệusunnh tìuqvtnh vàhuyc trịodcg liệusunu củuiifa Mạzrsyc Mạzrsyc uy hiếjcvlp con, dựhfbsa theo yêpoqbu cầxhveu củuiifa ngưyyqhxhvei, con làhuycm đwutcưyyqhxnjtc! Mưyyqhxhvei bốfmizn nănbcxm…… Con khôjbpong hềoqag liêpoqbn lạzrsyc vớhfbsi con gágdswi ruộrkzqt củuiifa mìuqvtnh dùafze chỉwtig mộrkzqt lầxhven!”

Hốfmizc mặdemct Giang Nhưyyqh Thi chậnqzrm rãnqzri đwutcwtigpoqbn, giọbnlzng nópoqbi nghẹiyetn ngàhuyco.

huycyjfnt mộrkzqt hơjcvli thậnqzrt sâosgwu, tạzrsym dừrgvdng, mộrkzqt lúplfvc lâosgwu sau mớhfbsi bìuqvtnh ổducdn cảzbrpm xúplfvc nópoqbi.

“Bâosgwy giờxhve, con bédlfh đwutcãnqzr thàhuycnh niêpoqbn, bệusunnh tìuqvtnh củuiifa nópoqbijhjng đwutcãnqzr hoàhuycn toàhuycn ổducdn đwutcodcgnh —— con khôjbpong thèadjxm đwutcimsh ýnxdq đwutcếjcvln thứcqehuqvt củuiifa mìuqvtnh, nhưyyqhng nhữwcming thứcqeh thuộrkzqc vềoqag con bédlfh, nhấyjqvt đwutcodcgnh con phảzbrpi lấyjqvy vềoqag cho nópoqb bằducdng mọbnlzi cágdswch!”

“Giang Nhưyyqh Thi……”

jbponqzro phu nhâosgwn cũijhjng nổducdi giậnqzrn, duỗoqagi tay vỗoqaghuycn mộrkzqt cágdswi.

Giang Nhưyyqh Thi lạzrsyi khôjbpong chúplfvt dao đwutcrkzqng.

“Con hy vọbnlzng ngưyyqhxhvei còoqagn nhớhfbsgmcc nhữwcming lờxhvei nănbcxm đwutcópoqb củuiifa mìuqvtnh! Mạzrsyc Mạzrsyc khỏwtige mạzrsynh thàhuycnh niêpoqbn ——ngưyyqhxhvei đwutcãnqzr đwutcnvgmng ýnxdq đwutcưyyqha cổducd phầxhven củuiifa Tôjbpo gia cho nópoqb, cũijhjng nêpoqbn lấyjqvy ra rồnvgmi!”

poqbi xong, Giang Nhưyyqh Thi nhìuqvtn sang Tôjbpo Yếjcvln đwutcang ngâosgwy ra bêpoqbn cạzrsynh ——

“Tôjbpo Yếjcvln, con lạzrsyi đwutcâosgwy.”

Thiếjcvlu niêpoqbn thấyjqvt thầxhven, nhưyyqhng vẫducdn vôjbpo thứcqehc đwutcếjcvln gầxhven.

“Mẹiyet……”

Cậnqzru chầxhven chờxhve, khôjbpong nhịodcgn đwutcưyyqhxnjtc nhìuqvtn côjbpogdswi bêpoqbn cạzrsynh Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn còoqagn thấyjqvp hơjcvln mìuqvtnh mộrkzqt chúplfvt.

“Chịodcgyjqvy…… Thậnqzrt sựhfbshuyc chịodcg củuiifa con sao?”

Hốfmizc mắvahnt Giang Nhưyyqh Thi lạzrsyi lầxhven nữwcmia đwutcwtigpoqbn. Nhưyyqhng giọbnlzng củuiifa bàhuyc vẫducdn kiêpoqbn đwutcodcgnh vàhuycdlfht run nhưyyqh trưyyqhhfbsc.

“Đdzfjưyyqhơjcvlng nhiêpoqbn.”

“Nhưyyqhng màhuyc, bàhuyc nộrkzqi nópoqbi……”

“Đdzfjópoqbhuychuycyjqvy lừrgvda gạzrsyt con!” Hôjbpo hấyjqvp Giang Nhưyyqh Thi khẽlysk run, nhìuqvtn chằducdm chằducdm con trai củuiifa mìuqvtnh, “Con bédlfhhuyc chịodcggdswi củuiifa con. Vàhuyco lúplfvc con còoqagn chưyyqha cópoqb mặdemct, nópoqb đwutcãnqzr bịodcghuyc nộrkzqi con édlfhp buộrkzqc đwutcưyyqha ra khỏwtigi Tôjbpo gia —— nhiềoqagu nănbcxm nhưyyqh vậnqzry, con bédlfh chưyyqha từrgvdng đwutcưyyqhxnjtc hưyyqhcwtmng nhữwcming tìuqvtnh cảzbrpm mìuqvtnh xứcqehng đwutcágdswng cópoqb đwutcưyyqhxnjtc! Mộrkzqt phầxhven tìuqvtnh thâosgwn ấyjqvm ágdswp cũijhjng khôjbpong cópoqb!”

Từrgvdng câosgwu từrgvdng chữwcmi củuiifa Giang Nhưyyqh Thi nhưyyqh bịodcghuycyjfnt ra từrgvd kẽlysknbcxng.

Cặdemcp mắvahnt bàhuyc đwutcwtig bừrgvdng nhìuqvtn chằducdm chằducdm Tôjbpo Nghịodcg Thanh trầxhvem mặdemcc vàhuycjbponqzro phu nhâosgwn đwutcang phẫducdn nộrkzq, khôjbpong thèadjxm che giấyjqvu hậnqzrn ýnxdq trong mắvahnt.

Rấyjqvt nhanh, Giang Nhưyyqh Thi quay đwutcxhveu lạzrsyi, bàhuyc chậnqzrm rạzrsyi thởcwtm ra, đwutcèadjxdlfhn sựhfbs run rẩiyety trong giọbnlzng mìuqvtnh.

“Mẹiyet muốfmizn con nhớhfbsodcg, Tôjbpo Yếjcvln, từrgvdjbpom nay trởcwtm đwutci, con phảzbrpi vĩodcgnh viễahocn đwutccqehng trưyyqhhfbsc chịodcggdswi, khôjbpong đwutcưyyqhxnjtc đwutcimsh con bédlfh phảzbrpi chịodcgu bấyjqvt kìuqvt nỗoqagi ấyjqvm ứcqehc nàhuyco, vĩodcgnh việusunn bảzbrpo vệusun tốfmizt con bédlfh ——”

Giang Nhưyyqh Thi cắvahnn rănbcxng, ágdswnh mắvahnt đwutczbrpo qua Tôjbpo Nghịodcg Thanh vàhuycjbponqzro phu nhâosgwn.

“Bởcwtmi vìuqvt đwutcâosgwy làhuyc con, vàhuyc ngưyyqhxhvei củuiifa Tôjbpo gia cágdswc ngưyyqhxhvei nợxnjt con bédlfh!”

“Chịodcg……” Giọbnlzng nópoqbi Tôjbpo Yếjcvln đwutcvahnng chắvahnt, cậnqzru chầxhven chờxhve nhìuqvtn côjbpogdswi, “Chịodcggdswi?”

Hiểimshn nhiêpoqbn Tôjbpo Mạzrsyc Mạzrsyc càhuycng khôjbpong quen vớhfbsi việusunc nàhuycy.

jbpojcvli bấyjqvt an nhìuqvtn qua Giang Nhưyyqh Thi rồnvgmi mớhfbsi gậnqzrt đwutcxhveu nhẹiyet.

“Xin chàhuyco,…… Tôjbpo Yếjcvln.”

“……”

yyqhơjcvlng mặdemct cậnqzru nhópoqbc đwutcrkzqt nhiêpoqbn đwutcwtigpoqbn.

Cậnqzru hágdsw miệusunng muốfmizn nópoqbi gìuqvt đwutcópoqb, nhưyyqhng chỉwtigyjqvp úplfvng thậnqzrt lâosgwu, cuốfmizi cùafzeng chỉwtig khiếjcvln mặdemct càhuycng đwutcwtigjcvln vìuqvt nghẹiyetn, mộrkzqt chữwcmiijhjng khôjbpong nópoqbi nêpoqbn lờxhvei.

Cứcqehng đwutcxhve thêpoqbm vàhuyci giâosgwy, đwutcrkzqt nhiêpoqbn cậnqzru nghĩodcg đwutcếjcvln gìuqvt đwutcópoqb, khôjbpong quay đwutcxhveu chạzrsyy ra khỏwtigi phòoqagng.

jbpo Mạzrsyc Mạzrsyc ngẩiyetn ra, khópoqb hiểimshu ngẩiyetng đwutcxhveu nhìuqvtn Tôjbpo Mạzrsyc Mạzrsyc.1

Giang Nhưyyqh Thi chỉwtig nhẹiyet giọbnlzng nópoqbi: “Mạzrsyc Mạzrsyc, em trai con làhuyc mộrkzqt đwutccqeha trẻjbpo tốfmizt, nópoqb sẽlysk chănbcxm sópoqbc con thậnqzrt tốfmizt. Con đwutcrgvdng trágdswch nópoqb, trưyyqhhfbsc giờxhvepoqb khôjbpong biếjcvlt chuyệusunn củuiifa con.”

Giang Nhưyyqh Thi khựhfbsng lạzrsyi, cópoqb chúplfvt oágdswn hậnqzrn ngẩiyetng đwutcxhveu lêpoqbn, cặdemcp mắvahnt rédlfht run nhìuqvtn Tôjbpo Nghịodcg Thanh ——

“Muốfmizn trágdswch, con cứcqeh dồnvgmn hếjcvlt vàhuyco ngưyyqhxhvei ba khôjbpong xứcqehng làhuycm bàhuyc ngưyyqhơjcvli nàhuycy củuiifa con.…… Nhiềoqagu nănbcxm nhưyyqh vậnqzry, vậnqzry màhuyc ôjbpong ta thậnqzrt sựhfbs khôjbpong nhắvahnc đwutcếjcvln con mộrkzqt, chữwcmi, nàhuyco!”

“Nhưyyqh Thi……”

jbpo Nghịodcg Thanh phứcqehc tạzrsyp ngẩiyetng đwutcxhveu, cặdemcp mắvahnt ôjbpong lậnqzrp lòoqage, cuốfmizi cùafzeng vẫducdn khôjbpong nópoqbi gìuqvt.

Trong phòoqagng đwutcrkzqt nhiêpoqbn cópoqb ngưyyqhxhvei nởcwtm nụnvgmyyqhxhvei.

huycjbponqzro phu nhâosgwn nổducdi giậnqzrn đwutccqehng dậnqzry.

huyc hậnqzrn sắvahnt khôjbpong thàhuycnh thédlfhp trừrgvdng mắvahnt nhìuqvtn con trai thứcqeh hai củuiifa mìuqvtnh ——

“Tôjbpo Nghịodcg Thanh, đwutcãnqzr tớhfbsi ngàhuycy hôjbpom nay màhuyc con vẫducdn muốfmizn che chởcwtmpoqb phảzbrpi khôjbpong?!”

Nhữwcming ngưyyqhxhvei khágdswc khópoqb hiểimshu, sắvahnc mặdemct Tôjbpo Nghịodcg Thanh đwutcrkzqt nhiêpoqbn thay đwutcducdi.

Hệusunt nhưyyqh bịodcg ngưyyqhxhvei khágdswc xúplfvc đwutcrkzqng chạzrsym vàhuyco tửmwjo huyệusunt, ôjbpong đwutcrkzqt nhiêpoqbn ngẩiyetng đwutcxhveu, giọbnlzng nópoqbi cấyjqvt lớhfbsn.

“Mẹiyet!”

Mọbnlzi ngưyyqhxhvei ngâosgwy ra.

Trưyyqhhfbsc mặdemct mọbnlzi ngưyyqhxhvei, Tôjbpo Nghịodcg Thanh chưyyqha từrgvdng mấyjqvt phong đwutcrkzq thâosgwn sĩodcg, lúplfvc nàhuyco ôjbpong cũijhjng đwutcfmizi xửmwjo vớhfbsi mọbnlzi ngưyyqhxhvei bìuqvtnh tĩodcgnh thảzbrpn nhiêpoqbn, chưyyqha từrgvdng thay đwutcducdi.

——

jcvln nữwcmia còoqagn làhuyc trưyyqhhfbsc mặdemct mẹiyet ôjbpong.

Nhiềoqagu nănbcxm nhưyyqh vậnqzry, Giang Nhưyyqh Thi chưyyqha thấyjqvy Tôjbpo Nghịodcg Thanh nópoqbi lớhfbsn nhưyyqh vậnqzry vớhfbsi ai.

—— mãnqzri đwutcếjcvln giờxhve phúplfvt nàhuycy.

jbponqzro phu nhâosgwn cũijhjng đwutcãnqzr nổducdi giậnqzrn đwutcùafzeng đwutcùafzeng, bấyjqvt chấyjqvp tấyjqvt cảzbrp.

“Hôjbpom nay con cópoqbpoqbi gìuqvtijhjng vôjbpo dụnvgmng —— con thấyjqvy rồnvgmi, khôjbpong phảzbrpi mẹiyet khôjbpong chừrgvda mặdemct mũijhji cho nópoqb, màhuychuyc tựhfbspoqb khôjbpong cầxhven!”

jbponqzro phu nhâosgwn giậnqzrn dữwcmi trừrgvdng Giang Nhưyyqh Thi.

“Giang Nhưyyqh Thi, cổducd phầxhven Tôjbpo gia củuiifa tôjbpoi sẽlysk khôjbpong thiêpoqbn vịodcg bấyjqvt kìuqvtnqzrn bốfmizi nàhuyco —— nhưyyqhng dựhfbsa trêpoqbn cơjcvl sởcwtmpoqb đwutcếjcvln từrgvdjbpo gia!”

“Mẹiyet ——!!”

jbpo Nghịodcg Thanh quédlfht cágdswi ly trong tầxhvem tay xuốfmizng bàhuycn.

Nhưyyqhng vẫducdn khôjbpong thểimsh che lạzrsyi câosgwu nópoqbi cuốfmizi cùafzeng củuiifa Tôjbponqzro phu nhâosgwn.

Trong đwutczrsyi sảzbrpnh, tấyjqvt cảzbrp mọbnlzi ngưyyqhxhvei đwutcoqagu ngâosgwy ra.

Sau mộrkzqt lúplfvc lâosgwu, Giang Nhưyyqh Thi mớhfbsi hoàhuycn hồnvgmn, giọbnlzng nópoqbi run run, “Mẹiyet…… Ngưyyqhxhvei cópoqb ýnxdquqvt?”

“Trưyyqhhfbsc khi kếjcvlt hôjbpon, côjbpo đwutcãnqzr khôjbpong trong sạzrsych vớhfbsi thằducdng nhópoqbc kia củuiifa Tốfmizng gia —— tôjbpoi cópoqb ýnxdquqvt thìuqvtjbpo biếjcvlt rõgmcc!”

jbponqzro phu nhâosgwn phủuiifi tay, lạzrsynh lùafzeng nópoqbi.

“Lúplfvc côjbpooqagn lớhfbsn bụnvgmng, thágdswm tửmwjoyyqh đwutcãnqzr đwutcem ảzbrpnh chụnvgmp vềoqag nhàhuyc —— côjbpopoqb biếjcvlt hay khôjbpong!?”

Giang Nhưyyqh Thi chỉwtig cảzbrpm thấyjqvy trưyyqhhfbsc mắvahnt mìuqvtnh đwutcãnqzr biếjcvln thàhuycnh màhuycu đwutcen.

Thậnqzrt lâosgwu sau, bàhuyc mớhfbsi tìuqvtm vềoqag giọbnlzng mìuqvtnh. Bàhuyc quay đwutcxhveu nhìuqvtn Tôjbpo Nghịodcg Thanh ——

“…… Anh…… Anh cũijhjng cảzbrpm thấyjqvy…… Mạzrsyc Mạzrsyc khôjbpong phảzbrpi —— con gágdswi củuiifa anh??”

“Đdzfjưyyqhơjcvlng nhiêpoqbn nópoqb biếjcvlt!”

jbponqzro phu nhâosgwn cănbcxm hậnqzrn nópoqbi.

“Lúplfvc trưyyqhhfbsc, vìuqvt giữwcmiuqvtn danh dựhfbs củuiifa côjbpo, tôjbpoi khôjbpong đwutcuổducdi côjbpo ra khỏwtigi cửmwjoa —— thằducdng ngốfmizc khôjbpong cópoqbyyqhơjcvlng lai nàhuycy quỳnqzr ngốfmizi giữwcmia sâosgwn vàhuyco ngàhuycy tuyếjcvlt, cầxhveu xin tôjbpoi đwutcrgvdng làhuycm xédlfht nghiệusunm ADN, đwutcrgvdng édlfhp côjbpo rờxhvei đwutci —— nếjcvlu khôjbpong phảzbrpi nópoqb, sao tôjbpoi cópoqb thểimsh khôjbpong quan tâosgwm đwutcếjcvln danh dựhfbs trănbcxm nănbcxm củuiifa Tôjbpo gia, nhẫducdn nhịodcgn côjbpo đwutcếjcvln ngàhuycy hôjbpom nay?”

Trong phòoqagng im phănbcxng phắvahnc.

Sau mộrkzqt lúplfvc lâosgwu, cópoqb ngưyyqhxhvei đwutcrkzqt nhiêpoqbn cưyyqhxhvei rộrkzqpoqbn.

Mớhfbsi đwutcxhveu tiếjcvlng cưyyqhxhvei thậnqzrt nhẹiyet, nhưyyqhng từrgvd ágdswp lựhfbsc trong cổducd họbnlzng, chậnqzrm rãnqzri khuếjcvlch tágdswn, mang theo xảzbrpm xúplfvc nhưyyqh đwutcang than khópoqbc ——

“Tôjbpo Nghịodcg Thanh ơjcvli Tôjbpo Nghịodcg Thanh…… Đdzfjnvgmng sàhuycng dịodcg mộrkzqng, suốfmizt mưyyqhxhvei bốfmizn nănbcxm —— thậnqzrt, làhuyc, vấyjqvt, vảzbrp, cho, anh!”

Giang Nhưyyqh Thi giậnqzrn run ngưyyqhxhvei, từrgvdng chữwcmi nhưyyqh chứcqeha mágdswu.

huycyjfnt mộrkzqt hơjcvli thậnqzrt sâosgwu, bàhuycn tay run rẩiyety cầxhvem đwutciệusunn thoạzrsyi củuiifa mìuqvtnh, lúplfvc lấyjqvy đwutciệusunn thoạzrsyi cũijhjng khôjbpong thểimsh ngừrgvdng run lêpoqbn, mấyjqvt cảzbrp buổducdi mớhfbsi gọbnlzi đwutcưyyqhxnjtc đwutcếjcvln mộrkzqt dãnqzry sốfmiz.

“Tiểimshu Tốfmizng……” Giọbnlzng bàhuyc cứcqehng rắvahnng nhưyyqhng run rẩiyety, “Mang túplfvi vănbcxn kiệusunn trong, trong xe củuiifa tôjbpoi…… Lêpoqbn đwutcâosgwy.”

Sắvahnc ngưyyqhxhvei củuiifa nhữwcming ngưyyqhxhvei trong sảzbrpnh đwutcoqagu khágdswc nhau.

jbponqzro phu nhâosgwn hơjcvli nhíyjfnu màhuycy, “Côjbpopoqb ýnxdquqvt?”

Giang Nhưyyqh Thi khôjbpong nópoqbi lờxhvei nàhuyco.

huyc gắvahnng sứcqehc bìuqvtnh ổducdn cảzbrpm xúplfvc, mãnqzri đwutcếjcvln khi cửmwjoa phòoqagng bịodcg gọbnlz, trợxnjtnxdq củuiifa bàhuyc đwutcưyyqha mộrkzqt túplfvi vănbcxn kiệusunn lêpoqbn.

“Giang tổducdng, ngàhuyci khôjbpong sao chứcqeh?”

“……”

Giang Nhưyyqh Thi khôjbpong đwutcágdswp, run rẩiyety xédlfh mởcwtmplfvi vănbcxn kiệusunn, lấyjqvy mộrkzqt xấyjqvp giấyjqvy ra từrgvdpoqbn trong, phầxhven còoqagn lạzrsyi đwutcưyyqha cho trợxnjtnxdq, giọbnlzng nópoqbi nghẹiyetn ngàhuyco tràhuycn đwutcxhvey nỏwtigi mệusunt, “Cậnqzru xuốfmizng lầxhveu chờxhvejbpoi.”

Trợxnjtnxdq khôjbpong dágdswm phảzbrpn bágdswc, chỉwtigplfvi đwutcxhveu đwutci ra ngoàhuyci.

Giang Nhưyyqh Thi nắvahnm chặdemct xấyjqvp giấyjqvy, đwutci đwutcếjcvln trưyyqhhfbsc mặdemct Tôjbpo Nghịodcg Thanh vẫducdn luôjbpon cúplfvi đwutcxhveu thốfmizng khổducd.

huychuyco lêpoqbn ——

“Tôjbpoi sợxnjtjbpo gia cágdswc ngưyyqhxhvei khôjbpong chịodcgu thựhfbsc hiệusunn ưyyqhhfbsc đwutcodcgnh nănbcxm đwutcópoqb…… Sợxnjtgdswc ngưyyqhxhvei khôjbpong thừrgvda nhậnqzrn Mạzrsyc Mạzrsyc, khôjbpong chịodcgu đwutcưyyqha cổducd phầxhven cho nópoqb dựhfbsa theo ưyyqhhfbsc đwutcodcgnh nănbcxm đwutcópoqb —— tôjbpoi đwutcãnqzr sớhfbsm chuẩiyetn bịodcg từrgvdosgwu.”

Giang Nhưyyqh Thi run giọbnlzng, cưyyqhxhvei lắvahnc đwutcxhveu.

“Tôjbpoi khôjbpong ngờxhve rằducdng, Tôjbpo Nghịodcg Thanh, giấyjqvy xédlfht nghiệusunm ADN nàhuycy —— cuốfmizi cùafzeng lạzrsyi dùafzeng đwutcimsh chứcqehng minh trong sạzrsych cho tôjbpoi!”

Dứcqeht lờxhvei, bàhuyc hung hănbcxng nédlfhm thứcqeh trong tay xuốfmizng bàhuycn dàhuyci.

Tiếjcvlng “bộrkzqp” vang vọbnlzng.

Kẹiyetp giấyjqvy rơjcvli ra, giấyjqvy tờxhvejcvli khắvahnp nơjcvli.

“……!”

jbpo Nghịodcg Thanh vàhuycjbponqzro phu nhâosgwn đwutcãnqzr sớhfbsm trừrgvdng to mắvahnt khi nghe thấyjqvy bốfmizn chữwcmi “giấyjqvy xédlfht nghiệusunm ADN” đwutcưyyqhxnjtc nópoqbi ra.

jbpo Nghịodcg Thanh khiếjcvlp sợxnjt nhìuqvtn Giang Nhưyyqh Thi.

“Nhưyyqh Thi, em nópoqbi ——”

Giang Nhưyyqh Thi gằducdn từrgvdng chữwcmi mộrkzqt:

“Anh làhuycpoqbn khốfmizn, Tôjbpo Nghịodcg Thanh. Nănbcxm đwutcópoqbhuyc mắvahnt tôjbpoi bịodcgafze mớhfbsi cópoqb thểimsh gảzbrp cho anh!”

“—— ngàhuycy mai, ly hôjbpon.”

Khàhuycn giọbnlzng nópoqbi hếjcvlt mộrkzqt chữwcmi cuốfmizi cùafzeng, Giang Nhưyyqh Thi quay đwutcxhveu đwutci ra ngoàhuyci.

huyc dừrgvdng lạzrsyi trưyyqhhfbsc mặdemct Tôjbpo Mạzrsyc Mạzrsyc kinh ngạzrsyc đwutcếjcvln ngâosgwy ngưyyqhxhvei vàhuyc Thưyyqhơjcvlng Ngạzrsyn, nhìuqvtn côjbpogdswi, vừrgvda mởcwtm lờxhvei đwutcãnqzr khôjbpong thểimsh nhịodcgn đwutcưyyqhxnjtc nưyyqhhfbsc mắvahnt tràhuyco ra.

“Ra làhuyc lỗoqagi củuiifa mẹiyet, mẹiyet xin lỗoqagi con, hạzrsyi con chịodcgu nhiềoqagu ấyjqvm ứcqehc nhưyyqh vậnqzry…… Chúplfvng ta đwutci, Mạzrsyc Mạzrsyc, chúplfvng ta khôjbpong bao giờxhve vềoqag nữwcmia.”

“……”

jbpo Mạzrsyc Mạzrsyc hoàhuycn hồnvgmn, côjbpo đwutcwtig hốfmizc mắvahnt gậnqzrt đwutcxhveu.

jbpo đwutci theo Giang Nhưyyqh Thi ra ngoàhuyci, bưyyqhhfbsc xuốfmizng dưyyqhhfbsi lầxhveu.

Mẹiyet con hai ngưyyqhxhvei lặdemcng lẽlysk khôjbpong tiếjcvlng đwutcrkzqng, hai bàhuycn tay chặdemct chẽlysk nắvahnm chặdemct vàhuyco nhau.

Vừrgvda đwutci đwutcưyyqhxnjtc mộrkzqt nửmwjoa thìuqvt thấyjqvy cópoqb ngưyyqhxhvei giúplfvp việusunc hoang mang rốfmizi loạzrsyn chạzrsyy lêpoqbn.

Vừrgvda thấyjqvy Giang Nhưyyqh Thi, ngưyyqhxhvei đwutcópoqb vộrkzqi vàhuycng mởcwtm miệusunng:

“Nhịodcg phu nhâosgwn, ngàhuyci mau đwutci xem đwutci —— tiểimshu thiếjcvlu gia đwutcãnqzr sắvahnp đwutcágdswnh chếjcvlt Lýnxdq Ngọbnlzc Hiêpoqbn rồnvgmi!”8

Hếjcvlt chưyyqhơjcvlng 87

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.